Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 7

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 461

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Chương 501-600 - Chương 533: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (19)

Chương 533: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (19)

Chương 533: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (19)

- Han Kain

“Có một điều anh thắc mắc. Thế giới tàn nhẫn như vậy thật sự là ý định của Thánh Mẫu sao?”

Cuộc thảo luận bắt đầu cùng câu hỏi tôi mới đưa ra.

“Đừng nghĩ như một người bình thường, hãy thử nghĩ như người đứng đầu Tòa Thánh đi.”

“Như người đứng đầu Tòa Thánh?”

“Chắc chắn họ sẽ cảm thấy thương xót đối với 10% dân số phải chết trong đau đớn. Đúng vậy, thật đáng tiếc. Nhưng nếu nhìn từ góc độ của Tòa Thánh thì….”

“Dù sao trong thế giới cũ, thì cũng chừng ấy người phải chịu đau khổ?”

“Đúng vậy.”

Một thảm cảnh nơi giấc mơ của Marx và Hitler trộn lẫn rồi trở thành hiện thực.

Nhưng nếu nhìn thế giới từ góc nhìn của Aedia – Thánh Mẫu, người đứng đầu Tòa Thánh thì sao?

Khoảng 10% dân số nhân loại, dù ở thế giới cũ, cuối cùng cũng vẫn phải chịu khổ đau do các Thực Thể Hỗn Mang, vì lý do này hay lý do khác.

Vì vậy, ‘thiên đường’ không phải là nơi 10% con người phải chịu đau khổ, mà là nơi 90% con người được cứu rỗi.

-  Cộp!

Ông khẽ gõ bàn rồi mở miệng.

“Boss cuối của phòng 207 là Aedia. Hoặc đúng hơn là cái gương. Mọi người có đồng ý không?”

Tất cả, bao gồm cả tôi, đều gật đầu.

Ở thời điểm hiện tại khi cái kết của phòng 207 đã lờ mờ hiện ra, nếu đánh bại Thánh Mẫu Aedia và phá hủy “tấm gương nguyên bản” mà cô ta sở hữu, thì xem như đã giải quyết được phòng 207.

“Làm thế này đi. Kain, cháu bay lên Mặt Trăng rồi đấu với Aedia một trận quyết tử! Trong quá trình đó, cháu cần tìm ra sức mạnh thật sự của cô ta. Giết được thì tốt, nhưng nếu thất bại cũng không sao. Nếu thất bại thì—”

“Mooksung chỉ cần quay ngược thời gian là được. Vẫn còn gần ba tuần nữa đúng không?”

“Chính xác!”

Kế hoạch mà Ông đưa ra rất đơn giản.

Tôi sẽ bay thẳng lên Mặt Trăng, đấu với Aedia một trận để tìm ra sức mạnh của Thánh Mẫu.

Thắng thì tốt, nếu thua thì quay ngược thời gian rồi đánh lại trong thế cục thuận lợi hơn.

Nghe cũng hợp lý, nhưng có đúng một vấn đề.

“Mọi người quên tờ giấy nói gì rồi à?”

[Horus, hãy cẩn thận với bầu trời. Nếu mọi người hành động quá ồn ào, sẽ bị phát hiện.]

“...”

“Trên bầu trời có một con mắt không rõ danh tính. Nhờ Aedia xử lý nên hiện tại nó không thể tìm thấy chúng ta.”

“Nếu hành động ồn ào thì sẽ bị phát hiện… Việc cháu bay lên Mặt Trăng có phải hành động ồn ào không?”

“Chứ còn gì nữa ạ?”

Mọi người đều im lặng.

Thánh Mẫu ở trên Mặt Trăng, nhưng để bay lên đó thì tôi phải đối đầu với “con mắt” kia.

Nếu tiêu hao quá nhiều sức lực vì con mắt đó trước khi gặp Thánh Mẫu thì chỉ là làm chuyện ngu ngốc.

“Hay là chúng ta quay ngược thời gian luôn bây giờ? Nếu quay về trước khi Aedia thay đổi thực tại thì lúc đó đâu có con mắt này.”

Ahri lập tức chỉ ra vấn đề.

“Đồ ngốc. Như vậy thì chúng ta phải đánh với Thánh Mẫu mà không biết sức mạnh của cô ta.”

Khi tôi định chìm vào suy nghĩ vì có vẻ cuộc họp sẽ kéo dài, thì tiếng gõ cửa vang lên.

Nhân viên khách sạn sao?

-  Ding dong!

Trong lúc tôi, Ông và Miro vội vàng mặc quần áo, Ahri ra ngoài rồi dẫn vào một vị khách cũng quấn kín toàn thân giống chúng tôi.

“Á á! Ahri, tớ vẫn chưa mặc xong—”

“Không sao. Cứ cởi ra đi.”

“Phì! Mọi người dễ thương thật đấy.”

“Sophia!”

Vị khách đó chính là Sophia!

Quả nhiên đúng là đại ma nữ, chuyện đơn giản như rơi máy bay cũng chẳng thể làm khó cô ấy.

Cứ cởi ra thôi à?

Dù là Sophia đi nữa, nếu bản năng cô ấy cảm thấy ghê tởm đối với chúng tôi thì—

“Sophia thuộc phía 10%.”

Chỉ một câu đó là mọi chuyện trở nên rõ ràng.

***

Lời giải thích của Sophia kéo dài rất lâu.

Không giống chúng tôi, những người mới tỉnh lại vài tiếng trước, Sophia đã đi lại trong thế giới thay đổi suốt một tuần qua trong trạng thái tỉnh táo, nên biết nhiều hơn hẳn.

“Đúng như Ahri nói, tôi thuộc 10% không bị biến đổi đổi. Có lẽ đó là lựa chọn của Aedia.”

Aedia từng nói sẽ coi “chúng tôi” như bảo hiểm đề phòng bản thân thất bại.

Trong “chúng tôi” đó cũng bao gồm Sophia.

“Nhờ vậy mà tôi khổ sở lắm! Đi đâu cũng toàn người muốn giết tôi. Cảm giác như hồi nhỏ, các cuộc săn lùng phù thủy tràn lan lại quay trở lại vậy.”

“... Lúc nhỏ cô vất vả thật nhỉ.”

“Tất nhiên rồi. À thì, tôi vẫn chịu được. Tôi chỉ chờ mọi người tỉnh lại thôi.”

“Vất vả rồi.”

Sau đó chúng tôi nói cho cô ấy kế hoạch đã bàn.

Trong quá trình đó không thể tránh khỏi việc phải giải thích sơ qua về năng lực của “One More Chance”, dù sao cũng không thể nói theo cách khác được.

“Q-quay ngược thời gian sao? Chuyện đó thật sự làm được à?”

“Được.”

Có vẻ cú sốc quá lớn nên Sophia đã đứng dậy, xoay vòng vòng tại chỗ một lúc.

“Bình tĩnh chưa?”

“Rồi.”

“Cô hiểu kế hoạch rồi chứ? Cũng hiểu vấn đề ở đâu chứ?”

“Vâng. Vấn đề là ‘Thủ Hộ Giả’ đúng không?”

Thực thể đã áp đảo chúng tôi vài giờ trước được gọi là “Thủ Hộ Giả”.

Trong thế giới đã thay đổi này, con người coi Thủ Hộ Giả là sứ giả do thần linh phái xuống.

“Thực ra nó đúng là tồn tại bảo vệ thế giới. Giống như vaccine tiêu diệt những con ác quỷ mất kiểm soát vậy.”

“Hừm….”

Nghe giải thích đó, tôi đã nắm được sơ bộ cấu trúc của “thiên đường” mà Aedia tạo ra.

Trước hết, cô ta tạo ra một dạng biến dị, tương tự “Ái Lực” của Songee cho 90% nhân loại.

Những người được chọn sẽ yêu thương và trân trọng lẫn nhau, còn các Thực Thể Hỗn Mang thì sẽ có thiện cảm với họ.

Nhờ vậy mà có thể giảm mạnh việc các Thực Thể Hỗn Mang tấn công con người, nhưng cũng không thể loại bỏ hoàn toàn.

Vì suy cho cùng, ngay cả Songee – chủ nhân thật sự của năng lực Ái Lực – cũng từng nhiều lần bị tấn công.

Có những sinh vật như ma cà rồng buộc phải hại người để sinh tồn, và cũng có nhiều quái vật chỉ đơn giản là phát điên.

Loại thứ nhất thì kiềm chế bằng cách dâng hiến 10% “vật hiến tế”, còn loại thứ hai thì “Thủ Hộ Giả” sẽ dùng sức mạnh tiêu diệt.

“... Nghe thì có vẻ hoàn chỉnh hơn tưởng tượng. Thật sự cách này có thể giải phóng 90% nhân loại khỏi nỗi sợ mang tên Thực Thể Hỗn Mang sao?”

Miro nghiêng đầu hỏi.

“Nhưng mà, ừm, ‘kịch bản’ này chẳng phải là kịch bản thất bại trong mắt Khách Sạn sao?”

Vì vậy nó mới bị Khách Sạn “thu thập”, chỉnh sửa rồi đưa ra làm ‘đề bài’ trong Phòng Cửa Ngõ.

Chắc chắn đây là đáp án sai.

Chỉ là vẫn chưa rõ “tại sao” nó lại sai.

- Cộp!

Ông lại gõ bàn để thu hút sự chú ý của chúng tôi.

“Dừng mấy suy nghĩ triết học đó lại thôi! Quan trọng là gì? Là phá giải phòng 207!”

“...”

Bình thường tôi sẽ đồng ý với thái độ của Ông, nhưng lần này một linh cảm kỳ lạ cứ xuất hiện trong đầu.

‘Tại sao lại sai?’

Việc trả lời câu hỏi này dường như là vấn đề khá quan trọng trong phòng 207…

Lúc đó Sophia lại lên tiếng.

“Để tôi tóm tắt kế hoạch của mọi người nhé. Mọi người muốn lên Mặt Trăng để tìm ra sức mạnh của Thánh Mẫu. Thắng thì tốt, nếu thua thì quay ngược thời gian rồi đánh lại trong tình thế có lợi hơn. Nhưng Thủ Hộ Giả đang chặn đường lên Mặt Trăng của mọi người. Đúng không?”

“Chính xác.”

“Tôi nghĩ ra một cách….”

“Ồ! Nói đi.”

“Thủ Hộ Giả rất rất mạnh, nhưng chỉ có một.”

“À?”

“Chỉ cần có ai đó thu hút ánh nhìn của con mắt đó.”

Nói đơn giản là trong lúc người khác lôi kéo sự chú ý của Thủ Hộ Giả, tôi sẽ bay lên Mặt Trăng để đấu với Thánh Mẫu.

Ahri đặt ra câu hỏi quan trọng nhất.

“Ai sẽ làm việc đó?”

“Ờm…”

“Nếu gây hỗn loạn ở Florida để thu hút sự chú ý, rồi bị ánh nhìn của Thủ Hộ Giả giết chết trong 0,1 giây thì chẳng có ý nghĩa gì đâu.”

“...”

Chỉ thu hút sự chú ý thôi là không đủ.

Phải cầm cự được cho đến khi tôi tới được Mặt Trăng, và trong lúc tôi xác định được ngưỡng sức mạnh của Thánh Mẫu.

“Tôi không tự tin đâu. Ngay từ đầu nó đã là con quái vật do Aedia tạo ra để bảo vệ cả hành tinh.”

“T-tôi có mảnh gương nên—”

Ahri cắt ngang lời Sophia một cách dứt khoát.

“Gương là ma cụ dùng để triệu hồi sức mạnh của Yaldabaoth tới thực tại. Còn Thủ Hộ Giả là quái vật do Yaldabaoth tạo ra theo yêu cầu của Aedia.”

“...”

“Cô định dùng chính sức mạnh của Yaldabaoth để giết sứ giả của Yaldabaoth sao? Yaldabaoth sẽ cho cô sức mạnh để làm vậy à?”

Cuối cùng vấn đề là: Ngoài tôi ra, còn có ai có thể đối đầu với Thủ Hộ Giả, thứ đang tỏa ra uy thế áp đảo trên bầu trời kia?

Nếu không giải quyết được chuyện này thì chỉ còn cách quay ngược thời gian rồi bay lên Mặt Trăng mà không có thông tin gì.

Cuộc thảo luận lại rơi vào bế tắc.

“Để… ừm, để tớ thử xem?”

Giọng nói dè dặt của Miro.

Nếu là ‘Miro Nửa Đêm’, thì chắc chắn có thể đối đầu với Thủ Hộ Giả.

Có phải đây là lúc sử dụng thời gian của Miro Nửa Đêm không?

Có vẻ đúng.

“Miro.”

“Ừ!”

“Như cậu nói, bây giờ có lẽ là thời điểm thích hợp để dùng thời gian của Miro Nửa Đêm—”

- Ding dong!

Tiếng chuông cửa lại vang lên.

Sophia đã gia nhập với chúng tôi rồi, vậy lần này chắc chắn là nhân viên khách sạn!

“Quần áo! Quần áo!”

“Này! Trả cái áo lại đây!”

“Sophia~! Khẩu trang, khẩu trang!”

“Áaa! Horus đại nhân, sao Người lại đột nhiên cởi áo—”

“Không, tôi đâu có định cởi—”

“Sophia, Kain vốn dĩ luôn vậy mà.”

Trong lúc mọi người cuống cuồng mặc quần áo.

Ahri lại đi ra gặp nhân viên thay chúng tôi, rồi nhanh chóng quay lại.

Biểu cảm của Ahri rất khác thường.

“Sophia.”

“Gì vậy? Là nhân viên à? Tôi gần mặc xong rồi—”

“Sophia.”

Lúc này Sophia mới cảm thấy có gì đó kỳ lạ.

“Chuyện gì thế? Nhân viên khách sạn à? Tôi sắp mặc đồ xong rồi –”

“Cô… 50 năm trước….”

“50 năm?”

“… Chẳng phải cô nói mình đã giết Fortuna sao?”

Và rồi.

- Rắc!

Cánh cửa bị xé toạc ngay lập tức.

Ahri nhíu mày, triệu hồi Đa Diện Bất Đẳng Biên.

Ông cũng theo bản năng mà triệu hồi One More Chance.

Sophia nghiến răng, nắm chặt mảnh gương trong tay đến mức lòng bàn tay rớm máu.

Giữa bầu không khí căng thẳng đó, một thanh niên bước vào với thái độ cực kỳ tự tin.

Trong sự căng thẳng kỳ lạ ấy – anh ta nhìn tôi và nói.

“Ôi chà~! Kain-hyung! Lâu lắm không gặp nhỉ?”

Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói quá quen thuộc ấy, sự căng thẳng trong tôi lập tức tan biến.

Ít nhất là với tôi.

***

Một khoảng bình yên ngắn ngủi.

Ít nhất tại đây, hai người – tôi và Miro – chưa từng có lịch sử đối đầu với “Fortuna”, nên có thể đối xử với cậu ta hoàn toàn như ‘Park Seungyub’.

Đối phương cũng hiểu điều này nên chỉ nói chuyện với tôi và Miro.

“Anh, anh hơi quá đáng rồi đấy? Nghĩ đến việc mọi người đã khổ sở vì Aedia…”

“X-xin lỗi. Ra ngoài rồi anh sẽ từ từ giải thích từng chi tiết một.”

“Không sao đâu. Anh vốn thông minh mà hyung, chắc anh đã có kế hoạch cả rồi. Gặp lại anh thật vui. À, Miro cũng lâu rồi không gặp!”

“Thật á? Tớ lại thấy như mới gặp cậu gần đây thôi.”

“Ha ha! Nhờ Quan Tài Bất Diệt à? Ghen tị thật đấy. Tớ thì tỉnh táo suốt nên stress lắm.”

“X-xin lỗi.”

“Không cần đâu. Giờ gặp lại được mọi người là tốt rồi.”

Dùng lý trí để kiềm chế sự oán trách hay thất vọng mà cậu ta có thể đã cảm thấy đối với tôi.

Thái độ nói “gặp lại vui thật” với cả Miro, người đã trải qua thời gian yên ổn trong Quan Tài Bất Diệt, hoàn toàn không giống với cậu ta.

Rất trưởng thành.

Chính vì thế nên cũng rất lạ.

Có lẽ vì trong ký ức của tôi, Seungyub vẫn luôn là cậu học sinh trung học chỉ nghĩ đến game?

“Trên đường tới em đã nghe cuộc nói chuyện của mọi người. Tai em khá thính đó.”

“Ồ~! Cái đó cũng là võ công à? Xem ra em cũng mạnh lên rồi nhỉ?”

“Ha, anh Kain. Từ giờ hãy gọi em là Park Seungyub, thiên hạ đệ nhất.”

“Ha a!”

“Vấn đề là ai sẽ thu hút ánh nhìn của Thủ Hộ Giả đúng không? Để em thử xem.”

Dù sao, một khi bắt đầu nói chuyện thì bầu không khí cũng tự nhiên dịu lại.

Tôi đã căng thẳng vì nghe nhiều chuyện đáng sợ về ‘Fortuna’ từ những người khác, nhưng cậu thanh niên trước mặt này nhìn thế nào cũng là ‘Park Seungyub’, không phải Fortuna.

Kỹ năng diễn xuất đỉnh đến mức lừa được cả tôi?

Dù nghĩ thế nào tôi cũng không thấy Seungyub là kiểu người sẽ giỏi diễn xuất chỉ vì thời gian trôi qua.

Ngay từ đầu Ahri đã nói rồi.

Fortuna là Seungyub bị bóp méo bởi chiếc gương, và nhờ ‘liệu pháp thôi miên’ của Ahri mà cậu ta đang dần trở lại thành Seungyub.

Vì vậy thanh niên trước mắt là “Park Seungyub” cũng không có gì lạ—

“Mọi người lùi lại! Ngay lập tức!”

Trong căn phòng này có đúng một người tuyệt đối không thể tha thứ cho Fortuna.

-  Ting!

Khi mảnh gương phát sáng, Seungyub nhíu mày, còn mọi người thì hoảng hốt.

“Sophia!”

“Horus đại nhân, Người đang bị lừa!”

“...”

“Người đàn ông này là quái vật. Người biết hắn đã làm những gì rồi mà?”

Ahri lại cố thuyết phục cô ấy.

“Sophia, tôi đã nói nhiều lần rồi. Người này khác với Fortuna mà cô biết. Cậu ấy đã trở lại thời kỳ trước khi bị tấm gương biến đổi, thời Horus còn là… ừm, thiên sứ—”

“Câm miệng!”

Tiếng chửi thề bất ngờ khiến Ahri cứng họng.

Bởi vì tôi có thể cảm nhận được cơn giận, nỗi đau và oán hận cuộn trào như bão tố.

Đây không phải tình huống có thể nói lý được.

“Ngay từ đầu người đàn ông này đã chết rồi! Chính tôi đã giết hắn bằng tấm gương! Tôi đã biến hắn thành một đống thịt quằn quại!”

“… Sophia.”

“Horus đại nhân, xin Người, hãy nghe thần. Con quái vật này phải bị giết.”

“Cậu ta không phải Fortuna, mà là Park Seungyub, là đồng đội của tôi, không, là thiên sứ của ta.”

Đôi mắt Sophia trở nên trống rỗng.

“… Người đang ra lệnh sao?”

“Cái gì?”

“Nếu Người ra lệnh không được tấn công, tôi sẽ tuân theo. Vì tôi là Pháp Vương của ngài.”

Nghe vậy tôi hơi lúng túng.

Ép buộc cô ấy sao?

Nếu muốn thì cũng có thể, nhưng đối với con gái của chị Eunsol và người đã chờ đợi tôi suốt bao năm – gần như đồng đội – thì làm vậy hơi quá đáng…

Ngay lúc đó.

Chàng thanh niên cười cay đắng rồi quay sang Sophia.

“Cô vẫn còn hận tôi, phải không nhỉ.”

“Đương nhiên là vậy! Ta đã trải qua hàng ngàn đêm chờ đợi khoảnh khắc giết được ngươi! Ký ức chôn mẹ của ta bằng đôi tay dính máu, dù 1000 năm trôi qua ta cũng không thể quên!”

“Vì thế nên cô dùng sư phụ của mình làm mồi nhử sao?”

Dùng sư phụ làm mồi nhử?

Cái này là chuyện gì nữa?

Tôi bối rối nhìn sang Ahri thì cô ấy cũng lộ vẻ hoàn toàn không biết.

Nghĩ lại thì, không ai trong chúng tôi biết chính xác Sophia đã giết Fortuna như thế nào.

Seungyub im lặng bước đến cửa sổ, chạm tay vào tấm kính như đang vẽ hình ảnh của một ai đó.

“Sau khi tỉnh khỏi cơn mê dài nhờ Ahri-noona, tôi đã nghĩ.”

Suy nghĩ đầu tiên của Fortuna sau khi trở lại thành Seungyub.

“Tôi phải đặt Yumi trở lại vào Hòm Linh Hồn.”

“A…!”

Ahri há hốc miệng.

“May mắn là mảnh vỡ cuối cùng của Yumi vẫn còn tồn tại trên thế giới. Tôi tin rằng nếu đặt nó vào đó, tôi có thể cứu được Yumi.”

“Seungyub, cháu….”

Ánh mắt của Ông run lên.

“Có lẽ cô ấy không còn bình thường. Nhân cách của cô ấy đã bị vỡ vụn nên có thể đã trở thành kẻ điên. Nhưng không sao. Chỉ cần tôi ở bên chăm sóc cô ấy. Dù cô ấy không thể hồi phục ở đây, chỉ cần đưa cô ấy ra ngoài bằng cách nào đó…”

Trong phòng 207 không thể hồi phục cho Yumi.

Nhưng nếu chúng tôi trở về Khách Sạn thì sao?

Nếu chúng tôi dùng cây sáo của chị Eunsol?

Nếu chúng tôi mua được phương pháp đặc biệt từ tên Thương Nhân?

Tôi nghĩ là có thể.

Theo tôi biết, Khách Sạn là nơi toàn năng nhất trong vũ trụ.

“Vì thế Sophia, tôi đã theo cô vào trong hang động. Để đặt lại Yumi, người đã gần như tan vỡ vào trong Hòm. Để làm vậy, tôi phải lấy ‘linh hồn của mình’ ra khỏi Hòm.”

Khoảnh khắc Fortuna mất đi sự bất tử để đưa Yumi trở lại Hòm Linh Hồn.

“Hôm đó, tôi đã chết một lần dưới tay cô. Không chỉ mình tôi. Mảnh vỡ cuối cùng của Yumi cũng bị cuốn vào lời nguyền cuồng loạn của cô và biến mất vĩnh viễn.”

Sophia đã giết Seungyub và Yumi.

“Vậy mà, mối hận thù của cô vẫn chưa nguôi ngoai.”

Khoảnh khắc mọi người đều câm lặng.

Một giọng nói mỉa mai vang lên.

“Xin lỗi nhé, nhưng người xé sư phụ ta thành từng mảnh không phải ta, mà là Thánh Mẫu. Còn ngươi là nô lệ của Thánh Mẫu. Vậy mà ngươi lại trách ta về cái chết của sư phụ?”

Nói thế nào nhỉ, cũng không phải sai.

Seungyub cũng thẳng thắn thừa nhận.

“Đúng. Tôi thừa nhận. Ít nhất trong mối quan hệ giữa cô và tôi, tôi không có tư cách lên giọng.”

“Nếu ngươi đã nhận ra thì—”

“Vì vậy tôi cũng đã chuẩn bị một món quà cho cô.”

“Cái gì? Ha! Thứ ngươi có thể cho ta chỉ là cái chết!”

“Nghe tiếp đi. Pháp Vương Sophia.”

“Cái—”

“Tôi sẽ đưa ra một đề nghị mà cô không thể từ chối.”

Một đề nghị không thể từ chối?

“Tôi sẽ….”

“Cái gì?”

“Tôi sẽ đưa cô….”

“...”

“Đến thiên đường.”

Trong cú sốc khiến tất cả sững lại.

Seungyub nói thêm một câu.

“Trên thế giới này, chỉ có một mình tôi có thể đưa cô đến thiên đường.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!