Chương 360: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa – 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (9)
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 161
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Hành Lang
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Các đồng đội bắt đầu chia sẻ những thông tin họ thu thập được về Huyễn Ma trong phòng 205.
“Nghe nói hắn coi thế giới như sân chơi của mình. Mạng người trong mắt hắn chẳng khác gì đồ chơi.”
“Người ta bảo hắn là tồn tại vô địch. Dù bị xếp chung với Lee Jaseong hay Jo Wonhong trong nhóm tam đại cao thủ cổ kim, nhưng đa số đều cho rằng hắn mạnh vượt trội so với hai kẻ còn lại.”
“Hắn đã sống quá lâu, liên tục thay đổi thân xác nên đến chính hắn cũng không biết mình bao nhiêu tuổi. Thậm chí có phải con người hay không cũng không rõ. Có rất nhiều người xem hắn là ma quỷ hay ác linh.”
Nghe càng nhiều thì càng rợn người, nhưng tôi cũng nhận ra một điều.
“Xem ra hắn có rất nhiều sức mạnh mà em không có.”
Không giống tôi, hắn vừa có võ lực vật lý cực mạnh, vừa là tồn tại mà dù thân xác chết đi thì tinh thần vẫn không diệt vong.
Hơn nữa, hắn còn sử dụng được những thủ đoạn quái dị không thể giải thích chỉ bằng sức mạnh của Quỷ Thư.
Nghĩ đến việc một tồn tại như vậy sẽ thức tỉnh trong quá trình phá giải phong ấn, tôi không khỏi lo lắng.
Bác sĩ, cũng đang nghĩ giống tôi, thẳng thắn hỏi:
“Nếu giải phong ấn thì linh hồn thật sự của Huyễn Ma cũng sẽ thức tỉnh… Kain, em chịu nổi chứ?”
“Chuyện đó chắc em nên hỏi Con Cú thì hơn.”
[Lời Khuyên: 3 → 2]
‘Liệu tôi có khống chế được Huyễn Ma không?’
[Hãy nhớ lại trải nghiệm ở Phòng 201. Nếu tinh thần của ngươi thức tỉnh, ngươi có thể xử lí được.]
Một câu trả lời khá là tử tế.
“Ừm….”
“Nó nói gì vậy?”
Khi tôi thuật lại, mọi người tỏ ra hứng thú.
Tôi nhớ lại trải nghiệm ở Phòng 201.
Khi đó, nhân cách của tôi và vị Thủ Trưởng cùng lúc thức tỉnh, nhưng quyền chủ động hoàn toàn nằm trong tay tôi.
Thủ Trưởng không thể điều khiển cơ thể tôi nếu không có sự cho phép của tôi.
Những người khác cũng tương tự.
Elena từng loạn trí vì ký ức của Con Gái Thứ Hai Của Hải Thần trộn lẫn vào, nhưng chẳng mấy chốc cũng tìm lại được bản thân.
Ahri cũng không bị ký ức của Thuyền Trưởng cuốn đi đến mức đánh mất chính mình.
Nói chung, có vẻ sẽ không có vấn đề lớn. Nghĩ vậy nên tôi yên tâm phần nào.
Đúng lúc đó, Ahri cau mày.
“‘Nếu tinh thần của anh thức tỉnh thì anh có thể xử lí được.’ Vậy nếu tinh thần của Kain không thức tỉnh thì sao?”
Một giả thuyết kỳ quặc.
“Giải phong ấn mà chỉ có Huyễn Ma tỉnh lại, còn anh thì không? Có chuyện đó được à?”
“Hãy nhớ lại lúc mọi người gặp anh lần đầu ở Phòng 203 đi.”
Trong nháy mắt, tôi rùng mình, nhưng nghĩ kỹ lại thì khác.
“Khi đó cơ thể anh tự do nhưng tinh thần bị giam cầm. Còn bây giờ thì cả thân xác anh cũng đang bị phong ấn mà.”
“Ừm… vậy à?”
Cứ thế, cả nhóm tự nhiên chuyển sang bàn chuyện kế hoạch cho lần thử tiếp theo.
Chị Eunsol mở màn bằng giọng đầy khí thế.
“Lý do lần thử đầu thất bại thì ai cũng hiểu rồi chứ? Ahri đã chỉ ra rồi mà.”
Thầy tôi gật đầu.
“Vì tiểu thư Ahri và tiểu thư Miro đã tới kinh đô.”
“Khi tín đồ của Huyễn Ma vào kinh đô thì Lee Jaseong phát cuồng. Từ đây chúng ta có thể rút ra một kết luận.”
Ông đáp lại, tỏ vẻ đã hiểu.
“Ừm. Ý là ngay từ đầu vai trò của mỗi người đã khác nhau? Không cần phải tụ tập lại?”
“Đúng thế.”
Nói xong, chị tôi bắt đầu phân chia vai trò.
1. Trung tâm quyền lực đế quốc và phe đồng minh
Park Seungyub, Lee Eunsol, Kim Sanghyun, Cha Jinchul, Elena
2. Võ giả lang bạt giang hồ
Kim Mukseong, Yoo Songee
3. Tín đồ của Huyễn Ma
Ahri, Miro
“Đây là vai trò của từng nhóm. Việc của nhóm 1 là chặn đứng Bách Hỏa Giáo đang tiến công.”
Miro nghiêng đầu.
“Em… nhóm 3 đúng không! Vậy lần sau em với Ahri không vào kinh đô, mà đi đánh thức Kain luôn?”
Chị gật đầu, rồi đột nhiên viết lên bảng trắng: ‘Tỉnh Hà Nam – Núi Thiên Trướng’.
“Thiên Trướng Sơn?”
“Đây là nơi phong ấn Huyễn Ma.”
Không ai hỏi làm sao chị biết được thông tin động trời đó.
Dù gì chị cũng là người bảo trợ của hoàng đế, kẻ nắm thực quyền lớn nhất đế quốc, muốn biết gì thì luôn có cách để biết.
Ông thoáng bật cười.
“Chà, tình thế thật đúng là trớ trêu. Nếu người của Phòng 205 thấy cảnh này chắc sốc lắm. Họ đúng nghĩa liều mạng, hi sinh hàng nghìn sinh mạng để phong ấn đại ác ma thiên cổ!”
Seungyub tiếp lời.
“Một người được ca tụng là người bảo trợ của hoàng đế non trẻ, trong sáng và lương thiện~! Lại tự tay chỉ cho tín đồ của ác ma cách giải phong ấn! Bảo sao Lee Jaseong lại bắt đầu với noona—”
“Hai người bớt nói nhảm lại, Ahri với Miro tập trung nghe chị nói.”
Sau đó, chị Eunsol giải thích rất chi tiết con đường để Ahri và Miro tới phong ấn địa của Huyễn Ma.
Xem ra chị đã nghiên cứu chuyện này ngay từ khi còn ở trong phòng 205.
Khi gần kết thúc, Ahri hỏi:
“Thiên Trướng Sơn còn mối đe dọa nào khác không? Dù sao đó cũng là nơi giam giữ đại ác ma cổ kim, không thể nào bỏ trống được.”
“Câu hỏi hay đó. Phần đó chị gần như không có thông tin gì. Kain?”
Chị quay sang tôi, mong có câu trả lời hữu ích.
[Lời khuyên: 2 → 1]
‘Khu vực phong ấn Huyễn Ma ở Thiên Trướng Sơn có nguy hiểm gì?’
[Hai cường giả nguy hiểm. Hãy đề phòng tập kích trong bóng tối.]
“Có vẻ có hai cao thủ võ lâm, và phải cẩn thận bị đánh lén.”
“Cao thủ võ lâm đúng là ở đâu cũng có….”
Ahri thở dài nhẹ.
Songee khẽ giơ tay.
“Nhóm 2, võ giả lang bạt. Vậy vai trò của em và Ông là gì?”
Tôi cẩn thận đưa ra ý kiến.
“Anh nghĩ mấu chốt nằm ở chỗ… hai người không thuộc phe nào.”
“Hả?”
“Nghe qua thì vị trí ban đầu cho phép hai người hoặc đến kinh đô, hoặc phối hợp với Ahri và Miro, đúng không?”
“Đúng.”
“Nếu phối hợp với Ahri và Miro thì sẽ rất có lợi. Hai người đó là tín đồ của Huyễn Ma, kẻ bị võ lâm truy nã, hành động khá bất tiện.”
“À! Đúng thật.”
“Còn nếu phối hợp với phe đế quốc thì vì không thuộc hoàng thất, hai người có thể hành động mà không bị Thiên Y Minh hay Bách Hỏa Giáo tấn công.”
Tóm lại, có thể hợp với bên nào cũng được, nhưng phải tận dụng lợi thế vô danh, vô thuộc, hành động độc lập.
Ông nghe tôi nói rất chăm chú, lên tiếng:
“Lần sau, ta sẽ lại tới kinh đô.”
“Ông có tính toán gì sao?”
“Lee Jaseong… chúng ta phải kéo hắn vào cuộc. Cháu không thấy vậy à?”
Nhiều người nghe xong đều gật đầu.
Khác hẳn bầu không khí thù địch với Minh Chủ Thiên Y Minh lúc nãy.
Bỏ qua chuyện bị Lee Jaseong đâm chết mà sinh oán, rõ ràng nếu có thể tận dụng sức mạnh của hắn thì cuộc đối đầu với Bách Hỏa Giáo sẽ dễ thở hơn rất nhiều.
Huống chi căn phòng cũng đã reset, nói đến thù hằn cũng chẳng còn ý nghĩa.
Anh Jinchul và bác sĩ đều tán thành.
“Ông nói đúng đó. Nếu thằng chó Jo Wonhong đó mạnh ngang Lee Jaseong thì thật sự rất khó để đối phó.”
“Cháu cũng nghĩ vậy. Hơn nữa, còn phải tính đến yếu tố khắc chế.”
“Khắc chế?”
“Theo ký ức của Thiết Hồn Thần Thương, trong trận chiến một chọi một thì Lee Jaseong sẽ chiếm ưu thế trước Jo Wonhong. Nhưng đó là chuyện của hai người họ. Với chúng ta, Jo Wonhong có thể là đối thủ đáng sợ hơn.”
Nghe ra cũng hợp lý—vì bảo vật đặc thù của Jo Wonhong.
“Hồng Diễm Thiết Phiến!”
“Phán xét của Hồng Diễm Thiết Phiến có thể vô dụng với hiệp khách như Lee Jaseong, nhưng không phải với chúng ta. Kain, Ahri, Miro—ít nhất ba người trong số các em, chỉ cần lộ mặt là xác suất chết ngay tức khắc sẽ là cực cao.”
Elena cũng gật đầu.
“Việc hắn ta hiểu mơ hồ về Phước Lành của em cũng là vấn đề lớn. Nếu phải đối mặt với em, hắn ta sẽ tìm cớ chính nghĩa để lập lờ né tránh, khiến em rất khó sử dụng Công Lý.”
Chị Eunsol lẩm bẩm:
“Dùng Tưởng Tượng U Ám là được mà—à khoan, vậy chẳng phải lần này Elena sẽ gặp nguy sao?”
“Em mà triệu hồi quái vật hay ma quỷ là bản thân cũng sẽ trở thành mục tiêu phán xét của Hồng Diễm Thiết Phiến ngay.”
Nghe đến đây tôi mới thấy rõ, Di Sản Hồng Diễm Thiết Phiến gần như đã khắc chế một nửa đội hình của chúng tôi.
… Lại là Di Sản để teamkill à?
Ahri tổng kết lại:
“Kain bị phong ấn, em với Miro chỉ cần tới gần là chết ngay. Ngay cả Elena cũng khó đối phó. Cuối cùng chỉ còn Sanghyun với Jinchul gánh… thế này thì không ổn.”
Đúng lúc đó, Miro lẩm bẩm nhỏ:
“Nếu lỡ như…”
“Nếu lỡ?”
“Trường hợp xấu nhất thì… phải có một người hi sinh.”
“…”
“Hồng Diễm Thiết Phiến dùng một lần là ánh sáng tắt đi, đúng không? Dù không phải đồ dùng một lần, thì chắc cũng cần thời gian hồi.”
“Vậy nếu đến đường cùng, để một trong hai người—em hoặc Miro—bị Hồng Diễm Thiết Phiến phán xét rồi chết, xong Elena sẽ dùng Tưởng Tượng U Ám để phản công?”
Ông đập bàn, kéo chủ đề quay lại.
“Quay lại chuyện lúc nãy. Nghe đến đây rồi thì cũng rõ, Jo Wonhong là một đối thủ cực kỳ phiền phức. Chúng ta phải kéo Lee Jaseong vào. Nên là này, Kain.”
“Vâng?”
“Hỏi Con Cú đi. ‘Có manh mối nào để giải quyết tâm ma của Lee Jaseong không?’”
“…Nếu hắn không có tâm ma thì sao? Nó chỉ trả lời là không có thì sao?”
“Ranh con, tin ta đi, cứ hỏi xem.”
Thấy Ông tự tin hiếm thấy, nên tôi quyết định tin một lần.
[Lời Khuyên: 1 → 0]
‘Làm thế nào để giải quyết tâm ma của Lee Jaseong?’
[Hãy suy nghĩ về nguyên nhân sinh ra tâm ma.]
“Nó bảo suy nghĩ về nguyên nhân sinh ra tâm ma. Ha—xem ra đúng là có thứ như là tâm ma thật.”
“Nguyên nhân của tâm ma….”
Một lát sau, ông và bác sĩ bắt đầu trao đổi rất kĩ càng.
“Sanghyun—e hèm,—thầy. Ta nghĩ mãi về lý do tên khốn Lee Jaseong phát điên, thì vẫn là do Huyễn Ma nhỉ?”
“Cháu thật sự không rành khái niệm tâm ma, nên thử tiếp cận dưới góc độ bệnh tâm thần xem sao.”
“Bệnh tâm thần à.”
“Nếu Lee Jaseong đã chịu mặc cảm thua kém Huyễn Ma suốt mấy chục năm, thì tinh thần ông ta méo mó cũng là chuyện dễ hiểu. Ngoài ra, hoàng thất có lẽ cũng là một nguyên nhân chăng?”
“Hoàng thất ư… điểm này ta chưa nghĩ tới.”
“Từ đây trở đi chỉ là suy đoán—”
Trong lúc hai người họ bàn bạc về Lee Jaseong, chị Eunsol tổng kết kế hoạch cho lần thử tiếp theo.
“Nhóm 1, thế lực đế quốc, sẽ tiếp tục cố gắng ngăn Bách Hỏa Giáo như lần đầu. Ông và Sanghyun có vẻ đang định thuyết phục Lee Jaseong. Nếu bọn họ kéo được Thiên Y Minh vào thì mọi chuyện sẽ nhẹ hơn nhiều.”
“Nhóm 3, em với Miro tới Thiên Trướng Sơn để đánh thức Kain?”
“Đúng rồi. Nhóm 2, ông và Songee ở lần thử thứ hai sẽ hỗ trợ bọn chị.”
Cuộc họp dần đi đến hồi kết.
Tôi chợt nhớ ra chuyện gì đó.
“Ahri này.”
“Hả?”
“Lần sau, cái này em cầm đi.”
Tôi lấy ra chiếc đồng hồ cát, Ahri lập tức cau mày.
“…”
“Anh đã giữ nó khi bắt đầu nên nó biến thành ‘vật không tồn tại’. Nhưng Con Cú nói phải mang đồng hồ cát vào Phòng Nguyền Rủa.”
“…Được.”
Tôi giao cho Ahri chiếc đồng hồ cát mà bản thân không dùng được, thì Seungyub cũng lên tiếng.
“Còn Bộ Đồ Bảo Hộ thì ai nên mang ạ? Em khởi đầu với nó, nhưng cuối cùng thì nó vẫn nằm im trong quốc khố.”
Trong kịch bản này, vị trí của Seungyub giống quân vua trong cờ vua.
Là vai trò quan trọng nhất, một khi nằm xuống là cả kịch bản sẽ sụp đổ, nhưng trớ trêu thay lại không thể chủ động tham gia vào chiến trường. Hoàng Đế Quang Minh Đế Quốc.
Vì thế, bộ đồ bảo hộ nên giao cho người dễ gặp phải nguy hiểm hơn.
Chị Eunsol đáp:
“Miro là hợp nhất. Trên đường tới Thiên Trướng Sơn—khu phong ấn Huyễn Ma—có tới hai chướng ngại. Lại còn dặn phải đề phòng tập kích nữa. Để Miro không chết khi ngủ trong hang thì tốt nhất nên mặc Bộ Đồ Bảo Hộ.”
“Vâng… nhưng nếu mặc thứ giống bộ đồ phi hành gia đó vào thì người trong phòng sẽ phản ứng thế nào nhỉ?”
“…”
Cuộc họp kết thúc tại đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
