Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2043

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13656

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 841

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2261

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85422

Chương 401-500 - Chương 470: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (29)

Chương 470: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (29)

Chương 470: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (29)

- Kim Mooksung

Một tòa dinh thự u ám, im lặng như tờ.

Seungyub đang dùng ống nhòm quan sát bên ngoài thì lẩm bẩm:

“Người ta đang tụ tập lại rồi.”

“…”

“Có khi họ định biểu tình cũng nên?”

Biểu tình à…

Dù có vô tâm đến mấy thì cũng phải nhận ra nguồn nước đang có vấn đề. Đến lúc loạn lạc bùng nổ cũng không lạ.

“Vậy thì tốt rồi.”

“Hả?”

“Nếu bọn họ ra ngoài biểu tình, gào thét rồi phí sức, chẳng phải sẽ gục còn nhanh hơn sao? Tức là thời gian chúng ta phải cầm cự ở đây sẽ ngắn lại.”

“Ờm thì, nghĩ vậy cũng được nhỉ.”

Nhìn vẻ mặt bất an của Seungyub, tôi lại nhớ đến cái gọi là ‘Chiến Thuật Thanh Dã’.

Để tóm tắt đại khái thì rất đơn giản.

Trước khi Ma Vương kịp ăn thịt con người, chúng ta hãy tự tay cắt đứt đường sinh mệnh của nhân loại trước.

Khi không còn thức ăn, Ma Vương sẽ rời khỏi Trái Đất. Sau đó, Bá Chủ Thời Gian sẽ hồi sinh những người đã chết, và kế hoạch thành công.

Có ba vấn đề lớn với kế hoạch điên rồ này.

Thứ nhất, giết tất cả mọi người bằng cách nào?

Không phải chỉ vài chục hay vài trăm người.

Chỉ riêng Thiên Đường thôi đã có hàng trăm triệu người dân, còn cả Trái Đất thì có hơn 2,3 tỷ người đang sống.

Thứ hai, nếu Ma Vương giáng lâm giữa chừng thì sao?

Ma Vương còn yên lặng đến giờ là vì mỗi ngày đều có người bị hiến tế cho “Lý Trí Bất Khuất” trên toàn cầu.

Muốn làm vậy cần quyền kiểm soát thành phố cực mạnh, như của Thị trưởng.

Nhưng nếu thành phố sụp đổ, liệu sự kiểm soát đó còn tồn tại không?

Khi tất cả cùng đứng trước cái chết, đám tay sai, Enforcer từng phục vụ tầng lớp thống trị chắc chắn sẽ không còn nghe lệnh!

Thứ ba, Ma vương có thật sẽ hành động đúng như chúng tôi mong muốn không?

Giả sử kế hoạch thành công đi.

Chúng tôi đã tự tay kết liễu nhân loại, Ma Vương tỉnh dậy giữa Trái Đất đầy xác chết.

Trong tình huống đó, liệu Ma Vương có chịu rời đi không?

Ngay từ đầu, nó đã biết rõ về các khái niệm Tù Nhân, người tham gia, thậm chí cả Khách Sạn kia mà!

“Haiz…”

“Ông ạ?”

“Đừng bận tâm.”

Một kế hoạch đầy lỗ hổng đến mức buồn cười.

Việc tất cả mọi người đồng ý với kế hoạch mỏng manh đó còn giống một trò đùa hơn.

Nhớ lại người đồng đội đã thúc đẩy kế hoạch này quyết liệt nhất, một suy nghĩ u ám lướt qua đầu tôi.

Chúng ta đã đồng ý với kế hoạch này thật sao?

Hay là… ‘bị ép’ phải đồng ý?

“… Mình già rồi mà còn đa sầu đa cảm.”

Đúng lúc đó, từ xa vang lên một âm thanh chói tai.

- Ầm! Ầm!

“Ở đây… ở đây có nước… có nước đúng không ạ!”

“Chúng tôi còn chẳng đủ nước uống, mau cút đi!”

“Xin hãy… xin hãy thương tình! Cô Elena! Cô nghe thấy không? Cả gia đình tôi đều là fan của cô! Vì bọn trẻ… chỉ một chai thôi cũng được—”

- ĐOÀNG!

“Ááá!”

“Đây là phát bắn cảnh cáo cuối cùng. Tiến thêm bước nữa, viên sau sẽ nhắm vào đầu.”

“Á… aaaa…”

Chỉ nghe từ xa thôi đã thấy tình hình hết sức thảm khốc.

Biểu cảm của Seungyub bên cạnh cũng sụp xuống theo.

Chúng tôi đã dùng khối tài sản khổng lồ của Elena để tích trữ kha khá lương thực và nước, rồi cố thủ trong dinh thự của Elena.

Những người dân Thiên Đường, những người chẳng hề hay biết gì, làm sao có sự chuẩn bị như vậy?

Ngày nào cũng có người tới xin dù chỉ là một chai nước.

“May thật đấy.”

“Dạ? May… may chỗ nào ạ?”

Trong hoàn cảnh này mà nói “may” thì đúng là khó hiểu, nhưng với tôi, đó thực sự là may mắn.

Nếu trong dinh thự chỉ toàn mấy đứa như Seungyub và những người bạn thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Chắc chắn là nước mắt rưng rưng rồi cãi nhau xem có nên cho người ta một chai nước hay không.

Những việc kiểu này, cả Eunsol hay Jinchul cũng chẳng đáng tin hơn là bao.

May mà thầy Sanghyun là người có lập trường rất cứng rắn, không hề dao động mà đuổi hết người ngoài.

“Seungyub, đi gọi Songee lại đây.”

Vấn đề thứ nhất, ‘Làm sao giết hết người sống sót?’ đã được đồng đội ở tầng sâu giải quyết.

Mọi lối thoát ra ngoài thành phố đều bị chặn lại, nguồn nước thì đang dần bị cắt.

Chỉ là vấn đề thời gian thôi. Diệt vong là chắc chắn.

Vấn đề thứ hai, ‘Nếu Ma vương giáng lâm giữa chừng thì sao?’, là việc của những người trên mặt đất.

“… Gọi là giải quyết ư.”

Tôi bật cười lần nữa.

Kế hoạch này đúng là tàn nhẫn đến cực độ đấy nhỉ?

Tôi chỉ mong rằng sau tất cả đau khổ mà mọi người phải chịu đựng, thứ chờ đợi ở cuối con đường là sự cứu rỗi.

“Ông ơi.”

“Có liên lạc được với Thủy Tổ không?”

“… Có ạ.”

“Cô ta nói gì?”

“Hỏi cháu có biết vì sao đường ống bị cắt không. Cháu bảo là không biết.”

“Rồi sao nữa?”

“… Cô ấy lo rằng với tình trạng này, sẽ rất khó để duy trì Lý Trí Bất Khuất.”

“Hừm. Mọi thứ chuẩn bị bắt đầu rồi đấy. Cháu cũng chuẩn bị tinh thần đi.”

“… Ông cũng vậy.”

“Ta thì lúc nào chẳng sẵn sàng.”

Tôi cười nhẹ như chẳng có chuyện gì, khuôn mặt căng cứng của Songee cuối cùng cũng giãn ra.

Đúng rồi.

Dù ngày mai thế giới có diệt vong, hôm nay chúng tôi vẫn phải cười được.

Năm ngày sau, nguồn nước đã bị cắt hoàn toàn.

Thêm bốn ngày nữa trôi qua.

Sáng hôm đó, vì đã hơn một tuần không được tắm rửa, ai nấy đều nhếch nhác, im lặng mở đồ hộp nhét vào miệng.

Rồi đột nhiên, một cảm giác dị thường dữ dội ập tới tất cả mọi người.

“Á!”

“Ơ—!”

“Qu… quay lại rồi!”

“Bắt đầu rồi.”

Sức mạnh của Phước Lành và Di Sản đã quay trở lại.

Điều đó có nghĩa là Thủy Tổ đã mất quyền kiểm soát Thiên Đường đang hỗn loạn, Lý Trí Bất Khuất cũng đã ngừng hoạt động.

Cũng đồng nghĩa với việc Ma Vương sắp giáng lâm.

“Hừ…”

Vô số người đã chết khát rồi.

Tính trên toàn hành tinh, ít nhất cũng hơn một tỷ người đã chết.

Nhưng vẫn có không ít kẻ dựa vào quyền lực và tiền bạc, độc chiếm số nước còn sót lại mà sống sót đến giờ.

Nếu Ma Vương ăn thịt những kẻ còn sống đó thì sao?

Họ sẽ không thể hồi sinh.

Đây chính là vấn đề thứ hai của Chiến Thuật Thanh Dã.

Người có thể giải quyết vấn đề này chỉ có chúng tôi.

Và câu trả lời chỉ có một.

Đó là lý do chúng tôi cố thủ bên trong Thiên Đường.

Ít nhất là để “cứu rỗi” người dân nơi đây.

- CHÁT!

“Này mấy đứa, bắt đầu thôi.”

“…”

“…”

“Giết hết bọn chúng đi. Trước khi Ma Vương kịp ăn những kẻ còn sống sót, hãy tự tay chúng ta làm điều đó!”

***

Khi tôi ra khỏi dinh thự của Elena, nơi đã bị vây hãm suốt thời gian dài, cảnh tượng địa ngục khiến tôi không thể nhìn vào hiện ra trước mắt.

Dấu vết xung đột khắp nơi, xác chết nằm lăn lóc trên mặt đất, và…

- Rắc— nhai— sụp sụp…

Songee quay mặt đi vì kinh tởm khi thấy có ai đó mở bung xác chết, uống máu để giải cơn khát.

Bọn trẻ nhanh chóng tản ra, mỗi đứa đi về vị trí đã định.

Còn tôi sẽ đi đâu đây?

“Kadirov đâu rồi!”

“Chúng ta lên án sự dối trá của Thủy Tổ! Lên án!”

“Bọn trộm ở dinh thự bay! Mau xuống đây!”

“… Các người vẫn còn hăng hái thật đấy nhỉ. Đến giờ vẫn còn đủ sức để mà biểu tình.”

Khi tôi tiến về quảng trường, có một đám đông, ít nhất cũng vài trăm, không, phải đến vài nghìn người đang tụ tập.

Tất cả đều đã ít nhất ba ngày không uống nổi một ngụm nước tử tế, vậy mà khí thế thì hung hãn đến rợn người.

Thứ thúc đẩy họ không phải thể lực, mà là phẫn nộ.

Sự căm thù vô hạn dành cho gia tộc Kadirov, những kẻ đã biến thành phố thành địa ngục.

Mong muốn đâm chết kẻ thống trị, dù có phải chết, chính là thứ khiến mọi người vẫn bùng cháy tới giây phút cuối cùng.

Tất nhiên, nhận thức của họ hoàn toàn sai.

Cho đến không lâu trước đây, kẻ kiểm soát thành phố không phải là gia tộc Kadirov mà là do Thủy Tổ đứng sau, và bà ta không hề chịu trách nhiệm cho việc nguồn cung nước bị cắt.

Vì chính chúng tôi đã làm điều đó.

“… Kadirov, xuống đây đi!”

Tôi cũng hòa vào đoàn biểu tình, hô to theo họ.

[‘Tâm Lý Đám Đông’ kích hoạt!]

“Kadirov từ chức! Từ chức!”

“Từ chức! Từ chức!”

Tôi bước lên phía trước thật tự nhiên, như thể ngay từ đầu đã là kẻ dẫn dắt cuộc biểu tình.

Những người đang phẫn nộ nhường đường cho tôi như là chuyện rất hiển nhiên.

“Kadirov đã dẫn chúng ta xuống địa ngục!”

“Kadirov đã—”

“Trừng phạt tên Thị trưởng tham lam!”

“Trừng phạt!”

Đám đông lặp lại lời tôi như vẹt, ánh mắt vô hồn.

Rồi chẳng biết từ lúc nào, tôi đã đứng trên bục cao, dẫn dắt tất cả như điều hiển nhiên.

À, đứng cao rồi mới thấy rõ.

Bọn họ muốn gì, và tôi phải làm gì để đạt được mục đích.

Một cảm giác toàn năng kỳ quái, kích thích đến rùng mình trào lên.

Trước đây tôi thấy Kain rất thích diễn thuyết, tôi còn nghĩ thằng nhóc đó là một kẻ kì lạ. Giờ thì tôi đã hiểu rồi.

“Hỡi những công dân đang khát khô! Hãy nghe tôi nói!”

“Đang nghe! Đang nghe!”

Không có loa phóng thanh, nhưng chẳng ai bỏ lỡ lời nào.

Kỳ lạ thay, mọi ánh mắt đều dán chặt vào tôi.

“Hãy tới dinh thự bay! Giáng thiên phạt lên lũ ác ma nhà Kadirov!”

“Thiên phạt! Thiên phạt!”

“Đi thôi!”

Dinh thự bay trên bầu trời Thiên Đường, vốn là nơi cao quý nhất thành phố.

Giờ đây lại trở thành điểm hội tụ của mọi căm hận.

- Ầm ầm!

“…”

Một âm thanh quái dị vang lên từ bầu trời.

Chắc chắn là dấu hiệu Ma vương đang thức tỉnh.

Tôi vừa thúc bước vừa hét lớn:

“Thiên phạt dành cho lũ Kadirov!”

“Thiên phạt! Thiên phạt!”

“Trừng trị tội nhân!”

“Trừng trị! Trừng trị!”

Đám đông khát khô, đói lả, những kẻ đã mệt tới mức gục ngã cũng chẳng lạ.

Thù hận chính là thứ đã dẫn dắt đến tận chân của dinh thự bay.

Thở dốc, tất cả đờ đẫn nhìn chằm chằm lên tòa nhà lơ lửng trên trời.

Một kẻ vô danh hỏi tôi, như cầu xin câu trả lời:

“V… vậy phải làm sao?”

“Ý cậu là gì?”

“Dinh thự nó ở trên trời mà! Phải giáng thiên phạt, phải trừng trị… Chúng ta phải thiêu sống lũ rác rưởi Kadirov kia chứ!”

“Ý hay đấy. Vậy thì cậu phải truyền nỗi căm hận đó lên trên.”

“Nhưng chúng ta phải làm gì? Dinh thự ở trên trời—”

Tôi mỉm cười, nhìn quanh đám đông.

“Mọi người lo lắng làm gì? Chẳng phải ở đây có đường ống dẫn lên dinh thự bay sao?”

Leo lên đi.

Leo lên và trút hết thù hận.

Leo cho đến khi kiệt sức mà chết!

***

– Kim Sanghyun

Hàng trăm, hàng nghìn người bám lấy đường ống kim loại, leo lên độ cao hàng chục mét.

Ngay cả khi khỏe mạnh cũng không thể làm được, huống chi là cơ thể đã suy kiệt sau nhiều ngày.

Không lâu sau, họ bắt đầu trượt tay và rơi xuống đất.

Nhưng điều xảy ra sau đó thực sự quái dị.

Những kẻ rơi xuống lại như bị ma nhập, tiếp tục leo lên, rồi rơi, rồi leo, lặp đi lặp lại!

Ngay cả khi có người ngã chết ngay bên cạnh, những kẻ khác vẫn lao tới đường ống như thể mình mù lòa.

Chắc chắn bọn họ sẽ làm vậy tới khi kiệt sức mà chết.

Cảnh tượng này chẳng khác gì lũ lemming nhảy xuống nước dù thấy đồng loại chết đuối phía trước.

“Đặc vụ, bác đúng là làm mấy chuyện ghê gớm thật.”

Tôi đã nghĩ về điều này từ lâu.

Chỉ vì ngày nào cũng gặp mặt nhau, và cư xử như bạn bè nên chúng tôi không nhận ra, chứ những người thuộc Tổ Đội Khách Sạn không còn là con người.

Chỉ có những bán thần tự cho mình là người, và những bán thần đã không thể tự lừa dối bản thân nữa.

Sinh ra là người, rồi biến thành thứ không còn là người.

Chuyện đó tuyệt đối không mang ý nghĩa gì tốt đẹp.

Chẳng phải chúng ta đã thấy quá nhiều trong Khách Sạn rồi sao?

Thần, ác ma, kẻ siêu việt — về bản chất, tất cả đều giống dã thú.

“…”

Chỉ là suy nghĩ vô nghĩa.

Vì ngay từ đầu, tôi cũng chẳng khác gì họ.

Đã đến lúc gạt bỏ lòng trắc ẩn rẻ tiền, đưa ra quyết đoán vì đại nghĩa.

Tôi đưa tay về phía khu vực đông dân cư nhất Thiên Đường, nơi những khu chung cư chen chúc đến mức không thể đếm bằng mắt thường.

“Thật muốn đổi cái câu khởi động trẻ con này ghê. ‘Giờ ta đã trở thành Thần Chết, kẻ hủy diệt vạn cõi thế gian.

Một luồng sáng lóe lên, xuyên thủng hàng chục tòa nhà.

Trong khoảnh khắc đó, tam giác còn sót lại trong tâm trí con người mang tên Kim Sanghyun hỏi:

‘Ngươi thật sự tin rằng, chỉ cần quay ngược thời gian thì những vụ giết chóc hôm nay sẽ biến mất sao?’

Tôi trả lời:

‘Chúng ta đã đi quá xa rồi. Chỉ mong rằng nỗi đau hôm nay sẽ trở thành nền móng cho sự cứu rỗi của tương lai.’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!