Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 860

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Chương 301-400 - Chương 361: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa – 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (10)

Chương 361: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa – 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (10)

- Kim Sanghyun

Ngay khi lần thử thứ hai bắt đầu, tôi lập tức di chuyển đến Thiên Y Minh, đồng thời tự nhắc lại trong đầu việc mình cần làm từ giờ trở đi.

Vấn đề của Phòng 205 rốt cuộc chính là Bách Hỏa Giáo, mà nói thẳng ra thì là giáo chủ Jo Won-hong.

Phiền phức ở chỗ, bản thân Jo Won-hong đã là một con quái vật đúng nghĩa, chưa kể dưới trướng hắn còn có cả một đám tín đồ đông như kiến.

Nếu gốc rễ mọi chuyện là Lee Ja-seong thì có khi còn dễ thở hơn.

Theo những gì thể hiện ở lần thử đầu, cách hành động của Lee Ja-seong không giống một kẻ cầm đầu tổ chức, mà giống một võ sĩ đơn độc mạnh đến mức vô lý hơn.

Nói cách khác, hễ trước mắt xuất hiện tà ma ngoại đạo, thay vì giữ khoảng cách rồi điều động người của Thiên Y Minh, hắn sẽ rút kiếm lao lên một mình ngay lập tức.

Loại người này, cho dù có mạnh hơn Jo Won-hong, cũng dễ đối phó hơn. Dù gì thì trước số đông, mạnh mấy cũng khó sống.

Còn Jo Won-hong thì không phải dạng thích hành động đơn lẻ tới kiểu vậy. Theo lời Jinchul, người ở trên tiền tuyến, thì cậu ta còn chẳng nhìn thấy bóng dáng của Jo Won-hong đâu.

Lần trước hắn tự mình đuổi theo Elena chẳng qua vì hoàng đế đang vượt biên chạy trốn, người thường không theo kịp, nên mới là tình huống đặc biệt.

Với kiểu đó, việc tạo ra một tình huống để cả tổ đội Khách Sạn hợp lực đánh hội đồng hắn gần như là bất khả thi.

Tóm lại, chỉ dựa vào lực lượng của bọn tôi thì rất khó xử lý Jo Won-hong. Và vấn đề này có hai hướng giải quyết:

Một là, kéo Thiên Y Minh và Lee Ja-seong vào cuộc.

Hai là, đánh thức Huyễn Ma.

Phần việc của tôi là cái đầu tiên.

***

Khi đến Thiên Y Minh, mọi chuyện diễn ra giống y như lần trước.

Các võ giả xung quanh nhìn tôi chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống, rồi chẳng biết từ lúc nào Lee Ja-seong đã lén lút xuất hiện gần bên, ra lệnh cho Cha Gun-ak – Mãnh Hổ Thiết Đao kiểm tra thực lực của tôi.

“Ta nghe nói, Thiết Hồn Thần Thương ngươi—”

“Được.”

“... Ta còn chưa nói xong, sao ngươi đã được rồi?”

Chết mẹ.

Mải suy nghĩ quá, tôi đáp trước cả khi Cha Gun-ak kịp mở lời thách đấu.

“Tình huống này thì chắc là sư huynh muốn giao đấu một hiệp, đúng không?”

“Hừ! Xem ra ngươi cũng nghĩ giống ta, phải chứ?”

Từ đây, tôi phải xử lý khác một chút với lần trước.

Chúng tôi đã trao đổi khoảng hai mươi chiêu thức.

Kiếm pháp của Mãnh Hổ Thiết Đao Cha Gun-ak rất thẳng thắn, không hoa mỹ rườm rà. Tâm lý ẩn sau những đường kiếm ấy có thể gói gọn trong một câu:

‘Xem thử ngươi và ta, ai mạnh hơn ai.’

Ngược lại, từ đầu tới giờ tôi luôn tránh né đấu sức trực diện.

Thành ra đối phương thì muốn phân thắng bại cho xong, còn tôi thì cứ né, khiến cả hai cùng khó chịu.

“Ha!”

“…”

“Thiết Hồn Thần Thương, ngươi còn định chạy trốn tới bao giờ?”

“…”

Đương nhiên, tôi tới đây đâu để chạy trốn.

Chỉ là cuộc nói chuyện với bác Mooksung trước lúc xuất phát cứ lởn vởn trong đầu, khiến tôi không tài nào chọn được thời điểm tung đòn quyết định.

***

“Bác sĩ này, chú còn nhớ nội dung mà ‘Tiết Lộ Thiên Cơ’ nói về Phòng 205 không?”

“Tuyệt đỉnh cao thủ, cái chết không thể tránh, không thể dựa vào may mắn, cần võ lực vượt trội. Vậy là hết rồi chứ nhỉ?”

“Hai từ đầu thì giờ chúng ta đã rõ. Tuyệt đỉnh cao thủ là Jo Won-hong, Lee Ja-seong và Huyễn Ma. Còn cái chết không thể tránh khỏi chính là Hồng Diễm Thiết Phiến.”

“Vấn đề là hai cụm từ sau vẫn còn chút mập mờ.”

“Xét theo ngữ cảnh, ‘may mắn’ là từ trái nghĩa với ‘võ lực vượt trội’.”

“Tức là thủ đoạn ngoài võ lực sao ạ?”

“Nói sát hơn thì… kiểu ‘tà thuật’ trong truyện võ hiệp ấy.”

“Xin lỗi đặc vụ à, cháu chưa từng đọc thứ mấy thứ gọi là ‘tiểu thuyết võ hiệp’.”

“Thế nên ta mới đang giải thích đây.”

***

Bác Mooksung hiểu câu thứ ba của Tiết Lộ Thiên Cơ là: ‘hãy hạn chế dùng tà thuật’.

Sau khi nghe diễn giải và suy nghĩ thì cũng có vài phần tôi gật đầu đồng ý.

Ở lần thử đầu, khi thấy thương pháp siêu thực của tôi, Cha Gun-ak lập tức nổi giận, cho rằng tôi đã dùng tà thuật.

Lúc đó Lee Ja-seong không coi thương pháp của tôi là vấn đề, thậm chí còn quở trách Cha Gun-ak. Nhưng nhìn vào kết cục sau cùng thì…

Lee Ja-seong rốt cuộc vẫn gọi tôi ra vào ban đêm rồi giết tôi.

Đương nhiên, sự thật rằng Huyễn Ma đang thông đồng với hoàng thất là lí do chính đáng hơn nhiều, nhưng thương pháp quái dị ấy chắc chắn cũng góp phần lớn khiến Lee Ja-seong càng thêm nghi ngờ.

Nói ngắn gọn thì đến thuyết phục giới võ lâm, mà lại dùng tà thuật đè người ta, thì chỉ có thiệt.

Vì vậy, tôi đã phải biểu diễn trước mặt bác Mooksung, cảm thấy mình gần như là một nghệ sĩ xiếc, để xác nhận xem đến mức nào thì vẫn được xem là võ công, chứ không phải tà thuật.

Kết quả là chiêu này.

***

- Tách!

Tôi khẽ búng ngón tay, lửa bùng lên.

Ngọn lửa chạy dọc theo cán thương, rồi trên mũi thương bắt đầu dâng lên làn hơi nóng.

Cùng lúc đó, mắt Cha Gun-ak trợn tròn, biểu cảm sững sờ hiện rõ.

“Tam… Tam Muội Chân Hỏa?! (三昧眞火) Không phải sư phụ, ngươi làm sao—”

Ngay khoảnh khắc này, thắng bại đã được định đoạt.

- Chát!

“Đủ rồi.”

Tôi thậm chí không cần đâm thương.

Vì Lee Ja-seong, người đang ẩn trong đám đông, đã đứng dậy và cho dừng tỷ thí.

Cảm giác như tôi đã thắng từ trước khi đánh, mà ngay cả Cha Gun-ak, người thua cuộc, cũng chấp nhận kết quả tâm phục khẩu phục.

Lần này khác hẳn.

Phản ứng của các võ giả xung quanh khác xa lần trước.

Nếu trước đây họ nhìn tôi như một kẻ phản bội tà dị dùng trò quái gở để đánh bại đệ tử Minh Chủ, thì giờ đây ánh mắt ấy giống như đang nhìn một tiền bối võ lâm đã đạt đến cảnh giới cao thâm, bất kể xuất thân từ đâu đi nữa.

Tôi thầm nghĩ quyết định của bác Mooksung quá chuẩn, tôi lại vừa thấy đần cả ra.

Khoan đã.

Cứ cho lưỡi thương bay trong không khí thì là tà thuật đi.

Còn tay tự nhiên bốc lửa thì lại không phải tà thuật?

Cái đầu tiên ít nhất còn là kĩ thuật sử dụng vũ khí lạnh, còn cái sau chắc chắn là pháp thuật rồi còn gì?

Không hiểu nổi logic quái đản đó, tôi định cãi thì Mooksung đáp gọn lỏn:

“Cứ chấp nhận đi!”

***

Không dùng tàthuật – tôi vẫn chả hiểu gì – cục diện đã hoàn toàn đổi khác sau khi tôi đánh bại Cha Gun-ak.

Lee Ja-seong cho các võ giả Thiên Y Minh ngồi xung quanh, còn bản thân một mình đứng giữa, bắt đầu như đang ‘giảng đạo võ thuật’.

“Khí của trời đất biến hóa vô cùng! Nếu các con nắm được điều đó, không gì là không làm được—”

“Hỏa, phong, lôi. Những hiện tượng tự nhiên đó cũng chỉ là kết quả của vô vàn biến hóa ấy. Võ đạo đạt đến cực hạn thì dung hòa với tự nhiên, cũng chẳng phải lời nói suông.”

Tôi cũng bị cuốn vào, ngồi nghe bài giảng của Lee Ja-seong lúc nào không hay.

Ánh mắt thù địch của các chiến binh Thiên Y Minh trước đó đã tan biến từ lâu như tuyết chảy.

“Đây chính là đạo lý xuân hạ thu đông. Nhìn đây.”

Kỳ tích xảy ra.

Hơi ấm dịu dàng bao phủ xung quanh – đây là xuân.

Ngọn lửa rực rỡ tựa mặt trời biến dị như ảo ảnh – đây là hạ.

Làn gió mát cuốn đi cái nóng mùa hạ – đây là thu.

Không lâu sau, một cơn gió lạnh buốt thổi qua võ trường, đủ khiến da thịt sởn lên – đây là đông.

Ngay cả với Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm thì chiêu thức cấp độ này cũng hao tổn không ít sức lực. Lee Ja-seong tỏ ra mệt mỏi, mồ hôi đẫm trán, tay hơi run rẩy.

Nhưng chiêu này tung ra là đáng, ít nhất là để ‘khơi dậy lòng kính ngưỡng của đệ tử’.

Bọn họ nhìn Lee Ja-seong như nhìn một vị thần.

Giữa đám đệ tử đang vô cùng sùng kính nhìn sư phụ ấy, tôi chỉ biết gào thét trong lòng:

Đây rốt cuộc là võ công cái quái gì?!

Phép màu vô lí, nhảm nhí cấp này mà gọi là ‘võ công’, còn chỉ ngọn thương bay trong không khí thì lại là ‘tà thuật’?

Chắc vì tôi có mấy suy nghĩ hỗn hào vậy, Lee Ja-seong bất chợt gọi tôi.

“Sanghyun.”

“Vâng ạ?”

“Chiêu cuối của con rất thú vị. Tu luyện được hỏa khí thì không hiếm, nhưng dung hợp nó vào binh khí bằng sắt thép thì thật sự khó tìm. Nói thử đạo lý đằng sau xem.”

“…”

Tôi không biết.

Tôi thật sự không biết.

Ngay cả việc tay tôi tạo ra tia thế nào tôi còn không hiểu, chưa kể tới việc nạp nó vào một vũ khí.

Về mặt khoa học thì nó đã vô lí sẵn rồi.

Ba yếu tố cần cho sự cháy là oxy, nhiên liệu, và nguồn nhiệt.

Cứ cho là không khí có rất nhiều oxy đi, và tay tôi thì tạo ra nguồn nhiệt được.

Thế thì ngọn lửa duy trì thế nào nếu không có nhiên liệu chứ?

Tôi còn không bôi dầu lên ngón tay mình hay ngọn thương.

“…”

“…”

Cứ bịa đại cái gì đó rồi lượn khỏi đây vậy.

“Con xin lỗi. Thiên hạ vẫn đồn rằng cảnh giới cao nhất thì không thể dùng lời nói diễn tả… Con thật sự không đủ tự tin để dùng lời truyền lại những đạo lý như vậy được.”

“Ồ. Vậy là con vẫn chưa đạt tới đỉnh cao, mà vẫn đang trên con đường tiến bộ sao?”

Cái gì vậy trời?

“Được, ta hiểu. Đó là quá trình tìm kiếm sự giác ngộ. Ta mong có một ngày con có thể chia sẻ trí tuệ ấy với Thiên Y Minh.”

“Vâng ạ. Con sẽ một ngày truyền lại những đạo lý mà người từng dạy.”

Chắc chắn ngày mà tôi hiểu được nguyên lý đó sẽ vĩnh viễn không tới.

Ngay khi bài giảng kết thúc, tôi mới sực nhớ ra mục đích thật sự mình đến đây, và tiến lại gần Lee Ja-seong—

“Đủ rồi.”

“Dạ?”

“Con không đoán được điều ta muốn nói sao?”

“…?”

“Trở về hoàng cung đi.”

“Sư phụ, xin người—”

“Ta đã nói là ta từ chối chưa?”

“Hả?”

“Trờ về đi.”

Ngay lúc đó, một câu nói khác vang lên bên tai:

Không lâu nữa ta sẽ cử người đến hoàng cung. Giờ cứ quay về đi.

Lúc đó tôi mới hiểu ra tình hình.

Tôi rút lui thì họ mới có thể bàn xem có giúp đế quốc hay không!

***

Buổi tối, sứ giả Thiên Y Minh đến hoàng cung báo tin chúng tôi đang đợi.

Trong tương lai, họ sẽ chủ động tham chiến chống lại Bách Hỏa Giáo, và nếu Giáo Chủ dám nhắm đến ngai vàng, Minh Chủ cũng sẽ rút kiếm vì đế quốc.

Dĩ nhiên họ không phải làm không công.

Bọn họ muốn Hoàng thất phải xin lỗi bằng thư viết tay của Hoàng Đế cho những tội lỗi từng gây ra với Thiên Y Minh trong quá khứ, và cam kết thực thi vài biện pháp để điều đó không diễn ra trong tương lai, nhưng Hoàng đế đóng dấu ngay tức thì, thậm chí không thèm đọc.

Seungyub đóng dấy nhanh tới mức những võ giả Thiên Y Minh còn bị bất ngờ.

Khi mọi thứ suôn sẻ, Eunsol không giấu nổi niềm vui của mình.

“Ồ! Mọi thứ suôn sẻ hơn em nghĩ đó. Có vẻ Thiên Y Minh sẽ cử viện binh đến rồi nhỉ? Không biết Lee Ja-seong có tham chiến không nữa?”

“Chắc là vậy rồi đó. Tông giọng của Lee Ja-seong mang rõ hàm ý đó. Nhưng mà…”

“Anh vẫn chẳng hiểu gì. Tất cả những gì anh làm là đánh hạ đồ đệ của Minh Chủ, rồi nhóm lửa bằng tay mình. Thế mà tạo thành lí do để xóa bỏ hiềm khích giữa Hoàng thất và Thiên Y Minh được hả?”

Đặc vụ Mooksung, nghe mấy lời của tôi, thì lộ rõ vẻ bất lực trên mặt.

“Không, ta đã giải thích hết rồi còn gì. Từ góc nhìn của Thiên Y Minh, cháu là thằng con út bỏ nhà mà đi. Là thằng con út bị mấy kẻ nắm quyền làm tha hóa, lầm đường lạc lối, và rồi trở về nhà sau 10 năm!”

“Thì sao ạ?”

“Thì con trai út đã trở về, và ngạc nhiên thay, nó vẫn đi theo con đường chính đạo, thứ mà giữa thanh thiên bạch nhật không ai dám phủ nhận.”

“…Ý bác là việc cháu búng tay rồi khiến lửa xuất hiện ấy ạ?”

“Chú mày chậm hiểu à? Thế mà cũng tự xưng là võ sĩ? Ta nghe đồn rằng các võ giả sẽ biết rằng ai đó là thiện hay ác chỉ sau một lần tỉ thí võ công.”

“Cháu chưa từng nghe đến cái thuyết tâm lý học xàm lồn như vậy trong đời - ”

“Ê! Sanghyun! Ta đã bảo chú mày đây không phải tâm lí học rồi! Từ góc độ của võ giả mà nói, cả cuộc đời con người đều nằm trên lưỡi kiếm đó!”

“Haha! Mooksung này, cháu chắc chỉ làm theo lời bác vì bác thuộc Cục Quản Trị, nhưng cháu lấy bằng Y của mình ở Harvard đó! Chuyện đó hết sức lố bịch!”

“Thôi đi… hai người đừng có cãi nhau nữa.”

“E hèm. Bác sĩ này, thay vì cố hiểu nó một cách logic, ta nghĩ tốt nhất nên coi mấy tên trong ‘giang hồ’ này là một loài khác hẳn đi…”

“…Cháu hiểu rồi.”

Sau khi không khí bình tĩnh lại, tôi nhìn lại những chuyện đã xảy ra và phát hiện có một điểm mập mờ.

Thành công thì thành công rồi, nhưng vẫn cảm giác như chỉ là một nửa thôi?

Đặc vụ Mooksung cũng hỏi tôi xem liệu có cảm giác giống vậy không.

“Chú không nói được về chuyện tâm ma của Lee Jaseong à?”

“Nó không phải hoàn cảnh để cháu nói được về những chuyện như vậy.”

Nguyên do mà Lee Ja-seong mắc tâm bệnh có lẽ là vì mặc cảm thấp kém đối với Huyễn Ma.

Vì Ahri và Miro, những tín đồ của Huyễn Ma, không xuất hiện ở kinh đô, nên Lee Ja-seong còn không nghĩ đến ‘Huyễn Ma’.

Quả là một tình thế khó xử.

Khi các tín đồ của Huyễn Ma tới kinh đô, bọn họ sẽ chọc giận và khiến Lee Ja-seong phát điên, nên bọn tôi đã bảo hai người đó đừng đến, thế nhưng lần này chúng tôi lại không thể tiếp cận Lee Ja-seong để nói về vấn đề cốt lõi của ông ta – tâm ma.

Eunsol trả lời bằng cách hỏi ngược lại rằng có vấn đề gì đâu.

“Có sao đâu? Dù gì đi nữa thì nếu chúng ta lôi kéo được Lee Ja-seong và Thiên Y Minh vào thì mọi thứ sẽ chấm dứt. Và chúng ta cũng làm được rồi.”

Chuyện đó cũng đúng.

Vì chúng tôi đã thành công trong việc lôi kéo Thiên Y Minh mà còn không nhắc đến hai từ “Tâm ma”.

Tới lúc đó, Đặc vụ Mooksung nghiêng đầu.

“Ta hiểu rồi? Nếu chúng ta có thể lôi kéo được Thiên Y Minh dù không chạm vào ‘Tâm ma’. Thế thì…?”

“Thế thì?”

“Nó tồn tại để làm gì?”

“…”

***

- Yu Songee

Tôi rảo bước trên phố dưới ánh nắng ấm, và thu thập những món đồ cần thiết.

Ban đầu tôi còn lo rằng mình không làm được, vì tôi không có tiền, nhưng hóa ra chỉ là lo xa.

“ÁÁaaa! Tha… tha cho tôi!”

“…”

“Nhà tôi còn mẹ già và con gái nhỏ!”

“Thế vợ ngươi đâu?”

“Không qua khỏi nạn đói năm ngoái rồi ạ…”

Quả là câu chuyện bi thảm.

Nhưng sao ông ta lại quỳ trước mặt tôi?

“Thế thì nhét hết gạo với quần áo vào túi này!”

Người đàn ông run cầm cập và quỳ thụp xuống trước giọng nói máy móc phát ra từ mũ bảo hiểm của ‘Bạch Long Thần Giáp’.

“Nếu mấy người bảo tôi nhét hết vào thì—”

“Ê! Nhà ngươi không hiểu tiếng người à? Huyễn Ma Punch!

Cú đấm tuyệt kỹ của Miro trong bộ ‘Bạch Long Thần Giáp’ nện tan cả sạp hàng.

“Ahri! Lôi nó ra ngoài đi!”

Tôi đau đầu thật sự.

Chúng tôi đã làm cái quái gì để giữa ban ngày ban mặt đi cướp mấy sạp hàng ở Hà Nam?

Và tại sao Miro mặc Bộ Đồ Bảo Hộ lại có độ tuổi tâm lý còn thua cả học sinh tiểu học thế này?

- Quaáccccc!

Tiếng thứ gì đó nổ tung, và tiếng con người la hét.

Tôi quay đầu lại với điệu cười khổ, thì thấy Perro đang công khai cướp thẳng một tiệm thịt.

Phải đó.

Giờ thì chúng tôi, bao gồm cả bản thân tôi nữa, đúng nghĩa là tín đồ Huyễn Ma, là công địch của giới võ lâm.

Không chỉ danh xưng. Mà hành động cũng y chang.

“Ahri đi đâu rồi thế…?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!