Chương 512: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (14)
Chương 512: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (14)
- Kim Mooksung
Khi tôi đến được trường đại học, tiếng hô của Sophia đã vang lên trước.
“Mùa đông vĩnh hằng giáng lâm, hãy đóng băng tất cả!”
Ngay sau đó, ma lực bị vắt kiệt đến giọt cuối cùng từ cơ thể Sophia đã đóng băng Fortuna, kẻ đang đứng trên bầu trời, rồi kéo hắn rơi thẳng xuống đất.
Nếu là con người bình thường, dù không chết cóng giữa không trung thì cũng tan xác vì cú rơi đó, nhưng với con quái vật kia, cùng lắm chỉ là câu được thêm vài giây!
Ahri đã trúng một đòn nặng, máu chảy ra từ khóe môi, đang nằm nghiêng trên mặt đất.
Có vẻ cô ấy đang dùng sức mạnh của Cổ Huyết để tự chữa trị, vì chẳng bao lâu sau đã nghiến răng chịu đau mà chống người đứng dậy.
Gương mặt tái nhợt, Ahri chắp hai tay lại, tập trung tinh thần. Ngay lập tức, những vách ngăn bán trong suốt mọc lên từ bốn phía, bao kín khu vực Fortuna vừa rơi xuống, giống như một nhà tù vô dạng.
“Xong chưa?” tôi hỏi trong hơi thở gấp.
“Chưa đâu. Chỉ là kéo dài thêm chút thời gian thôi. Cùng lắm là vài phút.”
“Khốn thật.”
“Quan trọng hơn, Mooksung, có gì đó không ổn.”
“Không ổn cái gì?”
“Trạng thái hiện tại của Seungyub.”
“…”
Tôi khựng lại.
Cô ấy nói gì cơ? Fortuna là Seungyub sao?
Với Ahri, người đã lục lọi qua ký ức của Yumi, có lẽ chuyện đó đã quá rõ ràng, nhưng với tôi thì đây là cú sốc không hề nhỏ!
Dù vậy, Ahri lúc này vừa phải duy trì bức tường cách ly Fortuna bằng Đa Diện Bất Đẳng Biên, vừa tự chữa thương bằng Cổ Huyết, nên không có dư sức để giải thích tường tận.
“Lạ thật. Seungyub thuộc Tổ Đội Thử Thách Thứ Nhất, nên không thể dùng Phước Lành. Vậy tại sao cậu ta lại có thể thao túng vận may? Còn nữa…”
“Còn gì?”
“Năng lực hồi sinh. Càng nghĩ lại càng thấy không hợp lý. Dù có Hòm Linh Hồn đi nữa thì vẫn vô lý.”
Tôi hiểu cô ấy đang nhắm tới điều gì.
“Tôi nhớ rồi. Nếu chết trong trạng thái linh hồn được cất trong Hòm Linh Hồn thì chỉ trở thành một dạng vong linh lưu lạc, chứ không thể tái tạo lại thân xác.”
Bản thân Hòm Linh Hồn không có năng lực tái sinh thân xác.
Nếu có, Huyễn Ma năm xưa đâu cần sáng tạo ra Ly Hồn Ma Công để liên tục chiếm đoạt cơ thể khác, và Yumi trước kia cũng chẳng cần vất vả tạo dựng một thân thể mới.
“Nếu theo lời cô là đúng, chẳng lẽ Seungyub đã sống rất lâu rồi học được ma pháp từ Yumi?”
“Không đời nào. Trong ký ức tôi thấy, Seungyub không hề có ý định học ma pháp. Hơn nữa…”
Tôi đã hiểu ý của cô ấy.
“Giờ cậu ta cũng không dùng, Nếu có thể dùng ma pháp thì hẳn đã dùng để tấn công từ lâu rồi. Nhưng từ đầu đến giờ cậu ta chỉ sử dụng võ công. Ma pháp chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc hồi sinh sao?”
Tôi nghe Ahri nói, và lại phát hiện thêm một điểm dị thường.
“Nghĩ lại thì cách sử dụng vận may cũng khác trước kia đấy nhỉ?”
“Đúng vậy. Trước đây chỉ khiến bản thân cậu ta trở nên may mắn, chứ không phải từ khoảng cách xa mà gieo rắc vận rủi phi lý lên kẻ địch như bây giờ.”
Tôi càng nghĩ càng thấy thấm lời của Ahri.
Sức mạnh của Fortuna có phần kì dị.
Giả sử gọi sức mạnh của Seungyub là A, B, C, đi.
Thoạt nhìn thì Fortuna giống như đang dùng A, B, C. Nhưng nếu là một đồng đội hiểu rõ thằng bé, sẽ nhận ra đó không phải A, B, C mà là một thứ tương tự, méo mó, như a, b, c hoặc hoàn toàn là ㄱ, ㄴ, ㄷ luôn.
“Cảm giác như sắp hiểu ra rồi, nhưng – ”
“Ahri”
Tôi nắm chặt vai của Ahri, người đang tái mặt, để nhấn mạnh một chuyện.
“Ahri, có vẻ cô đang lạc trong suy nghĩ của chính mình. Nhưng mà, đôi khi đáp án tới từ việc nhìn nhận tình hình một cách đơn giản.”
“Nói đi.”
“Điều kiện để phá giải thử thách thứ ba là gì? Cả cô và tôi đều biết đáp án rồi mà. Chỉ cần giết Boss là xong”
“Ừ.”
Cuối cùng, vấn đề quan trọng nhất là ‘Ai mới là Boss?’.
“Ban đầu tôi cũng cho rằng Fortuna chính là boss của thử thách thứ ba, nhưng nghĩ kỹ lại đi. Fortuna đã từng đe dọa thế giới chưa?”
“Ừm – ”
“Hắn đã từng nhắm trực tiếp vào chúng ta chưa?”
“…”
“Cô không nghe Sohpia nói gì à? Fortuna đã giết Eunsol. Hắn có thể cũng đã giết Elena. Tức là – ”
“Fortuna chính là boss của thử thách thứ hai.”
Sau khi xuất hiện, hắn chỉ một mực săn lùng Thực Thể Hỗn Mang, chưa từng hành xử như ‘kẻ thù của thế giới’.
Hắn không phải đến đây để giết ‘Kim Mooksung’, hay ‘Kim Ahri’.
Mục tiêu của hắn là Đại học Miskatonic, còn chúng tôi chỉ tình cờ có mặt ở đó.
Hơn nữa, sao boss của thử thách thứ hai và ba lại giống nhau được?
Nếu thử thách thứ hai đã tiêu diệt được hắn, lẽ nào thử thách thứ ba lại không có boss?
“Fortuna là boss mà tổ đội trong thử thách thứ hai chưa giết được. Nên hắn mới sống sót đến giờ và tiếp tục gây loạn.”
Vậy boss thật sự của thử thách thứ ba là ai?
Như thể đã chờ sẵn, một giọng nói nguyền rủa cả thế giới vang lên.
“Ha ha ha! Rốt cuộc vẫn chỉ có một đáp án. Thế giới bi thương này chỉ có một sự cứu rỗi duy nhất!”
“Lucas! Xin đừng—!”
Sophia kinh hãi quay lại nhìn vị Trưởng Khoa, nghe một câu niệm chú mà mình đã từng nghe.
Tôi cũng hiểu động cơ của hắn mà.
Cái logic của Tòa Thánh chính là logic mà những nạn nhân thiểu số sẽ không bao giờ chấp nhận. Còn hắn là người đã bị Tòa Thánh cướp đi mọi thứ.
Nhưng dù có vì lý do gì, hắn vẫn là một pháp sư điên loạn, kẻ đã định triệu hồi ngoại thần không chỉ một, mà là hai lần!
“Đối với đấng vĩ đại chân chính, khởi đầu và kết thúc không hề tồn tại—”
Chết tiệt! Lại nữa sao?
Khoảnh khắc tôi thở dài, gọi ra One More Chance thì một bàn tay trắng nõn nắm lấy cánh tay tôi.
“Đừng dùng nó. Đi nói với Lucas rằng tôi vẫn còn một nước cờ. Bảo ông ta ngừng cái chiêu tự sát đó lại.”
“Ông ta sẽ không nghe đâu—”
“Nếu thuyết phục thất bại thì hãy quay ngược thời gian. Tôi còn một việc cuối cùng muốn thử.”
“Cô muốn thử cái gì?”
“Tôi cần xác nhận Seungyub đang ở trạng thái nào. Bảo Lucas dùng sức mạnh định tự bạo để làm Fortuna suy yếu, dù chỉ trong chốc lát!”
Tôi nhìn cô ấy vài giây rồi gật đầu.
Không ngờ Lucas lại chấp nhận yêu cầu đó. Ông lão thay đổi nội dung chú ngữ, tay siết chặt một vật phát sáng kỳ dị.
“Hỡi tư tế của Horus! Nể mặt sư phụ ta, người từng tìm kiếm Horus đến phút cuối, ta sẽ nghe ngươi một lần này. Nhưng Fortuna là kẻ bất diệt. Dù có áp chế tạm thời được hắn thì có ý nghĩa gì?”
***
…
…
…
- Lách cách! Lách cách!
“Ê! Đồng đội phản ứng đi chứ!”
Khó chịu thật đấy.
“Bố mày Tốc Biến ulti mở combat rồi thì chúng mày phải theo ngay lập tức chứ?”
Toàn một lũ súc vật, nên lúc nào tôi cũng bị kẹt ở cái rank Bạch Kim này –
“Seungyub, chơi vui lắm sao?”
Tôi quay đầu lại và chết lặng.
Mái tóc đen lay động bên hông, đôi mắt đỏ thẫm như máu khô tụ lại.
Một vẻ đẹp phi thực khiến hơi thở nghẹn lại.
“Ai, ai, ai, ai, ai vậy?”
“Quá đáng thật. Không nhận ra chị sao?”
“Chị ư? Tôi là con một mà—”
“Thật không? Chắc chứ? Em nhớ rõ không?”
Rối thật đấy.
Tôi là con một, nhưng chuyện đó có thể không đúng.
Bởi phần lớn ký ức về gia đình của tôi vốn đã mờ nhạt.
“Chị… tên gì?”
“Park Ahri.”
Một cô gái xinh đẹp tuyệt trần tự xưng là chị gái của tôi mỉm cười, đột nhiên vươn tay ra chỉ vào màn hình.
“Cái này vui lắm à?”
“Vâng?”
“Nhưng, Seungyub, vừa rồi không phải em sai sao?”
“…”
“Chị, ừm, không biết nhiều về game này lắm, nhưng em và các đồng đội ở quá xa mà. Ngay cả khi em nghĩ đó là tình huống mình có thể mở giao tranh, nếu em và đồng đội ở quá xa thì – ”
“Chị…”
“Hả?”
“Chị thì biết gì! Chị thì biết gì về game LOL mà nói!”
“???”
Tôi bình tĩnh lại, từ từ giải thích cho chị Ahri.
Góc độ mở giao tranh đẹp nhất chính là lát cắt của thời gian, một thứ xuất hiện và biến mất chỉ trong một khoảnh khắc thoáng qua.
Một cơ hội duy nhất, nằm trong dòng chảy không ngừng của thời gian, hệt như một dòng sông
Nắm bắt được toàn bộ cuộc đời vào trong khoảnh khắc đó chính là đỉnh cao của võ học –
“Khoan, chúng ta đang nói về game mà? Sao đột nhiên lại thành đỉnh cao võ công rồi?”
“Chị này, chị thật sự chẳng biết gì cả à? Chị không biết là ở cảnh giới tối thượng thì vạn pháp quy tông à? Chị chưa nghe câu ‘Mọi con sông đều đổ ra biển’ à?”
“Chị nghĩ thậm chí cao thủ lừng danh nhất thiên hạ cũng sẽ không nói là đỉnh cao võ thuật với Liên Minh Huyền Thoại là hai thứ giống nhau đâu.”
“Em đây chính là đệ nhất cao thủ thiên hạ! Là em! Nên em nói đúng!”
“Wow… Cảm giác này là gì nhỉ? Như thể nghe vô lý nhưng lại có chút thuyết phục ấy?”
Tôi chẳng còn cách nào khác, ngoài việc bảo chị ấy ngồi xuống và cầm tay chỉ từng bước chơi game một.
Sau chừng 20 phút, chị Ahri lẩm bẩm với vẻ mặt bối rối.
“Em còn quên cả chuyện mình có bao nhiêu người thân trong gia đình, vậy mà mấy thứ này lại nhớ như in ấy nhỉ…”
“Chị vừa nói gì thế?”
“Không có gì. Seungyub, muốn xem phim với chị không?”
“Phim ạ? Phim gì thế?”
“Để chị tra cho~!”
Chị ấy nhẹ nhàng cầm tay tôi, rồi gõ phím bằng tay kia để tra tìm một bộ phim.
…
Đột nhiên, một giọng nói, lạnh lẽo và tàn nhẫn tới mức không thể diễn tả vang lên trong đầu tôi.
“Tỉnh lại đi. Kẻ xâm nhập đang công kích tinh thần của chúng ta.”
Đây là lý trí của tôi, là thứ bảo vệ tôi khỏi tà thuật thao túng tâm trí – một sức mạnh đạt được khi đạt tới đỉnh cao của Phân Tâm Công.
“Động tác gõ phím hay tra internet chẳng có ý nghĩa gì cả. Thứ kẻ xâm nhập thực sự đang tìm kiếm là ký ức của chúng ta.”
“Chị! Thế quái nào – ”
“Này nhé, nghĩ lại thì rõ ràng là lỗi của Seungyub mà? Vì đồng đội ở quá xa – ”
Không!
Không không không không không không không!
Sao chị gái này lại làm mình bực đến thế nhỉ?
“Này! Em đã giải thích hết cả rồi mà!”
“Pha backdoor đó đúng là tệ hết chỗ nói. Cả team thua vì pha đấy, đúng chưa?”
“…Em đã bảo rõ ràng đấy là macro, không phải backdoor – ”
Tôi nổi khùng.
Tôi tức đến mức cả người tôi run lên!
Nhờ thế mà tôi chẳng còn biết lý trí hay tỉnh táo là gì nữa!
“Phân Tâm Công ư? Cũng chẳng đáng sợ. Tìm thấy rồi.”
“Chị này, em phải giải thích thêm bao nhiêu lần n - tìm thấy cái gì?”
Ahri mỉm cười rạng rỡ và chỉ vào tựa đề bộ phim.
‘Cuộc gặp đầu tiên của Hắc Hiệp Sĩ và Thánh Mẫu - Tấm Gương của Nitocris.’
***
- Kim Mooksung
Ahri, người đang ngủ yên như chuột chết, dần mở mắt.
Fortuna có vẻ đã sẵn sàng lao tới bất cứ lúc nào, nên tôi vội vàng hét lên.
“Ahri, thế nào rồi? Cô đã tìm ra cách đối phó với Fortuna rồi chứ?”
Cô gái tóc đen má hồng nhìn lên bầu trời với ánh mắt xa xăm.
“Sao rồi?”
“…Cái gương.”
“Gì cơ?”
“Tôi nghĩ mình đã hiểu cái gương là gì. Và tôi nghĩ mình cũng Seungyub đang ở trạng thái nào luôn.”
“Đừng có hiểu một mình, giải thích cho cả tôi nữa đi!”
Ahri có vẻ mặt phức tạp trong thoáng chốc, rồi hỏi một câu kì lạ.
“Cậu còn nhớ lý thuyết của Cục Quản Trị về thế giới không?”
“Cái gì? Sao đột nhiên lại mang chuyện đó ra - ”
“Không có thế giới song song ở vũ trụ này. Chúng ta đang sống trong một vũ trụ duy nhất, dao động vô hạn.”
Tôi hoàn toàn bối rối.
Không ai xung quanh chúng tôi hiểu nổi điều này, thực tế, cả Sophia cũng đang nghiêng đầu khó hiểu.
Đây là một trong những lý thuyết tối mật của Cục Quản Trị!
“Ahri, sao cô lại đột nhiên nói –”
“Khi Hotel Cinema kết thúc, khách sạn đã hứa với Kain. Họ đã hứa sẽ cho cậu ta một cái kết thỏa mãn. Cậu nghĩ điều đó nghĩa là gì?”
Những suy nghĩ rời rạc, chủ đề trò chuyện nhảy loạn cả lên.
Đang nói về A, rồi đột nhiên nhảy sang B, trước khi kịp xử lí thì đã bay sang C.
“Ahri, thật sự cô đang nói gì vậy?”
“Tôi chỉ đột nhiên nghĩ thôi. Bầu trời có màu gì?”
Tôi cũng nghĩ điều này rồi.
Có khi nào Ahri, sau khi lục lọi trong kí ức của Seungyub, cũng đã phát điên rồi không?
“… Xanh.”
“Màu xanh là gì?”
“Ahri, đây không phải lúc – ”
Chẳng hiểu gì cả.
Hiện giờ, Ahri quá kì lạ để có thể được coi là tỉnh táo, thế nhưng, lại có thể có một phần logic khả thi trong cái sự điên loạn của cô ấy.
Từ xa, một ông lão, Trưởng Khoa, Lucas nhanh chóng lao tới.
“Chuyện gì đã xảy ra?! Fortuna vẫn còn nguyên vẹn. Hắn sắp tỉnh lại rồi! Dù có giết hắn thì hắn cũng sẽ hồi sinh! Hai người định làm gì? Chắc chắn hai người có thể ngăn cản tên khốn đó –”
Ahri đáp lời Trưởng Khoa, người đang tràn ngập tuyệt vọng và kinh hãi, một cách đơn giản.
“Tôi làm được.”
“… Cái gì?”
Không lâu sau, Ahri đứng dậy rồi bước về phía Trưởng Khoa.
“Hôm nay chỉ cần một người chết là mọi vấn đề sẽ được giải quyết.”
Ông già nghiêng đầu.
“Cô đã tìm ra cách để giết Fortuna sao? Hồ…! Thực sự xứng danh tư tế của Horus –”
- Vụt!
Đó là khoảnh khắc cuối cùng của Trưởng Khoa Lucas.
Ngay cả khi ông ta bị chém đầu bằng một lưỡi đao vô hình, ông ta cũng không thể tin được Ahri sẽ tập kích.
Đương nhiên, những người còn lại ở đó cũng chẳng khác gì.
“Á!”
“Á á á!”
Sophia hét lên như một đứa trẻ.
Tôi bên cạnh cũng sốc chẳng kém gì!
Chờ đã, nếu cô định giết Trưởng Khoa thì ít nhất cũng phải báo tôi một tiếng chứ?
Nhìn kiểu gì đi nữa thì Ahri cũng điên rồi.
Phải dùng One More Chance để -
“Không sao đâu.”
“…”
“Mooksung, bình tĩnh lại đi. Tôi thật sự không sao mà. Thử Thách Thứ Ba đã gần xong rồi.”
Gần xong thử thách thứ ba?
Khi Ahri bước tới và mở lòng bàn tay đang nắm chặt của Trưởng Khoa ra, một mảnh kính xuất hiện, tỏa ra ánh sáng rợn người.
Không lâu sau, mảnh kính đã nằm trong tay Ahri, người đang khẽ mỉm cười.
Đại sảnh chìm trong hỗn loạn, và Hắc Hiệp Sĩ trỗi dậy từ sau lưng.
Rõ ràng đây là tình huống sinh tử! Kể cả Lucas, người đã áp chế Fortuna bằng cấm thuật, cũng đã chết. Trừ khi thời gian bị đảo ngược thì tất cả chúng tôi tiêu tùng rồi!
Ahri, hoàn toàn không để ý gì tới Fortuna sau lưng, nhìn tôi và tiếp tục câu chuyện hồi nãy.
“Tôi có suy nghĩ thế này.”
“Ahri…”
“Chúng ta đều sống trong chiếc hộp do chính nhận thức của mình tạo ra. Màu xanh cậu thấy và màu xanh tôi thấy có thật sự giống nhau không?”
Một vũ trụ dao động duy nhất.
Lời hứa của Khách Sạn cho Kain.
Những chiếc hộp do nhận thức của mỗi người tạo nên.
Tấm gương của Nitochris.
Tôi nghĩ mình đã mơ hồ biết được Ahri đã ngộ ra những gì, nhưng cũng đồng thời chẳng hiểu gì cả.
- Zzzt!
Đúng lúc đó, mảnh kính trong tay Ahri phát ra ánh sáng rợn người.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
