Chương 473: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (32)
Chương 473: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (32)
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 573
Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
“Địt mẹ, địt mẹ, địt mẹ—”
“Thế có hơi quá thô tục rồi đấy?”
“Im mồm đi!”
Kế hoạch với quá nhiều lỗ hổng logic, tới mức không biết sẽ diễn ra thế nào!
Tôi không thể ngờ tôi lại trở thành mồi nhử để dụ Ma vương!
- Raaaar!
Một âm thanh hỗn loạn đến mức rách màng nhĩ vang vọng khắp vũ trụ.
Ma Vương, kẻ săn mồi tối thượng bị cơn đói khát vô tận dày vò, đã trỗi dậy khỏi Trái Đất.
“Ngài phải nhanh chóng di chuyển đi! Nếu không, sẽ bị bắt mất.”
“Làm sao… làm sao để ta thoát đây?”
“Bay đi chứ sao nữa?”
“Đồ ngu! Ngươi nghĩ ta có thể bay nhanh hơn Ma Vương chắc?”
“Ê! Thế hóa ra ngài chậm hơn à?”
Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra một chuyện khiến mình nghẹn thở.
Tên này cũng na ná Thủy Tổ May!
Trong mắt Tối Cực Giả, tôi chắc chắn trông như một Bồ tát hay thiên thần tới giờ phút này.
Một sinh linh toàn năng, có thể làm mọi thứ mà phàm nhân không thể, gần với thần thánh hơn là con người.
Hắn còn có liên kết với Ma Vương, nên đã biết về những gì xảy ra trong các lần thử trước, cũng biết rằng tôi từng dùng “Giáng Lâm” để đối đầu Ma Vương trong lần đầu.
Vì vậy, ngay khi nghe về “Chiến Thuật Thanh Dã”, hắn đã kéo tôi vào tình huống này.
Hắn nghĩ rằng dù tôi không thể thắng được Ma Vương, thì ít ra tôi cũng có thể chạy thoát!
Nhưng với một con gà, thì một con cáo cũng là thú săn mồi tối thượng rồi, nên so sánh một con cáo và một con hổ chẳng có nghĩa lý gì.
Nói cách khác, nói chuyện thêm với tên ngốc này cũng vô ích, câu trả lời phải tự tôi tìm ra.
Suy nghĩ 1.
Dù có thể sử dụng cực lâu, nhưng xét về uy lực thì Thái Dương Thần Thánh có dùng bao nhiêu linh hồn đi nữa cũng không thể bằng “Giáng Lâm” trước kia.
Và kể cả “Giáng Lâm” cũng chỉ kéo dài được vài giây trước Ma Vương. Thế mà định bỏ trốn bằng sức mạnh của Thái Dương Thần Thánh sao?
Tôi có chết đi sống lại cũng không nghĩ ra cách để làm vậy được luôn!
Suy nghĩ 2.
Nếu phải chiến đấu trực diện với Tù Nhân, nếu phải so sức mạnh và tốc độ thì dù có chết đi sống lại cũng không thắng được.
Phải tìm cách khác từ đầu –
“Nhưng, đồng đội của ngài vẫn sống trên mặt đất, đúng không? Tôi đã nghe ngài nói khi nãy rồi. Vậy chẳng có cách nào sao?”
“...”
Nếu Tối Cực Giả là gà, tôi là cáo, Ma Vương là hổ, và khách sạn là rồng.
Ngay cả một con cáo cũng có thể đánh bại một con hổ, nếu dùng công cụ của rồng.
Ma vương, kẻ thống trị Trái Đất, cũng bất lực trước cái đồng hồ cát nhỏ bằng nắm tay.
“...”
Tôi trôi lơ lửng trong vũ trụ, nhắm mắt và duỗi cơ thể.
“Ôi trời! Ngài… ngài điên à? Ngài đang ngủ hay gì đó? Giờ Ma Vương đang—”
Với Thái Dương Thần Thánh bên cạnh mình, tôi là ‘một nửa’ của thần.
Thần chẳng phải là một thực thể toàn năng sao?
Nửa thần cũng gần như làm được mọi thứ đi.
Thậm chí là có thể nằm ngủ trong khi Ma Vương đang lao tới.
- Phạt!
“Vương Quốc Mộng Mơ” hiện ra.
***
User: Người Đầu Tiên Nằm Ngủ Trong Vũ Trụ
Date: ← ← ← Cái Này Chẳng Có Nghĩa Gì Cả
Địa Điểm Hiện Tại: Giường Vũ Trụ
Lời Khuyên Hiền Triết: Thế Này Nguy Thật Rồi
Ngay khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy một người đàn ông trông như sắp phát điên đang nhìn xung quanh.
Gương mặt phổ biến mà bạn chắc chắn từng thấy một lần khi đi xuống phố.
Dù tôi chưa từng gặp hắn, nhưng tôi đã biết hắn là ai.
Hắn là Tối Cực Giả.
Dù Ma Vương đã biến hắn thành ác thú mất đi hình thù con người trong thời gian dài, trong giấc mơ, hắn đã trở về hình dạng con người ban đầu.
“Ngươi từng trông thế này sao.”
“Chúng ta đang ở đâu?”
“...”
“Thật sự, thật sự rất tuyệt vời. Ngài đột nhiên nằm xuống trong vũ trụ, Ma Vương bùng nổ như núi lửa, tôi tưởng tất cả đã kết thúc rồi….”
“...”
“Bỗng xuất hiện một bức tranh kỳ lạ, rồi chúng ta bước vào không gian siêu thực này.”
Vương Quốc Mộng Mơ không chỉ là công cụ để đi vào thế giới trong mơ, mà là công cụ dịch chuyển tức thời.
Vậy hóa ra bên ngoài nhìn vào nó sẽ trông như vậy.
Khi căng thẳng cực độ được giải tỏa, tôi vô thức thốt ra mấy lời thô tục.
“Ngươi nghĩ ta có thể chiến đấu chống lại Ma Vương sao? Ngươi đã sống lâu tới như vậy, nửa cuộc đời làm một phần của Ma Vương, vậy mà vẫn không hiểu hắn có thể làm được gì à? Ngươi còn không phải người bình thường, là một cựu lãnh đạo của một tổ chức – ”
“Là tôi đã đánh giá sai sao?”
“Không, ngươi không hiểu ta đang nói gì sao? Dù ta có bay nhanh cỡ nào – ”
“...”
“Giờ thì ngài đã thoát khỏi bàn tay của Ma Vương rồi.”
Tôi thoáng cạn lời.
“Tôi không biết ngài định làm gì, nhưng tôi biết ngài có thể bằng cách nào đó mà cầm chân Ma Vương.”
“...”
“Có vẻ là nhiêu đó. Dự đoán của tôi đã đúng.”
Thực tế là cuối cùng tôi đã dùng Vương Quốc Mộng Mơ để trốn thoát, nên hắn nói vậy cũng không sao.
“Đây là lần đầu Vương Quốc Mộng Mơ được dùng cho mục đích này.”
“Mục đích của nó là như vậy sao?”
Tôi từng nghĩ nó chỉ là công cụ để quan sát tâm trí đồng đội, hay dịch chuyển tới vị trí của họ.
Nếu chúng ta thay đổi quan điểm, thế giới bên trong bản thân bức tranh thực ra lại là siêu không gian.
- Ngọ nguậy!
“Cái… cái quái gì vậy!”
“...”
Từ khi mới nhận được bức tranh này, ở trong đây vẫn có một “vị khách lạ”.
Tôi nhìn quanh, đồng đội được đồng hồ cát bảo vệ không có giấc mơ nào hết cả.
Hẳn là vì bọn họ ngay từ đầu đã mất đi nhận thức.
“...”
Miro đã chết.
Tới thời điểm này, ‘tồn tại’ có thể điều khiển phần lớn thiết bị, và Bá Chủ Thời Gian dưới tầng sâu thiên đường đã biến mất.
Nhưng đây không là vấn đề lớn, vì chúng tôi đã tính kĩ từ trước.
“Ahri vẫn còn sống, nếu còn ở lại trong vũ trụ, em ấy sẽ chết vì ngạt thở mất.”
Em ấy đã quay về bằng Giày Gắn Cánh à?
Ahri tuy vẫn còn sống, nhưng tinh thần hiện giờ rất yếu ớt.
Em ấy chắc đã tìm cách trở về Trái Đất bằng cách nào đó, nhưng chìm vào hôn mê sâu, sau khi rơi xuống một nơi giống đại dương.
“Haiyaa~! Đồng đội của ngài cũng ra gì đấy chứ.”
“…”
Trong thoáng chốc, tôi muốn đi tới chỗ Ahri để giúp đỡ, nhưng tôi ngăn bản thân lại.
Ma Vương đang truy sát tôi ra ngoài vũ trụ, vậy mà tôi lại dịch chuyển về cạnh Ahri ở Trái Đất?
Chuyện này tôi không bao giờ được làm, bởi Ma Vương sẽ quay về Trái Đất.
“... phải tiếp tục ra ngoài kia thôi.”
Tôi không được phép trở lại Trái Đất, và cũng không thể ở lại đây lâu hơn nữa.
Bởi tôi vẫn không biết Ma Vương chui ra khỏi lòng đất để đuổi theo tôi sẽ hành động thế nào.
Vậy nên tôi phải mở cánh cửa mình từng đi vào để quay trở lại vũ trụ ngoài kia.
Trước khi trở ra thì tôi phải nghĩ ra cách.
Làm thế nào để đẩy Ma Vương ra càng xa Trái Đất càng tốt?
Chỉ bay đi để trốn là không đủ, vì Ma Vương nhanh hơn tôi nhiều.
“Ta nghĩ ra rồi.”
“Ồ? Quả nhiên! Ngài đã nghĩ ra gì rồi sao?”
Tôi bước đến cánh cửa mình từng đi vào, và nhớ lại kí ức từ khi trước.
Tôi cực kì quan ngại về việc Thái Dương Thần Thánh đang xâm nhiễm tâm trí tôi, và đã tìm tới Miro trong mơ.
Tôi có cảm giác ‘cô ấy’ sẽ ở trong giấc mơ của Miro, khi tôi thấy Ahri đi vào giấc mơ của Miro hồi trước.
Cô ấy, một sinh vật đáng thương bị kẹt trong ác mộng vĩnh hằng, không biết mình là ai, nơi đó là đâu.
Tôi có cảm giác cô ấy sẽ biết đáp án cho vấn đề của tôi.
Tuy lập trường của cô ấy có khác tôi, nhưng cô ấy có nhiều kinh nghiệm về những chuyện dị thường hơn tôi gấp mấy lần.
Lời khuyên đầu tiên là cách ly.
Có thể cách ly Thái Dương Thần Thánh trong một bên tâm trí nhờ vào Quyền Năng Hóa Thần của Quỷ Thư, thì một bên còn lại có thể tránh được xâm thực.
Lời khuyên này đã thành công theo một cách nào đó.
Nhờ vậy mà tôi có thể coi bản thể nửa điên loạn của mình như một kẻ thứ ba.
Nhưng thế là chưa đủ.
Cán cân sức mạnh vẫn nghiêng về Thái Dương Thần Thánh, đặc biệt là trong khía cạnh tâm thức.
Lời khuyên thứ hai là sự cân bằng.
“…”
[Chẳng phải cuối cùng thì vấn đề này là do Thái Dương Thần Thánh quá mạnh sao? Có câu nói, Quá Do Bất Cập, cái gì nhiều quá cũng không tốt, ít quá cũng không tốt]
‘Vậy tôi phải làm gì?’
‘Giảm thiểu sức mạnh của nó, mà không quá tay. Nó là sức mạnh có thể tiêu hao mà, đúng không? Vậy thì cứ sử dụng sức mạnh đó ở một nơi phù hợp là được.’
Tôi đã tìm ra cách để xử lý hồi kết của Phòng 206.
Và tại hồi kết, tôi cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình.
“Tiếc thật đấy.”
“Hả? Tôi không biết ngài đang nói về cái gì.”
Khi đứng trước cánh cửa ra, mấy kí ức xấu xí trong quá khứ ùa về trong tâm tôi.
Tôi, mới nhận được Thái Dương Thần Thánh, và đã thề sẽ nuốt trọn 144,000 linh hồn trong Phòng 206.
Ngay khi tôi mất đi sự bảo hộ của Cửa Sổ Trạng Thái, tôi đã vội vàng đi lên Thiên Đường để thu thập linh hồn.
Vậy mà tôi thấy linh hồn của NPC vẫn là không đủ, còn thèm khát cả linh hồn của Elena nữa.
Tôi là kẻ nhìn xuống từ phía trên, nghe những lời cầu nguyện gửi tới mình.
Những thứ chưa từng tồn tại trước khi tôi tới Khách Sạn, hay trước khi tôi nhận được Thái Dương Thần Thánh.
Sự điên cuồng mới chớm của một vị thần non trẻ.
Rồi một kí ức khác hiện về.
Tôi thấy thương cảm với các tín đồ đã kiệt sức vì cuộc sống khổ đau nơi Thiên Đường.
Tôi đã ban điều ước của một người phụ nữ cầu xin giúp đỡ.
Tôi muốn chữa bệnh cho người bệnh nằm liệt giường.
Và niềm vui, sự sung sướng của khoảnh khắc tôi sinh ra làm con người, và bay ra ngoài không gian với cơ thể trần trụi.
Những khoảnh khắc tôi sẽ chẳng bao giờ quên.
“...”
“Ngài có thể cho tôi biết kế hoạch được không? Kể cả tôi, người đã phục vụ Kết Xã nhiều năm, cũng không thể đoán nổi…”
Nhìn cái gã tội nghiệp, Tối Cực Giả, kẻ đã nhận về hình hài con người trong giấc mơ.
Hắn đã vượt xa một tín đồ của Ma Vương, và trở thành một phần của Ma Vương
Một kẻ hiểu rõ mình bị kẹt trong Khách Sạn.
Một kẻ tuyệt vọng, biết rằng dù kết thúc có thế nào thì chờ đón trước mắt vẫn chỉ là sự hủy diệt.
Hắn muốn được sống, dù có phải trở thành một phần của tôi, cùng cả các tín đồ khác nữa.
Đó là lý do tôi đột nhiên bị biến thành mồi nhử.
Đằng nào thì, tôi nghĩ là tôi phải phá giải căn phòng, để tôi có thể rời khỏi đây, mà vẫn giữ được một phần của chính mình.
“À, ra là vậy.”
“Gì cơ ạ?”
Theo Tiết Lộ Thiên Cơ đã nói về Phòng 206 thì:
Đối đầu ba bên, motif thường thấy trong sáng tác, kiểm tra ngày tháng thường xuyên.
Motif thường thấy trong sáng tác chính là hồi quy, hay là quay ngược thời gian. Chúng tôi là những kẻ nhập xác người khác, Thủy Tổ biết chuyển sinh để sống tiếp, và có một Ma Vương.
Kiểm tra ngày tháng cho chúng tôi biết rằng dòng chảy thời gian không phải là cố định.
Từng đó thì tôi có thể nhanh chóng suy ra, nhưng đối đầu ba bên là cái gì?
Ban đầu tôi tưởng là đang nói về Ma Vương, Kết Xã, và ‘chúng tôi’, nhưng thế thì có hơi kì lạ.
Nếu chúng tôi coi chính mình là một bên thứ ba riêng, thì Phòng Nguyền Rủa nào cũng là đối đầu ba bên.
“Ta đoán là thứ đó muốn ám chỉ tới sự tồn tại của ngươi.”
“Gì cơ? Nãy giờ ngài cứ nói về cái gì vậy?”
Một bên đương nhiên là Ma Vương.
Một bên là hậu duệ của tổ chức bí mật chống lại Ma Vương.
Và.
“Đã lâu rồi ta mới thấy một NPC như ngươi.”
Một thực thể biết về Khách Sạn, trước khi chúng tôi nói ra.
Một kẻ mà ở trong cái vị trí đầy mâu thuẫn, đóng cả vai lãnh đạo Kết Xã, lẫn giáo đoàn Ma Vương, thế nhưng lại là một kẻ tuyên bố cả hai vai đó đều ‘vô nghĩa’, bởi hắn đã biết tới sự tồn tại của Khách Sạn.
Một NPC đã thiết kế toàn bộ bàn cờ, kẻ mà khiến chúng tôi rối tung cả lên, nhưng có những lúc lại hành xử như một đồng minh.
“... thật khó hiểu. Thái độ của ngài nãy giờ làm tôi thấy hơi bất an.”
“Bảo trọng nhé.”
Cuối cùng, tôi từng thấy một bài đăng vui từng đọc trên mạng hồi trước.
Làm thế nào để bạn sống sót nếu gặp gấu trên núi?
Bạn không cần phải chạy nhanh hơn gấu, chỉ cần nhanh hơn người bên cạnh là đủ.
Đó là một câu chuyện đơn giản, nhưng hài hước về việc con gấu sẽ không đuổi theo bạn, nếu nó còn đang bận ăn người khác.
Ma Vương đã vứt bỏ lớp ngụy trang để trở về bản năng nguyên thủy của nó.
Theo cách nào đấy thì nó cũng giống như con thú săn mồi cực mạnh.
Nghĩa là…
Ma vương cũng phải nghỉ ăn đôi lúc.
[Lời Khuyên: 3 -> 0]
‘Tôi nghĩ vậy có đúng không?’
Câu trả lời cho lời khuyên, thứ vô cùng quan trọng mà lại hơi quá trớn, cực kì đơn giản, bởi nó đã dùng 3 điểm lời khuyên cùng lúc.
[Đúng.]
Phản hồi như vậy là đủ.
- Két!
Khi cửa ‘Vương Quốc Mộng Mơ’ mở ra, tôi một lần nữa tỉnh lại trong vũ trụ trống rỗng.
***
- OOoooooh!
Thú săn mồi tối thượng, kẻ vừa giật mình vì tôi đột nhiên biến mất ngay khi nó thức tỉnh, rống lên một tiếng hoan hỉ.
Và tôi nắm lấy ‘thứ ngon nhất trần đời’.
- Ôi, Đấng, sự cứu rỗi ở đâu!
- Ngài bỏ rơi chúng con thật sao?
- Ngài đi đâu vậy, bỏ chúng con lại phía sau!
- Làm ơn, làm ơn! Xin ngài đừng làm vậy…
Tôi cảm nhận được những linh hồn rải rác, và những tín đồ tin tưởng lẫn theo bước tôi.
Joshua, một công dân hạng ba cả đời làm việc trong nhà máy giày, là một con người chăm chỉ và yêu gia đình.
Kevin, một công dân hạng hai, là một bác sĩ, cũng là một bác sĩ tốt bụng, biết cảm thông với tầng lớp thấp kém và chữa trị cho họ với giá rẻ.
Emily, một công dân hạng ba, người yêu thương con gái bị bệnh nan y của mình, mong rằng mình có thể được hạnh phúc cùng con gái nếu có một cơ hội nữa.
Tôi khóc rồi lại cười lần nữa.
“Xin lỗi nhé. Có vẻ như tôi không thực sự là thần rồi.”
Vô số linh hồn tích tụ trong Thái Dương Thần Thánh từ từ được rải khắp vũ trụ.
Thú săn mồi tối thượng ngấu nghiến ăn sạch thứ thức ăn ngon nhất vũ trụ, đảm bảo rằng nó không lãng phí một mảnh vụn nào.
“Ăn đi! Đây là bánh và rượu làm từ thịt, máu, linh hồn của ta!”
Tôi băng qua vũ trụ trống trơn, liên tục nhả ra linh hồn của mình.
Để trốn khỏi Ma Vương, không cần nhanh hơn hắn.
Chỉ cần nhanh hơn “Ma Vương thỉnh thoảng dừng chân để ăn” là đủ.
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 900
Địa Điểm Hiện Tại: ---
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Đã một thời gian dài trôi qua.
Theo Cửa Sổ Trạng Thái thì đã gần một năm.
Tôi bay trong vũ trụ, không ngừng dâng hiến máu thịt làm từ linh hồn.
Cũng chẳng phải một thời gian dễ chịu đâu.
Đôi lúc Ma Vương muốn ăn cả con ngỗng đẻ trứng vàng thay vì trứng.
Mỗi lần như vậy thì Vương Quốc Mộng Mơ lại trở thành nơi trú ẩn của tôi.
Nó không chỉ là một quãng thời gian đau đớn thôi đâu.
Với tôi, người đã bay vô tận, thứ duy nhất có thể coi là ‘bạn đồng hành’ là Con Cú, và tôi nói chuyện với nó ba lần mỗi ngày để làm dịu nỗi cô đơn và trí tò mò của mình.
“…Chúng ta đã đi đến đâu rồi nhỉ?”
Trong số các động cơ mà nhân loại đã tạo ra để khám phá vũ trụ, có một cái gọi là ‘động cơ ion’, nhưng nghe đồn rằng lực đẩy của động cơ này chỉ đủ nhấc một tờ giấy.
Với công suất cỡ đó thì sao có thể khiến một con tàu vũ trụ chuyển động được?
Hóa ra, động cơ ion là một động cơ sử dụng nhiên liệu hiệu quả nhất từng được nhân loại phát minh, và nó khả thi vì ngoài vũ trụ không có không khí, và không có ‘lực cản’.
Nếu bạn tạo ra một lực đẩy nhỏ, để nâng một tờ giấy, nhưng lại liên tục không ngừng nghỉ dù chỉ một giây, bạn sẽ gia tốc không ngừng trong không gian, nơi chẳng có lực cản.
Sau vài tháng, nó có thể đạt tới tốc độ kinh hoàng, lên đến 140.000 km/h.
…
Chuyện tương tự cũng xảy ra với tôi.
Trên Trái Đất, tôi có thể tạo ra lực đẩy chậm hơn máy bay bình thường không ngừng tầm một năm, và trong môi trường vũ trụ không có lực cản, thì tôi có thể đi nhanh hơn và nhanh hơn nữa.
Vậy vị trí và vận tốc của tôi hiện giờ là sao?
Tôi không biết.
Thế nhưng tại một lúc nào đó, tôi thấy chuyển động của mình đã vượt xa khỏi giới hạn của các định luật vật lý.
“…”
Mặt trời đã khuất dạng lâu rồi.
Cửa Sổ Hệ Thống cũng không cho tôi thấy địa điểm hiện tại lâu rồi.
“… Đau.”
Đã lâu rồi tôi mới thấy đau.
Hồi kết của sự giày vò, một lĩnh vực kì quái nơi mộng tưởng và thực tại đan xen.
Tôi thấy một tôi bùng cháy như ngọn lửa.
Hắn đã trở thành một cậu bé rất nhỏ.
“Tại sao… Tại sao mày lại chọn con đường này?”
“…”
“Mày đã sử dụng toàn bộ sức mạnh của Thái Dương rồi. Tao… Chúng ta rõ ràng đang dần trở thành một thực thể vĩ đại mà!”
“…”
“Chúng ta lại trở nên thấp hèn rồi. Trở thành những con kiến vô dụng!”
“Thấp hèn thì có hơi quá nhỉ. Kể cả trước khi nhận được Thái Dương thì tôi cũng hơi bị đáng gờm đó.”
“Phòng 206 phải là cái nôi để chúng ta trở thành thần! Đó là phương tiện để chúng ta đạt tới thiên giới bằng sức mạnh của Thái Dương! Nhưng nếu chúng ta sử dụng toàn bộ năng lượng của Thái Dương để phá giải Phòng 206 thì – ”
“Pffft!”
Tôi bật cười.
Nhìn thằng nhóc ngu ngốc này, tôi không thể không cười.
Là nhờ vào lời khuyên của Miro rằng tôi nên ‘Cách Ly’ Thái Dương ra à?
“Không, hoàn toàn không.”
“Gì cơ? Cái – ”
“Trở thành thần, thăng thiên? Từ bao giờ mục tiêu của tôi là mấy thứ viển vông đó?”
“...”
Chưa từng là như vậy.
Di Sản chỉ đơn thuần là phần thưởng của Phòng Nguyền Rủa, và là công cụ để khai phá Khách Sạn.
Thật ngu ngốc khi biến Di Sản trở thành mục tiêu đời tôi.
Đó không phải là cuộc đời của Han Kain, mà là cuộc đời của Thái Dương Thần Thánh.
“Tôi chỉ muốn được trở về nhà. Tôi muốn được về nhà, được gặp cha mẹ, em gái của mình. Chỉ thế là đủ rồi.”
Một tôi khác cười:
“Ồ? Được rồi, có vẻ lần này mày thắng rồi.”
“…”
“Mày biết cũng chỉ là tạm thời thôi mà? Ông bạn này, lần sau gặp lại nhé!”
Khoảnh khắc chút năng lượng cuối cùng của Thái Dương Thần Thánh lụi tàn, cậu bé cũng biến mất vào hư vô.
Nhưng cậu ta không hề tuyệt vọng, ngay cả khi biến mất.
Vì những lời “lần sau gặp lại” không phải là hứa suông.
Thứ đã biến mất là sức mạnh linh hồn tích tụ trong Thái Dương, không phải bản thân Thái Dương Thần Thánh.
Một ngày nào đó, tôi sẽ lại truy cầu sức mạnh vĩ đại và tích tụ linh hồn.
Khi thời điểm đó tới, ‘Khải Thị’ sẽ lại thức tỉnh trong tôi.
Suy cho cùng, cuộc chiến này, chỉ cần tôi còn sống, sẽ không bao giờ kết thúc.
“Ah.”
Khi sức mạnh của Thái Dương hoàn toàn tan biến, cơn đau bị trì hoãn lập tức áp đảo lấy tôi.
Lạnh.
Đói.
Khát.
Không thể thở nổi.
- Gaooo!
Trong không gian vô tận, nhìn Ma Vương lao tới lần cuối để ăn miếng cuối cùng, tôi nghĩ thầm.
Tôi sẽ tổng kết nội dung Phòng 206 như sau:
Han Kain, 20 tuổi, sinh viên năm nhất Đại học K.
Bắt đầu là thợ mỏ, sống như một vị thần, rồi lại trở thành con người, chìm vào giấc ngủ.
Đó là ký ức cuối cùng của tôi trong phòng 206.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
