Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2043

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13656

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 841

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2261

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85422

Chương 401-500 - Chương 465: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (24)

Chương 465: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (24)

Chương 465: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (24)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 552

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 105 – ‘Phòng Nghỉ’

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

“Này, trước tiên ông sửa lại cái giọng điệu của mình đi đã.”

“…”

Ban đầu chỉ là diễn cho ra vẻ thần bí trước mặt NPC thôi, vậy mà không biết từ lúc nào, cái kiểu nói chuyện làm bộ trầm trọng ấy lại dính chặt vào miệng của “Kain Thái Dương”.

Lúc đó, đối phương nói với vẻ không thể tin nổi.

“Kain Thái Dương á. Nếu tao là Kain Thái Dương, thì mày là Kain Ma Đạo chắc?”

“Nghe trẻ con vãi…”

Vậy, Kain có thực thể và Kain không có thực thể thì sao?

Ít nhất là hiện tại, chỉ có mình tôi là có thân xác.

“Chuyện ai sở hữu thân xác thì mơ hồ lắm. Muốn đổi lúc nào chẳng được.”

Bỗng nhiên tôi nhận ra, đối phương đang đọc được cả những ‘suy nghĩ’ mà tôi còn chưa nói ra miệng.

“Mày cũng vậy thôi. Trong mấy cái mà mày bảo là giọng điệu làm màu, có vài thứ tao cũng chưa nói ra tận miệng mà. Dĩ nhiên là hiện tại tao không có cái miệng vật lý thật, nhưng mà, đấy.”

Ký ức, và cả suy nghĩ hiện tại đều đang được chia sẻ theo thời gian thực.

Những tồn tại như thế này thật sự có thể gọi là ‘người khác’ sao?

Nếu không phải người khác, thì rốt cuộc bây giờ tôi đang nói chuyện với ai?

Hay ngay từ đầu đã chẳng có cuộc đối thoại nào cả?

Có khi chỉ là tôi tự nhìn thấy ảo giác rồi chìm trong hoang tưởng—

“Thôi thôi. Đến đây là đủ rồi. Giờ thì tao biết phải gọi nhau thế nào rồi. Tao là Kain bình thường, còn mày là Kain tâm thần.”

“…”

“Lúc nãy mày đã nghĩ vậy rồi đúng không? Rằng Quỷ Thư là siêu lý trí, còn Thái Dương thì là cảm xúc? Đó là suy nghĩ của mày thôi, không phải của tao. Với tao thì Quỷ Thư là bệnh hoạn, còn Thái Dương mới là con người.”

Buồn cười ở chỗ, mấy lời này nghe cũng chẳng sai lắm đâu.

“Quay lại chuyện ban đầu đi. Lời khuyên mà Miro dành cho tụi mình ấy. Nhìn cái bộ dạng tâm thần của mày là tao hiểu rồi. Ảnh hưởng của Thái Dương không tác động đúng cách lên mày.”

Đêm qua, sau khi ngộ ra câu thứ hai của quyển sách, thì tôi đã tách ra.

Lúc đó, vai trò của mỗi bên vẫn chưa phân ly rõ ràng như bây giờ.

Cũng phải thôi.

Quỷ Thư vốn là một Di Sản độc lập, chứ đâu phải công cụ được tạo ra để kiềm chế sự xâm thực của Thái Dương Thần Thánh.

Cái ý tưởng dị hợm chia Di Sản cho từng bản ngã được tạo nên, rồi “cách ly” chúng là do Miro đưa ra.

Và kết quả chính là hiện tại.

Nếu ví von theo kiểu mà Hậu Thuẫn Giả thích, thì giống như tách một bát nước ra làm hai, một bên đổ sơn đen, một bên đổ sơn trắng, rồi cách ly hai ngăn riêng biệt.

“Không biết đây có phải là cách giải quyết hợp lý hay không, nhưng chắc chắn là khá hơn trước. Lời khuyên thứ nhất của Miro coi như hữu dụng. Lời khuyên thứ hai, nếu chúng ta mà có cơ hội thì cũng nên kiểm chứng.”

Lời khuyên thứ nhất của Miro, “cách ly”, đã phát huy tác dụng.

Vậy còn lời khuyên thứ hai ,“Quá Do Bất Cập”, thì sao?

“Còn về cách giải quyết phòng 206… nói nhẹ thì là thiên tài, nhưng nói thẳng thì lỗ hổng nhiều quá.”

“…”

“Cứ như là cầu nguyện cho tất cả chỗ còn trống đó đều đi theo hướng có lợi cho mình vậy…. Thôi thì biết làm sao nữa? Cố mà cày cuốc thôi.”

Tôi đồng ý.

Không, chính xác hơn thì không phải là “đồng ý”, mà là đang ôn lại kế hoạch, vì suy nghĩ của hắn cũng chính là suy nghĩ của tôi—

“Đệt! Mày tưởng mày là Descartes à? Bớt đóng vai cái tên triết gia Đức trầm cảm đó đi giùm tao cái. Mày làm tao cũng đau đầu theo đấy. Thôi nói chuyện tới đây thôi.”

Nói xong, tồn tại như ngọn lửa bập bùng kia dần dần lụi tàn.

“Rồi cũng sẽ ổn thôi. Phần thiếu sót của kế hoạch thì để tao vá là được.”

Câu này là ai nói nhỉ? Tôi à? Hay là bên kia?

… Thôi, chắc tôi cũng nên đi ngủ.

Sáng hôm sau, lần thử thứ tư của phòng 206 bắt đầu.

***

- Kim Ahri

Bóng tối không thấy gì và sự tĩnh lặng ngột ngạt đến nghẹt thở.

Rồi, giọng nói huyềnbí vang lên, báo hiệu sự khởi đầu của phòng 206.

“Trước thảm họa đang tới gần, chúng ta cầu nguyện. Mong rằng lý trí bất biến có thể nâng đỡ thế gian. Mong rằng sự hỗn mang tràn ngập vũ trụ sẽ không xâm phạm chiếc lồng nhỏ bé của chúng ta.”

“Hỡi Lý Trí Bất Khuất! Hãy bảo vệ thế giới bằng chính danh và chân lý!”

Đây giống như một đoạn mở đầu.

Có lẽ là khoảnh khắc ngọn lửa của Lý Trí Bất Khuất được thắp lên lần đầu tiên ở Thiên Đường.

Và sau một khoảng thời gian trôi qua, tôi tỉnh dậy.

“…”

Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng đơn sơ.

Ra ngoài thì thấy các trưởng lão và một số nhân vật cấp cao của giáo đoàn đang bàn bạc đủ thứ chuyện.

“Số tín đồ tham gia mỗi buổi tụ họp ngày càng tăng, thật đáng mừng—”

“Tối nay tại buổi lễ, trưởng lão Odian sẽ giảng đạo—”

“Có nhiều báo cáo về việc chạm trán Enforcer trên tuyến đường số 17, cần chú ý—”

Đương nhiên, trong cái thế giới phản địa đàng khắc nghiệt này, việc vận hành một tà giáo chưa bao giờ là dễ dàng.

“Ồ, sứ đồ Ahri! Hôm nay ngủ nướng à?”

“… Vâng, thưa ngài Raymond. Tôi sẽ chú ý hơn.”

“Ha ha! Chú ý gì chứ! Tuổi này còn ham ngủ là bình thường. Cô cứ nghỉ thêm chút nữa cũng được.”

May mà tôi không cần phải dính vào mấy chuyện phiền phức đó.

Chắc là vì theo bối cảnh thì nhân vật của tôi còn trẻ.

- Két!

Khi tôi đi về phía hầm kho báu của giáo đoàn, có vài người nhìn sang nhưng không ai ngăn cản.

Dù sao thì tôi cũng có cấp bậc khá cao, và cho tới sáng nay vẫn là một cô gái ngoan đạo, lương thiện.

Hơn nữa, trong hầm kho báu cũng chẳng có vũ khí ghê gớm gì.

“…”

Ít nhất thì người của giáo đoàn nghĩ vậy.

Chỉ là nơi cất giữ vài món đồ cổ có lịch sử lâu đời thôi.

Lần thử đầu tiên tôi cũng nghĩ như thế.

“…”

“Ừm? Sứ đồ Ahri, cô quan tâm đến bộ đồ phi hành gia này sao?”

Nhìn ông lão cười hiền hòa, tôi cũng bật cười theo.

Ông giữ Bộ Đồ Bảo Hộ suốt 200 năm mà lại tưởng là bộ đồ phi hành gia à?

Hình dáng thì hơi giống thật, nhưng chức năng khác nhau một trời một vực cơ mà?

Dĩ nhiên NPC thì không thể sử dụng Bộ Đồ Bảo Hộ, nhưng độ bền bất thường thì không cần sử dụng cũng nhận ra được.

Sân khấu do Khách Sạn dựng nên thường lộ ra những lỗ hổng logic vụn vặt như thế này.

“…”

Vừa vuốt ve Bộ Đồ Bảo Hộ, tôi vừa suy nghĩ lần cuối.

Còn vắt kiệt được gì thêm từ giáo đoàn Ma Vương không?

Không có.

Nạp năng lượng cho Thái Dương Thần Thánh đã xong, không cần “nuốt trọn” giáo đoàn nữa, kế hoạch thờ phụng Ma Vương cũng đã bị gạch bỏ.

Chỉ còn một nơi còn “mồi câu” là Thánh Vực, mà Thánh Vực thì không cần đám người này tôi cũng vào được.

Vậy thì…

Những kẻ có thể gây rối không cần thiết cho kế hoạch sau này, tốt nhất là nên xử lý trước.

- Cạch!

“Ơ? Ơ! Ơ ơ ơ! Cái, cái gì thế này? Sao cô lại—”

Tôi mặc Bộ Đồ Bảo Hộ vào.

“Wow! Không lẽ sứ đồ đã được Ma Vương ban mặc khải—”

- Rắc!

Cổ của ông lão trông coi hầm kho báu cũ kỹ bị bẻ gãy.

Tôi nghĩ là ông ta không phải chịu đau đớn gì.

… Chắc vậy.

“Ááá! C, có người chết— ực!”

“Con điên này! Sứ đồ Ahri đã phát điên rồi!”

Từng người, rồi lại từng người nữa.

Tầng lớp lãnh đạo của giáo đoàn lần lượt gục xuống.

Nhiều người trong số họ vốn là người có siêu năng lực, bình thường thì không thể chết dễ dàng như vậy.

Nhưng đây không phải bên ngoài Thiên Đường, mà là bên trong.

Trong phạm vi bị Lý Trí Bất Khuất chi phối, tất cả bọn họ đều trở thành người bình thường.

Ngược lại, Bộ Đồ Bảo Hộ hoàn toàn không liên quan gì đến Lý Trí Bất Khuất, điều này tôi đã xác nhận ở lần thử thứ hai.

Tại sao ư? Vì nó là sản phẩm thuần túy khoa học?

Nếu vậy thì còn Cầu Vồng Tối Thượng hay cái vòng tay thì sao?

Nghĩ kiểu này chẳng có ý nghĩa gì.

Vì Phòng 206 chỉ là một sân khấu do Khách Sạn tái hiện lại mà thôi.

Dù sao thì, không ai trong số họ có thể ngăn tôi lại.

“Ư… xin, xin tha cho tôi! Sứ đồ, con trai tôi—”

“Gián điệp! Con điên này chắc chắn là sát thủ do Kadirov phái tới—”

Giá mà là dân thường thì họ còn có thể báo Enforcer, nhưng đây là giáo đoàn Ma Vương, nên bọn họ không thể làm vậy, chỉ có thể bị giết mà không kịp làm gì.

Vài người nhận ra rằng không thể thắng nổi, liền lao về phía hành lang hẹp.

Tôi hơi mệt nên cũng chẳng buồn chặn lại.

Vì thế mà…

Có lẽ có người đã nhận ra điều gì đó khi thấy tôi không cản đường.

“Ha! Chẳng lẽ ở hành lang cũng có người chờ sẵn sao?”

“… Raymond.”

Raymond – trưởng lão cao niên nhất của giáo đoàn Ma Vương, gần như là thủ lĩnh của giáo đoàn.

Ông ta quả thật có trực giác sắc bén.

Vì Kim Sanghyun đang đợi ở phía hành lang.

“Hừ, hừ hừ! Rốt cuộc đây là chuyện quái quỷ gì… Số phận của giáo đoàn kết thúc ở đây sao?”

“…”

“Không thể nào! Tuyệt đối không thể! Con yêu nữ này, phù thủy của Kadirov!”

Lại thế nữa.

Từ nãy đã có người nói rồi, giờ đến Raymond cũng tưởng tôi là sát thủ do Thị trưởng phái tới.

Cũng phải thôi, bọn họ có biết gì đâu.

“Chúng ta! Chúng ta tuyệt đối không kết thúc như thế này! Hôm nay ngươi tưởng mình thắng rồi, nhưng Ma Vương sẽ lại—”

“Đúng. Các người sẽ không kết thúc như thế này.”

Không biết câu này có an ủi được Raymond không.

Nhưng vì tôi từng nghĩ ông ta là người lương thiện, nên ít nhất cũng muốn nói vậy.

“Hãy coi như mình đang mơ đi. Một giấc mơ hơi dài và đau đớn. Chỉ là… mọi người cùng nhau ngủ một giấc thôi.”

“Hả? Ngươi đang nói cái quái gì vậy!”

“Khi tỉnh dậy, không ai sẽ nhớ chuyện hôm nay cả. Ngủ ngon nhé.”

- Rắc!

Giờ thì chính thức bắt đầu rồi.

***

- Yu Songee

“Ha ha, thưa Thị trưởng. Theo báo cáo quyết toán quý trước—”

“Đây là báo cáo vừa gửi lên từ mỏ hôm qua—”

“Công ty Pleon có một vụ tham ô quy mô lớn—”

Báo cáo từ công chức và tầng lớp cao cấp của Thiên Đường nối tiếp không dứt.

Thị trưởng Leon Kadirov xử lý công việc không ngừng nghỉ, không lãng phí lấy một giây.

Ở lượt thử thứ hai, thứ ba, tôi gần như đã đảm nhận vai trò Thị trưởng từ giữa chừng.

So sánh tôi khi đó với Leon bây giờ thì sao nhỉ?

Khụ.

Thôi, phần này phải thành thật mà thừa nhận.

Nhìn Thị trưởng làm việc thế này, tôi thấy bản thân ngày trước cùng lắm chỉ là đang chơi đồ hàng phức tạp hơn xíu.

Mà… cũng đâu còn cách nào khác.

Leon vốn là thiên tài vĩ đại, lại làm công việc hành chính hơn 30 năm rồi, tôi sao mà theo kịp được?

Dù sao thì, tôi lại càng nhận ra Leon Kadirov là một con người xuất sắc đến mức nào.

“Songee.”

“…”

“Songee Kadirov.”

“Ơ? Ơ? Dạ?”

Tôi giật mình ngẩng đầu lên, thấy thị trưởng đã dừng công việc và đang nhìn tôi.

“Vẫn còn hơi sớm, nhưng hôm nay tan làm thôi.”

***

Trở về dinh thự bay – một nơi thần bí mà Lý Trí Bất Khuất không thể áp chế các hiện tượng siêu nhiên, Thị trưởng mở lời.

“Thế nào, sau nửa ngày quan sát công việc của ta, con có cảm nghĩ ra sao?”

“…”

Buổi sáng, khi vừa tỉnh dậy ở phòng 206, tôi đã xin Thị trưởng cho theo quan sát công việc của ông ta.

Tôi còn chuẩn bị sẵn phương án thứ hai, thứ ba phòng trường hợp bị từ chối, nhưng không ngờ ông ta lại đồng ý rất thoải mái.

Chà, khi nhìn lại lần thử thứ 2, có lẽ Thị trưởng cũng xem tôi như ứng viên kế thừa ở mức nào đó.

Chắc ông nghĩ tôi cũng đủ tuổi để hiểu mấy chuyện này rồi.

“Cách xử lý công việc của ba rất nhanh và chính xác ạ.”

Leon cười nhẹ đáp lại.

Có vẻ ông ta không khó chịu.

“Bắt đầu từ ngày mai, ta sẽ cho gửi cả báo cáo tóm tắt cho con.”

“…”

Gì thế này?

Con gái tỏ ra quan tâm tới chính sự, là ông tự dưng kích hoạt chế độ đào tạo người kế vị à?

Đừng làm vậy chứ.

Làm người ta yếu lòng lắm.

“… Ba.”

“Ừ?”

“Con… con có một kế hoạch.”

“Kế hoạch?”

“Một kế hoạch để cứu đất nước đang đứng trước ngày tận thế.”

“Thế à?”

“Con không chắc nó có thành công hay không. Nhưng có khả năng.”

“Là kế hoạch gì vậy?”

“Cái đó… có hơi khó nói.”

“Nói tiếp cho ba đi.”

“Vấn đề là, trong quá trình thực hiện kế hoạch, sẽ có sự hy sinh khủng khiếp.”

“…”

“Không phải kiểu vài chục hay vài trăm người chết đâu. Mà là con số mà đầu óc người bình thường không thể tưởng tượng nổi—”

“Một triệu người?”

“Nhiều hơn thế rất nhiều.”

“Ừm.”

“Hơn nữa, khả năng cao là họ cũng không chết một cách êm ái. Sẽ rất đau đớn. Một kế hoạch như vậy—”

“Có nên làm không? Vì thành phố này?”

“…”

“Vì một tương lai thậm chí là mờ mịt, có thể hy sinh những người đang sống ở hiện tại hay không? Con đang hỏi như vậy à?”

“… Vâng ạ.”

Thị trưởng cúi đầu trong chốc lát.

Có lẽ ông đang lựa lời để nói với tôi.

“Songee à.”

“Dạ.”

Giọng ông dịu dàng một cách lạ lùng.

Dù ông chưa từng tỏ ra là người cha giàu tình cảm.

“Đó chính là vai trò quan trọng nhất của kẻ thống trị. Phải đương đầu, không né tránh những lựa chọn đau đớn, những quyết định mà kẻ yếu không thể đưa ra.”

“…”

“Ba không biết chính xác con đang trăn trở điều gì, nên cũng khó có thể khuyên bảo con phải chọn gì. Nhưng ít nhất, đừng trốn tránh lựa chọn. Dù có chết, hãy chết trên con đường mà chính con đã chọn.”

Đừng trốn tránh lựa chọn.

Dù có chết, cũng hãy chết trên con đường mình chọn.

Một câu trả lời rất đúng chất Thị trưởng.

Một lời trăn trối rất đúng chất Thị trưởng.

“Có giúp được con không?”

“Dạ. Nhờ vậy mà con đã hạ quyết tâm.”

“Ba không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nếu vậy thì tốt.”

“Ba. Chúc ba ngủ ngon.”

“Hả? Giờ này còn sớm mà—”

- ĐOÀNG!

 

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!