Chương 416: Phòng 104, Phòng Nguyền Rủa – ‘Trường THPT Khách Sạn Luyện Thi Danh Tiếng’ Re (15)
Chương 416: Phòng 104, Phòng Nguyền Rủa – ‘Trường THPT Khách Sạn Luyện Thi Danh Tiếng’ Re (15)
- Lee Eunsol
Khi đi dọc hành lang ồn ào, tôi thử nghĩ về một người tên Han Kain.
Giới tính: Nam.
Ngoại hình: Là một thanh niên khá đẹp trai.
Hồ sơ: Là sinh viên năm nhất đại học K.
Đến đây thì đúng là một profile hết sức bình thường.
Nhưng với Kain bây giờ, mấy thứ đó chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Tuổi tác: Không thể đo đếm.
Chủng tộc: Nửa người, nửa siêu việt.
Chủ nhân Quỷ Thư, người sử dụng Giáng Lâm.
Có lẽ những mô tả này mới phù hợp hơn chứ?
Những đồng đội khác, càng tiếp xúc lâu tôi càng hiểu họ là người thế nào, nhưng riêng Han Kain thì không.
Hãy cùng nhớ lại trải nghiệm hồi mới bước vào Phòng 102.
Ngay cả hồi đó, Kain cũng đã khá thông minh và phản xạ cực nhanh.
Nếu nói theo kiểu thể thao thì, từ lúc đó đã là một “tài năng trẻ triển vọng” rồi?
Chắc vì thế mà Con Cú mới không ngại mà chủ động can thiệp, đến mức các Hậu Thuẫn Giả khác cũng phải nhắc tên.
Càng tích lũy kinh nghiệm,cậu ta càng trở nên khôn ngoan hơn.
Nắm bắt tình huống, phân tích tình hình hiện tại, lên kế hoạch cho tương lai.
Trong những việc như vậy, vai trò của Kain ngày càng lớn, và bản thân cậu ta cũng ngày một quyết đoán hơn.
Không do dự trong suy nghĩ, không do dự trong hành động.
Một khi đã quyết, thì tuyệt đối sẽ không chần chừ.
Chỉ cần là việc hợp lý và cần thiết, cậu ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
Nói vậy có quá tích cực không?
Để tôi thử dùng một ví dụ méo mó hơn xem.
Cậu ta không hề do dự khi trừ khử bất cứ ai không phải bản thân, hay đồng đội trong Khách Sạn.
Nếu thấy cần phải tiêu diệt, thì cho dù là trẻ con, cậu ta cũng sẵn sàng cứa cổ không chớp mắt.
Nếu hợp lý và cần thiết, thì việc hiến tế con người cũng chẳng phải vấn đề.
Nói vậy có quá tiêu cực không?
Thật ra… tôi cũng không biết.
Trong Kinh Niết Bàn có câu “Quân manh vô tượng” , nói về mấy người mù sờ voi.
Một đám người mù sờ vào con voi, mỗi người sờ một chỗ, rồi ai cũng phán ra những nhận xét khác nhau.
Một câu chuyện dân gian châm biếm sự ngu ngốc của việc dùng cái nhìn phiến diện để phán xét cái toàn thể.
Có khi nào chính tôi cũng đang rơi vào cái bẫy đó không?
Một kẻ vẫn chưa vượt khỏi giới hạn con người như tôi, lại cố đánh giá người đã đi xa nhất trong số chúng tôi, có lẽ tôi đang nói nhảm cũng nên.
Sau khi rời Phòng 203, tôi đã nhìn thấy một quái nhân hình con quạ bám lấy Kain.
Cách đây không lâu, tôi đã thẳng thắn nói cho Kain biết chuyện đó.
***
“Em không ngờ bản thân mình trong mắt chị lại trông như vậy luôn đó. Thảo nào mỗi lần chị nhìn em là cứ giật mình.”
“…”
“Vì thế nên em mới quay lại Phòng 104. Nếu sự cân bằng của em đã bị phá vỡ, thì Thái Dương Thần Thánh có thể phục hồi lại được.”
“Nếu vậy thì tốt.”
“Và chị cũng đừng lo lắng quá.”
“Hả?”
“Bọn đó ấy mà, thật ra chẳng có gì ghê gớm đâu.”
***
Nói xong, Kain cười khì khì như thể chẳng có chuyện gì nghiêm trọng.
Gần đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Chuyện gì khiến nó có thể xem ảnh hưởng của Quỷ Thư hay Giáng Lâm là “chẳng có gì”?
Tôi không thể nào biết được chuyện đó.
Chỉ mong rằng phán đoán của nó là chính xác.
Thôi, gạt mấy suy nghĩ đó sang một bên, quay lại công việc nào.
Ở Hàn Quốc từng có một giáo phái khét tiếng, và đây là chuyện không hề đơn giản như bạn tưởng.
Quê hương yêu dấu của tôi là nước nào chứ?
Là một quốc gia vĩ đại với 20 tên Jesus tự xưng, cộng thêm Bồ Tát với Tiên tri thì lên đến hàng trăm!
Wow~ Lòng yêu nước dâng trào ghê chưa?
…
Trong một đất nước như vậy, để một tà giáo đơn lẻ lấy được tiếng tăm là không hề dễ.
Điều đó có nghĩa là, bọn chúng phải có thứ gì đó đặc biệt. Và thứ đặc biệt ấy chính là cách truyền giáo.
Bởi vì, mục tiêu chính của chúng không phải những người không theo đạo.
Sở trường của chúng là nuốt trọn cả một nhà thờ, đúng kiểu “terraforming” luôn.
Nội dung cách làm như sau:
[Terraforming – Giai đoạn 1: Chia rẽ.]
Đúng lúc đó, một tên béo xuất hiện trước mặt tôi.
“Ư, Cô Eunsol! B-bướm… bướm của tôi rốt cuộc đã đi đâu rồi?!”
***
Tên béo đang hoảng loạn trước mặt tôi được gọi là Chấp sự Park, hắn là một trong những người kết nối giáo đoàn với nhà trường.
“T-tôi không biết! Tự dưng bướm bay ra khỏi người tôi, rồi chúng biến mất hết!”
Mọi người đều đã cố hết sức để khiến trường học rơi vào hỗn loạn, nhưng đó chỉ là giai đoạn 1.
Sang tới giai đoạn 2, trừ một số ít, tất cả bắt đầu đóng vai “người bình thường bị ác ma mê hoặc”.
“Là ma quỷ! Chắc chắn là ma quỷ đã chiếm lấy trường học rồi! A a, lạy Chúa! Lạy Cha! Thánh Nữ Aurelia sẽ cứu rỗi tất cả chúng ta—”
Tôi làm bộ hoảng sợ, xen vào.
“Aurelia sao? Ý ngài là Thánh Nữ của giáo đoàn mà ngài từng nhắc đến?”
“Đúng vậy! Chẳng mấy chốc Thánh Nữ sẽ xuất hiện—”
Tôi thử chọc một câu.
“Vậy… vậy sao bây giờ Người vẫn chưa giúp chúng ta?!”
“Hả, cô Eunsol?”
“Trường học loạn thế này rồi! Các thầy cô, học sinh đều đang bị ma quỷ hành hạ! Rốt cuộc Thánh Nữ đang ở đâu, đang làm gì mà—!”
“Cô im đi không được à?!”
“…”
“…”
“Tôi xin lỗi.”
“Khụ khụ. Cô Eunsol à, tôi đã quá kích động rồi. Trước hết, chúng ta ra ngoài đã. Chắc chắn bên ngoài—”
- Rầm!
Cửa còn chưa kịp mở, đã bị bật tung, mấy giáo viên kích động tràn vào.
“Thánh Nữ rốt cuộc ở đâu?!”
“Cha ơi! Cha ơi! Người đã bỏ rơi chúng con sao?!”
“A a, trật tự sụp đổ, thế gian lâm vào tai ương—”
Dẫn đầu đoàn 15 giáo viên là Ông, vừa thấy tôi liền nở nụ cười mờ ám.
Ông đang dùng sức mạnh Phước Lành mới cường hóa gần đây – ‘Tâm Lý Đám Đông’.
“C-cái quái gì thế này?! Lũ chó chết này—!”
Tôi nắm lấy tay tên béo đang nổi giận.
“Chấp sự, xin ngài đừng la hét nữa. Trước tiên chúng ta nhập bọn đã, rồi việc thuyết phục để sau cũng được.”
“Đ-được! Được!”
***
“Aurelia đại nhân! Người ở đâu vậy?! Xin đừng bỏ rơi chúng con!”
“Xin đừng bỏ rơi chúng con!”
Đúng 10 phút gọn gàng.
Đó là thời gian mà Ông cần để “thuyết phục” tên Chấp sự béo.
Tôi quan sát từ bên cạnh, nếu mà phải nói thì Tâm Lý Đám Đông giống bản nâng cấp của ‘Giọng nói’ của Miro.
Bản chất năng lực tương tự, nhưng phạm vi rộng hơn.
Cường độ của nó có vẻ yếu hơn, nhưng nhờ vậy mà nhìn từ ngoài vào không giống với ‘siêu năng lực’ chút nào.
Nói cách khác, năng lực này có độ kín đáo trội hơn một bậc.
Có lẽ vì năng lực khá mạnh nên vẻ mặt Ông cũng có phần phấn khích.
- Tích!
Ngay lúc đó, âm báo vang lên, giai đoạn tiếp theo bắt đầu.
[Terraforming – Giai đoạn 2: Thử thách.]
“Đ-đèn tắt rồi!”
“Áaaa!”
“Ưh! Cái, cái gì thế này?!”
- Uoooo!
Ánh đèn vụt tắt một nửa, cả ngôi trường chìm trong bóng tối, âm thanh rợn người vang lên tứ phía.
Chất lỏng đỏ sẫm lan trên sàn, từ đó hiện ra một hình dáng bất tường. Là một cô bé toàn thân đen như mực.
Thoạt nhìn thì trông giống một cô gái trẻ, nhưng không ai ở đây nghĩ vậy cả.
“Ư… ưaaaa! M-ma à!”
“Thánh Nữ! Thánh Nữ! Thánh Nữ! Thánh Nữ! Thánh Nữ! Thánh Nữ! Thánh Nữ! —”
“Đức Cha trên trời, chúng con thành khẩn xin Người hãy—”
Nỗi sợ hãi nuốt chửng tất cả.
Ngay cả tôi và Ông, những người biết rõ đây là trò của Elena và Ahri, còn thấy lạnh sống lưng, nên người thường sao có thể chịu được.
- Vù!
Vì thế, khi Ahri bất ngờ lao tới, không ai định né tránh hay phản kháng.
Chỉ biết cầu nguyện, cầu nguyện không ngừng, chờ Cha và Thánh Nữ cứu rỗi—
- Xoẹt!
“Áaaaaa!”
“Ưaaaaa!”
Kim Ahri, cái con điên này, đã bảo chỉ hù dọa thôi mà, sao lại chém chết hai người luôn rồi???
Áaaa máu máu máu, nội tạng là cái quái gì vậy, động mạch hả?! Trời ơi, mình với ông còn đứng ngay đây mà dám làm trò này, áaaa cái đầu lăn kìa, lăn tới cạnh luôn—
“E-Eunsol! B-bình tĩnh!”
“Haaah!”
“Trời ơi, con nhỏ đó điên thật rồi!”
Tôi cố hít thở sâu, nhìn quanh. Địt mẹ nó động mạch còn đang phun máu về phía tôi kia kìa!
Lee Eunsol: Em nói là sẽ không giết người thật mà?!
Kim Ahri: Thế nào? Hay không?
Lee Eunsol: Em bị điên à?! Làm trò như vậy thì nói với chị trước chứ!
Kim Ahri: Không biết thì diễn mới thật.
Tức là… để mình diễn cho “chân thật”, thì nó chém chết hai giáo viên?!
Dù bọn họ có là NPC thì cũng quá đáng rồi còn gì!
“Áaaa!”
“Làm ơn… xin hãy tha mạng!”
Nhìn những giáo viên gào thét trong tuyệt vọng, tôi nghĩ:
Nếu Kain có hơi lệch lạc về mặt tinh thần, thì ngoài Quỷ Thư là nguyên nhân lớn nhất ra, nguyên nhân lớn thứ hai chính là con điên của Cục Quản Trị này đây!
Kim Miro: Giờ em ra được chưa?
Rồi rồi, bình tĩnh lại nào.
Ahri cũng lớn tuổi rồi, con nhỏ đó chắc cũng có lúc lú lẫn.
Quan trọng là chúng ta phải tiếp tục kế hoạch một cách bình tĩnh.
Vì trong phần tiếp theo, tôi cũng phải ra tay.
Lee Eunsol: Bắt đầu!
“Raaa~! Aaaa~!”
Từ cầu thang vọng xuống một giọng hát tuyệt đẹp.
Hoàn toàn đối lập với hành lang địa ngục đầy máu và nội tạng đang co giật – địt mẹ Kim Ahri!
Cô gái xé toạc bóng tối, xuất hiện.
Mái tóc bạc óng ánh buông xuống ngang hông, đôi mắt bí hiểm đỏ rực như bảo thạch, gương mặt hoàn mỹ không tì vết.
Miro. Một thiếu nữ giống tiên nữ hơn là con người.
Vẻ ngoài mang một màu trắng tinh khiết của cô bé, ở một góc độ nào đó, thậm chí còn mang vẻ thiêng liêng.
Bảo chỉ là ngoại hình thôi thì hơi quá – cái ngoại hình đó tự nó đã là khí chất rồi.
Tất nhiên, một chút thần bí là không thể thiếu.
- Tích!
“Ơ? Ơ? Đ-đèn sáng lại rồi!”
Theo âm báo, ánh đèn bật sáng trở lại.
“Áaaa!”
Cô gái đen như mực toát ra khí tức bất tường hét lên, rồi bỏ chạy.
Nhân lúc đó, tôi núp sau lưng Ông, mở trâm cài, những con bướm phát sáng huyền ảo bắt đầu bao quanh Miro.
Đây chính là Terraforming – Giai đoạn 3.
[Thay thế ong chúa]
***
Thiếu nữ linh thiêng vừa hát một bài ca tuyệt đẹp, vừa bước đi.
Mỗi bước chân của cô đi đều khiến bóng tối tan biến, tà ma gào thét bỏ chạy.
Ahri đúng là la hét rất đạt.
Một vài “kẻ vô tín” còn nhìn với ánh mắt nghi ngờ, nhưng chỉ cần Songee khẽ phẩy tay mấy lần, họ lập tức đứng nghiêm chỉnh, thành kính nhìn Miro.
Cô bé là một thiếu nữ thuần khiết, một vị thánh nữ.
Một số giáo đồ đã bắt đầu xì xào rằng Đức Cha trên trời đã ban xuống một người con gái mới.
Bọn họ không phân biệt được Thánh Nữ thật Aurelia và Thánh Nữ giả Miro thì buồn cười thật, nhưng với bọn họ thì đó là điều đương nhiên.
Vốn dĩ, chỉ có Aurelia là kẻ luôn kết nối trực tiếp với “Đấng”.
Những người còn lại chỉ cảm nhận ân huệ thần thánh gián tiếp, thông qua Thánh Nữ.
Vậy nên khi thấy một kỳ tích mới, họ chỉ có thể nghĩ: đây cũng là lựa chọn của Đấng.
Chẳng mấy chốc, hàng trăm người đi theo Miro ra sân trường.
Thánh Nữ mới mỉm cười dịu dàng, quay lại nhìn mọi người.
“Aa…! Thần linh ơi!”
“Được chứng kiến vinh quang này, chết cũng không hối tiếc—”
“Im lặng! Thánh Nữ có lời muốn nói!”
Tất cả chờ đợi khải thị mới của Thánh Nữ.
…
Chờ đợi.
…
Con nhỏ đó đang làm gì vậy?
Kim Miro: Mọi người ơi.
Lee Eunsol: ???
Kim Mooksung: Làm cái gì thế?
Kim Miro: Em quên thoại rồi.
Hai mẹ con tụi bây đúng là trời sinh một cặp hết cứu!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
