Chương 537: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (23)
Chương 537: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (23)
- Miro
Tôi đã rơi vào một không gian kỳ quái!
Không phải đùa đâu.
Thật sự rất rất kỳ quái đó!
Những bức tường ngọ nguậy như thịt sống, rồi những cánh tay dính nhớp thò ra định tóm lấy tôi!
Nếu tôi mà không mặc Bộ Đồ Bảo Hộ, có khi tôi đã thật sự bị kéo đi đâu đó thật rồi.
“Áááááá!”
L, lần này lại có một bàn tay đen sì thò ra từ trần nhà!
“Áááá – ưm!”
“Im lặng chút đi.”
Ahri, người được gọi tới bằng Thời Gian Vay Mượn, chỉ thở dài một cái đã giết luôn hai ba con quái vật.
Tôi dính sát sau lưng Ahri nên thấy yên tâm hơn một chút.
“Ngột ngạt quá, lùi ra chút đi.”
“Không đời nào!”
“Làm thế này cũng không an toàn hơn đâu. Hơn nữa cậu còn nặng kinh khủng. Cậu đang mặc Bộ Đồ Bảo Hộ đấy.”
“...”
Khi tôi lùi lại một bước, Ahri lại hỏi.
“Thời gian của Thời Gian Vay Mượn đã trôi qua bao lâu rồi?”
“Khoảng 20 phút.”
“Ừm… Nếu tôi dùng thêm thời gian của cậu thì sẽ rắc rối đó.”
“Tại sao?”
Thay vì trả lời, Ahri đưa tay ra chạm vào bức tường đang ngọ nguậy.
“... Quả nhiên là vậy.”
“Đừng nói kiểu chỉ mình cậu hiểu như thế.”
“Cứ di chuyển thế này mãi cũng vô nghĩa thôi. Không gian đang bị biến dạng.”
“Cái gì?”
“Nghĩa là dù cứ đi theo một đường này thì cũng không bao giờ thấy được lối ra. Cho nên….”
Ahri định giải thích chi tiết, nhưng rồi lại lắc đầu.
“Phần còn lại hãy nghe từ ‘tôi ở hiện tại’.”
“Cái gì cơ?”
Trong chốc lát, Ahri im lặng tập trung toàn bộ tinh thần, rồi bất ngờ đặt hai tay lên tường!
- RẮC!
Bức tường thịt lập tức bị xé toạc.
Như thể chuyện đó là điều hiển nhiên, toàn bộ khối thịt co giật rồi định dính lại với nhau.
Nhưng có thứ gì đó vô hình đang ngăn cản việc chúng hợp lại với nhau.
Nói cách khác, Ahri đã xé tường để mở ra một con đường mới!
“Chạy đi.”
“Cái gì?”
“Chạy qua khe hở đó!”
Tôi lao đi như điên qua không gian tối tăm đục ngầu, nơi thịt sống ngọ nguậy khắp nơi.
Ở cuối con đường ấy là ‘Ahri hiện tại’.
***
- ???
Lời đầu tiên của Miro khi bước qua khe hở bằng thịt ngọ nguậy là:
“À! Ở, ở đây cũng có Ahri!”
“Tôi mới là thật. Bên kia có thể hủy triệu hồi rồi.”
“Cậu đã làm thế nào vậy?”
“... Đại khái là chúng tôi tìm ra nhau thông qua cộng hưởng của Đa Diện Bất Đẳng Biên, rồi bên kia mở lối vào, còn bên này giữ lối ra.”
Không có cách nào giải thích chi tiết hơn.
Giống như mọi Di Sản khác, tôi chỉ sử dụng theo cảm giác, chứ cũng không hiểu nguyên lý vận hành của nó.
“Vậy thì! Dùng cách đó để đến chỗ Kain đi.”
“Không được.”
“Cái gì?”
“Nếu muốn đi tới đó an toàn thì phải có tôi ở cả lối vào, lẫn lối ra.”
“Vậy tức là chỉ dùng được khi tớ và Ahri gặp nhau thôi sao.”
“Tôi biết đường rồi, cứ đi theo tôi.”
“Ơ? Ahri được triệu hồi nói là không có đường mà—”
“Không có đường, nhưng có nơi mà chúng ta có thể tạo đường.”
Chúng tôi tiến bước, đồng thời tiêu diệt những con quái vật lao tới từ khắp mọi phía.
Đồng thời, tôi nhớ lại một suy nghĩ đã khiến mình bối rối suốt một thời gian dài.
Về mục đích của “Mẹ” sắp được tiết lộ.
...
Mỗi khi nói đến Miro Nửa Đêm, các đồng đội luôn cảm thấy có một điều kỳ lạ.
Trong nửa sau của phòng 205, Tuyệt Đỉnh Cao Thủ, cô ấy có để lại một mảnh giấy.
“Hãy tiết kiệm thời gian Nửa Đêm. Phòng 207 cần tối thiểu 30 phút.”
Để viết được một câu như vậy thì phải biết thông tin về Phòng 207.
Làm sao cô ấy biết được?
Có phải là vì trong Khách Sạn thỉnh thoảng sẽ có những sự kiện kiểu “Tiết Lộ Thiên Cơ” cho biết thông tin về những phòng chưa vào chăng?
Nhưng tôi vẫn không hiểu nổi.
Vì Miro Nửa Đêm là người từng tham gia Khách Sạn Biển Sâu.
Dù có tiết lộ thiên cơ trong quá khứ thì cũng chỉ biết Phòng 207 của Khách Sạn Biển Sâu.
Kể cả họ có một sự kiện Tiết Lộ Thiên Cơ riêng đi nữa, thì bọn họ sẽ phải biết về ‘Phòng 207 của Khách Sạn Biển Sâu’, chứ làm sao lại biết về ‘Phòng 207 của Khách Sạn trong tương lai’?
Câu trả lời nằm ở Phòng 207.
Bởi vì bản chất của Phòng 207 chính là kịch bản được dựa trên hiện thực bên ngoài Khách Sạn.
Nếu xét chuyện sau khi kết thúc tầng 2, mọi người đều có thể ra ngoài Khách Sạn, thì điều này rất đáng chú ý.
Ví dụ như kì thi đầu vào đại học đi.
Thì chẳng khác nào kỳ thi thử cuối cùng, rồi mới đi thi thật.
“Ahri? Cậu đang nghĩ gì vậy?”
“Không có gì. Nghỉ một chút thôi.”
“Ừ.”
Tôi đã hiểu được bối cảnh mà ‘Mẹ’ nhận được thông tin về ‘Phòng 207 trong tương lai’.
Có lẽ cô ấy đã nhận được thông tin như vậy từ một sự kiện giống như Tiết Lộ Thiên Cơ.
‘Kịch bản của Phòng 207 luôn là một biến thể của hiện thực bên ngoài.’
Vì hiện thực thì cố định, nên các Phòng 207 của những phiên bản Khách Sạn khác nhau cũng nhất định phải có điểm chung.
Nếu vậy thì quay lại câu hỏi ban đầu.
Mục đích của Mẹ là gì?
...
Tôi nghĩ mình đã biết.
“Ở đây.”
“Hả?”
“Lúc nãy tôi nói rồi đúng không? Có nơi mà chúng ta có thể tạo ra lối đi. Là ở đây.”
“Hả?”
Miro nghiêng đầu bối rối.
Như mọi khi, cô ấy thật sự rất dễ thương.
“Cậu nói phải có một ‘Ahri’ ở cả lối vào lẫn lối ra đúng không? Nhưng bây giờ đâu có Ahri ở lối ra.”
“Phía trước có điều kiện rồi mà. ‘Nếu muốn tới nơi an toàn.’”
Nếu chấp nhận được chuyện sẽ có rủi ro, thì chỉ cần tôi ở một phía cũng được.
Hiểu được điều đó, Miro mở to mắt.
Những lúc như vậy mới thấy đầu óc cô ấy cũng nhanh.
Chỉ là còn nhỏ và thiếu kinh nghiệm nên dễ hành động bốc đồng.
“Vậy thì?”
“Hãy dùng thời gian Nửa Đêm. Trong trạng thái đó, cậu sẽ có thể vượt qua.”
“Được rồi…!”
- Cạch!
Kim của chiếc đồng hồ bỏ túi chỉ tới đúng nửa đêm.
Một lần nữa, ‘Mẹ’ xuất hiện.
“...”
“...”
Lần gặp mặt giữa hai mẹ con thứ hai.
Cũng giống như trước, có chút gượng gạo.
Rồi giọng nói vừa nhẹ nhõm vừa tiếc nuối vang lên.
“Cảm ơn con.”
“...”
“Nếu không có con giúp đỡ, mẹ khó mà đi tới bước này…. Con thật sự là tác phẩm hoàn hảo nhất của mẹ.”
Có lẽ đó là lời khen tốt nhất cô ấy có thể nói ra rồi.
“Miro. Lần trước gặp, mẹ đã nói với con thế này.”
Đó là câu chuyện Miro từng chia sẻ, khi gặp tôi trong Giấc Mộng Đêm Hè.
“Mẹ đã nói chúng ta phải tái lập Cục Quản Trị. Và để làm vậy cần một sức mạnh rất lớn.”
“Đúng vậy.”
“Có phải vì tầng lớp lãnh đạo của nó không phải con người không?”
“...”
Trong khoảnh khắc, một biểu cảm vô cùng phức tạp lướt qua gương mặt Miro.
“Đó cũng là lý do quan trọng, nhưng không phải tất cả.”
“... Mẹ vẫn không định nói hết cho con.”
“Bí mật là—”
“Chỉ những người có tư cách mới được biết. Mẹ nghĩ chỉ mình mẹ là có tư cách sao?”
“... Chúng ta không còn thời gian nữa. Như con biết đấy, thời gian của mẹ thực sự không còn nhiều.”
“Con sẽ mở đường cho mẹ.”
Tôi tập trung tinh thần một lần nữa, triệu hồi sức mạnh của Đa Diện Bất Đẳng Biên ra.
- RẮC!
Bức tường thịt lại bị xé toạc.
Qua khe hở ấy, ánh sáng rạng ngời của vũ trụ chiếu vào.
Mục đích của mẹ tôi không phải là Khách Sạn, mà là hiện thực bên ngoài.
Đối với cô ấy, Phòng 207 chỉ là phương tiện đạt tới mục tiêu.
Nói cách khác, là nơi để đạt được ‘sức mạnh to lớn’.
Việc bảo tôi tiết kiệm 30 phút cho Phòng 207 không phải để giúp giải quyết tình hình ở phòng này.
Chỉ là một bước chuẩn bị để cô ấy đạt được thứ gì đó ở đây.
“Đi đi. Ở đó con chắc chắn sẽ có thứ mẹ muốn.”
Ngay sau đó, Miro bất ngờ quay lưng lại.
“Mẹ yêu con.”
“...”
“Xin lỗi. Mẹ không nghĩ ra lời chia tay nào ngầu hơn.”
“Con cũng thế…”
“...”
“Con yêu mẹ. Giữ lối đi mở ra khó lắm, mẹ mau đi đi.”
Bóng người mờ ảo kia nhanh chóng biến mất, và chỉ còn lại một mình tôi giữa đống thịt ngọ nguậy.
Trong Phòng 207, tất cả mọi người đều sẽ đạt được ‘kết cục của riêng mình’.
Ai hài lòng với kết cục đó thì không cần đi xa hơn nữa.
Kain và mẹ tôi đang cố gắng hết sức để đạt được kết thúc khiến họ hài lòng.
Vậy còn tôi thì sao?
...
Tôi cũng có mong muốn.
Tôi cũng có kết thúc mà mình muốn, một kết cục hạnh phúc.
Và tôi cũng đã giữ lại một vài nước cờ cho điều đó.
Giống như Seungyub khi biến thành Fortuna đã đạt được sức mạnh kỳ dị, giống như Vận May bị biến chất…
Tôi cũng có một sức mạnh sinh ra từ việc Bí Mật bị biến chất.
[User: Kim ?ri (Bí Mật?)
‘La Bàn’ được kích hoạt.]
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 2,008,924
Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 207 – Phòng Cửa Ngõ - Thử Thách Thứ Tư: ‘Đế Vương Suy Vong’
- Han Kain
Tình yêu của Thánh Mẫu dành cho nhân loại là bản năng do Yaldabaoth cấy vào.
Thánh Mẫu đã chấp nhận bản năng đó, và sống hàng nghìn năm với tư cách người bảo hộ nhân loại.
Hiện tại, bản năng đó đang thì thầm với Aedia.
Rằng những ‘thứ kia’ không phải con người.
Rằng ngươi chỉ biến 90% nhân loại thành quái vật, và đẩy 10% còn lại vào địa ngục mà thôi.
Nếu cô ta chấp nhận bản năng đó, thì kế hoạch cứu rỗi nhân loại của Thánh Mẫu đã thất bại thảm hại.
Nếu cô ta phủ nhận bản năng đó, thì đó là phủ nhận toàn bộ cuộc đời dài đằng đẵng đóng vai người bảo hộ nhân loại.
Một logic không có kẽ hở.
Aedia cũng không phản bác.
Thực ra trước cả khi tôi nói ra, cô ta chắc cũng đã tự nhận ra rồi.
Cuối cùng, một lời kêu gọi đầy tuyệt vọng vang lên.
“Vậy thì… vậy thì tôi phải làm gì?”
“...”
“Không thể quay lại được nữa! Tất cả… tất cả đã kết thúc rồi!”
“Chưa chắc. Suy cho cùng, ngay từ đâu chẳng phải cô cũng tin rằng chúng tôi có thể tạo ra phép màu nào đó sao?”
Đó là lý do cô ta giữ chúng tôi như một hình thức bảo hiểm.
“Nếu tôi có thể quay ngược thời gian, cô sẽ làm gì?”
Quả nhiên, Aedia không hề ngạc nhiên.
“Quay ngược thời gian để vô hiệu hóa ‘Sự cứu rỗi’….”
“Đúng vậy.”
“... Anh định quay về thời điểm nào?”
Thời điểm quay về của One More Chance là ngay sau khi Ông tỉnh dậy.
“Khoảng mười ngày trước? Trước khi sự cứu rỗi xảy ra nên chúng ta vẫn còn dư thời gian—”
“Ha!”
Giọng nói đầy tuyệt vọng.
Lời tiếp theo còn sắc bén hơn, có lẽ vì tuyệt vọng quá mức khiến tâm trí cô dao động.
“Vô ích! Chỉ quay về được có chừng đó thì vô ích! Vì vào thời điểm đó mọi chuẩn bị cho sự cứu rỗi đã hoàn tất!”
“...”
“Anh tưởng ‘cứu rỗi’ là một phép thuật tôi tự mình thi triển sao? Đây là đại nghi thức điên rồ, đưa toàn bộ Trái Đất vào phạm vi biến đổi của tấm gương!”
“...”
“Nó bao gồm rất nhiều yếu tố mà anh không thể hiểu nổi—”
“Đủ rồi. Tôi hiểu đại khái rồi.”
Không cần nghe thêm giải thích dài dòng nữa.
Nói cách khác, ở thời điểm quay về thì mọi thứ đã không thể cứu vãn.
Công tác chuẩn bị cho “Ánh sáng mang tới tận thế” hay “Sự cứu rỗi” đã hoàn tất từ mười ngày trước, dù là về nhân lực hay nguồn lực.
Thề nên, trừ khi quay về 100 năm trước, còn đâu chỉ 10 ngày thì không thể ngăn được nó.
“Tôi thuyết phục cô cũng không được sao?”
“...”
Nhìn biểu cảm phức tạp của cô ấy, tôi hiểu ngay.
Chỉ tấn công Tòa Thánh thôi thì không thể ngăn cản được.
Nhưng nếu tôi thuyết phục được Aedia của mười ngày trước, thì có lẽ sẽ là khả thi.
Nhưng thuyết phục cô ta thế quái nào bây giờ?
Người vẫn tiếp tục thực hiện kế hoạch, dù biết nó có thể thất bại chính là Aedia.
Nếu tôi nói rằng mình thấy tương lai thất bại rồi quay ngược thời gian thì sao?
Có lẽ cô ta sẽ nói:
“Hãy thử lại lần nữa. Nếu lần này cũng thất bại thì anh lại quay thời gian.”
“Biết đâu thử thêm một lần nữa, thì lần sau sẽ có kết quả tốt hơn.”
Đối với Thánh Mẫu, ‘Sự cứu rỗi’ là kết luận đạt được sau ít nhất hàng trăm, thậm chí hàng nghìn năm suy nghĩ.
Ý chí đó không dễ bị lung lay.
Hơn nữa, trong lúc giao chiến, tôi cảm thấy chiếm hữu hay nhập thể cũng không có tác dụng với Aedia.
...
Tôi đang bị dồn vào thế bí.
Fortuna nói rằng đừng dựa dẫm vào ‘One More Chance’ là có ý này sao?
Dù có quay ngược thời gian cũng chỉ là vô nghĩa?
Vì tại thời điểm quay về thì mọi thứ đã kết thúc rồi?
“...”
Hơi thở của tôi nghẹt lại trong họng.
1. Chống đỡ “Ánh sáng mang tới tận thế” bằng đồng hồ cát một lần.
2. Sau khi xác nhận tình hình, dùng One More Chance quay ngược thời gian.
3. Trở về quá khứ và ngăn chặn nó – Thế là vấn đề đã được giải quyết!
Đó là kế hoạch tôi nghĩ ra từ trước khi vào Phòng 207, nhưng khi nhận ra nó không thể thực hiện được, tôi không biết phải làm gì.
Có lẽ vì quá bức bối.
Tôi vô thức ngẩng đầu lên.
Vì trần nhà của đại sảnh khổng lồ bị khoét thủng, nên khi ngẩng đầu lên tôi nhìn thấy vũ trụ bên ngoài.
Và ở đó có một tấm gương.
“... Cô nói đúng. Chính chiếc gương kia là nguồn gốc và cũng là câu trả lời cho mọi vấn đề.”
“Anh nói gì vậy?”
Ánh mắt của Thánh Mẫu tràn đầy hỗn loạn.
“Không phải quay ngược thời gian để giải quyết vấn đề. Làm vậy cũng chỉ lặp lại tình huống giống hệt bây giờ. Phải giải quyết mọi thứ ngay tại đây, ngay thời điểm này.”
“Anh đang nói gì—”
Tôi đã đưa ra lựa chọn của mình.
Boss của Phòng 207 không phải là ‘Aedia’.
Vì vậy, không cần nói chuyện với cô ta nữa.
- Uỳnh!
Tôi bước ra ngoài căn cứ Mặt Trăng thông qua lỗ thủng trên trần nhà, và tấm gương khổng lồ lại hiện ra với vẻ thần bí.
Ảo ảnh bị nguyền rủa đã ám ảnh tôi từ rất lâu lại hiện lên trong đầu.
Tương lai nơi tôi vỡ vụn thành vô số mảnh, và rơi xuống khắp hành tinh.
Tôi đã sợ.
Sợ đến mức kiểm tra đi kiểm tra lại tương lai đó hết lần này đến lần khác, nhưng dù tôi có làm gì đi nữa, tôi cũng không thể thay đổi tương lai.
Tôi nghĩ nguyên nhân là một yếu tố không dễ dàng thay đổi.
Tôi nghĩ nguyên nhân là một thứ nằm trong kịch bản của Phòng 207.
Là một tấm gương rơi xuống từ vũ trụ?
Hay là một ngoại thần không dao động dù lịch sử có lặp lại 1000 lần?
À ha.
Tôi đã bỏ sót một điều.
Có một yếu tố không thay đổi dù có trời long đất lở cơ mà?
Đó chính là ‘tôi’.
...
Tôi nhìn tấm gương.
Tôi nhìn thẳng vào tấm gương.
Cuối cùng, khoảnh khắc mà hình ảnh Han Kain, một con người, phản chiếu lại trong tấm gương khổng lồ.
Đầu ngón tay tôi bừng sáng.
“Á! H, Horus! Nếu phá gương trong tình trạng này thì—”
Tôi biết.
Tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Vì vậy tôi mới tiếp tục làm.
- CHOANG!
Khoảnh khắc tia nhiệt xanh đen va vào tấm gương.
Chiếc gương vỡ thành hàng trăm, hàng nghìn, hàng vạn – vô số mảnh vỡ, không thể đếm xuể.
Tôi thấy ‘chính mình’ được phản chiếu trong từng, và tất cả những mảnh vỡ đó.
Tôi, những mảnh của tôi, những phần vụn vỡ của tôi.
Chúng rơi thẳng xuống Trái Đất.
Một thiên đường nơi mọi người yêu thương đồng loại.
Vườn Địa Đàng do Thánh Mẫu tạo ra.
Ngày hôm đó, 342,800 con người đã nếm “trái cấm” rơi xuống từ bầu trời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
