User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 135
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 2, Phòng 204 – Phòng Nhiệm Vụ, ‘Hotel Cinema’
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Nếu cảnh tượng Seungyub cho thấy ngay trước khi chết đúng như tôi nghĩ, thì Kevin bằng cách nào đó phải rời khỏi dinh thự sau khi giải quyết những hiện tượng kỳ lạ cậu ta bị cuốn vào.
Thế nhưng sau khi đi dạo loanh quanh từ tầng một đến tầng ba, tôi không tài nào tìm ra cách để xử lý mấy hiện tượng quái gở đó. Cũng chẳng tìm được lối đi ra ngoài hay chìa khóa mở cánh cửa chính mà bố mẹ Kevin đã khoá lại.
Tất nhiên, tôi biết có cách để ra ngoài. Chỉ cần thuyết phục Dollyphant húc đổ bức tường là xong. Nhưng tôi lại thấy bất an khi nghĩ đến việc táo bạo như kiểu mức phá tường biệt thự.
Kiểu gì cũng sẽ chọc giận “thứ đó” ở bên ngoài. Con quái vật chỉ vung nhẹ tay đã giết Seungyub, chắc chắn có thể xé xác cả Dollyphant như đồ chơi!
Thêm nữa, tôi cũng nghi ngờ việc thuyết phục Dollyphant đập tường trốn ra có thật sự là cách mà một thằng nhóc 12 tuổi bình thường tự nhiên nghĩ ra hay không.
Nhưng giờ tôi chẳng nghĩ được cách nào khác. Và còn tệ hơn khi Dollyphant cứ gào từ tầng trên khiến tôi càng thêm bứt rứt.
“Keee-vin! Sao chị phải tự đi tìm bánh quy một mình hả trời?!”
“Đ-đợi chút thôi ạ!”
Tôi vội chạy lên chỗ Dollyphant đang giận dữ, cố thuyết phục nó.
“Dollyphant! Có vẻ trong nhà này hết đồ ăn vặt thật rồi.”
“Cái gì? Thế giờ tiệc trà—”
“Mình ra ngoài đi!”
Mắt Dollyphant trợn tròn.
“Phá tường rồi ra ngoài thôi. Biết đâu bên ngoài kia có cả đống bánh!”
Dollyphant nghiêng đầu, rồi bất ngờ phản bác một cách tỉnh táo lạ thường.
“Đang giờ dùng trà mà tự dưng đòi ra ngoài? Kevin, hành xử như vậy là thiếu đứng đắn lắm!”
Tôi sững lại một giây, rồi thoáng cái nghĩ ra cớ khá hợp lý.
“Dollyphant! Cậu không đọc kỹ sách à? Rất nhiều tranh minh hoạ miêu tả cảnh uống trà ngoài vườn, đúng không?”
Dollyphant như sực nhớ ra, gật đầu ngay.
“Được thôi! Nhưng phá tường thì vẫn quá là thiếu đứng đắn. Ra ngoài bằng cửa ấy.”
Dollyphant xuống tầng một, dùng vòi chạm chỗ này chỗ kia quanh cửa rồi bắt đầu phát cáu.
“Nó không mở!!”
- Rầm!
Trớ trêu thay, chính nó vừa bảo phá tường là hành vi thiếu đứng đắn, trong khi giờ nó đang bực mình lấy cả cái thân to đùng mà húc cửa.
- Ầm!
Đến cú húc thứ ba thì cửa biệt thự không chịu nổi nữa, bật tung. Nhưng thế giới đằng sau cửa lại bị chặn bởi cái gì đó trông như một tấm vải nâu sậm, bông mềm.
“...Cái gì?”
“Kevin? Sao bên ngoài lại như thế?”
“Em cũng không biế—”
Lời Khuyên: 3 → 2
Lăn sang phải ngay lập tức!
Khoảnh khắc tôi thấy luồng sáng khổng lồ lóe lên từ trong bóng tối khi tấm vải lông đó rách toạc—cơ thể tôi theo phản xạ lăn sang một bên!
Cùng lúc đó, con mèo điên Cathy bắt đầu húc đầu vào dinh thự khiến cả căn nhà rung lắc mạnh!
“Kyaaah! Kevin~! Cứu chị với!”
Gọi mình làm cái gì?!
Với cả Cathy, xin mày! Sao tự nhiên dí cái đầu vào cửa biệt thự?! Đang yên đang lành lại lắc cái biệt thự này làm cái gì nữa?! Chắc chắn phải có lý do!
“Uwaaah!”
“Kyeeek!”
Cơn hỗn loạn diễn ra không lâu. Cathy nhanh chóng mất hứng với cái biệt thự và bỏ đi đâu đó.
Bên ngoài biệt thự chính là “nhà thật của Kevin”, và Cathy – con mèo không hề xuất hiện trong dinh thự – đang lang thang bên ngoài. Khi thấy cái mặt mèo khổng lồ mờ mờ trên màn hình ngay trước khi Seungyub chết, tôi đã nhận ra điều đó.
Đồng đội tôi thì không nhận ra hình ảnh mờ ảo đó là mặt mèo vì nó quá to, nhưng tôi nhận ra ngay, vì tôi đã từng trải qua cảnh tương tự khi ra khỏi quả cầu tuyết ở tầng hai Khách Sạn.
Nếu bên ngoài là “nhà thật của Kevin”, vậy nơi mình đang ở là cái gì? Một dạng nhà búp bê? Kevin bị triệu hồi vào một ngôi nhà mô hình?
Tạm thời thì tôi cần phải ra ngoài mới biết được. Khi tôi đang băng qua dinh thự hỗn độn để đến cửa chính, Dollyphant kẹt trong góc lại nói một câu khó tin:
“...Kevin. Không được tự tiện ra ngoài đâu, nguy hiểm lắm.”
Buồn cười thật. Dollyphant lại là thứ khuyên tôi không nên ra ngoài. Nhưng nó nói đúng, ra ngoài kia liều lĩnh là chết.
Lời Khuyên: 2 → 1
Có cách nào để ra ngoài an toàn không?
Khi gặp gấu trong rừng, thì không cần phải chạy nhanh hơn con gấu.
Câu chuyện này vô cùng nổi tiếng rồi. Khi gặp thú săn mồi trên núi, chỉ cần chạy nhanh hơn người đi cùng là sống, không nhất thiết phải chạy nhanh hơn bản thân con thú. Khi tôi liên hệ “bài học” này với tình cảnh hiện tại, câu trả lời hiện ra.
Tôi phải ra cùng với đám búp bê.
“Em phải ra ngoài.”
“Kevin! Em vừa thấy con quái vật đấy rồi mà? Ra ngoài nguy hiểm lắm!”
Tôi không trả lời, bắt đầu chuẩn bị rời đi.
Tôi mang theo Happy Happy đã hóa thành búp bê với hi vọng nó sẽ đỡ đòn thay tôi được một lần. Tôi cũng nhặt mấy đường ray gần Thomas đang lăn lóc vì căn biệt thự gặp chấn động, rồi trải ra hướng cửa chính đã bị húc đổ.
Thomas đứng dậy, hú còi, rồi lao ra cửa. Tôi bám theo phía sau thật cẩn thận. Trước khi bước ra một bước, Dollyphant xuất hiện bên cạnh tôi.
“...”
“Cùng đi thôi!”
Không ngờ thật. Tôi còn chẳng buồn thuyết phục Dollyphant, vì nghĩ sau khi gặp Cathy thì nó sẽ không ra ngoài nữa.
“B-bên ngoài chắc chắn phải có bánh quy!”
“...Ừ, mong là vậy.”
- Két!
Tiếng rít vang lên khi Thomas lao ra ngoài. Dollyphant và tôi liền theo sát. Vừa ra khỏi cửa, tôi lập tức quan sát xung quanh.
Đây là đâu? Một kệ treo tường trong “căn nhà thật”? Lẽ nào mình vừa ở trong một mô hình dinh thự đặt trên kệ suốt thời gian qua?
Tôi đảo mắt lia một vòng kiểm tra khung cảnh quanh cái kệ—
“Meow!”
- Rầm!
“Kyaa!”
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, con mèo chết tiệt nghe tiếng còi Thomas liền lao đến!
“Đ-địt mẹ! Con mèo điên—khoan đã? Kevin?”
Tôi thật sự không tin nổi vào mắt mình. Tôi – đang sống trong cơ thể Kevin – đang đứng đây, mà bên ngoài lại có một Kevin khác?
Chuyện gì thế này?
Kevin bên ngoài nằm trên ghế sofa bên dưới kệ, mắt nhắm lại như đang ngủ.
Vậy chỉ có tinh thần cậu ta bị kéo vào dinh thự?
- Toạc!
“C-cứu vớii!”
Nghe tiếng xé toạc như tiếng đồ chơi bị giật nát ở phía xa, tôi biết ngay mình đã hết thời gian.
Sau Thomas, Happy Happy và Dollyphant nằm xuống… thì sẽ tới lượt mình!
Tôi nhảy khỏi kệ, lao về phía sofa. Tôi nhảy mà chẳng kịp nghĩ gì tiếp theo!
Trong khoảnh khắc rơi qua không trung, thời gian cứ như chậm lại, giống kiểu người ta bảo “cả đời hiện lên trước mắt”. Và rồi dòng lời khuyên cuối cùng xuất hiện.
Lời Khuyên: 1 → 0
Dịch chuyển lên nhãn cầu của Kevin!
- Rầm!
“...”
Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trên sofa. Mắt phải đau nhói, tôi dụi mắt rồi nhìn quanh. Có một món đồ chơi Lego nhỏ cạnh tôi. Nhìn kỹ thì nó giống Kevin tới ngạc nhiên.
“Meow!”
Cathy kêu ầm ĩ trên kệ. Tôi lập tức túm gáy nó kéo xuống, rồi thấy một toa tàu đồ chơi gãy đôi và con voi nhồi bông với cái vòi bị xé rách.
Tôi đẩy mạnh Cathy vào phòng, rồi đi lấy băng keo gắn lại cái vòi cho Dollyphant, nó đã cố hết sức giúp tôi. Lúc tôi đang loay hoay thì Suzy vốn ngủ gần đó tỉnh giấc.
“Gâu!”
Vừa mở mắt, Suzy có vẻ bất an liền chạy tới. Nhìn thấy búp bê Happy Happy nằm gần đó, nó co mình lùi lại vì kinh ngạc.
“...Rốt cuộc tất cả với tao và mày… chỉ là mơ thôi sao?”
“Gâu!”
“Cả hai ta đều bị kéo vào cái dinh thự trên kệ đó à?”
“Gâu?”
“Mày cũng trải qua nhiều chuyện rồi.”
Tôi tựa lưng lên tường thở dài. Không gian bỗng rung chuyển.
“...Cuối cùng cũng hết rồi. Đây là lời chia tay, nhưng dù sao cảm ơn mọi người. Mọi thứ ổn cả rồi.”
Tôi nhắm mắt, một tay ôm con Dollyphant đã được sửa, tay còn lại ôm con Golden Retriever.
***
“...”
Mùi cà phê quen thuộc phả vào mũi. Có lẽ do tôi vừa trải qua quá nhiều, tôi vừa xoa cái cổ đang nhức lên vừa nghe Cha Eunpyo kể chuyện.
“Điều đó có buồn cười không? Một con búp bê hề phát ra âm thanh kỳ quái, một con tàu quay tít và cười điên loạn, rồi một con voi đập phá liên hồi chỉ vì muốn uống trà! Cuối cùng tôi còn… dịch chuyển nữa chứ, mọi người thấy đó?!”
Ủa? Đừng bảo anh ta gặp vấn đề với phần dịch chuyển ở cuối đấy nhé?
“Nhưng anh bảo tất cả chỉ là mơ, đúng không?”
“Đúng vậy. Lúc đó tôi còn nhỏ mà. Nó sống động kinh khủng… nhưng cuối cùng vẫn là mơ thôi. Ờ thì, sự thật là vậy. Nhỉ? Dù mấy người ở đây đều từng có trải nghiệm khó tin...”
May quá. Anh ấy coi nó như mơ trẻ con nên không để tâm nữa!
Nếu biết vậy tôi đã mang cả Quỷ Thư đi dùng mà không gặp vấn đề gì cả.
“Hừm…”
“...Xin lỗi, cuối cùng chỉ là một giấc mơ, nên nó chắc nghe cũng nhạt.”
“Gì cơ? Aha! Eunpyo, cậu hiểu lầm khi thấy tôi ‘Hừm!’ rồi. Tôi không phải thất vọng mà phản ứng vậy đâu. Tôi đang nghĩ rằng có khi có chuyện bí ẩn mà ngay cả cậu cũng chưa biết.”
“Chuyện bí ẩn… mà chính tôi còn không biết?”
“Cậu bảo đó chỉ là giấc mơ của trẻ con, nhưng rõ ràng con chó cậu nuôi cũng gặp cùng một giấc mơ, đúng chứ?”
“T-thực ra chuyện đó cũng làm tôi thấy lạ! Suzy từ đó đến lúc chết đều sủa mỗi khi thấy búp bê hề.”
“Biết đâu đấy. Có khi Eunpyo thực sự đã bị kéo vào một căn nhà mô hình bí ẩn rồi trốn ra ngoài. Đời này chuyện kỳ bí nhiều lắm. Mà này, mô hình đó sau này cậu xử lý sao?”
“Ờ thì… một ngày nào đó nó đột ngột biến mất.”
“Oh ho! Thế thì bí ẩn thật rồi. Hay đấy. Câu chuyện thú vị, tôi ‘xác nhận’ nhé.”
Tôi thở phào. Cuối cùng cũng vượt qua được.
Rồi ánh mắt biên kịch Do Inho hướng sang tôi, người cuối cùng còn lại.
“Giờ chỉ còn người cuối cùng.”
“…Phải.”
Mình nên kể gì đây? Mình có gì đặc biệt không? Nếu không thì—
“Ngày xưa, tôi từng mơ một giấc mơ lạ.”
Ngay khi câu “lời thoại” bắt đầu, tôi không còn điều khiển được cơ thể nữa.
“Giấc mơ, cậu nói vậy sao?”
“Hôm đó gió lạnh thổi, là vào một buổi tối tháng Hai. Tôi là học sinh cuối cấp vừa thi đại học xong. Chắc khoảng thời gian đó là một trong những ‘thời khắc vàng’ của đời người ấy chứ?”
“Chắc chắn là như thế.”
“Tôi đi du lịch bụi một mình. Nói ra thì xấu hổ, nhưng điểm thi của tôi cũng khá, nên tôi được cho kha khá tiền tiêu vặt. Nhờ vậy mà chuyến đi rất thoải mái. Điểm đến cuối cùng là một khách sạn trên đảo Jeju…”
***
Đó là một câu chuyện dài. Nghe chính miệng mình tóm tắt trải nghiệm ở “Khách Sạn” thật vừa lạ lùng vừa thú vị.
Có những đoạn tôi tự hỏi sao mình hành động ngu ngốc thế; có đoạn tôi lại nghĩ: “Ồ, mình làm vậy đi, nhưng cũng ngầu phết.”
Và rồi thời gian dài trôi qua—
“Và thế là đến hiện tại.”
“Oh ho.”
Biên kịch Do Inho trầm ngâm một lúc rồi hỏi với vẻ đầy hứng thú:
“Theo lời cậu Kain thì nơi này là một căn phòng bên trong cái gọi là ‘Khách Sạn Pioneer’, đúng chứ?”
“Đúng vậy.”
“Cậu bảo đây là một phần của Phòng 204, Hotel Cinema? Thậm chí cuộc trò chuyện này của chúng ta cũng nằm trong nội dung phim kinh dị, kiểu kịch trong kịch?”
“Đúng vậy.”
“Thú vị thật. Hấp dẫn đấy. Kiểu này ít nhất đem làm webtoon cũng có thể được…”
“T-thật sao?”
“Nhưng khi nghe cậu kể, tôi có một câu hỏi.”
“Là gì vậy?”
Bất chợt, Do Inho vươn cổ, nhìn thẳng vào tôi.
