- Rạp phim
Sau khi bộ phim dừng lại với tiếng gầm giận dữ của Dollyphant, màn hình lại nhấp nháy mờ đi, báo hiệu người tiếp theo phải bước vào.
Hai người còn lượt, Park Seungyub và Han Kain, nhìn nhau rồi thở dài nặng nề. Cả hai đều thầm mong Kim Ahri sẽ làm tốt đến mức không bao giờ đến lượt họ.
Trong rạp chiếu im phăng phắc, Kain liếc quanh một chút. Với cả Eunsol lẫn Ahri đều đã bị kẹt trong phim kinh dị, chẳng còn bao nhiêu người có thể dẫn dắt cuộc thảo luận.
“Chia mấy con quái ra trước đã. Con búp bê hề, Happy Happy, chơi trốn tìm và đuổi theo chúng ta, rồi cái đầu máy Thomas the Tank Engine trải đường ray và chạy khắp dinh thự, cuối cùng là con voi nghiện trà Dollyphant. Ba con đó, đúng chứ?”
Elena đáp,
“Tôi để ý lúc xem rồi, nhưng ba con đó không hề hợp tác với nhau. Thomas chẳng ngần ngại húc cả Happy Happy nếu nó chắn đường, còn Dollyphant thì đập cả Thomas lẫn Happy Happy chỉ vì nổi giận.”
“Kích thích nội chiến có vẻ là một chiến lược tốt. Vậy từ góc độ đó, chúng ta phải so sánh sức mạnh ba con quái. Dollyphant có vẻ mạnh nhất, rồi tới Thomas. Happy Happy chắc là yếu nhất.”
Jinchul gật đầu,
“Hay là ngay từ đầu chúng ta hướng thẳng tới chỗ Dollyphant? Nó có vẻ ám ảnh chuyện thời gian dùng trà. Nếu Thomas hay Happy Happy chen vào, nó có thể chắn chúng lại kiểu ‘Các ngươi làm phiền giờ trà của ta’.”
Kain chỉ ra một lỗ hổng,
“Vấn đề là chúng ta đâu biết chính xác Dollyphant nằm ở đâu. Nghe nói trên tầng hai, nhưng lúc dinh thự vặn xoắn biến dạng thì nó phình to như cái cung điện hoàng đế trong phim chiến tranh ấy. Tầng hai chắc sẽ rộng kinh khủng.”
“Hơn nữa, không thể nhẩn nha đi tìm Dollyphant khi Happy Happy và Thomas liên tục rượt đuổi đâu. Ngay cả Ahri cũng bị Dollyphant bắt trước khi kịp lấy hơi mà.”
Kim Sanghyun, đang nghiền ngẫm từ nãy, đưa ra ý kiến,
“Sẽ dễ tìm hơn nếu ngay từ đầu chúng ta đã ở tầng hai. Nhưng… ta phải xem đứng gần Dollyphant có an toàn không. Nó có thể chặn được Thomas và Happy Happy, nhưng bản thân Dollyphant chắc chắn cũng sẽ làm chuyện kỳ quái.”
Kain gật đầu liền. Dù đặc tính của Thomas và Happy Happy đã lộ kha khá, vẫn chưa có đủ thông tin về Dollyphant. “Giờ trà” kia có thật sự chỉ là “uống trà” bình thường không?
“Đúng rồi ạ. Dollyphant chắc chắn cũng sẽ giở trò thôi.”
Elena kéo tấm bảng trắng mà Eunsol hay dùng rồi bắt đầu viết nguệch ngoạc,
“Mình tập hợp lại đặc điểm của mấy con búp bê đi. Happy Happy là một thứ muốn chơi trốn tìm đúng chứ? Luật là chạm lưng, nên có thể chỉ cần người bước vào tìm ra cách chạm lưng nó, thì vấn đề sẽ được giải quyết.”
“…”
“…”
“Thomas thì trải đường ray rồi chạy trên đó. Nó nổi điên nếu thấy ai cản đường. Đặc biệt là bước lên đường ray là nó sẽ điên tiết lao tới—khoan, sao mọi người im thế?”
Kain tiến lại, cười gượng,
“Elena, để tôi viết.”
Songee nói thẳng,
“Chữ viết của chị… trông khá có chất nghệ… như kiểu trung gian giữa tiếng Ả Rập với tiếng Hàn thì phải?”
“Eek? Giáo viên dạy tiếng Hàn cho chị bảo là chị viết đẹp mà!”
Jinchul chắc chắn ngay rằng gã thầy dạy tiếng Hàn đó là đàn ông. Và gã đó kiểu gì cũng khen cô viết đẹp dù cô có viết chữ Cyrillic chứ không phải Hangul đi nữa.
Kain cầm bút và viết tiếp,
“Thomas sẽ cực kỳ tức giận và ngay lập tức lao tới nếu có ai bước chân lên đường ray. Vì nó có thể chạy lùi cả đoạn đã đi qua, nên có thể lợi dụng thói quen đó tuỳ tình huống.”
“T-thì đó cũng là thứ tôi định viết mà.”
“Cuối cùng là Dollyphant… Ngoài chuyện nó sẽ đến giết Kevin nếu gọi ba lần giờ trà mà Kevin không tới, thì tôi không biết gì thêm.”
Mọi người lại lún vào suy nghĩ tìm đối sách. Jinchul ghé sang Sanghyun trao đổi vài câu, còn hai người phải vào tiếp thì ngồi đối diện nhau.
“…Hyung, ai vào trước giờ?”
Sau khi nghĩ chớp nhoáng, Kain mở miệng thật lòng,
“Chắc em nên vào trước thì tốt hơn.”
Seungyub gật đầu cái rụp.
“Đúng rồi nhỉ? Vẫn còn khá nhiều thứ ta chưa biết, và trong tình huống này, Vận May có vẻ lợi hơn. Với lại…”
“…”
“Thật ra, em nghĩ em sẽ sợ lắm nếu phải vào cuối cùng…”
Kain hiểu cảm giác đó. Tình huống đáng sợ nhất trong Khách Sạn là trở thành người sống sót cuối cùng, và cái chết của mình đồng nghĩa mọi chuyện kết thúc luôn.
“Seungyub, nghe kỹ lời anh chuẩn bị nói này.”
“Vâng ạ.”
Sanghyun bước đến, bắt đầu truyền đạt các đối sách mà mọi người thảo luận cho Seungyub. Lúc đó, Kain theo bản năng muốn ngăn Sanghyun lại.
Liệu có nên truyền cho Seungyub một đống thông tin phức tạp thế này không?
Nhưng không nói lại thì cũng kỳ. Không lẽ lại để Seungyub bước vào mà chẳng biết gì về bọn búp bê?
Ahri đã phải liều mạng để lấy được đống thông tin này, mà nếu giờ lại cãi nhau rồi không cho Seungyub biết thì ngay từ đầu xem phim làm gì?
…Kain chợt nhận ra cái Phước Lành Vận May phiền phức cỡ nào.
Ngay trước khi Seungyub bước vào màn hình, Kain giữ lấy tay cậu ta.
“Hyung?”
“Em có cả Vận May Nghịch Thiên lẫn Thái Sơ Nhân Loại đúng không?”
“Vâng, chắc em sẽ dùng cả hai.”
“Ừ, em nên làm vậy. Nhưng em vẫn chưa biết Thái Sơ Nhân Loại làm được gì sao?”
“Thì em cũng chưa dùng bao giờ…”
“Ra vậy… Hy vọng mọi chuyện suôn sẻ.”
Kain chân thành cầu nguyện. Vì sau Seungyub sẽ đến lượt cậu ta.
- Réc!
Perro, con vẹt hầu như chỉ có ngủ từ lúc bước vào rạp, lần đầu kêu lên sau một thời gian dài. Ngay cả âm thanh đó cũng khiến Seungyub rợn người khi bước vào màn hình.
***
- Park Seungyub
“Hộc! Hộc!”
Bình tĩnh! Bình tĩnh lại nào, Park Seungyub! Mày là học sinh cấp hai dũng cảm nhất thế giới! Hít sâu vào!
Khó khăn lắm mới bình ổn lại đầu óc, tôi bước vào quán cà phê. Như dự đoán, tôi nghe bảo mình tới hơi muộn, và câu chuyện của Park Sumi và Han Yuri đã được xác nhận xong.
Một lát sau, Cha Eunpyo bắt đầu kể chuyện.
“Đây là câu chuyện hồi tôi còn nhỏ…”
***
- Ở Nhà Một Mình
“Kevin!”
Phần đầu y hệt như trải nghiệm của Ahri-noona. Bố mẹ Kevin cằn nhằn tôi một hồi rồi mới rời đi, nhưng trước khi họ đi, tôi hỏi một câu:
“Mẹ ơi!”
“Hửm? Con có gì muốn hỏi à?”
“Mẹ có khóa cửa không ạ?”
Nghĩ lại thì căn nhà này vốn đã kỳ quái rồi. Nó bất ngờ phình to phi lý mà nhỉ? Mình không thể cứ thế ra khỏi nhà sao? Chị Ahri cũng định ra ngoài rồi nhưng bất thành.
Thay vì trả lời, mẹ Kevin chỉ khẽ mỉm cười và ôm tôi.
Không, khoan—đừng ôm, trả lời đi chứ, bà cô ơi!
“Có khóa không ạ?”
“Mẹ lo là Kevin sẽ lỡ chạy ra ngoài đó.”
“Con chắc chắn sẽ không ra ngoài, vậy để cửa mở được không?”
“Nếu con không ra ngoài, thì để mở làm gì?”
Tôi nghẹn họng luôn. Mẹ Kevin bật cười nhẹ như thể tôi đáng yêu.
“Kevin, mẹ luôn dặn rồi mà. Ra ngoài một mình nguy hiểm lắm. Trên TV nói gần đây có hươu ăn thịt người với bướm mang bào tử gây bệnh—”
“Thôi em ơi, đừng dọa Kevin nữa. Đi nào.”
Nói vậy xong, hai người họ khóa nhà rồi bước ra ngoài.
Thì ra thế giới này có hươu ăn thịt người, bướm phun bào tử lây bệnh. Thảo nào nhị vị phụ huynh buộc phải khóa cửa cả trong lẫn ngoài mỗi khi đi đâu đó.
Giờ thì đến lúc hành động. Tôi bắt đầu di chuyển nhanh, nhớ lại lời bác sĩ nói theo thứ tự.
— Phải đến gặp Dollyphant ngay. Một khi gặp nó, nó sẽ chặn Thomas và Happy Happy. Vấn đề là không biết vị trí chính xác của con voi hồng đó, nhưng chắc chắn ở tầng hai. Ngay khi bắt đầu phải lên tầng hai càng nhanh càng tốt.
— Nhưng nó sẽ không giết em chứ?
— Nó có thể đó. Việc đó cũng là điều em cần xác minh, Seungyub.
— …
Tôi lập tức chạy lên tầng hai.
Tôi cố ghi nhớ cấu trúc tầng hai khi đi vòng quanh, nhưng thật sự không chắc là sẽ có ích không. Dinh thự nở to vô lý, phòng ốc mới và đồ trang trí chưa từng có sẽ xuất hiện ở mọi nơi.
Thomas là đầu máy xe lửa. Nó không nhảy hay bay. Nó cũng không thể trải đường ray trên không. Nếu chân mình không chạm đất, Thomas sẽ coi như mình không cản trở việc trải đường ray. Tất nhiên, không có nghĩa là người ta nên bay.
Tôi nhìn quanh, kiểm tra vị trí bàn, tủ treo tường… rồi kéo mấy cái bàn to ra giữa, tạo lối di chuyển “trên mặt nội thất” càng nhiều càng tốt.
Làm mấy chuyện này bằng cơ thể thằng nhóc mười hai tuổi còn bé hơn tôi đúng là quá mệt.
— Đi cùng Suzy. Xin lỗi con chó dễ thương, nhưng Seungyub phải sống. Nó khá trung thành đó. Nó có thể cản Happy Happy được một lần.
“Suzy, xin lỗi nha, ở bên cạnh tao nhé.”
“Gâu!”
“Mày sẽ chiến đấu vì tao chứ?”
“Gâu?”
“Thôi không nói nữa.”
“Kevin! Bắt đầu tiệc Năm Mới cho em đây!”
Cùng tiếng hét báo hiệu buổi tiệc đó, cả căn nhà bắt đầu rung chuyển.
Căng thẳng tới nghẹt thở đè lên tôi. Trong vô thức, tôi ôm chặt Suzy rồi chui vào khe giữa đồ đạc để cố bám trụ.
***
“Giờ là trốn tìm~! Luật là chạm lưng~!”
Như dịch chuyển tức thời, Happy Happy đột ngột xuất hiện sau lưng tôi.
“Giờ~ bắt đầu! Kevin, chạy đi thì hơn chứ~! Chạy ngay đi!”
“Gâu! Gâu!”
Tôi giữ Suzy lại, con bé sủa inh ỏi, còn bản thân thì nhớ lại lời bác sĩ dặn về Happy Happy.
— Happy Happy tìm cách chạm lưng em, đúng không? Đối diện trực tiếp như Ahri là cách tốt, nhưng anh nghĩ ra cách còn tốt hơn. Ahri chắc không nghĩ ra vì quá hoảng lọan.
Thay vì chạy, tôi tiến sát tường và bắt đầu đi ngang, lưng dính chặt tường. Happy Happy thấy thế thì nhăn mặt.
“...Nhóc, kiểu này hơi hèn đấy?”
“Đó là lời khen à?”
Biểu cảm của Happy Happy méo xệch ngay lập tức. Hai cánh tay nó bắt đầu kéo dài ra như cao su.
Chị Ahri gặp khó vì hai cánh tay kéo dài này. Nhưng nếu một người dán lưng chặt vào tường, tay nó có dài hay không cũng vô nghĩa!
— Nếu Happy Happy cưỡng ép kéo em khỏi tường thì sao?
— Nếu mà làm được, thì có lí do gì để nó dừng lại khi đối mặt trực tiếp với Ahri không? Nó chỉ cần lao vào rồi dùng sức xoay người Ahri là được rồi. Nhưng nó không làm. Cưỡng ép xoay lưng chắc là trái luật trốn tìm của nó.
Quả một khả năng đáng sợ, Happy Happy túm cơ thể tôi rồi xoay mạnh cho lộ lưng. May mắn là nó không làm vậy. Mọi chuyện tới giờ vẫn đúng như bác sĩ dự đoán.
“Dolly dolly! Tới giờ uống trà!”
Tiếng Dollyphant vang lên từ xa.
Phải rồi… ra khỏi phòng này rồi rẽ phải?
Tôi biết hướng rồi, nhưng khoảng cách thì khá xa.
Tôi men theo tường bước ra khỏi phòng theo phương ngang. Happy Happy chỉ đứng nhìn chằm chằm với vẻ mặt khủng khiếp nhưng không có hành động gì cụ thể rõ ràng.
Lúc đó, tiếng còi vang lên đâu đó.
“Thomas xuất phát! Xin tránh đường để chúng tôi trải ray!”
***
- Rạp phim
“Oh, ôi! Tới đây là tốt rồi đấy! Cuối cùng cũng có đối sách chắc chắn với Happy Happy.”
Kain gật đầu trước giọng phấn khởi của Sanghyun. Anh ấy đã lo rằng việc truyền nhiều thông tin cho Seungyub sẽ làm ông em bị rối, nhưng nói ra vẫn là đáng.
Nếu cậu ta cứ xử lý như thế này và tới được Dollyphant, ít nhất cũng thoát được mối nguy tới từ Happy Happy và Thomas.
Vấn đề tiếp theo là Dollyphant, thì mọi người chẳng nghĩ ra được đối sách nào…
Nhưng em ấy có cả Vận May Nghịch Thiên lẫn Thái Sơ Nhân Loại, chắc kiểu gì cũng sẽ ổn thôi!
Kain quyết định tin vào điều đó.
