Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Chương 301-400 - Chương 359: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa – 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (8)

Chương 359: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa – 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (8)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 161

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Hành Lang

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

Tôi tỉnh dậy trong Khách Sạn.

Tính ra thì đây đã là lần thứ hai tôi bị phong ấn, cảm giác cứ như mình là công chúa ngủ trong rừng vậy.

Tôi nhớ lần trước khi còn trong Phòng 203, mỗi lần chúng tôi quay trở lại là mọi người đều đau khổ ra mặt.

Nên ngay khi vừa ra khỏi phòng tôi đã vội kiểm tra tình trạng từng người, may mà lần này không đến mức ấy.

“Chắc chưa tới giờ ăn đâu, hay vừa uống gì đó vừa nói chuyện đi.”

Theo đề nghị của anh Jinchul, cả nhóm chuyển sang khu bàn trà.

Chủ đề đầu tiên được mang ra bàn là vai trò của từng người.

“Seungyub là hoàng đế à?”

“Kain à, tớ đã bảo cậu rồi mà—à, quên mất, giờ chắc cậu quên rồi.”

Nhìn phản ứng của Miro thì có vẻ cô ấy đã gọi tôi với Thời Gian Vay Mượn.

“Hyung à, chỉ cần em phất tay một cái là ba nghìn cung nữ tới liền đó!”

“Ba nghìn cung nữ?”

“Em cứ tưởng sẽ có ba nghìn cung nữ, ai ngờ chạy mất sạch.”

“C, chạy mất?”

Nghe vậy, chị Eunsol cười khúc khích, rồi tiện thể giải thích luôn kịch bản cơ bản của phòng 205 cho những người chưa rõ.

“Nói đơn giản thì… hoàng đế trị quốc như cái mớ bòng bong, làm đất nước tiêu tùng, nên một giáo phái tà đạo tên là Bách Hỏa Giáo nổi dậy làm phản, đúng không?”

“Ừ.”

“Bách Hỏa Giáo lấy danh nghĩa cứu dân mà khởi binh, còn những thế lực võ lâm vốn phải bảo vệ đế quốc như Thiên Y Minh thì chán ghét hoàng thất, chỉ đứng ngoài không can thiệp.”

“Chuẩn rồi.”

“Và căn nguyên lời nguyền, xét theo tình hình, là Nghi Thức Thăng Thiên mà Bách Hỏa Giáo tiến hành sau khi lật đổ đế quốc?”

Mọi người đồng loạt gật đầu.

Tôi ước gì trong tương lai cốt truyện của Phòng Nguyền Rủa lúc nào cũng gói gọn trong ba dòng như thế này.

Đúng lúc đó, Seungyub liên tục kéo mấy cái đĩa xuống dưới bàn rồi lại đặt lên, gom một đống khoai tây chiên về phía mình.

Ahri thấy vậy thì hỏi:

“Ngon đến thế à? Chị thấy phòng này chúng ta đâu có bị bỏ đói gì đâu.”

“Chị à, giờ thì em dám chắc luôn, đồ ăn của hoàng đế ngày xưa còn thua xa khoai tây chấm ketchup!”

Phát ngôn này của cựu hoàng đế nên nghe cũng khá thuyết phục.

Ông buông một câu:

“Thằng ôn con này, mày ăn đồ chiên rán kiểu này thì thành lợn chứ không thành người nổi đâu.”

“Á—đừng có càm ràm với cháu nữa. Cháu đâu phải Thượng Thư Bộ Tụng Lee Woncheol gì đâu.”

“Hả? Ai cơ… cái gì?”

“E hèm e hèm!”

Seungyub đột nhiên hắng giọng, đứng dậy diễn thuyết một tràng trước bàn ăn.

“Tâu bệ hạ, vì vinh quang của hoàng thất dẫn dắt thịnh thế quang minh, Thượng Thư Bộ Tụng Lee Woncheol thần đây xin được dâng lời. Gần đây mất mùa lại thêm loạn lạc, dân sinh điêu linh, lương thực thiếu thốn. Nếu bệ hạ muốn giảm bớt nỗi lo và đau khổ của bách tính—”

“Thôi đủ rồi! Mày đang nói cái quái gì thế?”

“Nếu bệ hạ giảm bớt khẩu phần để làm gương, thiên hạ sẽ cảm ân đức, thuận theo ý trời—”

Đến đây, chị Eunsol vừa cười ngặt nghẽo vừa tóm tắt gọn:

“Không có gì ghê gớm đâu. Chỉ là có mấy ông quan lại lải nhải đến mức phát ớn. Kiểu phim cổ trang suốt ngày ‘xin bệ hạ minh xét’ ấy.”

Seungyub bực bội than thở:

“Không phải đâu. Em ăn có bữa cơm thôi cũng bảo là vì em mà mất mùa đói kém, chợp mắt cái là bảo vì em mà loạn lạc. Nhịn không đánh người đúng là mệt thật đó.”

“Thảo nào Yên Sơn Quân nổi tiếng như vậy!”

“…”

Đến lúc này tôi mới hiểu tình hình và bắt đầu hùa theo đùa cợt.

“Thời tiền hiện đại là thế đấy. Mưa cũng do vua dở, tuyết cũng do vua ngu. May mà không phải thời đồ đá, chứ không là ‘tất cả là lỗi của hoàng đế’ rồi trói lên giàn thiêu luôn.”

Ahri cũng gật đầu đồng tình.

“Chuẩn thật. Nếu là nền văn minh cổ hơn nữa thì đầu tiên phải trói vua lên cọc rồi tính tiếp. Đốt từng bộ phận cơ thể một rồi tính xem đốt chỗ nào thì mưa sẽ đến nhanh hơn.”

Mặt Seungyub, người thật sự từng bị trói lên cọc tái mét, rồi cắm đầu ăn khoai tây như điên.

Có lẽ thấy trêu thằng em nữa cũng hơi quá, chị Eunsol đổi chủ đề.

“Thôi, phòng này tình huống cũng đơn giản. Giờ nói về các nhân vật chính đi, rồi tổng kết xem cuối cùng chúng ta phải làm gì là xong.”

Đến lúc này, tôi chợt hiểu ra từ còn thiếu trong tiêu đề phòng 205—thứ tôi đã thấy khi bị phong ấn:

[Phòng Nguyền Rủa – ‘□□□□’]

“Tuyệt Đỉnh Cao Thủ….”

“Hả?”

“Tiêu đề phòng 205 là ‘Tuyệt Đỉnh Cao Thủ’.”

Mọi người lại gật đầu trước những lời đó.

Ba siêu nhân mạnh nhất lịch sử loài người—những kẻ sở hữu võ lực mang tính thần thoại, hoàn toàn khác biệt so với cao thủ thông thường.

Ba Tuyệt Đỉnh Cao Thủ chính là trung tâm của Phòng 205.

“Bắt đầu với thằng chó đẻ Lee Jaseong đi.”

Anh Jinchul nhíu mày nói, bác sĩ thì bật cười khẽ.

“Dù gì cũng là sư phụ, chửi chó với lợn thì nghe nặng quá. Gọi là thằng điên thì hơn.”

Vài đồng đội, bao gồm cả anh ấy, đều không giấu nổi ác cảm với Lee Jaseong.

Trớ trêu thay, người ít cảm xúc nhất lại là chị Eunsol—người chết mà còn chẳng biết chuyện gì xảy ra.

“Chị chẳng có gì để nói. Chị còn chưa thấy mặt Lee Jaseong lần nào.”

Khi tôi tổng hợp lời mọi người lại thì đúng là mạnh đến mức chỉ biết cười khan.

Xem ra chẳng ai có thể 1 chọi 1 thắng hắn, đến cả Elena dùng Chính Nghĩa cũng chưa chắc ăn.

Lúc đó Ahri hỏi thầy:

“Sanghyun này, Cầu Vồng Tối Thượng đã thất bại rồi đúng không?”

Bác sĩ lộ vẻ khó chịu hiếm thấy, khuôn mặt rõ ràng là tự ái vì lòng kiêu hãnh bị tổn thương.

“Ừ….”

“Sao anh trượt được vậy? Em nhớ tốc độ của chiêu Cầu Vồng Tối Thượng là 16% tốc độ ánh sáng, cỡ 50.000 km mỗi giây mà?”

“Đương nhiên không phải Lee Jaseong đã di chuyển 50.000 km/giây để né đâu. Ông ta di chuyển với tốc độ mà tôi không kịp phản ứng. Cảm giác như… dịch chuyển tức thời?”

“Dịch chuyển?”

“Không, không giống dịch chuyển. Là kiểu chuyển động không có dấu hiệu báo trước? Khó diễn tả lắm. Ông ta có quá nhiều thủ đoạn kỳ quái….”

Ông lão chợt lẩm bẩm với vẻ trầm ngâm:

“Di hình hoán vị….”

Muốn né đạn thì không cần nhanh hơn viên đạn.

Chỉ cần nhanh đến mức người bắn không theo kịp để ngắm là đủ.

Có vẻ Lee Jaseong đã dùng nguyên lý đó để né Cầu Vồng Tối Thượng rồi đánh bại bác sĩ.

Và đó còn chưa phải tất cả.

“Kiếm của Lee Jaseong xuyên qua được cả ngọn thương của hyung cơ à?”

“Đã bảo là vậy mà!”

“Kiểu gì thế anh? Chẻ đôi ngọn thương? Hay giống như tay của thầy, bỏ qua da thịt, trực tiếp xuyên qua thương?”

“Không, Kain, không phải kiểu đó….”

Anh Jinchul cẩn thận nghĩ ngợi rất lâu, rồi nói ra một câu khó hiểu vô cùng.

“Hắn kéo dòng chảy của thương anh vào dòng chảy của hắn.”

“Hả?”

“Giống như chim bay hay thuyền buồm lợi dụng gió ngược để vẫn tiến thẳng.”

“Nghe vẫn khó hiểu lắm.”

“Ừm….”

“Kain! Kain! Tớ cũng có chuyện muốn nói với cậu nữa!”

Lời Miro nói còn khó hiểu hơn.

“Tách ý thức để kháng lại Nhập Thể? Vung kiếm chém đứt sức mạnh của Quỷ Thư?”

Đáng nói là chính tôi—phiên bản được triệu hồi bằng Thời Gian Vay Mượn—đã nói vậy, còn dặn Miro chắc chắn phải kể lại cho mọi người.

Đến mức này thì dù ai bảo Lee Jaseong bổ kiếm tách đôi biển cả làm phép màu như Moses, chắc tôi cũng tin.

Nghe những lời giải thích mơ hồ của thầy, anh Jinchul và Miro, tôi rút ra được một điều rõ ràng:

Ngay cả đồng đội cũng không thực sự hiểu Lee Jaseong đã dùng võ công gì.

Theo cách nào đó thì cũng phải thôi, vì họ không phải Tuyệt Đỉnh Cao Thủ.

Cũng nhận ra điều đó, nên chị Eunsol chuyển chủ đề.

“Thôi, dừng ở đây đi. Nghe vài phút mà hiểu được thì ai cũng thành Tuyệt Đỉnh Cao Thủ rồi. Chị tò mò hơn về chuyện Sanghyun nghe được.”

“Ý em là cuộc nói chuyện giữa anh và Lee Jaseong?”

“Anh Sanghyun, hắn nói mình không quan tâm gì đến ân oán với hoàng thất, đúng không?”

“Đúng. Lee Jaseong nhìn vào Huyễn Ma và ngộ ra rằng phải thoát khỏi nguyên lý trần tục thì mới mạnh hơn. Cuối cùng đến cả cái chết của con gái hay đệ tử hắn cũng chẳng còn để tâm.”

“Nghe kỳ thật.”

Chị nghiêng đầu, chỉ ra mâu thuẫn mà mình cảm nhận được.

“Lee Jaseong xuất hiện trước mặt chúng ta lại hỏi có biết Huyễn Ma đáng sợ đến mức nào không. Hắn cho rằng sự hồi sinh của thứ đó là không thể chấp nhận, rồi đứng ra như một hiệp khách.”

“Ừm….”

“Miệng thì nói siêu thoát trần thế, coi nhẹ cả cái chết người thân, nhưng vừa phát hiện tín đồ Huyễn Ma đã lọt vào kinh đô là bất chấp tất cả, xách kiếm lao ra như hiệp khách?”

Giờ tôi nghe cũng thấy có lý.

Lời hắn nói với thầy thì như kẻ ma đạo ngộ ra vài thứ đạo lý ngông cuồng, nhưng hành động lại đúng chất hiệp khách đáng kính.

Sau đó có hai cách giải thích được đưa ra.

“Em tin hành động hơn lời nói. Lee Jaseong vẫn là kiểu hiệp khách giang hồ. Những lời hắn nói với Sanghyun có khi chỉ để dò xét thôi?”

“Dò xét anh sao?”

“Thời điểm đó, Lee Jaseong đã biết bằng cách nào đó rằng tín đồ Huyễn Ma đã vào kinh đô. Cuối cùng, hẳn là hắn đã cho rằng hoàng thất cấu kết với tà ma. Và….”

“Và anh đoán mình cũng nằm trong diện khả nghi. Nên hắn cố ý nói anh đã trở thành thứ giống Huyễn Ma để xem phản ứng?”

Chị tôi cho rằng hành động của Lee Jaseong là thật, còn lời nói chỉ để thử thách thầy tôi.

Nhưng Ông Mooksung lại nghĩ khác.

“Không, không đúng. Kết luận thế thì không giải thích được cảm giác bất ổn mà Sanghyun nói là đã cảm nhận khi trò chuyện với hắn khi đó. Cháu bảo thấy hắn như đang diễn kịch mà?”

“Đúng là vậy.”

“Theo ý ta thì đây là mô-típ tiểu thuyết võ hiệp điển hình.”

“Mô-típ võ hiệp?”

“Lee Jaseong đã rơi vào tâm ma.”

Sau đó Ông giải thích cho chúng tôi về khái niệm tâm ma.

Những cao thủ xuất chúng bị kẹt trước bức tường cảnh giới quá lâu sẽ dễ dao động trước cám dỗ sai lạc, đó chính là tâm ma.

Bác sĩ tỏ ra hứng thú, bảo nghe giống một dạng bệnh tâm thần.

Lúc đó Ahri chắc đã thấy câu chuyện bắt đầu đi xa quá nên cắt ngang.

“Chuyện ngộ đạo gì đó để sau đi. Quan trọng hơn, nghe nãy giờ em nhận ra một điều rất lớn. Có khi nào… chúng ta vốn không cần phải đánh nhau với Lee Jaseong không?”

“Hả?”

“Em thấy hắn chẳng có ý định thù địch với hoàng thất. Hắn chỉ đứng ngoài, chứ không định xách kiếm chém đầu thiếu niên hoàng đế. Hắn hành động thuần túy là để ngăn Huyễn Ma hồi sinh.”

“Đ, đúng thật!”

Ahri đưa ra kết luận gọn gàng.

“Từ lần thử sau, em với Miro sẽ không vào kinh đô nữa. Cứ vào là kiểu gì Lee Jaseong cũng phát hiện ra rồi xách kiếm làm loạn.”

“Ơ! Hóa ra hắn nổi điên là vì bọn mình à?”

Miro kinh ngạc kêu lên, Ahri lắc đầu.

“Không phải vì tụi mình, mà vì Kain.”

“Kain là thủ phạm sao?”

Tôi câm nín không biết nói gì.

Tiếp theo là câu chuyện về Jo Wonhong.

Khác với Lee Jaseong, ai cũng từng đối mặt, Jo Wonhong chỉ có Elena gặp, nên cô là người duy nhất giải thích.

“Hắn ta tuyệt đối không phải kiểu ác ma điên loạn.”

Chị Eunsol gật đầu.

“Nếu vậy thì ngay từ đầu đã không thể làm giáo chủ của một tổ chức tôn giáo lớn.”

“Không phải kiểu giáo chủ tà đạo cuồng loạn, mà giống một nhà cách mạng đứng lên vì dân chúng bị áp bức hơn. Ít nhất thì Jo Wonhong tự cho mình là như vậy.”

Nghe cũng hợp lý.

Nghi Thức Thăng Thiên, nhìn từ góc độ của chúng ta—những người biết về Phòng Nguyền Rủa—thì là lời nguyền của phòng 205, nhưng với họ, đó là phương cách để cứu thế giới.

“Cách chiến đấu của hắn thì em chưa rõ, nhưng chắc chắn rất mạnh. Và… niềm tin của hắn ta đang lung lay.”

Niềm tin của Jo Wonhong đang dao động.

Nghe xong, ai cũng gật đầu.

Đây chính là lợi ích lớn nhất mà khách sạn đã hứa, hạn chế can thiệp của Tù Nhân.

Với Jo Wonhong, kẻ không biết gì về khách sạn hay Tù Nhân, thì một ngày nọ tỉnh dậy, ngọn lửa thần thánh cháy suốt 800 năm ở thánh địa bỗng tắt ngấm.

Với một tín đồ, đó chẳng khác nào bị thần linh ruồng bỏ.

Thậm chí hắn còn có thể nghi ngờ rằng mình đã phạm phải tội lỗi lớn nào đó.

“Điểm này sẽ trở thành nhược điểm chí mạng của hắn ta. Ngoài ra, hắn ta còn sở hữu một bảo vật mang sức mạnh phán xét.”

Jo Wonhong có một thần vật mang tên Hồng Diễm Thiết Phiến, dùng sức mạnh của thần để phán xét tội nhân.

Nghe qua thì hơi giống Phước Lành của Elena, khiến Miro trợn mắt ngay khi nghe tới.

“Em chết vì cái đó mà!”

Nghe Miro kể, Elena cũng ngơ ra.

“Khoan, người bị Hồng Diễm Thiết Phiến phán xét lại là Miro, người đi ngang qua gần đó à? Chị với Jo Wonhong còn chẳng biết chuyện này.”

“Vậy rốt cuộc tại sao nó lại giết em?”

Ahri cười khổ.

“…Thì còn sao nữa, bị gán là tín đồ mưu đồ hồi sinh đại ác ma cổ kim. Với Thần Công Lý thì có cả triệu lý do để giết.”

Miro nghe thế lập tức im lặng. Ahri thì cười khì, huých tôi một cái.

“Đúng là tại anh cả đấy. Kain à, đã bảo sống tử tế lên rồi mà.”

Bỏ qua chuyện cười, trong lúc trao đổi chúng tôi rút ra vài đặc điểm của Hồng Diễm Thiết Phiến.

Thứ nhất, phạm vi phán xét rộng hơn tưởng tượng.

Cả Elena lẫn Bách Hỏa Giáo Chủ đều không nhận ra Miro ở gần đó, nhưng Hồng Diễm Thiết Phiến vẫn chọn Miro làm đối tượng phán xét—tức là có thể phán xét từ khoảng cách rất xa.

Thứ hai, người sử dụng không biết mình đã phán xét ai, hay thậm chí có phán quyết được đưa ra hay không.

Jo Wonhong không hề hay biết Miro đã bị phán xét, thậm chí còn không biết rằng phán xét đã xảy ra, chỉ tưởng rằng nơi đó không có ‘tội nhân’ nào hết.

Thứ ba, gần như không thể kháng lại phán xét.

Rất có thể “cái chết không thể né tránh” mà Tiết Lộ Thiên Cơ nhắc đến chính là phán xét của Hồng Diễm Thiết Phiến. Không phải cứ thân thể cứng cáp là chống lại được.

Tuy nhiên—

“Huyễn Ma đã trải qua phán xét mà vẫn sống….”

Nghe chị nói, Ông kết luận:

“Càng nghe càng chắc rồi. Huyễn Ma có một Di Sản bảo đảm rằng hắn ‘bất tử’. Đó chính là Di Sản thứ hai của Phòng 205.”

Di Sản ‘bất tử’ mà Huyễn Ma sở hữu có thể bảo vệ chủ nhân khỏi phán xét của Hồng Diễm Thiết Phiến.

Một bên là Di Sản ban cái chết không thể tránh, một bên là Di Sản bảo đảm rằng chủ nhân bất diệt.

Trong cuộc đối đầu giữa giáo và khiên, khiên đã thắng.

“Giờ thì nói về đại ác ma cổ kim đi.”

Ánh mắt mọi người tự nhiên dồn cả về phía tôi.

“…Sao tự nhiên ai cũng nhìn em vậy?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!