Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 167

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18465

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2254

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 535

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

Chương 501-600 - Chương 540: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (26)

Chương 540: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (26)

Chương 540: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (26)

- Kim Mooksung

Từ ngày đó đến giờ đã 3 năm trôi qua, giờ chắc cũng lưng chừng bước sang năm thứ 4 rồi nhỉ?

Vào một ngày mưa gió dữ dội, Ahri đến thăm.

“Lâu rồi không gặp.”

“Chúng ta gọi video mấy lần rồi còn gì.”

“Ây~! Gặp nhau trực tiếp khác chứ. First đâu rồi?”

“Hôm qua nó tự nhiên biến mất rồi. À mà, nó bảo tôi từ giờ hãy gọi nó là Second.”

“Second à… Chắc là cậu ta không muốn gặp tôi đây.”

Chúng tôi vừa nhâm nhi tách trà, vừa bàn về tình hình đang diễn ra.

“Tình hình xem ra không ổn chút nào. Có cảm giác như sắp bùng nổ chiến tranh thế giới vậy.”

“Có thể sẽ có vài cuộc xung đột cục bộ, nhưng tôi không nghĩ sẽ đến mức đó.”

“Vì trước đó bọn họ sẽ giết nhau rồi hấp thụ nhau trước à?”

“Đúng vậy.”

Một khoảng lặng ngắn.

Rồi Ahri nhắc đến một chủ đề khá nhạy cảm.

“Trong 3 năm qua tôi đã nghĩ mãi. Rốt cuộc Kain đã nghĩ gì khi tự chia bản thân ra, rồi gây ra toàn bộ mớ hỗn loạn này?”

“Đó mới là bí ẩn lớn nhất nhỉ.”

“Nhưng có một điều tôi nghĩ là mình đã hiểu ra.”

Cái “một điều” mà Ahri định nói, chắc tôi cũng có thể đoán được.

“… Là chuyện đưa thế giới trở lại như ban đầu, đúng không?”

“Cậu cũng đoán ra rồi à.”

Ba năm, đối với tiêu chuẩn của Khách Sạn mà nói, cũng là khoảng thời gian khá dài.

Trong khoảng thời gian dài đó, cũng chẳng có gì đặc biệt để làm nên tôi chỉ biết suy nghĩ không ngừng.

“Để tôi thử nói dưới góc độ nếu tôi là Kain nhé. Giác ngộ đầu tiên của cậu ta chắc hẳn là: ‘Dù có quay ngược thời gian cũng vô ích.’”

Quay ngược thời gian cũng vô ích.

Vì sao?

Nếu biết đáp án thì có thể suy ra được căn cứ.

“Chắc là thời điểm cậu có thể hồi quy, Mooksung, đã là quá muộn rồi.”

“Haa…”

Ngay tại thời điểm đó, kế hoạch mà chúng tôi lập ra ở bên ngoài đã bị phá vỡ.

“Cậu ta đã bị dồn vào thế bí. Vốn tin tưởng vào hồi quy mà tiến hành kế hoạch, nhưng nó đã sụp đổ rồi. Vậy thì phải làm sao?”

Không thể giải quyết bằng cách quay ngược thời gian.

Vậy thì phải giải quyết ngay tại hiện tại, không quay lại nữa.

“Thứ nhất, chúng ta phải vô hiệu hóa những gì Aedia đã gây ra. Tức là phải đưa mọi người trở lại như ban đầu.”

Đưa mọi người trở lại như ban đầu.

“Tôi cũng có một căn cứ cho điều này. Hãy nhớ lại những cá thể từng bị bàn tay của Yaldabaoth chạm tới trong quá khứ.”

Những tồn tại từng bị Yaldabaoth bóp méo.

Tức là Aedia, Park Seungyub hay Fortuna, Kim Ahri, Han Kain và vài người khác nữa…

“Chuyện này khiến người ta phải suy nghĩ đấy chứ? Ai cũng có ý chí tự do khá mạnh, hơn mức tưởng tượng.”

Fortuna, kẻ cuối cùng đã quay trở lại thành Seungyub, và giết được Thủ Hộ Giả.

Ahri dù cảm thấy ghê tởm vẫn giúp đỡ chúng tôi.

Phân thân của Han Kain tự sát để đạt được chiến thắng cuối cùng.

Ngoại trừ Aedia có chút mơ hồ, thì ai nấy đều có cá tính riêng rất rõ ràng.

“Không biết đó là giới hạn của Yaldabaoth hay là sở thích của Đấng Vĩ Đại kia… Nhưng ý tôi là bọn họ sẽ không nằm yên như những con rối.”

Các tạo vật của Yaldabaoth lại được tự do hơn mức dự đoán.

Nếu vậy, việc quay trở lại “như ban đầu” cũng không phải là bất khả thi.

“Mấy ngày trước, bức tường ngoài bãi đỗ xe bị sập nên tôi đã gọi thợ tới sửa.”

“Thế à?”

“Hắn đòi tiền. Nếu không có tiền thì đưa đồ vật, hàng hóa cũng được.”

“Lòng ích kỷ đã quay trở lại rồi nhỉ. Vì đây là Mỹ nên là ảnh hưởng của Serena à?”

“Tôi không biết nữa. Cũng có thể vì tin tức ồn ào trên truyền thông mỗi ngày.”

348,000 mảnh vỡ của Kain nằm rải rác khắp thế giới.

Những kẻ tiếp nhận những mảnh vỡ đó đang tiến hành những trận chiến khủng khiếp để thăng thiên.

Dù họ đã thức tỉnh được sức mạnh của Quỷ Thư hay sức mạnh của Thái Dương Thần Thánh, thì họ đều có một điểm chung.

Đó là ảnh hưởng tới ít thì vài trăm, nặng thì đến hàng trăm triệu con người!

Ích kỷ.

Thù địch.

Dối trá.

Những “đức tính” của con người có vẻ đang dần quay trở lại.

Nhưng không phải chỉ những có thay đổi tiêu cực.

“Cậu biết rồi đấy, tôi đang giúp Jin Mokgyeong. Ba ngày trước hắn cho tôi xem một công văn.”

“… Lệnh cấm săn ‘Thể Ghê Tởm’?”

“Nhân tiện nói luôn, ‘Thể Ghê Tởm’ ở đây là—”

“Con người, đúng không. Là lệnh cấm săn người. Ở đây cũng có thứ tương tự luôn.”

Tôi đưa cho Ahri một tấm poster đặt ở góc bàn.

“Khu cách ly bán nhân loại?”

“Họ lập một khu cách ly rồi nhốt 10% nhân loại sống sót vào đó. Dù cách này cũng có vấn đề… nhưng vẫn tốt hơn cái thời kì cứ thấy là đem làm thức ăn cho Thực Thể Hỗn Mang.”

Sự ghê tởm về mặt bản năng của nhóm 90% đối với nhóm 10% đang dần giảm đi.

Nếu là trước đây, họ đã đem con người làm thức ăn cho ác ma mà không thấy chút tội lỗi nào.

Giờ đây, đã bắt đầu xuất hiện những người suy nghĩ về “quyền lợi của bán nhân loại”.

Những dấu hiệu này đều chỉ ra một sự thật.

“Những thứ mà Thánh Mẫu đã xóa khỏi Thiên Đường đang dần quay trở lại.”

Ahri gãi má rồi đáp.

“Vậy là lời nguyền biến con người thành lũ ngu đang được giải trừ à…”

“Lời nguyền ngu dốt?”

“Hoàng tử Anh gọi nó như vậy.”

“Cũng không hẳn là sai.”

Đáp án số 1 trong lời giải của Han Kain là “Xóa bỏ đáp án sai mà Aedia đã viết”.

Cho đến hiện tại, xem ra mọi thứ vẫn tiến triển thuận lợi, nhưng vẫn còn một vài nghi vấn.

“Ahri à. Đến đây thì tôi cũng nghĩ ra, nhưng sau đó thì hoàn toàn không hiểu.”

“Cậu thắc mắc điều gì?”

“Ngay từ đầu Aedia liều mạng như vậy là vì sao? Vì thế giới này vốn đã nát bét rồi!”

“Đúng vậy.”

“Dù chúng ta có xóa đáp án sai của Aedia thì cũng chỉ quay về ‘ban đầu’ thôi. Mà trạng thái ban đầu đó cũng đầy rẫy vấn đề.”

“Đúng luôn.”

“Vậy chẳng phải trạng thái ban đầu đó cũng cần chúng ta phải xử lý sao? Có như vậy mới có thể phá giải phòng 207 chứ.”

Giả sử bước 1 là xóa đáp án sai của Aedia.

Nhưng xóa đáp án sai không có nghĩa là đáp án đúng sẽ tự động xuất hiện.

Chỉ là quay về tờ giấy trắng. Mà nộp giấy trắng thì vẫn là 0 điểm.

Vì vậy sau khi xóa đáp án sai, phải viết một đáp án mới lên tờ giấy trắng đó chứ!

Nhưng tôi hoàn toàn không thể đoán được “đáp án của chúng tôi” là gì.

“… ”

Ahri im lặng.

Tôi chìm trong nghi vấn.

Rồi Ahri khẽ lẩm bẩm.

“Phần đó thì tôi cũng không biết. Khó mà đọc hết được suy nghĩ của người giỏi hơn mình.”

Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi thấy Ahri thẳng thắn thừa nhận “đối phương vượt trội” như vậy.

“Nhưng tôi nghĩ được thế này.”

“Thế này?”

“Có lẽ không phải là đáp án tối thượng, đáp án được 100/100 điểm. Tôi nghĩ Khách Sạn chắc cũng không yêu cầu tới mức đó. Chỉ cần một phương hướng mơ hồ thôi.”

“… ”

Không phải đáp án tối thượng, nhưng là một ‘phương hướng’ có thể khiến tình hình thế giới tốt hơn hiện tại.

Nghĩ lại thì có lẽ đó chính là điều Khách Sạn mong muốn.

Chỉ là, tôi không biết phương hướng đó.

Bởi vì đọc được suy nghĩ của người giỏi hơn mình là chuyện rất khó.

“Thôi nói chuyện Kain đến đây thôi. Mà này, cô với Miro dạo này thế nào rồi?”

“Bên Miro thì tôi không rõ. Từ hôm đó cô ấy đã mất tích rồi. Tôi đã nói qua video call rồi mà.”

“Dù nói là mất tích, nhưng cô đoán được con bé đang làm gì mà?”

“Tôi cũng chỉ đoán được thôi. Chắc con bé cũng đang làm việc tương tự tôi.”

Miro đã mất tích.

Nhưng Ahri nói Miro đang làm “việc nào đó giống việc Ahri đang làm”.

“Vậy cô đang làm gì?”

Ahri mỉm cười rồi lấy ra một chiếc túi nhỏ.

“Farm đồ.”

“Hả?”

“Tôi dùng La Bàn tìm ra vài thứ.”

“Không, tự nhiên cô đang nói cái quái gì—”

“Mooksung à. Bản chất của phòng 207 có lẽ là quá khứ của hiện thực ngoài Khách Sạn. Nói cách khác, kiểu như ‘Kịch Bản thế giới mới nhất, được biên tập lại’.”

“… Chắc là vậy.”

“Cậu từng nghĩ điều đó có nghĩa là gì chưa?”

Phòng 207 là quá khứ của thế giới thực.

Tức là, một số biến số trong phòng 207 cũng tồn tại ngoài thực tế.

“Tôi đoán là tấm gương chắc cũng tồn tại ngoài thực tế.”

“Còn gì nữa?”

“… Cuộc xâm lược của loài Reptilian có lẽ cũng đã từng xảy ra thật vào thời Ai Cập cổ đại. Tất nhiên, vì không có sự can thiệp của chúng ta nên diễn biến chắc đã khác hẳn.”

“Còn nữa?”

“Còn nữa sao? Con người thì tôi nghĩ chắc sẽ không có sự trùng lặp đâu.”

Ahri nở nụ cười tinh nghịch quen thuộc.

“Ôi trời, cậu chỉ biết một mà không biết hai.”

“… Này, đồ xấu tính. Tôi già rồi.”

“Vì sao cậu chỉ nghĩ theo một hướng?”

“Một hướng?”

“Một vài bí mật của phòng 207 tồn tại ngoài thực tế? Nếu chỉ nghĩ vậy thì sao được. Cậu phải nghĩ cả theo chiều ngược lại chứ.”

Ngược lại?

“Có nghĩa là, một số bí mật của thế giới thực có tồn tại trong phòng 207.”

“…!”

“Những thứ liên quan đến sự can thiệp của con người thì chắc sẽ không có. Vì chúng ta đã tạo ra hiệu ứng cánh bướm khổng lồ từ thời Ai Cập cổ đại, và thay đổi tất cả rồi.”

“Những thứ không liên quan đến con người!”

Nếu là yếu tố không bị ảnh hưởng bởi hiệu ứng cánh bướm, thì thứ tồn tại ngoài thực tế cũng tồn tại trong phòng 207!

Ví dụ như thiên thạch rơi xuống từ vũ trụ.

Chẳng phải ‘Tấm Gương’ cũng là loại như vậy sao!

Ahri mỉm cười rồi mở hé chiếc túi.

Bên trong là một ‘phép màu’.

Một bảo vật cổ đại mà từ rất lâu trước kia, Cục Quản Trị đã đánh mất trong thế giới thực!

“C-cái này có thể mang ra ngoài sao? Chúng ta có phương tiện như vậy à—”

- Cạch!

Ngay sau đó, một chiếc bình giữ nhiệt nhỏ được đặt lên bàn.

“… Kích thước của nó không phải loại có thể bỏ vào bình giữ nhiệt.”

“Phần đó tôi đang cố giải quyết.”

Mỗi người đều đang cố gắng hết sức ở vị trí của mình.

Nếu Kain đang liều mạng chia tách bản thân để giải quyết căn phòng…thì Ahri và Miro có thể nói là đang vẽ nên bức tranh cho thế giới thực.

“À đúng rồi, Mooksung.”

“Hử?”

“Jin Mokgyeong nói hắn ta sắp xâm lược Hàn Quốc đấy.”

“Khụ! Này, này, đồ xấu tính! Sao giờ mới nói chuyện quan trọng vậy—”

“Có sao đâu? Đây thậm chí còn không phải Hàn Quốc thật.”

“Cái đồ Trung Cộng chết tiệt này!”

“Tôi đúng là thành viên thuộc Quân Đội Cộng Sản Trung Quốc mà.”

***

-  Jin Mokgyeong

Mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Dù đã đổ máu thành sông để leo đến vị trí này, nhưng kỳ lạ thay, tôi vẫn không quen được với mùi máu.

Đây là sự giả nhân giả nghĩa của tôi sao? Hay là chút nhân tính cuối cùng?

Tôi không biết nữa.

May mắn thay, trận chiến kéo dài cũng bắt đầu thấy được hồi kết.

“Có vẻ mảnh lớn ở Hàn Quốc chỉ còn có mình ngươi. Ngươi nghĩ sao?”

Người đàn ông bị treo trên thập tự giá như đang bắt chước Đấng Cứu Thế của Tôn Giáo Sa Mạc, máu chảy đầm đìa.

Seo Ildo lộ ra vẻ mệt mỏi.

“Ta chỉ muốn nghỉ ngơi thôi.”

“Muốn nghỉ sao? Không muốn giết ta, hay than thở về sự lười biếng bấy lâu nay của bản thân ngươi sao?”

“Không đâu, ta sống cũng khá chăm chỉ đấy chứ.”

“Haha! Ngươi cùng lắm chỉ mở một nhà thờ lớn rồi tụ tập tín đồ. Chỉ có vậy thôi mà cũng đủ tự hào sao? Thật ngu xuẩn!”

“Ngu xuẩn sao?”

“Tín đồ của ngươi có bao nhiêu? Ta nghĩ ngươi tới cùng thậm chí còn chưa lên được con số 100,000. Chỉ với từng đó mà đòi chống lại ta sao?”

“Vậy thì sao, chẳng lẽ ngươi bảo ta phải lấp đầy cả đất nước bằng các tín đồ? Kể cả có làm được thế đi nữa, thì làm sao ta thắng được vị thần điên của đại lục.”

“Vị thần điên của đại lục” chính là chỉ tôi.

Lời nói của hắn đầy gai góc, nhưng thay vì khó chịu, tôi lại thấy buồn cười.

“Cũng đúng nhỉ. Seo Ildo, coi như đó là số mệnh của ngươi vì sinh ra ở một quốc gia nhỏ bé.”

Khi tôi bước tới một bước, Seo Ildo cười chua chát.

“Có vẻ ngươi còn thấy chuyện này buồn cười?”

“Tất nhiên. Ta muốn đưa ra một lời khuyên cho Hoàng Đế của một quốc gia vĩ đại.”

“Ta sẽ lắng nghe.”

“Ngươi là một con lợn.”

“… ”

“Con lợn ăn ngấu nghiến thức ăn mà chủ nhân rải ra tới khi cảm thấy no bụng. Mà nhìn xem, trông ngươi cũng béo lên kha khá rồi.”

“… ”

“Có thể ngươi hài lòng với cái bụng mỡ đó. Nhưng hãy nhớ cho kỹ này. Đến lúc thích hợp… số phận của lợn vẫn cứ là bị giết mổ.”

“Ta sẽ ghi nhớ.”

- RẮC!

Vậy là, mảnh vỡ lớn nhất của Hàn Quốc giờ đã rơi vào tay tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!