Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 3

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 418

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Chương 501-600 - Chương 518: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (4)

Chương 518: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (4)

Chương 518: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (4)

- Thực tập sinh, Kim Minah

- Ầm!

Ngay khoảnh khắc tôi định quay đầu lại vì nghe thấy một tiếng động lạ phía sau, thì từ phía trước vang lên một giọng nói đầy hung hăng.

“Đã bảo là tao cố nhịn rồi mà không nhịn được nữa! Park Minseung, thằng chó chết này, mày là cái thá gì mà dám nói với tao -”

“Thả ra! Thả, thả tao ra! Địt mẹ nó, tao đã nói là tao xin lỗi rồi mà!”

“Xin lỗi là xong hả? Xong cái con mẹ mày à, thằng chó này! Cái thằng khốn nạn súc vật-”

Không báo trước, lớp trưởng Hojin lao vào tên đầu gấu Minseung, lấy chuyện cãi vã lúc nãy làm cái cớ!

Tôi còn đang choáng vì những câu chửi thô tục chói tai kia, thì lớp trưởng đã bắt đầu đột ngột siết cổ tên đầu gấu.

“Ứ~! Ư ư ư! Khụ khụ!”

Lớp trưởng siết cổ hắn như muốn giết người, đến mức gân tay nổi lên cuồn cuộn, khiến lũ học sinh giật mình bật dậy.

Nhưng tất cả chỉ lúng túng đứng đó, không biết làm sao, chẳng ai dám bước ra can ngăn.

Cơn phẫn nộ bộc phát dữ dội vì chuyện vốn đã kết thúc, cùng những lời chửi rủa hung ác mà bình thường lớp trưởng sẽ không bao giờ thốt ra!

Hiện tượng tương tự này, bọn tôi đã thấy nhiều lần rồi mà?

Là thảm họa ác ma!

“Á, ác ma! Hojin bị ác ma nhập rồi….”

Lũ trẻ sợ hãi không những không can ngăn mà còn lùi về phía sau.

Ngay lúc tôi quyết định phải ra tay trước khi tên đầu gấu bị siết cổ chết, thì đột nhiên lớp trưởng đứng bật dậy với vẻ mặt ngơ ngác.

“Ơ? Ơ? Cái, cái gì vậy?”

“Khặc~! Khặc!”

“Gì thế? Minseung? Cậu ổn chứ? Sao cậu lại nằm dưới tôi?”

Lớp trưởng tỉnh lại rồi sao?

Trường hợp tỉnh lại nhanh như vậy thì trước giờ chưa từng có –

- Ầm!

Lại một tiếng động vang lên từ phía sau, rồi giọng nói kinh ngạc của một cậu học sinh theo sau.

“Cu, cuốn sách này rốt cuộc là cái gì vậy?”

Ánh mắt của mọi người đồng loạt hướng về phía sau nhà nguyện.

Một trong những chiếc bàn lớn đặt mấy cuốn Kinh Thánh đã bị xô lệch sang một bên, chắc vì thế mà phát ra tiếng ầm kia.

Khi chiếc bàn dịch chuyển, đầu gối của một nữ sinh vốn bị che khuất bên dưới liền lộ ra.

Trên đầu gối cô ta đặt một ‘cuốn sách đen sì’.

Chỉ nhìn thôi cũng biết nó chẳng liên quan gì đến Kinh Thánh!

“Chẳng phải Ji-eun đó sao?”

“Cái gì? Này Seo Ji-eun! Cuốn sách đó là gì? Lấy ở đâu ra -”

Ngay khoảnh khắc Ji-eun hoảng hốt co người lại, vung tay lên, thì cuốn sách biến mất giữa không trung!

“Hả? Sá, sách gì chứ? Làm gì có thứ đó?”

Một lời nói dối ngớ ngẩn đến nực cười!

Hơn chục học sinh trong phòng cầu nguyện đều đã nhìn thấy cuốn sách kia. Cô ta tưởng làm nó biến mất là lừa được mọi người sao?

Ngược lại, chỉ càng khiến mọi người thêm chắc chắn hơn mà thôi.

Như thể đã chờ sẵn, tên đầu gấu đang ho sặc sụa dưới sàn không biết từ lúc nào đã đứng dậy, hét lớn đầy dứt khoát.

“Là nó, là nó đấy! Seo…Seo Ji-eun! Tất cả đều thấy cuốn sách kì lạ trong tay Seo Ji-eun rồi đúng không? Chắc chắn là nó rồi! Này! Cha Eun-ho! Bắt nó lại!”

Lớp trưởng vừa hoàn hồn cũng nhận ra tình hình, hét về phía cậu học sinh ngoan đứng gần Ji-eun.

“Eun-ho! Bắt Ji-eun lại!”

“Ơ, ơ!”

Bị hô bắt từ khắp nơi, không biết có phải vì vậy mà bỗng nhiên có dũng khí, cậu học sinh ngoan vốn luôn rụt rè tiến lại gần Seo Ji-eun thì -

“... Hơ.”

Ji-eun nở nụ cười tươi rói, đưa một ngón tay ra.

Ngay sau đó, cậu học sinh ngoan còn chưa kịp hét lên đã sùi bọt mép, lăn lộn dưới sàn.

“Ư, ư a!”

Nỗi sợ hãi lan ra trong chớp mắt.

Có lẽ không còn ý định che giấu nữa, Seo Ji-eun bật cười công khai, đảo mắt nhìn mọi người.

“Tụi mày ngu à? Kêu ai bắt tao vậy? Hojin à, là mày sao?”

Lớp trưởng bị chỉ đích danh, tái mét mặt, dán chặt vào tường.

“Ji, Ji-eun…. Tha cho tao! Tao, tao đâu có bắt nạt mày bao giờ đúng không? À, đúng chứ? Bình, bình thường tao còn định giúp mày mà -”

“Được thôi. Hojin thì tao tha. Vậy thì… Minseung, là mày nhỉ?”

Ngay lập tức sắc mặt tên đầu gấu trắng bệch.

Khác với lớp trưởng, người vốn không hay bắt nạt ai, tên đầu gấu lần này e rằng chết chắc rồi!

Chẳng bao lâu sau, hắn bắt đầu tự tay siết cổ chính mình.

“Khư ư ư! Khặc!”

“Ôi chao, Minseung. Có vẻ Chúa chẳng giúp mày đâu nhỉ? Cầu nguyện chăm chỉ thế cơ mà~!”

Giọng nói như đang đùa cợt.

Lũ học sinh đều hoảng loạn, hoặc nằm rạp xuống sàn, hoặc ép sát vào tường, chẳng ai dám nghĩ đến chuyện bỏ chạy.

...

Đến đây là đủ rồi.

- Cạch!

Đã đến lúc dùng khẩu súng lục giấu trong đồng phục của tôi.

“Seo Ji-eun, bỏ cuốn sách đó xuống ngay lập tức -”

Chưa kịp nói hết câu thì một nam sinh bên cạnh đã lao ra chắn trước mặt tôi!

- Bịch!

“Không!”

Tôi giật mình đá văng thằng ngốc đó sang một bên, rồi nhìn về phía trước thì nghe thấy tiếng chạy thình thịch ra khỏi phòng cầu nguyện.

Chỉ trong chớp mắt, Seo Ji-eun đã bỏ trốn!

Lần đầu tiên tôi hoảng hốt.

Phản ứng này nhanh, quá nhanh rồi!

Như thể ngay từ đầu cô ta đã biết mình là đặc vụ -

Không phải lúc nghĩ tới mấy thứ đó! Đuổi theo thôi!

***

- Đoàng! Đoàng!

Vừa đuổi theo, tôi vừa liên tục bóp cò, nhưng không viên nào trúng đích.

Không phải do kỹ năng bắn súng của tôi, mà vì đối phương ý thức được tiếng súng nên lợi dụng giá sách, cửa ra vào và các vật cản khác để chạy trốn!

May thay, cuộc truy đuổi nhanh chóng đi đến hồi kết.

Thể lực của Ji-eun vốn không tốt, hơn nữa cô ta cũng không thể ra khỏi khuôn viên của trường.

“Đứng lại!”

“...”

Cô gái đứng khựng giữa sân trường, như thể hồn đã lìa khỏi xác.

Giờ thì trong mắt Ji-eun cũng nhìn thấy rồi chứ.

Không chỉ cổng chính, mà cả khu vực xung quanh trường đều bị bao vây kín kẽ bởi những xe bọc thép đen sì, cùng drone đang bay lượn trên không!

Theo nguyên tắc thì phải lập tức bắn hạ cô ta.

Sân trường trống trải, Ji-eun không có cách nào né được đạn của tôi.

“Seo Ji-eun. Đây là cảnh cáo cuối cùng. Bỏ cuốn sách xuống và đầu hàng đi.”

“...”

“Tôi nói là cuối cùng! Nếu cô làm ngay lập tức, cùng với điều kiện phá hủy cuốn sách, Cục Thẩm Tra Dị Giáo vẫn có khả năng tha mạng cho cô -”

“... Mày.”

“Cái gì?”

“Mày biết cái quái gì! Biết cái gì chứ? Vì mày xinh, được tất cả nâng như nâng trứng nên vui lắm đúng không? Tưởng mình là công chúa thật à? Đừng có làm bộ giỏi giang! Cái loại như mày -”

Ơ ơ?

Tôi đang định tha cho cô ta mà tự dưng nổi khùng?

Bình thường cô ta ghen tị với tôi hay gì à?

Dù vậy thì trong tình huống này -

“Đưa đây! Cái cơ thể đó, đưa cho tao!”

Khi cuốn sách hắc ám, như bột obsidian phủ lên trang bìa bằng da màu đen, xuất hiện – tôi, với trái tim đau đớn, đưa ra quyết định.

- Đoàng!

Máu bắn ra từ ngực Ji-eun, và cuốn sách đáng sợ kia biến mất không dấu vết.

...

Mang theo cảm giác nghẹn ngào, tôi bước lại gần Ji-eun.

Không phải vì tôi có ý định cao cả gì.

Chỉ là, tôi muốn tự mình chứng kiến giây phút cuối cùng của cô gái mà tôi từng coi là bạn thân.

“...”

Khi tôi nắm lấy tay Ji-eun với tâm trạng u uất – một giọng nói nhỏ xíu như khẽ chạm vào bên tai vang lên.

***

Thảm họa ác ma xảy ra tại trường THPT Khách Sạn đã kết thúc như vậy.

“Số người chết là bốn. Hai người bị, ờ, thầy thể dục? Ông ta đánh chết hai học sinh bằng gậy, một người bị giẫm đạp mà chết trong khi chạy trốn. Và ‘Phù thủy’ đã bị đặc vụ tập sự bắn hạ tại hiện trường.”

Khi bản báo cáo gần kết thúc, thấy tôi mang vẻ mặt u sầu, một nhân viên của Cục Thẩm Tra Dị Giáo lên tiếng an ủi.

“Đặc vụ Min-ah! Đừng quá đau lòng. Chỉ chết có bốn người mà đã hạ được Phù Thủy thì coi như cái giá rất rẻ rồi đấy? Chắc chắn là cô cũng sắp được bỏ được cái mác thực tập rồi -”

“E hèm, e hèm. Tôi nghe nói cô khá thân với Phù Thủy đấy nhỉ, đặc vụ.”

“Ôi trời!”

“À, ừm. Ý tôi là, mấy chuyện như thế này rồi cô sẽ dần quen -”

“Không sao đâu.”

Tôi qua loa lặp lại rằng không sao, rồi rời khỏi chỗ khiến mình khó chịu.

...

Lời nhân viên kia nói, rằng bốn người hy sinh đã là cái giá rẻ, không hề có chút dối trá nào.

Nếu không tìm ra Phù Thủy, Ji-eun, thì Cục Thẩm Tra Dị Giáo đã phải giết sạch những người sống sót ở THPT Khách Sạn.

Cũng may địa điểm là sân trường.

Vì là thảm họa ác ma dạng xâm thực tinh thần, nên Cục Thẩm Tra Dị Giáo không tùy tiện đưa người vào, mà dùng drone theo dõi hiện trường theo thời gian thực.

Tức là, Seo Ji-eun đã chết trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.

Nhờ vậy, Cục Thẩm Tra Dị Giáo cũng nhanh chóng tuyên bố giải quyết xong vụ việc.

“Đặc vụ Kim Min-ah.”

“Vâng.”

“Hôm nay cô vất vả rồi.”

“Không ạ.”

“Cô ổn chứ?”

“Vâng.”

“... Còn liệu trình tâm lý -”

“Không cần đâu.”

“Vậy nghỉ khoảng một tuần đi. Nhiệm vụ tiếp theo đến lúc đó chúng tôi sẽ liên lạc.”

“Vâng.”

***

Đêm khuya.

Tôi đi đi lại lại trong phòng khách rộng quá mức so với một cô gái sống một mình, chìm trong dòng suy nghĩ.

“...”

Tâm trạng có chút nặng nề và đắng chát.

Trước mặt người khác tôi nói là không sao, nhưng thực ra không phải vậy chăng…

Thời gian ngụy trang làm học sinh cấp ba đã kéo dài tận 8 năm.

Khoảng thời gian học sinh không hề ngắn, nên cũng có không ít đứa coi như là bạn bè của tôi.

Trong số đó, Ji-eun có lẽ hơi đặc biệt với tôi?

Không hẳn vì thân thiết, mà vì chính tay tôi giết cô ta nên cảm thấy vướng bận cũng là điều dễ hiểu.

“...”

Lòng người đúng là khó hiểu thật.

Kể cả sau nhiều tháng thân thiết, tôi chưa từng cảm nhận được Ji-eun lại ghen tị với tôi đến mức ấy.

Tôi cứ nghĩ mình học ở trường lâu như vậy thì đọc được tâm lý bọn trẻ là chuyện dễ dàng – có lẽ đó chỉ là tôi tỏ ra tự phụ.

Dĩ nhiên, đến tận giây phút chết đi Ji-eun cũng đâu phải chỉ ghen ghét và nguyền rủa tôi.

Cuối cùng cô ta đã nói gì nhỉ?

Bằng giọng thoi thóp, cô ta nói gì đó.

‘Min-ah à, tớ xin lỗi…. Lúc nãy không phải tớ -’

Xin lỗi chắc là vì vừa nãy đột nhiên chửi tôi, còn ‘lúc nãy không phải tớ’ là cái gì -

“... Hả?”

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Ký ức quá khứ lướt qua như thước phim panorama, những cảnh tượng trước giờ tôi chưa từng thấy rõ ràng hiện lên.

Như một tia sét giáng thẳng vào sau đầu!

Cảnh thứ nhất.

Khi lớp trưởng bị nhập siết cổ tên đầu gấu trong phòng cầu nguyện, tiếng ‘Ầm!’ vang lên, và có ai đó đột nhiên phát hiện ra cuốn sách đen mà Ji-eun triệu hồi?

Không! Trình tự đã bị đảo ngược lại.

Tiếng ‘Ầm!’ vang lên trước, rồi lớp trưởng mới siết cổ tên đầu gấu.

Tức là, trước khi Ji-eun dùng ma pháp, hoặc ngay lúc cô ta triệu hồi cuốn Quỷ Thư để dùng ma pháp, đã có ai đó xô chiếc bàn trong phòng cầu nguyện và phát hiện ra cuốn sách màu đen!

Cảnh thứ hai.

Khi ‘ai đó’ định bắt Ji-eun, cô ta chỉ cần vung tay một cái đã khiến cậu ta ngất xỉu.

Sau đó, như thể cố tình phô trương sức mạnh cho mọi người xem, cô ta điều khiển tên đầu gấu trong khi ‘giữ nguyên ý thức của hắn’, chỉ thao túng đôi tay hắn để siết cổ!

Sức mạnh kiểu này trước đó chưa từng thấy, kể cả khi cô ta làm loạn ở trường.

Chẳng phải giống như trình độ sử dụng ma pháp đột nhiên tăng vọt sao?

Cảnh thứ ba.

Ngay khoảnh khắc tôi định rút súng trong phòng cầu nguyện, chưa đến một giây đã điều khiển nam sinh bên cạnh tôi để chặn đường đạn.

Nghĩ lại thì phản ứng đó vẫn nhanh đến mức vô lý.

Như thể ngay từ đầu đã biết tôi là đặc vụ!

...

Tôi nhớ lại chuyện xảy ra vào giờ ăn trưa.

Sau đó, vì sự việc của cô phục vụ căng tin mà tôi đã quên mất, nhưng lúc ấy tôi đã khá bối rối.

Rõ ràng tôi đợi những đứa học sinh khác ra ngoài rồi mới di chuyển, thế mà ‘ai đó’ như thể chờ sẵn, từ phía sau va vào tôi.

Có lẽ khi đó, người đó đã phát hiện ra khẩu súng lục giấu trong đồng phục của tôi?

“...”

‘Kẻ nào đó’ lần nào cũng là cùng một người.

***

Một vụ giết người hàng loạt đã xảy ra.

Nếu trong số người sống sót, có một kẻ là hung thủ mà không thể xác định được là ai, thì sẽ xử lý thế nào?

Nếu người có quyền quyết định là thẩm phán, vì không biết hung thủ là ai nên tất cả được tuyên vô tội do thiếu chứng cứ.

Bởi vì nguyên tắc lớn nhất của luật hình sự là thà bỏ sót mười kẻ có tội còn hơn kết tội một người vô tội.

Nếu người có quyền quyết định là Cục Quản Trị, vì không biết hung thủ là ai nên tất cả người sống sót phải chết.

Bởi vì nguyên tắc của họ là thà giết mười người vô tội cũng không được bỏ sót một hung thủ.

Vì vậy, để tôi sống sót, hung thủ phải bị bắt một cách ‘rõ ràng’.

May mắn thay, tôi có thể thu hồi Quỷ Thư rồi rời khỏi hiện trường mà không gặp khó khăn lớn.

...

Mà nói mới nhớ, danh tính của nữ đặc vụ hơi giống Ahri đó là gì vậy?

Tôi đã nghĩ đó chắc chắn phải là Ahri…

Thậm chí khi mặc đồng phục, vị trí mềm mại để giấu khẩu súng cũng giống Ahri y hệt.

Thế nhưng, hành động của cô ta lại có phần vụng về.

Có vẻ như đã quay về thân phận ‘đặc vụ tập sự’ ngụy trang mà Ahri từng dùng khi mới gặp tôi.

Quan trọng hơn hết là linh hồn!

Ngay sau khi thu hồi Quỷ Thư, tôi lén kiểm tra thì trạng thái linh hồn có gì đó không ổn.

Rốt cuộc trong căn phòng này đang xảy ra chuyện gì vậy?

Phải tìm cơ hội tiếp cận cô ta mới được.

Tiếp theo là giáo đoàn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!