Chương 471: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (30)
Chương 471: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (30)
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 571
Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Tối Cực Giả quỳ một gối trước mặt tôi, trông như một hiệp sĩ đang dâng lời thề trung thành.
Dĩ nhiên, xét về ngoại hình thì hắn đã cách con người quá xa.
[Lời Khuyên: 3 → 2]
‘Tôi có nên chấp nhận đề nghị của hắn không?’
[Ít nhất thì hắn sẽ không làm hại ngươi.]
Nghe được câu trả lời ấy, trong khoảnh khắc, vô số suy nghĩ rối rắm ùa lên.
Thái Dương Thần Thánh, Di Sản thứ hai của tôi và là một báu vật mạnh đến mức phi lý.
Trước kia, khi có được Thái Dương Thần Thánh, tôi đã ký khế ước với “Đấng”, nội dung như sau:
- Đấng sẽ không nuốt chửng tinh thần của Han Kain.
- Han Kain sẽ chứa đựng 144,000 linh hồn trong Thái Dương Thần Thánh.
“…”
Nghĩ lại thì, nó gần như là một bản hợp đồng lừa đảo.
Khi ký kết, cho đến tận lúc Phòng 104 kết thúc, tôi vẫn chưa hiểu rõ bản chất của Đấng và Thái Dương Thần Thánh.
Điều khoản đầu tiên hoàn toàn vô nghĩa.
Sự xâm thực của Thái Dương không phải như kiểu Đấng ở trong đó, mỗi đêm trói tôi lại rồi hút cạn linh hồn và tinh thần của tôi.
Sự xâm thực chính là lựa chọn của tôi.
Là tôi đã tự bước lên con đường của một vị thần điên loạn, sau khi nhận ra có thể thông qua Thái Dương mà thu được sức mạnh vô hạn.
Sau khi có được câu văn thứ hai của Quỷ Thư, tôi mới có thể nhìn bản thân một cách khách quan hơn.
“Không có thiệt hại sao…”
“Kain-nim? Ngài vừa nói gì à?”
Tối Cực Giả gặp trong Thánh Vực đang tha thiết cầu xin tôi.
Hãy trở thành sự cứu rỗi của bọn họ.
Hãy trở thành con thuyền cứu nạn có thể tránh khỏi sự diệt vong tất yếu.
Sở dĩ chủ ngữ là “chúng ta”, không phải “tôi”, là vì số linh hồn hắn muốn gửi vào Thái Dương Thần Thánh không chỉ có một mình hắn.
“Trong một thời gian rất dài, tôi đã thu thập linh hồn của những công dân trung thành.”
“Linh hồn của đám giáo đồ Ma Vương à?”
“Ha ha, đúng vậy. Đã rất… rất lâu rồi.”
“…”
“Đó là một công việc đau khổ. Giống như xây lâu đài cát trên bờ biển nơi sóng không ngừng ập tới.”
“…”
“Là một con số mà cậu không thể tưởng tượng nổi.”
Rốt cuộc là bao nhiêu người?
Chắc chắn còn nhiều hơn rất nhiều so với 144,000.
“Việc thu thập linh hồn… đó là năng lực vốn có của ngươi, với tư cách lãnh đạo Kết Xã à? Hay là sức mạnh có được nhờ sùng bái Ma Vương?”
“Ở thời điểm này, sự phân biệt đó còn ý nghĩa sao?”
“…”
“Tôi dám chắc. Linh hồn của chúng tôi sẽ trở thành sức mạnh to lớn cho ngài.”
“Nhưng mà… ngươi biết chuyện Thái Dương Thần Thánh của ta bằng cách nào? Việc có thể chứa linh hồn trong đó—”
“Ha ha! Vì Kain-nim đã chứa hơn 10 vạn người trong Phòng 206 mà.”
“…”
Đúng như hắn nói, qua nhiều lần thử, tôi đã dùng Thái Dương Thần Thánh rất phô trương.
Ma Vương tất nhiên phải nhận ra chuyện đó, rồi truyền thông tin đó cho giáo đồ của mình.
Tôi có rất nhiều suy nghĩ.
Cho thêm linh hồn vào Thái Dương Thần Thánh không khiến tôi mạnh lên vô hạn.
Con số 144,000 mà Đấng nói tới chính là dung lượng để Thái Dương Thần Thánh phát huy công suất tối đa.
Tôi chỉ có thể dùng sức mạnh đó lâu hơn.
Giống như lắp một băng đạn lớn hơn cho khẩu súng sẽ không khiến hỏa lực mạnh lên, chỉ là bắn được lâu hơn.
Vì vậy, đề nghị này về bản chất không gây hại gì cho tôi, và Con Cú cũng đã trả lời như vậy.
Thực tế là, ngay từ trước khi Tối Cực Giả cầu xin, tôi cũng đã liên tục nhét linh hồn vào Thái Dương Thần Thánh rồi.
Nhưng.
Bị chứa trong Thái Dương tuyệt đối không phải là một sự cứu rỗi yên bình.
Cụ thể sẽ xảy ra chuyện gì thì tôi cũng không rõ, nhưng rất có thể nó gần với địa ngục hơn là thiên đường.
Thứ mà Tối Cực Giả mong muốn — “một cuộc sống chân thật ngoài Khách Sạn” không phải do Thái Dương Thần Thánh mang lại, mà là Hòm Linh Hồn.
…
Cuối cùng tôi vẫn không nhịn được mà nói:
“Thái Dương khác xa với sự cứu rỗi mà ngươi tưởng đó.”
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã không nói cho hắn.
Có lẽ tôi đã mỉm cười, vui vẻ nuốt chửng vô số linh hồn.
Còn bây giờ?
Tôi không muốn lừa gạt kẻ đang khao khát sự cứu rỗi cho vô số đồng loại của mình.
“Tôi cũng đã đoán được phần nào. Nhưng người duy nhất có khả năng đưa không phải một mình tôi, mà là ‘tất cả chúng tôi’ ra khỏi nơi bị nguyền rủa này, là ngài. Tương lai đau khổ ư? Tôi tin rằng một sự tồn tại đau khổ vẫn tốt hơn là bị xóa sổ vô nghĩa.”
Cuộc trò chuyện kéo dài khoảng hai, ba phút?
Không phải thời gian dài tuyệt đối, nhưng ở đây thì lại là khá lâu.
- Ầm ầm!
Toàn bộ tầng sâu rung chuyển dữ dội, kèm theo tiếng nổ kinh hoàng.
Việc hiến tế sinh mệnh trên mặt đất rõ ràng đã dừng lại.
Ma vương bắt đầu thức tỉnh.
“Á! Này, Han Kain! Quyết định cái gì thì quyết nhanh lên!”
Nghe giọng đầy hoảng hốt của Ahri, tôi mở Cửa Sổ Trạng Thái—
[Ngày: Ngày 571]
Lúc bước vào là ngày thứ 553, vậy mà giờ đã trôi qua gần 20 ngày.
Nhìn con số đó, tôi nảy ra một ý hay.
‘Đề nghị của Tối Cực Giả, xét về tổng thể có lợi cho tôi không?’
[Xét trên đại cục thì chắc chắn là lựa chọn có lợi.]
‘Xét trên đại cục? Vậy nghĩa là vẫn có rủi ro nhỏ?’
[Trong Khách Sạn, có lựa chọn nào là hoàn toàn không có rủi ro sao?]
Dùng liên tiếp hai lần Lời Khuyên, tôi hít sâu rồi chờ.
“Kain à? Thời gian—”
“Chờ chút! Chờ chút!”
[Lời khuyên: 0 → 3]
Qua ngày rồi!
‘Mục đích thực sự của Tối Cực Giả là gì? Hắn thật sự tin rằng bị chứa trong Thái Dương Thần Thánh rồi đi ra ngoài là cứu rỗi sao?’
[Về bản chất, đúng là hắn nhắm tới sự tồn tại và cứu rỗi.]
‘Về bản chất? Vậy chi tiết ra thì còn mục đích khác sao?’
[Ngươi cũng biết ta không thể nói tường tận từng thứ một mà.]
Gì thế này?
Cách nói của Con Cú… có vẻ hơi khác?
‘Vậy thì nói cụ thể hơn một chút—’
Lần đầu tiên, tôi nhận được kiểu trả lời như thế này, dù đã dùng lời khuyên hàng trăm, hàng nghìn lần.
[Ngươi có một mặt rất méo mó. Nếu ta nói quá chi tiết, ngươi sẽ lại nghi ngờ rằng ta đang thao túng ngươi. Ta chỉ là một quân sư, không phải kẻ thay ngươi suy nghĩ.]
“Ơ?”
“Gì vậy? Quyết định chưa?”
“…”
Không nói dối nhé, nhưng đây là lần đầu tôi nhận được phản hồi kiểu này.
Có vẻ vì tôi dùng Lời Khuyên liên tiếp như đang đối thoại nên nó hơi bực.
Cũng giống như mượn danh “Lời Khuyên” để nói ra điều nó vẫn luôn muốn nói với tôi.
“Mặt méo mó sao…”
Tầng sâu lại rung lên dữ dội.
Tối Cực Giả với vẻ mặt khẩn cầu, và cả Ahri, đều nhìn tôi đầy sốt ruột.
“…”
Hãy suy nghĩ một cách lý trí.
Mình không thiệt, và với hắn thì đây là hy vọng cuối cùng. Từ chối ư?
Hắn có thể đột nhiên sẽ làm ra chuyện điên khùng.
- Bùng!
Giữa thành phố ngầm sụp đổ, tay cầm ngọn lửa rực cháy, tôi nói:
“Hãy làm điều ngươi mong muốn.”
“Rất vinh hạnh.”
***
- Park Seungyub
- Ực!
Trên nóc một tòa nhà khá cao — nơi có thể quan sát toàn bộ thành phố.
Từ nóc nhà đó, tôi nhìn xuống thế giới.
Bên dưới dinh thự bay, hàng nghìn, thậm chí hơn thế nữa, người dân như bị mê hoặc, cố leo lên các đường ống, tạo thành cả núi xác chết.
Nơi từng là khu chung cư đông đúc giờ chỉ còn lại cảnh tượng như bị bom hạt nhân quét qua.
Cuộc thảm sát của ông và bác sĩ.
Và đây mới chỉ là khởi đầu.
Con sứa quái vật lơ lửng, cõng chị Elena trên lưng, không ngừng “thu hoạch” con người.
Ở quảng trường, giữa những người cầu nguyện vì đói khát, một gã khổng lồ lực lưỡng xuất hiện, ánh sáng dị giới tỏa ra tứ phía.
Ở nơi khác, tôi thấy chị Eunsol điều khiển hàng chục con bướm, khiến người ta gục xuống như rạ.
“…”
Tôi không thể thở nổi.
Rõ ràng đây là kế hoạch đã bàn từ trước, tôi biết chuyện này sẽ xảy ra!
Nhưng khi nhìn tận mắt thì tôi muốn nôn thật sự.
Đúng lúc đó, một vòng tay mềm mại ôm lấy tôi.
“Giờ thì chẳng thấy gì nữa nhé! Ú òa~”
Chị Songee ôm chặt lấy tôi.
“Chị ơi, em đâu phải học sinh tiểu học.”
“Ú òa?”
“Thật tình!”
Bực mình ghê.
Người khác thì thôi, nhưng chị ấy với tôi có hơn nhau mấy tuổi đâu chứ!
Chị buông tôi ra, gương mặt trở nên nghiêm túc.
“Seungyub, đừng cố nhìn.”
“…”
“Không ai bắt em phải trăn trở về đạo đức của những bi kịch đã được định sẵn. Những vấn đề không có đáp án, có lẽ ngừng suy nghĩ về nó mới là đáp án.”
Vấn đề không có lời giải thì đừng nghĩ nữa.
Có lẽ đó là bài học mà chị Songee rút ra từ Khách Sạn.
Ngay lúc đó, giọng của Yumi, lạnh lẽo hơn nhiều Songee, vang lên.
“Ai cũng có vai trò của mình, em cũng vậy. Tập trung vào việc đó đi.”
“…”
Như để bênh tôi, chị Songee đáp lại:
“Yumi, cô bị ngốc à? Seungyub mà tập trung là hỏng việc đấy! Seungyub à, cứ chơi chơi thôi. Thế giới sắp diệt vong rồi, làm game LoL không?”
“…”
“Welcome to Summoner’s Rift!”
“Cái gì vậy ạ?”
“Chị muốn cho em có cảm giác đang chơi game. Đó là câu thoại đúng không?”
Chị… nói thế là để bênh em thật đấy chứ?
…
Ai cũng có vai trò của mình.
Và tôi cũng có một việc mà không ai thay thế được.
Thủy Tổ đã mất quyền kiểm soát Thiên Đường hỗn loạn, Lý Trí Bất Khuất cũng ngừng hoạt động.
Tức là Ma Vương cũng sắp sửa trỗi dậy.
Các đồng đội đang cố gắng “an tử” cho càng nhiều người càng tốt trước khi Ma Vương giáng lâm.
Dù vậy, khoảnh khắc Ma Vương thực sự xuất hiện, tất cả phải ở trạng thái an toàn.
Vấn đề là thời điểm. Tất cả nằm ở đó.
Thời điểm chính xác để các đồng đội dừng việc “an tử” và ẩn nấp khỏi tầm mắt của Ma Vương.
Khoảnh khắc vàng ngay trước khi Ma Vương vươn tay nuốt chửng họ!
Khi nào là thời điểm tuyệt diệu đó?
Tôi không biết.
Không ai biết, cũng không có cách nào biết.
Vì vậy, công việc quan trọng nhất lại rơi vào tay tôi.
- Gào—!
Tiếng rống ác mộng làm rung chuyển cả thành phố.
Chị Songee, vừa rồi còn cố tỏ ra bình thản vì tôi, giờ nhìn tôi đầy hoảng hốt, Yumi cũng tròn mắt.
“Ơ, ơ! Bây giờ— bây giờ chưa sao?”
“Chưa.”
Chưa phải lúc.
Tôi cũng nhắn cho đồng đội như vậy.
Park Seungyub: Chưa đâu, cứ tiếp tục đi.
Kim Mooksung: OK.
Cha Jinchul: Nghe ghê thật… OK.
- Ầm ầm!
Tiếng nổ như trời sập, chỉ có thể nghe thấy vào khoảnh khắc tận thế!
Cùng lúc đó, từ bầu trời vang lên tiếng hợp xướng của thiên sứ.
Dĩ nhiên, phòng 206 làm gì có thiên sứ.
“Á! Giờ chưa à? Giờ là—”
“Chưa.”
Chưa đủ.
Cần an tử cho nhiều người thêm nữa.
Phải giảm thiểu tối đa “thức ăn” của Ma Vương.
Park Seungyub: Chưa. Cứ tiếp tục an tử.
Kim Sanghyun: Bắt đầu thấy sợ thật rồi.
Lee Eunsol: Vẫn chưa à?
Thêm nữa.
Thêm nữa.
Thêm nữa.
…
Bầu trời mở ra.
Bầu trời của Thiên Đường, vốn bị mái vòm che kín, đã mở.
Những người sống sót ít ỏi còn lại ngơ ngác nhìn lên trời.
Khi Jesus của thế giới điên loạn này tuyên bố ngày tái lâm đang tới, con người bắt đầu lơ lửng bay lên!
Ngay khoảnh khắc đó—
[Vận May Nghịch Thiên Kích Hoạt! Khí Vận Vũ Trụ Bảo Hộ Cho Bạn!]
Mặt đất “sụp đổ đúng lúc”, tôi mất thăng bằng, bàn tay đang nắm chặt bỗng mở ra.
Cuối cùng, đồng hồ cát cũng xuất hiện.
Phước Lành của tôi là Vận May.
Vận May là ngay cả trong tình huống không biết gì, vẫn đưa ra được lựa chọn đúng đắn.
- Tách!
Khoảnh khắc ác ma tối thượng từ vực sâu của các vì sao trỗi dậy, đồng hồ cát xoay một vòng.
Tôi hướng về Ma Vương mà hét lên:
“Địt mẹ! Nhìn cho rõ đi! Đây gọi là một click gánh team đấy! Đồ chó ngu Ma Vương—!”
Đúng là LoL mà.
… rồi tôi mất ý thức.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Nghe bảo là mấy người chả cần nỗ lực gì cũng có thành quả gọi là 딸깍 (đây là từ tượng thanh cho tiếng bấm click), hàm ý chỉ cần bấm 1 nút cũng thành công cmnr.