Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1863

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 751

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85412

Chương 501-600 - Chương 515: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (1)

Chương 515: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (1)

Chương 515: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (1)

- Han Kain

...

Tôi tỉnh dậy trong một căn nhà yên tĩnh.

Không có chút động tĩnh nào, xem ra trong nhà ngoài tôi ra thì chẳng còn ai khác.

Cảm nhận không khí se lạnh, tôi nhìn ra ngoài rồi kiểm tra đồng hồ, thời điểm hiện tại là rạng sáng.

Vừa bắt đầu, ở một góc tầm nhìn, tiêu đề lóe lên rồi biến mất.

“Tiêu đề lại là cái gì nữa? Ấu trĩ thật đấy.”

Đế Vương Suy Vong, chỉ nghe thôi đã giống như thuật ngữ trong game rồi còn gì.

Cửa Sổ Trạng Thái vốn vẫn bình thường khi còn ở trên tàu, giờ đã biến mất.

Chẳng lẽ Khách Sạn đã phong ấn Phước Lành của tôi?

Ahri từng nói rằng, nếu Khách Sạn còn có chút đạo đức nghề nghiệp, thì hẳn sẽ cho chúng tôi cơ hội sử dụng sức mới có được ngay trước khi tiến vào Phòng 207.

Ahri và ông Mooksung thì chắc có thể dùng Di Sản, còn Elena chắc có thể dùng Phước Lành.

Tôi thấy cũng có lý nên đã dự đoán Di Sản của mình sẽ bị phong ấn, vậy mà ngoài dự đoán, lại là phong ấn Phước Lành.

Thôi thì, từ giờ cứ tin vào Quỷ Thư và Thái Dương Thần Thánh là được—

“Cái gì thế này?”

Quỷ Thư và Thái Dương Thần Thánh, cả hai đều không có phản ứng?

Như thể đã chờ sẵn, một thông báo hiện lên.

[Phước Lành và Di Sản của bạn đã bị phong ấn! Hãy kiểm tra trên bàn.]

Tôi há hốc mồm trong thoáng chốc, bởi tình huống này quá vô lí.

Không phải một cái, mà là cả hai đều bị phong ấn sao?

Rõ ràng mình nhớ mình đã nghe nói chỉ phong ấn một thứ—

Tôi chợt nhớ lại nguyên văn lời tên Thương Nhân đã nói trên tàu.

‘Thứ nhất, một hoặc nhiều hơn trong số Phước Lành và Di Sản có thể sẽ bị phong ấn.’

Không phải một, mà là một ‘hoặc nhiều hơn’.

Cũng như mọi khi, Khách Sạn lần này vẫn không hề nói dối.

“...”

Tôi muộn màng hiểu ra ý nghĩa của tiêu đề ‘Đế Vương Suy Vong’.

Trước đây tôi từng nghĩ điểm mạnh lớn nhất của Tổ Đội Khách Sạn là niềm tin và sự giao tiếp.

Ngược lại, nguyên nhân lớn nhất khiến Tổ Đội Khách Sạn Biển Sâu do Miro thống trị thất bại, chính là sự thiếu vắng niềm tin và giao tiếp.

Còn bộ dạng hiện tại của tôi thì sao?

Kế hoạch do một mình tôi vạch ra, thông tin thì cố che giấu bằng mọi giá, thậm chí còn định điều khiển đồng đội như những quân cờ.

Khác xa với hình mẫu người lãnh đạo dân chủ mà anh Sanghyun từng mong muốn.

Tôi có lý do của riêng mình.

Nhưng nếu nói như vậy, Miro của quá khứ cũng có lý do của riêng cô ấy.

Khi tỉnh lại thì tôi đã trở thành một vị vua mang đầy bí mật.

Giờ đây mất cả Phước Lành lẫn Di Sản, đúng là một ‘Đế Vương Suy Vong’.

Chẳng phải tiêu đề đang mỉa mai tình cảnh của tôi sao?

“Nhìn lại bản thân đến đây thôi.”

Kết thúc một giây tự kiểm điểm vô nghĩa, tôi làm theo chỉ thị, xem mẩu giấy nhỏ trên bàn.

***

Hãy tự mình lấy lại sức mạnh của bạn.

Bạn có thể khôi phục Di Sản và Phước Lành tại địa điểm được chỉ định.

1. Trường học

2. Giáo đoàn

3. Han Kain

***

Trường học thì còn hiểu được.

Nhưng giáo đoàn là cái quái gì?

Giáo hội? Chùa chiền? Hay một giáo phái tà đạo nào đó?

Hơn nữa mục cuối cùng, ‘Han Kain’ không phải địa điểm mà là tên tôi!

Nội dung mẩu giấy như đang trêu chọc khiến tôi bật cười khô khốc.

“...”

Trước hết hãy thu thập thông tin cơ bản về tình hình hiện tại.

May mà có máy tính, internet, điện thoại nên tôi không quá khó khăn để nắm được kiến thức thường thức đại khái.

Bối cảnh của thử thách thứ tư là Hàn Quốc thế kỷ 21, và Cục Quản Trị của thế giới này được gọi là ‘Giáo Hoàng Thánh Đình’.

Trung Quốc bị chia thành Nam Trung Quốc và Bắc Trung Quốc, bởi trong phòng 207, nội chiến Quốc Cộng đã kết thúc bằng đình chiến.

Ngoài ra còn có những khác biệt như Alaska thuộc sở hữu của Nga, hay họ của vương triều cha truyền con nối ở Bắc Triều Tiên đã đổi thành ‘Park’.

Bên cạnh bốn tôn giáo lớn là Cơ Đốc giáo, Hồi giáo, Hindu giáo và Phật giáo, còn có điểm đặc biệt là ‘Giáo phái Horus’ có tầm ảnh hưởng khá lớn.

Những chi tiết này liệu có ảnh hưởng đến thử thách không?

Hiện giờ vẫn chưa thể biết được.

...

Có lẽ vì đã mất đi Thấu Triệt, theo một nghĩa nào đó đầu óc tôi lại càng tỉnh táo hơn.

Tôi lần lượt so sánh kế hoạch đã lập trước khi vào với tình hình hiện tại.

***

Đồng đội thường xem ‘Thấu Triệt’ như một dạng năng lực tiên tri.

Có lẽ vì nghĩ như vậy sẽ dễ hiểu hơn, nhưng Khách Sạn có phân biệt rõ ràng giữa trí tuệ, tiên tri và may mắn.

Trong khi cả ba đều là ‘sức mạnh để đưa ra lựa chọn đúng đắn’, nhưng nguyên lý hoạt động của chúng khác nhau.

Trí tuệ là chọn đáp án đúng dựa trên căn cứ thích hợp và suy luận logic.

Tiên tri là thấy trước được đáp án đúng, mà chẳng cần bằng chứng gì.

Tất nhiên, chưa có ai có được tiên tri nên không thể chắc chắn.

Cuối cùng, may mắn là không biết căn cứ cũng không biết đáp án, nhưng chọn bừa xong thì bạn sẽ nghĩ rằng, “Ơ? Cái này là đáp án à?”, kiểu như vậy.

Để giải thích chính xác khả năng mà Thấu Triệt nhìn thấy, phải suy nghĩ xem ‘căn cứ’ tạo ra khả năng đó là gì.

Chẳng hạn, mỗi khi nhìn vào Ahri, tôi luôn thấy những khả năng hỗn loạn thay đổi không ngừng.

Dù tôi đã nói cho cô ấy ba hình ảnh rõ rệt nhất, nhưng thực ra ba cái đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.

Vì sao các khả năng của Ahri lại hỗn loạn đến vậy?

Theo cách giải thích của tôi, bởi vì Ahri sẽ sống lâu hơn các đồng đội khác và trải qua vô số các sự kiện.

Căn cứ cho điều đó là gì?

Ahri khác với các đồng đội khác ở chỗ, cô ấy vốn là tồn tại bất tử ngay từ khi sinh ra, lại còn có kinh nghiệm làm nhân viên Cục Quản Trị.

Điều đó có nghĩa ‘khả năng sống lâu’ của cô ấy cao hơn hẳn những người khác.

Tất nhiên, cuối cùng vẫn là vấn đề xác suất.

Trên thực tế, đồng đội rơi vào Ai Cập cổ đại có thể đạt được sức mạnh chưa từng có và sống sót tới hàng nghìn năm.

Trên thực tế, đồng đội rơi vào thời Trung Cổ có thể đạt được sức mạnh chưa từng có và sống sót hàng trăm năm.

Nhưng những khả năng như vậy đều là biến số, ngay cả Thấu Triệt lẫn Con Cú cũng không thể dự đoán được.

Ngược lại, ‘khả năng Ahri sống lâu và trải qua nhiều sự kiện’ có xác suất xảy ra vô cùng cao.

Sắp xếp đến đây, có thể rút ra một kết luận đơn giản.

Khả năng Ahri vẫn đang sống ở đâu đó trên thế giới vào thời điểm hiện tại là rất cao.

Khác với những khả năng vẫn liên tục thay đổi của Ahri, những khả năng của Miro lại tương đối cố định.

Tham vọng ngay từ đầu đã không thể đạt được.

Kế hoạch thất bại thảm khốc.

Sự diệt vong chờ đợi Miro, kẹt trong chiếc đồng hồ, chờ khi thời khắc điểm.

Cô gái đáng thương bị nuốt chửng bởi đối thủ vượt trội hơn mình.

Căn cứ cho khả năng này là gì?

Là những cuộc trò chuyện với Miro trưởng thành mà tôi đã gặp hai lần cho đến nay, cùng nội tâm của Miro được xác nhận qua Vương Quốc Mộng Mơ.

Có rất nhiều suy nghĩ nảy sinh, nhưng có một điều là rõ ràng.

Cô ấy phải sống sót đến khoảnh khắc cuối cùng – tức là phải sống đến thử thách thứ tư.

Vì Thấu Triệt đã tiên đoán sự tồn tại của ‘Miro trong chiếc đồng hồ’, nên tổ đội đầu tiên hẳn đã có thể dùng Di Sản.

Nếu vậy, tôi của Thời Gian Vay Mượn hẳn đã tiến hành một vài điều chỉnh thích hợp.

...

Rốt cuộc điều quan trọng nhất là khả năng liên quan đến tôi.

Một tương lai bị nghiền nát thành nhiều mảnh và rải khắp cả tinh cầu!

Đáng kinh ngạc thay, tương lai thảm khốc này là điều kiên cố nhất trong tất cả những khả năng tôi từng thấy, và dù lặp lại Thấu Triệt bao nhiêu lần cũng không thay đổi.

Điều đó có nghĩa xác suất xảy ra là cực kỳ cao.

Dù khó mà biểu thị bằng con số, nhưng phải trên 99%.

Tôi sẽ nhấn mạnh lại, điều quan trọng nhất khi diễn giải Thấu Triệt là ‘căn cứ’.

Thấu Triệt đã dựa vào căn cứ nào để tiên đoán tương lai khủng khiếp nhưng lại không thể xoay chuyển của tôi?

Tôi suy nghĩ xoay quanh hai điểm chính.

Thứ nhất, ‘ai’ đang muốn hại tôi? Tức, Địch Thủ là ai?

Thứ hai, hắn sẽ hại tôi ‘bằng cái gì’? Tức, hung khí là gì?

...

Xét bối cảnh thời gian của thử thách thứ nhất và thứ tư, phòng 207 là một phòng kéo dài tới mức đáng kinh ngạc, phải hàng nghìn năm.

Đương nhiên, biến số nhiều đến mức vượt xa sức tưởng tượng, ngay cả tôi lẫn Con Cú cũng không biết chính xác mọi chuyện sẽ xảy ra thế nào.

Biến số nhiều như vậy, nhưng tương lai thảm khốc của tôi lại là điều đã được định sẵn, thế có nghĩa gì?

Tức là, những tồn tại bất định sẽ không phải là nguyên nhân.

Chẳng hạn như Cơ quan Tình báo Quốc gia hay Đảng Cộng sản Trung Quốc không thể là kẻ địch của tôi được.

Nếu Hàn Quốc thua trong chiến tranh Triều Tiên thì còn chưa chắc đã tồn tại Hàn Quốc, chứ đừng nói đến Cơ quan Tình báo Quốc gia, còn nếu Tưởng Giới Thạch thắng trong nội chiến Quốc Cộng thì Đảng Cộng sản có thể đã biến mất.

Nghe có vẻ hoang đường, nhưng trong phòng 207, chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.

Vì vậy kẻ địch của tôi là ‘tổ chức luôn luôn xuất hiện, dù lịch sử có lặp lại bao nhiêu lần đi nữa’.

Chỉ có một tổ chức xuất hiện vào mọi lần, dù phòng 207 có lặp lại hàng trăm hàng nghìn lần đi nữa, mới có thể hứa hẹn với tôi một ‘sự diệt vong đã định trước’.

Đáng kinh ngạc thay, trên đời thực sự có tổ chức như vậy.

Trong những Phòng Nguyền Rủa với bối cảnh hoàn toàn khác nhau, lịch sử hoàn toàn khác nhau, mỗi khi bối cảnh là Trái Đất và chủng tộc chính là loài người, thì vẫn luôn có một tổ chức xuất hiện.

Chính là Cục Quản Trị.

Chỉ là cái tên thay đổi thành ‘Cục Quản Trị’, ‘Giáo Hoàng Thánh Đình’, ‘Kết Xã Lý Trí’ v.v.., nhưng một tổ chức chuyên áp chế Thực Thể Hỗn Mang và bảo vệ nhân loại gần như lúc nào cũng sẽ xuất hiện.

Vì vậy, trong phòng 207, ứng cử viên sáng giá nhất cho kẻ địch của tôi chính là Cục Quản Trị.

Tất nhiên, cũng có khả năng vào thời điểm thế kỷ 21 có một con quỷ chả biết chui ra từ đâu, hoàn toàn chẳng liên quan gì, nhưng kiểu chuyện đó không thể ứng phó trước nên tôi loại khỏi kế hoạch của mình.

...

Phương tiện là gì thì hiện giờ chưa thể chắc chắn, nhưng có thể suy luận ra một điểm.

Ít nhất nó không phải những thứ do Cục Quản Trị nghiên cứu phát triển như ‘Lý Trí Bất Khuất’ hay ‘Lò Luyện Hồn’.

Vì tốc độ phát triển công nghệ mỗi lần đều khác nhau. nên không thể tạo ra ‘tương lai cố định’.

Ắt hẳn đó là thứ rơi từ vũ trụ xuống.

Khả năng cao là đã rơi xuống đâu đó trên Trái Đất từ thời Ai Cập cổ đại.

Những thứ như vậy chỉ cần tìm thấy là có thể sử dụng.

...

Tóm lại, tôi diễn giải tương lai mà Thấu Triệt cho thấy như sau.

Tổ chức tương tự Cục Quản Trị tự nhiên phát sinh trong phòng 207 có được một Thực Thể Hỗn Mang khủng khiếp rơi xuống đâu đó trên Trái Đất, sau đó dùng sức mạnh đó nghiền nát tôi thành nhiều mảnh và rải khắp cả hành tinh.

Mục tiêu của tôi là ngăn chặn tương lai này và vượt qua phòng 207.

Còn kế hoạch chi tiết để làm điều đó thì…

Tạm thời chính tôi cũng chưa biết.

Không thử thì sao biết được nhỉ?

- Reng reng! Reng reng! 7 giờ rồi!

“Chuông báo thức to thật đấy! Đã 7 giờ rồi sao?”

***

Hiện tại là 7 giờ sáng.

Nếu là một học sinh trung học bình thường, đây là lúc phải mặc đồng phục và xuất phát đến trường.

“...”

Hiện tại tôi là học sinh của ‘Trường Trung Học Phổ Thông Khách Sạn’.

Tạm bỏ qua cái tên buồn cười, nhưng đột nhiên lại thành học sinh trung học là thế nào?

Thật tình, tôi chỉ muốn bỏ mặc trường lớp mà tiến hành thử thách, nhưng theo mẩu giấy trên bàn thì nơi giấu sức mạnh đầu tiên của tôi chính là ‘trường học’.

Xem ra mình vẫn phải đi học rồi.

-  Cạch!

“Ơ?”

Nhìn ‘thẻ học sinh’ rơi khỏi bộ đồng phục, tôi nhận ra một sự thật ngoài ý muốn.

Không chỉ tên mà cả ngoại hình của tôi cũng thay đổi đáng kể.

Thể hình thì tương tự, nhưng vì từ sáng sớm đã ngồi trên giường suy nghĩ nên tôi chưa kịp nhìn vào gương, thành ra không nhận ra sự thay đổi.

“Ừm….”

Không chỉ tên tôi, mà gương mặt cũng thay đổi khá nhiều chi tiết.

Khách Sạn coi như đã rửa sạch thân phận của tôi, và khi nhận ra điều này, một suy nghĩ tự nhiên nảy ra.

‘Kẻ địch’ biết tên thật và gương mặt thật của tôi!

Có lẽ để ngăn tình huống Giáo Hoàng Thánh Đình phóng tên lửa vào nhà tôi ngay khi bắt đầu, nên mới cho tôi sự chuẩn bị này chăng?

“...”

Nếu họ đã biết tên và gương mặt, thì hẳn cũng biết khá nhiều về năng lực của tôi nữa.

Tôi phải cẩn thận.

- Reng reng! Reng reng! 7 giờ 30 phút rồi! Chậm hơn nữa là muộn đó! Muộn đó!

“...”

Đến lúc xuất phát rồi.

Từ giờ tôi phải thu hồi Quỷ Thư, Thái Dương Thần Thánh và Phước Lành Trí Tuệ đang rải rác khắp thế giới, sau đó khiêu chiến thử thách cuối cùng.

Cái tên mới tôi có được là…

***

Một không gian kỳ dị tràn ngập quang huy thần bí.

Trong thế giới này, ‘thần bí’ đồng nghĩa với ‘hỗn mang’, vì thế đó cũng là lĩnh vực tràn ngập hỗn mang đục ngầu.

Giữa sự quái dị mà con người phàm tục cho đến khi chết cũng không thể hiểu nổi, một hình hài đẹp đẽ đứng dậy.

“À ha! Cuối cùng cũng đến rồi sao?”

Thật sự là một sự chờ đợi tới vĩnh viễn.

Là sự chuẩn bị vĩnh hằng dành cho ai đó, dù chờ mãi vẫn không quay về.

Nhưng mọi chờ đợi đều có hồi kết.

Cô tự nhiên biết.

Không ai từng nói cho cô, cũng không có thuộc hạ nào báo cáo, nhưng cô chỉ đơn giản là biết.

Có lẽ bởi vì chính cô cũng đã khẽ bước một chân vào lĩnh vực của vận mệnh.

Cuối cùng, Horus đã trở lại thế giới này.

“...”

Trong cuộc đời dài đến mức không thể đếm hết, dù phước lành của lãng quên đã nuốt chửng biết bao ký ức…

Trên đời vẫn tồn tại những ký ức không bao giờ biến mất, và với cô, ký ức về Horus chính là như vậy.

“Phù.”

Chợt cô nghĩ.

Khi gặp lại hắn, cô sẽ muốn làm gì đây?

“...”

- Ting!

Nhẹ nhàng vươn ngón tay gõ vào ‘chiếc gương’, cô liền biết được đáp án.

“Là cái này vậy.”

Đương nhiên rồi.

Theo suy nghĩ của Thánh Mẫu, chiếc gương chính là lời giải cho mọi vấn đề trên thế gian.

“Chiếc gương luôn biết đáp án.”

Lần này cũng sẽ như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!