Thiếu nữ tóc trắng mắt đỏ rất nghiêm túc trong việc báo thù.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 178

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Quyển 2: Vượt qua ranh giới lồng giam - GO BEYOND THE CAGE - Chương giữa) Kẻ không tên sao gánh nổi vương miện để lại? (Phần 4)

Chương giữa) Kẻ không tên sao gánh nổi vương miện để lại? (Phần 4)

Những chuyện sau đó, trong ký ức của Shardo chỉ còn là những mảnh vỡ vụn.

Cô nhớ mình đã dùng dải lụa thấm đẫm máu của Ashlia để che mũi miệng, lao vào biển lửa.

Cô nhớ khoảnh khắc mình thoát khỏi vòng xoáy của ngọn lửa, cũng là lúc gặp được Reyn đang từ Trung Đình hối hả chạy về.

Cô còn nhớ, ngay khi Reyn định lao vào đám cháy, tòa tháp nhọn cao vút đã đổ sụp dưới sức nóng kinh người. Cả giáo đường hóa thành một đống đổ nát chìm trong hỏa ngục, nuốt chửng mọi sinh linh.

Lửa, ngọn lửa ngút trời.

Trên con đường cùng Reyn tháo chạy về phía bức tường Percipience, cô lại một lần nữa nhìn thấy thi thể của Hoàng hậu Celica - vị Hoàng hậu cao quý nhã nhặn ngày nào giờ đây bị lột trần, bị đóng đinh trên cây thập giá tại đại lộ Trung Đình để thị chúng.

Họ nói rằng, cái chết của Celica là do Chính phủ Vương quốc phản bội gây ra, là một cuộc chính biến do Ashlia Yard Percipience phát động nhằm mưu đồ đoạt vị.

Và trên đài cao diễn thuyết đó, Shardo nhìn thấy Georgeson — lão dường như đã già đi hàng chục tuổi chỉ sau một đêm, nhưng dù vậy, lão vẫn đang gieo rắc những lời dối trá đó. Lão vốn là đại tướng quân bên cạnh [Tiến Kích Vương], ai mà không tin lời lão cơ chứ?

Những kẻ cướp ngôi đã bước lên ngai vàng.

Khi đi ngang qua cây thập giá, Shardo thấy nắm đấm siết chặt của Reyn, cô thấy những giọt lệ chảy dài nơi khóe mắt vị Ngự tiền hộ vệ, thấy cả những vệt máu rướm ra từ lòng bàn tay anh.

"Mẹ kiếp!"

Trong phòng họp tại số 31 phố Pixie, Reyn đấm mạnh một cú xuống bàn, lập tức khiến chiếc bàn gãy làm đôi. Những tàn dư của Chính phủ Vương quốc đa số đều đứng im lặng trong góc, không ai thốt lên lời nào.

"Là Georgeson... chính lão ta đã phản bội chúng ta..."

Đôi bàn tay của Ngự tiền hộ vệ run rẩy. Anh còn chưa kịp đến được phòng tuyến Thượng Đình thì đã nghe thấy tiếng nổ kinh thiên động địa từ phía giáo đường. Khi anh đến nơi, chỉ còn thấy ngọn lửa ngút trời.

Và cả đôi mắt vàng kim lấp lánh lao ra từ biển lửa ấy.

Anh đã ngỡ đó là Ashlia, cô ấy và Ashlia giống nhau đến thế cơ mà! Nếu Ashlia có thể sống sót sau trận hỏa hoạn đó, thì ít nhất....

Hoàng hậu Celica... Vương nữ Ashlia... tất cả đều đã chết trong trận hỏa hoạn đó... Tất cả là tại anh...

Xoảng ——

Trong bóng tối, Reyn lặng lẽ rút thanh trường kiếm bên hông, dùng hết sức cắm sâu xuống mặt đất. Anh lặng lẽ nhìn thanh thần binh được đích thân [Tiến Kích Vương] ban tặng năm xưa, ánh mắt dần trở nên mông lung.

Vương triều Percipience cứ thế kết thúc một cách nực cười sao? Vương quốc Gleu-Yard, cứ thế bị lũ ô hợp kia giày xéo sao?

Giữa lúc mọi người đang chìm trong thinh lặng, một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên:

"Vẫn chưa kết thúc đâu."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Reyn mạnh mẽ ngẩng đầu. Đập vào mắt anh là thiếu nữ đang đứng trước cửa: mái tóc dài màu xanh nhạt, đôi mắt vàng kim, và ánh sáng phát ra từ sâu trong đồng tử ấy khiến trái tim Reyn run rẩy dữ dội.

"Vương nữ điện... hạ?"

Phải mất vài giây, Reyn mới nhận ra sự khác biệt nhỏ nhoi - tư thái của cô rõ ràng không tao nhã bằng Vương nữ, màu xanh của tóc cũng không trong trẻo bằng. Cô không phải Ashlia, cô là Shardo.

Nhưng... ánh sáng trong ánh mắt ấy... thực sự quá giống...

Những người khác trong phòng khi nhìn thấy Shardo đa phần đều sững sờ. Họ đều nghe Reyn nói rằng Ashlia đã chết trong biển lửa, nhưng giờ đây cô ấy đang đứng ngay cửa, bằng xương bằng thịt.

"Vương nữ điện hạ..." Vị quản gia già nua lảo đảo bước tới, chậm rãi quỳ xuống, "Người... người không phải đã..."

"Ta còn sống. Việc tung tin giả trước đó là để đánh lạc hướng kẻ thù," Ashlia ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Reyn, "Người chết trong biển lửa... là Shardo... Người dâng rượu của ta..."

Rein ngơ ngác đối diện với đôi mắt vàng kim ấy một lúc lâu. Phải mất một lúc, anh mới nhận ra điều mà Shardo định làm.

Đó là mệnh lệnh của Ashlia sao? Hay là ý nguyện của Shardo?

Dưới sự chứng kiến của Reyn, "Ashlia" chậm rãi bước đến trước mặt anh, cô từ từ đưa một bàn tay về phía Rein, ánh mắt có chút do dự nhưng tràn đầy quyết tâm.

"Ngự tiền hộ vệ," giọng nói của Shardo kiên định chưa từng có, "Trận chiến này, còn đánh được không?"

Trong căn phòng tối tăm, chỉ có một ngọn nến làm nguồn sáng. Giữa thinh lặng, ánh nến thắp sáng đôi mắt vàng của Shardo, và mạ lên một lớp hào quang mỏng lên những giọt nước mắt nơi khóe mắt vị Ngự tiền hộ vệ.

"Người nói đúng, vẫn chưa kết thúc."

Reyn mạnh mẽ rút thanh kiếm đang cắm dưới đất lên, quỳ một chân trước Vương nữ, hai tay nâng kiếm cao quá đầu, dâng lên cho cô——

"Chúng thần sẽ đánh trở lại," Rein ngẩng đầu nhìn thẳng vào Shardo, "Vì [Tiến Kích Vương], vì Hoàng hậu Celica, và cũng vì Người..."

"Ashlia Yard Percipience vạn tuế!"

"Ashlia Yard Percipience vạn tuế!"

Tất cả mọi người trong phòng đều quỳ xuống, bao quanh Shardo ở chính giữa, như thể đang vây quanh ngọn lửa cuối cùng còn sót lại giữa cơn bão tố.

"Vạn tuế!"

"Vạn tuế!"

Trong sự vây quanh của mọi người, Shardo hơi cúi đầu nhìn cái bóng của chính mình. Cô biết, từ nay mình sẽ không còn là Shardo nữa, mà sẽ trở thành cô ấy.

Để thay cô ấy đi hết đoạn đường dài này, cô còn rất nhiều điều phải học. Liệu cô có làm được không?

Ashlia ngẩng đầu nhìn lên trần nhà tối đen, như thể đang nhìn về phía Sao Mai phía trên vực thẳm sâu thẳm. Cô sẽ dùng đôi mắt này để chứng kiến tất cả. Đôi mắt vàng kim cùng màu với Vương nữ này sẽ trở thành sự tiếp nối của cô ấy.

"Tiến về phía Sao Mai (Tiếng Vương quốc)."

———————

"Cháu chắc chắn muốn làm vậy chứ?"

"Cháu chắc chắn."

"Sẽ rất đau đớn, cũng sẽ rất gian nan, dù vậy cũng không sao chứ?"

"Không sao đâu."

Nhìn về phía Nhãn thần Syplandar xa xăm, đôi mắt Shardo phẳng lặng như mặt nước mùa thu. Reyn đang đứng phía sau, nhìn cô với ánh mắt phức tạp.

Nhìn ngắm những con sóng phương xa, Shardo nhớ lại những ngày mình cùng Ashlia len lỏi khắp các ngõ ngách của La-Vadino. Cô cũng từng cùng Ashlia đứng trên ngọn đồi ở Khu Phố Cổ, nhìn về phía Nhãn thần Syplandar, lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời phía trên mặt nước lấp lánh.

Dưới những đám mây xa xôi, những bức tường cao bao bọc lấy toàn bộ đường nét của Khu Phố Cổ. Đó là rìa của Lồng Giam Lớn, cũng là đường biên giới cuối cùng của Vương quốc Gleu-Yard.

Shardo nhớ rõ ánh mắt tràn đầy hy vọng của Ashlia khi nhìn về phương xa. Cô ước gì người đứng ở đây là Ashlia, cô nguyện lòng chỉ mãi là một cái bóng.

Nhưng lửa, trận hỏa hoạn đó liên tục hiện về trước mắt Shardo, thiêu rụi mọi thứ.

"Tất cả những gì cần học để trở thành Vương nữ: lễ nghi, kiến thức, cháu hy vọng chú có thể dẫn dắt cháu." Shardo quay người lại, đối diện với Reyn. "Và... dạy cháu chiến đấu. Cháu không muốn trở thành con chiên chờ bị xẻ thịt."

"Chú hiểu rồi..." Ngự tiền hộ vệ khẽ gật đầu, "Nhưng... Shardo, tất cả những điều này sẽ khó khăn hơn cháu tưởng tượng rất nhiều."

"Không sao đâu, Reyn." Shardo khẽ mỉm cười. Cô cố gắng bắt chước thần thái của Ashlia, muốn tái hiện lại nụ cười vẫn luôn tồn tại trong ký ức mình. "Nếu đây là điều Vương nữ điện hạ mong muốn, cháu sẽ thay người thực hiện nó."

"Cháu có thể từ chối mà," Reyn lắc đầu, "Cháu sinh ra vốn tự do, là Chính phủ Vương quốc đã kéo cháu vào vòng xoáy này. Cháu không có nghĩa vụ phải giúp đỡ chúng ta..."

"Cháu yêu cô ấy, Reyn."

Shardo khẽ cười, rồi quay người nhìn về phía mặt hồ xa xăm. Cái bóng của bức tường cao đổ xuống mặt hồ, che khuất những tia sáng lấp lánh. 

"Vì cô ấy, chúng ta không thể bị nhốt trong Lồng Giam Lớn này mãi được... chúng ta phải bước ra ngoài."

Shardo nhớ lại nụ cười của Ashlia, trái tim cô thắt lại đau đớn, nhưng vẫn có những dòng ấm áp không ngừng chảy ra, khiến đôi mắt cô tràn đầy hy vọng.

"Chúng ta phải vượt qua rìa của lồng giam, có như vậy mới không phụ lòng cô ấy."

Kẻ vô danh đã gánh lên mình vương miện để lại của hoàng tộc.

Shardo không biết mình liệu có thể chịu đựng được gánh nặng sắp ập đến hay không. Cô phải thay thế Ashlia hoàn thành lý tưởng đó, dù trên đường đi sẽ có biết bao gian nan trắc trở.

"Đi thôi, Reyn."

Shardo quay người, bước lên con đường nhỏ dẫn về số 31 phố Pixie. Trận hỏa hoạn năm xưa vẫn không ngừng chớp nháy trước mắt cô.

Dù thế nào đi nữa, vẫn còn rất nhiều kẻ phải trả giá cho những gì chúng đã làm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!