Chương 415: Phòng 104, Phòng Nguyền Rủa – ‘Trường THPT Khách Sạn Luyện Thi Danh Tiếng’ Re (14)
Chương 415: Phòng 104, Phòng Nguyền Rủa – ‘Trường THPT Khách Sạn Luyện Thi Danh Tiếng’ Re (14)
- Kim Ahri
Trước khi bước vào, có một điều bọn tôi đã nói với nhau không biết bao nhiêu lần.
Thực ra, cách phá giải Phòng 104 vô cùng đơn giản.
Điều kiện để phá giải là: tiêu diệt giáo phái tà đạo đang ẩn náu trong thành phố ngầm bên dưới tòa nhà cũ.
Lần thử đầu tiên, nghĩ đến chuyện phải đánh bại một giáo phái sở hữu lượng lớn vũ khí nóng mà tôi còn thấy rợn tóc gáy, nhưng đó là chuyện của ngày xưa rồi.
Với thực lực hiện tại của bọn tôi, cho dù có cả chục binh lính cầm súng thì cũng chẳng phải vấn đề lớn.
Thậm chí không cần phải mạo hiểm giao chiến trực tiếp.
Chỉ cần một hai người trốn ra ngoài, lôi Cục Quản Trị vào cuộc thì kiểu gì họ cũng sẽ dọn dẹp sạch sẽ.
Cách dễ hơn nữa là ám sát Aurelia, gọi Thái Dương Thần Thánh xuống là xong.
Mục đích của “Đấng” không phải duy trì căn phòng mãi mãi, kiểu như con cá voi điên ở Phòng 203.
Ngược lại, hắn khát khao việc Phòng 104 được phá giải còn hơn cả bọn tôi.
Bởi vì phần thưởng nhận được sau khi Phòng 104 biến mất – Thái Dương Thần Thánh, chính là hóa thân của hắn.
Vì thế, đối với hắn, việc Thái Dương Thần Thánh rời khỏi Phòng Nguyền Rủa chẳng khác nào một hình thức thoát thân.
Và đây chính là vấn đề lớn nhất của Phòng 104.
Không phải là nó khó phá giải, mà là phần thưởng nhận được sau khi phá giải quá đáng ngờ.
Dĩ nhiên, Elena và Mooksung cũng từng nói thế này.
***
“Ở tầng 1 thì có khi Thái Dương Thần Thánh còn tẩy não được bọn mình chứ… giờ thì chắc khó rồi nhỉ?”
“Kể cả Elena cũng đã đạt được ‘Minh Kính Chí Thủy’ rồi. Đến cỡ Kain thì chắc càng chẳng sao.”
***
Nhưng Kain thì lại phản ứng hoàn toàn khác.
***
“Có câu ‘mưa phùn thấm áo’, đúng không? Ảnh hưởng của Di Sản chắc chắn là kiểu đó.”
“Ý là… bọn mình sẽ thay đổi mà không nhận ra?”
“Chắc không đến mức vừa nhận Thái Dương Thần Thánh xong là hét lên ‘Ta không còn là Han Kain nữa, ta là Đấng, không muốn chết thì quỳ xuống!’ đâu. Nhưng mà, đến lúc hoàn hồn lại thì biết đâu Ông lại chắp tay cầu nguyện trước tôi mỗi đêm đó.”
“Khụ khụ!”
***
Ví dụ nghe mà thấy khả thi một cách khó chịu.
Cứ như thể cậu ta từng trải qua chuyện tương tự rồi vậy.
Tóm lại, vì những lý do đó, bọn tôi đã lập ra một kế hoạch khá phức tạp.
***
“Cái gì thế?!”
“Kain vừa đánh giáo viên kìa!”
“Khoan, vừa rồi là dịch chuyển tức thời à?”
“Mày nhìn nhầm rồi!”
“Gọi giáo viên mau!”
***
Lớp học lập tức biến thành một mớ hỗn loạn, giáo viên ùa tới rồi lôi Kain về khu trường cũ.
Trong cơn hỗn loạn, bọn tôi chỉ lặng lẽ chờ tín hiệu của Kain.
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 275
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 104 – Phòng Nguyền Rủa: ‘Trường THPT Khách Sạn Luyện Thi Danh Tiếng’
Lời Khuyên Hiền Triết: X
- Han Kain
“Giới trẻ hiện nay đúng là hết nói nổi!”
“…”
“Thầy giáo mới mắng có tí thôi mà đã vung tay vung chân hả? Cậu có bình thường không thế?!”
“…”
Tôi từng nghĩ hay là xử lý luôn giáo viên dẫn đường rồi tự đi tới tòa nhà cũ cho nhanh, nhưng không muốn làm mọi thứ rối thêm nên đành nhẫn nhịn.
May là tòa nhà cũ cũng không xa lắm.
“Tôi dẫn nó tới rồi!”
“Ra ngoài đi.”
Aurelia đã chờ sẵn ở đó.
Không biết Đấng có ban khải thị hay tiên tri báo mộng gì cho cô ta không nhỉ?
Nghĩ vậy nên tôi hỏi thẳng.
“Vậy, Đức Cha của cô đã nói gì?”
Aurelia lộ ra biểu cảm khó tả.
“… Người nói rằng, ‘Con đã chấm dứt lang thang chưa?’.”
Trong tai tôi, câu đó tự động được dịch thành:
‘Thằng ngu, mày đã sẵn sàng dập đầu trước mặt tao chưa?’
“Thưa Đức Cha. Con đã dùng cạn toàn bộ sức mạnh mà Người ban cho. Nhưng thử thách phía trước vẫn vô cùng nặng nề, con thật sự cần Người giúp đỡ.”
Tôi đáp như vậy.
‘Chết tiệt, Giáng Lâm đã dùng hết rồi mà Phòng Nguyền Rủa vẫn còn. Chắc là phải kiếm thêm Di Sản, nên là giúp bố mày với.’
“Đức Cha nói rằng—”
“Tôi nghĩ câu mở đầu đó giờ cô bỏ đi cũng được rồi.”
“… Thái độ ngạo mạn trước đây của con đâu rồi?”
‘Thằng khốn, lần trước còn bấm Nút Trốn Thoát rồi bảo giữa chúng ta còn gì nữa đâu cơ mà?’
“Trước thử thách, con đã nhận ra mình yếu đuối đến nhường nào. Thưa Đức Cha, người có thể tha thứ cho đứa con đầy tội lỗi này không?”
‘Ê ê, chuyện cũ cho qua đi, nể mặt nhau chút được không?’
“Con trai à, dáng vẻ của con thật đáng thương. Nhưng dù con cái có phạm sai lầm, có lúc hỗn xược, thì cha mẹ vẫn luôn chờ đợi sự sám hối. ”
‘Thằng oắt con. Dập đầu một cái coi.’
- Rầm!
Tôi lập tức quỳ xuống trước mặt Aurelia.
“Thưa Đức Cha, con xin sám hối vì tội lỗi trong quá khứ. Xin hãy cho con một cơ hội nữa.”
‘Thế này đã đủ chưa? Này nhé, đừng làm căng nữa, chỉ tổ làm cả hai mệt hơn.’
“Oán hận cũng như mực rơi xuống dòng nước chảy, chuyện cũ đã trôi qua. Con trai à, việc con cầu xin lòng khoan dung khiến ta rất vui. Giờ con có nguyện theo ta không?”
‘Ta sẽ nhắm mắt bỏ qua.’
“Tất nhiên rồi ạ. Chỉ là, sức mạnh Người ban trước đó con đã dùng hết. Có lẽ Người khó trực tiếp ra tay, để con tự xử lý được chứ?”
‘Giáng Lâm cạn rồi. Lần này vì ngươi không tiện ra mặt, để bọn ta tự tay tiêu diệt giáo phái.’
“Cứ làm đi.”
“Có vẻ chúng ta phải lấy mạng ‘cô ta’ trước tiên. Không sao chứ?”
‘Ta sẽ giết Aurelia trước.’
“Ta cho phép.”
‘Giết đi.’
Nói chuyện một hồi mà tôi bật cười thành tiếng.
Cuộc đối thoại là giữa tôi và Đấng – hay Thái Dương Thần Thánh – nhưng Aurelia thì rõ ràng đang đứng ngay trước mặt.
Trước mặt cô ta, bọn tôi công khai nói chuyện kiểu:
‘Muốn phá giải Phòng 104 thì phải tiêu diệt giáo phái, nên bọn ta sẽ giết Aurelia.’
‘Ừ. Giết đi.’
Thế mà Aurelia chẳng hiểu gì cả.
Cô ta chỉ nghĩ vị thần mình phụng sự cả đời đang vạch ra một kế hoạch thâm sâu khó lường, rồi truyền đạt lại ý chỉ đó cho tôi.
“…?”
Khi tôi nhìn chằm chằm vào mặt, Aurelia nghiêng đầu như hỏi ‘sao vậy?’.
Kết luận tôi rút ra từ toàn bộ thông tin đã thu thập được tới giờ:
Thái Dương Thần Thánh chỉ xuất hiện khi giáo phái rơi vào nguy cơ diệt vong.
Nói cách khác, khi giáo phái vẫn ổn, Đấng chỉ có thể can thiệp gián tiếp thông qua ‘Thánh Nữ’.
Vậy thì…
- Xoẹt!
“Cậu Kain? Thanh kiếm đó là gì?”
Chỉ cần tiêu diệt riêng người phụ nữ này, trong khi giáo phái vẫn bình yên, Đấng sẽ không ngờ rằng hắn chẳng còn cách nào để can thiệp.
- Xoẹt!
Con dao găm mang theo từ Khách Ssạn lướt qua cổ Thánh Nữ trong nháy mắt.
“Áaaa! T-tự dưng cái gì—!”
Tôi cố tình chậm nhịp tấn công, nói rành rọt.
“Aurelia, cô không nghe sao? Đức Cha đã ra lệnh lấy mạng cô.”
“V-vô lý—!”
“Nếu không tin tôi, thì thử cầu xin Đức Cha tha mạng xem.”
- Xoẹt!
Con dao lại bay tới. Aurelia hoảng loạn lăn lộn dưới đất.
Những nhát chém liên tiếp rạch qua thân trên của Thánh Nữ.
Nhưng không có vết thương nào chí mạng.
“Áaaa! Đức Cha! Đức Cha ơi!”
Thánh Nữ với vẻ mặt tuyệt vọng, không ngừng cầu xin Đấng.
Hoàn hồn lại cô ta mới thấy, áo đã rách phân nửa, người nhuốm đầy máu vì bị đâm chém.
Cộng thêm vòng một quyến rũ khiến người ta phải lồi cả mắt ra —
… Thôi, tỉnh táo lại nào.
Dù sao thì ánh mắt Aurelia lúc này đã tràn ngập tuyệt vọng, sau khi bị tôi hành hạ chỉ trong thời gian ngắn như vậy.
“Có vẻ Đức Cha không ban sức mạnh cho cô nhỉ.”
“Hức!”
“Cô bị ngu à? Cuộc đối thoại ban nãy, sự bất lực bây giờ. Cô không hiểu sao? Nếu cô thực sự là con gái trung thành, thì phải ngoan ngoãn cởi đồ, đưa cổ ra chứ.”
“S-sao lại phải cởi đồ?!”
“… Thôi khỏi cởi đi. Ý tôi là, ngoan ngoãn mà chết đi!”
Tôi nghĩ trong khi đang tiến lại gần Thánh Nữ đang bê bết máu nằm dưới đất.
Khi vị thần cô ta thờ phụng cả đời ra lệnh ‘chết vì ta’, thì cô ta sẽ phản ứng thế nào?
Câu trả lời tôi đã biết từ lần thử thứ hai.
Trong ánh mắt tuyệt vọng của Aurelia lóe lên tia lửa.
“Yaaa!”
- Bốp!
Thánh Nữ đang nằm bỗng duỗi thẳng chân ra đá tôi.
Đúng lúc tôi chuẩn bị ngã sõng soài xuống đất cho thật kêu, tiếng giáo đồ từ thành phố ngầm vọng tới.
“Aurelia đại nhân! Có chuyện gì vậy?!”
Nghe tiếng bước chân của các tín đồ kéo tới, Aurelia lấy lại khí thế, trừng mắt nhìn tôi.
“Đồ, đồ ác độc! Ta nhất định—”
Thế là đủ rồi!
“Tạm biệt nha~!”
Tôi lập tức bật dậy, chạy ra ngoài tòa nhà cũ, vừa chạy vừa nghĩ:
Giờ thì Aurelia đã hiểu rồi, rằng Đức Cha của cô ta sẵn sàng giết cô ta để đạt được mục đích.
Tôi đã gieo mầm mống của sự nghi ngờ vào lòng Thánh Nữ.
***
- Kim Mooksung
Han Kain: Bây giờ!
Tín hiệu được gửi tới.
Ngay sau đó, tiếng động ầm ĩ vang lên khắp nơi.
- Rầm rầm!
“Áaaa! T-thầy Cha, thầy Cha ơi! Tự dưng thế này là sao—!”
Cha Jinchul bắt đầu đập phá kho đồ không chút thương tiếc.
“Bướm! Là bướm! Tự nhiên đầy bướm—!”
“Á! Bị bướm chạm vào là người ta ngã xuống kìa!”
“Th-thầy ơi, rốt cuộc thầy bị sao vậy?!”
Eunsol đã dùng ‘Hồ Điệp Mộng’, dọa cho giáo viên phòng hành chính chạy tán loạn.
Bọn trẻ tiến triển ổn chứ?
Tôi lên tầng trên và đi dọc hành lang để quan sát, trông có vẻ ổn.
Songee chỉ cần phẩy tay là bọn trẻ tự lao vào đấm nhau, Seungyub thì lấy ghế đập nát cửa sổ.
Còn Ahri thì…
“Thế nào? Tôi có đẹp không?”
“Ơ, đẹp vãi luôn!”
“Iyaaa!”
“Vết đỏ bên miệng là cô tự vẽ à?”
“… Aiss, chết tiệt!”
Xem Ahri bày trò mà tôi cạn lời.
Có vẻ cô ta định bắt chước truyền thuyết Khẩu Liệt Nữ để dọa bọn trẻ, nhưng…
Nói thật thì xinh quá, giả ma không nổi.
Chỉ vì vẽ hai vệt đỏ bên miệng thì cũng đâu thể khiến bản thân giống quái vật.
Thế là Ahri đổi sang dùng vũ lực đánh bọn trẻ.
“Ahri, gu của cô cũng lạ thật đấy...”
Dù sao thì, chỉ trong chốc lát, cả trường đã loạn thành một nồi cháo.
Giờ thì cũng đến lượt tôi—
“Tròn tròn xoay vòng!”
“Tròn tròn xoay vòng!”
“Vừa xoay vừa nhảy nào!”
“Vỗ tay theo nhịp!”
“Hát vang lên!”
Bỗng nhiên hàng chục đứa trẻ vừa hát vừa lao ra khỏi lớp.
Thắc mắc là ai làm, nhìn lên phía trước thì thấy Miro đang cười toe toét.
Có vẻ con bé đã dùng ‘giọng nói’ độc đáo để mê hoặc bọn trẻ.
Chẳng mấy chốc, Miro dẫn bọn trẻ ra sân, chơi “Tròn tròn xoay vòng”.
“Hừm. Gu của Miro coi bộ còn đỡ hơn Ahri.”
“Ê, câu đó hơi khó nghe đấy.”
Ahri đã đứng cạnh tôi từ lúc nào, mang theo vẻ mặt chán chường.
“Cỡ này thì đám lãnh đạo giáo phái chắc cũng đang nghĩ là có ác ma xâm lăng rồi nhỉ?”
Ahri gật đầu.
“Ừ~ chắc giờ bọn chúng đang quỳ gối cầu nguyện ‘Đấng ơi~ Đấng ơi~’ đó.”
Nếu là bình thường, mấy chuyện dị thường thế này xảy ra thì Aurelia đã ra mặt rồi.
Giờ thì sẽ thế nào đây?
Nếu Kain xử lý ổn, nội tâm Aurelia chắc sẽ đang rơi vào hỗn loạn …
Nhưng Phòng Nguyền Rủa thì lúc nào cũng có biến số, không dám chắc được.
Dù sao thì, tôi đoán cũng đến lúc làm việc của mình rồi.
“Tiền bối, tôi xuống trước đây.”
“Tiền bối cái gì… bình thường ông có gọi tôi như thế bao giờ đâu.”
“Lần sau đừng có giả làm Khẩu Liệt Nữ nhạt nhẽo đó nữa, thử làm ma cà rồng xem!”
- Bốp!
Ahri ném một quả bóng trúng vào gáy tôi.
***
Khi quay lại phòng hành chính, hàng chục giáo viên đã rơi vào hỗn loạn.
Trong tình cảnh này, vài giáo viên có liên hệ trực tiếp với giáo phái tụ tập lại với nhau.
Đến lúc kiểm soát mấy tên này rồi.
[Tâm Lý Đám Đông Kích Hoạt!]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Ê... Ê lần 2....