Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2043

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13656

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 841

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2262

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85422

Chương 401-500 - Chương 466: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (25)

Chương 466: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (25)

Chương 466: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (25)

-  Yu Songee

Một ông già mặc vest, công dân cấp 2 kiêm Master Enforcer, Tobias.

Không xứng với cái chức danh hoành tráng đó chút nào, ông ta hoàn toàn không giấu nổi vẻ hoảng loạn.

Bởi vì Thị trưởng đã bị ám sát một cách đột ngột.

“Ý cô là…đã có sứ đồ của giáo đoàn Ma Vương xâm nhập vào dinh thự bay sao?”

“Hức!”

“Tiểu thư Songee. Xin cô hãy nói lại thật chính xác, theo những gì cô nhớ.”

“Không phải nhớ đâu! Camera giám sát của biệt thự nổi chắc chắn đã quay được con quỷ đó, Ahri rồi mà!”

“Được rồi, tôi hiểu rồi. Này! Đưa tiểu thư Songee đi nghỉ!”

Cũng không hẳn là nói dối.

Thực tế thì trong lúc tôi theo chân Thị trưởng quan sát công việc, Ahri đã dọn sạch giáo đoàn, rồi ra khỏi Thiên Đường, dùng Giày Gắn Cánh để quay về dinh thự nổi.

Chỉ có điều, khi Ahri tới nơi ,thì Thị trưởng đã là xác chết rồi.

“Đã kiểm tra camera giám sát!”

“Đang tiến hành thẩm tra hiện trường!”

Tiếng hét của các Enforcer vang lên khắp nơi.

Kỳ lạ thay, không một ai nghi ngờ tôi.

Có hai lý do chính.

Thứ nhất, Ahri, người tới đây từ đêm qua đã phá nát hiện trường rồi.

Theo lời Ahri thì, thay vì gom chứng cứ để tìm thủ phạm, làm loạn hiện trường để không ai chắc chắn hung thủ là ai dễ hơn gấp mười lần.

Thứ hai, hình tượng của tôi cả trong lẫn ngoài đều là một cô bé ngây thơ vô lo.

Chỉ mới nửa ngày theo thị trưởng làm việc thôi là ông ấy đã thấy tôi “đáng yêu, đáng khen” rồi.

Nói cách khác, bình thường tôi tuyệt đối không làm mấy hành động kiểu này.

Chưa kể ngoại hình của tôi nữa—ờ thì, e hèm, là một nữ sinh trung học dễ thương mà?

Chẳng ai lại đi nghi ngờ một đứa con gái như thế đột nhiên ám sát cha mình.

Xét theo ‘lẽ thường’, tôi cũng chẳng có lý do gì để giết ông ấy.

Vật chứng thì Ahri đã xóa sạch, động cơ thì cũng hoàn toàn không có.

Thậm chí, camera còn quay được hình ảnh một kẻ bị nghi là tín đồ của giáo đoàn Ma Vương.

Đó là một tội ác hoàn hảo.

Còn Ahri, người mà Enforcer sẽ liều mạng truy đuổi thì sao?

Tôi chắc là em ấy tự lo được thôi.

Tôi vẫn còn việc quan trọng hơn cần làm.

***

Chiều tối.

Đang đứng ở rìa dinh thự nổi xa hoa, nhìn khu vườn ngoài cửa sổ thì tôi cảm nhận được có người tới.

Không cần nghĩ cũng biết là Thủy Tổ.

Thị trưởng chết rồi mà cô ta không xuất hiện thì mới là chuyện lạ.

Vốn còn lo không biết phải diễn “bộ dạng kinh hoàng” thế nào vì tôi không tự tin diễn xuất giỏi như anh Kain hay Ahri, nhưng may quá là chẳng cần diễn gì cả.

Vì Thủy Tổ đột ngột xuất hiện giữa không trung.

“Á! Á! E, Enfor— ưm!”

May lóe lên một cái, lao tới bịt miệng tôi trong chớp mắt.

“Ngồi yên. Ta có vài thứ cần hỏi.”

Rồi cô ta quan sát tôi một lượt.

Tóc rối bù: Từ hôm qua tới giờ tôi vẫn chưa gội đầu.

Mặt ướt nước mắt: Là tôi chà hành tây định kì.

Quần áo xộc xệch: Tôi mất bao nhiêu công sức lục tủ để tìm ra mấy món trông tã vậy đó.

Sao? Nhìn có ra gì không?

Có giống một cô bé tinh thần sụp đổ vì bố mẹ đột ngột qua đời không?

“…”

“Ưm!”

“Con à. Ta là May, một người bạn cũ của cha con.”

“…”

Rõ ràng là tôi đã gặp cô ta nhiều lần rồi, nhưng đối phương lại cư xử như thể hôm nay mới gặp tôi lần đầu.

Đó là chuyện đã trải qua nhiều lần do đặc tính của Khách Sạn, nhưng lần nào cũng thấy cảm giác rất kì quái.

“Trong ký ức của Leon mà ta xác nhận được, ngay trước khi chết, cậu ấy đã ở cùng con.”

“Xác nhận ký ức của Leon” là sao?

Đừng nói là cô đã đọc ký ức từ thi thể của Thị trưởng đấy nhé?

Chuyện này vượt ngoài dự đoán, làm tôi nghẹn thở trong chốc lát.

Vì đó là thứ mà ngay cả bọn tôi cũng không làm được.

“Sau khi con nói ‘Chúc ba ngủ ngon’, không lâu sau thì Thị trưởng đã bị sát hại.”

“… V, vậy sao?”

Thì đúng rồi.

Vì ngay sau đó tôi đã bắn ông ta mà!

“Nói cách khác, thời điểm Thị trưởng tử vong và thời điểm kẻ xâm nhập của giáo đoàn Ma Vương vào biệt thự là không trùng nhau.”

“…”

Căng thẳng đến nghẹt thở!

Có vẻ như Thủy Tổ đã nhận ra sự thật rằng tôi đã giết Thị trưởng!

Đây đã là lượt thứ 4 của Phòng 206 rồi, ai mà ngờ được rằng ở thời điểm này, cô ta lại dùng một năng lực chưa từng dùng trước đây sao?!

… Nghĩ lại thì trước giờ cũng đâu có mấy dịp phải khám nghiệm tử thi nhỉ?

Yu Songee: Báo động! Báo động! Có vẻ Thủy Tổ phát hiện ra sự thật rồi! Mau tới đi!

Cha Jinchul: Đệt! Lại chuyện gì nữa đây?

Kim Mooksung: Đến ngay! Cố mà cầm cự!

“Ta cho rằng người giết Leon có lẽ là quản gia của dinh thự hoặc Enforcer phụ trách an ninh. Vì thế, ta muốn con dùng quyền hạn của mình cho phép ta thẩm vấn những người làm trong biệt thự.”

… Hả?

“Dạ? Xin, xin nói lại lần nữa được không?”

Thấy tôi hoảng hốt, May tiến lại gần, nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

“…”

“Ừ, ta hiểu. Đây là lúc con đau khổ nhất nên tinh thần chắc hẳn rất rối loạn. Nhưng con là hậu duệ nhà Kadirov mà, đúng không? Càng lúc thế này càng phải vững vàng.”

Yu Songee: Dừng! Dừng lại! Đừng vào! Đứng yên!

Cha Jinchul: Lại cái gì nữa đây?

Kim Mooksung: Sao nữa?!

“Trong Thiên Đường, thân phận của ta có phần mập mờ. Ta không tiện lộ diện công khai. Vì vậy ta định lập ra một người đại diện, nhưng người duy nhất có thể trao quyền hợp pháp cho người đó chính là con.”

“…”

Thủy Tổ giải thích cho tôi từng chút, như thể là một người chị hiền lành vậy.

Thị trưởng đã nằm xuống, cần có người quản lý thành phố, đồng thời cũng phải điều tra rõ chân tướng cái chết của ông ấy.

Thủy Tổ có người đại diện để xử lý việc liên quan, nhưng quyền pháp lý thì lại nằm trong taytôi, con gái duy nhất của Thị trưởng.

Nghe đến đó thì tôi tự nhiên hiểu ra.

Cô ta hoàn toàn không nghi ngờ tôi!

Tôi nghĩ mình đoán được lý do.

Cô ta đã đọc ký ức từ thi thể Leon, nhưng chính Leon cho đến khoảnh khắc chết cũng chưa từng tưởng tượng rằng mình sẽ bị con gái giết.

Vậy nên trong ký ức không hề có thông tin “Tôi bị con gái sát hại”, chỉ có “Khoảng thời gian cuối cùng hòa thuận với con gái” mà thôi.

Kim Mooksung: Sao rồi?

Yu Songee: Để sau giải thích. Có vẻ không có vấn đề lớn.

Trước giờ tôi đã cảm thấy rồi, nhưng Thủy Tổ ngoài mớ năng lực đa dạng kia, thật sự là người có phần hơi ngốc nghếch.

Còn Thị trưởng thì sao?

Ở các lượt trước, ông ta biết rằng mình bị tẩy não, mà vẫn chấp nhận đặt tôi làm người kế thừa, rồi lại giết cả Ông, là một con người cực kỳ khó đoán.

Chính vì thế, bọn tôi mới chọn Thủy Tổ, chứ không phải Thị trưởng, làm người quản lý thành phố thay chúng tôi.

“Ta nhờ con.”

“Vâng. Nhưng mà May-nim!”

“Con còn điều gì muốn nói sao?”

“Con có thể… nghỉ dưỡng một thời gian được không ạ? À, thì ở nhà một người bạn mà con quen biết….”

“Bạn?”

“Tên là Elena. Không biết cô có biết không—”

“À, ta biết chứ. Diễn viên nổi tiếng mà nhỉ? Ừ, con cũng cần thời gian để xoa dịu nỗi đau.”

Loại bỏ Thị trưởng khó lường, để một Thủy Tổ tương đối hiền hòa và dễ đoán lên kiểm soát thành phố.

Đến đây, vai trò của tôi coi như kết thúc.

***

-  Elena

Tôi có rất nhiều tiền.

Tuy thân phận của tôi thì chỉ là công dân cấp 3, thấp hơn chị Eunsol hay bác sĩ là công dân cấp 2, nhưng thân phận và tiền bạc là hai chuyện khác nhau.

Nói cụ thể hơn, cộng toàn bộ lương tháng của hai quan chức chính phủ cao cấp Lee Eunsol, Kim Sanghyun, cùng hai Enforcer Cha Jinchul và Kim Mooksung, cũng không bằng một phần cát-xê cho một lần lên sóng của tôi.

Còn anh Kain, công nhân mỏ cấp 4 thấp nữa ấy à?

Xin lỗi nhé, lương một tháng của anh Kain ấy còn không đủ mua mỹ phẩm tôi dùng mỗi ngày.

Ahri, Miro hay Seungyub, mấy người thậm chí không có thân phận, thì khỏi cần bàn.

Songee thì hơi khác.

Vì là con gái Thị trưởng nên “tài sản trên danh nghĩa” còn nhiều hơn tôi.

Nhưng thân phận của em ấy quá nặng chính trị, nên không thể tự do tiêu xài.

Xét theo khía cạnh đó, trong phòng 206, người có tài sản ‘có thể dùng tùy ý’ nhiều nhất chính là tôi.

Vì vậy, ở lần thử thứ 4, tôi đảm nhận một vai trò khá đặc biệt.

“U, uầy! Đúng là cô Elena thật rồi!”

“…”

“Xin lỗi, chúng tôi đặt đồ ở đâu thì được ạ?”

“Cho vào phòng này đi.”

Một lượng lớn thực phẩm bảo quản và nước sạch bắt đầu chất đầy nhà tôi.

Tất nhiên, đây chỉ là một phần nhỏ trong số vật tư sẽ tích trữ.

“Trời ơi~! Mấy thứ này là sao vậy?”

“…”

Dù tôi đã liếc mắt ra hiệu, người giao hàng, Lanton, vẫn không kiềm được tò mò mà hỏi tiếp.

“Toàn là thực phẩm và nước có thể bảo quản lâu mà không cần tủ lạnh. Còn đây là… dụng cụ à? Tiểu thư Elena. Cô đang chuẩn bị cho ngày tận thế hay gì đó sao?”

“À thì.”

Dù sao thì, để tránh nghi ngờ không cần thiết, tôi nghĩ mình cũng nên bịa ra một lý do.

“Anh Lanton này. Thật ra, đây là chuẩn bị cho bộ phim tiếp theo tôi sắp quay.”

“Ồ! Quả nhiên! Có vẻ dự án tiếp theo của cô là thuộc thể loại sinh tồn đúng không ạ?”

“Bí mật mà, anh biết rồi đó?”

“Dạ, tất nhiên! Tôi, Lanton, sẽ mang câu chuyện kinh thiên này xuống mồ!”

Mồ mả gì chứ!

Nhìn cái miệng và cách cư xử kia của anh ta, là tôi có thể hình dung, về tới nhà là thế nào anh ta cũng sẽ ngồi trước máy tính gõ bàn phím như điên.

Kiểu thế này chứ gì?

[ㅇㅇ(111.111): Tin nóng về bộ phim mới của Elena đây!

ㅇㅇ(222.222): Năm xxxx rồi, phải có tí ảnh chứ?

ㅇㅇ(111.111): Ảnh cổng trước nhà Elena. Tao là shipper phụ trách khu ~~]

Thôi, sao cũng được.

Dù gì thì chuyện này cũng không thể giấu đến cùng.

Nhân tiện đã nói chuyện, để tôi hỏi anh thêm vài câu vậy nhé?

“Anh có hứng thú với thể loại sinh tồn không?”

“Ha ha! Thể loại tôi thích nhất là sinh tồn hay tận thế mà—”

“Nếu thật sự thế giới diệt vong, thì chúng ta nên chuẩn bị những gì?”

“Ừm….”

Không biết có phải nói thật không, nhưng anh ta nhìn quanh rất nghiêm túc.

“Đã tích trữ lương thực thì phải chuẩn bị bảo vệ chúng khỏi bọn cướp bóc chứ?”

“…”

“Nếu bối cảnh là nhà tiểu thư Elena, thì phải gia cố căn nhà như một pháo đài. Nếu có tầng hầm thì—”

Không ngờ đó lại là một cuộc trò chuyện khá hữu ích.

Có lẽ vì vậy mà đến cuối cuộc nói chuyện, Lanton đỏ mặt nói.

“À… c, có thể cho tôi xin một chữ ký không ạ? Vợ tôi là fan cuồng của tiểu thư Elena—”

“Tất nhiên rồi.”

Nhìn người đàn ông với gương mặt hạnh phúc ấy, tôi chợt nhớ lại câu hỏi đầu tiên của anh ta.

“Cô đang chuẩn bị cho ngày tận thế sao?”

Chuẩn luôn rồi đó.

***

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 554

Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

Buổi tối ngày đầu tiên sau khi tiến vào Phòng 206.

Những người khác, đặc biệt là Ahri và Songee, chắc đã bận rộn ngay từ ngày đầu, nhưng tôi thì không.

Không cần làm cách mạng như lượt 1, cũng chẳng cần lập tôn giáo như lượt 2.

Tự dưng làm chuyện thừa chỉ khiến tình hình thêm rối ren.

Vì vậy tôi diễn vai một công nhân mỏ lười biếng, lê lết hết ngày.

… Tôi nói vậy không có nghĩa là thoải mái đâu nhé.

“Ơ? Gì vậy? Giờ này mà—”

Vừa cảm nhận được bên ngoài có tiếng xôn xao, thì một người đàn ông quen thuộc mặc vest xuất hiện.

- Cạch!

“Cậu Kain à, đi thôi.”

Anh Sanghyun đã tới đón tôi.

***

Những công nhân mỏ cấp 4 chịu khổ trong mỏ Mirconium mỗi ngày đều mơ về tự do.

Họ cầu mong nỗi đau lao động bất tận dừng lại dù chỉ một ngày, mong cuộc sống chẳng khác nào bánh răng vô tri sẽ tìm lại được bình yên.

Cuộc sống của một công dân cấp 4 không có hy vọng.

Tiền lương bèo bọt còn không đủ sống, còn đám quản đốc mỏ và cai lệ đầu đàn hung hãn thì chỉ cần thấy công nhân lóe lên ý nghĩ khác thường là vung roi ngay.

Cho dù có phép màu xảy ra, trốn thoát thành công thì cũng vô nghĩa.

Bởi vì trong Thiên Đường, không có nơi nào để trốn cả.

Tất nhiên, tất cả những điều đó chỉ đúng khi không có sự can thiệp từ bên ngoài.

Đối với công dân ‘cấp 2’, cao vời như trời thì lại là chuyện khác.

“Hôm nay cậu nghỉ ngơi ổn chứ?”

“Nghỉ ngơi á? Ở mỏ Mirconium? Anh đùa à?”

“Haha! Còn cười được là tốt rồi.”

“Mới có một ngày mà em đã muốn làm cách mạng rồi đấy.”

“…”

“Trong đầu em có sắc cờ đỏ phấp phới, còn vang lên giọng một ông bác râu quai nón.”

“Ông bác râu quai nón?”

“Một bóng ma đang lang thang khắp châu Âu. Bóng ma của chủ nghĩa cộng sản!”

“…”

“Thế anh đến đây bằng cách nào thế?”

“Tôi đi thẳng cửa chính thôi. Nói với quản mỏ Rupert là tôi tới đón cậu Kain thôi.”

“Hắn không hỏi lý do vì sao à?”

“Tôi là công dân cấp 2, lại là đặc vụ. Cấp 2 không cần giải thích lý do hành động cho cấp 3.”

Cấp trên bảo làm gì thì làm nấy.

Đó là luật lệ đơn giản và rõ ràng của Thiên Đường.

“Nghe vậy em lại nhớ ra. Toàn bộ lịch sử loài người là lịch sử của đấu tranh giai cấp—”

“Thôi thôi, hết vui rồi, dừng ở đó đi.”

“…”

Tôi có hơi bị tổn thương đấy.

“Còn những người khác thi sao ạ?”

“Tiểu thư Songee đã xử lý Thị trưởng rồi. Giữa chừng hình như có ‘chút xáo trộn’ liên quan đến Thủy Tổ, nhưng đã giải quyết ổn thỏa. Ngày mai hoặc ngày kia, cái chết của Thị trưởng sẽ được công bố chính thức.”

“Elena thì sao ạ?”

“Có vẻ đã tích trữ kha khá vật tư. Nhờ sự hỗ trợ tích cực của Thanh Tra cấp 2 Eunsol, nên nơi ẩn náu trông cũng ra gì phết đó.”

Về Ahri thì tôi không hỏi.

Vì chúng tôi sắp gặp trực tiếp rồi.

***

-  Bõm!

“…”

“Nhiều vũng nước quá, nên là đi trên đường ống sẽ ổn hơn.”

“Hoặc bay qua cũng được. À, quên, giờ vẫn chưa dùng được năng lực nhỉ?”

“…”

Tầng hầm của Thiên Đường, nơi giáo đoàn Ma Vương từng trú ngụ.

Nhìn những vũng máu và xác chết la liệt xung quanh, tôi thấy buồn nôn.

Riêng Ahri và anh Sanghyun thì chẳng mảy may biến sắc.

À thì, cũng buồn cười nếu mấy người tạo ra đống xác đó lại thấy ghê tởm đó.

“Nói thật, mấy người cũng gan dạ ghê.”

“Nghe câu đó từ anh làm em hơi khó chịu.”

“Nói gì vậy? Trên đời này làm gì còn ai giống người hơn anh?”

“… Thánh Vực ở hướng này.”

Chẳng mấy chốc, chúng tôi tới trước lối vào nơi được coi là cội nguồn của giáo đoàn Ma Vương.

“Cậu Kain này.”

“…”

“Như anh đã nói bên ngoài, bên trong có một nơi quái dị, chỉ có thể xem như một Phòng Nguyền Rủa giả mạo.”

“Em biết rồi.”

“Đi sâu vào thì ở căn phòng cuối sẽ xuất hiện một tồn tại cực kỳ lạ. Lúc đó anh chưa rõ là ai, nhưng sau khi ra ngoài thu thập thông tin thì—”

“Là Tối Cực Giả, đúng không ạ? Hắn bảo là muốn gặp em mà.”

Thủ lĩnh của Kết Xã, kẻ thờ phụng Ma Vương đầu tiên.

“Chắc chắn hắn sẽ có mưu đồ thâm sâu.”

Tôi nói chắc nịch, để trấn an đồng đội.

“Nhưng ở thời điểm này, hắn không thể đe dọa em được. Vì quá trình nạp năng lượng của Thái Dương Thần Thánh đã hoàn tất.”

“Vậy thì tốt.”

Ngay trước khi vào trong, Ahri nắm lấy tay tôi.

“Chúng ta không còn nhiều thời gian. Vừa quay về là anh phải xuống tầng sâu ngay, biết rồi đấy chứ?”

“Biết mà.”

“Anh phải xác nhận rồi quay lại càng nhanh càng tốt nhé. Nếu được thì trong một, hai ngày phải xong.”

“Anh sẽ cố.”

Tới hôm qua tôi chẳng có việc gì, nhưng từ hôm nay trở đi, tôi là người bận rộn nhất.

- Cạch!

Cánh cửa Thánh Vực mở ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!