Thiếu nữ muốn được chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Web Novel - Chương 45. Hành trình.

Ghét tội chứ không ghét người.

Đó là câu nói vẫn thường được nói đi nói lại bởi những người được ca tụng là thánh nhân kiệt xuất mà tôi đã gặp vô số lần trong cái vòng luân hồi bất tận này, nhiều đến nỗi đếm hết mười đầu ngón tay cũng chẳng xuể.

Chà, câu chữ có thể biến tấu, nhưng ý nghĩa chung thì cũng tựa như điều tôi vừa nói.

Phải.

Đó chắc chắn là một câu nói hay.

Nhưng, nếu kẻ gây ra tội lỗi chẳng phải ai khác ngoài chính con người, thì làm sao ta có thể ghét cái tội mà không ghét kẻ làm ra nó?

Hơn nữa, tội lỗi chỉ là một khái niệm, là một "nạn nhân" chẳng thực sự làm gì cả.

Chẳng phải tội lỗi mới là thứ chúng ta không nên ghét hay sao?

Nhưng con người lại ghét con người.

Bởi vì tội lỗi không có hình hài, nên rất khó để ghét.

Bởi vì con người hiện hữu ngay trước mắt, nên thật dễ để ghét.

Dẫu cho cái giá phải trả của việc ghét bỏ người khác là ta sẽ bớt yêu bản thân mình đi một chút.

Dẫu cho ở tận cùng của ngọn lửa căm hờn đang thiêu đốt tâm can ấy, chỉ còn lại sự trống rỗng hư vô.

Thì con người không thể kiểm soát nỗi hận thù đang lớn dần trong họ.

Họ cố xóa những thứ không thể xóa bỏ.

Họ cố quên những điều không thể lãng quên.

Thật đáng thương làm sao.

Thường thì.

Không, có lẽ là lúc nào cũng vậy.

Chúng ta ghét vì chúng ta không hiểu, và chúng ta không hiểu vì chúng ta ghét.

Chúng ta phải hiểu tại sao người kia lại đưa ra lựa chọn đó, tại sao họ không còn lựa chọn nào khác, điều gì đã đẩy họ đến bước đường cùng.

Nếu không, vòng xoáy của thù hận sẽ tiếp tục quay cuồng đến vô tận, cái này nuôi dưỡng cái kia.

Giống như Ouroboros, thù hận sẽ không bao giờ chết, mãi mãi "sống" bên cạnh chúng ta.

Ngay cả khi kết cục là tự nuốt chửng chính mình, nó cũng không bao giờ dừng lại.

Nó sẽ dai dẳng bám lấy cuộc sống và dày vò chúng ta.

Đó là lý do tôi quyết định dừng lại.

"Chị, hiểu rồi."

"..Ah..!"

"....Cùng trở về... nhà, của chúng ta nào.."

Tôi nói thật, tất cả các người.

Thực sự đã vô phương cứu chữa rồi.

**

Giống như một tai nạn bất ngờ mà không ai có thể lường trước.

Giống như một thảm họa xuất hiện mà không hề có lời cảnh báo và cuốn phăng mọi thứ đi.

Một ngày đáng lẽ đã có thể được miêu tả là bình thường, một ngày lẽ ra đã kết thúc thật hạnh phúc, tràn ngập niềm vui và những kỷ niệm mới khi chúng tôi nhẹ nhàng ôm lấy nhau, trái tim cùng chung một nhịp đập.

Ngày hôm đó, đã trở thành cái ngày sẽ mãi khắc sâu trong tâm trí chúng tôi, vì một lý do hoàn toàn khác.

Cảnh tượng đáng thương của những con người, cổ họng bị xé toạc trước tiên, thậm chí còn không thể gào lên dù đang quằn quại trong đau đớn, xác thịt bị xé ra khỏi cơ thể thành từng mảnh một bởi những chiếc mỏ và hàm răng sắc nhọn.

Một khung cảnh khốn khổ, nơi sự sống bị kéo dài một cách cưỡng bức chỉ để hứng chịu thêm nhiều nỗi đau hơn, nơi phẩm giá của sự sống đã bị chà đạp dưới đất.

Địa ngục trần gian đã giáng xuống thế giới này.

Âm thanh duy nhất có thể thay thế những tiếng kêu gào của họ là bản giao hưởng của tiếng xương gãy và thịt bị xé nát.

Trong lúc mọi người đang chìm trong hoảng loạn, thì có khoảng mười người dũng cảm và liều lĩnh, lợi dụng sự xao nhãng khi sự chú ý của mọi người bị phân tán, đã cố gắng phá vỡ vòng vây và chạy trốn.

Tất cả họ đều gục ngã, từng người một ngay trước mắt chúng tôi, họ biến thành những khối thịt lạnh ngắt, không một tia hy vọng cứu rỗi nào xuất hiện.

Hàng trăm người dân của làng chỉ còn biết bất lực đứng nhìn, giống như những con lợn trong lò mổ đang chờ đến lượt, họ cầu nguyện cho cái chết của bản thân sẽ không đau đớn.

Đúng vậy.

Chẳng hề có sự hối lỗi hay lời xin lỗi nào dành cho Alice, người mà họ đã đẩy đến chỗ chết.

Một nơi toàn những kẻ tội lỗi, chỉ biết lo lắng cho sự an toàn của mình.

Điểm dừng chân cuối cùng của những kẻ phản bội, chính là Cocytus.

Tầng sâu nhất của địa ngục.

"....Han, cậu có nghe không?"

".....Nếu có thì làm ơn mở cửa cho tớ được không?"

Cộc, cộc, cộc.

Nhẹ nhàng, nhưng đầy kiên định.

Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, hệt như tính cách của người đứng sau nó.

Cánh cửa mỏng manh, được chắp vá sơ sài bằng những tấm ván mỏng, rung lên đầy bất lực, hệt như tôi, kẻ không thể đưa ra bất kỳ quyết định nào, chỉ có thể chờ người khác tác động.

Khoảng hở giữa cánh cửa và mép tường mở rộng rồi thu hẹp lại theo từng tếng gõ, và tia sáng lọt qua khe hở, nguồn sáng duy nhất trong căn phòng tối om, cũng vì thế mà dày lên rồi mỏng đi.

Tia sáng nhuốm màu đỏ báo hiệu đó là buổi sáng hoặc buổi chiều tà, dần dần dài ra theo thời gian, đến đủ gần để có thể chạm vào nếu tôi đưa tay ra.

Những hạt bụi đang nhảy múa trong không khí càng trở nên nổi bật hơn trong tia sáng đó, mặc kệ thế giới bên ngoài, nó tự do bay lượn như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Thật vô tri.

Thật trơ trẽn.

Tôi thậm chí còn không thể chịu đựng được khi nhìn vào vẻ đẹp nhỏ nhoi, thoáng qua đó, rồi tôi lấy hai tay che mắt.

Chỉ khi đó, bóng tối mới thực sự ôm lấy tôi. Nó từ từ bao bọc lấy tôi, như muốn nói rằng đây mới chính là nơi tôi thuộc về, rằng thế giới rực rỡ ngoài kia không dành cho tôi.

Đó là sự thật bi thương đến vô cùng.

"...Đã hai ngày rồi, Han. Nếu cứ tiếp tục thế này, cậu sẽ chết thật đấy."

"........"

"....Làm ơn, cậu có thể ra ngoài được không?"

Lời của Rumi, dường như xuất phát từ sự quan tâm đến sức khoẻ của tôi.

Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu khi nghe thấy những lời đó là tôi ước mình có thể chết ngay trong giấc ngủ.

Không, ngay cả điều đó cũng là quá xa xỉ đối với tôi.

Một cái chết đau khổ, thảm hại hơn bất cứ điều gì và đầy đớn đau.

Đó mới là cách tôi phải chết.

"...Tớ có để vài củ khoai tây trước cửa đấy....tớ đi đây."

"........"

Tiếng bước chân lê lết và ngập ngừng dần biến mất, không giống cô ấy chút nào.

Hy vọng của tôi về cuộc sống mới đã từng vươn cao như những tòa nhà chọc trời.

Và nỗi đau cùng cú sốc khi rơi từ độ cao đó là không thể chịu nổi.

Nó giống như hiệu ứng domino.

Những mối quan hệ tôi tưởng bản thân đã vun đắp vô cùng vững chắc lại sụp đổ chỉ với một cái chạm nhẹ, như thể chúng được thiết kế để đổ vỡ ngay từ ban đầu.

Ngay cả khi tôi cố dang rộng tay để bảo vệ chúng, ngay cả khi tôi nín thở canh chừng chúng, sợ rằng chỉ một cơn gió nhẹ cũng sẽ làm lay động, thì chúng vẫn sẽ tan tành ngay trước mắt tôi.

Crắcccc, như thế này đây.

Công trình tôi đã dày công xây dựng trong suốt một thời gian dài.

Nhưng khi so với tất cả nỗ lực đó, thời gian để những quân domino sụp đổ lại quá ngắn ngủi.

Nhưng tôi vẫn ổn.

Vì tôi có thể chịu được.

Mặc dù tình bạn mà tôi đã tạo dựng với người khác không còn kéo dài, mặc dù chúng luôn tan vỡ.

Bởi vì tôi luôn có người khác để đổ lỗi, một lối thoát hoàn hảo để tránh phải đối mặt với nguyên nhân phá vỡ những mối quan hệ.

Đó không phải là lỗi của tôi.

Tất cả là lỗi của họ.

Giá như tôi không được sinh ra trong thế giới điên loạn này, thì mọi thứ đã ổn rồi.

Tôi đã có thể kết bạn, tận hưởng chuyến du lịch cùng gia đình, yêu một người đặc biệt nào đó.

Đó là những gì tôi đã nghĩ.

Đó là lý do.

Khi tôi nhận ra mũi tên tôi đã bắn đang bay ngược về phía mình—

Khi tôi nhận ra tôi mới chính là kẻ đã phá vỡ các mối quan hệ, là kẻ đã làm tổn thương người khác—

—Tôi… tuyệt vọng.

'.....Ch..ị…'

"....... —!!!"

Soạt.

Nghe thấy giọng nói của con bé lướt qua tai, tôi liền vùi đầu vào đống rơm dày trên sàn.

Tôi cuộn tròn lại, nhắm mắt, bịt tai, chối bỏ mọi thứ, hy vọng chặn được âm thanh ấy.

Nhưng những ngón tay được ấn sâu vào tai như muốn xuyên thủng nó, vẫn không thể chặn được giọng nói yếu ớt đang vang vọng trong đầu tôi.

Ngược lại, sự hiện diện của nó chỉ càng mạnh mẽ hơn, như thể đang tự khẳng định, mỗi lần tôi bịt tai chặt hơn, mỗi lần tôi hét lên.

Ah…

Aaah…

Phải rồi.

Tôi là kẻ có tội.

Tôi là kẻ phản bội!

Tôi là, đồ rác rưởi!!

Tôi mở miệng và hét lên.

Tôi lẩm bẩm không ngừng, thú nhận mọi tội lỗi của mình.

Để thoát khỏi cảm giác tội lỗi đang đè nặng.

Để được tha thứ cho tội lỗi của mình, dù chỉ một chút.

Nhưng trong không gian này, nơi thậm chí còn không có nạn nhân để tôi cầu xin sự tha thứ, thì những lời vô nghĩa của tôi có thể có ý nghĩa gì?

Một lời xin lỗi, một sự chuộc tội, là điều nên dành cho nạn nhân.

"....Alice..."

Tôi từ từ ngẩng đầu khỏi đống rơm.

Tia sáng đỏ rực lọt qua khe hẹp đã biến mất từ lâu, chỉ có bóng tối lấp đầy đôi đồng tử giãn rộng của tôi.

Tôi mở cửa bằng bàn tay run rẩy, cùng âm thanh chói tai đặc trưng của bản lề không tra dầu vang vọng khắp không gian.

Bộp, tôi cảm thấy có thứ gì đó va vào bàn chân đang duỗi ra của mình, rồi tôi nghe thấy tiếng vật gì đó văng ra tứ tung.

"......Ah."

Những củ khoai tây hấp, lăn lóc bừa bãi bên cạnh chiếc giỏ bị lật úp.

Lộp bộp, lộp bộp, những củ khoai tây lăn dài trên nền đất.

Tôi nhặt một củ dính nhiều đất nhất và đưa lên miệng.

Củ khoai lạnh ngắt, cứng đờ, tôi cắn mạnh vào nó và thấy chẳng có vị gì, bị lấn át bởi mùi khét và vị đắng đặc trưng của đất.

"....Mình phải đi..."

Đúng vậy.

Tôi phải đi.

Tôi ném củ khoai đang ăn đi thật xa. Gâu, gâu, tôi nghe thấy tiếng chó sủa nhà bên, đang vui vẻ nhai thứ gì đó. Nó đang ăn ngon lành.

Theo lời Rumi, đã hai ngày, không, bây giờ là đêm rồi, vậy là ba ngày?

Sau những ngày dài chỉ ngồi một chỗ, dù chưa bước vào rừng nhưng đôi chân tôi đã run rẩy, phản đối giới hạn của chúng.

Tôi với tay lấy một cây gậy có độ dài vừa phải từ xung quanh và dùng nó làm điểm tựa rồi bắt đầu bước đi.

Cộp, cộp.

Tôi đi, và đi, tay vịn vào cây gậy.

Tôi băng qua hàng rào gỗ, ranh giới của ngôi làng.

Tôi lội qua đầm lầy, ngập đầy lá mục cao đến đầu gối.

Tôi vượt qua những cây mâm xôi khô héo, bị cái lạnh giết chết.

Tôi bỏ lại những tàn tích cháy đen của một cây sồi, có lẽ vì bị sét đánh.

Cộp, cộp.

Đối mặt với cơn gió lạnh, tôi vẫn bước tiếp, từng bước một, bàn tay rỉ máu nắm chặt lấy cây gậy.

Tôi chịu đựng, chịu đựng và chịu đựng.

Nỗi đau này, chẳng là gì so với nỗi đau mà tôi đã phải chịu đựng từ trước đến giờ.

Vết thương này, thậm chí còn không thể sánh với một phần nhỏ trong nỗi đau mà tôi đã gây ra cho Alice.

Tôi đã đi như thế bao lâu rồi?

"......Ah."

Tôi nhìn thấy cái cây quen thuộc.

Tôi tiến tới gần, dựa vào nó, rồi ngã khuỵu xuống nền đất.

Nơi đó, điểm nắng đẹp mà tôi thường thích nằm ngủ trưa, giờ lại tràn ngập một nỗi lạnh lẽo đến thấu xương.

Tôi ngước nhìn vầng trăng khuất sau những đám mây rồi nhắm mắt lại.

Tất nhiên là tôi chẳng thể thấy gì.

".....Haha."

Mí mắt tôi từ từ trở nên nặng trĩu.

Ah, tôi thực sự ghét điều này.

Tôi ghét nó.

Có lẽ cứ chết thế này sẽ tốt hơn.

Từ từ, đau đớn, trong cơn buốt giá—

Đối với tôi…

Nó thực sự…

Thực... sự…

Rất hợp với tôi…

Trong bóng tối…

"...Thật là... Chị à, nếu ngủ ở đây thì chị sẽ bị cảm đấy—"

Hệt như ngày đó.

Một giọng nói nhỏ, nhẹ nhàng đánh thức tôi.

Ouroboros là biểu tượng con rắn hoặc rồng tự cắn đuôi mình tạo thành hình tròn, mang ý nghĩa vĩnh cửu. Đây là một trong những biểu tượng cổ xưa nhất của nhân loại. Cocytus trong thần thoại Hy Lạp là 1 trong 5 con sông của địa ngục. Còn Cocytus tác giả nói tới ở trên nằm trong tác phẩm Dyvine Comedy (Thần Khúc) của Dante Alighieri, ở đây Cocytus không còn là một con sông nữa mà là một hồ băng khổng lồ nằm ở tầng sâu nhất (là tầng 9 đối với tác phẩm Dyvine Comedy), nơi những kẻ phản bội bị trừng phạt.