Chương 362: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa – 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (11)
- Lee Eunsol
Thi nhân đời Đường, Tào Tùng, từng nói:
“Nhất tướng công thành vạn cốt khô.”
Chỉ đến khi đứng trên tường thành, tận mắt nhìn xuống chiến trường, tôi mới thật sự cảm nhận được ý nghĩa của câu nói ấy.
Vì mỗi khoảnh khắc trôi qua, binh lính của Đế quốc và Bách Hỏa Giáo đều biến mất, rồi biến thành phân bón cho mảnh đất này.
Ngọn Bạch Cốt Sơn đang lớn lên theo thời gian thực chính là cái nôi sinh ra danh tướng. Tiếng cười của những siêu nhân, chỉ cần vung một nhát là chém gục ba bốn tên lính trong một hơi, vang vọng khắp chiến trường.
Nếu có gì đáng mừng, thì chỉ là đồng đội của tôi không nằm trong đống xương trắng kia, mà thuộc về hàng ngũ “danh tướng”.
“Ha ha ha!”
Tiếng cười rung chuyển trời đất dội đến tận tai tôi.
Cha Jinchul lao vào giữa quân địch như sói xông vào bầy cừu, nghiền nát hàng trăm binh sĩ, trông cậu ta giống một cỗ máy giết người hơn là con người.
Bất giác, tôi nhớ lại chuyện cũ.
Nếu chúng tôi có thể quay về ngày đầu tiên chúng tôi bước vào Khách Sạn, với thể chất và tinh thần khi ấy…
Liệu Cha Jinchul của khi đó có thể cười điên dại và càn quét chiến trường như bây giờ không?
Biết đây chỉ là suy nghĩ vô nghĩa, tôi lắc đầu.
Chúng tôi của quá khứ và hiện tại đã hoàn toàn khác nhau. Và điều này không chỉ đúng với riêng Kain.
“Woah…”
Tôi buột miệng thốt lên.
Vừa nãy, Jinchul đã dùng tay không đập nát cả thân trên của một cao thủ Bách Hỏa Giáo, giáp trụ đi kèm cũng vỡ vụn theo.
Tôi nghe nói có kẻ còn đặt cho cú đấm đó cái tên cực kỳ kêu: Phá Thiên Đại Lực Quyền. (破天大力拳). Nghe thì buồn cười, nhưng tôi cũng thấy hợp lý thật.
Đấm một phát mà nghiền nát cao thủ mặc giáp sắt, thì làm sao gọi là “đấm thường” được?
Nhìn chẳng khác gì thần công gia truyền của một Bắc Đẩu Đại Tướng Quân đích thực.
Lúc đầu nghe cái tên đó, Jinchul rõ ràng còn ngượng. Nhưng giờ chắc là cậu ta hết ngượng rồi.
Chính cậu ta cũng vừa vung nắm đấm vừa hét to: “Phá Thiên Đại Lực Quyền!”
Tôi quay sang nhìn một người, ít nhất là về mặt ‘tinh thần’, vẫn không khác xưa là bao.
Ông đánh nhau giỏi hơn tôi tưởng rất nhiều.
Dù nói thế nào thì cũng không nên nhận xét thế này giữa địa ngục đầy máu thịt và xương, nhưng ông còn đánh “vui” hơn cả Jinchul.
Người ta nói đầu óc kém thì thân xác phải chịu khổ. Nói ngược lại thì thân xác yếu thì đầu óc phải làm việc nhiều.
Jinchul và ông là hai trường hợp hoàn toàn khác nhau.
Với Jinchul, chỉ cần vung vũ khí hết sức, chạy hết tốc lực, thì tự khắc thành tuyệt kỹ võ công, thành bộ pháp.
Còn ông nội thì phải liên tục tính toán, chiến đấu bằng đầu óc thật sự.
Ngay cả trong lúc tôi đang nghĩ vậy, ông đã lại giao chiến với một cao thủ Bách Hỏa Giáo.
Một gã đàn ông khoác áo choàng đen tiếp cận, vung thanh bán nguyệt đao phát sáng màu ngà, lao thẳng về phía ông.
Hắn gào lên gì đó, lưỡi đao biến chuyển phức tạp, phóng ra hàng chục luồng đao phong. Ông co người lại như rùa, dồn hết sức đỡ đòn bằng giáp trụ theo cách tốt nhất có thể.
Ngay khoảnh khắc sau, thân hình co rút ấy của Ông bật ra như lò xo. Và cánh tay phải – cánh tay của chiến binh tộc Abras, chứa sức mạnh quái vật – vung Phương Thiên Họa Kích, bay thẳng về phía đối phương.
Tên kia vội vung bán nguyệt đao để đỡ kích, nhưng đây là chuyện tôi đã quá quen rồi.
Dù là cao thủ cỡ nào, cũng không chịu nổi sức mạnh từ cánh tay phải của ông nội.
Bị áp đảo hoàn toàn, đối phương hoảng loạn cực độ, lăn lộn liên tiếp trên mặt đất mới né được chuỗi công kích.
Thoát chết trong gang tấc, hắn nghiến răng, hai tay nắm chặt bán nguyệt đao, bắt đầu tụng thứ gì đó giống kinh văn.
Một kỹ thuật hoàn toàn xa lạ!
Giây phút căng thẳng cực độ bao trùm Ông, tên cao thủ Bách Hỏa Giáo, và cả tôi – người đứng quan sát thì…
Ông rút tay trái ra khỏi áo, vẩy tay một cái.
Đầu của tên cao thủ Bách Hỏa Giáo nổ tung ngay lập tức.
Đánh hay thật.
Thân hình rắn rỏi chẳng hề hợp với tuổi tác, toàn thân bọc giáp sắt.
Cộng thêm Phương Thiên Họa Kích uy nghiêm đến mức tôi không tin nổi là có người vung được nó bằng một tay.
Trông tráng lệ uy dũng chẳng khác nào Lữ Bố tái sinh?
Ông, trong trạng thái đó, vung Phương Thiên Họa Kích, đồng thời tạo dáng như sắp đánh một trận đơn đấu huyền thoại.
Nhưng chỉ là tạo dáng vậy thôi.
Hễ đối phương bị khí thế đó làm cho hoa mắt, chuẩn bị tung chiêu tất sát thì Ông sẽ nổ súng không chút do dự.
Với võ giả thời đại này, súng lục thế kỷ 21 đúng là vũ khí của ác ma mà bọn họ có nằm mơ cũng không nghĩ tới.
Nếu mang nó ra công khai thì đối phương sẽ cảnh giác mà đề phòng, nhưng đang lúc vào thế cùng Phương Thiên Họa Kích như Ông khi nãy rồi bất ngờ bóp cò, thì cao thủ hay không cũng chết tại chỗ.
“Ông đánh kiểu này mà còn giảng đạo ‘võ công’ chính thống với anh Sanghyun được cũng hay thật… Thôi thì cũng mừng là Ông đánh nhau vẫn tốt.”
Cục diện chiến trường không tệ.
Quân Đế quốc cố thủ trên tường thành, quân Bách Hỏa Giáo dồn ép muốn tiến vào thành đô.
Số lượng vẫn nghiêng hẳn về phía Bách Hỏa Giáo, nhưng ở chiến trường này, đầu người của lính quèn không quan trọng.
Quan trọng là số lượng ‘cao thủ’. Và từ lúc Thiên Y Minh tham chiến, chất lượng lực lượng của chúng tôi không hề thua kém.
Tôi phát hiện một người đàn ông.
Khoảng bốn mươi đến năm mươi tuổi, mặc trường bào chỉnh tề, đang bình thản quan sát chiến trường.
Ngoại hình giống mô tả của Elena, tôi tập trung tinh thần nhìn kỹ hơn chỉ để cho chắc thì—
Hắn.
Nhìn tôi.
Giáo Chủ Bách Hỏa Giáo nhìn tôi.
Giữa bức tranh địa ngục, nơi sinh mạng của những kẻ vô danh rơi rụng tựa lông hồng, hai con người đứng ở hai đầu thái cực nhìn thẳng vào nhau.
Trong mắt người phụ nữ, người đàn ông kia là một người đẹp trai, nếu mà ở thời hiện đại đã hẳn phải là một minh tinh điện ảnh, nhưng vẻ đẹp đó đã phai mờ phần nào vì năm tháng.
Trong mắt người đàn ông, người phụ nữ đứng trên đỉnh tường thành khổng lồ, nhìn xuống mặt đất như đang bắt chước thần linh, giữ thái độ kiêu ngạo tuyệt đối.
Môi hắn mấp máy.
Tôi không biết đọc khẩu hình, nhưng động tác quá đơn giản nên tôi cũng hiểu được phẩn nào.
“Chào nhé?”
Ngay khoảnh khắc sau, một ác ý khó hiểu siết chặt cổ tôi.
“Kh—! Ư—!”
Như thể có kẻ vô hình nắm cổ tôi rồi lắc điên cuồng!
“M-Môn Chủ! Có ai ở đó không!”
Hộ vệ xung quanh hoảng loạn lao tới cứu, nhưng hoàn toàn vô dụng.
Bọn họ, người thường làm sao tưởng tượng nổi?
Jo Won-hong, Giáo Chủ Bách Hỏa Giáo, đang giết tôi từ khoảng cách vài cây số!
“Chết tiệt—!”
Chẳng lẽ mình sẽ chết theo cách này sao?
Khoảng cách chắc cũng phải ba, bốn cây số. Chỉ nhìn hắn một cái thôi mà là sai lầm chí mạng?
Cái quái—
“Ha—!”
Một tiếng gầm vang lên, luồng khí ấm như gió xuân bao trùm lấy tôi, thân thể tôi được giải phóng.
Ác ý siết cổ biến mất không dấu vết.
Lee Ja-seong xuất hiện.
“Cảm… cảm ơn ngài.”
“Tĩnh tâm lại. Không ngờ Giáo Chủ lại biến hóa Bách Bộ Kích Sát theo cách đó…?”
“Bách Bộ Kích Sát? Là thuật giết người từ khoảng cách trăm mét sao?”
“Ta cũng tưởng thế. Nhưng giờ xem ra, điều kiện không phải khoảng cách, mà là ánh mắt chạm nhau.”
“…”
“Xem ra chiêu thức này không hợp với Thiên Lý Nhãn của Trung Hòa Môn Chủ rồi. Sau này nếu không có ta ở cạnh, mong cô đừng nhìn vào Giáo Chủ.”
“Tôi đã ghi nhớ rồi. Đa tạ ơn ngài cứu mạng.”
“Chiến binh của Thiên Y Minh đã chết quá nhiều …”
“Xin lỗi.”
“Vì sao phải thế?”
“…”
“Họ tự tay cầm kiếm lên thề bảo vệ đất nước, thì có gì mà cô phải xin lỗi? Đừng nói là cô nghĩ mình ép Thiên Y Minh ra chiến trường đấy nhé?”
“Không.”
“Tám tháng qua, Bách Hỏa Giáo chuyển mình, đảo lộn trời đất. Khi ấy, không ít võ nhân trong Minh muốn cầm kiếm bước vào Đồ Sơn Kiếm Lâm.”
“Ngài đã ngăn họ sao?”
“Ta cho rằng đế quốc này cần bị lật đổ từ gốc rễ. Ta nói sai sao?”
“…”
“Ngay cả bây giờ, ta vẫn không chắc… Ngươi có thật sự dám nói thiếu niên hoàng đế mà ngươi theo phò tá, có tốt hơn Giáo Chủ Bách Hỏa Giáo hay không?”
“Tôi sẽ cố gắng hết sức có thể.”
“Môn Chủ, nghe ta khuyên một điều.”
“Tôi xin lắng nghe.”
“Nội tình của Jo Won-hong và Bách Hỏa Giáo là vô cùng vô tận. Đừng quên, suốt tám trăm năm qua, bọn chúng luôn nhận được sự trợ giúp của một tà thần.”
Nói xong, Lee Ja-seong rời đi.
“Phù…”
Căng thẳng tan biến, tôi thở ra một hơi dài.
Vài ngày trước, anh Sanghyun còn tỏ vẻ ngạc nhiên dù chính anh ấy đã mang về được sự hợp tác của Thiên Y Minh.
Vì chúng tôi nhận được nó một cách dễ dàng hơn dự kiến quá nhiều.
Ông gọi đó là “bản năng giới võ giả”. Dĩ nhiên không sai phần nào, nhưng còn một lý do lớn hơn.
Nghĩ lại thì, võ nhân Thiên Y Minh phần lớn cũng là dân của Quang Minh Đế Quốc.
Chẳng lẽ họ không có ‘lòng yêu nước’?
Dù hoàng thất vô năng bao lâu, khi đất nước thật sự sắp tới bờ vực diệt vong, vẫn sẽ có người đứng lên bảo vệ nó.
Minh Chủ Thiên Y Minh đã kìm nén họ rất lâu, nhưng cũng có giới hạn.
Nói cách khác, Thiên Y Minh từ lâu đã muốn chiến đấu vì để bảo vệ Đế quốc.
Chỉ là họ thiếu một cái cớ để tha thứ cho hoàng thất và lao vào chiến trường.
“Hay nếu sang tới lần sau, chúng ta bảo Seungyub vừa xuất hiện đã gửi thư xin lỗi viết tay cho Thiên Y Minh nhỉ?”
***
- Yu Songee
Chỉ khi đến gần núi Thiên Trướng, tỉnh Hà Nam – nơi Kain đang ngủ say – tôi mới nhận ra.
Thiên Trướng Sơn quả không phải chỉ là một ngọn núi sau làng.
Không đến mức như núi Everest, nhưng nó là ngọn núi rộng lớn đến mức không thể thu vào tầm mắt.
Đương nhiên, muốn lục soát nơi như vậy, cần chuẩn bị rất nhiều thứ, ban đầu là lương thực, nhưng chúng tôi không có tiền để mua hết những thứ đó.
“Perro, lấy luôn cái xe đó đi.”
“Xin cô! Xe đó là vốn liếng làm ăn của tôi mà! Nếu lấy đi thì tôi chẳng còn gì nữa! Cô…”
“…Được rồi, được rồi, vậy lấy xe ở sạp bên kia—”
“Ư—!”
Tôi đã cố cướp một cách ‘công bằng’ nhất có thể.
Cướp sạch của cải của một người thì họ sống kiểu gì?
Nếu không chỉ cướp hàng, còn lấy thêm cả cái xe đẩy thì khác nào bảo họ đi chết đi đâu?
Vì áy náy quá, nên tôi cố phân chia lượng tài sản cướp được một cách ‘hợp lí’ nhất, từ nhiều người nhất có thể.
Kết quả là cả đám người nằm lăn ra khóc.
“… Tại cái Khách Sạn hết!”
Nếu ngay từ đầu cho tôi nhiều vàng bạc thì có cần biến tôi thành người xấu thế này không?!
Trong khi tôi đang rối bời và không biết làm gì, Miro xử lý mọi việc nhanh gọn và hiệu quả đến đáng sợ.
“Các ngươi nghĩ thứ gì cần cho việc leo núi thì chất lên xe đi.”
“Lão gia! Sao lại vô đạo lý thế này—”
“Haah… Ta nhịn đủ rồi đó, nhưng không thể làm gì khác. Cơn thịnh nộ của Bạch Long sắp—”
“Chúng tôi chất ngay ạ!”
Bạch Long Thịnh Nộ cái quái gì chứ?
Con nhóc này nhập tâm với việc cướp bóc quá rồi đó?
Khi tôi mệt đến mức muốn ngồi bệt xuống, Ahri dẫn theo một người đàn ông mặt tái mét.
“…”
“Anh ta là người hái thuốc ở núi Thiên Trướng lâu năm rồi. Em mang anh ta tới vì có vẻ là thông thạo địa hình.”
“Chào anh.”
“Nếu các vị tha mạng, tôi sẽ dốc hết sức giúp các vị!”
“Tha thì tha. Nhưng mà…”
“Vâng?”
“Anh có tiền không?”
Tôi bắt đầu cảm thấy chóng mặt.
Tới lúc vụ cướp kết thúc thì có một sự việc khiến tôi nhẹ lòng đôi chút.
Ít nhất thì… trong lúc cướp của, tôi không giết hay làm ai bị thương.
***
Buổi tối, trong khi leo núi Thiên Trướng, tôi trao đổi ý kiến với Ahri.
“Em nghĩ nó ở đâu được? Chị nhìn bản đồ còn chẳng biết.”
“À thì… em có vài địa điểm trong đầu, nhưng chẳng rõ về cái nào cả.”
“Phù…”
“Em lo về chuyện kia hơn.”
Tôi cũng nghĩ vậy. Là vì tôi nhớ đến thông tin từ Lời Khuyên của Kain.
“Hai cao thủ đáng gờm đó. Anh ấy cũng bảo bọn mình cẩn thận tập kích từ trong bóng tối mà nhỉ? Ít nhất bọn họ chưa tấn công chúng ta ở Hà Nam.”
“Chắc bọn họ sẽ muốn giữ kín hoàn toàn chuyện Thiên Trướng Sơn là nơi phong ấn Huyễn Ma. Bọn họ sẽ không muốn tấn công chúng ta ở nơi thanh thiên bạch nhật, thế chỉ làm tình hình tệ hơn.”
Nghĩa là bọn họ sẽ định giết chúng tôi ở nơi núi rừng thâm sâu bí hiểm này.
“Huyễn Ma Punch!”
- Rầm!
Một cái cây lớn đổ nhào, đi kèm âm thanh khủng khiếp.
“…”
“Ê, Ahri! Nhìn này! Tớ vừa chẻ đôi cái cây bằng nắm đấm đó!”
“Woow~! Miro tuyệt vời quá nhỉ!”
Dù có là một câu trả lời hết sức giả trân, thì Miro vẫn tiếp tục phá hủy cảnh quan thiên nhiên xung quanh cùng tiếng cười.
“… Tại sao nó lại đang làm vậy hả trời?”
“Là lần đầu tiên cô ấy mặc Bộ Đồ Bảo Hộ mà. Trẻ con thì hành xử như vậy khi có được siêu năng lực cũng là dễ hiểu.”
“Seungyub đâu có như vậy.”
“Em nghĩ trái tim của Miro thuần khiết hơn.”
“… Chúng ta di chuyển không quá phô trương đấy chứ?”
“Giờ chị mới lo về việc bị tấn công hả?”
Từ lúc khu chợ bên trong kinh thành bị đảo lộn thì cái cảnh chúng tôi trốn ở núi rừng, lặng lẽ thâm nhập đã bị vứt ra ngoài cửa sổ rồi.
Thực tế, nếu chúng tôi không làm vậy đi nữa, thì vẻ ngoài khủng bố của ‘Bạch Long Thần Giáp’ cũng chẳng thể giấu đi đâu được.
“Mọi người tới đây đi!”
Ngay lúc đó, một giọng hoảng sợ, nghe rất khẽ, vang lên.
Người hái thuốc mà chúng tôi mang theo để dẫn đường bắt đầu dẫn chúng tôi tới lối tắt.
“Hmm…”
Ahri để lộ ra một âm thanh đầy ẩn ý.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Nghĩa là, một tướng lập công thì cũng phải trả giá bằng hàng nghìn bộ xương.