Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương 301-400 - Chương 366: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa - 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (15)

Chương 366: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa - 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (15)

Một ông lão đứng trên bức tường thành đã bảo vệ Đế Quốc Quang Minh khỏi ngoại bang suốt hàng trăm năm qua, đang nhìn xa xăm với vẻ mặt lo lắng.

Phải chăng ông đang lo cho tương lai của một đế chế cuối cùng cũng đã đạt đến giới hạn?

Không phải.

Đối với Kim Mooksung, cái gọi là ‘Đế quốc’ chẳng qua chỉ là một vỏ bọc không có giá trị.

Điều ông lo lắng không phải là tương lai hão huyền của đế quốc này, mà là sự an nguy của những đồng đội đã rời đi để phá hủy Thiên Tháp phía bên kia bức tường.

“Ugh… Lẽ ra mình cũng nên đi cùng! Elena, cháu nghĩ mọi chuyện sẽ ổn không?”

Người phụ nữ khoác áo choàng đứng cạnh ông, Elena, người vừa mới trở lại tường thành cách đây không lâu,đáp lời:

“Cháu không chắc nữa… Mong là mọi chuyện suôn sẻ… Khụ khụ!”

Có lẽ do không khí đêm lạnh, hay do đã sử dụng Tưởng Tượng U Ám quá mức, Elena trông tiều tụy và kiệt sức hơn hẳn bình thường.

“Cháu nên vào trong nghỉ ngơi đi. Cứ đến chỗ của Seung- ý ta là phía Hoàng đế mà nghỉ.”

“Cháu sẽ không từ chối đâu.”

Nói xong, Elena rời đi về phía hoàng cung để vừa nghỉ ngơi vừa kiêm luôn việc bảo vệ Hoàng đế.

Còn lại một mình trên tường thành, Mooksung đang thở dài thì một vệ binh trấn giữ tiền đồn đã chạy đến báo cáo.

“Bẩm đại nhân!”

Mooksung cảm thấy tình huống mình nhận báo cáo này khá buồn cười.

Vì vốn dĩ ông chẳng có chức quan gì cả.

Nhưng sau khi lập công lớn trong trận chiến vừa qua, quân lính đã bắt đầu đối xử với ông như một vị tướng quân. Có lẽ trong thời đại này, một cao thủ không chức vị cùng vào sinh ra tử đáng tin cậy hơn nhiều so với đám văn quan cấp cao chỉ có cái mã.

“Chuyện gì?”

“Có một người ăn mặc kỳ quái vừa đến!”

“Thì sao?”

“Người đó… người đó tự xưng là bằng hữu của đại nhân!”

Cái quái gì thế này? Làm sao mình có bạn ở đây-

À, có thể chứ.

Không phải bạn của Kim Mooksung, mà có lẽ là bằng hữu của ‘Thoát Hồn Lão Gia’.

Theo thiết lập, ông đã sống trong võ lâm hơn 50 năm, nếu không có lấy một người bạn nào thì mới là chuyện lạ.

“Bằng hữu gì tầm này? Đưa cho hắn ít tiền lộ phí rồi đuổi đi đi.”

“Xi-xin đại nhân thứ lỗi, nhưng mà-”

Có vẻ đó là một cao thủ.

“Trời ạ… Hắn ở đâu? Dẫn đường đi.”

“Tuân lệnh!”

***

- Lee Eunsol

Nhiệm vụ ở Thiên Tháp đã kết thúc thành công. Tôi đã quyết định nghĩ như vậy.

Dù sao thì nghi thức triệu hồi Kardamos cũng đã bị ngăn chặn rồi mà, đúng không?

Vấn đề là những chuyện xảy ra sau đó hoàn toàn đi chệch khỏi lẽ thường.

Sau khi tỉnh lại từ ảo ảnh mà Kardamos cho thấy, chúng tôi vừa ra khỏi Thiên Tháp, thì chào đón chúng tôi là đám giáo đồ Bách Hỏa Giáo đã bừng tỉnh khỏi ác mộng và đang tràn ngập phẫn nộ.

Tôi đã nghĩ rằng vận mệnh của chúng tôi chỉ có một trong hai, hoặc bị tiêu diệt sạch sẽ, hoặc tạo nên một cuộc đại thảm sát thần kỳ nào đó để thoát thân.

Nhưng không.

Jo Won-hong, tên Giáo Chủ Bách Hỏa Giáo đột nhiên xuất hiện, máu chảy đầm đìa, đã ngăn cản các giáo đồ và để chúng tôi đi. Vào khoảnh khắc đó, không chỉ chúng tôi mà cả đám giáo đồ đang bao vây lẫn Lee Ja-seong đang truy đuổi Giáo Chủ, đều lộ vẻ bàng hoàng.

Giáo Chủ nhìn chúng tôi với ánh mắt chứa đựng những cảm xúc vô cùng phức tạp và nói:

“Hãy về đi. Hãy về, và đối mặt với vận mệnh của các ngươi.”

“... Rốt cuộc ông đang nói cái gì thế?”

“Chẳng phải các ngươi đã tận mắt nhìn thấy rồi sao? Kết cục mà Thanh Viêm Vương Tử đã chuẩn bị cho các ngươi không phải là ở nơi này.”

Tôi không thể hiểu nổi.

Thứ nhất, tôi không hiểu nổi ảo ảnh kinh hoàng về cái chết mà kẻ tự xưng là Thanh Viêm Vương Tử đã cho thấy. Thứ hai, tôi cũng không thể hiểu nổi thái độ điên rồ của gã Giáo Chủ khi cho rằng vì cháu trai của thần đã tiên tri tương lai đó nên ông ta không được phép giết chúng tôi lúc này.

Tôi thật sự nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ hiểu nổi suy nghĩ của đám cuồng tín này.

Khi Elena, người đang nghỉ ngơi ở hoàng cung, ghé qua tường thành, tôi đã gọi cô ấy lại để hỏi.

“Sao vậy chị?”

“Elena, chị có chuyện muốn hỏi về vị thần của Bách Hỏa Giáo.”

“Chị cứ hỏi đi.”

“Bách Hỏa Giáo là một loại đa thần giáo à?”

“Đa thần giáo?” 

“Vì chị thấy có nhiều thực thể thần thánh. Asha, Kardamos. Còn ai nữa không?”

“Bohu Manah, Asha Vahishta, Ameretat, Agni, và còn nhiều lắm. Nói là đa thần giáo cũng không sai.”

“Trong số đó, ai có thể là Tù nhân?”

“Em không chắc… Có nhất thiết phải tìm hiểu không?”

Cũng đúng.

Vì sẽ không có Tù nhân nào làm loạn trong phòng này, nên không cần phí sức tìm hiểu danh tính của họ.

“Em có thể nói lại về Kardamos được không?”

“Cháu trai của cháu trai của trưởng tôn của Asha, Thanh Viêm Vương Tử cháy mãi không thôi. Kẻ nhìn thấy những thứ không ai nhìn thấy được. Đứa con của vận mệnh.”

“Hắn có thể nhìn thấy tương lai?”

“Theo thần thoại thì là vậy.”

“Hừm…”

“Sao vậy chị?”

“Không có gì. Em đi nghỉ đi.”

Elena nghiêng đầu thắc mắc nhưng cuối cùng cũng quay lại hoàng cung.

“...”

Tôi bắt đầu cảm thấy ngày càng bất an. Liệu ảo ảnh mà vị thần có khả năng nhìn thấy tương lai cho thấy có thực sự chỉ là ảo ảnh không?

Nếu là một thông tin cụ thể nào đó, tôi đã có thể thảo luận với đồng đội rồi, nhưng vì nó chỉ là một hình ảnh mang điềm gở nên tôi cảm thấy rất ngại khi đem ra làm chủ đề trò chuyện.

Tôi thở dài một cái để quên đi nỗi lo vô vọng, và tập trung xử lý đống công việc hành chính đang chất cao như núi trên bàn kể từ khi rời tường thành.

Đêm muộn, có tiếng gõ cửa.

“Trung Hòa Môn Chủ, lão phu vào được chứ?”

Đó là giọng của ông.

Giờ này ông đến đây làm gì nhỉ? Lẽ ra ông có thể dùng Cửa Sổ Trò Chuyện mà…

Hay ông không đến với tư cách ‘Kim Mooksung’ mà là người phụ trách tạm thời của tường thành?

“Mời vào.”

--- Cạch!

Ông bình thản báo cáo về những việc khác nhau: đường dẫn nước lắp đặt dưới chân tường thành có vấn đề, hay một phần lương thực dự trữ bị hỏng.

Những báo cáo hết sức bình thường.

“...”

Eunsol: Trả lời đi.

“À, thưa Môn Chủ. Tối qua đám man di phương Bắc đã cử sứ giả đến. Nghe đâu-”

Eunsol: Những ai nhìn thấy Cửa Sổ Trò Chuyện thì hãy lập tức-

“Toàn là những lời nhảm nhí, đúng không? Thế nên ta đã đuổi cổ chúng đi rồi~! Ngươi nhận ra rồi à? Thông minh đấy!”

***

- Kim Sanghyun

Ngay khoảnh khắc lời nói của Eunsol trên Cửa Sổ Trò Chuyện bị ngắt quãng, tôi đã bật dậy khỏi giường.

Tôi lao ra mở cửa, các cung nữ đi ngang qua và những binh lính đang ngủ gật đều giật mình nhìn tôi.

“Hộ… Hộ vệ đại nhân? Có chuyện gì khiến ngài kinh động-”

“Truyền tin đi! Trung Hòa Môn Chủ gặp biến rồi!”

Tiếng binh lính hoảng hốt chạy khắp nơi vang lên phía sau tôi.

Tôi điên cuồng chạy đến căn phòng nơi Eunsol đang xử lý chính sự. Trước khi kịp mở cửa, mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi khiến đầu óc tôi choáng váng.

--- Rầm!

Bên trong phòng, Mooksung đang há hốc miệng, và cạnh đó là xác của Eunsol bị sát hại dã man đến mức không lời nào diễn tả nổi.

“Chuyện… chuyện này là sao?”

“Ta cũng không biết! Ta vừa vào để báo cáo thì Môn Chủ đã thành ra thế này rồi!”

“Cái quái gì-! Bách Hỏa Giáo cử sát thủ đến sao? Lời tiên tri mà Kardamos cho thấy đã thành sự thật như thế này sao!”

“Lời tiên tri của Kardamos?”

Mooksung, người không tham gia vào nhiệm vụ phá hủy Thiên Tháp, lộ vẻ ngơ ngác.

“Tôi sẽ giải thích sau! Trước tiên phải thu xếp tình hình-”

“Nhưng bây giờ ta lại muốn nghe đấy.”

“...”

Tôi bàng hoàng ngẩng đầu lên.

Đôi mắt của ông đang xoay tròn theo một góc độ kỳ dị. Ông ta không phải là Mooksung.

Đó là ‘thứ gì đó’ đã chiếm lấy cơ thể của Mooksung.

***

Trong một căn phòng tĩnh lặng, không có bóng dáng của bất kỳ món đồ nội thất cơ bản nào chứ đừng nói đến đồ trang trí cao cấp, một ông lão đang ngồi xếp bằng.

Đúng lúc đó, cửa mở ra và một thanh niên, Kim Sanghyun, bước vào.

“Sư phụ!”

“...”

“Chuyện lớn rồi! Sát thủ của Bách Hỏa Giáo đã lẻn vào sát hại Trung Hòa Môn Chủ. Chúng ta phải lập tức đến hoàng cung-”

“Màn kịch đến đây là đủ rồi.”

“...”

“Ngươi muốn gặp Hoàng đế đúng không? Mục đích là báo thù? Nhưng Tiên đế đã chết từ lâu rồi…”

“Àaaa, hôm nay mất mặt quá đi mất.”

Ông lão thản nhiên hỏi như thể đang đàm đạo với một bằng hữu cũ:

“Có chuyện gì không hài lòng à?”

“Có chứ! Hừm… Ja-seong à, nghe ta than vãn một chút đi.”

“Cứ nói đi.”

“Ta bị lũ tiểu nhân hèn mạt hãm hại nên phải ngủ suốt 30 năm mới tỉnh lại đấy.”

“Vất vả cho ngươi rồi. Chỉ tiếc là năm đó ta không bồi thêm một kiếm.”

“Khẩu khí của ngươi vẫn ngọt ngào như thuở nào. Dù sao thì, con nhóc đánh thức ta dậy lại dùng một món pháp bảo kỳ lạ khiến ta đột nhiên không thể chạm vào nó được.”

“Ồ?”

“Lật ngược cái đồng hồ cát là nó trở nên như vậy, ngươi có biết món đồ đó không?”

“Kiến thức của ta còn hạn hẹp nên không rõ.”

“Ta vốn định tìm hiểu lai lịch thứ đó, nhưng vì có trọng sự cần giải quyết nên đã tiến vào kinh thành. Trên đường đến đây ta đã mong đợi biết bao nhiêu.”

“Kết quả thế nào?”

“Thế nhưng, lạ là ai nấy đều nhận ra ta rất nhanh.”

“Hmm… Có vẻ là vì lời tiên tri của Kardamos nên họ luôn giữ cảnh giác đấy.”

“Tiên tri? Vừa nãy ta cũng nghe thấy rồi. Rốt cuộc đó là cái gì?”

“Chẳng có gì to tát. Đó là thực thể mà Bách Hỏa Giáo định triệu hồi, nó đã tiên tri về cái chết của rất nhiều người.”

Dứt lời, lão nhân quay lưng lại.

Lúc đó, Sanghyun nhếch mép hỏi lão nhân.

“Nhưng mà Ja-seong này…”

“...”

“Trong lời tiên tri đó, tình trạng của ngươi thế nào? Ngươi cũng chết à?”

“Tự mình kiểm chứng đi.”

***

- Hai ngày trước, Miro

Sau khi bác sĩ phóng ra Cầu Vồng Tối Thượng, một lối thông khổng lồ hướng xuống lòng đất hiện ra.

Khi nhảy vào lối thông đó, tôi cứ ngỡ nó sẽ giống như một cái cầu trượt khổng lồ, nhưng không phải. Khác với cầu trượt có bề mặt trơn nhẵn, khắp nơi ở đây đầy rẫy những tảng đá nhọn hoắt.

Nếu không nhờ mặc bộ đồ bảo hộ, cơ thể tôi chắc đã bị…

Kinh khủng quá nên thôi đừng nghĩ đến nữa.

Vốn dĩ nếu không có đồ bảo hộ thì tôi đã chết từ lâu rồi.

Sau một hồi trượt dài, đột nhiên một không gian trống hiện ra dưới đất. Cơ thể tôi rơi xuống theo trọng lực và cuối cùng chạm đất.

--- Bõm!

“Oops!

 …

“Cái gì đây?”

Xung quanh đầy rẫy một loại vật chất đen kịt như thạch, chạm vào thấy nảy nảy nhưng đột nhiên lại biến thành chất khí, vô cùng thần bí.

“Mình phải đi đâu đây? Hướng kia sao?”

Có một lối đi ngay trước mặt. Không giống như tôi bị rơi xuống và dừng lại do trọng lực, tia sáng kia đã lao thẳng tắp mà không chịu ảnh hưởng gì.

“Á á á! Cái- cái gì thế này?”

Ở giữa khu đất trống là dấu vết của những tảng đá rơi từ trên xuống, xiềng xích bị đứt tung tóe, lồng sắt bị vỡ vụn, và cả dấu vết hài cốt của một người.

Tôi không phải là kẻ ngốc, chỉ cần nhìn lướt qua là tôi đã biết đây là gì rồi!

“Không phải chứ? Không thể nào? Không thể nào được?”

Tôi cuống cuồng chạy đến chộp lấy ‘bàn tay’ người nằm rải rác khắp nơi.

Tôi biết bàn tay này! Bàn tay tôi đã nắm lấy vài lần.

“Kain…”

Đến lúc này, tôi hoàn toàn bàng hoàng và ngã khuỵu xuống đất.

Tôi đã chấp nhận mọi gian khổ thâm nhập vào bên trong Thiên Trượng Sơn chỉ để đánh thức Kain, nhưng trong quá trình đó, vì sự hủy diệt địa hình mà tia sáng gây ra, nên cơ thể Kain ở trung tâm đã bị nghiền nát!

Rốt cuộc đây là loại tai nạn vô lý gì thế này?

Vì quá bàng hoàng nên tôi thậm chí không còn sức để nổi giận nữa. Xét cho cùng, đây là một cảnh tượng đầy máu me tàn khốc, nhưng sự bàng hoàng và trống rỗng đã chiến thắng nỗi sợ hãi của tôi.

“Chuyện này mà cũng xảy ra được sao? Có lý chút nào không vậy!”

“Thì đúng là vô lý thật.”

“Đúng chứ? Tôi đã sống dở chết dở để đánh thức anh ấy đấy!”

“Vậy sao?”

“Tôi đã vất vả biết bao nhiêu, vậy mà tất cả đều là công cốc à? Thật là—”

“Chắc không phải là công cốc đâu?”

“...”

Đột nhiên, tôi bừng tỉnh.

Bây giờ tôi đang trò chuyện với ai?

Lớp khí đặc quánh lan tỏa khắp nơi bắt đầu nhảy múa.

Dù không còn nghe thấy tiếng nói nữa… nhưng áp lực như ai đó, hay cái gì đó, đang bóp nghẹt trái tim khiến linh hồn tôi đóng băng.

Tôi run rẩy không dám thở mạnh và suy nghĩ.

Huyễn Ma không giống như Kain, hắn là thực thể bất tử, dù mất đi thể xác cũng không chết. Con Cú đã cho tôi biết rằng nếu tinh thần của Kain thức tỉnh thì có thể khống chế được Huyễn Ma.

Cầu Vồng Tối Thượng…

Nó đã phá hủy phong ấn của Huyễn Ma, đồng thời cũng phá hủy luôn cơ thể của Kain và tiêu diệt cả tinh thần của anh ấy.

Lớp khí đặc quánh tụ lại như một bàn tay chạm vào bề mặt bộ đồ bảo hộ của tôi.

“Cho ta mượn cơ thể ngươi một chút. Để ra ngoài-”

Khoảnh khắc tiếp theo, tôi nhìn thấy một ảo ảnh kỳ lạ.

Ngọn lửa cháy rực dưới đáy biển sâu, lớp băng không tan chảy ngay cả trong dung nham. Một thứ gì đó không hề thay đổi qua vô số kỷ nguyên đã vươn tay ra và nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể tôi.

Khi tôi đang bàng hoàng ngẩng đầu lên-

Kẻ đeo mặt nạ, vị Hậu Thuẫn Giả, dùng khẩu hình miệng nói:

‘Đồng hồ cát’

“Ngươi đã học được một kĩ năng đặc biệt đấy nhỉ? Đừng sợ. Chẳng phải ngươi đã giải phóng ta sao? Ta sẽ ban cho ngươi vinh quang vô tận-”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!