Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 3

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 418

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Chương 501-600 - Chương 531: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (17)

Chương 531: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (17)

Chương 531: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (17)

- Han Kain

Nếu có điều gì tôi ngộ ra được sau khi trải qua những thử thách kỳ quái trong Khách Sạn, thì đó là kế hoạch sinh ra để bị phá hỏng.

Ví dụ, sau khi lấy lại đồng hồ cát, những đồng đội đã sử dụng Vương Quốc Mộng Mơ lại đang ngồi cùng tôi trên máy bay.

Nói cách khác, kế hoạch ban đầu là chỉ tôi và Sophia bay tới Tây Ban Nha, còn những người khác vào Vương Quốc Mộng Mơ rồi hội quân sau… đã tan tành.

Lý do rất đơn giản.

Là bởi Sophia quá yếu, cô ấy không chịu nổi.

Nhưng nếu bỏ Sophia lại thì quá phí phạm chiến lực của một đại pháp sư – người đã mượn sức mạnh của mảnh gương để đánh bại Fortuna.

Dù sao thì thời gian cũng không mất bao nhiêu.

Nếu tôi ôm Sophia bay, thì tôi cũng phải giảm tốc độ, nên thực ra không khác đi máy bay là mấy.

***

Trên chuyến bay hướng tới Tây Ban Nha, chúng tôi mở một cuộc họp ngắn.

Vì Sophia đang nửa tỉnh nửa mê, nên chủ đề tự nhiên chuyển sang tình trạng của cô ấy.

“Pháp vương ấy… ý là, với tình trạng đó liệu có chiến đấu được tử tế không?”

“Thân thể cô ấy có vấn đề, nhưng ma lực thì vẫn đủ. Cô ấy nói nếu đốt cháy toàn bộ phần sinh mệnh còn lại, thì vẫn có thể chiến đấu.”

“... Đốt cháy sinh mệnh?”

Ông giật mình, còn Ahri bình thản đáp.

“Dù sao phòng 207 cũng sắp kết thúc rồi. Sau khi kết thúc thì tuổi thọ còn lại của Sophia cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

Lời nói lạnh lùng, nhưng không sai.

Tôi tự nhiên nhắc lại cuộc nói chuyện với Sophia vài tiếng trước.

“Lúc nãy Sophia nhờ anh một chuyện.”

“Cô ấy nói gì?”

“... Cô ấy muốn nhờ anh đưa lên thiên đường.”

Không chỉ Ahri, mà cả Ông lẫn Miro đều nhìn tôi với vẻ khó hiểu.

Một lúc sau, Ông lấy lại bình tĩnh rồi hỏi.

“Cô… cô ấy muốn gia nhập làm đồng đội của chúng ta à?”

“Gần giống vậy.”

“Nhưng Kain à, chúng ta không có Hòm Linh Hồn mà, phải không?”

“Đúng vậy.”

“Dù cho Seungyub có còn sống ở đâu đó, thì trong Hòm Linh Hồn trước đây vẫn có Yumi— À, giờ thì không còn nữa.”

Chủ đề vốn đã ảm đạm, nhưng khi Ông nhắc đến Yumi, nên bầu không khí lập tức chìm vào tuyệt vọng.

Có lẽ vì vậy.

Miro vừa sụt sịt, vừa vuốt đầu Sophia – người đang ngủ say đến mức có bị cõng đi cũng không biết.

“Sophia… Ahri à! Có cách nào… để cứu Sophia không?”

Ahri hơi bất ngờ khi bị hỏi đột ngột, rồi nhắc đến một chuyện đã lâu lắm không nhắc tới.

“Ừm… nếu chúng ta nói đến việc cứu một NPC, thì có hai cách. Dùng vé để hồi sinh, hoặc là…”

“Cái đó dùng cho NPC cũng được à? Tớ cứ tưởng chỉ cho người tham gia đã thất bại thôi chứ?”

“Tôi không biết. Cách thứ hai là cầu xin Phật Tổ.”

Cầu xin Phật Tổ.

Chuyện này tôi từng nghe từ xa xưa, xưa đến mức ký ức cũng mờ nhạt.

Hình như là từ miệng anh Sanghyun, lúc đó vẫn là NPC.

Điều đáng kinh ngạc là đến giờ chúng tôi vẫn không hiểu câu đó nghĩa là gì.

Ngay từ đầu, chúng tôi còn chưa từng gặp ‘Phật Tổ’ thật sự mà.

“Phật Tổ ở tầng 3 sao?”

Vì tầng 2 sắp kết thúc mà vẫn chưa thấy gì, nên nơi duy nhất còn lại chỉ có tầng 3.

Ahri gật đầu.

“Có lẽ vậy.”

“Hai người không biết à? Anh tưởng một số người đã trốn thoát khỏi Khách Sạn đang ở Cục Quản Trị chứ.”

“...”

Thử cân nhắc thực lực của chúng tôi bây giờ xem sao.

Phần lớn người tham gia Khách Sạn sẽ chết từ đầu tầng 1. Nhưng những ai vượt qua thử thách đều đạt tới cấp độ xứng danh với bán thần.

Những người như vậy không thể là nhân viên cấp thấp trong Cục Quản Trị.

Chắc chắn bọn họ phải nắm chức vụ cao đấy chứ?

Chẳng phải Ahri từng nói trong The Silent có người từng thoát khỏi Khách Sạn sao?

Nhắc tới Cục Quản Trị có vẻ khiến Ahri khó chịu, nên liền ho khan.

“E hèm! Hình như chúng ta đã đi lệch khỏi chủ đề thử thách rồi. Mọi người có nghĩ ra mục đích của Aedia là gì không?”

Ông trả lời ngay.

“Cứu thế giới chứ gì?”

Đó là đáp án đúng, nhưng chắc chắn không phải câu trả lời Ahri muốn.

“Đó chỉ là mục tiêu tối hậu. Để tôi hỏi khác đi một chút. Kế hoạch của Aedia để cứu thế giới là gì?”

Xung quanh dần im lặng.

Ahri tiếp tục.

“Muốn trả lời câu hỏi này, chúng ta cần phải hiểu vấn đề của thế giới là gì và Aedia đã rơi vào bế tắc ra sao.”

Nhìn nụ cười chua chát của Ông, thì có vẻ hai người của Cục Quản Trị đã biết từ lâu.

Còn tôi thì cũng đã mơ hồ nhận ra từ trước.

“Như mọi người đã biết, những thứ gọi là ‘Thực Thể Hỗn Mang’ thực ra vô cùng đa dạng. Hãy thử nghĩ xem người ngoài hành tinh đến từ ngoài hệ Mặt Trời và hồn ma sinh ra trên Trái Đất có liên quan gì không.”

Thực Thể Hỗn Mang không phải tên gọi một nhóm sinh vật cụ thể, mà là khái niệm chung cho ‘mọi thứ không phải con người, có sức mạnh siêu nhiên’.

Trong mắt con người, chúng đều là ‘quái vật’.

Nhưng với Yeti, con người có khi còn gần gũi với chúng hơn là người ngoài hành tinh.

“Nhưng có một đặc điểm ít nhất 90% Thực Thể Hỗn Mang đều có. Chúng thường sẽ gây hại cho con người, và rất quan tâm đến con người.”

Chẳng cần dịch sai lời Ahri thành “Toàn bộ Thực Thể Hỗn Mang trong vũ trụ đều quan tâm đến nhân loại”.

Đương nhiên, có vô số người ngoài hành tinh, hay thần thánh sống bình thường mà chẳng biết Hệ Mặt Trời tồn tại.

Những Thực Thể Hỗn Mang đó chẳng có lí do gì để tới Trái Đất cả.

Thế nên, những ‘Thực Thể Hỗn Mang trên Trái Đất’ thì sẽ cực kì, rất rất quan tâm đến con người!

“Cứ tưởng tượng vũ trụ là đĩa nuôi cấy đầy vi khuẩn. Trong đó, con người giống như đường. Cơ thể, linh hồn, nền văn minh phát triển. Tất cả các thứ đó đều hấp dẫn Thực Thể Hỗn Mang, thậm chí thỉnh thoảng còntạo ra quái vật mới.”

Đây chính là nguồn gốc của mọi vấn đề.

Đây là lí do Tòa Thánh hay Cục Quản Trị ngày nào cũng săn lùng và tiêu diệt quái vật, thế nhưng mọi thứ không bao giờ kết thúc được.

Bởi vì trên đĩa nuôi cấy đầy vi khuẩn lại có hơn 8 tỷ cục đường.

Dù nền văn minh có phát triển đến đâu cũng khó mà giải quyết triệt để.

Công nghệ phát triển kiểu gì cũng khiến dân số tăng, thế nên sẽ nhiều kẻ xâm lược muốn nhăm nhe mấy cục đường hơn.

Chính vì nhận ra điều này mà Aedia đã tuyệt vọng vô số lần.

Nghe tới đây, Miro thở dài.

“Vậy là con người chính là nguyên nhân của thảm họa đúng không?”

“Kiểu như vậy. Đó là lý do cuộc chiến của chúng ta sẽ không bao giờ kết thúc.”

“Nghe sáo rỗng thật. ‘Con người là vấn đề~!’”

“Những vấn đề của thế giới thường rất sáo rỗng.”

“Thế chính xác thì Aedia định làm gì với chuyện này?”

“...”

Miro vẫn gọi Aedia, công chúa Thằn Lằn, như thể cô ta là một người bạn.

Với Aedia thì đó là chuyện vài nghìn năm trước. Nhưng với Miro thì chỉ như mới hôm qua thôi.

“Tớ ghét câu ‘con người là vấn đề’. Nghe như không có lời giải nên phải bỏ cuộc vậy.”

“... Không.”

“Hả?”

“Aedia không bỏ cuộc.”

“À đúng nhỉ. Nhưng theo lời Ahri thì quái vật xuất hiện không ngừng là vì bản thân nhân loại mà, đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Thế chúng ta phải giải quyết làm sao? Thế giới, ừm, có 8 tỷ người. Chúng ta đâu thể làm gì với tất cả bọn họ được.”

Không gian chìm vào im lặng.

Khi tôi, ông nội và Ahri đồng loạt im lặng, thì Miro hoảng hốt.

“Ơ? Ơ? Sao vậy?”

“... Miro.”

“Gì?”

“Là chuyện tớ thường hay nghĩ… nhưng cậu…”

“Tớ sao?”

“Cậu vừa ngốc vừa thông minh.”

“Gì cơ?!”

Và thế là, đúng lúc này, chúng tôi đã chạm tới cốt lõi kế hoạch của Aedia.

“ÁÁÁÁ!”

Một tiếng thét thất thanh vang lên từ buồng lái.

“Cái gì vậy?”

Chúng tôi khẩn trương chạy tới buồng lái. Phi công, một thuộc hạ trung thành của Sophia, chỉ ra ngoài trời với khuôn mặt kinh hãi.

“H-Horus đại nhân! Xin nhìn kìa!”

Ánh sáng.

Ánh sáng mang tới tận thế!

Tôi còn tưởng mình nhìn nhầm.

Nhưng nhìn vẻ mặt kinh hoàng của Ahri và Ông thì tôi đã biết là không phải.

Thậm chí hai đặc vụ, hai người từng trải qua vô số chiến trường ở Cục Quản Trị, cũng để lộ vẻ mặt hiếm gặp – Một vẻ mặt kinh hoàng tột độ!

Đây chính là thử thách tối thượng kết thúc phòng 207.

Đồng thời cũng là bài kiểm tra thử, để chúng tôi tìm ra cách giải quyết ngày tận thế của thế giới thực!

“Kain! Đ-đồng hồ cát!”

Đồng hồ cát và Di Sản phòng 206 – One More Chance.

Hai công cụ mà Khách Sạn đã hứa để ngăn chặn ‘ngày tận thế’.

Công dụng của đồng hồ cát là chịu đựng qua một lượt, khi ánh sáng tận thế giáng xuống, để thấy được ‘điều xảy ra sau đó’.

“Để anh xoay nó.”

Sophia sẽ không được bảo vệ bởi đồng hồ cát, nhưng không còn cách nào khác.

Ngay khi tôi nắm chặt đồng hồ cát, cảm thấy một tia nuối tiếc.

Ánh sáng đang giáng xuống từ bầu trời bỗng khựng lại.

“Đó là chiêu tất sát của Horus đại nhân sao?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Một giọng nói mà cả tôi, Ahri và Miro đều nhận ra.

Ảo ảnh của Thánh Mẫu Aedia!

“Máy bay à? Chẳng lẽ các người đang đến Tây Ban Nha?”

“... Đúng vậy.”

“Ha ha! Các người tưởng tôi ở Tây Ban Nha sao? Vô nghĩa thôi. Cả bản thể của tôi lẫn tấm gương đều không còn ở đó nữa.”

“...”

Khả năng Aedia và chiếc gương đã di chuyển theo thời gian!

Đúng như Ahri đã nghi ngờ hôm qua.

“Đừng lo. Tôi tới để báo vị trí của mình luôn đây.”

“Ý cô là gì?”

Thái độ của Aedia cho thấy cô ta có chút thời gian rảnh.

Thế nhưng, tôi vẫn không hiểu vì sao cô ta lại xuất hiện.

“À… Cuối cùng khoảnh khắc này cũng đến. Thật sự, tôi đã chờ rất lâu rồi.”

Các đồng đội tiếp tục giữ im lặng trong bầu không khí kỳ lạ.

Dù chúng tôi và Aedia rõ ràng là kẻ địch, nhưng không ai ở đây tỏ thái độ thù địch với nhau.

Thánh Mẫu nói với vẻ gần như xúc động tột độ.

“Mọi người. Nếu tôi thành công… thì một nền hòa bình chưa từng có trong lịch sử nhân loại sẽ đến. Nếu điều đó xảy ra, xin mọi người hãy trở thành những công dân lương thiện.”

Ahri không nhịn được.

“Cô đến đây để làm gì? Tuyên bố chiến thắng à?”

“Nếu thành công, đó không phải chiến thắng của riêng tôi, mà là chiến thắng của tất cả mọi người.”

Cô ta cứ lặp đi lặp lại điều kiện “Nếu thành công”.

Trớ trêu thay, nói như vậy tức là chính Aedia cũng không chắc chắn.

Vì vậy tôi hỏi.

“Nếu ngươi thất bại thì sao?”

“Thất bại, thất bại… à. Nhắc mới nhớ, Ngài từng nói thấy sự diệt vong trong kế hoạch của tôi.”

“...”

“Tôi đã suy nghĩ về nó, nhưng không thấy mình cần thay đổi kế hoạch. Chỉ là…”

“Chỉ là?”

“Có lẽ tôi nên chuẩn bị một phương pháp bảo hiểm phòng khi thất bại.”

“Bảo hiểm?”

“Bảo hiểm của tôi chính là mọi người. Tôi còn tử tế nữa đấy.”

Chúng tôi là bảo hiểm của cô ta? Lại còn tử tế?

- Bốp!

Cô ta vỗ tay, ánh sáng lại đổ xuống.

Tôi nghiến răng lật đồng hồ cát, thì Ahri vội hỏi.

“Thánh Mẫu! Nếu lời cô là đúng thì sau khi ánh sáng giáng xuống, chúng tôi vẫn sẽ còn sống đúng không?”

“Tất nhiên.”

“Cô! Cô đang ở đâu?”

“Vị trí của tôi là~!”

Giữa lúc này mà đùa như trẻ con, tôi chỉ biết bật cười trống rỗng.

Cô ta lúc nào cũng như vậy sao?

“Tôi đang ở Mặt Trăng.”

“Cái gì?! Mặt Trăng?!”

Tia sáng khó hiểu đã bắt đầu xuyên vào bên trong máy bay, nên tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi xoay đồng hồ cát.

- LÓE!

Trong lúc ý thức của tôi dần tắt, thì một suy nghĩ trồi lên.

Cô gái ngốc nghếch nhưng lại thông minh, Miro, đã tự mình tìm ra đáp án vào phút chót.

Nếu toàn bộ nhân loại là nguyên nhân của tất cả mọi vấn đề, thì đáp án cũng chắc chắn nằm ở bên trong toàn bộ nhân loại.

Khi nhìn lên bầu trời bên ngoài máy bay, tôi thấy một bàn tay khổng lồ.

Ngay khi nhìn thấy, tôi đã biết rằng ‘thứ đó’ tồn tại ở một lĩnh vực hoàn toàn khác, dù nhân loại tiến hóa thêm 10 triệu năm cũng không thể chạm tới.

Nhưng…

Ngay cả nó cũng không phải tồn tại tối thượng.

- RẦM!

Và rồi 7 ngày nghỉ ngơi bắt đầu, một khoảng thời gian không sức mạnh nào trong vũ trụ có thể xâm phạm.

***

- ???

“...”

- Soạt!

Ý thức trở lại từ nơi vực sâu.

Sau những năm tháng dài đằng đẵng, nơi linh hồn và cơ thể bị phù thủy bóp méo, ta từng nghĩ mọi thứ đã kết thúc vĩnh viễn.

Thế nhưng, một lần nữa, ta lại được trao cơ hội.

Bởi vì bàn tay của một Đấng Vĩ Đại đã chạm tới ta.

Bởi vì Đấng Sáng Tạo Giả Dối đã ban cho tạo vật đáng thương của Ngài một cơ hội nữa.

“...”

Trong ý thức mơ hồ, ta nghĩ.

Nếu ta được trao thêm một cơ hội…

Có một việc ta nhất định phải làm.

“Yumi…”

Ta là Fortuna.

Không.

Tôi là Park Seungyub.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!