Chương 412: Vinh Quang Và Siêu Việt (1)
Chương 412: Vinh Quang Và Siêu Việt (1)
- Kim Ahri
Cảm giác như có ai đó bấm công tắc đèn mang tên “Kim Ahri”, ý thức đột ngột quay trở lại.
Nhìn quanh, tôi thấy những gương mặt quen thuộc đang đảo mắt quan sát, cố nắm bắt tình hình.
Người lên tiếng đầu tiên là Cha Jinchul.
“Vậy là… chưa phá giải được, đúng không?”
Kain tựa lưng vào tường, sắc mặt hơi tái, gật đầu.
“Vâng ạ.”
“Haiz… tiếc thật đấy . Nhưng nghĩ lại thì, lần thử đầu tiên mà phá giải luôn thì đúng là hơi quá thật.”
Elena khẽ cười.
“Anh Kain này, niềm tin của tôi đã đặt đúng nơi rồi chứ?”
Tôi không biết đúng là đúng cái gì, nhưng xét tình hình thì có vẻ Elena và Kain là hai người trụ lại đến cuối cùng.
“... Lần Giáng Lâm cuối cùng, tôi đã dùng rồi.”
Không ai tỏ ra ngạc nhiên cả.
Vốn dĩ Phòng 206 là Phòng Nguyền Rủa khó nhất, mà trong những căn phòng kiểu đó, thứ nguy hiểm nhất chính là lần thử đầu tiên, khi bạn phải lao vào mà không biết gì.
Chính vì vậy, mọi người cũng thấy nhẹ lòng hơn.
“Dùng tốt lắm. Miễn sống sót trở về là được. Giờ tập trung thông tin mọi người thu thập được lại đi. Tôi tò mò nhất là Seungyub đã đi đâu, làm gì.”
Những người khác thì tôi đại khái đã biết là đang làm gì rồi, Miro cũng đã biết là bị phong ấn.
Vậy rốt cuộc Seungyub đã làm gì?
Ngay lúc đó, Seungyub với vẻ mặt đầy sức sống bước tới—
- Cộp!
Kain lại tái mặt, dựa hẳn vào tường.
Miro giật mình chạy lại.
“Hả? Hả? Sao thế? Đau ở đâu à?”
“Chỉ hơi mệt thôi. Chắc tại Miro bắt nạt tớ đấy.”
“Hả?”
“Miro biến thành Ma Vương, rồi nhét tớ với Elena còn sống sờ sờ vào mồm cá sấu—”
“Áaaa! Nói, nói dối!”
Vừa thấy buồn cười vì anh ta vẫn còn tâm trạng trêu Miro, vừa thấy may vì có vẻ không phải tình huống nguy hiểm đến chết người.
“Có vấn đề gì à?”
Rồi từ miệng cậu ta thốt ra một câu như bom nổ.
“Anh nghe thấy… giọng nói của ‘Đấng’.”
“…”
Không khí xung quanh lập tức im bặt.
Songee sững sờ hỏi.
“Hắn, hắn nói gì? Do dùng Giáng Lâm ba lần à? Rốt cuộc là chuyện gì vậy!”
“Đây có thật sự là giọng của Đấng không nhỉ? Hay là lời của ‘Khải Thị’?”
“Gì cơ?”
“Hắn bảo anh quay lại phòng 104. Nói là muốn thực hiện một giao kèo cuối cùing. Lần này sẽ chuẩn bị một giao kèo mà chắc chắn tất cả đều sẽ hài lòng…”
Mọi người bắt đầu hoảng loạn, không biết phải làm sao.
Kain thì lại nói, với vẻ mặt bình thản.
“Anh đi nói chuyện một chút.”
Nghe xong, tôi hét lên ngay.
“Nói chuyện với ai hả? Nói chuyện với ai được chứ!”
“Anh cũng không biết nữa.”
Nói xong câu đó, cậu ấy trượt dần xuống theo bức tường.
***
Kain vừa nói mấy lời kỳ quái rồi ngất xỉu.
Tình trạng vô cùng khẩn cấp.
Theo một nghĩa nào đó, còn nghiêm trọng hơn cả Phòng 206.
Dĩ nhiên, lời của Seungyub lúc nãy cũng đủ sốc thật.
“E, em phải đánh bại hai con gấu với ba con hổ thì mới phát hiện ra!”
Tự nhiên lại gấu với hổ??
“Bên ngoài Thiên Đường còn có một thành phố khác. Thành phố đó cũng được bao phủ bởi một mái vòm giống Thiên Đường—”
Eunsol vội vàng ngắt lời.
“Seungyub, chuyện đó ghi lên bảng trắng trước đã, để sau nói tiếp. Giờ ưu tiên tình trạng của Kain!”
- Cộp!
Ai đó gõ nhẹ lên bàn để thu hút sự chú ý.
“Nghe này. Bản thân tình huống này vẫn nằm trong phạm vi mà chúng ta từng dự đoán.”
Mọi người gật đầu.
“Kain cũng hay nói rồi còn gì. Rằng dùng Giáng Lâm thì sớm muộn gì cũng có chuyện xảy ra. Vì thế cậu ấy luôn muốn quay lại phòng 104 để đối chất trực tiếp với Đấng.”
Kain là người trực tiếp nhận và sử dụng Giáng Lâm.
Chắc hẳn cậu ấy đã cảm nhận được một tương lai u ám nào đó mà người khác không thể nhận ra.
Lúc đó, Eunsol lộ vẻ mặt đầy ẩn ý.
“... Mọi người còn nhớ lời chị nói trước đây không?”
“Chị nói gì thế?”
“Đêm trước khi vào Phòng 205, chúng ta đã họp xem nên đi phòng nào tiếp theo. Chúng ta đã nói về Phòng 104, 205 và 206 mà?”
Khi đó, Khách Sạn đã hứa với chúng tôi rằng sẽ “kiềm chế Tù Nhân của phòng tiếp theo”, nên chúng tôi mới băn khoăn chọn lựa.
Elena thở dài.
“Nghĩ lại thì đáng lẽ phải vào Phòng 206 ngay từ đầu… Nếu mà phong ấn được Ma Vương thì 206 đúng là một phòng không tính tiền.”
Eunsol lắc đầu.
“Quyết định đó chỉ có thể đưa ra nếu nhìn được tương lai thôi. Chuyện đã qua thì bỏ đi. Quan trọng là, mọi người quên lời chị nói rồi à?”
Dần dần, tôi nhớ ra.
“Chị từng nói một chuyện thú vị về phòng 104. Rằng Đấng đã nắm được nguyên lý cho phép hắn tự do tung hoành, khác với những Tù Nhân khác.”
Eunsol gật đầu.
“Có một điểm cần làm rõ. Dù Tù Nhân có mạnh đến đâu, cũng không thể phớt lờ luật lệ của Khách Sạn. Nếu làm được thì bọn chúng đã chẳng bị nhốt ngay từ đầu.”
Adravita của phòng 203 là ví dụ điển hình.
Hắn biến chúng tôi thành người đông lạnh, ngăn cản việc Phá Giải và Trốn Thoát để duy trì vĩnh viễn phòng 203.
Đó là mánh khóe có phần quá đáng trong mắt Khách Sạn, nhưng không thể xem là phạm luật.
Đấng có lẽ cũng tương tự.
Không phải là hắn phá luật, mà là lợi dụng kẽ hở.
Eunsol lặp lại giả thuyết đã nói khi đó.
“Có khi nào… từ sau lần thử đầu tiên, khi Đấng ban Giáng Lâm cho Kain, thì bản thể của hắn chưa từng trực tiếp can thiệp nữa không?”
Songee ngạc nhiên hỏi lại.
“Vậy thì trong lần thử thứ hai, kẻ chiếm lấy cơ thể anh Kain là ai?”
Đến đây, mạch trò chuyện vẫn giống hệt lúc trước.
“Đáp án là! Thật ra nằm trong chính những thông tin mà chúng ta đã thu thập được.”
Những thông tin về Đấng.
Hắn là tồn tại đã thoát khỏi khái niệm ‘Bản ngã’, để lại các phân thân của mình như những di sản.
Hắn cũng ban cho Kain sức mạnh gọi là ‘Giáng Lâm’, thứ có thể khiến con người vượt khỏi giới hạn cả thể xác lẫn tinh thần.
***
- Han Kain
…
…
…
- Đinh! Đinh!
Nghe tiếng chuông quen thuộc, tôi tỉnh lại.
Nhìn quanh, là cảnh tượng quá đỗi quen thuộc, những con người quen đến mức không thể nhầm lẫn.
Trường Cao Trung Shinbanpo, ngôi trường tôi đã tốt nghiệp.
[Sau đây, lễ tốt nghiệp khóa 21 của trường Cao Trung Shinbanpo xin được bắt đầu. Các em học sinh tốt nghiệp –]
“Cái quái gì thế này…”
Suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu tôi là: Mình lại vào Phòng Nguyền Rủa rồi à.
Ký ức mơ hồ về phòng 101 ngày xưa trỗi dậy.
Chỉ là, khác với lần đó, tinh thần tôi không có vẻ bị ô nhiễm.
…
À không.
Người điên thì làm sao tự biết mình có điên hay không.
Ai mà biết được?
Biết đâu ngoài đời, học sinh cấp ba đến lễ tốt nghiệp đều phải cầm súng chơi battle royale tới chết thì sao?
Dù vậy… tưởng tượng này cũng hơi quá đà nhỉ?
“Kain à! Chúc mừng con!”
Trong bầu không khí yên bình, bố mẹ trao cho tôi bó hoa.
Khoảnh khắc này, tôi lại ước gì đây là Phòng Nguyền Rủa.
Nếu vậy, tôi đã có thể lầm tưởng rằng những người trước mặt là bố mẹ thật.
Một ý thức tỉnh táo chưa từng có thì thầm với tôi.
Đây là một dạng thế giới tâm tưởng, và cái giá cho việc dùng Giáng Lâm lần thứ ba là rơi vào tình huống kỳ quái này.
Trong lúc tôi mải suy nghĩ, thời gian vẫn lặng lẽ trôi.
Đại diện học sinh lên phát biểu dài dòng, mấy đứa thi CSAT (đầu vào đại học) tốt thì đã cười toe toét bàn chuyện tương lai.
Còn đương nhiên, những đứa chuẩn bị ôn thi lại thì chỉ nhìn mặt cũng thấy quyết tâm đến cùng.
Đây là ký ức của vài tháng trước, ngay trước khi tôi bước vào Khách Sạn.
“Kain à, bố đặt bàn ở quán Trung Hoa chỗ ngã tư Hamjibak rồi—”
“Bố, con vào lớp lấy chút đồ nhé.”
“Hả? Hả? Kain à!”
Việc trò chuyện với bố mẹ trong ảo ảnh này… thật sự rất đau lòng.
Trước đó không lâu, tôi còn mạnh miệng nói với Ahri rằng mình không lo.
Khách sạn đã hứa cho tôi một kết thúc có hậu rồi mà.
…
Sao mà không lo cho được?
Một nửa là mong muốn của tôi, nửa còn lại chỉ để Ahri yên tâm.
Vốn dĩ, còn nơi nào quái dị hơn cái Khách Sạn chết tiệt này nữa?
“Cái mà tôi cho là kết cục bình thường” và “happy ending theo định nghĩa của Khách Kạn” có thể hoàn toàn khác nhau!
Nghĩ đến đó, tâm trạng tôi tụt dốc không phanh.
“Đến mức này rồi thì thôi, cho tôi ra ngoài đi.”
Kẻ đang cho mình xem quá khứ này là ai?
Là ‘Khải Thị’ mà mình từng nói chuyện sau khi đánh bại Apollyon sao?
“Ngươi đang nghe ta nói đấy chứ? Đại khái ta cũng đoán được thân phận của ngươi rồi.”
…
“Ngươi là nhân cách được Đấng tạo ra thông qua Giáng Lâm, đúng không?”
…
“Giả sử ta phá giải Phòng 104 và đoạt được Thái Dương Thần Thánh đi. Thái Dương Thần Thánh rốt cuộc là gì? Là Di Sản. Cho dù trong đó có chứa hóa thân của Đấng thì nó vẫn chỉ là Di Sản.”
…
“Di Sản thì không bao giờ có thể trói buộc người tham gia. Nhìn ngay vào Quỷ Thư của ta là biết. Nó đúng thật là đã bẻ cong tư duy của ta trong một thời gian dài, nhưng cùng lắm chỉ là vậy. Làm gì có chuyện linh hồn của một kẻ chưa được sinh ra sẽ đập vỡ đầu ta mà chui ra.”
…
“Muốn kế hoạch của Đấng hoàn thiện, thì người tham gia sở hữu Thái Dương Thần Thánh không được chống lại ý chí chứa trong đó. Nói cách khác, chỉ Di Sản thôi thì chưa đủ, mà bản thân người tham gia cũng phải bị cải tạo lại.”
…
“Vì thế mới phải ban Giáng Lâm— Này, đồ chó chết! Nghe đến đây rồi thì lòi mặt ra đi chứ!”
Độc thoại trong lớp học lâu như vậy, tôi thấy mình ngu không chịu nổi.
Ý đồ của Đấng, Thái Dương Thần Thánh, mục đích của Giáng Lâm—
Những thứ này tôi đã sớm nhận ra.
Eunsol-noona chắc cũng đã nắm được đại khái toàn bộ tình hình.
Vậy mà tên khốn này vẫn không chịu xuất hiện?
“Hay là mục đích của mày là nhốt tao vĩnh viễn trong ký ức này? Mày nghĩ tao không có cách thoát ra à?”
Nói rồi, tôi triệu hồi Quỷ Thư.
“Chỉ cần tao muốn, tao có thể dùng sức mạnh Hóa Thần xé nát không gian này mà ra ngoài. Tao chỉ lịch sự vì muốn nghe ý kiến mày thôi, Khải Thị à—”
[Xem ra, ngươi lắm mồm hơn ta tưởng.]
“…”
[Hãy kiên nhẫn thêm một chút. Ta muốn cho ngươi thấy vinh quang.]
Vinh quang? Rốt cuộc là cái quái gì?
“Cứ nói thẳng ra luôn đi.”
[Trăm nghe không bằng một thấy.]
“Phiền phức thật đấy… Với lại, ta có lý do gì phải nghe lời ngươi? Ta biết rõ ngươi đang âm mưu đầu độc tinh thần ta—”
[Là ta đã ô nhiễm ngươi sao? Thật vậy ư? Hay thủ phạm là cuốn sách trong tay phải của ngươi?]
“…”
Ngay sau đó, một ảo ảnh khó chịu như giấc mơ lồng trong giấc mơ lướt qua tâm trí tôi.
Tôi thấy mình đứng trước Lý Trí Bất Khuất.
Tôi điều khiển quái vật xúc tu, thản nhiên hiến tế hàng nghìn người dân thường.
[Thật đáng kinh ngạc, chẳng phải sao?]
“…”
[Ta đã thấy cảnh ngươi đưa ra quyết định trong Phòng 206. Với tâm tính tàn nhẫn đến mức này, hẳn ngươi có thể vượt qua mọi thử thách của Khách Sạn.]
“…”
[Đây thật sự là bản chất của ngươi ư? Ta hỏi lại lần nữa. Thứ gì đã đầu độc ngươi? Là ta? Hay là Quỷ Thư?]
Tôi không biết phải trả lời thế nào.
***
Bước ra khỏi lớp, những người bạn mà tôi đoán cũng chẳng còn nhớ tên tôi, xuất hiện.
Dù vậy, chỉ cần chúng tôi nói chuyện vài câu, ký ức xưa lại ùa về.
Quả nhiên đều là những gương mặt tôi nhớ.
Đúng lúc đó, Minseok kéo mạnh tay tôi.
“Này! Này! Mau lên!”
“Gì thế, tự nhiên vậy?”
Mấy đứa xung quanh dường như đã biết trước, cười khúc khích không ngừng.
Thậm chí bố mẹ tôi cũng nhìn tôi với vẻ đầy hào hứng.
“Sao thế? Tụi mày bày ra sự kiện gì à?”
“Xì—! Sự kiện cái đầu mày! Đời mày đã là sự kiện rồi!”
Trong câu nói đùa đó, ngoài tình bạn còn lẫn cả sự ghen tị nặng nề, khiến tôi càng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vốn dĩ, kẻ tạo ra giấc mơ kỳ quái này là ‘Khải Thị’.
Hắn rốt cuộc muốn cho tôi thấy điều gì?
Bị bạn bè kéo đi vô định ra phía ngoài sân vận động, tôi thấy một học sinh trường khác đang tiến lại từ xa.
“Rốt cuộc là ai mà—”
Cái gì thế? Không thể nào?
Không không không không không không không!
Không thể nào là thật được!
“Đệt! Tên Khải Thị khốn kiếp này thật sự—!”
Ngay khoảnh khắc tôi định rút Quỷ Thư ra để xé toạc giấc mơ—
Một lời dụ dỗ của ác quỷ vang lên.
[Đừng làm vậy. Sao không nhìn mặt một lần xem?]
“…”
Nhìn tôi đang run rẩy, nghẹt thở—
Cô ấy bước tới.
Bằng tuổi tôi, cao hơn Songee một chút.
Mái tóc nâu hạt dẻ, cong gợn sóng rủ nhẹ xuống dưới vai.
Không phải kiểu mỹ nhân áp đảo tuyệt thế như Ahri, Miro hay Elena, mà là vẻ đẹp rất ‘đời’, rất thật.
Mỹ nữ cấp A huyền thoại của cả tỉnh, người từng chỉ bằng một cái phẩy tay mà khuynh đảo hàng chục nam sinh trường Banpo!
Đó là Gayoung.
“Kain à.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
