Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương 301-400 - Chương 365: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa - 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (14)

Chương 365: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa - 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (14)

- Lee Eunsol

Dưới ánh trăng xanh thẳm, một kiến trúc kỳ quái dần dần lộ diện.

Dù chẳng có kiến thức gì về kiến trúc thì tôi cũng có thể lập tức nhận ra rằng tòa ‘tháp’ kia không được xây dựng cho những mục đích cư trú thông thường. Hình dáng của nó tựa như hai con rắn khổng lồ quấn chặt lấy nhau rồi vươn thẳng lên trời.

“Dừng lại một chút đã.”

Vì ông không thể đi cùng nên việc phải dùng lời nói để giải thích tất cả thế này thật là bất tiện.

Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, vì chúng tôi cần có một người ở lại để kiểm soát binh sĩ trên tường thành và giữ trọng trách cạnh Hoàng đế. Hơn nữa, việc Lee Ja-seong không thể nhìn thấy Cửa Sổ Trò Chuyện cũng là một lý do khiến ông phải ở lại.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.

“Đám giáo đồ Bách Hỏa Giáo quanh tháp vẫn chưa phát hiện ra chúng ta, nhưng nếu tiến thêm nữa, chúng ta sẽ bị lộ.”

Lee Ja-seong lộ ra vẻ mặt hơi thán phục:

“Trời tối đen mà cô nương có thể nhìn rõ người ở khoảng cách xa như thế này sao? Thiên Lý Nhãn của cô nương quả thực lợi hại.”

“...”

“Lẽ nào cô nương đang có ý muốn khuyên chúng ta lui bước?”

“Không phải. Tôi cũng đồng ý với ý kiến của Minh Chủ rằng Thiên Tháp sắp hoàn thành rồi. Chỉ là, từ giờ chúng ta phải đánh nhanh thắng nhanh.”

“Hừm…”

“Ông hiểu chiến thuật mới rồi chứ?”

“Ta chỉ cần chặn đứng Jo Won-hong còn Thiên Tháp thì các người sẽ tự tay phá hủy?”

“Đúng vậy.”

“Thật khiến lão phu áy náy khi việc của ta lại là việc dễ dàng nhất.”

Nghe Lee Ja-seong nói cảm thấy áy náy vì ngăn cản Giáo Chủ Bách Hỏa Giáo Jo Won-hong là việc dễ dàng nhất trong khi bất kỳ ai cũng nghĩ đó là nhiệm vụ khó khăn nhất khiến tôi nhất thời cạn lời.

Đến mức này, thật khó để phân biệt thái độ thản nhiên kia là phong thái của một tuyệt thế đỉnh thủ hay là chỉ là một sự ngạo mạn đến cực đoan.

Dù lý do là gì thì giờ cũng là lúc phải tiến lên.

Sanghyun khẽ vỗ nhẹ vào vai Elena - người nãy giờ vẫn chưa nói một lời nào, chỉ lẳng lặng tích tụ ‘sự u ám’.

“Bây giờ-”

“Bỏ tay ra. Anh tưởng tôi bị điếc à?”

“... Tôi xin lỗi.”

Giọng nói cô ấy lạnh lẽo đến mức cảm tưởng như một người khác hoàn toàn. Tâm trí của Elena đã trở nên méo mó trong quá trình tập trung tinh thần để bộc phát Tưởng Tượng U Ám.

Giờ chúng tôi đã quá quen với điều này, nhưng Lee Ja-seong lần đầu nhìn thấy chỉ chép miệng rồi lẳng lặng tiến về phía trước.

Và rồi...

Elena, với tà áo choàng tung bay, đã thốt ra những lời nguyền rủa vào thế gian.

“Bóng tối buông xuống… Đêm nay, cơn ác mộng sẽ ập đến với tất cả.”

Một sắc thái u ám lan tỏa khắp tứ phương.

Khoảnh khắc tiếp theo, thực tại bắt đầu bị tô vẽ một cách hỗn loạn, giống như một đứa trẻ đang vung vẩy cọ vẽ bừa bãi vậy.

Rõ ràng đang là đêm đen, nhưng đột nhiên một mặt trời màu xanh lam lại hiện ra trên bầu trời. Tiếp đó, nước biển pha trộn màu sơn xanh biếc trào lên từ mặt đắt, thấm đẫm chân chúng tôi.

Dù đã chuẩn bị tâm lý trước, nhưng cảm giác thực tại bị méo mó vẫn gây ra nỗi sợ hãi tột cùng.

Khi tôi triệu hồi cây sáo để thoát khỏi ảo giác đang không ngừng giày vò tinh thần, tôi không khỏi kinh ngạc.

Giữa thế giới ác mộng nơi vạn vật đều biến dạng này, chỉ duy nhất cây sáo vẫn giữ nguyên dáng vẻ cổ kính đặc trưng của nó, phớt lờ mọi sự thay đổi.

--- Laaaaa!

Tiếng sáo lướt nhẹ qua tai.

Và rồi…

Nước biển biến mất, và chân tôi lại đứng trên mặt đất vững chãi. Mặt trời xanh biến mất, bầu trời chỉ còn lại ánh trăng mờ ảo.

Sanghyun và Jinchul đứng cạnh tôi cũng lắc mạnh đầu như vừa bừng tỉnh sau một giấc mộng.

“Ugh, quả nhiên sức mạnh của Elena không phân biệt địch ta…”

“Minh Chủ đâu rồi?”

Minh Chủ Thiên Y Minh Lee Ja-seong, đã một mình lao đi từ trước, như thể chẳng cần đến sự trợ giúp của tiếng sáo.

“Ông ta đi một mình rồi.”

“Liệu có ổn không?”

“Đến cả sức mạnh của Quỷ Thư mà ông ta còn dùng kiếm chém đứt được, thì bị trúng ảo giác của Tưởng Tượng U Ám mới là chuyện lạ. Đi thôi.”

“... Tôi sẽ ở lại đây. Mọi người hãy xử lý thật nhanh đi.”

Nhìn Elena đang đầm đìa mồ hôi lạnh, tôi gật đầu.

“Ngay khi em hồi sức, hãy quay về thành ngay.”

Trên đường đến Thiên Tháp, không có ai ngăn cản chúng tôi.

Thay vào đó, những tiếng thét gào đầy đau đớn và sợ hãi vang vọng khắp nơi.

Chỉ với một lời cầu nguyện, Elena đã khiến hàng trăm giáo đồ Bách Hỏa Giáo canh giữ Thiên Tháp rơi vào ác mộng.

“Nghe Elena nói rồi chứ? Hãy giải quyết chuyện này thật nhanh nào.”

***

Một gã đàn ông vạm vỡ, một võ sĩ Bách Hỏa Giáo mà nếu bình thường chắc chắn sẽ cầm thương lao đến, giờ đang lăn lộn trên mặt đất, gào thét.

Không chỉ có tên đó.

Vô số giáo đồ Bách Hỏa Giáo đều đang khóc lóc như trẻ con; kẻ thì cầu xin thần linh, người thì gọi tên Jo Won-hong.

Nhìn cảnh tượng kỳ quái đó, lão nhân thầm nghĩ thà rằng bọn chúng cầm kiếm dũng mãnh lao về phía mình còn hơn.

Lão nhớ lại cuộc họp chiến thuật lúc nãy.

Công cụ mà triều đình chuẩn bị để phá hủy Thiên Tháp đã biến mất đầy bí ẩn.

Vì không còn cách phá hủy tháp từ xa, họ buộc lòng phải tiếp cận gần.

Song, áp sát trực diện nghĩa là sẽ phải đương đầu với hàng trăm giáo đồ canh tháp.

Trung Hòa Môn Chủ nói không thể lãng phí sức lực với đám tốt thí này, nên đã ra lệnh cho một kẻ che mặt dùng ma thuật. Và nực cười thay, danh tính của kẻ đó lại là kẻ phản bội của Bách Hỏa Giáo.

Sự đã đến nước này, Lee Ja-seong cũng chỉ biết cười khổ.

Một phương là lũ tà giáo cuồng tín, mưu đồ triệu hồi cháu trai của một vị thần tai ương vì không tự tin thắng trận bằng sức người.

Phương còn lại là những gian thần đang cố duy trì quyền lực bằng cách lôi kéo nghịch đồ đề dùng ma thuật tà ác.

“Ah…”

Với tiếng thở dài, lão chợt bừng tỉnh.

Cuộc chiến này, ngay từ đầu dù bên nào thắng cũng dẫn đến viễn cảnh vạn kiếp bất phục

Vì vậy, Lee Ja-seong đã hạ quyết tâm.

“Ít nhất, ta cũng sẽ đứng về phía chính đạo nhân gian.”

Đúng lúc đó, cùng với một tiếng gầm vang dội như sấm sét, kẻ mà lão quá đỗi quen thuộc xuất hiện.

“Lee Ja-seong!”

“Giáo Chủ, đã lâu không gặp.”

“Tên khốn nhà ngươi! Rốt cuộc ngươi đã thi triển yêu thuật gì? Làm sao có thể cùng lúc khiến hơn 600 giáo đồ rơi vào ảo ảnh-”

“Chính ta cũng không tường tận.”

“Ngươi coi đó là câu trả lời sao?”

“... Jo Won-hong. Ngươi thực sự nghĩ ta là kẻ dùng được loại thuật này sao? Ta và ngươi vốn chẳng phải kẻ xa lạ cơ mà.”

Gã đàn ông trung niên vừa lao đến như sấm sét, Giáo Chủ Bách Hỏa Giáo Jo Won-hong, khẽ nhíu mày đáp.

“Được thôi. Có lẽ không phải tự tay ngươi gây ra vì ngươi vốn chẳng có chút thiên bẩm nào về loại thuật pháp này. Nhưng kề vai sát cánh với những kẻ dùng thuật pháp mà còn dám mở miệng thanh minh, há chẳng phải quá hèn nhát rồi sao.”

Lão nhân Lee Ja-seong thở dài thườn thượt:

“Hà... Ngươi nói cũng đúng. Ta còn có thể biện minh gì-”

--- Phaaaaa!

Khoảnh khắc tiếp theo, một luồng sóng kỳ quái không thể hiểu nổi quét qua xung quanh.

Cảm giác thoáng qua như gió, nhưng nghĩ kỹ lại thì giống như một cơn sóng.

Giác quan nhạy bén mà lão đạt được ở độ tuổi xế chiều đã mách bảo rằng. Một cỗ lực lượng vô hình đang bóp nghẹt và vặn vẹo thế gian.

Cảm thấy lòng nặng trĩu, lão rút thanh kiếm bên hông ra.

Trong mắt Giáo Chủ ánh lên sát khí hung bạo.

Ngay sau đó, hai tuyệt đỉnh cao thủ đứng đầu thiên hạ đã lao vào nhau.

***

- Lee Eunsol

Sau khi Cầu Vồng Tối Thượng biến mất, chúng tôi đã cân nhắc các phương án khác để phá hủy Thiên Tháp. 

Kết luận được đưa ra rất nhanh.

Vốn dĩ, làm sao chúng tôi có thể dùng thương hay kiếm để phá hủy một ‘kiến trúc’ được cơ chứ?

Ngay cả Lee Ja-seong, kẻ chẳng sợ hãi điều gì dưới bầu trời này, cũng lộ vẻ lúng túng khi được hỏi liệu có thể dùng kiếm chém đứt tòa tháp hay không.

Câu trả lời nằm ở Tưởng Tượng U Ám hoặc Ngôi Sao Dị Giới. Nhưng sức mạnh của Elena đã dùng để vô hiệu hóa quân địch, nên thứ còn lại là Ngôi Sao Dị Giới.

Băng qua đám giáo đồ đang nằm la liệt, ngay khi tiến vào Thiên Tháp, Jinchul bắt đầu tìm kiếm mục tiêu cần phá hủy.

“Tìm thấy gì chưa?”

“Em không biết nữa! Chị có thấy gì không?”

“Chị cũng không rõ nữa! Không có thời gian đâu, cứ tìm chỗ nào trông quan trọng mà nện Ngôi Sao Dị Giới vào đi!”

“Nhưng chỗ quan trọng là chỗ nào mới được chứ!”

“Sao chị biết được!”

“Thế sao em biết được? Đây là lần đầu em thấy cái loại thuật pháp triệu hồi cháu trai thần linh này đấy!”

“Hay là đánh sập cả tòa tháp luôn?”

Cuộc đối thoại ngớ ngẩn này khiến huyết áp của cả hai cùng tăng cao dần trôi qua.

Vốn dĩ cả hai đều không có nhiều kiến thức về những ‘nghi thức’, nên chúng tôi cũng không biết cách phá hủy.

Dù cho Lee Ja-seong có bắt đầu coi tôi như một đại tông sư ma thuật tà ác đi chăng nữa thì cũng-

Đúng lúc đó, giọng nói của Sanghyun vang lên:

“Đằng này! Lối này!”

Khi cuống cuồng chạy đến, chúng tôi phát hiện được một nơi có những hoa văn tỏa ánh sáng xanh biếc được chạm khắc nổi trên tường.

Xung quanh có bảy kẻ đang nằm gục, nên chắc chắn đây là một vị trí quan trọng.

“Là đây sao?”

“Coi chừng!”

--- Xoẹt!

Sanghyun, người đã vào trước, nhanh chóng túm lấy vai tôi kéo lùi lại.

Chỉ trong gang tấc, một lưỡi đao xanh biếc lướt qua ngay trước mặt tôi.

“Dừng bước.”

Một thiếu niên có khuôn mặt lạnh lùng, cao khoảng 1m90, ngũ quan mang nét lai Tây.

Hắn là một trong Thập Tam Tư lệnh của Bách Hỏa Giáo. Biệt hiệu là -

“Quỷ Hồn Ma Đao!”

“... Thật vinh hạnh khi cố vấn của Hoàng đế nhận ra ta. Khuôn mặt xinh đẹp kia, ta sẽ chém thật ngọt rồi chôn xuống đất, sau đó sẽ mời cô nương một chén rượu.”

“Ngươi ăn nói cũng khá đấy nhỉ?”

Trong chốc lát, phía sau cũng vang lên tiếng binh khí chạm nhau ‘keng keng’.

Jinchu cũng đã bắt đầu giao chiến với ai đó.

Chẳng lẽ ảo giác của Elena hoàn toàn không có tác dụng với bọn chúng?

Nhìn việc chúng tôi vào được đến đây mà không gặp trở ngại gì thì có vẻ không phải vậy.

Chỉ là vì những kẻ này mạnh hơn hẳn giáo đồ thông thường nên bọn chúng đã tỉnh lại khỏi ảo giác nhanh hơn.

Sanghyun không có ý định kéo dài thời gian, đã vung thương ra nhanh như chớp.

“Thiết Hồn! Danh tiếng của ngươi-”

--- Đoàng!

Và rồi đầu của Quỷ Hồn Ma Đao nổ tung.

Tôi nhất thời cạn lời.

“... Khô- không phải anh định dùng thương chiến đấu sao?”

“Anh thấy ông Mooksung làm rồi, cứ vờ như đang cầm thương chiến đấu rồi bất thình lình rút súng ra bắn, hiệu quả cực kỳ.”

“Súng đó là ông cho anh mượn à?”

“Đúng vậy. Em đợi ở đây.”

Ngay sau đó, phía sau vang lên một vài tiếng súng nữa, rồi Jinchul xuất hiện với khuôn mặt có chút thẫn thờ.

“Cao thủ hay gì… thì cũng chẳng bằng một khẩu súng lục…”

“Sẽ không có tác dụng với Giáo Chủ đâu. Nghe nói ông ta có Hộ Thân Cương Khí hay gì đó tương tự vậy.”

Jinchul lắc đầu lia lịa rồi tiến về phía hoa văn xanh biếc.

“Mọi người lùi lại một chút.”

--- Phaaaa!

Một luồng sóng dao động như đè ép da thịt bùng phát.

Sức mạnh của Ngôi Sao Dị Giới, chứa đựng toàn bộ ác ý với thế gian, đã nghiền nát trận pháp của Thiên Tháp.

...

Thần linh linh thiêng trên cao, vị hoàng tử của ngọn lửa lam vĩnh viễn bùng cháy, Thanh Viêm Vương Tử, đã cất tiếng khóc ba lần.

Tiếng khóc thứ nhất là vì thương xót cho kiếp sống phù du như loài thiêu thân của con người đang thống khổ trong thế giới phàm trần.

Tiếng khóc thứ hai là vì ý chí thiện lương muốn cứu rỗi nhân loại đã bị cản trở.

Tiếng khóc thứ ba là vì tiên tri được số phận bi thảm đang chờ đợi những kẻ không biết gì trước mắt.

Tôi đã thấy một ảo ảnh.

Tôi đã thấy lòng nhân từ cuối cùng mà Thanh Viêm Vương Tử ban phát khi việc giáng trần của mình bị thất bại.

Tôi nhìn thấy chính bản thân mình.

Nhìn thấy bản thân đang chết dần, phổi bị đâm thủng bởi một thanh kiếm sắc lẹm, và ma nhãn bị móc ra một cách thô bạo rồi nhét chặt vào miệng.

Nhìn thấy bản thân thậm chí còn không được ban cho một cái chết thanh thản, chỉ biết rên rỉ trong đau đớn tột cùng.

...

Khi khó khăn lắm mới tỉnh táo lại được, tôi nhận ra Sanghyun và Jinchul cũng đang mang biểu cảm y hệt mình.

Không cần nói cũng biết.

Vừa rồi, tất cả chúng tôi đã chứng kiến ‘cái chết của chính mình’.

“... Có khi nào-”

“Dừng lại đi.”

“...”

“Có lẽ Kardamos cho chúng ta thấy những ảo ảnh kỳ quái để làm lung lạc chúng ta thôi.”

Hai người họ không đáp lời.

Chính tôi cũng không tin vào những lời mình vừa thốt ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!