Chương 201-300 - Chương 260: Thời Gian Tiệc Tùng - Suy Ngẫm Về Phòng Gương Kính, Họp Bàn Cho Phòng Kế Tiếp (6)

- Han Kain

“Không ngờ chỉ còn một ngày nghỉ cuối cùng thôi đấy.”

“Vì vậy nên hôm nay phải thư giãn cho ra trò chứ còn gì nữa.”

Bọn tôi nằm dài trên cái võng tìm thấy khi khám phá tầng hai, đong đưa nhè nhẹ, ngắm nhìn khung cảnh xa hoa của Khách Sạn—bất ngờ là cảm giác đó lại vui không tưởng.

Tôi cảm giác mình có thể nằm như thế này mười tiếng liền không chán.

Ahri nhìn tôi lười chảy thây, vươn tay về phía cái võng—

“Đừng có lật nhé!”

“Em chưa làm gì hết mà.”

“Nhưng em đã định làm.”

Em ấy cười khúc khích, rồi đột nhiên chuyển sang chuyện nghiêm túc.

“Anh nói chuyện với Seungyub chưa?”

“Nói sơ sơ rồi. Hình như cậu ta nhận được một loại cường hóa rất kỳ quặc.”

“Anh hiểu nó là gì không?”

“Không hiểu một tí nào.”

Tôi thực sự không hiểu gì.

Ngay cả Seungyub cũng không hiểu rõ kiểu năng lực mình nhận được là gì.

Cậu ta cứ kể về mấy ảo tượng thần bí mà Hậu Thuẫn Giả cho xem, nhưng chả có cái nào nghe hợp lý cả.

Bình thường thì cách dễ nhất để hiểu năng lực là cứ dùng nó.

Nhưng nghe nói Hậu Thuẫn Giả của cậu ta đã đặc biệt cảnh báo rằng không được dùng khi có đồng đội bên cạnh.

Vậy nên bọn tôi đành bỏ cuộc.

“Anh có cảm giác Hậu Thuẫn Giả của cậu ấy cố tình làm cho cậu ấy không hiểu.”

“Kiểu như... càng hiểu thì càng yếu đi?”

“Đúng. Càng hiểu rõ thì càng yếu đi. Nó giống như... trái với lẽ thường ấy. Kiểu như: ‘Càng học càng ngu’ hay ‘Càng tập luyện cơ bắp càng teo’.”

Nghe cực kỳ vô lý.

Tập càng nhiều thì càng yếu.

Càng suy nghĩ thì càng không biết gì.

Làm sao chuyện đó tồn tại được chứ?

“Thôi thì, theo lời Seungyub nói thì rất có thể năng lực mới đó sẽ được dùng trong phòng tiếp theo. Lúc đó tự nhiên chúng ta sẽ hiểu nó thôi.”

“Cũng phải. À, với lại, lúc nãy nói chuyện với Songee, em nhận ra một điều thú vị.”

“Liên quan đến Phòng Gương Kính à?”

“Ừ. Chỗ đó cho ta thấy đủ loại ham muốn con người, đúng không? Nhưng lúc em nghe Songee kể, thì bắt đầu thắc mắc một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Trong trường hợp của Songee, chị ấy thấy hàng chục phiên bản phản chiếu của chính mình—mỗi cái thể hiện một ham muốn khác nhau. Điều đó nói lên điều gì?”

“Rằng tâm trí con người cực kỳ phức tạp?”

“Đúng là vậy, nhưng ý em là về bản thân Phòng Gương Kính. Kết luận của em là: Phòng Gương Kính không chỉ phản chiếu suy nghĩ trên bề mặt—nó đào sâu xuống tận tiềm thức.”

“Giải thích thêm đi.”

“Nghĩ thử xem. Con người đúng là có nhiều loại ham muốn khác nhau. Nhưng không phải tất cả chúng đều hiện lên trong đầi cùng một lúc. Não người không được thiết kế để đa nhiệm kiểu đó. Tối đa cùng lúc chỉ nghĩ được một hai thứ thôi.”

Nghe rất hợp lý.

Songee có nói cô muốn thành công, muốn nghỉ ngơi, muốn cuộc sống giản dị, rồi cả theo đuổi siêu việt.

Nhưng chẳng ai có thể nghĩ tất cả những thứ đó cùng lúc.

“Vậy nên Phòng Gương Kính không chỉ phản chiếu suy nghĩ hiện tại. Nó moi cả những ham muốn nằm sâu trong tiềm thức ra.”

“Anh cũng nghĩ vậy. Và chính thế nên nó cực khó để sử dụng một cách hiệu quả, vì hầu hết những trò tâm lý mà chúng ta hay dùng sẽ không ăn thua.”

“Những trò tâm lý...?”

“Ví dụ, năng lực ám thị của em vô dụng trong đó. Nó chỉ tác động lên tâm lý bề mặt trong thời gian ngắn—không xóa được ham muốn gốc rễ. Nếu làm được thế thì hậu quả chắc sẽ kinh khủng đấy.”

“Còn Minh Kính Chỉ Thủy hay Sáo Thần thì sao?”

“Cũng vô dụng ở đó thôi. Hai thứ đó chỉ xóa ảnh hưởng của điên loạn do ma thuật gây ra, nhưng ham muốn thì không phải bệnh lý tâm thần. Tâm trí con người được xây dựng dựa trên ham muốn—nó không thể bị xóa bằng một liều thuốc an thần.”

Vấn đề thực sự của Phòng Gương Kính không phải là ma thuật hay yếu tố siêu nhiên.

Mà là bản chất con người.

Là bản thân dục vọng.

Kháng lực tinh thần cỡ nào cũng không thể thay đổi được điều đó.

Từ từ, tôi bắt đầu hiểu ra.

“Chúng ta cần một dạng kiểm soát tâm trí mạnh hơn nhiều.”

“Chính xác. Một sức mạnh có thể tái cấu trúc hoàn toàn tâm trí con người. Thật lòng mà nói, nếu chúng ta mà có một con robot có linh hồn, đó sẽ là ứng viên hoàn hảo để sử dụng Phòng Gương Kính an toàn.”

Ahri im lặng khá lâu.

Thấy khoảng trống, tôi bổ sung vào:

“Chuyện đó để tính sau. Giờ chúng ta còn chưa có cả Vé để hồi sinh Miro.”

“Không chỉ là chuyện của Miro.”

“Còn chuyện khác à?”

“Mục tiêu của Cục Quản Trị—sức mạnh có thể cứu thế giới. Nếu sức mạnh đó nằm trong Phòng Gương Kính thì sao? Chúng ta có thể ước để nhận nó.”

Nghe cũng có lý.

Mà thật ra với cơ chế của Phòng Gương Kính, cái gì nghe cũng có lý.

“Vậy theo logic của em, chúng ta sẽ cần hai cái Vé. Một để cứu mẹ em, một để ước lấy ‘sức mạnh cứu thế giới’.”

“Còn cả điều ước miễn phí nữa. Vì Songee từ chối dùng nên người kế tiếp bước vào sẽ được dùng.”

“Điều ước đó chắc sẽ dùng để sửa tâm trí của Miro.”

“Tâm trí của Miro, hử...” Ahri lẩm bẩm, trông như mất hồn.

“Tại sao ngay từ đầu Miro lại phát điên?”

“Không phải do cô ấy trả giá khi ước trong Phòng Gương Kính sao?”

“Em cũng nghĩ thế, nhưng Songee khẳng định không phải vậy.”

“Hả? Nhưng lúc ở Địa Ngục Băng Giá, Miro nói ‘Tôi bước vào đó với nhiều mục đích, nhưng đã mất sạch mọi thứ để đổi lấy chúng’ mà?”

“Khi em kể lại điều đó, Songee nói Miro thật ra chưa bao giờ hiểu cách Phòng Gương Kính vận hành.”

...Cũng bất ngờ thật.

Miro mất trí vì Phòng Gương, còn Songee thì bình yên vô sự.

Vậy nếu ai có thẩm quyền nói về Phòng Gương Kính, thì đó chính là em ấy.

“Tại sao em ấy lại nghĩ thế?”

“Phòng Gương Kính không đòi ‘cái giá’ kiểu đó. Điều ước đầu tiên là miễn phí. Sau đó, chỉ yêu cầu Vé. Quy tắc đó là tuyệt đối. Nó không cướp bất cứ thứ gì như lời Miro nói.”

Tôi chẳng cần Ahri nói tiếp.

Phòng Gương Kính không yêu cầu trí tuệ hay lý trí làm cái giá.

Điều đầu tiên là miễn phí.

Sau đó cần Vé.

Vậy nếu Miro không trả giá bằng chính mình... thì tại sao cô ấy lại mất trí?

Miro chắc chắn đã không ước như thế.

Tôi càng nghĩ càng rối.

Đúng lúc đó, tôi chợt nhớ ra.

“Khoan, em cũng nhận được cường hóa mới mà? Là dạng năng lực gì?”

“Em sẽ cho anh xem sau.”

“Xem?”

“Nó rất vui đó!”

Khuôn mặt Ahri háo hức hơi quá mức. Tôi có linh cảm chẳng lành.

Đúng lúc đó, một tin nhắn đến.

Lee Eunsol: Ra bàn uống trà đi.

Ngày mai là ngày nghỉ cuối cùng. Đã đến lúc bàn xem sẽ vào phòng nào tiếp theo.

***

Mọi người tụ tập quanh chiếc bàn, trên bàn đầy các loại đồ uống và thức ăn vặt.

Như thường lệ, Eunsol-noona là người lên tiếng trước:

“Thật ra chị không nghĩ là cần họp. Chị tưởng ai cũng đồng ý vào Phòng 203 rồi. Không có lý do đặc biệt để phải đi tới đó, nhưng cũng chẳng có lý do gì để phải chọn phòng khác cả.”

Cũng đúng.

Lý do ban đầu chúng tôi chọn đi theo thứ tự 201, 202 rồi 203 rất đơn giản: không có lý do gì để bỏ qua hay chuyển hướng.

“Nhưng Ahri có đưa ra một góc nhìn khác, và chị thấy khá thuyết phục.”

Ahri đứng dậy, chống một tay lên bàn:

“Để em nói thẳng luôn. Thứ nhất, trong số những phòng còn lại chắc chắn có ít nhất một phòng không phải Phòng Nguyền Rủa. Nhiều khả năng đó là Phòng Nhiệm Vụ, nhưng phải vào mới biết. Hai, phòng Nguyền Rủa cuối cùng sẽ khó hơn hẳn các phòng trước. Và bây giờ—kích hoạt ‘Thiếu Nữ Không Tồn Tại’!”

Luận điểm của Ahri có làm tôi tò mò.

Theo lời Hậu Thuẫn Giả của Ahri, vẫn còn một phòng không phải loại Nguyển Rủa, và phòng Nguyền Rủa cuối cùng thì cực kỳ khắc nghiệt.

“Có nghĩa là chúng ta phải xem lại thứ tự các phòng. À, và theo chị đoán, Phòng 207 là Phòng Cửa Ngõ.”

Chị ấy viết lên bảng trắng bốn số: 203, 204, 205, 206.

Từ phía đối diện, bác sĩ đang nhâm nhi cocktail lên tiếng:

“Vậy thì nhiều khả năng Phòng 205 hoặc 206 là phòng khó đó.”

“Khoan, Sanghyun. Cũng có thể cả 205 lẫn 206 đều không phải Phòng Nguyền Rủa thì sao? Nhớ ở tầng một không? Phòng 105 và 106 đều không phải Phòng Nguyền Rủa.”

Seungyub, học sinh cấp hai không được uống cà phê. Đưa đây.

“Hừm... Nhưng tôi không nghĩ sẽ có thêm một Phòng Nghỉ trên tầng này nữa đâu.”

Tôi cũng đồng ý với điều đó.

Trong một khách sạn mà có thể dùng thang máy đi tự do giữa các tầng, việc tồn tại hai phòng nghỉ riêng biệt là quá dư thừa.

“Huh? Tại sao cốc của tôi tự nhiên trống trơn rồi...?”

“Em đồng ý với nhận định của anh Sanghyun. Chẳng cần hai phòng nghỉ làm gì. Nhiều nhất chỉ có một Phòng Nhiệm Vụ thôi. Nhưng cũng không loại trừ khả năng xuất hiện loại phòng thứ ba mà chúng ta chưa gặp bao giờ.”

Eunsol, uống rượu trong cuộc họp à? Đưa đây, tôi tịch thu.

“Kain và Sanghyun đều cho rằng chỉ có một Phòng Nhiệm Vụ. Nếu đúng như vậy, thì Phòng Nguyền Rủa cuối cùng chắc chắn nằm trong số 205 hoặc 206. Chúng ta nên tránh—chờ đã, ly cocktail của chị đâu?”

Mặc dù không có quy định phải đi theo thứ tự, nhưng rõ ràng ai cũng muốn trì hoãn phòng khó nhất càng lâu càng tốt.

Do đó, hai phòng nguy hiểm nhất là 205 và 206.

“Chúng ta nên để 205 và 206 lại cuối. Vậy chỉ còn 203 và 204 để lựa chọn. Nhưng mà... Phòng 203 đã được cảnh báo rồi đúng không, Seungyub?”

Seungyub đang mải làm gì đó, mất vài giây mới phản ứng.

“Hả? À vâng ạ! Ừm... Trong Phòng 201, có một thực thể nào đó đã cảnh báo với em. Nó nói nếu em không có đủ ‘tư cách’, em sẽ bị vỡ vụn ở Phòng 203. Và còn—”

Seungyub, bóc đậu phộng đẹp đấy. Đáng khen nha. Đưa đây.

“Oh! Em nhớ rồi! Hậu Thuẫn Giả của em cũng nói Phòng 203 là vừa là nguy cơ vừa là cơ hội dành cho em, và tôi cần một cường hóa đặc biệt để đối phó với nó. Khoan, gì thế này?”

“Có chuyện gì?”

“À... Không, không có gì. Đậu phộng của em đâu...?”

“Cường hóa đặc biệt đó chắc là năng lực em mới nhận được đúng không? Dù nó là gì đi nữa.”

“Vâng ạ.”

Nghe đến đây, tôi thấy có gì đó không ổn.

“Thông tin mà Seungyub và Ahri nhận được có chút khác nhau. Ở Phòng 201, cả sinh vật bí ẩn và Hậu Thuẫn Giả của Seungyub đều cảnh báo về Phòng 203. Nhưng Hậu Thuẫn Giả của Ahri lại cảnh báo về Phòng Nguyền Rủa cuối cùng nữa.”

À! Để em giải thích! Thực ra cảnh báo mà em và Seungyub nhận được có ý nghĩa hơi khác—

“Mọi người nghĩ sao?”

...Ủa? Không ai nghe tôi nói à? Bực thật sự luôn đó. Kain, đừng uống cola nữa. Anh tưởng đó là nước lã à? Tch—tùy anh.