Chương 516: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (2)
Chương 516: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (2)
- Thực tập sinh, Kim Minah
Tôi là Kim Minah, thực tập sinh thuộc Ban Xử Lý Thảm Họa Ác Ma của Cục Thẩm Tra Dị Giáo, trực thuộc Giáo Hoàng Thánh Đình.
“Giáo Hoàng Thánh Đình”, “Cục Thẩm Tra Dị Giáo”, “Thảm Họa Ác Ma”, “Đặc vụ”.
Chỉ nhìn mấy từ đó thôi đã thấy hoành tráng rồi đúng không?
Tiếc mỗi điều là khi tự giới thiệu bản thân, tôi chưa từng được dùng đến mấy từ ngầu lòi ấy lấy một lần.
Trước đây, tôi thường chỉ có thể đưa ra thân phận kiểu như “nhân viên bán thời gian ở văn phòng”, “nhân viên bán thời gian cửa hàng tiện lợi Happy Happy”, giăhc “nhân viên bán thời gian quán Star Cafe”.
Dù tôi hiểu rằng, vì đây là nơi xử lý đủ thứ bí mật trong bóng tối của thế giới nên việc che giấu thân phận là điều không thể tránh khỏi, nhưng nó vẫn khá là tổn thương đấy chứ.
Ai tinh ý chắc cũng nhận ra vai trò tôi thường đảm nhận là “nhân viên bán thời gian”, lý do rất đơn giản.
Tôi sở hữu gương mặt trẻ trung ở cấp độ siêu nhiên.
Tới mức mặc đồng phục vào, là ai cũng sẽ tưởng tôi là học sinh trung học!
“Minah, chào buổi sáng!”
“Chào buổi sáng!”
***
Tuổi học trò là hạnh phúc hay cay đắng thì tùy từng người tự cảm nhận, nhưng quan điểm của tôi rất rõ ràng.
Nếu không bận tâm đến điểm số thi cử, thì trung học phổ thông là một nơi khá thú vị.
Năm nay là năm thứ 8 tôi ở THPT Khách Sạn, đã trải qua lễ tốt nghiệp tận hai lần, ý kiến của một chuyên gia hàng đầu Hàn Quốc trong lĩnh vực học sinh cấp 3 như tôi thì mọi người nên tôn trọng đi.
Rốt cuộc vì sao tôi lại rơi vào cảnh học ở ngôi trường có cái tên quái dị “THPT Khách Sạn” suốt tám năm trời?
Trước đây tôi thở dài mãi mà vẫn không hiểu nổi, nhưng giờ thì cũng lờ mờ đoán ra rồi.
Bởi tôi đã nghe được một lời đồn bí mật lưu truyền giữa các đặc vụ kỳ cựu.
Nghe đồn là, trong tầng lớp lãnh đạo Giáo Hoàng Thánh Đình có một “tồn tại có thể nhìn thấy tương lai”.
“Nhà tiên tri” ấy đã sống rất lâu, và cũng trở nên mạnh mẽ hơn theo dòng thời gian.
Nhà tiên tri đã nhìn thấy tương lai.
Chắc chắn là đã phát hiện ra rằng một ngày nào đó, tại ngôi trường này sẽ xảy ra một thảm họa ác ma khủng khiếp!
Chỉ là vì không biết chính xác thời điểm, nên mới tùy tiện cắm một thực tập sinh ở đây chờ sẵn.
...
Nghĩ như vậy thì tôi thấy lòng nhẹ nhõm hơn.
Cảm giác như mình không phải đang lãng phí thời gian vô nghĩa, mà là đang thực hiện một sự cống hiến vĩ đại cho nhân loại.
Nào nào~!
Vậy hôm nay cũng hãy tràn đầy năng lượng mà tận hưởng cuộc sống học đường vô tận này thôi nào!
“Ngáp~!”
- Cốc!
“Ai cho em ngáp trong giờ học đó?!”
“... Em xin lỗi.”
“Giơ tay lên!”
***
Gần đến cuối tiết bốn, môn Quốc Sử, tôi cố gắng mở to đôi mí mắt đang sụp xuống, lặng lẽ quan sát xung quanh.
Quả nhiên, đám nam sinh đã rút sẵn nửa người khỏi ghế, chỉ chờ chuông reo là lao ra ngoài.
- Ding! Dong! Dang! Dong!
“Oa a a!”
Sao đám học sinh trung học này suốt tám năm mà vẫn y nguyên một kiểu vậy?
Ngày nào cũng ăn ở căng tin, thức ăn ở đó có đến mức ngon thế không?
Tất nhiên tôi không có ý định chạy hớt hải như mấy đứa ngốc đó.
Đi chậm rãi thì đồ ăn vẫn còn dư mà—
- Rầm!
“Á!”
“Ối! Xin, xin lỗi!”
“...”
“Xin lỗi nhé. Tớ không, không thấy cậu ở đó. Tớ, tức là—”
“Không sao, đi ăn đi.”
Một nam sinh ngốc nghếch chạy từ phía sau đâm vào tôi.
Nhìn mặt thì là thằng tôi từng phân loại là “học sinh gương mẫu” hồi đầu học kỳ mà?
Chạy kiểu như bay thế này chả hợp với cậu ta gì cả!
Thở dài một cái, khi tôi ung dung bước vào nhà ăn thì “chuyện kỳ lạ” đầu tiên xảy ra.
“Á a a! Nóng quá!”
“Nóng, nóng quá mà!”
“...”
Hình như cô phục vụ nhà ăn đã lỡ tay khi múc canh nóng.
Nhìn lượng canh đổ ra thì có vẻ đổ khá nhiều, một học sinh đang trợn mắt lên cáu kỉnh.
À, nhớ ra rồi.
Thằng này là đứa tôi từng phân loại là “đầu gấu” đầu học kỳ.
Thôi thì, người ta phục vụ hàng nghìn hàng vạn bữa cơm mỗi ngày, cô ấy là con người, thì cũng có lúc phải mắc lỗi chứ.
Chỉ cần xin lỗi nhẹ một câu là xong chuyện thôi mà?
Có thể vì thằng nhóc kia là đầu gấu nên sẽ ồn ào chút?
“Cái—”
“Bà cô, quần tôi ướt hết—”
“Cái thằng mất dạy này! Mẹ mày dạy mày như thế à?”
Trong chốc lát, nhà ăn chìm vào im lặng.
Không chỉ thằng đầu gấu đang càu nhàu, mà cả mấy đứa đứng bên cạnh xem kịch vui cũng há hốc mồm, mắt tròn xoe.
“Đồ chó chết, tao móc ruột mày ra chiên lên bây giờ! Đồ khốn nạn vô tích sự! Tao, tao đổ dầu sôi vào họng mày—”
Có vẻ chửi bới vẫn chưa đủ, cô phục vụ thật sự nhúng muôi vào chảo dầu đang chiên thịt heo!
“Á a a!”
“Sa, sao tự nhiên lại thế!”
“Cô ta điên rồi! Điên rồi!”
Cô phục vụ đỏ bừng mặt vì giận dữ, chuẩn bị múc dầu sôi sùng sục!
Tình huống này thì không những đầu gấu, mà có là xã hội đen thật chắc cũng phải lùi lại.
Đám học sinh hoảng hốt né ra, mấy cô phục vụ khác và cả giáo viên gần đó cũng vội vàng chạy đến can ngăn.
Chuyện này có đáng để làm quá lên như vậy không?
Chỉ cần nói “Xin lỗi em, cô sơ ý” là cậu ta sẽ càu nhàu vài câu, rồi đi ăn rồi mà…
Kết quả là ai nấy ăn cũng không xong, đến khi hết giờ trưa.
***
Có phải mình nhầm không?
Nếu chỉ là không kiềm chế được cơn giận nhất thời, thì cũng quá đột ngột, chẳng có dấu hiệu báo trước.
Nếu không phải nhầm…
***
Tiết thứ năm, môn tiếng Anh.
Vừa vào lớp, mấy nam sinh hỗn hào đã bắt đầu bằng câu “Cô có bạn trai chưa?” rồi ném ra những câu đùa cringe đến mức tôi không tiện nhắc lại.
“Các, các em! Yên lặng một chút. Phần này chắc chắn có trong bài thi giữa kỳ đấy nhé?”
Nhìn cô giáo tiếng Anh lúng túng, tôi chỉ biết thở dài.
Nói nghe có vẻ cổ hủ, mà thật ra tôi đúng là một tên khọm già, nhưng bọn trẻ này phải đánh thì mới nghe. Nói nhỏ nhẹ với bọn nó chẳng có tác dụng gì cả.
Gì cơ? Có trong thi giữa kỳ?
Mấy thằng ngốc này quan tâm tới cái gọi là thi giữa kỳ chắc?
- Cạch! Cạch!
“Này, này! Sangmin, cô giáo giận kìa!”
“Í kìa! Hí hí! Cô ơi, em xin lỗi ạ!”
“Gì vậy? Ồ~! Cô định đánh bọn em à?”
“Bạo hành trẻ em đó!”
Nếu không thể dùng roi thì phải áp đảo bằng khí thế, nhưng tiếc là thứ đó không phải ai cũng làm được.
Chỉ những thầy giáo thể hình vạm vỡ hoặc người có uy nghiêm lâu năm mới làm nổi, chứ một cô giáo xinh xắn tầm hai mươi mấy tuổi thì không thể.
Cô giáo tiếng Anh có lẽ sẽ còn khổ sở thêm vài năm nữa—
- Phập!
Ơ?
“Ư, hự—”
“Aaa!”
“Đi, điên à! Cô, cô điên rồi—”
- Phập! Phập! Phập! Phập! Phập! Phập!
“Aaa a a!”
Điên rồi sao?
Vừa rồi cô ấy dùng bút đâm tên học sinh đó hơn mười lần đấy à?
“Kéo, kéo cô ấy ra!”
“Gọi thầy Ngữ Văn lớp bên cạnh!”
“Aaa!”
“Mang Sangmin xuống phòng y tế!”
Tới khi học sinh cùng thầy Ngữ Văn lực lưỡng lớp bên cạnh khống chế được cô giáo tiếng Anh và kéo ra ngoài, thì Sangmin đã nằm trên sàn, thân trên bê bết máu, phải trả giá cho cái miệng hỗn của mình.
...
Khi cảnh sát đến nơi, cô giáo tiếng Anh mang vẻ mặt thất thần.
Như thể hoàn toàn không biết mình đã làm gì.
“Minah…. Hôm nay trường học có kỳ lạ quá không? Hay tớ về sớm nhỉ?”
“... Nếu cậu làm được.”
“Ha ha. Đùa thôi, về sớm cái gì—”
“Không, nếu làm được thì cậu về đi.”
“Ơ?”
Nếu lần đầu là nghi ngờ, thì lần thứ hai là chắc chắn.
Trong trường này đang xảy ra chuyện gì đó không bình thường!
***
Cơn giận bộc phát không báo trước của cô phục vụ.
Sự bạo lực như không nghĩ đến hậu quả của cô giáo tiếng Anh.
Cả hai đều không phải hành động do bản thân họ chủ ý.
Rõ ràng có ai đó đang sử dụng Quỷ Thư.
Mình không ngờ rằng câu “hãy lấy lại Quỷ Thư” lại mang ý nghĩa như thế này!
***
Chẳng bao lâu, đám học sinh bắt đầu tin rằng những gì xảy ra hôm đó chỉ là tai nạn đáng ngờ.
Thật ra cũng đúng mà?
Thế giới này vốn đầy rẫy những hành vi bạo lực vô cớ.
Khi bắt được một kẻ điên đột nhiên cầm dao đâm người trong tàu điện ngầm, hỏi lý do thì hắn sẽ nói mấy câu kiểu “Hôm nay tự nhiên thấy đời như cứt.”
So với mấy chuyện đó, thì cô phục vụ bị học sinh chửi, hay cô giáo tiếng Anh bị học sinh lăng mạ, cũng có thể xem là có “lý do” để nổi giận.
Gần đến khi kết thúc giờ học chính khóa, đám học sinh như thể đã hoàn toàn quên mất cảnh đổ máu vài giờ trước, và bắt đầu nói chuyện ríu rít.
Giờ tự học buổi tối bắt đầu trong bầu không khí như vậy.
- Rầm!
“Tất cả ngồi xuống!”
Một gã đàn ông to lớn đầy hung hăng đập cây gậy bóng chày xuống bàn giáo viên, trợn mắt quát lớn.
Đó là thầy thể dục của trường, nghe nói trước khi làm giáo viên từng là vận động viên bóng chày.
Dù chỉ quanh quẩn ở mấy giải hạng hai rồi giải nghệ với tư cách cầu thủ vô danh, nhưng thân hình của thầy ấy đúng chất vận động viên, không hề tầm thường.
Nhưng mà… cây gậy bóng chày là để làm cái quái gì?
Đám học sinh lập tức bị áp đảo, ấp úng rồi ngồi phịch xuống ghế.
‘Lớp trưởng’ muộn màng nhận ra có điều bất thường, giơ tay.
“Thưa… thầy, sao thầy lại mang gậy vào lớp ạ?”
Khi thầy thể dục không trả lời, lớp trưởng nhíu mày đứng dậy.
“Thầy! Sao lại mang gậy vào lớp—”
“Đám rác rưởi này! Không biết ngồi xuống ngay à?”
“Nhưng mà—”
“Lớp trưởng! Không ngồi xuống ngay bây giờ là tao đập vỡ đầu mày!”
Lớp trưởng trong đám học sinh cũng thuộc loại to con và gan lì.
Nhưng có lẽ vẫn không chịu nổi áp lực điên rồ này, cậu ta ấp úng rồi ngồi xuống.
Chờ đã, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?
Gã to lớn nhìn quanh lớp rồi bắt đầu giảng đạo.
“Chúng mày có từng nghĩ xem hành vi thối nát của chúng mày đã làm cô giáo tiếng Anh tổn thương đến mức nào chưa? Lớp trưởng!”
“Dạ, dạ!”
“Trả lời đi!”
Có vẻ đã lấy lại bình tĩnh, lớp trưởng đáp:
“Trước hết, em xin lỗi. Vì có nhiều bạn đùa quá trớn nên cô giáo tiếng Anh chắc rất vất vả. Em, ừm, với tư cách lớp trưởng, sẽ cố gắng để chuyện này không—”
“Là thằng nào?”
“Dạ?”
“Thằng nào là thằng đùa giỡn hả đồ ngu!”
Trong lúc lớp trưởng ấp úng, thầy thể dục như thể đã biết trước và chẳng cần nghe nữa, cầm gậy bước đi.
Rồi khi gã dừng lại cạnh một bàn ở cuối lớp—
- Rắc!
“Đồ chó chết! Hôm nay tao cho mày thành bã máu luôn!”
Cây gậy bóng chày bay như sấm sét, giáng xuống đầu một trong mấy đứa nhóc nghịch ngợm!
Cảnh tượng sau đó chẳng khác gì phim kinh dị hạng B.
Cú đánh khủng khiếp khiến nhãn cầu của cậu học sinh bật ra lăn trên sàn, răng văng tứ tung.
...
Khi hoàn hồn, lớp học đã hoàn toàn chìm trong hỗn loạn.
Nỗi kinh hoàng không thể hiểu lan nhanh, tiếng hét vang khắp nơi, có học sinh sợ đến mức tiểu ra quần.
Tôi lập tức lao ra khỏi lớp!
***
Chuyện này quá quái dị và tàn bạo.
Có kẻ nào đó may mắn có được Quỷ Thư, đang dùng sức mạnh đó để hại các học sinh, nhưng mình không biết mục đích là gì.
Báo thù cho nỗi đau của cô giáo tiếng Anh à?
Nếu vậy thì việc tên khốn đó điều khiển cô ấy rồi gây ra vụ đâm người đã hủy hoại nửa đời của cô giáo rồi còn gì.
***
Trong lúc tôi thở dốc chạy dọc hành lang, ngôi trường bắt đầu thật sự phát điên.
Ngay cả nội dung phát thanh cũng là thứ của kẻ loạn trí!
‘A— a! Thử mic. Các em học sinh THPT Khách Sạn, từng từ tiếng Anh các em học hôm nay sẽ thay đổi khuôn mặt người bạn đời tương lai. Các em từng nghe câu này rồi chứ?’
‘Thực ra các em có biết phần sau của câu đã bị lược bỏ không?’
‘Thay đổi không chỉ là khuôn mặt người bạn đời, mà còn là khuôn mặt của chính các em!’
‘Aaa—!’
- Cạch! Cạch!
“Tại sao lại… Rốt cuộc là vì sao….”
Ai đang làm chuyện này vậy?!
Tôi là đặc vụ.
Tôi có vũ khí để tự vệ khi cần thiết.
Tôi cũng đã được huấn luyện khi nào nên sử dụng, và cách sử dụng nó.
Nhưng lúc này, tôi không biết ai là kẻ địch!
- Ting! Cạch!
May mắn thay, chi nhánh Hàn Quốc của Cục Thẩm Tra Dị Giáo đã bắt máy.
Tôi còn lo hiện tượng ma pháp sẽ chặn đường dây liên lạc, nhưng đây vẫn là điện thoại do Giáo Hoàng Thánh Đình chế tạo!
“Đặc vụ, đặc vụ Kim Minah đây. Hiện tại ở THPT Khách Sạn đang—”
- Cạch!
Mất kết nối.
Không phải là cuộc gọi không thông, rõ ràng đã có người ở chi nhánh Hàn Quốc bắt máy…
Có ai đó đã cố ý ngắt máy.
Như thể để tôi bị mắc kẹt trong ngôi trường khủng khiếp này.
***
Thủ phạm có thể là ai?
Ai đã nhờ chiêu trò của Khách Sạn mà có được Quỷ Thư, rồi gây ra những chuyện tàn bạo như vậy?
Hiện giờ vẫn khó mà nói được.
Vì đơn giản là số lượng người quá nhiều.
Nếu số người giảm đi đáng kể thì có lẽ sẽ thu hẹp được nghi phạm….
Nhưng có một điều là rõ ràng.
Phạm vi nhập xác của Quỷ Thư không quá rộng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
