Chương 514: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (16) Fin
Chương 514: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (16) Fin
- ???
Càng trải qua nhiều thử thách trong Khách Sạn, người ta càng thấm thía sự vĩ đại của tiện nghi trong xã hội hiện đại.
Máy tính, internet, điện thoại, máy giặt… kể ra từng thứ chắc cả ngày chưa hết.
Phương tiện giao thông cũng là ví dụ rõ ràng.
Nếu là thế kỷ 21, bay từ Mỹ sang châu Âu chỉ mất nhiều lắm một ngày.
Đáng tiếc bây giờ là năm 1897, trước cả khi anh em Wright chế tạo chiếc máy bay động cơ đầu tiên.
Vì thế, tôi và Fortuna đã ngồi trên tàu chở khách suốt mười ngày liền.
…
Dù có hơi chán, chuyến đi này cũng không phải vô ích.
Vì khi trò chuyện với Fortuna, tôi đã dần tìm được lời giải cho vài nghi vấn.
Ví dụ như chuyện Seungyub vẫn sống sót một thời gian dài sau khi Thử Thách Thứ Nhất kết thúc, rồi nhờ đó gặp lại Aedia khi cô ta trở về Ai Cập. Xét thế nào cũng là một chuỗi trùng hợp khó tin.
Nói cách khác, bản thân sự tồn tại của Fortuna là sản phẩm của trùng hợp ngẫu nhiên.
Vậy làm sao cậu ta lại trở thành Boss của Thử Thách Thứ Hai?
“Aedia từng để rất nhiều người khác tiếp xúc với gương à?”
“Vâng ạ. Nhưng họ cứ tự sát mãi, nên từ một lúc nào đó cô ấy đã dừng lại.”
“…Tự sát?”
“Em đoán những người có gia đình không thể chịu nổi. Mà đa phần cũng chẳng nhận được siêu năng lực hay gì cả.”
“…”
Tấm gương có thể bóp méo không chỉ những tồn tại đặc biệt như Aedia, tôi và Seungyub, mà cả người bình thường nữa.
Hơn nữa, nó đã nằm dưới lòng đất gần biên giới Tây Ban Nha – Bồ Đào Nha từ thời cổ đại.
Và sân khấu của Thử Thách Thứ Hai cũng là Tây Ban Nha.
Nghĩ kỹ lại, rất có thể Boss thật sự của Thử Thách Thứ Hai không phải “Fortuna”, mà là một “ai đó” bị tấm gương bóp méo.
Chuyện “ai đó” ấy lại ngẫu nhiên là Park Seungyub đúng là trò đùa khắc nghiệt của số phận.
“Tối qua em có nằm mơ.”
“…?”
“Một anh trông to con lắm, một chị tóc vàng vô cùng xinh đẹp lấp lánh, một cô gái mỏ hỗn mang theo con vẹt trên vai…”
“Hết chưa?”
“Có cả chị nữa, với một cô gái tóc trắng giống chị kinh khủng. À còn một anh trai kì lạ suốt ngày nói mấy câu như đánh đố.”
“Anh trai kỳ quặc à… À thì Kain đúng là có hơi kì lạ thật.”
Vì tôi cũng là kẻ “bị bóp méo”, nên tôi mới có thể giành được lòng tin của Fortuna. Và mỗi ngày, tôi dùng sức mạnh Cổ Huyết để chạm đến tâm hồn cậu ta, dần dần kéo lại ký ức về “chúng tôi”.
Nhưng người cậu ta nhớ nhất dĩ nhiên không phải chúng tôi.
“Chị ơi… có khi em từng có bạn gái.”
“Ồ, có lẽ chị phải chúc mừng em nhé. Chị nói nghiêm túc đấy.”
“Cô ấy đẹp lắm, thông minh nữa. Em không nghĩ cô ấy là loại hay đùa như chị với mấy anh. Nếu em phải nói thì tính cô ấy hơi lạnh lùng, có chút bi quan.”
“Nghe quen ghê.”
“…”
“Sao vậy?”
“Em có thể gặp lại cô ấy không?”
Seungyub có thể gặp lại Yumi không?
Yumi không phải “người tham gia” theo tiêu chuẩn của Khách Sạn, mà chỉ là một phần của Di Sản Hòm Linh Hồn.
Hiện tại, thứ nằm trong Hòm Linh Hồn là bản thân Seungyub, không phải Yumi.
“…”
Tôi không trả lời vì nhìn thế nào đi nữa, chuyện này cũng chẳng dễ dàng.
Chỉ mong Khách Sạn sẽ nhân từ với chúng tôi.
…
Thời gian trôi qua, Fortuna dần thay đổi.
Mỗi khi tôi khiến cậu ta rơi vào trạng thái đờ đẫn, Seungyub lại lờ mờ tỉnh dậy.
Cậu bé trong trạng thái đó chìm trong tuyệt vọng bởi nhận ra việc mình đã tấn công đồng đội, thậm chí cả Yumi.
Phần cảm xúc của cậu ta sao? Tôi không dám chắc.
“Đừng tự trách mình quá. Một thực thể siêu việt gần với Phật Tổ đã bóp méo em mà? Nhiều người đã tấn công đồng đội của nhau rồi, chuyện này không hiếm đâu.”
“Nhưng mà chị…”
“Chị từng bắn laser ở phòng 203, làm Elena tan chảy, rồi giết kha khá người khác nữa, em biết mà?”
“Chị chắc cũng dằn vặt vì tội lỗi lắm ạ. Cảm ơn vì đã nói chuyện với em – ”
“Dằn vặt gì? Chị chưa từng bao giờ thấy vậy cả.”
“Hả?”
“Tại sao phải xin lỗi khi chuyện đó xảy ra không phải do chị? Xét theo luật pháp, thì chị vô tội mà. Nếu em có oán trách thì tự trách mình ấy, lần sau thì né tia laser cho tốt.”
Seungyub, người đang nằm đờ ra đó, nhìn tôi với vẻ sốc toàn tập.
Tôi chỉ mong là một chút liệu pháp gây sốc này sẽ giúp được cậu ta.
Mà tôi nói thật lòng đấy chứ!
Mấy bạn trẻ, sau này phải tự né laser với Không Gian Trảm cho giỏi vào. Hiểu chưa?...
…
Một ngày mưa lất phất, chúng tôi đặt chân đến Tây Ban Nha.
***
Tòa Thánh của phòng 207 khác xa Tòa Thánh ngoài đời, nó giống với Cục Quản Trị hơn.
Thậm trí cơ quan trọng yếu của họ nằm ở Tây Ban Nha, không phải Ý.
Có lẽ vì tấm gương - nguồn gốc của mọi vấn đề – nằm dưới lòng đất của Tây Ban Nha.
“Nếu có một thứ giống tấm gương ở ngoài đời, thì liệu nó cũng ở Tây Ban Nha không nhỉ?”
“Hả?”
“Không có gì.”
Fortuna đích thực là nhân vật số hai của Vatican, nhờ đó mà mọi việc đều tiến hành thuận lợi khi chúng tôi tới được Tây Ban Nha.
Có vài linh mục của Tòa Thánh thật sự đã nghi ngờ kẻ bí ẩn, tức ‘tôi’, nhưng chỉ cần Fortuna lườm một cái là bọn họ đều phải lùi lại. Không thể nào dễ hơn được nữa.
Đến chiều tối, tôi cuối cùng cũng gặp được Thánh Mẫu Aedia.
Ấn tượng đầu tiên của tôi là “Cô ta đẹp thì đẹp thật, nhưng gu thời trang này là sao vậy?”
Tôi phải nói là trang phục của cô ta giống thứ sẽ thịnh hành ở thời La Mã cổ đại.
Cô ta là một thực thể đã sống cả nghìn năm, nên chắc theo tiêu chuẩn cô ta thì thời La Mã đang là mốt mới nhất.
Nhưng nói thật, mớ trang sức từ đầu đến chân có hơi quá lố đấy nhỉ?
Nhìn thôi đã thấy nặng đầu, nặng lắm ý!
“…”
Nhưng bỏ thời trang qua một bên, ngay khoảnh khắc chúng tôi nhìn nhau, cả hai cùng hiểu ra.
Chúng tôi đều là kẻ đã bị bóp méo.
“Chà chà, Fortuna đã mang đến cho chúng ta một vị khách quý nhỉ.”
“Chính xác. Aedia, tôi cũng là một trong số các người.”
“…”
“Hừ…Lạ thật nhỉ? Chúng ta đã kiểm soát ‘mảnh gương’ bên này rất kỹ mà.”
Cô ta xoay một vòng rồi mỉm cười rạng rỡ.
“À! Hóa ra ở Mỹ còn sót một mảnh sao? Lạ thật. Tôi chưa từng tưởng tượng ra một mảnh sẽ ở đó cả.”
“Khi cô giết Yumi, cô chắc hẳn đã phá hủy mảnh gương của Yumi rồi à?”
“Tôi đã tưởng thế, nhưng có vẻ là không. Ai ngờ lại còn sót một mảnh nhỏ.”
Bầu không khí kỳ quái bao trùm.
Rõ ràng, xét từ nội dung cuộc đối thoại và tình hình, thì chúng tôi đáng lẽ phải đối địch nhau…
Nhưng không…
Bởi tôi thấy có một sự thân thuộc khó tả đối với cô ta, và cô ta cũng vậy.
“Cô muốn uống cà phê chứ?”
“Cho tôi một ly Americano đá.”
“Hả? Đó là gì vậy?”
Mình lỡ miệng rồi! Americano đá phải sau Thế Chiến 2 mới xuất hiện nhỉ?
“Vậy cho tôi thứ cô đang uống.”
Sau vài ngụm cà phê nóng, Thánh Mẫu hỏi trước.
“Coi như là trả tiền cà phê đi. Tôi sẽ hỏi trước nhé. Mảnh gương còn lại ở chỗ cô sao?”
Trước khi hỏi xem tôi là ai hay đến đây làm gì, cô ta lại hỏi về vị trí của mảnh gương.
Điều đó đã tiết lộ mối quan tâm chính của cô ta.
“Ừ.”
“Trả lại nó cho tôi được không?”
“Trả lại sao? Nghe lạ đấy nhỉ?”
“Cái gương vốn là của tôi đấy chứ.”
“Vô lý! Nó chỉ nằm dưới lòng đất Tây Ban Nha mà?”
“Sao cô biết được – Thôi bỏ đi. Đằng nào thì, tôi đã phát hiện ra nó được chôn dưới lòng đất, nên nó thuộc về tôi.”
“Nó là của cô chỉ vì cô là người phát hiện ra? Nói thế tôi cũng phát hiện ra nó trên xác của Lucas đấy.”
Fortuna, người đang đứng sau lưng tôi, chen vào.
“Chính xác là chị giết rồi lục xác…”
“… Lục xác rồi phát hiện ra.”
Aedia bật cười kinh ngạc trước khi hỏi tiếp.
“Cô biết mảnh gương đó là gì không mà còn muốn giữ? Chỉ là một cổ vật kết nối tới một vị thần chưa biết sao?”
“…”
“Nếu cô chỉ muốn một cổ vật ma pháp cực mạnh, tôi sẽ mở cửa kho báu của Vatican. Cứ lấy những gì mình muốn. Còn nhiều thứ an toàn hơn lẫn dễ sử dụng hơn nhiều mảnh gương đó.”
“Để tôi hỏi ngược lại. Cô muốn đạt được gì từ tấm gương này?”
Thánh Mẫu đã nhận ra điều gì khi cô ta tìm ra tấm gương nằm bên dưới Bán Đảo Iberia hàng nghìn năm trước?
Cô ta vừa nghe tôi hỏi đã không chần chừ trả lời.
“Cứu rỗi thế giới.”
“Hả?”
Ánh mắt và tông giọng của cô ta thay đổi.
“Cô không biết gì cả đâu.”
“…”
“Cô có thể nghĩ ta là cuồng nhân, là sát nhân. Nhưng thế giới này thật sự tàn khốc đến mức vượt xa tưởng tượng.”
“…”
“Ta đã chiến đấu với một con ác quỷ trỗi dậy từ ác mộng."
“Ta đã nhìn thấy sự cuồng loạn hơn cả địa ngục tại thế giới thực.”
“Ta đã an táng cho những nạn nhân chịu giày vò vĩnh hằng, tại một thế giới mà dòng chảy thời gian đã bị bóp méo.”
“Ta đã trục xuất tồn tại mà chỉ cần nhìn vào đã khiến não người ta tan chảy.”
“Ta đã thiêu trụi ác ma nhả khí độc khiến phổi người thối rữa.”
Tôi hoàn toàn câm nín.
Trong khoảnh khắc đó, cô ta không giống kẻ thù của phòng 207, mà như anh hùng đã gánh vác lịch sử nhân loại suốt năm nghìn năm.
“Nhưng tất cả những nỗ lực đó vẫn là chưa đủ, bởi vì tình huống chúng ta đang đối mặt vẫn là hết sức vô lí!”
“Đúng là vô lí…”
“Bài thi vốn đã sai rồi, thì tại sao phải cố học để giải đề? Chỉ có một đáp án thôi: Thay đổi chính bản thân đề bài! Ta nghĩ đó là tất cả những lí do cần để lấy lại mảnh gương rồi. Đừng chơi trò với nhau nữa.”
Tôi có nghĩ ra mấy câu phản biện.
Tôi không phải ‘thiếu nữ ma pháp may mắn nhặt được gương’ như Thánh Mẫu Aedia nghĩ. Tôi là đặc vụ kỳ cựu của Cục Quản Trị.
Một thế giới mong manh như thế có thể tan vỡ ngay lập tức.
Những con người đang phải đau đớn gánh chịu khu vườn bằng thủy tinh đó.
Đây là những sự thật tôi đã biết rõ.
Dẫu vậy, kinh nghiệm của tôi có là gì so với hàng ngàn năm của Aedia?
Thế nên, thay vì tranh luận, tôi quyết định nên có thái độ khiêm nhường.
“Thánh Mẫu. Không, tiền bối.”
“Hmm?”
Tôi đứng dậy, cúi đầu.
“…Cô đang định giờ trò gì – ”
“Cảm ơn cô, tiền bối. Đây là phép tôn trọng tối thiểu tôi nợ cô, với tư cách một hậu bối.”
Câu nói này là chân thành, không có chút giả dối nào.
“Tôi nghĩ thế là đủ rồi.”
Cuộc đối thoại từ nãy, những lời cuối cùng của Thánh Mẫu rằng cách duy nhất chính là thay đổi đề bài.
Bản thân tôi cũng đã đưa ra quyết định.
Khoảnh khắc tôi thấy một vật nặng nằm trong bàn tay nắm chặt – tôi hét ‘tín hiệu’ đã thống nhất từ trước.
“Seungyub!”
Mắt của cậu bé, người còn đang ‘diễn’ vai một Fortuna trung thành mới vừa khi nãy, lóe lên một tia sắc lạnh.
Kiếm khí sắc bén xé toạc không trung.
Sức mạnh của khối Đa Diện Bất Đẳng Biên cũng đồng thời ập xuống Thánh Mẫu!
“Fortuna…!”
Hắc Hiệp Sĩ bỏ mặc tiếng kêu của Thánh Mẫu và thọc kiếm về phía trước.
Trong đúng khoảnh khắc này thôi, thì Thánh Mẫu không thể giấu nổi vẻ bối rối của mình.
Nhưng cô ta cũng chính là một thực thể đã trải qua hàng nghìn năm thời gian, tích lũy được sức mạnh.
Trang sức bao phủ trên người Thánh Mẫu bùng sáng chói lòa!
- Rầm!
…
…
…
Sau trận huyết chiến khiến mọi thứ sụp đổ…
Tôi đã mất rất nhiều.
Và cũng nhận lại một thứ tương xứng.
[Đại Học Miskatonic, Fin]
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Ngày: ---
Vị Trí Hiện Tại: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Tiếng bánh tàu lộc cộc vang lên.
Đã qua ga thứ ba từ bao giờ rồi ấy nhỉ?
Chắc cũng sắp đến lúc tới ga tiếp theo rồi.
- Xình xịch!
Suy nghĩ. Suy nghĩ. Suy nghĩ.
Suy nghĩ chồng chất trong đầu khiến tôi quay cuồng.
Tôi đã cố thay đổi tương lai tàn khốc đó.
Tôi đã cố ngồi yên một chỗ như Gia Cát Lượng điều binh khiển tướng, cố gắng thao túng tương lai.
Kể cả tôi còn nghĩ mình chẳng giống người chút nào, nên người khác nhìn vào chắc sẽ nghĩ tôi là một thứ không thể hiểu nổi.
Nhưng tôi biết rõ một điều hơn tất thảy ai khác.
Tôi không toàn tri, cũng chẳng toàn năng.
Ngay cả Khách Sạn – thứ gần với toàn tri toàn năng nhất – đôi khi cũng thừa nhận có những biến số ngoài dự tính của họ.
Huống chi là tôi, sao tôi có thể thiết kế được từng khả năng một, những thứ vô cùng và luôn luôn thay đổi?
Chắc chắn nhiều dự đoán của tôi sẽ sai.
Kế hoạch sẽ sụp đổ ở đâu đó. Tình huống có lẽ đã vặn vẹo theo cách kỳ dị.
Không sao.
Quan trọng là, từ giờ phải sửa lại nó cho đúng thôi.
Tiếng phanh rít lên.
[Thử Thách Thứ Tư sẽ bắt đầu ngay sau đây! Người tham gia Han Kain, xin hãy chuẩn bị.]
Đã đến lúc thu hoạch hạt giống mà tôi gieo.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
