Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Chương 301-400 - Chương 367: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa - 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (16)

Chương 367: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa - 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (16)

Tin tức về cái chết đột ngột của cố vấn của Hoàng đế, Trung Hòa Môn Chủ, vừa lan ra đã khiến khu vực tường thành rơi vào hỗn loạn.

Bởi lẽ Hoàng đế hiện tại chỉ là một cậu bé mới ngoài mười tuổi, nên chẳng khác nào mất đi người thực tế đang cai trị Đế quốc.

Tuy nhiên, có những kẻ hoàn toàn chẳng mảy may bận tâm đến sự hỗn loạn bên ngoài kia.

Huyễn Ma, kẻ đang chiếm hữu cơ thể của Sanghyun, lóe lên ánh mắt sắc lạnh:

“Chà chà! Ja-seong à, ngươi già đi nhiều quá nhỉ?”

“...”

“Thằng nhãi Won-hong kia hơn 200 tuổi rồi mà vẫn còn sung sức lắm, sao ngươi đã già sọm đi vậy?”

“Ngươi thì vẫn y hệt như xưa.”

“Này, ta là thiên hạ đệ nhất cao thủ, sao có thể giống ngươi-”

“Một kẻ bị đánh nhừ tử như chó rồi bị nhốt dưới hầm mộ ngủ suốt 30 năm mới tỉnh lại mà cái miệng vẫn còn ba hoa được như thế, quả là nực cười.”

Lần đầu tiên, sắc mặt Huyễn Ma đanh lại. Việc bị đám ‘sâu bọ’ mà hắn hằng căm ghét đánh bại và phong ấn suốt 30 năm tại Thiên Trượng Sơn chính là nỗi sỉ nhục lớn nhất đời hắn.

Từ ngọn thương của Huyễn Ma phát ra những âm thanh nhẹ, và năm ảo ảnh xanh biếc đồng loạt hiện ra. Vũ điệu của ngọn thương xoay tròn theo đường xoắn ốc lấp đầy không gian, tựa như có nhiều cao thủ cùng lúc hợp công trong một nhịp thở.

Khi đôi mắt Lee Ja-seong mở trừng và xuyên thấu các ảo ảnh, linh tính của một tuyệt đỉnh cao thủ mách bảo lão rằng tất cả ngọn thương đó vừa là vừa là hư vô giả tạo, lại vừa mang sát cơ chân thực..

‘Nếu vậy, ta chỉ cần chém đứt tất cả cùng một lúc là được!’

Một tia chớp lóe lên từ thanh kiếm của Lee Ja-seong và xé toạc không trung, toàn bộ những ngọn thương mà Huyễn Ma tạo ra đã bị bẻ gãy ngay tức khắc.

Huyễn Ma lộ vẻ phấn khích thực sự, lần này hắn vặn vẹo bàn tay phải một cách kỳ dị.

Không khí rung chuyển dữ dội, và rồi một bàn tay mang theo tai ương không thể diễn tả bằng lời hiện ra giữa hư không, chộp lấy Lee Ja-seong.

“Hah!”

Đúng lúc đó, thanh kiếm của Lee Ja-seong chuyển động theo một hình thái không thể giải thích nổi. Nó không nhanh như ánh sáng, không cứng như thép nguội, cũng chẳng mạnh bạo như ngưu.

Nhưng vì thanh kiếm ấy không còn vướng bận bất cứ điều gì, Kiếm Vô Ngại đã thong dong tiến tới, xé nát bàn tay tai ương kia.

Chứng kiến cảnh đó, Huyễn Ma không khỏi thán phục:

“Lợi hại thật! Chiêu thức ngươi mới luyện gần đây sao?”

“...”

Lee Ja-seong không đáp, nét mặt càng thêm nghiêm nghị. Lão hiểu rất rõ vì đã từng trải qua trận chiến sinh tử để giam giữ Huyễn Ma.

Thái độ giễu cợt đó của hắn chỉ xuất hiện khi hắn vẫn còn đang vô cùng thong dong.

“Ây chà! Không được rồi. Chỉ cầm một ngọn thương chiến đấu thì khó lòng đánh được ngươi.”

Lee Ja-seong cảm nhận được đối phương dù cầm kiếm hay thương đều đủ sức lọt vào nhóm mười người mạnh nhất thiên hạ.

Chẳng qua bản thân Lee Ja-seong chính là kẻ đứng đầu thiên hạ nếu xét về lồi đánh này.

Dù nói rằng khó lòng thắng nổi Lee Ja-seong, nhưng trên mặt Huyễn Ma không hề có chút biểu cảm bại trận nào. Bởi lẽ kiếm thuật là tất cả với Lee Ja-seong, nhưng với hắn, đó chỉ là một trong muôn vàn tài lẻ mà thôi.

Ngay khoảnh khắc Huyễn Ma lộ ra ánh mắt rực sáng như thể ‘màn kịch đã kết thúc’ -

Lee Ja-seong đã chia tách tâm trí mình.

...

“Thật thú vị.”

Khi Lee Ja-seong khó khăn lắm mới tìm lại được ý thức, đối thủ của lão đang lộ vẻ mặt thực sự ngạc nhiên, khác hẳn với vẻ cợt nhả ban nãy.

“Ngươi đã tạo ra một bức tường trong tâm trí sao? Đây là tuyệt chiêu gì vậy?”

“... Phân Tâm Nhất Như.”

“Chia tách tâm trí nhưng vẫn là một? Thủ pháp để đối phó với Di Hồn Ma Công của ta sao?”

“...”

“Chiêu này thực sự lợi hại đấy. Hơn hẳn cái kiếm thuật kỳ dị lúc nãy. Nhưng mà, chẳng phải ngươi đã thêm vào một chi tiết thừa thãi sao?”

Huyễn Ma vẫn có vẻ như chưa hề nghiêm túc với trận chiến này. Nhìn thái độ của hắn lúc này là rõ.

Nếu trong một trận sinh tử chiến thực sự, liệu có kẻ nào có thời gian để lảm nhảm đủ thứ chuyện như vậy không? Trông hắn giống như một bề trên đang chỉ dạy cho kẻ dưới vậy.

Chính vì thế, Lee Ja-seong đã không ngần ngại lao đến.

“Chia tách tâm trí bằng ‘Phân Tâm’ thì tốt rồi, nhưng việc gì phải cố gom lại thành một thông qua ‘Nhất Như’—”

--- Xoẹt!

Như một thuật pháp, đầu của Huyễn Ma bay lên không trung, còn cơ thể bên dưới đổ sụp xuống như một con rối đứt dây.

“Chẳng có lý do gì để thống nhất lại thành một cả.”

Và cái đầu của Sanghyun vẫn tiếp tục lăn lông lốc trên mặt đất, tiếp tục cuộc trò chuyện.

“...”

Lee Ja-seong không hề ngạc nhiên. Lão vốn đã biết từ lâu rằng dù có chặt đầu hay thiêu xác thì con quái vật này cũng không chết.

Thay vào đó, lão nhân lấy từ trong túi áo ra một viên ngọc ngũ sắc thần bí và bóp nát nó.

--- Vù ù ù!

Ngọn lửa thần bí ngay lập tức lan tỏa khắp nơi, bắt đầu thiêu rụi toàn bộ căn phòng. Cứ đà này, cả lão nhân lẫn cái đầu đang lăn dưới đất đều sẽ hóa thành tro bụi, nhưng cả hai đều không hề tỏ vẻ sợ hãi.

“Này, cái này lại là cái quái gì nữa đây?”

“Trong lúc ta tạo ra Phân Tâm Nhất Như, ngươi nghĩ Jo Won-hong ngồi chơi sao?”

“À! Đây là thủ pháp của tên đần Bách Hỏa Giáo đó tạo ra à? Hắn tạo ra vật phẩm rồi đưa cho ngươi sao?”

“Trong ngọn lửa tịnh hóa này, ngươi sẽ không thể chiếm đoạt cơ thể của người khác được nữa.”

“Chà chà! Cả ngươi lẫn Won-hong đều đã nhọc tâm quá nhỉ?”

“...”

“Vậy đây là kết cục của ta sao?”

“Có lẽ vậy.”

“Được thôi. Hãy hoàn tất câu chuyện lúc trước đi. Đã đạt được đại giác ngộ chia tách tâm trí bằng Phân Tâm, sao ngươi còn phải hợp nhất lại thông qua Nhất Như làm gì?”

“...”

“Chẳng cần nói cũng biết. Ngươi sợ tinh thần mình sẽ bị xé nát đúng không? Nên mới gom nó lại. Tạo ra 10 bàn tay rồi lại dùng dây buộc chúng lại thành 2 khối, đúng là một nỗ lực vô ích-”

--- Xoẹt!

Kiếm Vô Ngại chẻ đôi cái đầu của Huyễn Ma đang lăn trên sàn.

Trong không gian tĩnh lặng, giữa ngọn lửa xanh biếc đang bùng cháy, Lee Ja-seong lẩm bẩm với vẻ mặt có chút không tự tin:

“Ta… không sai. Bản ngã vốn bắt nguồn từ tính duy nhất, làm sao có thể chia tách nó được? Tuyệt đối không thể-”

Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ bên ngoài.

“Chính vì thế nên ngươi mới kém cỏi đấy. Chỉ cần bước thêm một bước nữa là có thể chạm tới thiên thượng, vậy mà không bước nổi nên mới thành ra nông nỗi này.”

Bức tường đang rực cháy sụp đổ như một tờ giấy.

Lee Ja-seong bàng hoàng quay đầu lại, và nhìn thấy hàng chục binh sĩ đang bao vây xung quanh.

Khi nhìn vào mắt những binh sĩ, Lee Ja-seong mới chợt nhận ra nguồn gốc của phong thái thong dong mà Huyễn Ma đã thể hiện.

Ngay từ đầu.

Trước cả khi Lee Ja-seong bóp nát viên ngọc tạo ra ngọn lửa tịnh hóa.

Huyễn Ma vốn đã chiếm hữu cơ thể của nhiều người cùng một lúc.

Kim Sanghyun chỉ là một trong mười ngón tay ảo ảnh của Huyễn Ma mà thôi.

“Ja-seong à, đây mới thực sự là ‘Phân Tâm’. Không cần thêm thắt bất cứ thứ gì thừa thãi vào đây cả.”

“Vốn dĩ trước kia, bản lĩnh của ngươi không thể đạt đến cảnh giới này!”

“Ngươi còn quân bài nào nữa không? Cứ tung ra hết đi nào.”

Nhìn nụ cười của ác quỷ, lão nhân mới hiểu rằng ngay từ đầu thắng bại đã định.

Chỉ là con quỷ đó chưa muốn ra tay giết lão một cách dễ dàng mà thôi.

Huyễn Ma muốn tận mắt chứng kiến khoảnh khắc Lee Ja-seong tuyệt vọng khi mọi quân bài chuẩn bị đều thất bại.

“À, ta vừa tìm thấy món vũ khí tuyệt nhất ở bên ngoài đấy. Dưới bầu trời này ta chưa từng thấy cơ thể nào tuyệt vời hơn. Hình như gọi là Bắc Đẩu Đại Tướng Quân nhỉ?”

***

- Elena

“Nhanh lên! Chuẩn bị nhanh lên!”

“Thưa... thưa Sứ Đồ. Xin đợi thêm một chút nữa thôi ạ.”

Tôi cố trấn tĩnh trái tim đang đập loạn xạ và thúc giục đám binh lính xung quanh.

Nhìn sang Seungyub bên cạnh, mặt cậu nhóc đã cắt không còn giọt máu vì sợ hãi.

Vừa mới từ tường thành trở về, mệt mỏi ngủ thiếp đi một giấc, khi tỉnh dậy thì đồng đội gần như đã chết hết!

Chuyện quái gì đã xảy ra thế?

Nghe nói chị Eunsol đã bị sát hại dã man.

Trong cơn hoảng loạn, tôi gọi đồng đội qua Cửa Sổ Trò Chuyện nhưng chẳng có ai đáp lại trừ Seungyub.

Tất nhiên là Cửa Sổ Trò Chuyện có giới hạn khoảng cách, nên nếu họ ở quá xa thì sẽ không trả lời được-

Chết tiệt!

Mình có phải con ngốc đâu?

Tôi không còn là kẻ ngây thơ đến mức vẫn kỳ vọng ai đó còn sống trong tình cảnh này nữa rồi! 

Điềm gở trong khách sạn luôn bách phát bách trúng cơ mà?

Chắc chắn các đồng đội khác đã chết hết, ngoại trừ tôi và Seungyub.

Đến lúc này, tôi đã hoàn toàn từ bỏ ý định đối kháng.

Nếu tôi sử dụng Công Lý thì sao?

Tôi cũng đã từ bỏ cả ý định đó rồi.

Vốn dĩ sức mạnh Tưởng Tượng U Ám đã bị tôi vắt kiệt từ mấy hôm trước nên không thể dùng tiếp được. Thứ hai là tôi còn chẳng biết kẻ địch là người hay quỷ nên khó mà dựa vào Công Lý được.

Thế là tôi đã lôi cổ thằng nhóc Seungyub đang ngủ say như chết dậy để bắt đầu kế hoạch đào tẩu.

Phải chạy thôi! Phải chạy trốn sang phía Tây như lần đầu!

May mắn là việc chuẩn bị đào tẩu diễn ra rất nhanh.

Một phần vì tôi thúc giục, một phần vì những người ở Giáo đoàn Avester cũng nhận thấy những chuyện nghiêm trọng đang xảy ra ở tường thành.

Ngay khi xe ngựa chuẩn bị xong, tôi và Seungyub lập tức leo lên, chưa đầy một phút sau ngựa đã bắt đầu phi nước đại.

“Chị… chị ơi.”

“...”

“Chúng ta sẽ sống chứ?”

“Phải hy vọng thế thôi.”

Giữa bầu không khí căng thẳng, bên ngoài chợt vang lên những tiếng động hỗn loạn và cỗ xe ngựa khựng lại. Tôi bước ra ngoài, để lại Seungyub trông như đang nghẹt thở vì sợ hãi.

“Có chuyện gì thế?”

“Không có gì đâu ạ! Mời Sứ Đồ quay lại cỗ xe!”

Đúng như lời người hiệp sĩ nói, không có gì to tát. Chỉ là một vệ binh trạm gác không hiểu tình hình đã chặn xe lại, nhưng một võ nhân của Giáo đoàn Avester đã không ngần ngại giết chết vệ binh đó để giải quyết vấn đề.

Trong tình cảnh có kẻ ẩn danh muốn hãm hại Hoàng đế, chẳng ai ở đây thèm quan tâm đến mạng sống của một tên vệ binh què quặt cả.

Lúc đó, Seungyub đứng cạnh tỏ vẻ bàng hoàng:

“Ơ?”

“Sao thế?”

“Thiên Vận đột nhiên-”

...

[Minh Kính Chi Thủy đã kích hoạt.]

Khi tôi định thần lại…

Tôi hoàn toàn cạn lời.

Chuyện gì đã xảy ra vậy? Một sức mạnh không xác định đã khiến tôi mất ý thức, và Minh Kính Chi Thủy đã kích hoạt giúp tôi tỉnh lại.

Minh Kính Chi Thủy là sức mạnh mà Hậu Thuẫn Giả ban cho để ngăn chặn tác dụng phụ của Tưởng Tượng U Ám, nên khi tinh thần có biến cố, nó sẽ kích hoạt sau một khoảng thời gian ngắn.

Nghĩa là…

“Aaaagh!”

Thời gian từ lúc tôi bị mất ý thức bởi một phương thức nào đó cho đến khi Minh Kính Chi Thủy hồi phục cho tôi chỉ vỏn vẹn vài phút.

“...”

Chết hết rồi. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, từ lính đánh xe cho đến những người hầu đều bị giết sạch, xác chết nằm la liệt khắp nơi.

Kh-không lẽ trong số những xác chết này có cả Seungyub sao? Chẳng lẽ chính tay tôi đã giết Seungyub?

Làm sao có chuyện kinh khủng như thế-

Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên dập tắt những suy nghĩ tiêu cực của tôi:

“Đệ Nhất Sứ Đồ!”

“... S-Seungyub?”

Tôi bàng hoàng ngẩng đầu lên, thấy Seungyub người đầy máu, mếu máo tiến về phía mình.

May quá.

May thật rồi.

Ít nhất hai chị em mình vẫn còn sống, nên bằng cách nào đó-

...

‘Đệ Nhất Sứ Đồ?’

Trong tình cảnh chỉ còn lại hai người chúng tôi, Seungyub lại gọi tôi là…

Đệ Nhất Sứ Đồ.

--- Phập!

Một thanh kiếm sắc lẹm đâm xuyên qua tim tôi trong tích tắc. Thứ đập vào mắt tôi là khuôn mặt của một cậu bé đang cười như một đứa trẻ đang đùa giỡn.

Giữa cơn đau đớn như có ngọn lửa nóng rực đang nung cháy toàn bộ cơ thể, tôi nghiến răng khởi động sức mạnh Công Lý.

Chiếc cân vàng xoáy tròn, quét sạch xung quanh, và trong một khoảnh khắc, tôi nhấc bổng cơ thể của Seungyub lên để-

Tôi không thể quật xuống được.

Thứ nhất, vì Seungyub là nạn nhân bị một con quỷ không rõ danh tính chiếm hữu cơ thể, nên không phải là đối tượng bị Công Lý phán xét.

Thứ hai, cái chết của tôi đã là điều không thể tránh khỏi, nếu Seungyub cũng chết ở đây thì mọi chuyện thực sự sẽ kết thúc.

“...”

“A ha ha! Người đã thay đổi rồi mà sức mạnh của Đệ Nhất Sứ Đồ của Bách Hỏa Giáo vẫn giống hệt ngày xưa! Không thể tùy tiện làm hại trẻ con sao? Hay vì là nạn nhân bị ta chiếm xác nên không thể ra tay?”

“...”

“Chính vì cứ bám víu vào những quan niệm tầm thường đó nên các ngươi mới không bao giờ thắng được ta. Hiểu chưa?”

Cơ thể tôi đổ gục.

Vốn dĩ sức mạnh Công Lý không hề có khả năng hồi phục cơ thể, tôi chẳng thể chiến đấu thêm được nữa khi tim đã bị đâm thủng.

Dù có thể chiến đấu tiếp đi chăng nữa…

Thì với Công Lý của mình, tôi cũng chẳng có cách nào phán xét Huyễn Ma trong lúc lại phải tàn sát những nạn nhân vô tội.

Đây là sự tương khắc tồi tệ nhất.

... Cần một ‘loại Công Lý khác’.

Để phán xét một con ác quỷ, cần một loại Công Lý có thể thiêu rụi cả triệu con người nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ.

***

- Miro

Sợ quá.

Tôi thực sự rất sợ hãi.

Chỉ cần tưởng tượng con quỷ mà chính tay tôi đã trả tự do đã gây ra những chuyện gì, tôi lại rùng mình. Nỗi sợ hãi nghẹt thở đang gặm nhấm linh hồn tôi.

Nhưng nghịch lý thay, chính nỗi sợ hãi lại là thứ khiến tôi hành động trong tình cảnh này.

Vì tôi quá sợ hãi viễn cảnh tất cả mọi người ngoại trừ tôi đều đã chết, và cái chết của tôi sẽ là dấu chấm hết cho tất cả mọi thứ…

Tôi nghiến răng, đứng dậy và triệu hồi Cha Jinchul. Anh ấy đã dùng sức mạnh của Ngôi Sao Dị Giới phá hủy địa hình để đưa tôi ra khỏi Thiên Trượng Sơn.

Tôi đã chạy.

Từ Thiên Trượng Sơn đến kinh đô, cố hết sức chạy đến nơi bằng hai chân trong một thời gian ngắn nhất có thể.

Như vậy vốn là điều không tưởng với cơ thể của một cô bé. Dù tôi có nỗ lực đến đâu cũng là điều bất khả thi về mặt thể chất.

Nhưng với sức mạnh của bộ đồ bảo hộ, thứ có thể khiến một cô bé tuổi teen đấm nát một cái cây với một đấm và dậm chân xẻ dọc mặt đất, thì hoàn toàn có thể.

...

Khi cuối cùng cũng đến được tường thành, tôi nhận ra đã quá muộn.

Một địa ngục không từ ngữ nào có thể diễn tả nỗi. Một thế giới ngập tràn tiếng thét gào.

Trên khắp bình nguyên, hàng ngàn chiếc cọc nhọn đâm thẳng lên trời. Trên mỗi chiếc cọc là một người bị xuyên qua.

Hắn đang tiến đến.

Từ xa, từ trong bóng tối.

Một thực thể như hiện thân của nỗi sợ hãi đang thong dong bước tới.

Hắn nhận ra tôi.

“Chà chà! Ngươi chính là nha đầu đã giải thoát ta đúng không?”

Với bàn tay run rẩy, tôi thò tay vào trong túi.

Một chiếc đồng hồ. Không phải đồng hồ cát, mà là đồng hồ bỏ túi.

Di sản của tôi. Hy vọng của tôi.

--- Cạch!

“Lại là món đồ phương nào nữa đây? Khác với cái đồng hồ cát lúc trước à? Tiểu nha đầu nhà ngươi giấu không ít vật thú vị đấy nhỉ?”

Kim đồng hồ chỉ về nửa đêm.

Quá khứ, hiện tại và tương lai của tôi đã thức tỉnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!