Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Chương 401-500 - Chương 413: Vinh Quang Và Siêu Việt (2) Fin

Chương 413: Vinh Quang Và Siêu Việt (2) Fin

Chương 413: Vinh Quang Và Siêu Việt (2) Fin

- Han Kain 

“Kain à. Ờ thì… tớ có chuyện muốn nói.”

“…”

Phải thừa nhận một điều.

Lâu rồi mới gặp lại Gayoung, tim tôi có hơi đập nhanh thật.

“Hồi trước… chuyện đó… tớ xin lỗi. Sau này tớ cũng nhiều lần muốn liên lạc lại, nhưng không hiểu sao cứ thấy ngại.”

“Ng, ngại á…?”

“Kain à. Tớ… tớ với cậu…!”

“…”

“Tớ với cậu… hẹn hò—”

“Áaaa! Tớ, tớ không nghe nổi nữa!”

“Hể?”

Tôi quay đầu bỏ chạy, không thèm ngoái lại!

Đệt! Rốt cuộc là muốn cho tôi xem cái gì thế này?!

Cảnh Gayoung tỏ tình rồi bọn tôi yêu nhau à?

Vừa chạy dọc theo vỉa hè vừa chửi thề không ngớt, thì Khải Thị tỏ vẻ khó hiểu.

[Cảnh hạnh phúc vừa mới bắt đầu mà, sao ngươi lại bỏ chạy?]

“Hạnh phúc cái con mẹ gì! Nó còn chẳng phải Gayoung thật, thì có ý nghĩa đéo gì—”

[Dĩ nhiên, cảnh tượng hiện tại chỉ là ảo ảnh. Nhưng một ảo tưởng có thể trở thành hiện thực thì không còn đơn thuần là giấc mơ nữa.]

Ảo tưởng có thể thành hiện thực.

Vinh quang vô hạn mà hắn ra đặt trước mắt tôi.

Tôi biết rõ ý đồ của Khải Thị. Vì hắn vốn chẳng hề che giấu.

Đây chỉ là phần nối tiếp của những lời tôi từng nghe từ Con Cú.

[Tinh thần con người giống như nước đựng trong một cái bình.]

“…”

[Trong đó đã bị pha quá nhiều mực đen mang sức mạnh Ma (). Nhưng điều đó chưa hẳn là xấu. Trong mực đen ấy có ẩn chứa trí tuệ vĩ đại.]

“…”

[Vậy ngươi phải đối phó thế nào? Con Cú đã dạy ngươi rồi.]

Cách thứ nhất là ôm trọn nhân tính vĩnh viễn không đổi thay.

Con Cú gọi cách này là “đóng băng nước”.

Ahri chính là trạng thái đó.

Em ấy sinh ra đã mang trong mình tình yêu dành cho Miro—một tình yêu vĩnh viễn không tan chảy.

Con đường này, tôi rất khó làm theo.

Cách thứ hai là đạt được một sức mạnh có phương hướng khác với Quỷ Thư.

Con Cú gọi đây là “đổ mực trắng vào”.

[Cấp độ của Thái Dương Thần Thánh không hề thua kém Quỷ Thư… Vinh quang của Đấng sẽ khiến ngươi tỏa sáng.]

“… Ừ, ta hiểu ngươi định nói gì rồi. Nhưng chuyện đó thì liên quan mẹ gì đến việc Gayoung tỏ tình với ta?”

[Thời gian đã trôi qua, sự nuối tiếc về mối tình đầu không thành. Vinh quang của Đấng chính là thứ có thể khiến ngay cả những điều đó cũng trở thành hiện thực—]

“Đệt! Thằng chó này! Mày định làm tao xấu hổ để làm lung lay tinh thần tao đúng không? Mấy trò rẻ tiền kiểu này mà—”

[Ngươi hiểu lầm rồi. Nếu đó là mục đích, ta đã cho ngươi xem thứ khác.]

- Ting!

“…”

Ngay khoảnh khắc nghe thấy âm thanh đó, hơi thở của tôi nghẹt lại trong họng.

Bởi vì trong tình huống này, chỉ có đúng một tin nhắn KakaoTalk có thể xuất hiện.

- Ting!

“Không phải chứ…?”

Ê~! Không thể nào!

Dù thằng Khải Thị này có vô nhân tính cỡ nào đi nữa, thì cũng không đến mức đó đâu nhỉ?

Hai tay run bần bật, tôi mở cửa sổ KakaoTalk trên điện thoại.

“Á!!”

Áaaa! Áaaa! Áaa! Áaaa! Áaaa! Áaaa! Áaaa! Áaaa! Áaaa! Áaaa! Áaaa! Áaaa! Áaaa!

Muốn chết. Muốn chết. Muốn chết. Muốn chết. Muốn chết. Muốn chết. Muốn chết. Muốn chết. Muốn chết. Muốn chết. Muốn chết.

Không phải đùa đâu, tôi thật sự muốn tự tử!

Nỗi tuyệt vọng lúc này, hoàn toàn không thể diễn tả bằng vài lời.

Nếu nói quá lên thì cũng phải ngang với cảm giác khi chạm trán Tù Nhân trong Phòng Nguyền Rủa.

Một ký ức mà tôi muốn vo tròn, nhét sâu trong đầu rồi quên sạch cả đời!

Cái tin nhắn KakaoTalk tỏ tình kinh hoàng hồi cấp hai tôi gửi cho Gayoung!

Cái đó mà… không phải chỉ mình tôi biết sao?!

[Nói cho chính xác thì ta cũng không phải người khác—]

“Áaaaaa!”

Trong trạng thái nửa phát điên, tôi dùng sức mạnh Quỷ Thư xé toạc giấc mơ.

Chính xác hơn là tôi định xé.

Nếu ngay trước đó không có ai túm lấy tay tôi thì đã xé thật rồi.

- Chộp!

“…”

Hắn xuất hiện, bóng tối trùm kín người hắn.

Hắn là một tồn tại quen thuộc hơn Khải Thị rất nhiều.

Một tồn tại thức tỉnh cùng khoảnh khắc tôi đạt được Quỷ Thư.

Và là kẻ đã được hoàn thiện qua quãng thời gian dài đằng đẵng ở Phòng 203.

Âm thanh đầu tiên tôi nghe thấy… là tiếng cười.

“Ha ha ha ha! Đ, đệt, buồn cười vãi lòn ý!”

“…”

“Không, không phải chứ! Thằng Khải Thị kia đúng là điên nặng rồi còn gì?”

“…”

“Kain à, mày cũng mơ hồ hiểu rồi đúng không? Thằng đó thật ra không có ý trêu hay hành hạ mày đâu.”

“… Tao biết.”

“Nó nghiêm túc đấy! Nó bảo sẽ cho mày xem ‘viễn cảnh hạnh phúc’, và đối với nó thì cái này chính là hạnh phúc!”

“Vì nó thiếu hiểu biết về con người.”

“Chuẩn rồi! Nó muốn cho mày thấy cái vẻ đẹp cổ tích kiểu ‘ngay cả mối tình không thành cũng có thể thực hiện được’, rồi làm ra cái trò ngu học này. Ha! Chứ tao mà là nó thì tao cho mày ghép đôi luôn với Elena, Ahri, Miro, cả Songee nữa—”

“Làm ơn im mồm đi.”

“Rồi rồi, im. Tao im.”

“…”

“Nhưng mà công nhận nhé, cái tin nhắn KakaoTalk này đúng là đi vào lòng đất thật. Nghiêm túc đấy, lúc gửi nó mày nghĩ cái quái gì vậy?”

Số sinh vật biết bí mật đen tối nhất đời tôi đã tăng lên thành ba.

“Đã thế lại còn bảo là Cá Tháng Tư nữa chứ, vãi đái thật. Thằng đéo nào dạy mày mấy cái đó vậy?”

Hay là đẩy thằng này xuống gầm xe tải luôn cho rồi?

Dù gì cũng là thế giới tâm tưởng, chắc cũng chả có ý nghĩa gì.

“Không được rồi. Tao cũng định cho mày xem một thứ, nhưng có việc còn gấp hơn.”

“… Việc gấp?”

“Như mày biết đấy, tao không hẳn là một tồn tại khác với mày. Kain ánh sáng, Kain bóng tối, Kain con người—mấy cái phân biệt đó đều vô nghĩa cả.”

“…”

“Cho nên tình huống hiện tại, thực chất chỉ là một người, Han Kain, đang suy nghĩ xem mình nên đi theo hướng nào.”

“…”

“Vì vậy tao muốn cho mày thấy con đường của ‘Siêu Việt’. Nhưng nghĩ lại thì, việc tao sắp làm cũng tương tự thôi.”

“Tương tự chỗ nào?”

“Siêu việt là gì?”

“Hả?”

“Không phải thế giới này định nghĩa ta, mà bản thân ta định nghĩa thế giới. Đó chẳng phải là siêu việt sao?”

“Mày đang nói nhảm cái quái gì—”

“Tao sẽ cho mày xem. Coi như một liệu pháp tâm lý đi.”

***

Việc tôi sắp làm từ giờ phút này có lý do cực kỳ logic và hợp lý.

Trong ký ức của tôi, những chuyện liên quan đến Gayoung là một dạng sang chấn tâm lý.

Chỉ là bình thường không bị kích thích nên tôi quên mất, và sống tiếp mà thôi.

Như vừa nãy đã thấy, chỉ cần ai đó chọc vào, thì đau khủng khiếp!

[Chuyện đó thì liên quan gì đến hành động kỳ quái hiện tại?]

“Mày có thôi lải nhải không?”

Vết thương tinh thần và vết thương thể xác thực ra chẳng khác nhau mấy.

Đều đau, đều là điểm yếu, và đều cần phải chữa lành.

Cho nên việc này là bắt buộc.

Tôi nhìn Gayoung, đôi mắt cô ấy lấp lánh, tràn đầy mong đợi, rồi hạ quyết tâm.

“K, Kain à! Chuyện lúc nãy tớ nói… cậu nghĩ sao? Tớ… tớ thì….”

Tôi đáp lại bằng giọng dứt khoát, không hề do dự.

“Xin lỗi.”

Đôi mắt của mỹ nhân hạng A của tỉnh trợn tròn, miệng hé ra mà không thốt nổi lời nào.

“Gayoung à, thật ra tớ có bạn gái rồi.”

Đúng bài luôn~!

“C, cậu chưa từng nói mà!”

“À, vì tớ không nói với người khác nên cậu không biết thôi. Đây, ảnh chụp trước đây này—”

Tôi đưa ra một tấm ảnh chụp chung với Ahri đang cười hạnh phúc.

Dĩ nhiên bức ảnh đó là bịa đặt.

Dù gì cũng là thế giới tưởng tượng, có gì mà không làm được?

“Hức… hức!”

Sướng rơn!

Ngay khoảnh khắc khóe miệng tôi cong lên đầy khoái chí, Khải Thị không nhịn được chen vào.

[Việc này thì liên quan gì đến ‘giải tỏa sang chấn’ chứ?]

Như chờ sẵn từ trước, cậu thiếu niên bên cạnh cười khì khì nói.

“Này, này! Kệ mẹ thằng ngu đó đi. Làm thêm lần nữa đi.”

“Lần nữa?”

“Lần nữa chứ sao! Này, mày nghĩ một lần là khỏi bệnh à?”

Bản ngã của Quỷ Thư đã nói vậy thì tôi đành nghe theo.

Dù sao đây cũng là quá trình chữa lành vết thương lòng của mình!

[…]

***

Cứ như vậy, tôi đá Gayoung trong ảo ảnh tới ba lần. Ở quán cà phê, trong khuôn viên đại học, và trên sân trường cấp ba.

Làm chuyện ấy vài lần thì tôi chợt nhớ đến chuyện hồi trước Miro tỏ tình với tôi, xong lại quay ra bảo “Là tôi đá cậu!” một cách rất ngang ngược.

Lúc đó tôi thấy đúng là ngu ngốc thật, nhưng không ngờ trò này lại có hiệu quả.

Và rồi, khoảnh khắc quan trọng nhất đã đến.

- Ực!

Tôi nuốt nước bọt, nhìn về phía hắn.

Hắn đang dồn hết tâm huyết can thiệp vào “hình ảnh”, đây là bước quan trọng nhất trong toàn bộ “liệu trình”.

“Ổn chứ mậy?”

“Tao đang tập trung, nên đừng làm phiền.”

Bình thường hắn cứ mở miệng là đùa cợt, vậy mà giờ thì nghiêm túc đến lạ, ngay cả giọng nói cũng khác hẳn.

“Như mày biết rồi đấy, đây không phải chỉnh sửa hình ảnh đơn thuần. Tao đang thao tác trực tiếp lên ký ức trong đầu chúng ta.”

“Hít—!”

“Chuyện này chỉ làm được vì đây là thế giới tâm tưởng thôi. Á!”

“Á?”

“X, xong rồi!”

Ngay khi bản ngã Quỷ Thư lộ vẻ mặt vui mừng, hình ảnh trong đầu tôi bị thay thế.

“Phù… được rồi. Mọi sự thật đã bị chôn vùi trong lịch sử. Tao từ trước đến nay chưa từng bị đá—”

Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.

“Nói gì thế? Bị đá cái gì? À, mày đang nói chuyện mày ‘đá’ Gayoung hả?”

Khoảnh khắc sang chấn chiếm giữ góc tâm trí tôi suốt bao năm tan chảy, có kẻ lẩm bẩm.

[Ta vốn định nhẫn nhịn, nhưng vẫn phải hỏi. Chuyện này thì liên quan gì đến ‘siêu việt’?]

“…”

[Là Ma () đã nhuốm màu ngươi? Hay là… chính ngươi đã nhuốm màu Ma ()?]

Giấc mơ kỳ quái ấy kết thúc như vậy.

***

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 274

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Hành Lang

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

Vừa ra ngoài, mấy đồng đội mắt đỏ hoe như thỏ đã vây lại.

“Ơ, ơ? Thế nào rồi?”

Elena với vẻ mặt lo lắng nắm lấy vai tôi, còn Ahri thì quan sát tôi rất kỹ.

Miro thì trông như đã khóc mấy lần rồi.

“… Hả?”

Thế nào á?

Tôi đột nhiên không biết nói gì.

Songee trợn to mắt.

“Oppa! Đấng? Hay Khải Thị? Anh nói là sẽ đi nói chuyện với mấy tồn tại đó mà? Ahri nghe thấy vậy.”

“…”

À nghĩ lại thì đúng là như vậy rồi nhỉ?

“Th, thì có cái gọi là Khải Thị—một dạng bán nhân cách do Đấng tạo ra ấy. Anh nói chuyện với nó rồi.”

“Anh đã nói chuyện gì?”

“C, cũng không có gì to tát. Đại khái là thảo luận nghiêm túc về hướng đi tương lai của anh.”

Ahri nghiêng đầu.

“Sao anh nói lắp bắp nhiều thế?”

“A, anh hơi bất ngờ thôi. Mọi người tụ tập đông đủ thế này mà.”

“Thì tại anh đột nhiên ngã gục xuống rồi ngủ mê man mà.”

“Dù sao thì… cũng không tệ. Anh đã hiểu rõ hơn về ý nghĩa của Giáng Lâm và Thái Dương Thần Thánh. Và…”

“Và?”

“Có một chút trưởng thành về mặt tinh thần.”

“Trưởng thành tinh thần?”

Mọi người đều nghiêng đầu, không hiểu.

“Không có gì đặc biệt đâu, nhưng có lẽ là anh đã trút bỏ được một chút mặc cảm tội lỗi hồi nhỏ ấy.”

Thật sự đó không phải chuyện gì lớn.

Thế nên chúng tôi vừa uống nước ở bàn trà vừa nói chuyện thoải mái.

“Hồi năm ba sơ trung thì phải? Có một bạn nữ tên Gayoung từng tỏ tình với em.”

“Áaaa! R, rồi sao nữa?!”

Vừa nghe đến chuyện tỏ tình, Miro đã đỏ mặt hét lên, còn anh Jinchul thì đã đập bàn cười hô hố.

“À, cũng chẳng có gì. Vì vài lý do nên em bảo là không thể quen nhau được. Rồi cô bé đó bị tổn thương khá nặng—”

“Đệt! Thằng Han Kain này, từ hồi cấp hai đã thế rồi à?”

“Uwaa… Kain-hyung đúng là khiến người ta ghen tị…”

“Seungyub.”

“Ô-ông ạ?”

“Sau này ông chắc chắn sẽ giới thiệu cho mày một đứa nhóc bằng tuổi, đừng lo.”

“Hức!”

“Ha ha, thưa bác, chẳng phải Seungyub sẽ gặp được nhân duyên ngay tại Khách Sạn sao?”

“Thế thì bản thân chuyện đấy cũng đã là vấn đề rồi đó…”

“Ha ha ha!”

Không khí rộn ràng, vui vẻ.

Với những con người sống hối hả, chẳng phải đặt lưng xuống giường là ngủ ngay cũng được coi như một loại năng lực sao?

Giống như vậy, giữa những thử thách, chúng tôi luôn cố gắng tìm lấy dù chỉ một chút hạnh phúc.

Đó là con đường của chúng tôi.

Chiều tối, cuối cùng cũng đến lúc đối mặt với căn phòng đã bị bỏ ngỏ suốt một thời gian dài.

Ngày mai, chúng tôi sẽ đến Phòng 104.

Tất cả Lời Khuyên cũng được dồn hết cho Phòng 104.

“…”

Ngay trước khi ngủ, một thắc mắc rất nhỏ chợt lóe lên.

Tại sao chuyện mình từ chối Gayoung lại được mình ghi nhớ suốt bao năm, như thể một sang chấn tâm lý?

Tôi không biết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Note: Bôi đậm = Kain ánh sáng (do đấng tạo nên), gạch chân = Kain Quỷ Thư