Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 3

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 418

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Chương 501-600 - Chương 517: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (3)

Chương 517: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (3)

Chương 517: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (3)

- Thực tập sinh, Kim Minah

Tôi vừa đi dọc hành lang vừa suy nghĩ.

Nếu như cuộc gọi không được kết nối, thì còn có thể cho rằng một con ác ma không rõ danh tính đã dùng ma pháp chặn cả mạng lưới liên lạc mạnh mẽ mà các đặc vụ sử dụng.

Nhưng cuộc gọi đã được kết nối, nghĩa là mạng lưới liên lạc vẫn bình thường, chỉ có điều ai đó đã cố ý ngắt liên lạc của tôi.

...

Tòa án Dị giáo hẳn đã thông qua một kênh nào đó mà biết được rằng tại THPT Khách Sạn đã xảy ra thảm họa ác ma!

Vấn đề là, bởi loại thảm họa xảy ra là kiểu biến đổi tinh thần con người, nên họ không thể chắc chắn rằng tinh thần của thực tập sinh vừa gọi điện vẫn còn bình thường.

Họ đã cân nhắc khả năng ác ma đang chi phối tinh thần tôi, nên tránh giao tiếp ngôn ngữ trực tiếp với tôi.

Thay vào đó, bằng việc “nhấc máy rồi ngắt”, họ đã truyền đạt hai thông tin mà trong trường hợp “tinh thần tôi vẫn bình thường” thì tôi có thể hiểu được.

Thứ nhất, Vatican đã nhận thức được tình hình trong trường học.

Thứ hai, mạng lưới liên lạc vẫn bình thường, nên họ có thể sớm can thiệp.

***

Chỉ trong chốc lát, trường học đã chìm vào hỗn loạn.

Từ cô phục vụ, giáo viên tiếng Anh, giáo viên thể dục, cho đến chủ nhiệm ban học sinh, giáo viên Ngữ Văn, một học sinh bên Lớp 3, một học sinh Lớp 5 – hơn mười người đã phát cuồng, đẩy tất cả vào nỗi kinh hoàng.

Chẳng bao lâu sau, từ khắp nơi vang lên lời nói rằng điện thoại di động đã bị tê liệt.

Không giống tôi có chiếc điện thoại đặc chế của Tòa Thánh, điện thoại của những người khác không thể thực hiện cuộc gọi bình thường.

Đến thời điểm này, vài đứa trẻ bắt đầu tái mét mặt, thốt ra từ “ác ma”.

Đối với người bình thường, thảm họa ác ma chỉ là thứ thỉnh thoảng xuất hiện trên tin tức thế giới, là chuyện được cho là tồn tại ở đâu đó trên địa cầu nhưng thực tế chẳng bao giờ tận mắt thấy.

Là một đặc vụ, tôi biết sự thật tàn khốc hơn.

Tần suất của thảm họa ác ma cao gấp hàng chục lần so với suy nghĩ của người thường, chỉ là vì Tòa Thánh đã kiểm soát thông tin bằng mọi cách nên không được công chúng biết đến.

Những gì xuất hiện trên bản tin là những thông tin mà ngay cả Tòa Thánh cũng thất bại trong việc kiểm soát, hoặc là những thứ họ cho rằng mức độ này thì có thể công bố.

...

Riêng tôi, khi nhìn chiếc điện thoại hỏng và nghe những học sinh lẩm bẩm “ác ma”, tôi lại nghĩ đến một khả năng hoàn toàn khác.

Có phải không phải ác ma, mà là Tòa án Dị giáo đang phong tỏa khu vực quanh THPT Khách Sạn?

Chẳng phải phản ứng ưu tiên hàng đầu để ngăn dịch bệnh chính là cách ly người nhiễm bệnh với người bình thường sao?

Đi dọc hành lang, tôi nhìn thấy các bạn cùng lớp.

“Min-ah! C, cậu quay lại rồi à?”

“Ji-eun, cậu ổn chứ?”

“Ừ, ừ! Mọi chuyện xử lý tạm ổn rồi… nhưng mọi người đều đang hoảng loạn lắm.”

Nghe Ji-eun, đứa bạn thân của tôi nói lắp bắp, tôi đã xâu chuỗi được chuyện xảy ra trong lớp học.

Nghe nói các học sinh đã lấy hết can đảm, dùng ghế và bàn như khiên kiêm vũ khí để đẩy lùi giáo viên thể dục, rồi thoát ra ngoài.

Tất nhiên, trong quá trình đó cũng có sự giúp đỡ của giáo viên lớp bên cạnh và những người khác nữa.

Dù ông ta từng là cầu thủ bóng chày, nhưng trong lớp có hơn mười nam sinh đang độ huyết khí sôi sục, nên cũng không phải là không thể khống chế.

Dù sao ông ta cũng không thể dùng gậy bóng chày mà chém đôi cái bàn được mà.

Điều đáng kinh ngạc không phải là sức mạnh mà là lòng dũng cảm.

Ngay trước mắt, giáo viên thể dục đã dùng gậy bóng chày đánh chết một đứa trẻ, vậy mà bọn chúng vẫn có thể gom sức lại để đối đầu với ông ta…

Khi rơi vào tình huống sinh tử, chẳng lẽ dũng khí được thừa hưởng từ tổ tiên sống sót giữa thiên nhiên khắc nghiệt đã sôi trào lên hay sao?

Lúc đó, lớp trưởng – tên gì nhỉ? Lee Hojin? – tiến lại gần tôi.

“Cậu quay lại rồi à? Thấy cậu chạy ra nhanh quá nên mình còn tưởng cậu đã ra ngoài rồi. Từ giờ bọn mình định tụ lại rồi tiến về cổng chính.”

Lớp trưởng với thái độ bình tĩnh chỉnh đốn đội hình, thậm chí còn phân chia vai trò cho các học sinh.

Cậu cầm ghế chặn nếu có ai đến, cậu cầm cây lau nhà mà quật, con gái thì chỉ cần đứng yên ở giữa, đại loại vậy.

Bọn du côn vốn xem lời giáo viên như gió thoảng mây bay, lạ lùng thay, tuy vẫn lầm bầm nhưng lại làm theo lời lớp trưởng. Bởi vì, loại này vốn nhạy cảm với cái gọi là “thứ bậc trong nhóm bạn đồng trang lứa”.

“Min-ah… sao cậu lại quay lại? Lúc nãy ra ngoài rồi thì, ờ, sao không dẫn người lớn về đây chứ.”

“Ji-eun à. Đừng sợ.”

“Ừ, ừ.”

Cũng như có người nếu sinh ra ở thời kỳ đồ đá thì chắc đã được làm tù trưởng, như lớp trưởng đây, thì theo lẽ đời, cũng có người ngược lại.

Nếu xét theo chuỗi thức ăn, Ji-eun chính xác nằm ở vị trí của con thỏ.

“Đi thôi!”

***

Trong lúc ra khỏi lớp và bước đi, từ khắp nơi vang lên mấy tiếng xì xầm hỗn tạp.

Nghe nói những kẻ kỳ quái đã chặn cổng chính, không cho phép một ai ra ngoài.

Không phải, đi cổng chính vẫn có thể ra được mà.

Nghe nói phía cổng sau vẫn còn mở đó?

Cổng sau cũng bị chặn rồi!

Đúng là thông tin hỗn tạp hoàn toàn mâu thuẫn với nhau!

Theo tôi nghĩ, đáp án đúng là phía “bị chặn”.

Đã cắt mạng liên lạc để cách ly “dịch bệnh”, nếu còn cho phép thoát ra bằng đường vật lý thì càng kỳ lạ hơn.

Nghĩ rằng mình có thể ra ngoài được vào lúc này thì đúng là cầu may.

Khi bầu không khí trở nên kỳ quặc, đứa học sinh gương mẫu vốn im lặng lẫn vào đám đông rụt rè giơ tay.

“L, lớp trưởng!”

“… Gì? Nói to lên đi.”

“Bọn mình, ừm, hay là đến nhà nguyện?”

“…”

“Vì, vì nghe nói cổng chính bị chặn –”

Ngay lập tức, vài tên du côn chế giễu.

“Ài~! Thằng ngu này. Này, từ đây chạy đến cổng chính chỉ mất có 5 phút! Đi nhà thờ nhà nguyện cái gì –”

Bất ngờ thay, cũng có những đứa bị lời nói của học sinh gương mẫu làm dao động.

“Không nghe nói là cổng chính đã bị chặn à? Ph, phải đến dưới thập tự giá thì Chúa mới bảo vệ chúng ta chứ!”

Đột nhiên nói Chúa sẽ bảo vệ chúng ta?

Nghe như lời của kẻ mất trí, nhưng thử nghĩ xem.

Một thế giới nơi ác ma thật sự tồn tại, và Tòa Thánh mỗi ngày đều hô gọi “Đức Chúa Cha” trong khi tiêu diệt ác ma.

Nhờ vậy, đây là thời đại mà 70% nhân loại và 80% người Hàn Quốc là tín đồ Cơ Đốc Giáo.

Thái độ mong chờ sự bảo hộ của Chúa của một số học sinh, xét theo tiêu chuẩn người thường, lại hoàn toàn hợp lý.

Dĩ nhiên, cũng có nhiều đứa cho rằng con đường ra cổng chính đã rõ ràng trước mắt mà lại chọn cầu nguyện, thay vì thoát thân là hành động ngu ngốc.

Cuối cùng, nhóm bị chia làm hai.

...

Tôi thuộc nhóm đến nhà nguyện, lý do rất đơn giản.

Dù sao Tòa án Dị giáo cũng sẽ ngăn không cho ai thoát ra.

Theo tôi nghĩ, nếu muốn sống thì chỉ có một cách.

Trước khi Tòa án Dị giáo đưa ra “quyết định đau đớn”, tôi phải tìm ra ác ma, hoặc ma thuật sư rồi giết hắn.

***

Xin lỗi các bạn trẻ nhé, nhưng không thể đến cổng chính được.

Nếu cổng chính bị chặn lại thì sao?

Đến nơi không thể thoát ra ngoài chỉ là lãng phí thời gian.

Nếu có thể thoát qua cổng chính thì sao?

Trường học xảy ra náo loạn thế này, Tòa Thánh không thể không biết được.

Ngay khi thoát ra, họ sẽ bắt học sinh và giáo viên đi, như vậy sẽ khó mà thu hồi Quỷ Thư.

Tóm lại, dù có thể trốn thoát hay không, thì cũng không thể đến cổng chính được.

Vì thế, các nghi phạm phải ở lại trong trường.

Cho đến khi mình lấy lại Quỷ Thư.

***

Con đường đến nhà nguyện tối hơn tôi nghĩ, và từ đâu đó vang lên âm thanh quái dị như tiếng ma quỷ than khóc.

Nếu là bình thường thì sẽ nói là hành lang cũ kỹ.

Cuối cùng, những đứa trẻ hoảng loạn bắt đầu cãi nhau.

“Địt mẹ nó chứ! Này, Lee Ho-jin! Tao đã bảo là đi tới cổng chính mà!”

“Thì mày cứ đi đi. Mày cũng nghe nói cổng chính bị chặn mà?”

“Vậy thì đi mà kiểm tra thử đi, thằng chó đẻ này. Lại còn dẫn theo hướng quái đản –”

“Này. Từ nãy tới giờ mày sao cứ chửi hoài vậy?”

Ngay khoảnh khắc sau, tên du côn trợn trừng mắt.

“Thằng chó chết này –”

Trong chớp mắt, tất cả căng thẳng quan sát hắn.

Bởi vì đã trải qua vài lần rồi.

Những thảm họa ác ma xảy ra đến giờ đều theo kiểu như vậy, ở tình huống chỉ định bực mình một chút rồi thôi, thì bỗng nhiên lại lao vào giết người!

“… Hả? Hả? C, cái gì? Không phải. Không phải tao!”

Tên du côn nhận ra tình huống muộn màng, hoảng hốt biện minh rằng không phải mình.

Trong lúc các học sinh xung quanh thở phào nhẹ nhõm, tôi lại có phần khó hiểu.

Xét tình hình từ đầu đến giờ, thì đây chẳng phải đúng thời điểm sao?

Hay là ác ma, hoặc tên ma thuật sư đó không ở gần đây?

Hắn đã đến cổng chính để thoát thân, hoặc đang thuộc nhóm khác lang thang trong trường?

Nếu vậy thì đối với bọn này là may mắn.

Còn với tôi – người phải tìm ác ma – thì lại bối rối.

***

“Điểm yếu” của Quỷ Thư là gì?

Thứ nhất là phạm vi nhập xác không quá rộng.

Bị ảnh hưởng bởi tình trạng và độ thuần thục nên khó nói chính xác là bao nhiêu mét, nhưng tôi phải nhìn rõ mục tiêu bằng mắt mình.

Hãy nhìn lại những chuyện đã xảy ra.

Cô cấp dưỡng, giáo viên tiếng Anh, giáo viên thể dục.

Cả ba đều phát cuồng khi có liên quan đến học sinh lớp tôi.

Thầy chủ nhiệm, giáo viên Ngữ Văn, học sinh bên Lớp 3 và Lớp 5.

Thoạt nhìn có vẻ họ không liên quan tới lớp tôi, nhưng hai người đầu tiến đến là để ngăn cản giáo viên thể dục, còn học sinh lớp 3 và 5 là đến xem vì nghe tiếng ồn từ lớp tôi.

Thủ phạm là học sinh của lớp tôi.

...

Điểm yếu thứ hai là khi sử dụng sức mạnh phải triệu hồi ra Quỷ Thư thật.

Dĩ nhiên, Quỷ Thư không to hay nặng như bách khoa toàn thư, và có thể bị hủy triệu hồi bất cứ lúc nào, nên chỉ cần một chút che chắn là có thể lén triệu hồi nó dễ dàng.

Ở những nơi như căng tin hay lớp học, chỉ cần lén triệu hồi nó dưới gầm bàn là xong, nên đến giờ vẫn chưa tìm ra thủ phạm.

...

Tôi đã thử tạo tình huống để thủ phạm buộc phải ra tay.

Ở hành lang không có vật che chắn, nếu triệu hồi Quỷ Thư sẽ có thể lập tức phát hiện…

Đáng tiếc là hắn không ngu đến mức dùng Quỷ Thư ở nơi như vậy.

Điểm đến tiếp theo, nhà nguyện. Phân thắng bại ở đó thôi.

...

Đột nhiên tôi nghĩ.

Khách Sạn tạo ra sự kiện kỳ quái này vì lý do gì?

Có lẽ là để ném cho tôi câu hỏi rằng “khi người khác có được Quỷ Thư thì sẽ phải đối phó thế nào”?

Dĩ nhiên, như mọi chuyện xảy ra trong Khách Sạn, cũng có thể chỉ là tưởng tượng của tôi.

***

Sau màn đấu khẩu lúc nãy, nhóm học sinh đã lặng lẽ tách đôi.

Nếu tôi phải mô tả, thì là nhóm xoay quanh lớp trưởng và nhóm quanh du côn?

Những đứa hiền lành tụ lại quanh lớp trưởng, còn những đứa thích vận động và thô bạo thì tụ riêng thành một nhóm khác.

Chúng thì thầm với nhau, cố để không cho ai nghe thấy, nhưng thật ra ai cũng nghe được hết. Dù vậy, hai nhóm cũng không hoàn toàn tách hẳn ra.

Vì đi riêng ra thì quá đỗi đáng sợ.

Tôi thuộc nhóm nào à?

Không hiểu sao tôi lại thuộc nhóm du côn.

Tám năm học trung học, cao thủ đời học sinh Kim Min-ah này, là du côn.

Ơ, ờ thì cũng không còn cách nào cả!

Trong cấu trúc sinh thái THPT, mấy đứa cực kỳ xinh đẹp như tôi nhưng lại học dốt (Chỉ là tôi cố tình làm sai để không nổi bật) – sẽ tự động thuộc về nhóm du côn!

Tôi chỉ đứng đó làm việc của mình thôi, bọn du côn tự động đứng cạnh tôi thì biết làm sao?

Điều buồn cười là Ji-eun, thuộc dạng “thỏ” hay “chuột chù” trong hệ sinh thái lớp học, cũng bằng cách nào đó lẫn vào nhóm du côn.

Dĩ nhiên không phải đám du côn cho Ji-eun vào, chỉ là Ji-eun đứng cạnh tôi mà thôi.

...

Trường học giống như khu rừng nơi mỗi ngày diễn ra cuộc tranh đấu thứ bậc khốc liệt.

Với sư tử và sói là vinh quang và sung túc, còn thỏ là nơi sống sót từng ngày thôi đã khó khăn.

Những con thỏ yếu ớt cũng có chiến lược sinh tồn riêng.

Nếu bản thân không thể trở thành sói hay sư tử, thì bám cạnh một con sói có vẻ tính tình tốt mà giả vờ thân thiết chẳng phải cũng là cách sao?

“M, Min-ah! Chúng mình đến nơi rồi!”

“Ừ ừ, vào trong thôi. Từ giờ Chúa sẽ bảo vệ tất cả chúng ta.”

Khoảnh khắc này, tất cả bọn trẻ đều lộ vẻ nhẹ nhõm.

Từ học sinh gương mẫu vô hình, cho đến tên du côn hễ chạm mắt là phun lời chửi bới.

***

Vừa đến phòng cầu nguyện, tất cả đều mang vẻ mặt thành kính mà ngồi xuống.

Thành thật mà nói, nhìn thế nào cũng buồn cười.

Trong số bọn này có mấy đứa thật sự thường xuyên tới nhà thờ?

Đặc biệt là tên du côn kia, trông như cả đời chưa từng đến nhà thờ –

“Này, này, James 4:7. Hãy phục tùng Đức Chúa Trời. Hãy chống lại ma quỷ, thì nó sẽ lánh xa các ngươi –”

??

“Psalm 23:4! Vì Ngài ở cùng con, cây trượng và cây gậy của Ngài an ủi con.”

Đứa trông xa rời chữ “học” nhất lại đột nhiên đọc vanh vách Kinh Thánh, khiến học sinh xung quanh ai cũng kinh ngạc nhìn.

Ngay sau đó, lớp trưởng lẩm bẩm như không thể tin nổi.

“Này, Park Min-seung. Lúc nãy mày bảo đừng đến phòng cầu nguyện mà đi tới cổng chính mà?”

“Th, thằng này! Ch, Chúa không chỉ bảo vệ khi chúng ta ở trong phòng cầu nguyện, mà nếu trong lòng chúng ta có chỗ cho lòng từ bi của Ngài, thì ở bất cứ đâu Ngài cũng ban tình yêu vô hạn –”

Không thể tin nổi.

Dù sao thì tới hạng du côn còn thế, những đứa khác khỏi cần xem.

Chẳng bao lâu, tất cả quỳ xuống, lẩm bẩm bất cứ câu cầu nguyện nào mình biết.

“Lạy Cha trên trời, chúng con tha thiết mong Ngài bảo vệ chúng con khỏi bàn tay xảo trá của ác ma –”

“Hỡi các con, các con thuộc về Đức Chúa Trời, và đã thắng chúng –”

“Nhân danh Chúa Jesus –”

“Amen amen amen amen amen –”

“Địt mẹ nó, cái đó gọi là cầu nguyện à?”

“T, tao chỉ biết mỗi Amen thôi!”

Đến lúc này, tôi khẽ đứng dậy quan sát xung quanh.

Ở đâu đó trong này có ác ma hoặc ma thuật sư chăng?

- Rầm!

Ngay khoảnh khắc đó, một âm thanh kỳ lạ vang lên.

***

Tìm thấy rồi.

Là mày sao?

Đến lúc thu hồi Quỷ Thư rồi.

...

Có vẻ như Tòa Thánh đã bao vây quanh trường.

Sau khi tìm được Quỷ Thư, cũng phải nghĩ cách trốn thoát ra thế nào nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!