Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

135 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

4 9

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

459 13696

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

43 198

Chương 501-600 - Chương 535: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (21)

Chương 535: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (21)

Chương 535: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (21)

- Han Kain

Tôi tỉnh dậy từ tờ mờ sáng rồi đến danh thắng nổi tiếng của bang Florida, “Trung Tâm Vũ Trụ Kennedy.”

“…Trung tâm vũ trụ HappyHappy à?”

Không phải “Kennedy”.

Chẳng lẽ trong phòng 207 không có Tổng Thống Kennedy sao?

Nhưng dù vậy thì tổng thống Mỹ lên nắm quyền thay Kennedy cũng đâu thể có cái tên HappyHappy được chứ?

“Có gì lạ à?”

Ahri hoàn toàn không cảm thấy có vấn đề gì với cái tên “HappyHappy.”

Có vẻ như ngay cả tại thế giới bên ngoài Khách Sạn, cái tên của nơi này cũng là HappyHappy hoặc đại loại thế.

“Không có gì đâu. Mau đi thôi.”

Kế hoạch rất đơn giản.

Trong lúc Fortuna thu hút sự chú ý của Thủ Hộ Giả, tôi sẽ di chuyển đến căn cứ trên Mặt Trăng, vị trí hiện tại của Aedia.

Sau đó, thông qua Vương Quốc Mộng Mơ, đồng đội sẽ lần lượt hội quân.

Kế hoạch thì đơn giản, nhưng vì địa điểm không phải Trái Đất mà là Mặt Trăng, nên có rất nhiều yếu tố phải cân nhắc.

Ví dụ như, các đồng đội sẽ sống sót trên Mặt Trăng bằng cách nào?

Cổ Huyết của Ahri cũng có giới hạn của nó.

Vì vậy, chúng tôi cần lấy nhiều trang thiết bị khác nhau, bao gồm cả bộ đồ phi hành gia tại trung tâm vũ trụ.

***

Sau khi đến nơi, chúng tôi ngồi ở một góc vắng người và chờ thời điểm thích hợp.

Phải đợi đến khi Fortuna và Thủ Hộ Giả bắt đầu chiến đấu thì mới có thể hành động.

Nếu chúng tôi gây náo loạn ở trung tâm vũ trụ này trước, thì rất có thể Thủ Hộ Giả sẽ chạy thẳng đến chỗ chúng tôi.

Đồng thời cũng cần phải nhờ Sophia giám sát Fortuna để đảm bảo hắn không làm chuyện kỳ quặc.

Đúng lúc đó, một nhân viên của trung tâm vũ trụ bắt đầu tiến lại gần.

Không có vấn đề gì lớn.

Tôi và Ông đã quấn kín toàn thân, chỉ cần Ahri đến nói vài câu bịa ra là xong.

Nếu là một thế giới bình thường, chắc chắn họ sẽ nghi ngờ hai người trùm kín từ đầu đến chân như chúng tôi.

Nhưng cư dân của thiên đường Cộng Sản này không nghi ngờ lẫn nhau—

“Đứng đó! Các người là ai! Con quái vật ghê tởm kia tưởng đây là đâu hả?!”

Ngay khi nghe tiếng hét đầy phẫn nộ, tất cả chúng tôi giật mình quay đầu nhìn nhau.

Và trong khoảnh khắc đó, tôi thấy Miro đang tháo khẩu trang!

“…!”

“Cậu…!”

“Cái con ngốc này—”

Ba người chúng tôi chết lặng, còn Miro thì mỉm cười dễ thương.

“Ngột ngạt quá nên… hehe!”

Thấy nhân viên vừa hét vừa lao tới, Ahri lập tức đứng dậy với vẻ mặt quyết tâm.

“Chào buổi sáng! Xin chào.”

Khác với Miro “quái dị”, Ahri “đáng yêu” khiến nhân viên kia lập tức dịu mặt.

“Ôi, chào buổi sáng! Cháu là học sinh cấp ba à? Hôm nay có lịch tham quan sao?”

“Không phải tham quan đâu ạ.”

“Cháu à, cái thứ quái vật phía sau kia là gì thế?”

Ngoại hình của Miro gần như giống hệt Ahri.

Nhưng chỉ vì tháo khẩu trang, để lộ mặt, nhân viên kia không chút do dự gọi cô ấy là “quái vật.”

Một minh chứng rõ ràng cho thấy cái cách 10% con người không được lựa chọn bị đối xử trong thế giới này.

Câu trả lời của Ahri rất đơn giản.

“Đó là thú cưng của cháu. Nào, sủa đi!”

Một thoáng im lặng lan ra.

“Làm gì thế? Sao không sủa?”

Ahri thúc giục.

Nhân viên thì nghi ngờ, liệu con quái vật này có thật sự là thú cưng không.

Còn Miro thì có vẻ dù thế nào cũng không muốn sủa ‘gâu gâu’, nên chỉ biết cúi đầu im lặng.

Cuối cùng là tôi vỗ vai cô ấy.

“Làm nhanh lên.”

“…Gâu, gâu!”

Tôi đập thêm một cái.

“Lớn hơn!”

“GÂU! GÂU!”

Ahri quay lại mỉm cười tươi rói.

“Nó còn biết làm trò nữa đấy ạ.”

“Làm trò?”

“Nằm xuống đất rồi lăn hai vòng!”

Miro lại im lặng.

Quả nhiên, tôi lại phải đập vào sau đầu cô ấy.

“Còn không lăn mau lên đi?!”

“…”

Miro nằm xuống nền đất bẩn rồi lăn tròn lăn tròn.

“Thấy chưa. Cũng đáng yêu đấy chứ ạ?”

“Ừm… nếu cháu thấy đáng yêu thì tốt. Có vẻ nó được huấn luyện khá tốt, nhưng trông cũng không phải loại thú cưng an toàn đâu.”

Trong mắt nhân viên kia, cảnh này trông giống gì nhỉ?

Kiểu như một nữ sinh cấp ba, dắt theo con trăn gấm làm thú cưng?

Dù sao thì khủng hoảng cũng tạm qua đi.

“Miro.”

“…”

“Nếu còn mắc lỗi ngu ngốc thêm lần nữa, lần sau sẽ là đi dạo khỏa thân.”

“…Ahri đáng sợ quá.”

“Được rồi, thế đủ rồi. Fortuna và Sophia đã đến trung tâm Jacksonville. Có vẻ bọn họ sắp bắt đầu rồi.”

Tôi mượn đôi mắt của Sophia để quan sát tình hình.

Sau khi tạo ra một phân thân, tôi để ý thức của phân thân đó nhập vào Sophia.

Nói cách khác, đây là cách sử dụng cao cấp của Quỷ Thư, nên tiêu hao thể lực của tôi cũng khá lớn.

Ngay sau đó, một cuộc đối thoại ngoài dự đoán bắt đầu.

“….”

“Sao thế?”

Miro đã tiết lộ thông tin về Vương Quốc Mộng Mơ cho Fortuna.

Nếu tôi nói chuyện này cho Ahri…Miro chắc chắn sẽ phải đi dạo quanh trung tâm vũ trụ trong tình trạng khỏa thân.

“Không có gì đâu.”

Miro, lần này tôi bỏ qua cho cậu đấy nhé.

“…”

Cuộc đối thoại bất ngờ vẫn tiếp tục.

Fortuna đã định nghĩa bản thân cậu ta không phải Park Seungyub, mà là một thứ gì đó khác.

Đó là tình huống mà tôi muốn tránh…

Nhưng cuối cùng hắn vẫn quyết định giúp chúng tôi, nên cũng chẳng quan trọng nữa.

Khi tôi truyền đạt lại tâm trạng của Fortuna, các đồng đội đều lộ vẻ mặt phức tạp.

Không chỉ Miro, mà ngay cả bộ đôi Cục Quản Trị cũng vậy.

“Anh đã hứa với hắn.”

“Hứa?”

“Anh sẽ hồi sinh Yumi.”

“…”

“Khi quay lại Khách Sạn, chắc sẽ có vé hay gì đó.”

“…Anh định giữ lời à?”

“Anh muốn giữ lời. Dù sao thì Thủ Hộ Giả đã xuất hiện ở Jacksonville rồi. Bắt đầu thôi.”

***

Việc chiếm Trung tâm Vũ trụ Kennedy – HappyHappy và lấy trang thiết bị cần thiết tốn chưa đến 5 phút.

Dù sao chúng tôi cũng không định lái tàu vũ trụ, nên chẳng cần nhân viên hợp tác.

Trong lúc Ahri và Ông đang loay hoay với mấy thiết bị lạ mà ngay cả tôi cũng chẳng biết tên, thì Miro lại đạt được một thành quả bất ngờ.

“Nhìn này! Tớ tìm thấy Bộ Đồ Bảo Hộ này!”

Vì nó mãi không xuất hiện nên tôi gần như đã quên mất sự tồn tại của nó. Ai ngờ nó lại ở một nơi như thế này?

Ông tỏ vẻ khó tin.

“Không lẽ lũ điên trong Khách Sạn giấu Bộ Đồ Bảo Hộ ở trung tâm vũ trụ thật? Làm sao mà chúng ta tìm được chứ?”

“Dù sao chúng ta cũng đã tìm thấy rồi mà.”

“Đó là kết quả thôi! Nghĩ lại quá trình chúng ta rơi xuống Florida đi!”

“….”

Từ Texas, lên máy bay sang Tây Ban Nha thì bị ‘Ánh sáng mang tới tận thế’ chiếu trúng.

Ngay lập tức dùng đồng hồ cát chống đỡ, rồi rơi xuống. Khi tỉnh lại thì chúng tôi đã ở Florida.

Có thể nói là chuỗi trùng hợp nối tiếp trùng hợp.

Khách Sạn thật sự đã dự đoán được tất cả những khả năng đó và đặt Bộ Đồ Bảo Hộ ở đây sao?

“Cháu vừa chỉ mới nghĩ đến một chuyện…”

“Gì đấy?”

“Có khi nào Bộ Đồ Bảo Hộ này chỉ vừa mới ‘xuất hiện’ ở đây thôi không?”

Có khi Khách Sạn chỉ quan sát chúng tôi, rồi đến lúc thấy chúng tôi cần nó thì đặt nó vào đây?

Ai mà biết được.

“Chuẩn bị xong rồi. Kain, giờ chúng ta xuất phát—”

Đúng lúc đó.

“Á!”

“Áaaaa!”

“T-trời sập rồi!”

Một áp lực khủng khiếp, tới mức khiến cho làn da tê dại ập xuống.

Mọi người lập tức bị áp đảo, ngây người nhìn lên bầu trời.

Bầu trời nứt toác ra làm đôi.

Từ thế giới cao vời vợi kia, ánh sao rực rỡ nhập vào một thanh kiếm, rồi cuối cùng phá vỡ ranh giới giữa mặt đất và vũ trụ.

Thật thần bí.

Và trái tim tôi cũng bắt đầu đập mạnh trong vô thức.

Ít nhất trong khoảnh khắc này, nhân vật chính của thế giới dường như là Fortuna.

Có lẽ Miro cũng cảm thấy vậy.

Cô bỗng chụm tay lại rồi ra hiệu cho chúng tôi.

“Làm nhanh đi!”

“Tự nhiên sao lại chắp tay—”

“Không phải chắp tay, cái kia… b, ba….”

Ông bật cười.

“Bao quyền à? Muốn làm vậy thì một tay phải nắm thành nắm đấm.”

“Thế này à?”

“Đúng.”

Hai người lập tức thi triển lễ bao quyền.

Cuối cùng tôi và Ahri cũng làm theo.

“Ờ… Kain! Nói câu gì ngầu ngầu đi! Nhanh lên!”

“….”

Sau một lúc im lặng, tôi nghĩ ra một câu khá hợp.

“Fortuna, thiên hạ đệ nhất cao thủ. Đệ tử của Thiên Hạ Kiếm Lee Ja-seong, trải qua hàng nghìn năm trong mộng ảo, cuối cùng cũng đã vượt qua giới hạn và bứt phá.”

Ahri tiếp lời.

“…Sẽ mãi mãi ở lại trong ký ức của chúng ta.”

“Phì!”

“Đừng cười. Câu của anh cũng y chang thôi.”

Thật lòng mà nói, thì nó nghe khá trẻ con.

Nhưng Songee từng nói rồi.

Trẻ con chỉ là một cách khác để gọi sự thuần khiết vẫn còn sót lại khi ta đã trưởng thành.

Đây có lẽ là lời tạm biệt tốt nhất mà chúng tôi có thể dành cho hắn.

Giờ thì, đã đến lúc lên đường tới sân khấu cuối cùng.

- ẦM! RẦM!

***

Sau khi đến Mặt Trăng, tôi nhắm mắt một lúc.

Đây cũng là một trong những năng lực mà Thái Dương Thần Thánh ban cho tôi.

“Năng lực có thể ngủ bất cứ lúc nào mình muốn.”

Nghe buồn cười ấy à?

Nhưng người bình thường không thể ngủ trong vòng 1 giây trên Mặt Trăng, nên đây đúng là siêu năng lực.

Chẳng bao lâu sau, Ahri và Miro cũng đã tập hợp lại.

Miro mặc Bộ Đồ Bảo Hộ, còn Ahri mặc bộ đồ phi hành gia lấy từ trung tâm vũ trụ.

Tôi cũng hơi tò mò không biết bộ đồ đó có hoạt động bình thường không, nhưng chắc Ahri cũng tự lo rồi.

Ahri đưa cho tôi một thứ giống mũ bảo hiểm.

-  Xẹt xẹt!

“Nghe thấy em không?”

“Nghe được rồi.”

Ngay cả một cuộc trò chuyện đơn giản cũng phải cần thiết bị đặc biệt ở nơi này: Đó chính là vũ trụ.

“Nếu đi 400km về phía bắc sẽ có một căn cứ trên mặt trăng. Aedia chắc đang ở đó.”

“Em tìm ra bằng GPS à?”

“Khác hoàn toàn, nhưng cứ coi là giống na ná vậy đi.”

“Được.”

“Nhìn này!”

Trong lúc đó, Miro nhảy thật mạnh.

Cơ thể cô lơ lửng bồng bềnh rồi cô trầm trồ thích thú.

Nhìn cảnh đó, cảm giác như chúng tôi đang đi du lịch Mặt Trăng chứ không phải đến đánh nhau với Aedia.

Ahri bỗng lộ vẻ hoài nghi.

“Có nên mang cô ấy theo không nhỉ… Biết đâu để cô ấy lại Trái Đất với Mooksung rồi mang Sophia theo sẽ tốt hơn.”

“Hãy nghĩ đến Miro Nửa Đêm.”

Trong lúc di chuyển đến căn cứ mặt trăng, tôi kể cho họ lời khuyên của Fortuna dành cho tôi.

“Anh nghĩ sao?”

“Trên đời có những bức tường không thể vượt qua bằng hai hay ba lần thử, mà chỉ có thể vượt qua ngay lần đầu tiên…”

“Chắc là đừng dựa dẫm vào One More Chance à.”

“Kain, khoảnh khắc cuối cùng Fortuna đúng là đã đạt tới cảnh giới vĩ đại, nhưng hắn là cao thủ võ học, không phải hiền giả nhìn thấy tương lai.”

“Đúng.”

“Nghe thì hấp dẫn và khả thi, nhưng chẳng có logic gì. Phải dốc toàn bộ vào một cơ hội duy nhất? Trong khi One More Chance tồn tại, tại sao phải làm vậy?”

“….”

“Ngay từ đầu, chính Khách Sạn nói rằng One More Chance là cần thiết trong phòng 207 mà?”

Khách Sạn nói rằng di sản của phòng 206 và đồng hồ cát là các bảo vật có thể cứu thế giới thực.

Không phải phòng 207!

“Khách Sạn chưa từng nói nó cần thiết ở phòng 207. Nó chỉ nói ‘thế giới thực’ cần.”

“Ý anh là—”

“Ngẫm mà xem. Chúng ta từng nghĩ cần đồng hồ cát để chống lại Ánh sáng mang tới tận thế, đúng không? Nhưng thực ra không phải. Sophia không được đồng hồ cát bảo vệ mà vẫn bình thường.”

“…”

“Ngay cả khi không dùng đồng hồ cát, Aedia cũng sẽ không biến đổi chúng ta.”

Ở phòng 207, đồng hồ cát không phải thứ bắt buộc.

Vậy thì One More Chance cũng có thể không phải là vật bắt buộc.

Ahri đưa ra một lập luận khác.

“Mục tiêu của anh và em không phải thức tỉnh, trở thành cao thủ mạnh nhất thiên hà rồi dùng Hỗn Mang Tiêu Diệt Trảm giết tà thần.”

“Hỗn Mang Tiêu Diệt Trảm! Tớ muốn học chiêu đó!”

“Miro, im đi. Chúng ta chỉ cần giải quyết phòng 207 thôi. Và nếu được thì sẽ tính đến thế giới thực bên ngoài.”

“….”

Nghĩ kỹ thì, có những lời nói ý nghĩa thật sự nằm ở cách người nghe diễn giải, chứ không phải là ý định của người nói.

Tôi nghe lời khuyên của Fortuna và rút ra một nhận định riêng.

“Có lẽ…”

“Có lẽ?”

“Kẻ địch thật sự của chúng ta… có thể là thứ mà One More Chance cũng là vô nghĩa.”

“Cái gì?”

“Thấy rồi! Thấy rồi!”

Có lẽ giờ Miro mới bắt đầu căng thẳng nên hơi thở gấp gáp.

Phía trước hiện ra một căn cứ trên Mặt Trăng khổng lồ.

Và…

Một chiếc gương khổng lồ, lớn đến mức chỉ cần một lần cũng có thể phản chiếu toàn bộ Trái Đất!

Cuối cùng tôi tự hỏi.

Giải pháp cuối cùng của phòng 207 rốt cuộc là gì?

Giết Aedia?

Phá hủy chiếc gương?

Hay là…?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tư thế nắm đấm chạm vào lòng bàn tay ấy, anh em google 抱拳 là biết. Google tiếng Việt nó bị lẫn dấu quá.