Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 4

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 419

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Chương 501-600 - Chương 513: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (15)

Chương 513: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (15)

Chương 513: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (15)

- Kim Ahri

Đôi khi, dù mở to hai mắt nhìn, ta vẫn không biết mình đang nhìn thấy điều gì.

Một phần của sức mạnh siêu việt từng cho phép Lucas thi triển cấm thuật vô lý kia – giờ đây đã nằm trong tay tôi – chính là ví dụ rõ ràng nhất.

“…”

Tôi thử tự vấn về hành động của mình.

Vì sao lại giết Lucas và cướp lấy mảnh gương?

Đơn giản thôi.

Xét theo tình hình, Fortuna là Boss của Thử Thách Thứ Hai, còn Lucas là Boss của Thử Thách Thứ Ba.

Muốn kết thúc thử thách một cách hoàn chỉnh thì cả hai đều phải bị xử lý. Như vậy, nguy cơ ở Thử Thách Thứ Tư mà Kain sẽ tiến vào mới giảm xuống.

Mooksung có vẻ hoảng hốt trước hành động đột ngột của tôi, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.

Tình huống khi đó quá cấp bách để có thể ngồi xuống giải thích từng bước, mà quan trọng hơn, thái độ của cậu ấy khiến tôi không yên tâm.

Có lẽ khi đã tận mắt chứng kiến cuộc thảm sát của Tòa Thánh trước khi quay ngược thời gian, cậu ấy đã thay đổi một cách rất tinh tế, trở nên có phần cảm thông với phía Đại học Miskatonic.

Cuối cùng, tôi muốn có được mảnh gương đó.

Lucas đời nào mà chịu ngoan ngoãn giao nó cho tôi, vậy thì chỉ còn cách giết và đoạt lấy nó thôi!

Fortuna là tồn tại như thế nào?

Muốn trả lời câu hỏi này, trước tiên phải hiểu “gương” là gì.

Gương là thứ để phản chiếu thứ khác.

Vì mỗi sáng đều soi nó trước bồn rửa mặt nên ta dễ quên mất, nhưng gương không phản chiếu con người theo đúng nguyên bản.

Hình ảnh trong gương là hình ảnh bị đảo ngược trái phải.

Nói cách khác, bản chất của gương là phản chiếu lại chúng ta, trong một trạng thái đã bị biến đổi đôi chút.

Fortuna ở ngay trước mắt chúng tôi, nhưng trong một số ngữ cảnh, cậu ta lại là cư dân của một thế giới hoàn toàn khác.

Trong nhận thức của cậu ta, chúng tôi không phải con người mà là một thứ gì đó khác – quái vật, hoặc Thực Thể Hỗn Mang.

Trước khi đọc ký ức, tôi từng nghĩ cậu ta chỉ là kẻ nghe lệnh của Tòa Thánh, bảo vệ nhân loại và săn lùng các Thực Thể Hỗn Mang.

Nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại.

Trong nhận thức của Fortuna, cả thế giới này đều là Thực Thể Hỗn Mang.

Chỉ vì Aedia đã cầu xin đừng giết người vô tội nên cậu ta mới chỉ ra tay với các Thực Thể Hỗn Mang mà thôi.

Kết quả thì dễ nói, nhưng quá trình mới là điều quan trọng.

Seungyub đã trải qua điều gì để mà biến thành con quái vật mang tên “Fortuna”?

Tôi định tìm ra câu trả lời ngay từ bây giờ.

- Tách—!

Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, mảnh gương nhỏ phát ra ánh sáng thần bí.

Một giọng nói hốt hoảng vang lên.

“Không được!”

“Sophia.”

“Tôi không biết từ nãy đến giờ cô đang nghĩ gì, nhưng sư phụ đã nói rồi. Thứ cô đang cầm là vật nguy hiểm nhất trên đời—”

Tôi bật cười khẽ.

Tôi vừa giết Lucas, người đã đồng hành cùng Sophia suốt bao năm trời.

Vậy mà cô ấy không oán hận tôi, chỉ lo lắng về tôi.

Tại sao ư?

Bởi vì người mẹ, người có thể nhìn thấy tương lai, đã dặn cô ấy hãy tin tưởng tôi và Mooksung.

Đã tiên đoán rằng chúng tôi sẽ là đồng đội quan trọng nhất của cô ấy.

Eunsol à, cảm ơn nhé.

“Sophia, tôi xin lỗi. Nhưng tôi không còn cách nào khác.”

“Ahri…”

Đúng như cô ấy nói, mảnh gương này cực kỳ nguy hiểm.

Nếu trong phòng 207 còn thứ gì nguy hiểm hơn nó, thì chỉ có mảnh gương lớn hơn trong tay Thánh Mẫu Aedia.

Điều tôi sắp làm là một canh bạc khủng khiếp, nhưng tôi bắt buộc phải đặt cược.

Vì sao à?

Từ trước khi Thử Thách Thứ Ba bắt đầu, ngay tại Khách Sạn, tôi đã tự hỏi.

Vì sao tôi và Mooksung lại bước vào Khách Sạn?

Đúng là vẫn có lí do hồi sinh Miro, nhưng đó chỉ là mục đích cá nhân của tôi, không phải mục tiêu của Cục Quản Trị.

Chúng tôi đến đây để ngăn chặn sự hủy diệt.

Một ngày nọ, ánh sáng kỳ lạ từ trên trời giáng xuống và tất cả đã kết thúc.

Nguyên nhân là gì? Làm sao để ngăn chặn nó?

Theo lời Kain, bối cảnh của Thử Thách Thứ Tư là Hàn Quốc thế kỷ 21, và nội dung thử thách là tương tự với một tận thế xảy ra ngoài đời thực.

Theo quan điểm của tù nhân phòng 103 – Kẻ Nuốt Chửng – thì các Phòng Nguyền Rủa đều là sự tái hiện của những sự kiện từng xảy ra đâu đó trong vũ trụ.

Nếu vậy, phòng 207 – một thế giới quan hoàn chỉnh thống nhất – đang tái hiện lại thế giới nào?

Chính là hiện thực.

Phòng 207 là sân khấu được cải biên từ hiện thực!

Chúng tôi đang học trước nguyên nhân và phương pháp giải quyết sự hủy diệt của thế giới thật thông qua Phòng 207 này.

Vì vậy, cho dù phải chết, tôi cũng phải hiểu thêm về “gương”.

Đương nhiên, tôi sẽ thừa nhận mình dám làm vậy vì còn có “One More Chance”, thứ mang lại một cơ hội thứ hai – làm chỗ dựa.

Không còn xu nào thì đánh bạc kiểu gì được chứ!

- Rắc!

Tôi siết chặt mảnh gương.

Một tồn tại xa vời bên kia tấm gương vươn tay về phía tôi.

***

Lên cao.

Cao hơn nữa.

Không gian siêu hình cao đến mức khái niệm “trên” cũng trở nên vô nghĩa.

Ở trung tâm của không gian ấy có một “thứ gì đó”, hay “một ai đó”.

Kẻ mãi mãi sám hối giữa trung tâm của cõi vô tận.

Hắn là một kẻ giống Phật Tổ một cách kỳ lạ.

Chỉ cần nhìn vào những Tù Nhân khác là võng mạc đã bị thiêu cháy, tinh thần nung chảy, nhưng “thứ đó” lại khác hẳn.

Ngược lại, tôi cảm thấy bình thản hơn bao giờ hết, và trái tim của tôi tràn ngập thanh thản.

Hắn là gì?

Chân thân thật sự của Yaldabaoth mà Lucas định triệu hồi?

Hơi giống Phật Tổ…

“Thứ đó” vươn tay về phía tôi.

“…!”

Trong nháy mắt, mọi thứ cấu thành nên tôi – Kim Ahri – bắt đầu méo mó!

Giữa ranh giới xa vời của thực và ảo, giữa linh hồn và thể xác không thể phân biệt, tôi câm lặng gào thét một mình.

Tôi là khối đá cẩm thạch, là đất sét trong tay người thợ điêu khắc.

Tôi nhìn “tôi” đã vỡ vụn thành từng mảnh.

Giữa những mảnh vỡ ấy, có một viên bảo thạch nhỏ đang tỏa sáng.

Thợ điêu khắc xa vời nhìn nó bằng ánh mắt sâu thẳm, rồi lắc đầu, đặt nó xuống như thể đó là thứ hắn không thể can thiệp.

Tôi cảm nhận được nỗi buồn.

Tôi không biết đó là cảm xúc của tôi đang đau đớn, hay của Đấng Vĩ Đại đang “điêu khắc” tôi.

Một giới hạn không thể vượt qua.

Một số phận giả tạo không thể thoát khỏi.

Một tồn tại gần như đã là hoàn mỹ, nhưng rốt cuộc vẫn bất toàn.

“Hắn” là một thực thể không thể diễn tả bằng lời, nhưng vẫn không phải kẻ đã đạt được đến cực hạn.

Một kẻ cách sự toàn năng chỉ một chút.

Chỉ cách một bước thôi, nhưng tôi cũng loáng thoáng hiểu.

Một số khoảng cách vĩnh viễn không thể được lấp đầy.

Vì thế hắn mãi là Đấng Sáng Tạo bất toàn, và cũng không thể trở thành Phật Tổ.

Và một thợ điêu khắc bất toàn không bao giờ có thể tạo ra sản phẩm hoàn mỹ.

***

- ???

Khi tôi mở mắt, Sophia vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ nhìn tôi.

Sau lưng cô ấy là Mooksung đang bối rối, và phía sau nữa là Fortuna chậm rãi đứng dậy.

Trong cảm nhận của tôi, tôi đã chịu đựng hàng trăm, hàng nghìn năm, nhưng thực tế chỉ trôi qua vài giây.

“Ahri, cô ổn chứ? Tự nhiên cầm gương rồi nhắm mắt…”

Ngay khi nghe những lời của Mooksung rồi Sophia, tôi hiểu ra một điều ngay khi nhìn thấy cậu ta.

Điều Seungyub từng trải qua cũng đã xảy ra với tôi.

Mooksung thật đáng ghê tởm.

Giọng nói, hơi thở, khuôn mặt của cậu ta – tất cả đều kinh tởm đến mức khiến tôi buồn nôn.

Nhưng tồn tại đang lặng lẽ đứng lên sau lưng cậu ta thì khác.

Fortuna vô cùng đẹp đẽ, hoàn hảo, và quan trọng nhất là cảm giác cậu ta “giống con người”.

Cậu bé, cũng cảm thấy những cảm xúc tương tự, chạy qua với vẻ mặt đờ đẫn.

Một Mooksung giật mình cố ngăn cản cậu ta, nhưng khoảng cách là quá xa.

“Không, không, Chị à? Là chị sao?”

“Tất nhiên rồi. Chị đã gặp em trong thế giới tinh thần mà?”

“Không… kẻ xâm nhập tâm trí của em là một kẻ thù đáng ghê tởm…”

“Em thấy chị ghê tởm sao?”

Mắt của cậu bé trợn to.

“Kh-không đời nào! Em chưa từng nghĩ trên đời này lại có con người khác ngoài em và Aedia…”

“Aedia…”

Sợi dây liên kết mạnh mẽ giữa những kẻ bị tấm gương bóp méo - Đó có phải lý do để Aedia có thể kiểm soát Fortuna?

“Fortuna, chị nhờ em – em có thể đến nơi không có người và ở yên đó được không?”

“…”

Cậu ta có ánh mắt do dự.

Chắc hẳn là mệnh lệnh giết toàn bộ mọi người ở Đại học của Aedia và lời của tôi đang mâu thuẫn với nhau.

Tôi phải mạnh bạo hơn một chút.

“Em định phớt lờ lời của chị sao?”

“… Không ạ.”

Tôi quay lại nhìn Mooksung và Sophia đang sợ sệt.

“Sophia, tôi có một yêu cầu – ”

Chỉ chạm ánh mắt với nhau thôi cũng khiến tôi muốn nôn.

Hơi thở của tôi nghẹn lại, và tôi muốn chém cô ta bằng Đa Diện Bất Đẳng Biên ngay tại đó

Nếu cứ thế này, tôi sẽ không chịu được thêm một phút nữa, mà vặn cổ Mooksung mất.

Chuyện này không phải chỉ ý chí thôi là chịu được.

Kể cả Seungyub, người đã yêu Yumi và trui rèn võ công đến cảnh giới đỉnh cao, cũng đã chôn vùi bản thân trong tiềm thức, rồi trở thành Fortuna mà?

Ngay lúc này, tôi đang kiềm lại bản năng bằng lý trí, nhưng tôi biết sẽ không thể kéo dài được.

Chẳng bao lâu nữa lý trí của tôi sẽ sụp đổ, không ngừng tìm ra lý do để giết Mooksung, Sophia – và toàn bộ mọi người trên thế giới.

Tôi phải thực hiện những biện pháp mạnh, biện pháp siêu nhiên trước khi điều đó xảy ra!

“Ahri?”

“Mang Quan Tài Bất Diệt đến đây. Nó đang ở chỗ cô đúng không?”

Sophia mở to mắt kinh hãi.

“Sư phụ đã nói rồi!”

“Yumi à?”

“Sư phụ đã dặn trước khi Horus đến thì không được mở—”

“Tôi không mở nó ra hoàn toàn đâu. Chỉ cần nghe một điều thôi rồi sau đó sẽ đóng lại.”

“Nghe sao?”

“Sophia, tôi xin cô. Đừng quên những gì mẹ cô đã dặn. Tin tưởng vào tôi, làm theo lời tôi.”

Cuối cùng, Sophia không thể từ chối lời của tôi và rời đi để lấy cỗ quan tài.

Sau khi Sophia rời đi, Mooksung cẩn thận tiến tới.

“Trạng thái của cô lúc này… không bình thường.”

“…”

“Nhìn chuyển động của đồng tử, thay đổi nét mặt, khóe miệng khẽ co giật thì… có vẻ cô đang có những cảm xúc mãnh liệt mỗi khi nhìn thấy tôi và Sophia. Có phải không?”

“…”

“Liệu nói chuyện cũng khó khăn với cô à?”

“Chúng ta sẽ nói với nhau một lần cuối cùng khi cỗ quan tài tới đây.”

Không lâu sau, Sophia trở về với cỗ quan tài.

Tôi chạm tay lên nắp cỗ quan tài và băn khoăn.

Tồn tại đang ngủ bên trong có thật sự là người mình nghĩ không?

“Mooksung.”

“Hmmm?”

“Nếu người nằm bên trong không phải là Miro, hãy quay ngược thời gian ngay lập tức.”

“…Đã rõ.”

- Cạch!

Khi cỗ quan tài được mở ra, bên trong là cô gái đang nằm ngủ như công chúa trong truyện cổ tích.

Thế tức là, chúng tôi không cần phải dùng One More Chance nữa.

Cơ hội còn lại chắc sẽ dành cho ‘Thử thách tiếp theo’.

“Là Miro.”

“Là Miro.”

“Wow! Trông giống hệt Ahri ấy nhỉ!”

Tôi bước một bước lại gần, giơ tay ra chạm vào mái tóc trắng như tuyết của cô ấy.

Chầm chậm, tận hưởng từng giây phút một, tôi thở ra.

Tôi thấy cơn bão hận thù cuồn cuộn dành cho thế giới dần lắng xuống.

Nghe thì có vẻ trẻ con, nhưng cách chữa trị tốt nhất cho hận thù lại là tình yêu.

Thứ mà ngay cả đấng sáng tạo bất toàn kia cũng không thể động vào.

Tình yêu của tôi dành cho Miro.

“Ưm… đây là đâu?”

Khi Miro cuối cùng cũng tỉnh dậy, dụi đôi mắt ngái ngủ, tôi hỏi cô ấy.

“Miro.”

“Hả? Ahri à? Gì vậy? Thử thách thứ ba đã—”

“Hãy nói với con.”

“Hả? Hả?”

“Nói bằng chính miệng mình. Nói trực tiếp với con.”

“Nói gì cơ?”

“Nói với con rằng hãy đừng quên mình là ai. Và nói rằng mẹ yêu con.”

Có phải vì cô ấy giật mình trước yêu cầu đột ngột, có phần xấu hổ này không?

Cô gái mở to mắt như chú thỏ con, trông bối rối trong thoáng chốc rồi nhanh chóng ngồi dậy, khẽ ôm lấy tôi.

“Sao cậu lại hành động như trẻ con thế hả! Được rồi. Đừng quên, cậu là Ahri. Ý là, cậu là con gái của tớ thì nghe kỳ quá, thôi coi như chị em đi. Mình yêu cậu!”

***

Sau cuộc họp cuối với Mooksung, cậu ta cẩn thận hỏi:

“Nếu đúng như cô nói, Ahri này, Fortuna là Boss của Thử Thách Thứ Hai. Vậy thì nếu muốn kết thúc thử thách một cách hoàn chỉnh, ngoài Lucas ra còn phải giết cả Fortuna nữa à? Hay cô kiểm soát được cậu ta là đủ rồi?”

“Không biết. Dù sao thì, sớm muộn cũng rõ thôi.”

“…”

“Tôi sẽ đi tới Tây Ban Nha cùng Fortuna. Sophia, lo chuyện vé giúp chúng tôi nhé.”

Trước khi khởi hành, tôi nhớ đến ba tương lai, hoặc khả năng Kain đã từng nói.

Tôi trong một giảng đường cũ kỹ.

Đây chính là tôi đang nghe giảng tại Đại học Miskatonic.

Tôi mặc một bộ váy trắng, đang đi dưới bầu trời xanh.

Đây chắc là bữa tiệc khai giảng; chắc là vậy rồi.

Và tôi đứng giữa tàn tích như bị thiên thạch giáng xuống…

Tôi cảm thấy kết cục của Thử Thách Thứ Ba đang đến gần.

Tôi định gặp Thánh Mẫu Aedia một lần cuối.

Tôi muốn xác nhận một điều.

Cô ta tin rằng có thể cứu thế giới bằng sức mạnh của tấm gương.

Liệu cái sự “cứu rỗi” mà cô ta nói có giống với “cứu rỗi” trong suy nghĩ của tôi không?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!