Chương 417: Phòng 104, Phòng Nguyền Rủa – ‘Trường THPT Khách Sạn Luyện Thi Danh Tiếng’ Re (16)
Chương 417: Phòng 104, Phòng Nguyền Rủa – ‘Trường THPT Khách Sạn Luyện Thi Danh Tiếng’ Re (16)
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 281
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 104 – Phòng Nguyền Rủa: ‘Trường THPT Khách Sạn Luyện Thi Danh Tiếng’
Lời Khuyên Hiền Triết: X
- Han Kain
Đã 5 ngày trôi qua kể từ khi THPT Khách Sạn bị quậy tung như bãi chiến trường.
Tình hình thì khá giống trước đây.
Ahri và Elena cứ định kỳ lại bày ra mấy màn không khác gì phim kinh dị, thay nhau hành hạ các tín đồ của Đấng.
Dĩ nhiên, tiếng kêu gào cầu cứu vang khắp nơi, nhưng Aurelia thì vẫn im lìm, không rời khỏi chỗ ở nửa bước.
Trong lúc đó, Miro lần nào cũng dùng “thần lực” để cứu giáo đoàn khỏi tay ác quỷ. Nhờ vậy mà tôi đã nghe thấy giọng Ahri hét lên bỏ chạy chắc cũng phải mười lần.
Không cần nói cũng biết, uy tín của Miro theo đó mà tăng vùn vụt, đến mức trong giáo đoàn, cô ấy đã được xem như Thánh nữ thứ hai trên danh nghĩa.
Nói cách khác, giáo đoàn đã bắt đầu bị chia làm hai.
Đến đây thì về tổng thể vẫn nằm trong kế hoạch, nhưng…
“Không ngờ Aurelia lại án binh bất động tới mức này.”
Phản ứng của cô ta vượt ngoài dự đoán của tôi.
Tôi đoán cô ta sẽ suy sụp một hai ngày sau khi nhận ra mục đích thật sự của Chủ là giết mình, nhưng việc trốn lì trong phòng suốt 5 ngày thì đúng là khó hiểu.
Tinh thần cô ta yếu đến vậy sao?
Hệ quả là kế hoạch bên phía anh Jinchul bị lệch đi một chút.
“Ừm…”
“Có vẻ em đang lo nghĩ nhiều đấy. Ăn tạm cái sandwich đi nhé?”
“À, em cảm ơn chị.”
Mấy ngày nay, tôi ẩn náu trong khu tòa nhà cũ nhờ sự giúp đỡ của chị Eunsol và ông Mooksung.
“Chị cũng biết là kế hoạch đang bị lệch chút rồi, đúng không?”
“Ừ. Có vẻ Aurelia bị sốc nặng hơn chúng ta dự đoán. Cô ta còn không muốn ra khỏi phòng.”
“Vậy nên, em nghĩ em phải xuống thành phố ngầm một chuyến.”
“Chị sẽ chuẩn bị vật chủ cho em.”
Nói xong, chị ấy rời khỏi lớp học.
…Vật chủ à?
Nói thì đúng đấy, nhưng nghe hơi ghê.
…
…
…
“Ha ha, cô Eunsol, thật sự là Thánh nữ muốn gặp tôi sao?”
“Đúng vậy.”
- RẦM RẦM!
***
Thân phận của cơ thể tôi mới chiếm được là Chấp sự Kwon Il-hwan, nghe đồn là một nhân vật có thế lực, lâu nay vẫn phụ tá cho Aurelia—người không rành chuyện thế tục.
“Chào buổi sáng, thưa Chấp sự!”
“Chào buổi sáng.”
Nhờ vậy, tôi dễ dàng di chuyển xuống thành phố ngầm bên dưới khu tòa nhà cũ.
Nghĩ lại mới thấy, sau khi gom được một đống Di Sản rồi quay lại chinh phục một phòng ở tầng 1, mọi thứ đúng là trơn tru quá mức.
Nếu đây là phòng ở tầng 2, thì chắc chắn đã có mấy món thánh vật chuyên chống lại Nhập Thể của giáo đoàn xuất hiện từ lâu rồi.
“Chấp sự, ngài xuống đây có việc gì sao? Nếu có chuyện cần—”
“Không có gì lớn. Tôi chỉ muốn đọc lại vài bộ kinh cổ.”
“Ha ha! Quả nhiên ngài đúng là người mộ đạo—”
Những giáo đồ cầm súng cười tươi rói rồi để tôi đi qua.
“…”
Tất cả giáo đồ trong thành phố ngầm đều mang cùng một biểu cảm, giống nhau đến rợn người.
Tôi không bất ngờ vì chuyện này tôi đã từng xác nhận ở quá khứ.
Nhưng đây không phải lúc chúng tôi có thể buông lỏng cảnh giác.
Ngay từ đầu, phòng 104 không phải là phòng khó phá giải, mà là vấn đề sau khi phá giải.
Bởi vì phần thưởng, Thái Dương Thần Thánh, tự thân đã đầy nghi vấn.
Thái Dương Thần Thánh, Di Sản của phòng 104.
Rốt cuộc nó là thứ gì?
Thông tin tôi biết hiện tại không ít.
Thứ nhất, Thái Dương Thần Thánh là hóa thân của Đấng.
Thứ hai, nó chỉ xuất hiện khi giáo đoàn đứng trước nguy cơ diệt vong.
Thứ ba, chỉ khi tôi giành được Thái Dương Thần Thánh thì mục tiêu của Đấng mới hoàn thành.
Thông tin thứ ba là thứ tôi biết được ở lần thử thứ hai.
Khi đó, Đấng đã dùng đủ mọi thủ đoạn để ngăn không cho đồng đội khác giành lấy Thái Dương Thần Thánh thay tôi.
Vì sao lại thế?
Vì hắn không tự tin nuốt trọn tinh thần của người khác ngoài tôi?
…Cảm giác không đúng lắm.
Càng nghĩ về chuyện đó, đầu tôi càng đau.
Tôi mới nhận ra phòng 104 đúng là một căn phòng quái lạ đến mức nào.
Mấu chốt của nó không nằm ở quá trình phá giải, mà nằm ở Di Sản nhận được sau khi phá giải xong.
May là vẫn có manh mối.
Tiết Lộ Thiên Cơ đã chỉ rõ: hãy kiểm tra ‘thần thoại và giáo lý của giáo đoàn’.
Có lẽ, câu trả lời cho tất cả những nghi vấn tồn đọng này nằm ở đó.
Giống như mọi tổ chức tôn giáo khác, giáo đoàn của Phòng 104 cũng có nơi lưu giữ cổ kinh, mà an ninh thì chẳng nghiêm ngặt mấy.
Vì vốn dĩ kinh là thứ viết ra để ai cũng có thể đọc.
…
[25:18]
Gần nửa tiếng đọc kinh trôi qua.
“Chẳng có gì đặc biệt cả.”
Toàn mấy nội dung quen thuộc tôi đã nghe nhiều rồi.
Đấng đã chuẩn bị thiên đường bất diệt cho những kẻ trung thành.
Vì vậy đừng bám víu lấy của cải trần tục hay thân xác phàm nhân.
Nói thẳng ra thì tà giáo nào chả nói kiểu này?
Bản chất của giáo lý chẳng phải là: “Cứ chết đi là lên thiên đường, nên tiền thì dâng hết cho bọn tao” sao?
“…”
Không.
Nếu nghĩ đây là một kiểu ngụy giáo tầm thường thì bạn sẽ đi lạc hướng.
Bởi vì tôn giáo này là ‘thật’.
Tôi chỉ quen miệng gọi nó là ‘tà’ với ‘ngụy’ giáo, nhưng thực ra bọn họ đâu có phải tôn giáo giả?
Họ thờ một vị thần hàng thật, có thể thao túng các vì sao, có cả thánh nữ làm nên phép màu, sao có thể là giả được?
Nghĩ vậy, tôi bắt đầu đọc lại bộ kinh với góc nhìn khác.
“Đã chuẩn bị thiên đường bất diệt.”
Giả sử câu này là thật đi.
Đấng thật sự đã chuẩn bị một thiên đường cho các tín đồ, và ở nơi đó bọn họ có thể đạt được bất tử.
“Đừng bám víu của cải và thân xác.”
Cũng hiểu theo nghĩa đen đi.
Thiên đường là một nơi tách biệt khỏi thế giới vật chất, là một nơi không liên quan gì đến tài sản hay thân thể trên Trái Đất.
[19:27]
Vậy thì…
Ngay từ đầu, vì sao Đấng lại lập ra giáo đoàn?
Tôi đã gặp không ít Tù Nhân trong Khách Sạn, nhưng không phải ai cũng dựng lên một tôn giáo.
Vì thương hại con người phàm tục?
…Thật sự tôi không nghĩ là có chuyện như vậy.
Hay là vì có thứ gì đó hắn cần từ con người?
Tôi nhớ có minh tinh nổi tiếng từng nói trên TV: “Mục đích của tà giáo là tiền và phụ nữ.”
Nhưng mục đích của Đấng thì chắc chắn không tầm thường đến vậy.
“…”
Thiên đường bất diệt.
Sự vô nghĩa của của cải và thân xác.
Lý do một thực thể thần thánh lập ra tôn giáo.
Những tín đồ mang biểu cảm giống hệt nhau.
Và cuối cùng, lý do vì sao tôi phải là người giành được Thái Dương Thần Thánh.
Khi các mảnh ghép này nối lại, tôi đã mơ hồ nhận ra được nguyên lý của Thái Dương Thần Thánh.
Tôi đã từng gặp một thứ tương tự trong khách sạn rồi.
Có khi nào Thái Dương Thần Thánh là một dạng tồn tại giống như tranh điểm họa (pointillism)?
Hiện tại đây vẫn chỉ là giả thuyết.
Muốn chắc chắn thì cần bằng chứng.
[14:11]
Tôi nghĩ ra một nơi có thể có bằng chứng.
***
Dựa theo ký ức của lần thử thứ hai, tôi di chuyển đến đó.
Điểm đến là thánh địa của thánh địa, một nơi đặc biệt linh thiêng.
“Ừm? Chấp sự Kwon sao?”
“…”
Bốn giáo đồ trang bị vũ trang hạng nặng chặn trước mặt tôi.
Cảm giác là dù có là trụ cột của giáo đoàn thì cũng không thể vào đây.
Nơi này hẳn chỉ cho phép Thánh nữ bước chân tới.
“Tôi có thể vào không?”
“Hả? Ha ha! Chấp sự, ngài đùa hơi quá rồi đấy.”
Bằng thân phận này thì tôi không vào được nơi này.
Vậy nếu là người khác thì sao?
[05:13]
Chắc đến đây là tôi phải dừng lại thôi.
- CẠCH!
“Ơ, ơ! Chấp, chấp sự! Sao tự dưng lại rút súng—!”
“Không muốn chết thì hạ súng xuống! Ông nghĩ cầm một khẩu súng lục thì đi qua được chỗ này à?!”
Mấy tên đó đang mặc áo chống đạn, nên đạn súng lục không thể xuyên thủng được.
Chuyện đó tôi cũng biết.
- ĐOÀNG!
“Aaa! Chấp sự Kwon tự sát rồi!”
“Mau, cấp cứu!”
“Báo cho Thánh nữ!”
***
Khi quay về cơ thể mình và mở mắt ra, Ahri đang đứng ngay trước mặt.
“Tìm được gì rồi?”
“Tạm ổn.”
Tôi kể lại những thông tin và giả thuyết cho Ahri nghe.
“Giả thuyết thì thú vị đấy, nhưng nghe giống trực giác hơn là có nền tảng vững chắc.”
“Ừ.”
“Vậy phải xuống cái nơi gọi là ‘thánh địa của thánh địa’ đó một chuyến nhỉ?”
“Ừ. Nhưng nếu anh đi thì phải giết khá nhiều người.”
Không phải là tôi không giết được, nhưng nếu tùy tiện giết người ở dưới đó, Thái Dương Thần Thánh có thể sẽ xuất hiện và làm loạn.
“Em sẽ nói với Miro. Giờ cô ấy gần như là 0.9 của Thánh nữ rồi, chắc sẽ vào được.”
“Được. À mà, anh Jinchul sao rồi?”
“Chắc giờ này đã đi gặp Aurelia rồi.”
***
- Cha Jinchul
Ai cũng đang làm hết sức nhỉ?
Người thì vào vai Thánh nữ, người thì vào vai ma quỷ, người thì lại làm sát thủ tiêu diệt Thánh nữ. Ai cũng đều dễ dàng nhập vai.
Còn tôi, Cha Jinchul, đang làm gì lúc này?
…
Bị nhốt trong nhà ngục ngầm của giáo đoàn.
“Địt mẹ!”
Ai cũng vận hành trơn tru như bánh răng, sao mỗi mình tôi là trật nhịp thế này?!
Kế hoạch ban đầu đơn giản vãi ra mà!
Aurelia bị Kain đâm một nhát, tinh thần bị dao động thì kiểu gì cũng nằm liệt một hai ngày.
Đúng lúc đó, có một Thánh nữ giả do Miro đóng vai xuất hiện?
Thế thì Thánh nữ thật phải nổi giận, bật dậy đi trấn áp chứ!
Ngay khoảnh khắc đó—
Tôi chen vào, hoàn thành mục tiêu, thế là xong!
Vậy mà Aurelia lại ru rú trong phòng suốt 5 ngày, chưa hề ra ngoài.
Mẹ nó, tinh thần của cô ta yếu đến vậy à?
Cô bị sốc tới mức đó sau khi biết Đấng muốn giết cô à?
Thánh nữ cái kiểu gì thế?
Thánh nữ đúng chuẩn phải là kiểu: Đấng bảo “Con ơi, dầu sôi sẵn rồi, nhảy vào đi” là “Vâng ạ!” rồi tự bọc bột nhảy vào chảo chiên chứ?!
Thôi, coi như tôi nói hơi quá.
Nhưng dù sao thì, sau khi nghỉ ngơi 3–4 ngày cũng phải tự hợp lý hóa mọi chuyện kiểu “Đấng hẳn có một kế hoạch vĩ đại hơn, chắc chắn là Satan đã lừa mình” rồi đứng dậy chứ!
Phải có sự tôn sùng cỡ đó mới làm Thánh nữ được chứ?!
Quay lại thực tế.
Vấn đề là Aurelia không rời khỏi chỗ ở dưới lòng đất nửa bước, còn tôi thì vì muốn gặp mặt Thánh nữ mà bị nhốt vào nhà ngục.
Nhờ vậy mà một “tồn tại” đã im hơi lặng tiếng bấy lâu nay bắt đầu làm ầm lên.
[Sao ngươi cứ ngồi im thế?]
“…”
[Ngươi chỉ việc bẻ song sắt là xong mà. Mau đưa ta tới gặp Aurelia.]
“…”
Mụ phù thủy này mấy tháng nay im thin thít, dạo gần đây lại ồn ào như con nít.
Chắc vì cô ta sắp có được ‘cơ thể’ riêng nên kích động chăng?
“Nếu thích cơ thể đến vậy, ta kiếm đại cho ngươi một NPC đủ ác độc là—”
[Không.]
Cô ta từ chối trong vòng một giây.
[Ngay khoảnh khắc thấy con nhỏ Aurelia, ta đã quyết rồi. Cơ thể đó. Vừa xinh đẹp, tư chất ma pháp cao, vừa xinh đẹp, kháng hỗn mang tốt, lại vừa xinh đẹp—]
“‘Xinh đẹp’ thì biết rồi, nhưng ngươi nói 3 lần rồi đấy.”
[Ta cũng muốn có một cơ thể đẹp.]
“Đằng nào thì ngươi cũng đổi ngoại hình được mà. Thay đổi thân xác thậm chí cũng được luôn .”
Chọn đại cái xác đầu đi, rồi từ từ đổi sang cái ưng ý hơn không được à?
[Đừng nói dễ thế. Đây là chuyện cao cấp, trí tuệ của ngươi sẽ không bao giờ hiểu được.]
Thế là tôi im mồm.
Sau khi lặng lẽ suy nghĩ lại, tôi mới thấy chuyện này lố bịch tới cỡ nào.
Thân xác mà cứ như túi hàng hiệu, thích cái nào xinh, cái nào đẹp thì chui vào cái đó…
Cuộc đối thoại này phi nhân tính đến mức nghẹt thở.
Việc tôi tham gia vào nó một cách tự nhiên còn khiến tôi khó chịu hơn.
[Sao ngươi cứ ngồi im thế?]
“Ta đã nói rồi. Ta phải kiềm chế vì sợ nếu giết loạn mấy tên giáo đồ, là Thái Dương Thần Thánh sẽ thò ra và gây chuyện.”
[Vậy ngươi cứ ngồi đây mãi à?]
“Ta có tính toán riêng của mình rồi, nên là im đi.”
Chẳng lẽ tôi nằm dưới hầm ngục này không nghĩ gì thật sao?
Đương nhiên là tôi có kế hoạch để gặp Thánh nữ.
Dù Aurelia có suy sụp tinh thần đến mức nào đi nữa!
Nếu mọi thứ thuận theo kế hoạch, nhất định sẽ gặp được.
“Đợi thêm chút nữa thôi. Sắp rồi.”
Ngay lúc đó, tàn dư của Arima buông ra một câu nghe chẳng lành.
[Liệu Thánh nữ có thật sự suy sụp không?]
“…”
[Hay là –]
“Biết rồi. Ta cũng đang tính đến ‘các khả năng khác’. Đừng lo.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
