Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

135 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

4 9

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

459 13696

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

43 198

Chương 501-600 - Chương 538: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (24)

Chương 538: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (24)

Chương 538: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (24)

- ???

Tôi tỉnh lại giữa một trận bão bùng.

Tên tôi là William Smith, 32 tuổi –

“… ”

Không.

Cái tên của quá khứ không thể diễn tả con người hiện tại của tôi.

Rốt cuộc chính xác tôi là ai?

Ngay khoảnh khắc nỗi tuyệt vọng không thể diễn tả sắp sửa xâm chiếm đầu óc của tôi, khải thị của Đấng Vĩ Đại giáng xuống.

[Ngươi là một mảnh vỡ rơi xuống từ thiên giới.

Ngươi là một phần của Đấng Vĩ Đại.

Ngươi là một trong 348,000 mảnh tàn dư sinh ra từ mọt ngôi sao bị xé toạc.

Hãy thu thập các mảnh vỡ khác.

Và rồi, hãy đạt tới thiên giới.]

A a…

Cuối cùng tôi cũng hiểu.

Tôi sinh ra là con người, nhưng sẽ đứng lên như một vị thần.

[Số của ngươi là 234,822.]

Ý nghĩa của con số đó là gì?

***

Từ sáng sớm tôi đã nghe thấy tiếng ồn ào.

Là Ariana, người hàng xóm tốt bụng ở nhà bên.

“William! Tôi có chuyện muốn nhờ anh!”

“… Chuyện gì vậy?”

“Xe của chồng tôi có vẻ hơi lạ. Hình như bị rò rỉ dầu mất rồi… Tôi có thể mượn xe của anh được không?”

Phải cho cô ấy mượn.

Không, tôi phải cho luôn cô ấy cái xe.

Vì suy cho cùng, đồ vật vốn nên nằm trong tay người cần nó.

Tôi có tới ba chiếc xe, cho Ariana một chiếc cũng chẳng sao —

“… ”

Nếu là hôm qua, tôi đã cười tươi bảo cô ấy cứ lấy đi.

Đồ đạc tôi chia cho người khác đâu chỉ một hai món, mà ngược lại, những thứ tôi nhận lại được từ họ cũng không ít.

Nhưng bây giờ, tôi không muốn làm vậy.

Đó là xe của tôi mà?

Không phải chiếc xe tôi đã vất vả làm việc, kiếm tiền mới mua được sao?

Tại sao phải đưa chiếc xe mà tôi trân trọng cho người khác?

Tôi không muốn cho nó đi.

Nhưng nếu nói thẳng ra như vậy thì cô ấy sẽ cho tôi là kẻ kỳ lạ.

“Ariana, xin lỗi nhé. Thực ra chiếc xe đó cũng đang gặp vấn đề lớn với động cơ. Tôi phải đem nó đi sửa đã.”

“Ôi trời! Vậy thì tôi nghĩ là đành chịu thôi!”

Một lời nói dối vội vàng bịa ra vì tôi không muốn cho cô ấy mượn, cũng không muốn cho nó đi.

Người phụ nữ rời đi với nụ cười tươi rói, không hề nghi ngờ lời của tôi.

Vì ở thiên đường này, nói dối là điều không thể tồn tại.

Ngoại trừ tôi.

Ngoại trừ tôi!

“Hộc!”

Hơi thở của tôi trở nên gấp gáp.

Chỉ đến lúc này tôi mới nhận ra mình đã được ban cho một “phước lành” to lớn đến mức nào!

Tôi đã giành được quyền lừa dối người khác, trong một thiên đường nơi mọi người yêu thương nhau và không hề biết đến dối trá!

***

Sau ngày đó, những phép màu, thứ mà tôi không thể tưởng tượng nổi khi còn là một nhân viên tầm thường của công ty nước giải khát, đã xảy ra.

Một căn nhà riêng đẹp như tranh vẽ trên bãi biển California.

Ba chiếc du thuyền lộng lẫy và những siêu xe chỉ cần nghe tên là ai cũng gật gù công nhận.

Thậm chí còn có cả những kiệt tác chỉ có thể thấy trong viện bảo tàng!

Đó đúng là sự giàu có mà chỉ những doanh nhân hàng đầu mới có thể tận hưởng, và giờ nó là của tôi.

Quá trình đạt được tất cả những thứ đó cực kỳ dễ dàng.

Chỉ cần bịa ra vài câu chuyện linh tinh, và ai cũng tin.

Nếu tôi nói bằng giọng khẩn thiết rằng tôi “cần” thứ đó, họ thậm chí còn rơi nước mắt mà đưa cho tôi!

Đúng là một lũ ngu.

Tất cả đều là lũ thiểu năng!

Tôi là con người duy nhất giữa một bầy sinh vật còn thua cả loài khỉ!

Vậy để hoàn thiện niềm hạnh phúc này còn cần gì nữa?

Đương nhiên là một cô gái xinh đẹp khiến mắt phải sáng rực lên chứ!

Khi đối diện với một cô gái tóc đen, mắt xanh toát ra bầu không khí cực kì thần bí, tôi đã nhận ra định mệnh của mình.

“Tôi, tôi tên là William. Xin hỏi tiểu thư tên là —”

“Tôi muốn xem chúng.”

“Hả? Xin lỗi?”

“Tôi nghe nói trong nhà anh có rất nhiều bức tranh đẹp. Tôi có thể xem chúng được không?”

“Đ, đương nhiên rồi!”

***

Đó là khoảnh khắc tôi sẽ không bao giờ quên trong đời.

Một cô gái xinh đẹp như bước ra từ giấc mơ đang dạo bước trong nhà tôi!

Tôi phải rất vất vả mới kìm nén được những suy nghĩ thô tục liên tục xuất hiện trong đầu.

Đến buổi tối, khi chúng tôi cùng nâng ly rượu bên bờ biển California và tôi định nói về tương lai…

“Dừng ở đây thôi. Ta còn căng thẳng phòng hờ một chút, nhưng hóa ra ngươi thật sự chẳng có gì đặc biệt.”

“Vâng? Tự nhiên cô nói gì vậy —”

“Ngươi ngu quá đi mất. Ngươi thậm chí còn không biết tên của ta.”

“C, cô đang nói gì vậy —”

Đôi mắt xanh của cô gái đã trở nên lạnh như băng, nhưng không phải tức giận, mà gần giống thất vọng hơn.

Một ánh nhìn chẳng có gì ngoài ‘khinh miệt’ xoáy thẳng vào tôi.

Rồi hàng chục con mắt đáng sợ xuất hiện sau lưng cô ta!

“Ngươi không nghe thấy khải thị sao?”

“Gì cơ?”

Ngay khi cô ta giơ tay ra, toàn thân tôi cứng lại như đá.

Một sức mạnh không thể hiểu nổi dường như đã cướp quyền điều khiển cơ thể tôi.

“Lúc bắt đầu đã nghe rồi mà. Hãy thu thập các mảnh vỡ khác để lên thiên giới. Nghĩa là ngoài ngươi ra, còn vô số mảnh vỡ khác trên thế giới.”

“Ư…!”

“Tội nghiệp thật. Không phải ngươi tội nghiệp đâu, mà là ‘mảnh vỡ’ đã hợp nhất với một vật chủ ngu ngốc như ngươi mới tội nghiệp. Có được sức mạnh vĩ đại mà chỉ nghĩ ra được mấy thứ này thôi à? Nhà to, du thuyền, phụ nữ đẹp?”

“Kh…!”

“Không phải tham lam là xấu. Cái xấu là sự ngu ngốc, không biết che giấu lòng tham. Dù sao thì, chắc vận may của ngươi cũng chỉ đến đây thôi.”

Bàn tay lạnh lẽo tiến về phía đầu tôi.

“Số của ngươi là gì?”

“Kh… khặc!”

“Thôi bỏ đi. Với mức này thì chắc ngươi cũng không biết ý nghĩa của con số đâu. Số càng nhỏ thì mảnh vỡ càng lớn. Với trình độ của ngươi thì may lắm cũng chỉ ở khoảng 200,000 thôi.”

Tôi sợ.

Tôi không muốn chết.

Xin hãy tha cho tôi!

“Ngươi sẽ không chết đâu.”

“…”

“Chỉ là mảnh vỡ kém cỏi hợp nhất với một tồn tại ưu việt hơn thôi.”

Khi bàn tay lạnh lẽo xuyên vào đầu tôi.

Khi nó nuốt chửng mảnh vỡ sáng lấp lánh đã thay đổi cuộc đời tôi.

Ý thức của “William Smith” tan biến như bọt nước, và trong khoảnh khắc cuối cùng tôi hiểu ra.

Tên cô ta là Serena K. Wilde, số 38.

“Ngươi thật sự thích ta à? Thú vị thật. Vì vốn dĩ chúng ta từng là một, chẳng phải đây là một dạng tự luyến sao?”

***

- ???

“Từ xưa Đức Thánh Mẫu đã phán! Hãy yêu thương hàng xóm của ngươi. Hãy chăm sóc đứa trẻ nhà bên như con của mình. Nếu làm vậy thì —”

Trong lúc đang giảng đạo, tôi nghe thấy tiếng xì xào.

Khẽ ngẩng đầu lên, tôi thấy một thanh niên đầu tóc bù xù mở cửa nhà thờ bước vào.

Có lẽ vì phá vỡ bầu không khí trang nghiêm nên anh ta cúi đầu xin lỗi, và các tín đồ lại quay sang nhìn tôi.

“… ”

Tôi phải tập trung vào bài giảng.

“Thưa mọi người, lời răn dạy về tình yêu chắc hẳn các vị đã nghe rất nhiều rồi phải không? Nó có chạm tới tâm can của mọi người không?”

Các tín đồ gật đầu liên tục, như thể hoàn toàn đồng tình.

“Vậy hôm nay tôi thử nói về chuyện khác một chút nhé? Mọi người! Các vị có biết ngọn lửa tà giáo đang bùng cháy không?”

Lại một lần nữa, mọi người xì xào.

Đây là bài giảng không phù hợp với thiên đường tràn ngập tình yêu này.

Nhưng ‘bài giảng’ của tôi không phải bài giảng bình thường.

Tôi ra hiệu cho những người đã được cảm hóa.

- Cạch! Cạch!

Cửa sổ đóng lại, ánh đèn trở nên tối hơn.

Có không ít tín đồ trở nên hoang mang, nhưng cư dân của thiên đường này không dễ mà nghi ngờ người khác.

“Tôi đã thấy rồi! Tôi đã thấy khí thế cuồn cuộn như mây nổi lên từ phía bên kia của Đại Thủ Vệ. Tôi đã thấy ác quỷ thiêu rụi thiên đường mà Thánh Mẫu ban tặng! Đó chính là Tứ Kỵ Sĩ Khải Huyền được nói đến trong Khải Huyền Thư —”

Đám đông ngày càng trở nên bối rối.

Họ không thể chấp nhận những lời phủ nhận tình yêu, nhưng vì đã quên cách nghi ngờ, nên cũng không thể chối bỏ chúng.

Trong sự mâu thuẫn đó, tâm trí của các tín đồ dần trở nên lạc lối.

“Mọi người, tôi yêu các vị. Mỗi giọt nước mắt của các vị đều khiến lòng tôi đau đớn. Kho lẫm của các vị chính là kho lẫm của tôi, và con cái của các vị chính là con cái của tôi! Vì vậy, hãy khắc cốt ghi tâm lời của tôi và về nhà suy nghĩ thật kỹ.”

Khi bài giảng kết thúc, những con cừu non lạc lối rời khỏi phòng cầu nguyện với vẻ mặt bối rối.

Trong phòng cầu nguyện rộng lớn chỉ còn lại một con dê.

“Cậu học sinh, cậu có câu hỏi sao?”

Chính là thanh niên đầu tóc rối bù khi nãy.

“Haha, tôi không có câu hỏi gì. Chỉ thấy buồn cười thôi.”

“Buồn cười ở chỗ nào?”

“Chắc hai bên đều biết nhau là ai rồi, nên nói thẳng luôn nhé. Này ông mục sư, ông đang làm cái quái gì vậy? Mê hoặc người ta để làm gì, ông định thành lập quân đội hay gì à?”

“… ”

“Ông bị ngu à? Ông thật sự nghĩ quân đội người thường sẽ giúp ích được gì trong cuộc chiến giữa chúng ta? Chỉ tổ khiến mình bị lộ như bây giờ thôi!”

“… ”

“Thôi bỏ đi. Nhìn bộ dạng của ông là biết kiểu gì số cũng trên 100,000 rồi. Mảnh vỡ của ông đúng là phí phạm thật.”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một sức mạnh vô hình khiến cơ thể tôi trở nên cứng đờ như đá.

“… Thật đáng sợ.”

“Đừng sợ. Đau chút thôi rồi mọi thứ sẽ xong. Sau đó ông sẽ trở thành một phần của kẻ mạnh hơn —”

“Không phải tôi sợ chuyện đó.”

Tôi sợ.

Luôn luôn như vậy.

Tôi luôn rất sợ khoảnh khắc ‘hợp nhất’.

“Hả?”

“Cậu học sinh, có vẻ cậu đã thu thập được vài mảnh ở Hàn Quốc rồi. Nhưng cậu có từng nghĩ tới điều này chưa? Khi thu thập được hết các mảnh vỡ thì chuyện gì sẽ xảy ra?”

“Ông bị ngu à? Ông còn chưa nghe khải thị sao? Thu thập được toàn bộ các mảnh vỡ thì sẽ trở thành vị thần thiên giới —”

“Vị thần đó… có phải ‘chúng ta’ không?”

“Cái gì —”

- RẮC!

Cùng với âm thanh như đá tảng vụn vỡ, cơ thể tôi lại bắt đầu cử động.

“S, sao lại thế! Bằng cách nào?!”

Tên thanh niên mở to mắt vì quá sốc.

“Một mảnh vỡ ngang nhiên truyền đạo giữa trung tâm Seoul, cậu tưởng tôi đang cầu xin được giết à?”

“Ngươi —!”

“Cậu tưởng tôi chỉ là một mảnh vỡ ngu ngốc thôi à. Đáng lẽ cậu nên nghĩ đến những khả năng khác chứ. Ví dụ như đây là biểu hiện của sự tự tin.”

Một luồng nhiệt nóng bỏng tràn ngập cơ thể tôi.

Bởi vì lòng thành kính của các tín đồ đã ban cho tôi sức mạnh hữu hình.

-  ẦM!

Tôi lao tới như tia sét, túm lấy cơ thể tên thanh niên. Hắn chỉ biết quằn quại đau đớn mà không thể làm gì.

Tôi đã trải nghiệm chuyện này nhiều lần rồi.

Những kẻ nhận được sức mạnh của ‘Thư’ thì đáng sợ ở những chiêu trò kỳ dị, nhưng sức mạnh vật lý lại chẳng đáng kể.

“Có vẻ đây là lần đầu cậu thấy sức mạnh như của ta.”

“Khặc…!”

“Khi thu thập được mảnh vỡ và số thứ tự tăng lên, những năng lực thần bí sẽ xuất hiện. Có người giống như cậu, nhận được sức mạnh điều khiển cơ thể người khác… Nhưng cũng có người như ta đây.”

Nhìn vào đôi mắt tràn ngập tuyệt vọng của hắn, tôi nói lời tạm biệt cuối cùng.

“Tới chuyện này còn không biết, có lẽ số mệnh của cậu với tư cách học sinh cũng chỉ đến đây thôi.”

-  RẮC!

Một mảnh vỡ dính máu đỏ rơi vào tay tôi.

Nếu tôi hấp thụ thứ này, tôi sẽ có được sức mạnh lớn hơn và tiến gần hơn tới thiên giới.

Tôi đã trải qua điều đó nhiều lần rồi.

“… ”

Những lời tôi nói với cậu thanh niên bất hạnh kia, rằng tôi sợ, không phải là dối trá.

Vì khi càng thu thập nhiều mảnh vỡ, và tiến gần hơn đến lĩnh vực cao hơn, một khả năng đáng sợ càng xâm chiếm tâm trí tôi.

Khi tất cả các mảnh hợp nhất lại… liệu tôi có còn tồn tại ở đó không?

“Phù….”

Tôi không có lựa chọn.

Nếu tôi không trở nên mạnh hơn, thì một kẻ mạnh hơn sẽ nuốt chửng tôi.

Vì vậy số phận chỉ có hai khả năng.

Hoặc trở thành thần.

Hoặc trở thành một bữa ăn của thần.

Tôi là số 16.

Tôi là Seo Ildo.

Ít nhất hiện tại là vậy.

***

- Kim Mooksung

Khoảng hai năm trước.

Tên Kain đó, cùng Ahri và Miro, đã rời đi để lên Mặt Trăng.

Tôi ôm một chiếc kính thiên văn khổng lồ, quan sát Mặt Trăng và canh thời điểm dùng “One More Chance”.

Trong lúc đó, một luồng ánh sáng rực rỡ xuất hiện trên Mặt Trăng, rồi những chuyện không thể hiểu nổi bắt đầu xảy ra.

Ví dụ như cậu thanh niên đang đứng trước mặt tôi bây giờ.

“Tôi đã đặt lại thời điểm hồi quy.”

“Vậy à?”

Hắn trông hoàn toàn khác với Kain, ví dụ như hắn là một thanh niên phương Tây.

Dĩ nhiên, thằng Kain kia có thể thay đổi thân xác do đặc tính của năng lực, nên chủng tộc chẳng có ý nghĩa gì ở đây.

Vì vậy, lý do mà tôi kết luận hắn ‘không phải Han Kain’ hoàn toàn không liên quan đến ngoại hình.

“Thật sự là cậu không biết sao? Không biết chuyện gì đang xảy ra lúc này à?”

“Vâng.”

Cậu thanh niên trả lời rất thản nhiên.

“Đ, đừng nói dễ dàng như vậy! Ta đã tin lời cậu nên không hồi quy! Giờ thì không còn cách quay lại trước khi Thánh Mẫu bóp méo thế giới nữa!”

“Không sao đâu.”

“Không sao cái gì? Cậu nói cậu chẳng biết gì cơ mà!”

Thanh niên đẹp trai mỉm cười ranh mãnh.

“Tôi biết đúng ba điều. Thứ nhất, ông không cần quay ngược thời gian. Vì mọi chuyện sẽ ổn thôi. Thứ hai, ông cũng chẳng cần làm gì cả. Tôi và ông chỉ cần thong thả câu cá cho tới khoảnh khắc cuối cùng mà thôi. Vì ngay từ đầu đó đã là vai trò của ông mà.”

Tôi đã nghe những lời này nhiều lần.

Đừng quay ngược thời gian.

Hắn đến đây để truyền đạt lại điều đó.

Không cần làm gì cho đến phút cuối.

Chỉ cần thong thả câu cá.

Mỗi lần nghe những lời này tôi đều vô cùng bực bội.

Vì ít nhất, cho đến hai năm trước, thiên đường tưởng chừng bình yên đó…

đang trở thành một mớ hỗn loạn theo từng ngày!

“Cậu không xem tin tức à? Hôm qua ở Anh, Thủ Tướng đã bị ám sát giữa ban ngày!”

“Ây dà~! Mảnh vỡ bên đó định làm Thủ Tướng Anh à? Cũng được đấy chứ.”

“Ở Trung Quốc thì —”

“Đồng chí Tổng Bí Thư vẫn đang quan sát rất kỹ mọi chuyện mỗi ngày.”

Tôi nghẹn lời.

“Còn ở Mỹ —”

“Ở Mỹ thì chắc con bé đó sẽ nuốt chửng hết mọi thứ thôi. Tài năng của nó quá xuất sắc.”

“… ”

Lúc nào cũng như thế.

Dù tôi có chia sẻ tin tức gây sốc đến đâu, hắn cũng không hề tỏ ra ngạc nhiên, mà chỉ tiếp tục phun ra những điều khó hiểu.

Ngồi trên chiếc ghế gỗ trắng tinh, với thái độ như thể đã nhìn thấu mọi chuyện trên thế giới.

Chỉ riêng điểm này hắn lại hơi giống với Kain.

“… Cậu nói cậu biết ba điều.”

“Vâng.”

“Cậu nói hai rồi. Điều thứ ba là gì?”

Chàng thanh niên khẽ mỉm cười.

“Tôi là số 1.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!