Chương 534: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (20)
Chương 534: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (20)
- Han Kain
Một thỏa thuận cuối cùng cũng đạt được theo cách khá kịch tính.
Sophia đã đồng ý rằng sẽ chấp nhận Fortuna, rồi ngồi phịch xuống sofa với vẻ mặt u ám, dường như bị cảm xúc tự ghét bản thân nuốt chửng.
Tôi mỉm cười tươi rói, rồi bước lại gần cậu em.
“May mà mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa. Chúng ta ra ngoài kiểm tra vị trí của Thủ Hộ Giả một chút nhé?”
“Kiểm tra vị trí ạ? Vì anh phải mặc rất nhiều quần áo nên nếu chỉ mình em ra ngoài thì—”
“Anh có chuyện muốn nói.”
“À, em hiểu rồi.”
Tôi dẫn cậu trai trẻ đang hơi bối rối ra ngoài.
Và thế là hai người rời khỏi phòng khách sạn.
Một lúc sau, ‘một tôi khác’ xuất hiện trong căn phòng khách sạn.
“Ơ?”
Ahri và Ông hơi giật mình.
Sophia mở to mắt.
“Cái—”
Tôi ra hiệu bằng khẩu hình ‘im lặng’, mọi người lập tức im bặt, Ông thậm chí còn che miệng Miro lại vì sợ cô bé lỡ nói ra.
Ngay sau đó, Ahri khẽ gật đầu rồi ra dấu.
“Xong rồi.”
“...”
“Em đã dựng một bức tường vô hình xung quanh, âm thanh sẽ không lọt ra ngoài.”
“Cũng hơi kỳ nếu hoàn toàn không có gì lọt ra ngoài. Thôi cứ bỏ bức tường đi, mấy người nói chuyện với nhau vài phút đi. Để anh dẫn thằng bé đi ra xa đã.”
Khoảng 10 phút trôi qua.
Khoảng cách như vậy thì dù là cao thủ võ lâm cũng không thể nghe thấy.
- Bốp!
Tôi khẽ vỗ tay để thu hút sự tập trung của mọi người.
“Lúc nãy, ở đoạn cuối tôi thấy có gì đó rất lạ.”
“Đoạn cuối?”
“Chuyện cậu ta đề nghị Thiên Đường với Sophia.”
“Ơ… ơ?”
Nhìn Ahri lúc này mới nhận ra điều bất thường, tôi lại hỏi Sophia để xác nhận.
“Sophia.”
“Vâng ạ.”
“Chuyện muốn đến Thiên Đường, 50 năm trước cô có nói với những người xung quanh không?”
“Hoàn toàn không ạ. Ngoài Người ra thần chưa từng nói với ai.”
“Vậy là cô chỉ nói chuyện đó với những người ở đây. Thế thì tại sao cậu ta lại biết được?”
Bầu không khí căng thẳng khiến mọi người im lặng.
“Có kẻ nào đó không rõ danh tính đã truyền thông tin về chúng ta cho cậu ta. Nghĩa là đã có sự can thiệp. Và…”
“Và?”
“Sophia, cô nói 50 năm trước đã biến Fortuna thành một đống thịt bầy nhầy, đúng không?”
“Chuyện đó… tuy là quyết định của riêng thần nhưng—”
“Không cần biện minh đâu. Cô đã giết cậu ta đến mức không thể hồi phục nổi, đúng không?”
“Vâng ạ.”
“Thế cậu ta đã hồi phục bằng cách nào? Cô cũng nói chính cậu ta cũng không dùng Hòm Linh Hồn mà.”
“Hức!”
Miro giật mình đến nỗi nấc cụt.
“Còn một điểm đáng nghi nữa.”
Ahri dường như cũng đã đoán ra điều gì đó, cô nghiêm mặt nói.
“Những điểm anh nói, phải đến khi chúng ta rời xa khỏi Fortuna thì em mới nhận ra.”
Ba vấn đề.
Thứ nhất, cậu ta biết mục tiêu mà Sophia chỉ nói với tôi, và tôi cũng chỉ nói lại cho Ahri, Miro và Ông.
Thứ hai, cậu ta có thể hồi sinh dù không dùng tới Hòm Linh Hồn.
Thứ ba, phải đến khi rời xa Fortuna, thì đồng đội của tôi mới nhận ra hai điểm trên.
“Em nghĩ ra một giả thuyết khá chắc chắn.”
“Nói thử xem.”
“Yaldabaoth đã hồi sinh Fortuna. Thông tin liên quan đến Sophia cũng là do hắn truyền lại.”
“Khoan đã, Yaldabaoth làm sao biết được? Không lẽ hắn có thể biết hết mọi chuyện xảy ra trên Trái Đất à?!”
“Cũng không phải là không thể, nhưng có một khả năng đơn giản hơn.”
“Dạ?”
“Sophia, vì cô luôn giữ mảnh gương làm át chủ bài.”
“À…”
Ahri hỏi.
“Giống như việc khiến con người yêu thương rồi lại căm ghét nhau, liệu hắn cũng ban cho Fortuna một dạng năng lực thôi miên chăng?”
“...”
“Để chúng ta không nghi ngờ gì mà chấp nhận Fortuna?”
“Có lẽ vậy.”
“Ha, nhưng kể cả có biết rồi thì cũng vẫn là vấn đề đấy nhỉ?”
“...”
“Chúng ta cần Fortuna. Nếu không có cậu ta thì ai có thể đối đầu với Thủ Hộ Giả?”
Tôi nhìn chằm chằm Ahri, người đã quay lại với việc gọi người đó với cái tên “Fortuna”.
“Sao vậy?”
“...”
“Kain?”
“Anh nghĩ mình đã hiểu được một đặc tính của Yaldabaoth.”
“Gì cơ?”
“Thanh kiếm tuyệt thế do kẻ khác rèn ra, không có nghĩa là chúng ta không thể sử dụng.”
Ngay sau đó, phân thân đang đi quanh phòng khách sạn biến mất.
***
- Han Kain
Từ lúc nào đó, mối quan hệ giữa tôi và các đồng đội bắt đầu thay đổi một cách tinh tế.
Dù tôi có cứu Aedia đi nữa, nhưng chỉ vì một hành động đó mà họ lại tin tưởng, rồi để Aedia thao túng họ hàng trăm, hàng nghìn năm?
Nếu là những đồng đội trước kia, họ sẽ không làm vậy.
Họ sẽ phớt lờ quyết định của tôi, coi đó là sai lầm, và lẩm bẩm kiểu:
“Ôi trời, thằng ngốc Kain này! Thằng nhóc này đúng là hậu đậu thật!”
Rồi giết Aedia.
Sau khi tôi có được Thấu Triệt, rất nhiều thứ đã thay đổi.
Ngay cả Quỷ Thư hay Thái Dương Thần Thánh cũng không thể khiến mọi thứ thay đổi rõ rệt đến vậy.
Từ góc nhìn của các đồng đội, điều đó có nghĩa là áp lực mà Thấu Triệt tạo ra cực kỳ khủng khiếp.
Đối với đối phương chắc cũng vậy.
“Seungyub, dừng lại một chút được không?”
“Dạ?”
Tôi nghĩ lần cuối.
Liệu có khả năng mà Yaldabaoth đã nói cho cậu trai trẻ này biết rằng hiện giờ tôi không có Thấu Triệt không?
Câu trả lời nằm trong cuộc nói chuyện của tôi với Aedia.
Trước khi tôi nhắc đến Trí Tuệ, Aedia thậm chí còn không biết nó tồn tại.
Ngoài ra, dù tôi chưa khôi phục Phước Lành mà vẫn giả vờ như mình có Thấu Triệt, thì cô ta cũng không nghi ngờ.
“Khoảng 30 giây nữa phía trước có thể xảy ra tai nạn.”
“Ơ? Đột nhiên vậy?”
“Anh khó mà tùy tiện ra tay, nên em phải chặn lại thôi.”
- Kiiiiiii!
“Áaaaa!”
“Cái, cái gì vậy!”
Chiếc xe buýt đột nhiên lắc lư như đang nhảy múa rồi lao thẳng về phía một tòa nhà.
Là bởi tài xế đã bị một pháp sư vô danh điều khiển từ trước, nhưng dù là cao thủ võ lâm cũng không thể nhận ra chuyện đó.
Trong khoảnh khắc mọi người đều nghĩ tai nạn khủng khiếp sắp xảy ra—
“Ha!”
Cao thủ võ lâm lao đi cùng tiếng hét xung trận, chỉ trong chớp mắt đã xử lý xong tình huống.
Mọi người cảm thán, vây quanh cảm ơn anh ta.
Người đàn ông, giờ không còn có thể gọi là “cậu bé” nữa, nở nụ cười gượng gạo rồi nhanh chóng quay lại phía tôi.
“Anh. Chúng ta đi ra xa khỏi chỗ này đi.”
“Sao vậy? Mọi người đang gọi em là anh hùng mà.”
“Ngại lắm! Với lại, phần lớn vẫn là do anh phát hiện trước mà.”
“...”
Đêm muộn.
Dưới bầu trời tối, tôi đi quanh và nhìn chằm chằm vào cậu ta.
Cậu thanh niên, lúc đầu còn cười vui vẻ, nhưng từ lúc nào đó gương mặt bắt đầu lộ vẻ bất an.
Dù đã trôi qua hàng nghìn năm…
Chàng trai, thậm chí là cả Thánh Mẫu, vẫn bị Thấu Triệt gây áp lực.
“Sao, sao vậy anh?”
“Lại đây.”
Bên cạnh đài phun nước được trang trí đẹp mắt.
Tôi ngắt một bông hoa tím nhạt không tên mọc bên cạnh, rồi thả từng cánh hoa bay theo gió.
Hành động này có ý nghĩa gì à?
Tôi cũng không biết.
Trong phim, cứ mỗi khi có một phân cảnh thần bí là các cánh hoa đột nhiên bay tung tóe.
Nghe nói lúc Đức Phật thuyết pháp cũng có cánh hoa sen bay xung quanh, thì chắc đây là cảm xúc chung của toàn nhân loại.
“…”
“…”
Sau đó, tôi nhúng tay vào dòng nước chảy, hạ thấp giọng nói.
“Thật giống cuộc đời của chúng ta.”
Tôi cũng chẳng biết mình đang nói cái quái gì nữa.
Nhưng trong mấy phim Trung Quốc, các vị tiên nhân toàn nói mấy thứ kiểu vậy.
Sau đó, tôi tiếp tục dành thời gian cho đủ các loại “màn trình diễn thần bí”.
Cho đến khi đối phương bắt đầu cảm thấy tôi giống một ‘bán thần bí ẩn’ hơn là đồng đội trong Khách Sạn.
Cuối cùng, chàng trai không chịu nổi áp lực nên lên tiếng.
Cách nói chuyện của cậu ta cũng thay đổi một chút rồi.
Giống như không còn đủ tinh thần để giữ vẻ “thiếu niên” trước mặt tôi nữa.
“Anh… đã nhìn thấy điều gì ở tôi sao?”
“Khó mà nói.”
“Anh không thể nói thẳng ra sao?”
“Chuyện đó có cần thiết không? Người hiểu rõ nhất về cậu vẫn là chính cậu.”
“...”
“Khi phải đối mặt với một trận chiến lớn, nếu suy nghĩ quá nhiều thì cơ thể cũng sẽ trở nên chậm chạp.”
Một lúc sau, cậu ta bắt đầu tỏa ra một luồng khí chất trống rỗng.
“Khi tôi tỉnh lại… tôi đã nghĩ như thế này.”
“...”
“Tôi là ai? Tôi vẫn là Park Seungyub sao?”
“...”
“Seungyub ban đầu luôn thấy một cửa sổ mờ mờ, bên trên có viết vài con số. Một dạng cửa sổ trạng thái cho biết khi nào có thể dùng ‘Vận May Nghịch Thiên’ lần nữa. Nhưng mắt tôi không nhìn thấy.”
“...”
“Không chỉ là Vận May Nghịch Thiên, cả Thái Sơ Nhân Loại cũng đã biến mất. Thật ra nói ‘biến mất’ cũng kỳ. Trong phòng 207 tôi chưa từng dùng Phước Lành.”
“Đó là một câu chuyện thú vị đấy.”
“Sức mạnh tôi dùng không phải Phước Lành của Khách Sạn. Chỉ là thứ tồn tại vĩ đại bên kia tấm gương bắt chước, sau khi quan sát được vài dấu vết của ‘Vận May’ còn sót lại trong cơ thể tôi.”
“Ở phòng 206, Ma Vương cũng làm được trò tương tự. Dù sao thì các Tù Nhân có thể bắt chước được Phước Lành mà.”
“Đã mất đo Phước Lành, bản ngã của chính mình cũng trở nên méo mó… tôi vẫn còn là Park Seungyub sao?”
Lúc này tôi mơ hồ hiểu được nỗi băn khoăn của cậu ta.
“Cậu nghĩ mình không phải Park Seungyub, mà là một tồn tại riêng biệt, sinh ra ở phòng 207, Fortuna.”
“...”
“Nếu cậu nghĩ vậy thì việc giải quyết phòng 207 không phải là trốn thoát với cậu, mà ngược lại, là cái chết. Vì thực tại của cậu chính là căn phòng này.”
“Không phải vậy sao?”
Đây là ý đồ của Yaldabaoth sao?
Fortuna, người đã chấp nhận rằng giải quyết phòng 207 tức là sẽ tự giết mình, và phát điên ở khoảnh khắc cuối cùng?
“Khi tôi dùng Thấu Triệt nhìn cậu, tôi thấy hai khả năng.”
“Hai khả năng?”
“Một tương lai nơi quan hệ của cậu với đồng đội đã đổ vỡ. Có người nói phải đuổi cậu đi, có người nói phải ‘thanh tẩy’ sự sa đọa của cậu.”
“...”
“Khả năng kia lại hoàn toàn khác. Như mọi khi, chúng ta cười đùa nói chuyện với nhau quanh bàn ăn đầy thức ăn ngon. Chị Eunsol đùa rằng ‘nhát đâm’ của cậu đau quá, cậu cúi đầu xin lỗi rồi tất cả cùng cười với nhau.”
Cả hai khả năng đều là tương lai ‘bên ngoài phòng 207’.
Nói cách khác, tôi đang giả vờ nói về tương lai của cậu ta, đồng thời cố gieo vào cậu ta một nhận thức.
Cậu sẽ không chết ở phòng 207. Sau đó vẫn còn tương lai. Fortuna và Park Seungyub là một.
“Yu-Yumi… thì sao? Cô ấy có còn ở bên cạnh tôi không?”
Có lẽ tốt hơn là không nói câu trả lời mà cậu ta mong muốn nhất.
Như vậy cậu ta sẽ càng khao khát hơn.
“Xin lỗi. Tôi không thấy xa tới đó.”
“Ư…”
“Khả năng chỉ là khả năng thôi. Nhìn tôi đi, tôi thấy rất nhiều khả năng bằng Thấu Triệt, nhưng để đạt được điều mình muốn tôi cũng phải giở đủ trò mà, phải không?”
“...”
“Điều quan trọng là lựa chọn. Là việc chính cậu chọn khả năng nào.”
Nói xong tôi quay lưng đi.
...
Tôi nhìn chàng trai đang chìm trong suy ngẫm vô tận.
Thật nghịch lý, nhưng chính những ‘suy nghĩ’ và ‘cuộc trò chuyện’ này lại chứng minh một sự thật mới mẻ.
Ahri, người đã nhìn thấy phía sau tấm gương và quay trở lại, vẫn đang tự mình chọn giúp chúng tôi.
“Một tôi khác” từng nhận được sức mạnh, mạnh mẽ hơn tôi cũng đã tự mình chọn cái chết.
Khi Yaldabaoth bóp méo tạo vật của hắn, thì hắn không tước đi ý chí tự do.
Điều đó có thể mang ý nghĩa gì?
Có lẽ…
Đến khoảnh khắc cuối cùng…
Chúng tôi sẽ trực tiếp đối mặt với Yaldabaoth.
***
- ???
Sáng sớm khi mặt trời vừa mọc, Ahri-noona bước tới.
“Seungyub, em hiểu hết kế hoạch rồi chứ?”
“Vâng ạ.”
Kế hoạch hay không thì nó cũng cực kỳ đơn giản.
Tôi và Sophia gây náo loạn ở trung tâm Jacksonville, Florida để thu hút sự chú ý của Thủ Hộ Giả rồi đánh nhau trực diện với hắn.
Trong lúc đó anh Kain sẽ đưa chị Ahri lên Mặt Trăng.
“Em làm được chứ?”
“Phải thử thôi. Em là Thiên Hạ Đệ Nhất Park Seungyub mà.”
“Phì!”
Chị tôi bật cười nhẹ.
Như mọi khi, chị ấy quá xinh đẹp khiến tim tôi suýt nữa thì lỡ một nhịp.
Không được!
Mình đã có Yumi rồi mà?
“Nhân tiện… chuyện với Sophia, và, ừm…”
“Không sao đâu ạ.”
“...”
“Không có lý do để đánh nhau đâu. Dù cô ấy có mất kiểm soát cảm xúc mà chửi em thì em cũng sẽ bỏ qua.”
“Nếu cô ta cười khúc khích nói rằng giết Yumi rất vui thì sao?”
Nghe vậy, Sophia ở xa liền phản ứng.
“Ahri! Cô tưởng tôi là kẻ tâm thần à?”
Trước khi chia tay, chị Ahri hỏi lần cuối.
“Seungyub. Đêm qua…”
“...”
“Chị có nghe em nói chuyện với Kain.”
“Anh ấy có nói nội dung không ạ?”
“Chỉ nói rằng em có nhiều suy nghĩ trong đầu thôi. Em đã giải quyết được chưa?”
Tôi nở nụ cười tươi để mọi người yên tâm.
“Tất nhiên. Em đã có câu trả lời rõ ràng. Thiên hạ đệ nhất cao thủ không thể để tạp niệm làm dao động trước trận chiến lớn.”
“Cái thằng ‘thiên hạ đệ nhất’ chết tiệt này!”
***
Khoảng 30 phút sau.
Tôi và Sophia đứng giữa trung tâm của khu phố Jacksonville, một nơi tấp nập người qua lại.
Giờ tôi chỉ cần gây náo loạn để kéo Thủ Hộ Giả tới.
“...”
“...”
Bầu không khí căng thẳng.
Sophia cẩn thận lẩm bẩm.
“Ừm… giờ chúng ta có nên bắt đầu—”
“Sophia. Cho tôi hỏi một câu.”
“Hỏi?”
“Bây giờ Kain-hyung đang nhìn tôi thông qua cô đúng không? Anh ấy đã nhập vào một phần ý thức của cô? Hay hai người đang liên lạc bằng ma thuật?”
“... Tôi không hiểu cậu nói gì.”
Câu trả lời cực kì bình tĩnh.
Nhưng nó không đủ để qua mắt Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Thủ.
“Tôi cũng đoán vậy rồi, và đúng thật. Thế này có hơi buồn đấy.”
“Cái, cái gì—”
“Kain-hyung, nghe cho kỹ này. Em đã suy nghĩ suốt đêm rồi.”
“...”
Tôi bình thản nói.
Kết luận đạt được sau một đêm suy nghĩ.
Sự giác ngộ của Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Thủ.
“Em không phải Park Seungyub. Từ khi Aedia cho em nhìn thấy tấm gương lần đầu, kể cả không phải chính xác khi đó, hoặc ít nhất từ lúc em chết đi rồi hồi sinh, Park Seungyub coi như đã chết.”
Ánh mắt Sophia trợn to vì sốc.
“Em đã nói với anh hôm qua rồi. Từ lúc đó, trong em có một sức mạnh kỳ lạ giả dạng làm Phước Lành. Hơn nữa sáng nay khi em hỏi khéo Miro, thì Vương Quốc Mộng Mơ cũng không còn coi tôi là đồng đội nữa.”
“... con bé bất cẩn này!”
“Đừng trách Miro quá. Sự thuần khiết đó sẽ có lúc trở thành sức mạnh. Hơn nữa, nếu nghĩ kỹ thì anh cũng vậy thôi mà.”
“Horus đại nhân—”
“Bảo Sophia im đi.”
“...”
“Từ giờ phút này, tôi không nói với tư cách Park Seungyub, mà là Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Thủ. Horus, trên đời có đồng đội nào vừa giám sát vừa lừa dối nhau không?”
“...”
“Ngay từ đầu anh đã không coi tôi là đồng đội, vậy làm sao tôi có thể tin mình là Park Seungyub?”
Sophia, hay đúng hơn là Horus, không biết nói gì.
Tôi nhìn đối phương, hoặc hai người đối phương, rồi lấy ra Hòm Linh Hồn.
“Đây là…”
“Chúc mừng. Giờ cô sẽ đến Thiên Đường. Cuối cùng cũng gặp lại người mẹ hằng mong ước rồi. Dù nói thật thì chắc chị Eunsol sẽ hơi sốc đó!”
Khoảnh khắc cuối cùng.
Cô gái vừa đạt được bất tử, nhìn cao thủ võ lâm đang lao tới cái kết của mình.
“Cậu… giờ định làm gì?”
“Đêm qua khi tôi chắc chắn mình không phải Seungyub, tôi đã rất sợ.”
“Gì cơ?”
“Tôi sợ chết. Dù đã sống qua hàng nghìn năm, tôi hiếm khi bị nỗi sợ cái chết giày vò như vậy. Nhưng đêm qua tôi đã bị nó tra tấn cả đêm.”
Nhìn đôi mắt xanh phủ đầy hỗn loạn của Sophia, tôi nhớ đến nỗi băn khoăn từ lâu.
Tôi đã luyện võ lâu hơn cả Lee Ja-seong, nhưng chưa từng chạm tới cực hạn.
Tôi nghĩ đó là do thiếu đi thiên phú.
Không có thiên phú ngàn năm có một như Lee Ja-seong, nên dù tu luyện bao lâu cũng không thể bước một bước cuối đó.
Hòm Linh Hồn ban cho tôi bất tử.
Đó là vũ khí mạnh nhất của tôi.
Và cũng là giới hạn lớn nhất của tôi...
Tôi từ từ tụ khí, xóa mọi tạp niệm, chỉ giữ lại một ý niệm.
Rồi, một tồn tại nhận ra biến động tiến lại gần.
Ánh nhìn vĩ đại quan sát vạn vật.
Thủ Hộ Giả của thế giới, do Đấng Tạo Hóa Giả Dối tạo ra.
“Đáng sợ thật.”
Cảm nhận nỗi sợ khiến làn da tê dại, tôi bật cười.
“Niềm tin vào cơ hội lần sau khiến chúng ta trở nên yếu đuối.”
“...”
“Vì còn có một lần sau, nên lần này bỏ cuộc cũng được. Vì thế những kẻ bất tử trước cường địch luôn chọn bỏ chạy, chờ cơ hội lần sau.”
“...”
“Chúng ta cần có kết thúc.”
“Lời khuyên đó dành cho anh à?”
Lần đầu tiên, Horus nói qua miệng của Sophia.
“Trong khoảnh khắc quan trọng nhất… mong rằng chính anh cũng đừng lùi bước. Tôi tin trên đời có những bức tường không thể vượt qua bằng hai ba lần thử, mà chỉ có thể vượt qua ngay lần đầu tiên.”
“... Anh sẽ ghi nhớ. Cho anh hỏi một câu. Cậu nói mình không phải Seungyub, vậy tại sao vẫn giúp chúng tôi?”
Câu trả lời quá đỗi đơn giản.
“Vì các người phải thắng thì Yumi mới có thể sống lại!”
“Chắc chắn rồi.”
“Chắc chắn?”
“Anh sẽ cố hết sức để cứu được cô ấy.”
“Tôi tin anh.”
Ngay sau đó…
Trên mũi kiếm trong tay tôi—
Ánh sao bắt đầu hội tụ.
- Guuuuuuooooong!
“À, đây là câu hỏi cuối của tôi. Hôm qua cậu có nói một câu mà tôi suy nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi. Rốt cuộc đó là giác ngộ vĩ đại đến mức nào vậy?”
“... Xin lỗi nhé.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
