Chương 530: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (16)
Chương 530: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (16)
- Han Kain
Sau khi thu hồi phân thân, đã lâu rồi chúng tôi mới lại ngồi xuống trao đổi ý kiến với đồng đội.
Chủ đề cuộc họp là kế hoạch sắp tới.
“Đã gom sức mạnh đủ rồi, giờ phải đến Tây Ban Nha đánh con Thánh Mẫu kia thôi! Nhìn kiểu gì thì boss cuối cũng phải là Thánh Mẫu chứ còn gì!”
“Ông nói có lý.”
Ý kiến của Ông là đừng kéo dài thời gian nữa, đi tới Tây Ban Nha ngay.
“Em không biết chúng ta còn bao nhiêu thời gian, nhưng em vẫn thấy chưa yên tâm… Kain vẫn chưa khôi phục Phước Lành, và còn có vài công cụ chưa tìm được nữa.”
“Ahri nói cũng có lý.”
Ý kiến của Ahri là phải khôi phục thêm chiến lực trước.
“Ừm… Thánh Mẫu thật sự ở Tây Ban Nha sao? Horus đại nhân nghĩ thế nào ạ?”
Sophia thì đặt câu hỏi căn bản hơn: liệu Thánh Mẫu có thật sự ở Tây Ban Nha không?
“Chuyện Sophia nói là quan trọng đó.”
Tòa thánh Vatican, đặc biệt là tổng bộ Tòa Thẩm Tra Dị Giáo, đúng là đặt ở Tây Ban Nha.
Nhưng như vừa xác nhận, Aedia có thể gửi phân thân đi xa hàng trăm, hàng nghìn km, nên dù cô ta ở ngoài Tây Ban Nha vẫn có thể điều khiển Vatican.
“Có lẽ cô ta ở gần chiếc gương.”
Ông lại lên tiếng.
“Kain à, cái gương đó trước đây nằm ngay dưới lòng đất tại Tây Ban Nha.”
Ahri lập tức phản bác.
“Đó là 120 năm trước. Bây giờ thì ai biết được?”
Có lẽ vì đã từng đụng độ Thánh Mẫu ở Tây Ban Nha, nên Ahri giữ một thái độ cẩn trọng hơn.
Một bên cho rằng, càng kéo dài thì Thánh Mẫu càng sẽ làm ra những chuyện kỳ quái, nên khi chủ nhân của Thời Gian Vay Mượn và One More Chance đã tập hợp, thì nên quyết chiến ngay.
Một bên lại cho rằng phải khôi phục thêm chiến lực rồi mới đánh.
Cả hai phía đều có lý.
“Bộ Đồ Bảo Hộ, khẩu súng nạp đạn máu, bình giữ nhiệt của Ahri, cây bút của cháu, rồi đồng hồ cát… đại khái đây là những báu vật chưa tìm được, đúng không?”
“Kain à, thế giới rộng thế này, đạo cụ rải rác khắp nơi, làm sao chúng ta có thể tìm hết được? Phải từ bỏ vài cái thôi!”
“Ông nói đúng.”
“Kain à, em nghĩ mấy cái khác thì bỏ cũng được, nhưng đồng hồ cát thì cần phải tìm lại.”
“Cái đó cũng đúng.”
Đúng lúc cuộc họp rơi vào bế tắc, Miro – từ nãy giờ chỉ ngồi ăn khoai tây chiên – xen vào với vẻ khó hiểu.
“Kain bây giờ là con vẹt à? Sao chỉ lặp lại ‘đúng rồi, đúng rồi’ như con vẹt thế.”
“Cậu nói gì vậy? Perro đâu có gật đầu đồng ý, nó còn cắn người và phá phách nữa.”
“... Ý tớ chỉ là vậy thôi.”
Trong lúc cuộc họp cứ giằng co như thế.
Sophia, người đang nhíu mày suy nghĩ, chợt lẩm bẩm.
“Cái đồng hồ cát mà mọi người nói… bên trong không phải cát, mà là thứ gì kỳ lạ đúng không?”
Tất cả đều quay sang nhìn Sophia.
“Ừm… không phải cát, mà giống như một thứ khí lạ sôi lên như bọt xà bông… Đúng rồi. Mọi người đừng nhìn tôi chằm chằm vậy, tôi thấy kì lắm.”
Ngay khoảnh khắc đó, phương án hành động tiếp theo của chúng tôi đã được quyết định.
Những đạo cụ khác thì có thể bỏ, nhưng đồng hồ cát nhất định phải tìm về.
***
Khoảng 10 năm trước, một chiếc đồng hồ cát thần bí từng xuất hiện trong một cuộc đấu giá.
Những ma cụ chứa sức mạnh Hỗn Mang xuất hiện trong mấy buổi đấu giá không phải chuyện phổ biến, nhưng cũng không phải chưa từng có.
Nếu nhìn ra là đồ thật, thường sẽ rơi vào tay các thế lực thần bí như Vatican hay giáo đoàn Horus, nhưng cũng có nhiều trường hợp không tìm được chủ nhân.
Đó là những đồ vật trông có vẻ đặc biệt nhưng không ai biết dùng để làm gì.
“Người ta chỉ nói thứ bên trong là một thứ vật chất thần bí, ngoài ra thì không có gì. Lật qua lật lại cỡ nào đi nữa cũng chẳng có phản ứng gì. Thế mà họ đòi tới 2 triệu đô la cho một món đồ như vậy…”
Nếu nó thực sự phát huy sức mạnh thần bí, chắc chắn Vatican sẽ đoạt lại, kể cả có phải giết chủ nhân của nó đi nữa.
Nhưng chiếc đồng hồ cát là công cụ do Khách Sạn ban cho.
Trong mắt NPC của thử thách, nó chỉ là một chiếc đồng hồ cát 2 triệu đô chứa không khí phát sáng, tương đương khoảng 2,5 tỷ won.
Việc đột nhiên tìm ra tung tích của nó thì rất là tuyệt vời, nhưng có một vấn đề nhỏ.
Nó ở Texas.
“Texas? Nhưng, nhưng đây là Massachusetts mà! Khoảng cách đến Texas là… là—”
“Khoảng 3000 km.”
Nghe Sophia trả lời, Ahri há hốc miệng.
“Xa quá!”
“Tôi có thể sắp xếp ngay một chiếc máy bay—”
“Không cần đâu.”
Tôi đứng dậy, trả lời bình thản như thể chẳng phải chuyện gì to tát.
“Horus đại nhân?”
“Bay máy bay một lần là đủ rồi. Lần này có cách tốt hơn.”
Tôi lấy bức tranh trong người ra đưa cho Ahri.
Ahri nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi.
“Anh định bay một mình, còn bọn em vào Vương Quốc Mộng Mơ rồi hội quân sau?”
“Hiểu ý anh rồi đấy.”
Lần trước đến Mỹ, tôi đi máy bay để tiết kiệm sức lực. Nhưng sau khi bay một lần tôi mới biết.
Nếu phải bảo vệ đồng đội trên trời rồi đánh nhau với drone Vatican, thì còn tốn sức hơn.
Ông hơi bối rối.
“Cháu với chúng ta thì được, nhưng… cô gái này thì sao? Cô Sophia làm sao vào được Vương Quốc Mộng Mơ— Ôi trời!”
- ẦM ẦM!
Đến chiều tối, chúng tôi đã tới được Texas.
***
“Ọe! Ọe!”
Ngay khi vừa đặt chân xuống đất, Sophia bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
Trong lúc đó, tôi mở điện thoại xem tin tức thì thấy cả thế giới đang hỗn loạn.
“Chà… bảo sao drone Vatican không tấn công. Cả nước Mỹ đang loạn hết rồi!”
“Ọe! Khụ!”
“Ơ? Kraken tấn công Bắc Kinh là sao đây? Ủa? Hàn Quốc xuất hiện ác quỷ màu đỏ cầm roi à?”
“Ọeẹ!”
“Ồ, tiếng vừa rồi giống tiếng vịt đấy. Dù sao thì thế giới rõ ràng đang bắt đầu sụp đổ thật rồi—”
“Phù…”
“Cô đỡ chưa?”
“... Rồi.”
Sophia thở dài một hơi sâu, dựa vào thân cây rồi nói.
“Vatican bắt đầu vén bức màn rồi.”
“Vén bức màn… Tôi nghe từ ‘bức màn’ này nhiều lần rồi. Chính xác nó nghĩa là gì? Có vẻ Ahri cũng không biết rõ.”
Tôi chỉ biết rằng khi bức màn bị vén, khu vực đó sẽ biến thành địa ngục đầy quỷ dữ.
“Đó là một khái niệm tổng hợp. Nó chỉ tất cả các phương thức Vatican dùng để bảo vệ thế giới.”
“Hả?”
“Ví dụ, cứ cho là có một truyền thuyết đô thị mạnh lên dựa vào tin đồn. Để ngăn nó, thì phải kiểm soát dư luận để chặn các tin đồn. Trong trường hợp đó, việc kiểm soát dư luận cũng là một phần của bức màn.”
“Hiểu rồi.”
Tôi nghe mãi mà cứ tưởng bức màn là một loại kết giới bảo vệ. Nhưng không, hóa ra cụm từ đó nói về tất cả các biện pháp bảo vệ thế giới của Vatican.
“Vậy việc thế giới bắt đầu hỗn loạn là vì Vatican không bảo vệ nó nữa?”
“Đúng vậy.”
Thánh Mẫu Aedia đã nói rằng cô ta sẽ ‘tiến thêm một bước’.
Đó chắc chắn là một kế hoạch khổng lồ có thể đảo lộn cả thế giới, nên cô ta cũng phải dùng luôn những tài nguyên trước giờ dùng để bảo vệ thế giới.
“Xem ra thật sự chúng ta không còn thời gian. Lấy được đồng hồ cát là phải đi tới Tây Ban Nha ngay. Hay là gọi các đồng đội tới sau?”
“...”
“À đúng rồi, cô có 2 triệu đô chứ? Nếu có thể thì tôi muốn giải quyết bằng lời nói hơn là vũ lực.”
“Đừng nói là 2 triệu, dù họ có đòi 20 triệu tôi cũng trả.”
Nghĩ lại thì phòng 207 đã gần đến hồi cuối rồi.
Tiền bạc lúc này có nghĩa lý gì nữa.
...
Nhưng hóa ra không cần 2 triệu đô, thậm chí 2 đô cũng không cần.
Vì mong muốn của cặp vợ chồng già ở Texas – những người may mắn có được chiếc đồng hồ cát lại là một thứ hoàn toàn khác.
***
“Xin ngài! Horus đại nhân, xin ngài… nguyện vọng của chúng tôi chỉ có một!”
Tôi bối rối.
Việc một cặp vợ chồng già đang sống những năm tháng cuối đời nhận ra tôi, thì nghĩ lại cũng không lạ.
Đến tối hôm qua vẫn còn ít người nhận ra mặt tôi, nên tôi hơi chủ quan.
Nhưng hiện giờ tôi đang trở thành người nổi tiếng nhất thế giới theo thời gian thực.
Video mà tôi dẫn 8000 tín đồ bước vào ánh sáng trong khu rừng đã đạt hàng trăm triệu lượt xem trên một mình nền tảng YouTube thôi đấy.
Có người xem được và nói đó là sự cám dỗ của quỷ, có người lại tin rằng Horus đang dẫn tín đồ lên ‘thiên đường’.
Cặp vợ chồng già này thuộc nhóm sau.
“Chúng… chúng tôi không đi nhà thờ Horus. Chúng tôi xin… xin lỗi.”
“Không cần xin lỗi—”
“Chúng tôi tự hào rằng mình đã sống lương thiện hơn ai hết. Tôi… tôi tốt nghiệp Đại học Kỹ thuật Austin năm 25 tuổi—”
Ông lão bỗng nhiên kể lể cả cuộc đời của ông, và vợ ông ta.
Ông đang bận giải thích lý do vì sao mình ‘xứng đáng lên thiên đường’.
“...”
Đầu tôi quay cuồng.
Ai mà nghĩ được một người bình thường sẽ quỳ trước mặt tôi, cầu xin được đưa lên thiên đường chứ!
Tôi chưa từng tưởng tượng sẽ gặp tình huống thế này.
Sophia cũng chỉ cười gượng, không nói gì. Mà thật ra cô ấy cũng không biết nói gì.
“Ha…”
Đặt mình vào góc nhìn của người thường thì tôi cũng hiểu được.
Đột nhiên ác quỷ bò ra tràn ngập khắp thế giới.
Chẳng phải đó chính là khoảnh khắc của tận thế sao?
Nhưng vào thời khắc tuyệt vọng đó, Vatican – thứ họ tin tưởng cả đời – lại biến mất đi đâu đó, còn Chúa hay Jesus cũng chẳng thấy đâu.
Thay vào đó, ‘Horus’ – thứ họ từng cho là tà giáo – lại xuất hiện cứu người.
Khi suy nghĩ đến đây, ông lão Texas đưa ra kết luận rất nhanh.
Đức tin Kitô giáo cả đời của ông đã sai. ‘Vị thần’ thật sự là Horus!
“Pháp Vương đại nhân! T-tôi… tôi có thể được làm lễ rửa tội ngay bây giờ không? Nếu ngài ra lệnh, tôi sẵn sàng nhảy xuống nước đá—”
“... Đó là nghi lễ của Chính Thống giáo. Bên chúng tôi không có quy trình đó.”
Cặp vợ chồng già vô cùng tuyệt vọng.
Tiền bạc chẳng còn ý nghĩa gì.
Quan trọng là được lên thiên đường!
“Chiếc đồng hồ cát—”
“Nó ở đây ạ! Xin ngài đừng bỏ rơi tôi và Amy—”
Cuối cùng, tôi cười gượng rồi nói.
“David, Amy.”
“Vâng!”
“Các người đã tìm ra thánh vật của giáo đoàn, lại dâng nó cho ta mà không đòi hỏi gì, công lao rất lớn.”
“...!”
“Hãy yên tâm. Ta đã chuẩn bị vùng đất cực lạc tịnh độ cho các người… Hãy an tâm sống nốt quãng đời còn lại.”
“Ah… Thần Thánh ơi!”
***
Sau khi lấy lại chiếc đồng hồ cát, tôi tìm một nơi có thể ngủ tạm, để đồng đội có thể tiến vào Vương Quốc Mộng Mơ.
Khi vừa tìm được một chiếc xe thích hợp, Sophia – người nãy giờ im lặng – khẽ nói.
“Horus đại nhân.”
“Hm?”
“Thần… sẽ không sống được lâu nữa.”
“...”
Tôi và Ahri đã tìm thấy Sophia trong một bệnh viện.
Việc cô ấy bây giờ vẫn di chuyển bình thường chắc chắn là nhờ phép thuật.
Nó không thể kéo dài lâu.
“Không sao. Thần sống cũng đủ lâu rồi, nên chết lúc nào cũng không tiếc. Chỉ là tôi có một điều tò mò.”
“... Hỏi đi.”
“Horus đại nhân và các đồng đội thỉnh thoảng nói về những chuyện tôi không thể hiểu.”
Khi bàn kế hoạch, thỉnh thoảng chúng tôi không thể không nhắc đến Khách Sạn.
Mỗi lần như vậy mọi người đều giật mình nhìn Sophia, nhưng Sophia chưa từng hỏi.
“Có vẻ mọi người hình như đều đến từ bên ngoài thế giới này, đúng không ạ?”
“...”
“Có phải là thiên giới không ạ? Vùng đất vĩ đại nơi các vị thần sinh sống?”
“... Gần giống như vậy.”
Thiên giới – vùng đất vĩ đại của thần linh.
Ngạc nghiên là chuyện đó cũng không hẳn là sai.
Nếu là lãnh đạo của một giáo phái, suy nghĩ như vậy cũng hợp lý.
“Vậy thì, Horus đại nhân. Mẹ của thần cũng đang sống ở đó sao?”
Trong thoáng chốc, tôi không thể nói nên lời.
Cô ấy đang hỏi chị Eunsol có sống ở ‘thiên đường’, đúng không?
“Ờ… ờm…”
“Câu hỏi này khó trả lời sao ạ?”
“Không. Eunsol-noo…, ừm, Eunsol cũng đang còn sống ở đó, tất nhiên rồi.”
Ngay lập tức Sophia nở nụ cười rạng rỡ như một bức tranh.
“May quá. Việc mẹ thần bị con quái vật đó, Hắc Hiệp Sĩ, giết là nỗi đau cả đời… May mà ngài đã cứu linh hồn bà ấy.”
Tôi cứng họng, và tôi chẳng nói được câu nào.
Có nên nói rằng không phải tôi đã cứu linh hồn chị Eunsol không?
Hay nói rằng con quái vật có tên Hắc Hiệp Sĩ thực ra lại là đồng đội của chị ấy?
Sophia cứ thế hỏi những câu hết sức ngây thơ khiến tôi bối rối.
Rồi đúng lúc tôi bắt đầu cảm thấy bất an.
Cô ấy cuối cùng hỏi câu hỏi mà tôi sợ nhất.
“Horus đại nhân… vậy thì sau khi chết, liệu thần cũng có thể đến thiên đường của Người không?”
“...”
Aedia đang làm gì vậy hả trời?
Ở riêng với Sophia áp lực quá rồi!
Mau hủy diệt thế giới này hay làm gì đó đi!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
