Chương 312: Phòng 204, Phòng Nhiệm Vụ - ‘Hotel Cinema’ (34) Fin
- Rạp phim
Khi màn hình tắt đi, những người trong rạp không giấu nổi vẻ bối rối của mình. Cha Jinchul nhìn quanh các đồng đội với vẻ ngơ ngác.
“Ơ–ơ? Chẳng phải câu chuyện của Kain vẫn đang tiếp tục sao?”
Kim Sanghyun cũng có vẻ khó hiểu.
“Chính xác thì... bản thân câu chuyện có vẻ đã kết thúc rồi. Trông như Do Inho định hỏi thêm vài câu về chuyện của Kain, nhưng lại bị cắt ngang.”
“Chẳng lẽ Kain bị tấn công trong quán cà phê?”
“Từ trước đến giờ đã có ai bị tấn công trong quán cà phê đâu?”
Sau một hồi khó hiểu, đèn trong rạp sáng trở lại. Ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Dun~ da~ đa!”
Chỉ đến khi thấy Hướng Dẫn Biên vừa xoay người vừa bước vào, mọi người mới thở phào. Họ không biết chuyện gì vừa xảy ra, nhưng việc hướng dẫn viên xuất hiện nghĩa là bộ phim kinh dị—bằng cách nào đó—đã kết thúc.
Giờ chỉ còn phần “nhận xét” cuối cùng. Kim Sanghyun nhìn quanh những người còn lại, cảm thấy hơi lo.
Tính cả bản thân anh, trong rạp chỉ còn lại bốn người: Cha Jinchul, Elena và Yu Songee. Tận năm người vẫn còn kẹt trong phim kinh dị—Kim Mooksung, Lee Eunsol, Kim Ahri, Park Seungyub và Han Kain.
Theo kinh nghiệm từ trước, phần “nhận xét” cuối thường là đoạn phải dùng ngụy biện, lý sự cùn, và mấy trò lươn lẹo để vượt qua. Nhưng lần này chẳng có ai nổi bật ở khoản đó.
Chắc mình phải cố thôi.
Kim Sanghyun khẽ nhắm mắt, chuẩn bị bước vào vòng nhận xét lần hai.
***
Trước khi ba giám khảo bắt đầu đánh giá, Kim Sanghyun giơ tay thật cao.
“Thí sinh Kim Sanghyun, cậu có câu hỏi sao?”
“Bộ phim kinh dị ‘Những Câu Chuyện Kinh Dị’ là tổng hợp bốn phim ngắn. Nhưng không giống ba phim đầu, phim thứ tư không hề có cảnh Kain bị kéo vào trong câu chuyện. Vậy các ngài đánh giá—”
“Câu chuyện thứ tư đạt.”
Hướng Dẫn Viên nói tỉnh queo khiến Kim Sanghyun đứng hình.
“Cậu không nghe chung à? Vì chuyện của Kain là những gì thật sự đã xảy ra trong Khách Sạn, nên không cần câu chuyện nó có hợp lý hay không. Nội dung chi tiết cũng toàn chuyện phi thường cả. Hai người còn lại cũng đồng ý chứ?”
Cô gái quầy lưu niệm và Thương Nhân gật đầu như chuyện hiển nhiên.
“Với lại cuối cùng mọi người vẫn sống hết, thế chẳng phải tiến trình tới giờ ít nhất vẫn là ‘hạnh phúc’ à?”
“Ờ–ờm... đúng vậy.”
“Vậy thí sinh Kim Sanghyun còn ý kiến gì nữa không?”
“Không.”
“Vậy chúng ta xét tiếp những câu chuyện còn lại.”
Cô bé bán lưu niệm lập tức giơ bảng O như thể đã chờ sẵn.
“Tiêu chí của tôi giống với biên kịch Do Inho trong phim. Tính hợp lý là quan trọng nhất, và tôi thấy cả ba câu chuyện đều đại khái là ổn.”
Songee gật gù. Tiêu chí xác nhận của Do Inho đúng là trùng với cách cô bé đánh giá.
Ngược lại, Hướng Dẫn Viên để lộ ra vẻ mặt phức tạp, không vội giơ bảng. Rõ ràng có một câu chuyện hắn ta không thích—ai cũng có thể đoán được đó là Truyền Thuyết Hồ Ly Thế Kỷ 21.
Kim Sanghyun lại cẩn trọng giơ tay.
“Hình như có một câu chuyện khiến ngươi thấy khó chịu?”
“Coi như hai câu chuyện đạt. ‘Ký Ức Tân Hôn’... ta thích kết thúc có hậu, nhưng trách chuyện phải ra tay giết gia đình sát nhân thì cũng là hơi ép. ‘Ở Nhà Một Mình’ thì ai cũng sẽ cho là cái kết hạnh phúc hoàn hảo rồi.”
May thật—hắn ta không đòi bắt bẻ việc Eunsol, trong vai Park Sumi, giết cả gia đình sát nhân. Nhưng Truyền Thuyết Hồ Ly Thế Kỷ 21 thì rõ ràng chẳng thể gọi là kết thúc có hậu.
“Truyền Thuyết Hồ Ly Thế Kỷ 21 thì ta vẫn không chắc. Ta vẫn nhớ cái kết thê thảm của Park Saerom. Cậu giỏi ngụy biện mà, thử thuyết phục ta xem sao?”
Kim Sanghyun gật đầu, bắt đầu lý luận:
“Thưa giám khảo, tôi muốn nói hai điểm. Thứ nhất, lý do câu chuyện Truyền Thuyết Hồ Ly Thế Kỷ 21 không có kết thúc có hậu không phải do người tham gia kém, mà vì bản thân kịch bản vốn không cho phép kết thúc có hậu.”
“Là lỗi của bản thân kịch bản sao?”
“Khi ngài chấm phim thứ hai, ‘Thủ Hộ Giả Của Tường Thành’, ngài trách Cha Jinchul vì giết hoàng đế và nói vẫn còn lựa chọn như ẩn cư đúng không?”
“Đúng.”
“Trong Truyền Thuyết Hồ Ly Thế Kỷ 21 có tồn tại ‘lựa chọn thay thế’ như vậy không? Không hề. Ngay từ khi nhân vật chính là một con hồ ly ăn thịt người, thì việc hi sinh hoặc phía con quái, hoặc phía con người là điều không thể tránh khỏi!”
“Ừm... Cứ cho là việc hi sinh con người là khó tránh khỏi, có thể hiểu được. Nhưng tại sao lại phải giết Park Saerom?”
Kim Sanghyun tắc họng.
Câu đó không thể bào chữa. Việc Kim Ahri giết Park Saerom thực chất là để hợp thức hóa với sở thích của tên thương nhân, sau khi đã bỏ qua sở thích của hướng dẫn viên.
“...Tôi xin nói điểm thứ hai. Ngài bảo hai trên ba câu chuyện đạt, đúng chứ?”
“2/3 đạt, 1/3 không, nên gộp lại là đạt?”
“Đúng vậy.”
“Được, vậy quyết định thế đi.”
Hướng Dẫn Viên không tranh cãi thêm nữa và lập tức giơ bảng O. Kim Sanghyun hơi nghiêng đầu.
Dễ hơn mình tưởng nhỉ? Mình còn tưởng phải dùng mấy luận điệu khiên cưỡng cơ chứ... Như thể kết quả đã định sẵn vậy.
Không khí căng thẳng trong rạp dịu xuống. Vì cô gái quầy lưu niệm lẫn hướng dẫn viên đều đã tuyên bố đạt.
Lúc này, đánh giá của giám khảo cuối, thương nhân đã chẳng còn quan trọng. Có lẽ chính vì vậy?
Thương nhân để lộ ra biểu cảm có phần thoải mái.
“Phù! May quá, hai người trước đã tuyên bố đạt rồi, nên ta được quyền nói thẳng luôn. Thành thật mà nói, trừ Truyền Thuyết Hồ Ly Thế Kỷ 21, mấy chuyện còn lại đều chỉ là hạng xoàng! ‘Ký Ức Tân Hôn’? ‘Ở Nhà Một Mình’? Hai cái kết đó quá cliché! Có bao nhiêu hướng thú vị hơn mà không đi?”
Trong bầu không khí đã thả lỏng, Cha Jinchul tò mò hỏi:
“Những hướng thú vị hơn đó là gì?”
“Hỏi hay lắm! Ví dụ ‘Ký Ức Tân Hôn’—cậu em trai lớn lên trong gia đình sát nhân sao có thể bình thường được? Rõ ràng là có khả năng sa vào con đường tăm tối! Kiểu như cô Park Sumi dẫn thằng bé đi thành cặp đôi sát nhân chuyên quá giang—”
“Trời ơi! Ngươi thấy thế mà là vui à? Còn Ở Nhà Một Mình thì sao?”
“Bố mẹ Kevin trông có phần đáng nghi chứ? Căn nhà đồ chơi đó chắc do họ mua, rồi họ lấy đủ loại lý do để bỏ con lại một mình trong nhà?”
Songee nghiêng đầu:
“Thật ra ta cũng từng nghi ngờ họ một lần.”
“Trong nhà mẫu cũng có nhiều bí ẩn. Ta thấy nó giống một món đồ có cơ chế để hút con người vào. Sao các cô cậu không dùng nó để hút thêm người khác?”
“...”
Mọi người nghe những hướng phát triển điên rồ do tên thương nhân gợi ý đều há hốc miệng.
Bởi không ai tưởng tượng nổi chuyện biến nạn nhân bị bắt cóc trở thành kẻ xấu lần nữa, hay chủ động vác món đồ có sức mạnh đáng ngờ đi bắt người dân vô tội.
Kim Sanghyun nhìn hắn với vẻ không thể nào hiểu nổi:
“Vì lí do quái quỷ nào mà ngươi lại làm những thứ như thế?”
“Chẳng phải nó vui sao?”
“...”
“Không, chứ cơ hội tốt như vậy mà không dùng thì chẳng phải kỳ lạ hơn—”
“IM LẶNG HẾT ĐI! Đến đây thôi!”
Đúng lúc đó, hướng dẫn viên hét lên, rồi bước ra trước màn hình.
“Chúc mừng! Các vị đã giải quyết toàn bộ phim của Hotel Cinema. Giờ, hãy chào đón những đồng đội vất vả của mình bằng một tràng pháo tay!”
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 135
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 2, Hành Lang
Lời Khuyên Hiền Triết: 0
- Han Kain
Ý thức từ từ trở lại.
Khi tôi đang lần lại cuộc trò chuyện rối rắm trong quán cà phê, một giọng nói hồ hởi vang lên bên cạnh:
“Yay! Cuối cùng cũng xong rồi! Người cuối là ai vậy? Là Kain đúng không?”
“Ờ, đúng vậy.”
“Wow! Giọng đó nghe... hơi khó chịu nha?”
“...”
Một khoảnh khắc ngắn ngủi ăn mừng hội ngộ.
Hướng dẫn viên nói thêm bằng giọng vui chưa từng thấy:
“Vậy thì! Hotel Cinema xin kết thúc tại đây!”
“...”
“...”
Mọi người đồng loạt nhìn hắn ta như muốn hỏi ngươi đang nói cái quái gì vậy.
Tên hướng dẫn viên vẫn trưng ra bộ mặt tự tin như thể đang hỏi tại sao, Ahri cuối cùng lên tiếng:
“Khoan, còn phần thưởng thì sao? Vượt phòng nhiệm vụ lúc nào mà chẳng có phần thưởng! Lần trước qua Phòng 106 ở tầng 1 còn có cả sự kiện rút thăm nữa mà? Lần này không có gì à?”
“Phần thưởng? Chẳng phải các cô cậu đã nhận rồi sao?”
Nghe câu đó, cả nhóm trở nên hoang mang. Riêng tôi thì có cảm giác là tôi đã biết nó là gì rồi.
Tôi biết cuộc trò chuyện với biên kịch Do Inho và những người kể chuyện khác ở quán cà phê vốn đã là một dạng phần thưởng.
Nhưng chỉ vậy thôi sao?
Tôi thừa nhận thông tin ấy rất bổ ích, hàm chứa nhiều điều phải suy nghĩ. Nhưng nếu đó là toàn bộ phần thưởng, thì hơi hụt hẫng chứ nhỉ?
“Cô Eunsol, sao cô không thử đến Phòng 105 mở ngăn kéo xem?”
Khi Eunsol-noona còn trợn mắt không tin nổi, thì lại vang lên âm thanh quen thuộc:
“Bùm!”
“...”
“...”
“Ngươi làm ơn đừng tự tạo hiệu ứng âm thanh nữa được không?”
Với tiếng càu nhàu cuối cùng của ông già, Phòng 204, Phòng Nhiệm Vụ ‘Hotel Cinema’ đã hành chúng tôi suốt mấy ngày, cuối cùng cũng kết thúc.
...Có nên kể cho họ về cuộc đối thoại mình nghe được trong quán cà phê không?
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 135
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 2, Hành Lang
Lời Khuyên Hiền Triết: 0
- Han Kain
Sau khi rời Phòng 204, mọi người đi về phía bàn ăn nhẹ.
“Eunsol đâu rồi?”
“Noona đi đến Phòng 105 theo lời hướng dẫn viên nói khi nãy.”
“Không biết họ đưa gì nhỉ?”
Một lúc sau, Eunsol-noona quay lại. Vẻ mặt của chị ấy cực kỳ khó tả.
Chúng tôi cũng đơ ra y như vậy khi thấy vật phát sáng trong tay chị. Một nửa tấm vé mà bọn tôi nhận được như phần thưởng đặc biệt ở Phòng 202 giờ đây đã được hoàn thiện.
Cuối cùng, tấm vé thứ hai cũng vào tay chúng tôi!
Cả bàn ăn nhẹ rơi vào yên lặng. Bác sĩ là người cẩn thận mở lời trước:
“Có vẻ... đã đến lúc nói về chuyện mọi người cứ né tránh.”
“...”
“Ý tôi là chuyện hồi sinh mẹ của cô Ahri—cô Miro. Tôi nghe nói mọi người đã bàn qua trước khi đánh thức tôi.”
“...”
“Tôi nghe mọi người đã nói sẽ chỉ dùng vé khi tìm được cách khôi phục tâm trí cô ấy? Chẳng phải có thể làm việc đó ở Phòng Gương Kính sao? Giờ tấm vé cũng có rồi.”
“Chuyện đó… là đúng.”
Ahri nhìn chúng tôi có phần lo lắng. Thực ra chúng tôi đã từng nói gần giống như vậy. Ai cũng bắt đầu cẩn thận đưa ra ý kiến.
Lạ thật—đầu tôi bỗng trở nên tỉnh táo một cách kỳ lạ. Có phải vì tôi vừa nhớ đến nụ cười tươi rói và quả cầu tuyết của một cô gái quen thuộc từng ném sau lưng tôi không?
“Vậy thì... hãy bắt đầu tìm hiểu cách dùng Phòng Gương Kính. Khi xem phim tôi có một ý tưởng. Seungyub?”
