Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

135 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

4 9

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

459 13696

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

43 198

Chương 501-600 - Chương 536: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (22)

Chương 536: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (22)

Chương 536: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (22)

- Han Kain

-  Lóa!

Ngay khoảnh khắc chúng tôi tiến vào căn cứ Mặt Trăng, một luồng ánh sáng lấp lánh đủ màu sắc đã che khuất tầm nhìn của tất cả mọi người trong thoáng chốc.

Khi thị lực trở lại, Ahri và Miro đã biến mất tăm hơi.

“….”

Mức độ này vẫn nằm trong phạm vi dự đoán.

Tôi nhanh chóng mở ra Vương Quốc Mộng Mơ, xác nhận hai người họ vẫn còn sống rồi đóng lại.

Thành thật mà nói tôi rất muốn tập hợp lại ngay, nhưng Vương Quốc Mộng Mơ chỉ hoạt động bình thường khi cả người sử dụng lẫn mục tiêu đều đang ngủ.

Tôi thì không sao, nhưng Ahri hay Miro làm sao có thể thản nhiên nằm ngủ giữa một nơi quái dị thế này.

Dù sao mục tiêu của tất cả chúng tôi đều là Aedia, nên tôi phải tin rằng nếu cứ đi tiếp thì sớm muộn cũng sẽ gặp nhau.

***

Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, tôi đi mãi trong một không gian đầy vách ngăn màu xám.

Xung quanh có rất nhiều thiết bị điện tử không thể hiểu nổi, nhưng chắc tất cả đều đã tắt nguồn, vì dù tôi có đập phá cũng chẳng có phản ứng gì.

“….”

Tôi đã dự đoán sẽ đấu một trận dữ dội với vũ khí chiến thuật hoặc drone do Aedia bố trí, nhưng chẳng có thứ gì như vậy.

Chỉ đơn giản là đi xuống con đường dài miên man, dẫn sâu xuống dưới lòng đất, rồi đến lúc nào đó tôi nhận ra mình đã bắt đầu chạy.

Từ một thời điểm nào đó, tôi tự nhiên rơi vào suy nghĩ.

Điều kiện để phá giải phòng 207 là gì?

Sau khi Miro gia nhập, chúng tôi có được thông tin về thử thách thứ nhất.

Sau khi Ahri và Ông gia nhập, chúng tôi có được thông tin về thử thách thứ ba.

Phần mơ hồ nhất là thử thách thứ hai, nơi không có ai sống sót, nhưng nhờ Sophia chúng tôi vẫn có được chút thông tin gián tiếp.

Trong quá trình đó, có một suy nghĩ tự nhiên nảy ra.

Liệu “Khách Sạn” thật sự đã chỉ định một Boss ở cuối mỗi thử thách hay sao?

Hay là chính “chúng tôi” mới là người đã chọn ra Boss?

Ngay khi suy nghĩ chạm đến đây, một góc tầm nhìn của tôi bỗng hơi mờ đi.

User: Han Kain (Trí Tuệ)

“Ha!”

Hóa ra nói nơi ẩn giấu sức mạnh thứ ba, Phước Lành được ẩn giấu bên trong “Han Kain” chính là thế này sao?

Trong thâm tâm, tôi còn tưởng phải đi tìm ‘Cơ thể thật của mình giấu đâu đó trong phòng 207’ chứ!

Tôi đã hoàn toàn sai rồi.

Phước Lành đã ở ngay trong tôi, theo nghĩa đen.

Hóa ra lại là một câu hỏi cổ điển đến bất ngờ!

Tôi bật cười khan, rồi hỏi ai đó, một người mà chắc chắn đang quan sát tôi ngay cả lúc này.

“Ý các người là, bảo tôi tự mình suy nghĩ để tiến đến gần đáp án à?”

Ngay sau đó, tôi nghe được một âm thanh mờ ảo, như thể Khách Sạn đang thì thầm bên tai.

“Cho đến giờ chính ngươi vẫn chưa tỏ ra khôn ngoan, vậy còn trách ai? Hãy tự chứng minh rằng ngươi xứng đáng có được Trí Tuệ.”

Được thôi.

Hãy suy nghĩ về chuyện này khôn ngoan hơn một chút.

Đồng đội trong thử thách thứ nhất đã coi ‘Menes’ là Boss và tiêu diệt hắn.

Vậy Malkab là gì?

Chỉ là miniboss à?

Nhưng hắn quá mạnh để chỉ là miniboss mà nhỉ?

Ngay từ việc Menes cùng mọi người tiêu diệt Malkab đã là một diễn biến cực kỳ lạ, nếu nghĩ theo logic của một “game”.

Hơn nữa, bọn họ còn không nhất thiết phải chiến đấu với Menes.

Ngay từ đầu, Menes đã mở ra đường lui, bảo bọn họ cứ ra ngoài xây dựng nền văn minh riêng mà?

Chính chúng tôi mới là người đã “chọn” Menes làm Boss.

Sự lựa chọn này, ngoài việc tuyên bố hắn là Boss ra, đồng thời cũng là sự lựa chọn liên quan tới kịch bản.

Bởi vì họ không thể khoanh tay đứng nhìn lũ Reptilian thống trị nhân loại, không thể chấp nhận lịch sử nhân loại bị biến đổi quá mức, nên các đồng đội đã chọn trừ khử Menes.

Khách Sạn chỉ đơn thuần là chấp nhận lựa chọn đó mà thôi.

Đồng đội trong thử thách thứ hai đã chiến đấu với ‘Fortuna’ như thể hắn ta là Boss, nhưng rồi đã thất bại.

Nhìn lại, thì bản thân việc Fortuna là boss đã rất kỳ quái.

Bởi vì Fortuna là một phiên bản Seungyub đã bị bóp méo, nên hắn không thể tự nhiên sinh ra trong phòng 207.

Tức là Boss ngay từ đầu không hề được định sẵn.

Chỉ đơn giản là khi chị Eunsol và Elena “chọn” một kịch bản, thì một kẻ tương ứng với lựa chọn đó sẽ xuất hiện, và trở thành Boss.

Hai người họ đã chọn điều gì?

Cụ thể chi tiết chính xác thì tôi phải ra ngoài hỏi mới biết, nhưng tôi có thể đưa ra vài suy luận có căn cứ.

Họ biết Tòa Thánh thực chất là một tổ chức giống Cục Quản Trị, nhưng vẫn chọn đứng về phía đối lập.

Họ coi công lý của Tòa Thánh là bạo lực, và thay vì giao nộp Sophia, một yếu tố nguy hiểm rõ ràng, họ lại chọn cải hóa cô ấy.

Nếu Ahri và Ông ở vị trí đó thì sao?

Xin lỗi Sophia, nhưng hai đặc vụ đó đã nhìn thấu cái trò đóng vai trẻ con của cô, chắc sẽ tóm cổ và trói cô lên giàn thiêu.

Vì họ đứng về phía chống lại Tòa Thánh, nên Fortuna, thanh kiếm mạnh nhất của Aedia, được chọn làm Boss.

Đồng đội trong thử thách thứ ba coi Trưởng Khoa Lucas là Boss và tiêu diệt ông ta.

Nhìn lại từ góc độ của Lucas, đó hẳn là một chuỗi sự kiện hết sức vô lý.

Bởi vì Lucas chưa từng coi Ahri và Ông là kẻ thù.

Lucas cũng chưa từng tấn công trước, và đến tận lúc chết cũng không nghĩ Ahri sẽ tấn công mình.

Ông ta chỉ phát điên vì Tòa Thánh đã giết sạch những học sinh mà ông yêu quý.

Nhưng Ahri khi thấy cảnh đó lại hiểu nhầm Trưởng Khoa là Boss, rồi quay ngược thời gian, và hành quyết ông.

Dù thế nào đi nữa, điều này cũng cho thấy tư duy của Ahri, một thứ giống với Cục Quản Trị.

Rốt cuộc đó vẫn là lựa chọn của Ahri.

Có lẽ vì cô cảm thấy phản cảm mãnh liệt với Đại học Miskatonic, nơi tập hợp các Thực Thể Hỗn Mang chạy trốn khỏi sự đàn áp của Tòa Thánh.

Nếu họ hoàn toàn đứng về phía Đại học Miskatonic và chống lại Tòa Thánh thì sao?

Khách Sạn chắc cũng chấp nhận lựa chọn đó luôn.

Khi ấy Boss của thử thách thứ ba có lẽ sẽ là một cao thủ mạnh mẽ của Tòa Thánh, trừ Fortuna.

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: 2,008,924

Ồ, tính từ thời Ai Cập cổ đại luôn à?

Con số ngày hoành tráng thật.

Ra ngoài rồi mình phải nhờ Con Cú reset lại thời gian lần nữa mới được.

“….”

Ở cuối hành lang dài vô tận có một cánh cửa.

Phía sau cánh cửa đó chắc chắn là Aedia.

-  Kẹt!

***

Ngay khi cánh cửa mở ra, một tia sáng xanh thẫm lao tới.

May mà tôi đã triệu hồi Thái Dương từ trước, nên chặn nó lại không khó.

“Ý nghĩa của việc này là gì?”

“Chỉ là chào hỏi nhẹ nhàng thôi.”

Aedia đứng giữa một đại sảnh khổng lồ có trần bị mở toang, quay lưng về phía tôi, nhìn ra tấm gương bên ngoài.

“Tôi hỏi một câu được không?”

“Được chứ.”

“Cô tách chúng tôi ra, tôi tưởng cô sẽ đánh bại từng người một, nhưng có vẻ không phải vậy. Vậy tại sao phải tách đoàn chúng tôi ra?”

“Không giống anh, hai người kia đang vất vả lắm đấy.”

“…Vì sao?”

“Vì tôi muốn nói chuyện riêng với anh. Đặc biệt là con bé tóc đen kia, tôi ghét nó lắm.”

“Cô nói Ahri à? Nghe bảo cô ấy xem cô là tiền bối đấy.”

“Ha!”

Aedia cười khẩy như thể không tin nổi, rồi đáp lại bằng một tia sáng xanh.

- Keng!

Giữa không gian vũ trụ bao la, nơi mọi thứ dường như đều đã dừng lại, một thế giới hư vô.

Hai thực thể sống duy nhất ở đó đang trao đổi loạt chiêu thức bất tận.

Có người nhìn vào sẽ nghĩ đó là trận chiến đẫm máu giữa các thiên thần…

Nhưng với tôi, nó chẳng khác nào một trận chiến tiêu hao sức mạnh vô nghĩa. Một chuỗi hàng loạt các “Vù! Loé! Bùm!”.

Nếu là đùa thì là quá căng thẳng, nhưng quá tầm thường để coi là đánh nhau nghiêm túc.

Thật sự cô ta muốn nói chuyện sao?

“Tôi hỏi thêm một câu nữa. Tại sao lại là Mặt Trăng?”

“…Xin lỗi.”

“Nếu cô không muốn nói thì—”

“Không phải không muốn, mà chỉ là tôi không biết.”

“Gì cơ?”

“Anh biết không? Mặt Trăng chứa đựng một bí ẩn hoàn toàn không thể hiểu nổi.”

“Là gì?”

“Tôi cũng không biết. Tôi còn đang nghiên cứu nó.”

Một cuộc trò chuyện lệch pha kỳ lạ.

Trước đây chắc tôi đã bối rối, nhưng bây giờ thì khác.

Vì từ một nơi rất xa xăm, một trực giác siêu nhiên lóe lên.

Bí ẩn của Mặt Trăng không phải vấn đề của phòng 207.

Khách Sạn chưa cho phép ngươi biết bí ẩn đó.

Hãy ra ngoài.

Hãy tìm hiểu nó trong thế giới thực.

Nhưng thế giới thực không có Mặt Trăng, vậy trực giác này có ý nghĩa gì?

Có một điều là chắc chắn.

“Thấu Triệt” đang dần quay trở lại với tôi.

“Được rồi. Chủ đề này không cần bàn thêm nữa.”

“…”

Ngay lúc đó, ánh mắt Aedia lóe lên một tia đáng sợ.

“Anh đã thấy gì đó rồi, phải không?”

“….”

“Tôi, chúng tôi đã nghiên cứu trên Mặt Trăng hàng chục năm mà không tìm ra gì… còn anh chỉ cần nhìn một lần là hiểu ra mọi chuyện sao?”

“….”

“Ánh mắt đó. Dù qua hàng nghìn năm vẫn chẳng hề thay đổi. Tôi thật sự ghét điều đó.”

“Cái gì?”

“Anh nghĩ mình là vị thần toàn tri sao?!”

-  ẦM! RẦM!

Đòn tấn công sau đó nghiêm túc hơn hẳn lúc nãy.

Nhưng vẫn không đến mức áp đảo được tôi.

Bỗng dưng tôi nhận ra Aedia đang né tránh ánh mắt của tôi.

Tôi chợt nhớ lời Ông từng nói khi chúng tôi còn đang làm nhiệm vụ ở phòng 205, ‘Tuyệt Đỉnh Cao Thủ’.

Ông nói rằng võ giả chỉ cần giao đấu một lần là hiểu được con người của đối phương, và khi đó anh Sanghyun đã tưởng chuyện này là vô lí.

“Các võ giả trong giang hồ chỉ cần giao đấu một lần là biết ai tốt ai xấu, biết không?”

“Cả đời cháu chưa từng nghe tới một lý thuyết tâm lý học xàm lồn như vậy—”

“Đã bảo không phải tâm lý học! Trong mắt võ giả, cả cuộc đời một người nằm ở trên đầu mũi kiếm!”

“Haha! Mooksung à, cháu thường bỏ qua vì bác làm ở Cục Quản Trị, nhưng cháu là bác sĩ tốt nghiệp Harvard đấy!”

Bây giờ nghĩ lại…

Những lời của Ông không phải hoàn toàn vô lý.

Bởi vì giữa trận chiến khốc liệt này, tôi có thể cảm nhận được cảm xúc của Aedia.

“Tôi cảm nhận được sự tuyệt vọng và đau khổ của cô.”

“Giờ anh còn nắm được cả đọc tâm nữa à?”

“Không phải đọc tâm. Chỉ là suy luận hợp lý.”

“Suy luận?”

“Sống chui rúc như hikikomori trong một căn phòng hẻo lánh trên Mặt Trăng thế này, không bị trầm cảm thì mới là lạ.”

“Ha!”

Ngay sau đó, Aedia đặt xuống khối thịt quằn quại, thứ trông như sắp phun ra lời nguyền tà ác.

“Trước khi bắt đầu cứu rỗi, tôi đã nói rồi. Nếu tôi thất bại, khi đó các người hãy trở thành tấm lưới bảo hiểm.”

“Đúng.”

“Tôi đã cứu được nhân loại. 90% nhân loại đã được giải thoát khỏi nỗi sợ hãi và đau khổ! Vậy tại sao các người lại muốn lật đổ tất cả?”

“Chỉ là khác biệt về quan điểm thôi.”

“Quan điểm?”

Lý do lựa chọn của Aedia đưa ra là sai.

Và theo đó, chính là lý do tôi phải lựa chọn lại!

“Cô không giải thoát 90% nhân loại. Cô đã giết 90% nhân loại và biến họ thành quái vật, rồi ném 10% còn lại xuống địa ngục.”

“Những người được ban phúc bởi tấm gương không còn là con người? Căn cứ ở đâu?”

Vô số suy nghĩ hiện lên.

Con tàu của Theseus.

Một thực thể bị bóp méo tinh thần, bị thao túng bởi tình yêu và thù hận vô cớ, sao có thể gọi là con người được nữa?

Nói trắng ra thì, 90% nhân loại chỉ trở thành những con thú sở hữu trí tuệ thấp kém hơn.

Hơn nữa, sức mạnh mà tà thần ngoài hành tinh, thứ bên kia tấm gương ban cho họ chỉ là bản sao của “Ái Lực.”

Ngay cả Ái Lực bản gốc cũng có nhiều giới hạn, vậy đồ giả mạo này sao có thể cứu được nhân loại?

Tôi lại còn một suy nghĩ khác.

Những con người bị áp chế lòng ích kỷ để dập tắt xung đột, liệu họ còn có thể duy trì hay phát triển nền văn minh được nữa không?

Nhưng những suy nghĩ này có một vấn đề. Phần lớn chỉ là suy đoán của tôi.

Dù Thấu Triệt khiến suy đoán của tôi chính xác hơn nhiều người thường, nhưng vẫn không phải lập luận đủ để thuyết phục người khác.

Ngược lại, có một bằng chứng, trong khi tôi không thể thuyết phục bất kỳ ai trên thế giới, nhưng lại có thể thuyết phục chính Aedia.

“Những suy nghĩ tôi vừa nêu, chắc cô cũng từng nghĩ tới trong cái phòng nhỏ xíu này rồi. Nên tôi không cần liệt kê từng cái nữa.”

“Nếu anh không còn gì để nói thì—”

“Tôi không còn gì để nói thật. Bởi vì, từ giờ tôi sẽ hỏi cô.”

“Cái gì?”

Tôi mỉm cười rồi hạ hai tay xuống, cho thấy mình không có ý định chiến đấu.

Aedia chỉ trợn mắt nhìn, không thể tấn công nữa.

Giống như nơi ẩn giấu Trí Tuệ là trong trái tim tôi, câu trả lời cho câu hỏi của Aedia cũng nằm trong chính cô ấy.

Điều mà Ahri đã nhấn mạnh rất nhiều lần.

‘Aedia chính là người bảo vệ vĩ đại nhất của nhân loại.’

‘Đôi khi nó gần như là một phép màu. Ở một khía cạnh nào đó, cô ấy thật sự xứng đáng với danh xưng Thánh Mẫu.’

‘Không giống em, cô ấy sở hữu tình yêu đối với nhân loại khó hiểu đến mức không thể giải thích.’

Một người thằn lằn ngoài hành tinh, dù biết rõ bản thân không phải con người, vẫn yêu loài người vô hạn.

Ngay cả khi dân Ai Cập nổi loạn và giết sạch đồng tộc của mình, cô vẫn buông bỏ mọi oán hận.

Chính bản thân cô ta là Thực Thể Hỗn Mang, nhưng vẫn nghiến răng lập ra tổ chức tiêu diệt Thực Thể Hỗn Mang.

Điều đó không thể hiểu nổi.

Vì thế, tình yêu này chính là một phép màu.

Giống như những đồng đội của tôi, từng là con người, sau khi nhìn qua tấm gương rồi trở về cùng sự căm hận đối với loài người, và tình yêu dành cho những kẻ bị biến dạng…

Thì đơn giản là, kẻ ngay từ đầu không phải con người sẽ nhận được điều ngược lại.

“Vậy thì, Aedia. Hãy nói đi. Nếu cô thật sự tin mình đã cứu thế giới, hãy nhìn thẳng vào mắt tôi và trả lời. Cô có còn cảm thấy tình yêu dành cho 90% nhân loại mà chính tay cô đã cứu không?”

“Cảm xúc của tôi… chỉ là thứ vô giá trị do bản năng tạo ra—”

“Nhưng chính theo bản năng đó mà cô lập ra Tòa Thánh và cố cứu thế giới mà? Vậy thì hoặc thừa nhận bản năng, hoặc phủ nhận nó. Chọn một đi.”

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 2,008,924

Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 207 – Phòng Cửa Ngõ - Thử Thách Thứ Tư: ‘Đế Vương Suy Vong’

Trong phòng 207, khoảnh khắc cuối cùng của thử thách luôn được quyết định bởi lựa chọn của đồng đội.

Cuối cùng…

Khoảnh khắc lựa chọn cũng đã đến với tôi.

Tấm gương lạnh lẽo phát sáng rợn người phản chiếu hình ảnh của tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!