Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2043

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13656

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 841

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2262

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85422

Chương 401-500 - Chương 472: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (31)

Chương 472: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (31)

Chương 472: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (31)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 573

Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

Khi Tối Cực Giả nhập vào Thái Dương Thần Thánh, tôi cảm nhận được một khối lượng tinh thần khổng lồ tới phi lý.

“Cái gì đây! Bao nhiêu người vậy trời?”

Dù trước đây tôi từng nhét hơn 100,000 linh hồn vào Thái Dương Thần Thánh, khối lượng tinh thần mà Tối Cực Giả đã đẩy và hợp nhất vào Thái Dương Thần Thánh lần này vẫn lớn tới mức kinh hãi.

Rốt cuộc là bao nhiêu người? Chắc chắn không ‘chỉ’ có 100,000 thôi đâu chứ?

Một triệu? Mười triệu? Hay còn hơn nữa?

Con số khủng khiếp đến mức tôi chẳng thể hình dung nổi.

“... Cái gì vậy? Sao lại hơi… khác thường—”

Lạ thật.

Cái gọi là “hợp nhất” của Tối Cực Giả có chút gì đó khác biệt tinh tế so với cách tôi nuốt chửng linh hồn bằng Thái Dương Thần Thánh.

Nếu có thời gian, tôi đã muốn kiểm tra xem hắn đang chơi trò gì, nhưng—

Không còn thời gian để nghĩ.

-  Ầm ầm!

“Á! Ma vương đang tỉnh dậy!”

Thành phố ngầm bắt đầu sụp đổ, Ahri loạng choạng mất thăng bằng.

Tôi lập tức lao đến, cố kiểm soát cô ấy bằng cách—

“Mi, Miro! Miro nằm dưới đất kìa!”

“...”

Tôi dùng Quyền Năng Hóa Thần để điều khiển cơ thể Miro, thao tác các thiết bị kiểm soát thành phố ở tầng sâu.

Hiện tại, Miro đang bất tỉnh, nằm dưới sàn.

… Tôi không còn thời gian.

“Gặp Miro bên ngoài sau nhé. Nếu kế hoạch diễn ra suôn sẻ, chúng ta không còn cần tới Miro nữa.”

“... Đi thôi.”

Chúng tôi lập tức bay lên trời.

***

- Ầm ầm!

Thành phố ngầm – nơi chứa đựng mọi nỗ lực của nhân loại để ngăn chặn thảm họa giờ đang sụp đổ.

May hay không may, trần nhà cũng đang sập xuống, nên tôi không cần mở đường bằng tay.

Trong khi nhào lộn để né tránh các mảng bê tông đang rơi xuống từ khắp mọi nơi, tôi cảm nhận được dòng thời gian đã trở lại bình thường.

Sự thay đổi ngày tháng, vốn cứ 10 phút là nhảy một lần, giờ cũng đã ngừng lại rồi.

Điều đó nghĩa là: chúng tôi đã rời khỏi tầng sâu của Thiên Đường.

-  Gào—!

Tiếng gầm như ác mộng vang lên từ vực sâu.

Chắc chắn, Ma Vương giờ đang tiến lên mặt đát.

Nhưng tôi kìm cái ham muốn quay đầu nhìn lại, tiếp tục bay lên.

Cao, cao, cao nữa lên!

Khi cảnh tượng Thiên Đường sụp đổ cuối cùng cũng hiện ra, Ahri, người bay bên cạnh, xáp lại gần tôi.

“D, d, đâu, những, người, khác, nhìn thấy không?”

Nghe giọng mệt rã rời của Ahri sau hành trình bay như thể thách thức giới hạn của Giày Gắn Cánh, tôi quan sát xung quanh.

Không khó để tìm ra vị trí của đồng đội, bởi tất cả bọn họ đã biến thành những bức tượng vàng sáng rực.

“Ở đó kìa.”

“H, hở? Ở đâu? Em không nhìn thấy…”

- Vù!

Tôi nhanh chóng vươn tay ra nắm chặt Ahri, kéo cô ấy đi.

Ngay lập tức, thứ gì đó giống dịch nhầy vọt qua nơi chúng tôi vừa đứng.

“Ơ, ơ—”

Ma Vương đã chính thức bắt đầu tác động lên bề mặt.

Chẳng còn nơi nào an toàn.

“Phải bay lên cao hơn nữa. Từ giờ nắm tay anh nhé.”

Chúng tôi cần bay ra ngoài tầng sâu, không chỉ vượt ra khỏi Thiên Đường, hướng lên trời, mà phải thoát khỏi Trái Đất!

Trong khi bay, tôi phải suy nghĩ một nan đề.

Kế hoạch cho lần thứ tư của chúng tôi ra sao?

Ma Vương nuốt chửng linh hồn con người, thì trước đó, nhân loại đã tạm thời bị tàn sát, rồi khi tỉnh dậy và thấy chẳng còn gì để ăn cả, hắn sẽ rời khỏi Trái Đất.

Kế hoạch còn quá nhiều lỗ hổng logic.

Đồng đội của tôi cũng đã chỉ ra nhiều vấn đề: ví dụ như các thành phố khác ngoài Thiên Đường thì sao?

Dù đã cắt nguồn nước và đường thoát thân của bọn họ, nhưng không có gì đảm bảo rằng sẽ chẳng có ai sống sót.

Giả sử tầng lớp thống trị phía đằng đó còn giấu nguồn nước để tồn tại thì sao?

Xem như bỏ qua chuyện này đi.

Ngay cả khi vẫn còn người sống sót ở đây đó khắp Trái Đất thì cũng không phải là thất bại tuyệt đối, bởi với Ma Vương, số lượng ‘mồi’ vẫn quá ít.

Con hổ không thể hài lòng chỉ với vài con thỏ còn sót lại được.

Vấn đề thực sự đáng lo là hành động của Ma Vương.

Hắn có rời đi khi chẳng còn thức ăn nữa thật không?

Chỗ nào chứ chỗ này thì tôi không thể chắc chắn.

… Đồng đội của mình có còn sống không?

[Thông tin vị trí đồng đội (*)]

“Mọi người đều vẫn còn sống.”

Tôi thoáng bật cười.

Dùng đồng hồ cát, nên tất nhiên bọn họ phải còn sống mà?

Hoàn toàn không sao luôn nhé!

Trạng thái bất hoại trong vòng một tuần được đồng hồ cát tạo nên.

Tôi có thể chắc chắn rằng đây này là trí tuệ tối thượng, môt phép màu mà nhân loại không thể với tới.

Ngay cả khi sự tuyệt vọng cấp độ vũ trụ bao trùm mặt đất, thứ có thể nuốt chửng những vì sao trong một tích tắc, thì Ma Vương vĩ đại vẫn không thể phá được phép màu do công cụ bé bằng nắm tay trẻ em tạo nên.

Chỉ mình Ma Vương sao? Còn lâu đi!

Sân khấu hiện giờ đang là Phòng 206 nên Ma Vương mới nếm trái đắng, nhưng dù có là Tù Nhân nào đi nữa thì kết cục cũng vậy thôi.

Viện trưởng, Tinh Vân Long, Kẻ Nuốt Chửng, Đấng, Con Mắt Không Thứ Nguyên, Hải Thần, Adravita, và cả kẻ vô danh tội nghiệp trong Phòng 205.

Dù Tù Nhân có vĩ đại thế nào, thì cũng không một kẻ nào phá nổi trạng thái bất hoại của đồng hồ cát.

Sao lại có thể có chuyện đó?

Câu trả lời rất đơn giản.

Đây không phải thực tại, mà không gian này là một hệ thống mô phỏng khổng lồ, và người tạo ra mô phỏng đã ban quyền năng đó cho đồng hồ cát.

Dù thần trong mô phỏng có mạnh đến đâu, công cụ của nhà phát triển vẫn là bất khả xâm phạm.

Và cũng đừng quên rằng

Như công cụ vô lý mang tên đồng hồ cát đã chứng minh, Phòng Nguyền Rủa không phải thực tế, mà là một dạng bài thi khó do Khách Sạn tạo ra.

Quan trọng ở đây đánh giá của Khách Sạn.

Không cần tìm ra “đáp án hoàn hảo” để vượt qua Phòng Nguyền Rủa.

Thực tế, điều đó từ đầu đã là bất khả thi, và chưa từng tồn tại một đáp án như vậy.

Nhìn lại các đáp án từ phòng khác, cũng chỉ ở mức mơ hồ, vẫn còn sự bất an về tương lai.

Dĩ nhiên rồi.

Một vài người phàm, có năng lực siêu nhiên mà chỉ mất vài tuần, vài tháng suy nghĩ là đã chặn được tai ương, cứu được thế giới? Không đời nào.

“…”

Dù không hoàn hảo, thì ít nhất cũng phải có hướng đi hợp lý.

Có khe hở vẫn được, nhưng ít nhất phải có hướng đi phù hợp, đủ tốt với trình độ của chúng tôi.

Chúng tôi đang viết một đáp án hợp lý trên bài kiểm tra à?

“Hự! K, Kain…”

Giọng hổn hển của Ahri.

Có vẻ Ahri đã cố chịu đựng từ nãy, nhưng giờ thì cô ấy đã tới giới hạn rồi.

“H, h… Kain… em… em sắp… hết sức rồi…”

Tôi xin lỗi, nhưng thành thật thì, Ahri lúc này không còn giúp được gì nhiều.

Không chỉ là Ahri mà bất kì ai khác cũng vậy.

“Cố chịu thêm chút nữa, một chút nữa thôi.”

Dù sao hai người vẫn tốt hơn một.

-  Raaaar!

Trái Đất không còn là lãnh thổ của con người.

Một làn sóng xung động không thể lý giải quét qua toàn bộ hành tinh.

Quái vật điên cuồng, kẻ săn mồi đói khát, đã trỗi dậy.

“Ahri này, giờ em hãy nhắm mắt, để anh cõng em.”

Nếu Ahri, giờ đã kiệt sức mà nhìn trực diện vào một thứ như thế, cô ấy có thể sẽ chết ngay lập tức.

Chúng tôi bay cao hơn

Vượt khỏi tầng sâu, vượt khỏi Thiên Đường, vượt ra ngoài bầu khí quyển.

[Thông tin vị trí đồng đội (*)]

Kim Ahri: Vũ trụ

“Ah.”

Địa điểm đã thay đổi thành ‘vũ trụ’.

Tức là chúng tôi bay thẳng ra vũ trụ bằng cơ thể trần trụi.

“...”

Tới lúc đó, tôi quên đi tất cả.

Mọi lo lắng, mọi nỗi đau, mọi ký ức về Khách Sạn, về gia đình, về Quỷ Thư và Thái Dương Thần Thánh, về phòng 206, Ma Vương…

Tất cả âu lo đè nặng tâm trí tôi mới vừa nãy thôi, đã biến mất trong khoảnh khắc.

“Ahri! Chúng ta, chúng ta tới vũ trụ rồi! Anh, anh đã bảo em là anh bay bằng cơ thể trần ra ngoài vũ trụ được mà?”

Đáng tiếc, Ahri, người có thể cùng tôi chia sẻ cảm xúc này đã ngất từ lâu vì thiếu oxy.

“Ah… ah… ah…”

Từ nơi cao nhất thế giới, nhìn xuống tinh cầu.

Dù trạng thái của hành tinh đó có khác xa với Trái Đất tôi biết, nhưng sự thật vẫn là tôi đã bay ra ngoài vũ trụ rồi.

Chỉ tới khi bay ra ngoài vũ trụ bằng cơ thể trần trụi, tôi mới hiểu rằng mình thật sự đã đạt ‘cảnh giới cao nhất’.

Một cảm giác toàn năng, thứ mà ngay cả sự tuyệt vọng mà Ma Vương mang đến cũng không thể chạm tới, tràn ngập linh hồn tôi.

Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi.

Rồi, một giọng nói vang lên trong vũ trụ:

“Thật đáng ghen tị.”

“… Ngươi.”

“Tôi có thể hiểu được cảm giác của ngài.”

“…”

“Thật đáng ghen tị. Cảm giác ra sao?”

“…”

“Theo tôi biết, chưa từng có con người nào đạt đến cảnh giới này. Không, gọi ngài là ‘con người’ còn có chút gượng đó.”

“…”

“Ngài là tiên trong Đạo giáo, bồ tát trong Phật giáo, thiên sứ trong Thiên Chúa giáo.”

Một cách trớ trêu, khi nhận ra Tối Cực Giả vừa tung ra nước cờ cuối cùng, cảm giác hưng phấn của tôi lại tan biến, và tôi quay trở về thực tại.

“Ta biết ngươi cũng có một kế hoạch nào đó, nhưng giờ ngươi định lật bài sao?”

“Haha! Âm mưu gì cơ chứ?”

Dù hắn nói vậy, nhưng tôi thực sự nghĩ hắn sẽ không hại tôi.

Tôi tin Con Cú, vì Con Cú đã khuyên tôi chấp nhận đề nghị của Tối Cực Giả.

Tôi chỉ là tò mò.

Rốt cuộc, trong tình huống này, hắn định làm gì?

“Chà, quả là một cái view đẹp tuyệt vời. Hãy nhìn Trái Đất dưới kia mà xem. Tôi có thể thấy Ma Vương đó.”

“…”

“Ngài có biết Ma Vương, kẻ đã đi cùng chúng ta, đang nghĩ gì không?”

“Suy nghĩ của Ma Vương à…”

Tôi nhìn vào Ma Vương, thứ trông giống một làn sóng xung động vô tận.

Chắc chắn rồi, đã có lúc nó từng thể hiện ra sự thông minh, có thể giao tiếp với các tín đồ…

“…”

Nhân cách, lý trí, trí tuệ.

Nói ngắn gọn thì, cái mặt nạ, thứ có thể dùng cụm từ “Lý trí” để che đậy của Ma Vương đang dần bị bóc trần.

Khoảng không đó bị lấp đầy bởi sự trống rỗng và đói khát vô biên.

“Ngài thấy gì?”

“Đói.”

“Không còn gì khác sao?”

“Chỉ có cơn đói và trống rỗng. Chỉ vậy thôi.”

“Thánh thần của chúng ta giờ đã lột bỏ lớp mặt nạ dụ dỗ con người, trở về hình dạng nguyên thủy của nó.”

“…”

Hình dạng nguyên thủy mà Tối Cực Giả nói tới.

Thực ra tôi cũng biết về hình dạng đó.

Ở lượt thử đầu dùng Giáng Lâm để đối đầu với Ma Vương, tôi cũng đã xác nhận rồi.

“Vậy giờ ngài nên làm gì nhỉ?”

Thái độ của Tối Cực Giả, như thể hắn đã nhìn thấu tất cả, có hơi buồn cười.

“Ngươi nói… trước đây chưa từng tưởng tượng ra cách này sao?”

“Tôi sẽ thừa nhận.”

“Nhưng sao tự nhiên lại nói như thể mình biết tuốt rồi thế?”

“Ha ha! Thùng rỗng thì kêu to mà. Nói nôm na thì, tôi biết nhiều về Ma Vương, nhưng chưa từng nghĩ theo ‘quan điểm hoàn toàn khác’ như các người.”

“…”

“Nhìn theo góc nhìn của các người, tôi mới nhận ra vài chuyện mới—”

“Ah. Ngươi… đừng nói là—”

Tôi nhận ra ngay lập tức.

Theo lời khuyên của Con Cú, mục tiêu của hắn, suy cho cùng cũng vẫn là tồn tại và cứu rỗi.

Và một lần nữa, tôi đã nhận ra bản chất thật của Ma Vương.

Tôi cảm nhận được những gì sắp xảy ra tiếp theo.

Và cách đặt dấu chấm hết hoàn hảo cho kế hoạch đầy lỗ hổng trước đó!

- Bùng!

Ngọn lửa rực sáng.

Những linh hồn nhập vào Thái Dương Thần Thánh tỏa sáng như thể muốn lấp đầy toàn bộ vũ trụ hư vô.

Ma Vương hướng ánh nhìn về vũ trụ.

Và tôi đứng đó, ở cuối đầu ánh nhìn đáng sợ kia.

Một con thú bị cơn đói vĩnh cửu dày vò, trước mắt là miếng mồi hoàn hảo nhất - 18 triệu linh hồn tập trung lại tại một điểm!

“Cái đệt mẹ…”

“Aaa… Bồ Tát vĩ đại, xin hãy cứu tất cả chúng sinh—”

“Im mồm đi, đồ khốn nạn!”

-  Ầm ầm!

Cuối cùng, Ma Vương bay khỏi Trái Đất, hướng về phía vũ trụ.

Chính xác hơn, là hướng về tôi!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!