Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Chương 401-500 - Chương 418: Phòng 104, Phòng Nguyền Rủa – ‘Trường THPT Khách Sạn Luyện Thi Danh Tiếng’ Re (17)

Chương 418: Phòng 104, Phòng Nguyền Rủa – ‘Trường THPT Khách Sạn Luyện Thi Danh Tiếng’ Re (17)

Chương 418: Phòng 104, Phòng Nguyền Rủa – ‘Trường THPT Khách Sạn Luyện Thi Danh Tiếng’ Re (17)

- Cha Jinchul

Có điều kiện để gặp được Aurelia mà không giết đám giáo đồ, mà tôi lại không thể đáp ứng được điều kiện đó.

Nói cách khác, tôi buộc phải chờ thời dưới lòng đất.

[Rốt cuộc là chờ tới khi nào đây?]

“…”

Sau khoảng nửa ngày, cuối cùng Cửa Sổ Chat cũng nhấp nháy.

Lee Eunsol: Cha Jinchul, bắt đầu!

“Đợi lâu lắm rồi đấy!”

- Phaaaa!

“Áaa! Cứu với! Cứu với!”

Tôi triệu hồi Ngôi Sao Dị Giới, lăn nó về trung tâm hầm ngục, rồi hét ầm lên như một đứa nhóc.

Như thể thứ kinh khủng đó chẳng liên quan gì tới tôi cả.

“Cái, cái gì thế kia?!”

“Là một mảnh đá kỳ lạ! Để tôi kiểm tra—”

“Không thấy nhà ngục đang biến dạng à?! Tất cả mọi người lùi lại!”

Tôi thuận thế, thoải mái trốn khỏi hầm ngục đang sụp đổ một nửa, trước mắt là hàng chục giáo đồ tụ tập, xôn xao hỗn loạn.

“Rốt cuộc nó là thứ quái gì vậy?!”

“Đ, địa tầng sắp sập rồi!”

Ngôi Sao Dị Giới là một Di Sản có sự hiện diện khủng bố tới mức muốn ồn ào hơn nữa cũng không được.

Đương nhiên đám giáo đồ không ai dám tùy tiện tiếp cận Ngôi Sao nằm trên mặt đất, nên cũng không có thương vong.

Nhưng con người còn có thể tránh, còn địa hình thì không.

Ngay trước mắt tất cả mọi người, Ngôi Sao bắt đầu từ từ làm nền đất sụp xuống.

“G, gọi Thánh Nữ tới!”

Cuối cùng cũng có người nhắc tới Thánh Nữ.

“Thánh Nữ nào thế ạ?!”

“Bất kể ai cũng được, gọi ngay—”

“Đại nhân Miro hiện đang ra ngoài!”

Chuẩn bài rồi!

Thời điểm Miro tạm rời khỏi trường học với lý do truy đuổi ác ma.

Tôi đã chờ đúng khoảnh khắc này.

Bây giờ, Thánh Nữ còn lại trong giáo đoàn chỉ có một người.

“Đi mời Aurelia đại nhân!”

Dù Aurelia có suy sụp tinh thần đến đâu thì trong tình huống này cũng buộc phải xuất hiện.

Nếu giáo đoàn sắp tiêu đời mà còn không tới, thì khỏi làm Thánh Nữ nữa đi.

[Ê, tới lượt ngươi rồi đấy. Biết chưa?]

“Hơi căng thẳng đấy.”

“Aurelia đại nhân! Lối này ạ!”

Cuối cùng thì vị tiểu thư khó gặp đến mức phát bực kia cũng xuất hiện.

“... Là hướng nhà ngục sao?”

Aurelia bước tới cùng giáo đồ.

Phải công nhận cô ta là một mỹ nhân hiếm có, bảo sao Arima lại thèm—

Á! Mình bị điên à? Sao cứ cố hiểu tư duy của mụ phù thủy đó thế?!

Cha Jinchul, vừa vừa thôi nhé!

“Đúng vậy! Có một hòn đá kỳ quái— Ơ? B, biến mất rồi ạ?!”

Tôi trả Ngôi Sao về.

Ngay từ đầu tôi cũng đâu định phá hủy thành phố ngầm thật.

- Ầm!

Tiếng bê tông nổ tung vang lên, toàn thân tôi chuyển động như sấm sét.

Cùng lúc đó, sức mạnh của ‘Sát Na’ được kích hoạt, thời gian của thế giới bắt đầu chậm lại.

Kh—!

Cảm giác hưng phấn trào dâng, lời nói không thể diễn tả sục sôi trong cơ thể tôi.

Chỉ một cú nhảy mà bê tông nổ tung, thân thể tôi lao đi như tên lửa.

Kết hợp thêm sức mạnh của Sát Na, tôi có thể điều khiển cỗ sức mạnh khiến cho cả khỉ đột cũng phải kinh ngạc, theo một cách tinh tế đến khó tin.

Sức mạnh bộc phát khủng khiếp, cùng sự tinh tế có thể dùng kiếm chém đứt lông vũ.

Tất cả đều hội tụ trong tôi, con người có tên Cha Jinchul.

Thứ sức mạnh này vĩ đại đến mức nào chứ!

Nếu không có Khách Sạn, đời tôi sẽ ra sao?

Một kẻ mơ làm võ sĩ nhưng thất bại, hơn ba mươi tuổi mà chẳng có nổi một sự nghiệp ra hồn.

Một cuộc đời nát bét đúng chuẩn như vậy.

Vậy mà Khách Sạn lại cho tôi cơ hội trở thành anh hùng.

Từ lúc nào đó, tôi đã không còn oán trách Khách Sạn nữa.

Dẹp mấy suy nghĩ viển vông này đi!

Sát Na khiến cả thế giới chậm lại, nên tôi vô thức thong thả hơn.

Một gã đàn ông hoảng hốt há miệng, lao người ra chắn trước mặt tôi.

Tôi bật phần thân trên như lò xo, dùng vai húc bay hắn.

Tiếp theo, một kẻ mặc quân phục chậm rãi nâng khẩu súng trường lên.

Dù có phước lành Dũng Cảm và Sát Na tăng tốc ý thức, tôi cũng không phải Superman, không thể di chuyển nhanh hơn đạn.

Nhưng để né đạn thì đâu cần phải nhanh hơn viên đạn.

Tôi lập tức đổ người xuống đất, lăn về phía trước để phá đường ngắm bắn.

Khi ngẩng lên, Aurelia đã ở ngay trước mặt tôi.

Cô ta trông hơi bối rối, nhưng không hề né tránh.

Vì cô ta tự tin rằng có thể đánh bại tôi sao?

Nếu nghĩ vậy thì nhầm rồi.

Tôi không đến đây để giết Aurelia.

- Chộp!

Tôi nắm lấy tay Aurelia.

Và—

“…”

“…”

Một khoảng lặng ngắn trôi qua.

Cảm giác tôi nhận được thực sự rất khó diễn tả chính xác.

Nếu phải nói nôm na thì… giống như thứ gì đó đã đè nặng lên thân thể và tâm trí tôi suốt thời gian dài nay bỗng biến mất.

Như thể có một hồn ma vô hình bám trên lưng tôi, vừa rời đi.

Nói gọn lại là cảm giác giải thoát.

Cuối cùng, Arima đã rời khỏi cơ thể tôi.

***

-  Lee Eunsol

Tổng kết lại tình hình nào.

Khi quay lại Phòng 104, mục tiêu chúng tôi đặt ra rất đơn giản.

Trước khi giành được Di Sản Thái Dương Thần Thánh, chúng tôi phải làm rõ rốt cuộc thứ đó là cái quái gì.

Nếu trong quá trình đó có thể tháo gỡ hay làm suy yếu những cạm bẫy mà Đấng gài vào Di Sản đó thì càng tốt.

Vì vậy, chúng tôi nắm trong tay giáo đoàn và đang đào sâu bí mật của phòng 104.

Kain nói rằng có lẽ phải tới thánh địa của thành phố ngầm, nhưng nơi đó chỉ Thánh Nữ mới được vào.

Vấn đề là chuyện bên phía Thánh Nữ lại đang rối rắm.

“Lạ thật, phía Jinchul cứ liên tục gặp trục trặc.”

“Thế à?”

“…”

Miro ghép ba cái bàn lại, rồi nằm cuộn lại trong tư thế mèo bánh mì.

Đang nói chuyện nghiêm túc mà!

“Này, nghe cho đàng hoàng đi.”

“Em đang nghe rất nghiêm túc mà.”

“Cái tư thế đó mà gọi là nghiêm túc à?”

“Em đang nghe mà? Trời ơi~ Eunsol vừa nãy giống giáo viên ghê!”

Nếu tôi là giáo viên, tôi đã đập đầu con bé này năm cái rồi!

Miro vốn đã có tính tình trẻ con, dạo này lại được gọi “Thánh Nữ! Thánh Nữ!” suốt, nên càng ngày càng láo toét.

- Bốp! Bốp!

“Á!”

- Bốp! Bốp!

“A, Ahri! Như vậy là tội báng bổ Thánh Nữ đó!”

“Tôi đóng vai ác mà, không sao.”

Bị Ahri bên cạnh đánh đít cho vài cái, lòng tôi thấy yên ổn hẳn.

Vì Miro cũng ngầm sợ Ahri.

“Em đi với Ông và thử nói chuyện qua cửa sổ chat với anh ta rồi. Theo lời Jinchul thì Arima đúng là đã nhập vào Aurelia rồi đấy.”

Ahri lộ vẻ mặt khó nói.

“Vậy sao lại còn ẩn mình?”

“Không biết…”

“Có khi nào việc cướp xác đã thất bại không? Aurelia đâu phải người thường.”

“Nếu vậy thì Cha Jinchul hẳn đã chết rồi chứ?”

- Bốp!

“Sao lại đánh tớ nữa!”

“Thuốc lá ở đâu ra?”

“Tớ nhặt trong trường.”

“Sao lại nhặt mấy thứ đó? Rồi sao lại còn định hút nó nữa?”

“Nghĩ kỹ đi! Ra khỏi Phòng Nguyền Rủa là cơ thể mình hồi phục hoàn toàn trạng thái mà? Thế nên—”

“Dám nói ‘Thế nên tớ hút thử ở đây’ là đánh thêm năm cái nữa.”

“…”

Trong lúc Ahri và Miro diễn sitcom khiến tôi thở dài, tôi nhìn sang Seungyub.

“Em biết cuối cùng phải nhốt thứ gì vào Hòm Linh Hồn rồi chứ?”

“Vâng ạ.”

“Đã nói chuyện với anh Sanghyun chưa?”

Việc để Seungyub gặp Aurelia là trách nhiệm của Sanghyun, người làm bảo vệ của trường.

“Nhưng… nếu nhốt vào mà không phải Arima, mà là Aurelia thì sao ạ?”

“...Ừ, chị biết.”

Ngay lúc tôi đang suy nghĩ tới nhiều khả năng phức tạp khác nhau, thì bên cạnh vang lên tiếng rên rỉ.

“Ê! Sao cứ nhằm vào tớ thế! Eunsol lúc nãy cũng hút thuốc mà!”

“Cậu với Eunsol sao giống— Ủa? Eunsol, chị hút thuốc à?”

Miro đúng là chúa nhiều chuyện nhỉ?

“Ở cạnh mẹ em, Ahri ạ, là tay chị tự động tìm tới thuốc.”

“Em không biết chị hút luôn đó.”

“Chị bỏ hơn mười năm rồi.”

“Vậy sao chị vẫn hút?”

“Nghĩ kỹ đi, ra khỏi Phòng Nguyền Rủa là—”

Ahri thở dài, xua tay.

“Đừng dạy Miro mấy thứ kỳ cục nữa nhé. Dù sao thì, en sẽ đi tới thánh địa cùng Miro.”

Cùng Miro?

À, là định dùng Thiếu Nữ Không Tồn Tại đây mà.

“Ờm… không biết mọi người đã nghe chưa, nhưng chuyện Miro vào thánh địa đã đi tới kết luận khá phiền phức.”

Thánh địa vốn chỉ cho Thánh Nữ vào.

Miro có được coi là Thánh Nữ không?

Giáo đoàn đang tranh cãi khá căng thẳng về vấn đề này.

“Họ không cho Miro vào một mình, mà phải đi cùng Aurelia.”

Buồn cười là Aurelia đã đồng ý.

Nếu muốn, hai người đó có thể cùng vào thánh địa.

Lúc đó, Miro đứng bật dậy với vẻ mặt tự tin.

“Đi thôi!”

“…”

“Hừ hừ! Aurelia, đồ hồ ly tinh. Nếu ngươi nghĩ ngươi làm gì được ta—”

- Bốp!

“Lại, lại đánh nữa rồi!”

“Xin lỗi. Nghe giọng điệu vừa rồi, tay tôi tự động di chuyển.”

Miro phụng phịu đi ra khỏi lớp.

Ahri nhìn theo Miro với vẻ mặt có phần lo lắng.

“Thật ra… Miro đôi khi rất kỳ lạ.”

“…”

“Đây vẫn là Phòng Nguyền Rủa đó. Dù chỉ là tầng 1, làm sao cô ấy có thể vô tư đến vậy? Cái này—”

Ahri cắt ngang, giọng dứt khoát.

“Không phải vậy đâu.”

“Hả?”

“Trong phim chiến tranh hay có cảnh đó mà? Đạn, tên lửa bay trên đầu, đồng đội bên cạnh thì nổ tung, vậy mà người ta vẫn có thể đùa nhảm và tán phét.”

“...Ừ, thỉnh thoảng chị có thấy.”

“Hành vi này không tới từ tinh thần mạnh mẽ đâu. Nếu chị nghĩ kĩ, thì là do chuyện này quá mức đáng sợ.”

Nói xong, Ahri cũng rời khỏi lớp học.

“…”

“…”

Khi tôi quay sang Seungyub, tôi nhận ra cậu em cũng đang nhìn tôi.

Một kiểu đồng cảm kỳ lạ giữa hai người đứng ở vị trí tương đối an toàn chăng?

Theo phân tích của Ahri, Miro đang bộc lộ cái tính trẻ con, nhằm trốn tránh thực tại.

Còn Ahri, vừa yêu thương, vừa thương hại Miro, nhưng vẫn phải đưa con bé tới nơi nguy hiểm.

Khách Sạn đúng là một nơi tàn nhẫn.

Kết thúc hành trình khắc nghiệt này, rốt cuộc chúng tôi sẽ biến thành thứ gì?

Tâm trạng tôi trở nên rối bời.

Có lẽ Seungyub cũng đang nghĩ vậy.

Dù là học sinh cấp hai, thằng bé lại khá chín chắn—

“C, chị ơi!”

“Ừ?”

“Chị Ahri với Miro thật sự… xinh quá ạ!”

“…”

“M, mặc cả đồng phục nữa nên em không dám ngẩng đầu lên luôn—”

- Bốp!

“Áaaa!”

***

- Miro

- Cộc, cộc!

“... Cảm giác thế nào?”

“…”

- Cộc, cộc!

“Không thấy lạ à? Kiểu ký ức đã quên bỗng dưng ùa về!”

“…”

- Cộc, cộc!

Bầu không khí quái quỷ gì thế này?

Aurelia không nói một lời, dẫn tôi và Ahri tới một nơi bí mật trong thành phố ngầm.

Tôi bỗng có một suy nghĩ đáng sợ.

Lỡ Arima bị Aurelia nuốt mất thì sao?

Nếu vậy, tôi và Ahri phải đối đầu với Aurelia, kẻ đã nắm rõ điểm yếu của chúng tôi.

Chúng tôi có thắng nổi không?

Mà thắng thì có ổn không?

Nếu Aurelia bị thương nặng, Đấng có can thiệp không?

Rồi mọi thứ sẽ thế nào?

Nếu như…

Không thể nào! Nhưng nếu…

Nếu Đấng phán rằng “Tổ Đội Khách Sạn này quá nhàm chán” thì—

- Ực!

Thôi, dẹp suy nghĩ đó đi.

“Hừ! Aurelia, ngươi nghĩ ‘Đức Cha’ của ngươi, có còn coi ngươi là con gái của hắn không nhỉ?”

“…”

“Có khi trái tim ngài ấy đã nghiêng về ta rồi! Nhìn ta xem! Dễ thương, có tài, thông minh mà còn trẻ nữa! Ngươi sao mà so được—”

- Cạch!

Aurelia chạm vào bức tường, một cầu thang dẫn xuống lòng đất hiện ra.

“Đi đi.”

“…”

“Các người đến để giải đáp nghi vấn mà? Thứ các người muốn biết, ở dưới đó.”

“... Được thôi, vậy thì—”

“Chỉ mình cô được phép.”

“…”

‘Chỉ mình côđược phép.’

Điều đó có nghĩa là cô ta đã biết, ngoài tôi ra còn người khác ở đây.

Cuối cùng Ahri cũng bỏ lớp ngụy trang.

“Xem ra cô biết rồi. Cũng phải, cô đâu phải người thường.”

“…”

“Nhưng tại sao tôi phải nghe lời cô? Tôi không định để Miro một mình vào nơi nguy hiểm.”

Aurelia nhìn Ahri bằng ánh mắt bình tĩnh.

“Hãy tin tôi. Cô không chịu nổi uy quang của Người.”

“Dựa vào đâu—”

“Đức Cha đã nói. Han Kain, Kim Miro. Chỉ hai người đó mới chịu được uy nghiêm của Đức Cha …”

“Vậy thì làm sao tôi tin được lời đó?!”

“Kim Ahri. Tin tôi đi. Các người định coi tôi là đồng đội mà? Định nhốt tôi vào Hòm Linh Hồn? Vậy mà lại bỏ ngoài tai lời khuyên của tôi sao?”

Trong khoảnh khắc, tôi và Ahri đồng loạt cứng họng.

Người phụ nữ này đã lấy thông tin về chúng tôi từ Arima!

“Miro, xuống đi. Xuống đó và giải đáp mọi nghi vấn. Đức Cha đã chuẩn bị một kế hoạch cho tất cả mọi người.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!