Chương 364: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa – 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (13)
- Yu Songee
Trong hai cao thủ mà Lời Khuyên của anh Kain nhắc đến, kẻ đầu tiên – ông chú hái thuốc – đã bị xử lý gọn gàng bằng một đòn tập kích.
Chưa tới nửa ngày tôi đã nhận ra, đó là vận may lớn đến mức nào.
“Cúi xuống!”
Ngay khi nghe tiếng Miro, tôi lập tức nhào người xuống đất.
Cùng lúc đó, một âm thanh kim loại lạnh lẽo đáng sợ vang lên, kèm theo một lưỡi đao trong suốt, vô hình xé gió lướt qua không trung.
“Rốt cuộc mấy thứ đó bay tới từ đâu vậy?”
Ngay lúc ấy, Perro lao tới nhanh đến mức chẳng còn thời gian suy nghĩ, trực tiếp che chắn lên người tôi đang nằm rạp xuống!
Và như thể đó là điều hiển nhiên, những vật sắc nhọn như mũi dùi từ trên không trung phóng xuống, đục thủng ba lỗ trên thân thể Con Vẹt Quái Đản.
Quả là địa ngục.
Mỗi bước tôi đi đều có phi đao bay tới, vừa mệt quá trốn sau tảng đá thì lập tức một con rắn độc không rõ nguồn gốc thò đầu ra.
Chạy bán sống bán chết thì dưới chân lại xuất hiện một cái hố như thể đã chờ sẵn, buộc Perro phải nhấc bổng tôi lên.
Đương nhiên, bên dưới mấy cái hố đó là những cọc sắt nhìn qua là biết chúng có thể giết vài người.
Chịu đựng kiểu này thật sự quá sức bởi phi đao thì lúc đông lúc tây, địa hình Thiên Trượng Sơn bị đối phương nắm rõ như lòng bàn tay, bẫy thì giăng khắp bốn phía.
Điều khiến người ta tuyệt vọng nhất là, cao thủ thứ hai, kẻ có lai lịch không rõ kia, tuyệt nhiên không hề xuất hiện trước mặt chúng tôi.
Có lẽ ngay từ đầu hắn đã không phải kiểu võ nhân đánh chính diện.
Ẩn mình triệt để, chỉ đánh bằng tập kích.
Tôi không biết phải vượt qua tình thế này bằng cách nào.
Ngay lúc đó, Ahri, người đã lộ rõ vẻ mệt mỏi cực độ từ nãy, bắt lấy một con dao găm đang bay tới, lặng lẽ quan sát.
Hình dạng của con dao trong tay cô và những con dao rơi dưới đất… giống hệt nhau.
Ngay khoảnh khắc thấy cảnh tượng ấy, tôi nhận ra Ahri đang nghĩ gì.
Ahri tan biến như thể sụp đổ.
Không—phải nói là, em ấy đã rời khỏi phạm vi nhận thức của tôi.
…
Những phi đao đã biến mất.
Khi Ahri bắt đầu truy đuổi cao thủ vô danh kia bằng sức mạnh của La Bàn, đối phương cũng bắt đầu bỏ chạy.
Miro với gương mặt mệt mỏi tiến lại gần.
“Y, yên tĩnh rồi! Có khi nào hắn hết vũ khí rồi không?”
“Không phải. Ahri đang đuổi theo hắn.”
“Ahri? Sao tự nhiên Ahri lại ở đây—?”
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Miro, tôi mới thấy rõ được sức mạnh “Thiếu Nữ Không Tồn Tại” của Ahri đáng sợ tới cỡ nào.
Nếu không liên tục tập trung tinh thần để nhớ đến Ahri như tôi, thì thậm chí người ta sẽ còn quên mất rằng Ahri từng ở đây.
Miro lúc này chính là minh chứng.
“Chúng ta… nghỉ một lát thôi….”
“Để em kiểm tra trước!”
Miro mặc Bộ Đồ Bảo Hộ đi đầu, tiến về phía mấy gốc cây gần đó, quan sát xung quanh.
- Cạch!
Như thể đã chờ sẵn, một cái bẫy dưới đất bật lên—loại có thể nghiền nát cả cổ chân gấu.
Đương nhiên, cho dù có là loại bẫy dùng cho voi đi nữa, cũng không thể xuyên thủng bộ Bộ Đồ Bảo Hộ, huống chi là loại cho gấu.
“Qua đây này!”
Tôi mệt quá.
Thật sự mệt đến chết đi được.
Tôi hết hơi đến độ bước một bước cũng khó khăn.
Có vẻ Miro cũng vậy, em ấy dựa vào thân cây rồi ngồi phịch xuống.
Tôi ngồi cạnh, lẩm bẩm.
“Rốt cuộc chúng ta đã chạy trốn bao nhiêu tiếng rồi?”
“… Chắc khoảng bốn, năm tiếng. Em mệt lắm rồi.”
“Chị ghen tị ghê đó. Ít nhất em còn có Bộ Đồ Bảo Hộ.”
“Perro, qua đây luôn đi!”
Ngẩng đầu lên, tôi thấy Perro toàn thân bê bết máu vì đã thay tôi hứng nhát đâm lúc trước, run rẩy tiến lại gần.
“Có vẻ Perro cũng mệt rồi….”
“Ừ, chắc vậy.”
Ngay phía trước, một sợi chỉ trắng mờ xuất hiện.
Tôi còn tưởng mắt mình bị bụi vào, vừa đưa tay dụi thì—một chiếc thòng lọng sắc bén trong chớp mắt đã siết chặt cổ tôi.
Tầm nhìn của tôi xoay tròn 360 độ.
Nhờ vậy, tôi nhìn thấy “cơ thể của chính mình” từ một góc độ kỳ quái mà bình thường không bao giờ thấy được.
“Áaaaa! S, Songee!”
… Đó là ký ức cuối cùng của tôi.
***
- Miro
Tôi đờ đẫn ôm lấy cái đầu của Songee đang bị treo lơ lửng, xoay tròn trên không trung, bị cuốn vào chiếc thòng lọng.
Gương mặt của Songee bình thản đến kỳ lạ, như thể đến giây phút cuối cùng vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Nước mắt bất giác trào ra từ khóe mắt tôi.
Dù đã biết rằng khi ra ngoài sẽ còn gặp lại, nhưng riêng khoảnh khắc này, tôi không thể kìm được nước mắt.
“Hức… Songee….”
Ngay lúc đó, một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
“Miro, đi thôi.”
“Ahri?”
“Nơi này quá nguy hiểm. Cho dù Cho Il-pyeong đã chết, thì những cạm bẫy hắn bố trí vẫn còn giăng khắp nơi.”
Cho Il-pyeong? Đó là tên của cao thủ đã hành hạ chúng tôi đến mức này sao?
Đến cả tên cũng đã biết, xem ra Ahri không chỉ giết được hắn mà còn thẩm vấn xong xuôi rồi.
“Cậu tìm được chỗ của Kain rồi à?”
“… Có lẽ vậy.”
Chúng tôi buộc phải xuất phát, bỏ lại thi thể của Songee.
Sau nửa ngày quần thảo với Cho Il-pyeong, không ai còn đủ sức đi thêm một bước, chứ đừng nói là chôn cất Songee.
Và rồi…
Perro lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Songee.
“Có vẻ nó cũng không thể đi tiếp được nữa.”
Cả bộ lông đã nhuộm máu đến mức không còn nhận ra màu sắc ban đầu.
Dù là sinh vật cường hãn đến đâu, mang thân thể thế này mà di chuyển cũng không dễ dàng.
Sau khoảng hai mươi phút nữa, trong tầm mắt xuất hiện một cái hang nhỏ.
Hình dáng quá đỗi tầm thường, đến mức người có thân hình to lớn còn chẳng thể chui vào.
Nếu Ahri không đưa tay ra chỉ, có lẽ tôi đã bỏ qua nó.
“Là chỗ này à?”
“Từ giờ nghe lời tôi nhé.”
“Ừ.”
“Nói chính xác thì… không hề có đường hay lối vào nào được tạo ra để đi vào khu phong ấn của Kain.”
“Hả?”
“Những người phong ấn Huyễn Ma không muốn bất kỳ ai trên đời tiếp cận khu vực phong ấn. Đương nhiên, họ cũng chẳng tạo ra con đường thuận tiện nào để đi vào và giải phong ấn.”
“Ừ… tớ đoán là vậy.”
“Tuy nhiên, có một thứ—đó là lối ra mà họ tạo ra để rời đi. Và cái hang kia chính là dấu vết của lối ra đó.”
Tôi hiểu Ahri muốn nói gì.
Cho dù tiến vào nơi đó, cũng không tồn tại con đường dễ dàng nào dẫn đến chỗ của Kain.
***
Sau khi bước vào hang, tôi đi đầu, cầm một ngọn đuốc tiến sâu xuống lòng đất.
Lối đi hẹp đến mức khó nhấc chân, lại còn đầy những mảnh đá sắc nhọn không rõ là tự nhiên hay do ai đó cố ý sắp đặt.
- Ting!
“Á! Lại có thứ gì rơi từ trên xuống rồi.”
“May mà không trúng tôi.”
“Tàn nhẫn thật đó.”
“May mà trúng Miro.”
“Cách nói của cậu ác hơn rồi đó?”
“Thế cậu muốn nó trúng tôi à? Tôi không có Bộ Đồ Bảo Hộ đâu.”
“Không… không phải vậy… nhưng mà…”
- Rầm rầm!
Ngay khoảnh khắc ấy, một âm thanh kim loại đầy bất an vang dội khắp hang động!
“Áaaa! C, cái gì vậy?!”
Ahri lẩm bẩm với vẻ mặt như đã buông xuôi.
“Thật là… đến tận phút cuối vẫn còn giấu bẫy.”
Tiếng kim loại cọ vào nhau.
Tiếng nước chảy.
Tiếng bánh răng xoay tròn.
Một cơ quan trận thức được thiết kế để tiêu diệt toàn bộ kẻ xâm nhập!
…
Chúng tôi đã cố hết sức.
Thật sự là dùng hết toàn bộ sức lực để sống sót.
Nhưng bẫy giăng kín từ tường, trần cho đến sàn, và khi tất cả đồng loạt kích hoạt, thân thể mong manh của con người không thể chịu nổi.
Chỉ có một mình tôi—người mặc bộ Bộ Đồ Bảo Hộ đặc chế của Khách Sạn, thứ được ca ngợi là đao kiếm bất xâm—là còn sống.
“Ahri ơi….”
“…”
Ba cây cọc sắt hoen gỉ đâm xuyên cơ thể Ahri.
Nếu là người thường, hẳn cậu ấy đã chết từ lâu, nhưng nhờ sức mạnh của Cổ Huyết, Ahri vẫn còn có thể nói chuyện.
“T, tớ rút chúng ra nhé?”
“Miro… đừng rút ra. Rút ra bây giờ tớ sẽ chết nhanh hơn.”
“……”
“Miro, nghe cho kỹ. Từ đây trở đi, có lẽ cậu phải đi một mình rồi.”
“Hức….”
“Đừng khóc. Cầm lấy cái này.”
Từ tay Ahri, một cái đồng hồ cát hiện ra.
“Đồng hồ cát?”
“Nhớ lúc trước tớ với Kain giải thích chức năng cho cậu không?”
“Ừ….”
“Cố gắng lên nhé.”
“……”
“Thời gian… vay mượn ở đây… triệu hồi… đồng đội thích hợp….”
Khi đầu Ahri gục xuống, tôi mới thực sự nhận ra tôi chỉ còn lại một mình.
Hơi thở tôi nghẹn lại.
Những người đã dẫn dắt tôi đến giờ, không còn ai bên cạnh nữa.
Thậm chí con đường chúng tôi đi vào cũng đã bị một đống đá cản lại, kèm theo tiếng động khủng khiếp.
Đã đi đến mức này, tôi không hề muốn bỏ chạy tay trắng, nhưng mà thật sự là không còn đường để chạy.
Mình nên triệu hồi ai đây?
Không—trước hết, bây giờ mình phải làm gì?
Nơi tôi đứng là một hang động ngầm bốn bề bị phong kín.
Muốn đến khu phong ấn của Huyễn Ma, phải đi sâu hơn nữa, nhưng lại không hề có đường tới đó.
Tôi cần một người có thể… tạo ra con đường.
- Tách!
Kim đồng hồ xoay về buổi sáng, và một người đàn ông cao lớn, vóc dáng đường hoàng xuất hiện.
Hành động đầu tiên của anh ấy, ngay khi hiện thân, là búng tay.
- Phừng!
“Cuối cùng cũng nhìn rõ hơn rồi. Có vẻ là nơi rất tối tăm nhỉ… tiểu thư Miro, xin hãy nói ngắn gọn tình hình.”
Tôi thuật lại toàn bộ cho bác sĩ.
“Ừm… tức là, khu phong ấn của cậu Kain ở đâu đó dưới lòng đất?”
“Đúng vậy!”
“Nếu là Cầu Vồng Tối Thượng, thì đúng là có thể mở đường… nhưng khó đấy.”
“Hả?”
“Tôi nên đào về hướng nào? Cậu Kain ở chính xác chỗ nào dưới lòng đất? Ít nhất cũng phải biết đại khái phương hướng.”
“……”
“Khó thật. Theo ký ức của tôi, dù dùng thông tin vị trí đồng đội hay La Bàn của tiểu thư Ahri, cũng không thể dò ra vị trí chính xác của đồng đội bị phong ấn.”
“V, vậy chúng ta phải làm sao?”
“Em còn có thể triệu hồi đồng đội nào khác không?”
“Buổi sáng là thầy, buổi trưa là Kain, buổi tối là Jinchul-oppa… như vậy đó ạ.”
“Sức mạnh của cậu Kain không đủ để đào xuyên lòng đất, còn Ngôi Sao Dị Giới của cậu Jinchul thì là sức mạnh công kích mọi hướng, rất khó dùng trong không gian hẹp.”
“……”
“Thực ra, thậm chí dùng Cầu Vồng Tối Thượng ở đây cũng rất nguy hiểm. Có thể khiến địa tầng sụp đổ.”
“… Vậy thì chúng ta phải làm sao?”
“Chỉ còn một cách. Vốn dĩ chuyện này phù hợp với cậu Seungyub hơn, nhưng không còn lựa chọn nào khác—để tôi làm vậy.”
“Gì cơ?”
“Tôi sẽ… bắn.”
“Á!”
“Suỵt, suỵt. Không phải bắn toàn lực, và tôi cũng chưa nắm được hoàn toàn đâu, nhưng vừa nói chuyện vừa quan sát địa hình, tôi đã thu hẹp được khả năng xuống còn hai hướng. Với tiêu chuẩn của Khách Sạn, xác suất này đáng để thử.”
Nói rồi, bác sĩ lặng lẽ giơ tay lên.
“Hơi bất an nhỉ.”
“Thầy sợ bắn sai hướng sao ạ?”
“Hơn cả thế, tôi lo rằng dùng Cầu Vồng Tối Thượng dưới lòng đất sẽ gây ra chuyện gì…”
“Thầy vừa bắn xong là em lập tức đưa thầy trở về.”
“Vậy tôi sẽ biến mất ngay sao?”
“Không ạ, phải mất vài giây.”
“Ra vậy. Tôi đoán cũng không còn cách nào khác. Tôi bắn đây.”
- Ầm ầm!
Siêu vũ khí do nhân loại ở tương lai xa tạo ra—Cầu Vồng Tối Thượng—trong chớp mắt xuyên thủng đáy hang, mở ra một con đường sâu hun hút hướng về vực thẳm.
Tôi lao người theo con đường ấy, đồng thời hồi thu bác sĩ trở lại.
Chỉ mong rằng, trước khi hang động sụp đổ, việc hóa giải triệu hồi đã hoàn tất.
***
- Lee Eunsol
“Khụ!”
Vào lúc trời đã tối hẳn, khi chúng tôi đang tiến qua bình nguyên dưới ánh trăng dẫn đường, anh Sanghyun bỗng lăn lộn trên đất, gào lên đau đớn.
“S, Sanghyun—!”
Tôi hoảng hốt định hét lên thì theo phản xạ đã tự bịt miệng mình lại.
Ngay cả kiếm sĩ bậc nhất thiên hạ Lee Ja-seong cũng không giấu được vẻ bối rối, vội bước tới kiểm tra tình trạng của anh.
“Thiết Hồn! Chuyện gì vậy?”
Đau đớn đến mức miệng anh Sanghyun không ngừng trào ra bọt trắng pha lẫn máu.
Cuối cùng, cả đoàn buộc phải dừng lại, vừa cảnh giới xung quanh vừa kiểm tra thương thế của anh.
…
Khoảng mười phút sau?
Anh Sanghyun khó nhọc ngồi thẳng dậy, lẩm bẩm.
“… Rắc rối lớn rồi.”
“Sao tự nhiên lại thế? Anh có bệnh mãn tính gì à?”
“Cầu Vồng Tối Thượng.”
“Hả?”
“Không dùng được nữa.”
“Cái gì?! Sao tự nhiên lại thế?!”
Jinchul bên cạnh cũng trợn tròn mắt tiến lại.
“Hyung, anh đột nhiên nói thế là thế nào?”
“Một ‘anh’ khác đã dùng Cầu Vồng Tối Thượng rồi. Và…”
“Thời Gian Vay Mượn!”
“Có vẻ anh đã bị thương nặng. Nhưng vì anh vẫn còn sống thì chắc là chưa chết, chỉ là trong trạng thái trọng thương rồi được tiểu thư Miro đưa trở về.”
Vậy việc anh ấy vừa lăn lộn, sùi bọt máu là do khi phân thân bị trọng thương, một phần phản lực dội ngược về bản thể?
Tôi không biết. Cơ chế của Thời Gian Vay Mượn đã biết rồi, nhưng điều quan trọng không phải cái đó!
Jinchul ôm đầu.
“Không thể nào… vất vả lắm mới đến được vị trí có thể bắn hạ Thiên Tháp, vậy mà giờ lại không dùng được Cầu Vồng Tối Thượng….”
Đúng lúc ấy, Lee Ja-seong, người đứng nghe bên cạnh. lên tiếng.
“Cầu Vồng Tối Thượng à. Đó là thủ đoạn các ngươi chuẩn bị để phá hủy Thiên Tháp sao?”
“… Vâng ạ.”
Hỏng rồi.
Trước mặt Lee Ja-seong, chúng tôi vẫn luôn cố tránh nói về Di Sản, vậy mà vì quá hoảng loạn, cuối cùng lại để lộ ra cả những chuyện không nên nói.
Phải bình tĩnh.
Chỉ nghe mấy từ như Thời Gian Vay Mượn hay Cầu Vồng Tối Thượng, cũng không đủ để ông ta hiểu toàn bộ sức mạnh của Di Sản.
Trái ngược với chúng tôi đang rối loạn, Lee Ja-seong nói bằng giọng điềm nhiên.
“Ta không biết rốt cuộc đó là gì, nhưng xem ra thủ đoạn các ngươi chuẩn bị đã không dùng được nữa?”
“… T-tạm thời quay về rồi—”
“Quay về? Ta không rành lắm về kiến trúc, nhưng nhìn là biết tòa tháp kia sắp hoàn thành rồi.”
“……”
“Không sao cả.”
“Dạ?”
“Sống đến từng này tuổi, ta chưa từng hành động chỉ vì tin vào một loại thuật pháp kỳ quái nào. Cuối cùng, ở thời khắc sinh tử, thứ ta tin tưởng luôn chỉ là thanh kiếm trong tay mình.”
“……”
“Thân thể còn nguyên, binh khí còn nguyên, thì có gì là đại sự? Đi thôi.”
Nói xong, lão nhân như thể chẳng có gì to tát, một mình tiến về phía tòa tháp đang dần hiện rõ hình dạng hung hiểm.
Lần đầu tiên tôi nghĩ—
Người này… là hàng thật.
Là một Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
