Chương 411: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ (13)
Chương 411: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ (13)
- Park Seungyub
Tôi, Park Seungyub.
Tuổi: 14.
Giới tính: Nam.
Và hôm nay, tôi đối mặt với trận chiến của đời mình.
- Kuuuoooo!
Đối thủ là con mãnh thú mạnh nhất do Mẹ Thiên Nhiên sinh ra.
Chỉ một tiếng gầm đã đủ làm rung chuyển trời đất, nó là hiện thân của bạo lực.
Nhưng ta đây là ai chứ?
Là kỳ tài võ lâm sẽ được ghi danh vào lịch sử giang hồ, được chính Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Lee Ja-seong công nhận!
Vậy nên trận này, tuyệt đối sẽ không lùi bước.
Ngay trước thời khắc quyết chiến, ký ức của hai ngày trước bỗng hiện lên.
Cái này gọi là lăng kính cuộc đời hay gì à?
***
May rất có thể là Thủy Tổ.
Không ai nói cho tôi biết, nhưng kinh nghiệm tích lũy ở Khách Sạn đã mách bảo điều đó.
Khách Sạn chọn trại trẻ mồ côi làm điểm khởi đầu của tôi chắc chắn là có lý do.
Sáng hôm sau, sau khi May tan biến như bọt nước trước mắt tôi, viện trưởng trại trẻ mồ côi lôi tôi dậy, lắc mạnh.
“Ừm… có chuyện gì—”
“Đi theo ta.”
Bà dẫn tôi xuống cầu thang đi sâu vào tầng hầm trại trẻ.
“…”
“…”
Chúng tôi đi xuống gần một tiếng đồng hồ.
Giữa chừng tôi mệt quá, phải dừng chân nghỉ mấy lần.
Lúc đó, viện trưởng hỏi:
“Con đã gặp người ấy rồi sao?”
“Nếu nói ‘người ấy’ thì tức là May ạ?”
Ánh mắt viện trưởng trở nên sắc lạnh.
“Là May-‘nim’ ấy ạ?”
“Ừ. Thế con đã nói gì?”
“Chẳng có gì đặc biệt quan trọng ạ… chỉ là trông cô ấy có vẻ hơi mệt?”
“Haiz…”
“Chúng ta đi đâu vậy ạ?”
Viện trưởng im lặng rất lâu, rồi mới lên tiếng.
“Ra ngoài.”
“Hả?”
“Con là một đứa trẻ đặc biệt. Việc con nhận ra ngài ấy đã chứng minh điều đó.”
“Nhưng—”
“Thành phố này sẽ biến những đứa trẻ đặc biệt thành bình thường.”
Có lẽ viện trưởng đang nói về thứ gọi là ‘Lý Trí Bất Khuất’ mà tôi loáng thoáng nghe được lúc mới bắt đầu.
“Hãy ra ngoài đi. Ở đó, con sẽ gặp được định mệnh của mình.”
Nói rồi, viện trưởng đưa cho tôi một chiếc ba lô khá to.
Bên trong là socola, đồ cắm trại và đủ thứ linh tinh.
“Đi theo con đường kia khoảng 200 mét sẽ gặp một con sông. Cứ men theo dòng sông mà đi lên.”
“Bao lâu ạ?”
“Một tuần?”
“Lâu vậy sao ạ?!”
“Nếu thế mà cũng không chịu nổi, thì cái ‘khí lượng’ của con chỉ có vậy thôi.”
“…”
***
Và đúng một ngày sau, tôi gặp vận mệnh của mình.
- Uooo!
Con gấu xám gầm lên, khiến toàn thân tôi dựng hết lông gáy.
“Hộc… hộc…!”
Nhớ lại xem nào.
Con người tay không thì đánh gấu kiểu gì?
Mình biết mà!
Chắc chắn mình đã từng đọc đâu đó trên mạng rồi!
Đại khái là thế này nhỉ?
Gorilla thì khó chứ gấu thì dễ!
1. Chờ con gấu đứng bằng hai chân sau rồi tấn công.
2. Cú đấm của con thú thì có thể đoán được. Né cú đấm kiểu ‘điện thoại’ đầy nghiệp dư, bằng cách cúi đầu xuống, rồi lao lên.
3. Nhanh chóng vòng ra sau lưng.
4. Bạn biết rồi đấy, tay chân của gấu ngắn, không với ra sau được.
5. Siết cổ nó cho đàng hoàng. Dù mạnh cỡ nào, cắt đường lưu thông máu lên não là nó sẽ gục.
Kiểu kiểu vậy. Tầm 30 giây là xong nhỉ?
Niềm tin tràn ngập cơ thể tôi.
--- Uoooooo!
Con gấu gầm lên lao tới. Bước 1!
Giờ chỉ cần cúi người né cú đấm—
[Vận May Nghịch Thiên kích hoạt! Vận khí vũ trụ đang phù hộ bạn!]
… Né được rồi?!
Con gấu trượt chân, khuỵu xuống!
Mình vừa cúi đầu thật à?!
Không bỏ lỡ cơ hội, tôi lao ra sau lưng nó!
“Yaaaa!”
Thấy chưa, khác biệt giữa linh trưởng và dã thú là đây!
Gấu thì làm gì được con người ở phía sau—
- Lăn rầm rầm!
“ÁÁÁÁÁÁ!”
Con gấu điên đó bắt đầu lăn người trên mặt đất luôn rồi!
Bước 4, bước 4 SAI RỒI!
Thằng chó nào viết cái bài đó ra đây coi!
“ÁÁÁÁÁÁ!”
- RẦM!
Cảm giác như ai đó vừa ném tôi thẳng xuống nền bê tông.
Cơn đau như phổi bị xé toạc, tầm nhìn mờ đi.
“L-làm ơn…!”
Không không không không! Thế này có hơi quá đáng rồi!
Chết vì tin mấy thằng lừa đảo trên mạng á?!
Trong lúc mơ hồ, tôi quơ tay loạn xạ.
Ngay khoảnh khắc ấy, máu nóng từ sâu trong tim bùng lên, chảy khắp cơ thể, dồn về đầu ngón tay.
Trong thời khắc sinh tử, ‘Linh Hồn Của Aksha’ kích hoạt.
- Kéeeeeccc!
Khi mở mắt ra, tôi nhận ra khí lực bộc phát dữ dội do Linh Hồn Aksha tạo ra đã nghiền nát cả hai mắt và não con gấu.
“…”
Thật luôn?
Ngay cả lúc tập một mình ở Khách Sạn, đối diện với bức tường, năm lần thì bốn lần chẳng có gì xảy ra.
Vậy mà vượt qua xác suất dưới 20%, Linh Hồn Aksha lại kích hoạt đúng lúc, còn trúng thẳng mắt con gấu?!
…
Nếu lúc nãy chỉ đứng yên dùng Vận May Nghịch Thiên thôi thì con gấu có lăn ra chết không nhỉ?
Thôi, nghĩ tích cực lên tí.
Đây cũng chính là thiên phú!
Nếu sư phụ nhìn thấy cảnh này, chắc cũng phải trầm trồ.
Sau đó tôi tiếp tục đi men theo bờ sông, và trong khoảng ba ngày liền không có chuyện gì đặc biệt.
Thỉnh thoảng tôi có gặp mấy con thú nhỏ, nhưng thật sự chúng chẳng đáng nhắc đến.
Và rồi tôi hiểu ra lời viện trưởng nói về “thực tại bên ngoài” là gì.
“…”
Trước mắt tôi xuất hiện một ‘Thiên Đường’ khác.
Thành phố cuối cùng của nhân loại…
Thật ra không phải thành phố cuối cùng.
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 273 (+41)
Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Ngày tháng đã đổi.
Lý Trí Bất Khuất đã nuốt chửng bao nhiêu con người trong khoảng thời gian đó?
Tôi không biết. Chỉ biết rằng lò lửa đã tắt bắt đầu ấm lên trở lại.
- Aaaa!
Thông qua cuộc trò chuyện với Thủy Tổ, tôi đã tháo gỡ được nhiều nghi vấn.
Lý do thị trưởng không dùng One More Chance cho đến lúc chết đi rất đơn giản:
Ông ta không có nó.
One More Chance, hay Thủy Tổ gọi ngắn gọn là “coin”, vốn là vật của cô ta, chỉ cho gia tộc Kadirov mượn.
Sau khi hồi quy, cô ta đã thu hồi lại coin từ tay Thị trưởng.
- Xin, xin hãy tha cho tôi!
“Chỉ Lý Trí Bất Khuất thì không đủ, nhưng nếu có thêm One More Chance, có thể kìm hãm Ma Vương ở giai đoạn hồi sinh ban đầu. Đúng vậy chứ?”
- Lũ ác ma khốn kiếp! Địa ngục đang chờ chúng mày!
Thủy Tổ lẩm bẩm với vẻ mệt mỏi tột cùng.
“Thiếu một điều quan trọng. Phải có ai đó đánh nhau với Ma Vương, ép hắn trở lại dưới lòng đất.”
“OK. Vậy giai đoạn đầu vẫn có thể dùng sức ép hắn quay về.”
“Cậu có nghe ta nói không? Ai sẽ đi đánh nhau với Ma Vương?”
“… Chắc tôi cũng phải chuẩn bị leo lên rồi.”
“Cậu nghĩ chỉ vì đang trong giai đoạn đầu Ma Vương hồi sinh, thì hắn ngang ngửa đám quái vật trên kia à?”
- Lạy Chúa! Trừng phạt lũ quái vật này đi!
Thủy Tổ không hiểu tôi định chặn Ma Vương vừa thoát khỏi xiềng xích kiểu gì.
Tôi cũng không thể giải thích về Giáng Lâm.
Rồi cuối cùng, một tia lửa yếu ớt xuất hiện trong Lý Trí Bất Khuất.
[Giáng Lâm: 1 → 0]
Bây giờ!
Ngay khoảnh khắc trước khi Lý Trí Bất Khuất phát huy toàn lực!
Bỏ lỡ thời điểm này thì không thể dùng Giáng Lâm nữa.
Làn sóng thiên giới xuyên thủng trần Thiên Đường, đổ ập xuống tôi.
Thủy Tổ sững sờ nhìn tôi.
“Cậu… rốt cuộc là—?!”
“Giờ thì hiểu tôi nói gì rồi chứ?”
***
Lần Giáng Lâm thứ tư!
Tôi từng nghĩ mình sẽ quen rồi, khi sử dụng nó nhiều lên.
Không hề.
Lần nào cũng mới mẻ.
Giác quan sắc bén không ngừng vươn ra, tham lam nuốt trọn toàn bộ thông tin của thế giới.
Bộ não yếu đuối của tôi gào thét, không thể chịu nổi cơn bão dữ liệu.
Sức mạnh như núi lửa bùng cháy trong toàn thân, khó lòng kiểm soát.
Cảm giác toàn năng tới mức chỉ cần nhúc nhích một ngón tay cũng có thể gây ra động đất quấn chặt linh hồn tôi.
Nhưng như những lần trước, đau đớn không kéo dài.
Giáng Lâm ban cho sức mạnh, đồng thời cũng ban cho khả năng chịu đựng sức mạnh đó.
Chỉ trong chưa đầy một giây.
Tôi xuyên thủng mái vòm, đứng trên Thiên Đường, nhìn xuống thành phố.
Lý Trí Bất Khuất đã hoạt động trở lại, lũ ma quái tan chảy như băng mỏng dưới ánh mặt trời.
“Ra đi. Ngươi cũng sắp không chịu nổi Lý Trí Bất Khuất rồi. Dù chưa sẵn sàng cũng phải ra thôi.”
- RẦM!
Mái vòm phía trước vỡ tung, Miro bay lên.
[Ka, In, A]
“Vẫn chưa điều khiển nổi cơ thể người cho tử tế à?”
[Ka, In, A, Ka, In, A, Ka, In, A, Ka, In, A, Ka, In, A, Ka, In, A, Ka, In, A]
“…”
Hành động ghê tởm như đang nghịch đồ chơi.
Tôi bắt đầu tự hỏi.
Trong kịch bản Phòng 206, Miro rốt cuộc là tồn tại kiểu gì?
Ban đầu tôi tưởng Miro là Thủy Tổ.
Nhưng Thủy Tổ lại xuất hiện trong thân thể một cô gái tóc ngắn màu nâu hoàn toàn khác.
Tôi không biết.
Trong lịch sử Thiên Đường được biết đến, Miro không đảm nhận vai trò to tát nào.
Tôi đã ngầm dò hỏi Thủy Tổ, nhưng ngay cả Thủy Tổ cũng không biết.
Điều đó có nghĩa là bản chất của Miro là thứ mà ngay cả Thủy Tổ, người biết phần lớn bí mật của thành phố này, cũng không hiểu.
Thông tin về Phòng 206 quá ít.
- Ầm ầm!
Cuối cùng, bàn tay của Ma Vương trồi lên, phá nát trung tâm thành phố
***
Không có nổi một giây để chần chừ.
Ngay khoảnh khắc bàn tay xuất hiện, tôi hiểu ra.
Chỉ mỗi bàn tay đó thôi, nhưng nếu để toàn bộ thân thể Ma Vương chui ra ngoài…
Dù có sức mạnh còn vượt cả Giáng Lâm, thì tôi cũng không thể thắng.
Ngay cả Đấng của Phòng 104 đích thân tới đây cũng chưa chắc làm được.
Từ bé xem phim truyện, tôi luôn tự hỏi:
Tại sao ai cũng cho đối phương cơ hội?
Đang chiến đấu sinh tử mà còn đứng nói chuyện cho đủ câu.
Đừng có để lỡ cơ hội ra đòn chí mạng vì bận chửi nhau với đối phương, hay làm mấy việc khiến người ta lộn tiết, như nói rằng “Hôm nay ta tha cho ngươi đấy!”
Tôi không đời nào làm vậy.
Đối thủ tầm cỡ này cũng không cho phép tôi thoải mái vậy được.
Nên ngay từ đầu, tôi đã dùng nước cờ mạnh nhất.
Sức mạnh lớn nhất của Giáng Lâm mà Tinh Vân Long từng dạy tôi:
Lời Nói Uy Quyền.
“Ta tuyên bố rằng, Chúa đã ban cho ngươi ba cơ hội.”
…
“Ta tuyên bố! Chúa đã ban cho ngươi ba cơ hội!”
Ê, tuyên bố hùng hồn cỡ vậy thì cũng phải có một tí phản ứng chứ!
Tại sao ‘phán quyết’ trong Lời Nói Uy Quyền lại không kích hoạt?!
Ngay khoảnh khắc tôi câm lặng vì tuyệt chiêu bị vô hiệu hóa, bàn tay của Ma Vương túm lấy tôi.
***
Thành phố đang sụp đổ.
Thành phố từng tồn tại bằng cách thiêu đốt con người đã rơi vào vực sâu.
Tôi thấy một hố đen vô tận, nơi yêu ma bò ra.
Tôi thấy ác ý đang cười nhạo mọi nỗ lực của Thị trưởng và Thiên Đường.
Máuđỏcảnhvậtthíchgióthổitratấnbấttử-
Một mớ hình ảnh hỗn loạn xé nát tâm trí—
Trong cơn điên loạn đang đay nghiến linh hồn, tôi mở Quỷ Thư ra.
Mày điên à? Quyền năng của Ma Vương đang thiêu rụi mày đấy!
Điên loạn không phải tập hợp, mà là phần bù. Điên loạn của Quỷ Thư có thể là sự cứu rỗi.
Mày đang nói gì thế? Mày là ai mà dám ngạo mạn nói thế?
Ma Vương đang lôi chúng ta về phương Bắc. Giáng Lâm không đủ sức chống lại, bị kéo lê theo. Vậy thì thêm sức mạnh Quỷ Thư vào để kéo lại về phương Nam?
Mày gọi cái thứ ảo tưởng sức mạnh đó là kế hoạch à?
Làm đại đi đồ ngu. Vẫn còn hơn là đứng yên chờ chết.
- Loạt xoạt!
Đáng kinh ngạc là tôi tỉnh lại được.
Ý thức đang tan vỡ của tôi miễn cưỡng giữ được cân bằng.
…
Đây là địa ngục sao?
Hay là nơi còn kinh khủng hơn?
Mọi thứ đều nhỏ bé, mờ nhạt.
Tôi. Giáng Lâm. Quỷ Thư.
Tất cả như ngọn nến yếu ớt tại nơi vực sâu này.
Mới lúc trước, tôi còn tưởng mình đã có sức mạnh gần như toàn năng…
Giờ dốc toàn bộ hai nguồn sức mạnh cũng chỉ đủ chống lại những xung động đang ập tới.
Xung động.
Xung động.
Xung động.
Tôi cảm nhận được vô số xung động đang trào lên như xoáy nước từ khắp mọi hướng.
Tôi thấy những con mắt đen đang ngọ nguậy dưới lòng đất.
Đó là những con mắt của Ma Vương, là ngọn lửa tà ác, tích tụ qua hàng thiên niên kỉ.
Lúc này tôi thật sự đang ngăn nó sao?
Thế này có thể gọi là chiến đấu à?
Tôi không biết.
Tôi chỉ biết chịu đựng và chịu đựng.
Không kịp dùng kỹ năng hay năng lực nào khác.
Chỉ liên tục xả sức mạnh Giáng Lâm.
Tôi nghĩ đến những ngôi sao đang cháy trong vũ trụ trống rỗng ngoài kia.
Dù có là hàng vạn năm đi nữa, thì với một ngôi sao cũng chỉ như một khoảnh khắc, nên chúng thật sự đã cháy gần như vĩnh viễn.
Thế rồi phản ứng nhiệt hạch vĩnh cửu đó có đủ làm ấm được vũ trụ không?
Nhiệt độ của vũ trụ vẫn là -270,42452°C.
Chỉ một ngôi sao nhỏ nhoi không đủ sưởi ấm vũ trụ bao la.
Tôi là ngôi sao sao. Nơi này là vũ trụ.
- ẦM—!
Một làn sóng vĩ đại làm rung chuyển thời không.
Khi bánh răng thời gian của vạn vật bắt đầu quay ngược, tôi biết cơn đau đã kết thúc.
***
[Bạn Đã Trốn Thoát Thành Công!
Việc giết thị trưởng mà không hiểu đúng vai trò của ông ta, quả thật là một sai lầm, phải không?
Cuối cùng, bạn không thể ngăn chặn sự hồi sinh của Ma Vương, và diệt vong đã cận kề.
Tuy nhiên… Giáng Lâm, đúng là Giáng Lâm.
Đó quả là một sức mạnh vô lý.
Nhưng mà, việc có được Giáng Lâm cũng là vận may và phúc phận của các bạn.
Ở Khách Sạn này, vận may cũng chính là thực lực, phải không?
Hãy ghi nhớ.
Bạn sẽ không còn lần Giáng Lâm nào nữa.
Và giờ, đã đến lúc trả nợ.
…
Bạn đã thoát khỏi lời nguyền.
Nhưng bạn cảm nhận được căn nguyền của lời nguyền vẫn còn tồn tại.
Đồng đội có người Trốn Thoát thành công! Xin chúc mừng! Do có người Trốn Thoát thành công, toàn bộ thành viên được an toàn trở về.]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
