Chương 49. Prologue(??).
Có một quy tắc ngầm tồn tại trong các câu chuyện cổ tích.
Đứa con đầu lòng thì lười biếng.
Đứa con thứ hai thì tham lam.
Và đứa con út, đứa thứ ba, là người chăm chỉ, siêng năng và thông minh nhất trong tất cả.
Thật là một quy tắc nhàm chán.
Kết thúc hành trình đẹp đẽ trong những câu chuyện đó, cuộc hành trình có thể dài với người này, nhưng lại ngắn với người kia.
Nó luôn kết thúc bằng việc người con cả và người con thứ hai, những người đã phớt lờ và bắt nạt em út của mình, phải nhận hình phạt thích đáng, hoặc đứa em út tốt bụng ấy sẽ tha thứ và cứu rỗi những kẻ đã hối cải vì tội lỗi xấu xa của mình.
Phải.
Như mọi khi, câu chuyện phải được kết thúc bằng một cái kết có hậu, nơi mọi người mỉm cười rạng rỡ và ôm chầm lấy nhau.
"Quả là… một mô típ sáo rỗng."
Nhưng sau đó, liệu họ có thực sự hạnh phúc?
Nè nè, bạn không nghĩ vậy sao?
**
"Tôi đã hơi lo lắng sau khi nghe những gì Công chúa Remi nói, nhưng có vẻ mọi chuyện đang diễn ra tốt đẹp hơn tôi tưởng?"
"Vậy ra đó là những gì cô nghĩ, Tessa. Chà, ta cho rằng có thể nhìn nhận mọi thứ theo cách đó."
Leng keng, leng keng.
Chỉ bằng một hành động nhỏ, tôi đã có thể cảm nhận được một giai điệu tuyệt đẹp, như tiếng chuông ngân vang từ chiếc ly thủy tinh.
Tiếng đá va vào thành ly, giòn tan và sảng khoái.
Nó sảng khoái đến mức tôi muốn đựng nó vào một cái chai thủy tinh nhỏ và mang theo bên mình trong cái tiết trời oi ả này, giá mà điều đó khả thi.
Tất nhiên… là không thể rồi.
Tôi thừa biết là không thể bắt âm thanh rồi nhốt vào chai, được chưa?
Đó chỉ là dòng suy nghĩ viển vông, mơ mộng hão huyền mà thôi.
"Tessa này, ta đang tự hỏi, liệu có tồn tại một thiết bị nào có thể 'bắt được âm thanh' hay không?"
".....Hahaha, thu âm ấy hả. Không đời nào có thứ đó đâu, Công chúa."
"Đây là đế quốc mà? Biết đâu được ấy."
"Ôi thôi nào, thật đấy à?"
Tuy nhiên, trông Công chúa có vẻ hơi nghiêm túc.
Mỗi lần lắc nhẹ, tôi lại thấy những viên đá bơi lội xung quanh, lềnh bềnh trong chiếc ly trong suốt không chút vẩn đục.
Tôi tự hỏi loại công nghệ tiên tiến nào đã được sử dụng để tạo ra chiếc ly trông có vẻ bình thường và nhỏ bé này.
Càng nhìn, tôi càng cảm thấy không chỉ ghen tị, mà còn ngưỡng mộ sức mạnh công nghệ của Đế quốc.
Leng keng.
Chiếc chuông được gắn trên cột vang lên trong gió.
Cảm nhận làn gió nhẹ, Công chúa Remi và tôi ngả người thư giãn trên ghế.
"Mmm....."
"Sướng ghê, nhỉ?"
Tháng 8.
Tháng đỉnh điểm của mùa hè, nóng đến độ chỉ cần đứng bên ngoài thôi cũng đủ để mồ hôi chảy ròng ròng.
Ngày trước, nếu chuyện này xảy ra lúc tôi còn làm thủ thư hoàng gia, tôi sẽ ru rú trong thư viện cả ngày, giống như ma cà rồng trong truyền thuyết trốn tránh cái nắng thiêu đốt.
Hơi nóng mờ ảo bốc lên từ mặt đường.
Nghĩ đến việc vào một ngày nóng bức thế này, tôi được ngồi ngoài trời, dưới bóng râm và thưởng thức một ly đá lạnh.
Cuộc sống quả là đầy rẫy những điều bất ngờ.
Chà.
Tất nhiên là tôi chưa từng tưởng tượng mình sẽ trò chuyện thoải mái với công chúa như thế này.
Và đó lại còn là nhị Công chúa, người mà tôi ít thân nhất trong tất cả.
Khi còn nhỏ, Công chúa Anna thường đến thư viện để tìm tài liệu cho việc học.
Và Công chúa Aris thì hay đi theo cô ấy—
"Thật vui khi cô thích nó, Tessa."
Cạch.
Người phụ nữ ngồi trước mặt tôi, Công chúa Remi, nhẹ nhàng đặt chiếc ly mà cô ấy vừa nhấp môi xuống bàn và nhìn tôi với nụ cười tinh nghịch.
Nghĩ rằng bản thân đã lỡ buột miệng nói ra suy nghĩ. Tôi cảm thấy chân mình tê đi trước ánh nhìn của cô ấy, và tôi hơi giật thót người trên ghế, cố lảng tránh ánh mắt đó.
Chiếc ghế rung lên.
Mọi người xung quanh nhìn tôi chằm chằm với vẻ '... Cô ta đang làm cái quái gì vậy?', nhưng tôi chỉ khẽ huýt sáo, cố gắng chôn vùi những suy nghĩ vừa mới hồi tưởng vào sâu trong tim.
Phải.
Đây là những ký ức mà tôi không nên nhớ lại.
Sâu hơn, sâu hơn nữa.
Như một quả tạ chìm xuống đáy đại dương, không bao giờ nổi lên được nữa.
Chìm xuống, chìm xuống, rồi biến mất—
"Là so sánh, chỉ là phép so sánh mà thôi."
Tôi ép bản thân bình tĩnh và tiếp tục cuộc trò chuyện với công chúa.
Tự nhiên như mọi khi.
May mắn là vị Công chúa ngồi trước mặt tôi dường như chỉ ngạc nhiên trong chốc lát và tỏ ra không quá quan tâm.
Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.
"Hmm?"
"Trước đây ngài đã nói rồi còn gì? Về việc nó là một nhà tù, là nơi lưu đày, và những thứ đại loại vậy ấy."
"Ah, ta có nói hả?"
Heehee.
Như một con hồ ly, đuôi mắt Công chúa cong lên thành hình vòng cung.
Tôi nhìn thấy đôi mắt màu hổ phách của cô ấy sáng rực như ngọc, đến mức tôi cảm thấy mình sẽ lạc lối nếu nhìn vào đó quá lâu.
Một nụ cười bí ẩn nở trên môi cô, đôi môi đang tựa vào bàn tay thon thả khi cô ấy chống cằm.
Một nụ cười khó hiểu, liệu đó là chế giễu, hay là biểu hiện chân thành của niềm vui.
Một nụ cười quyến rũ, gần như là gợi tình.
Thú thực thì tôi không nên nói điều này…
Cơ mà trông cô ấy thực sự giống một yêu nữ.
Một người rất, rất nguy hiểm.
Một người phụ nữ trưởng thành.
Chỉ mới hôm kia thôi, Công chúa Remi đã tổ chức sinh nhật lần thứ mười sáu, cuối cùng cũng bước vào độ tuổi trưởng thành mà cô ấy hằng mong đợi.
Vẻ đẹp vốn đang nở rộ từng ngày của cô ấy giờ đã đạt đến đỉnh cao, toát lên nét quyến rũ trưởng thành đầy mê hoặc, đến mức khó có thể tin rằng cô ấy lại nhỏ tuổi hơn tôi.
Nếu phải trích dẫn một đoạn tôi mới đọc trong cuốn sách gần đây... Phải rồi, một vẻ đẹp với khuôn mặt tựa như hoa và dáng hình tựa như trăng.
Chỉ với một cử chỉ, một nụ cười.
Vẻ đẹp ấy đã có thể làm khuynh đảo cả một vương quốc.
Ví dụ, chỉ cần nhìn những người qua đường bị nụ cười của Công chúa mê hoặc, rồi họ gục ngã như thể mất trí là đủ hiểu đẳng cấp nhan sắc của cô ấy.
Dù là đàn ông hay đàn bà, tất cả đều nhìn về phía này một cách thẫn thờ.
Vài gã thậm chí còn ôm ngực và ngã gục ngay trên đường.
Nhân tiện, trong số đó còn có cả một người đàn ông đã kết hôn và có con.
Lát nữa tôi sẽ tẩn cho gã khốn đó một trận.
Mà ngay cả khi tôi không làm thế, thì người phụ nữ bên cạnh hắn cũng trông như sắp giết hắn đến nơi rồi.
Trước cảnh tượng chướng mắt ấy, tôi bừng tỉnh và xua đuổi những gã đàn ông si tình đó đi.
Xùy, xùy.
Cút đi.
Có lẽ vì tôi đã nhìn thấy công chúa từ khi con nhỏ nên cũng phần nào thích nghi được với vẻ đẹp mê hồn của cô ấy.
Tuy nhiên, có vẻ cô ấy chẳng bận tâm đến những khó khăn của tôi, cô cứ tiếp tục cuộc trò chuyện mà chẳng thèm liếc nhìn những người xung quanh.
Thật ra, nàng Công chúa này vẫn ích kỷ như mọi khi.
Nhưng chính vì thế mà tôi mới theo cô ấy đến tận nơi này.
"Dù sao thì đó cũng là một viện nghiên cứu học thuật hoàng gia nằm ở trung tâm của Đế quốc — Museion."
"Mmm....."
"Đại loại vậy."
Hai.
Ngón trỏ và ngón cái.
Công chúa Remi nhón một viên đá nhỏ từ trong ly, cô dùng các ngón tay như một chiếc nhíp.
Tách, tách. Công chúa bắt đầu dùng viên đá đang chảy nước để vẽ lên mặt bàn gỗ.
Những đường cong và đường thẳng.
Những vòng tròn lớn và vòng tròn nhỏ.
Những con sâu ngoằn ngoèo và hình thoi.
Một hình ngũ giác méo mó và một vầng trăng khuyết với một bên dài bất thường.
Cô ấy tiếp tục hoàn thiện bức vẽ của mình với một nụ cười thích thú.
"Một số người tin rằng lòng trung thành có được nhờ nỗi sợ hãi chỉ là tạm thời."
"Đế quốc à."
"Phải, chính xác."
Soạt, soạt.
Bức vẽ trên bàn ngày càng lớn dần, và khi viên đá tan chảy hoàn toàn, cô ấy lại nhón một viên khác từ trong ly ra.
Ánh sáng tán xạ từ viên đá khiến nó lấp lánh rực rỡ.
"Từ từ nuốt chửng mọi thứ, đó là những gì họ đã chọn."
Đế quốc Akard.
Một vương quốc đang ở đỉnh cao quyền lực.
Một vương quốc tự xưng là Đế quốc, với người cai trị là Hoàng đế.
Thế nhưng, lòng tham không đáy của họ tựa như một bầy sói đói khát.
Ta không thể định nghĩa họ chỉ bằng một từ duy nhất, nhưng tôi xin mạo muội, hãy cho phép tôi lấy hết can đảm để nói rằng, bằng tất cả sự tôn trọng:
Họ là những kẻ săn mồi, nuốt chửng mọi thứ trên con đường họ đi qua.
"Họ phô trương nền văn hóa và tri thức tiên tiến của Đế quốc cho những kẻ đến đây du học. Phải... Giống như chiếc ly này vậy."
Keng.
Cô ấy dùng ngón út búng nhẹ vào thành ly.
Lãnh thổ, quân sự, văn hóa, nghệ thuật, học thuật, chính trị, triết học, lối sống, vệ sinh.
Đế quốc đã vượt xa tất cả các vương quốc lân cận trên mọi phương diện.
Mọi con đường đều dẫn đến Đế quốc.
Và những con đường đó, giờ đây đã sẵn sàng vươn mình ra xa hơn.
Đó là những gì cô ấy đang muốn nói.
"Càng nhỏ bé, càng bình thường thì càng tốt. Bởi vì những kẻ không đủ tư cách để nhận ra giá trị của nó đều là phế vật đối với Đế quốc. Chính bọn họ là những kẻ đã đặt cho nơi đó cái biệt danh 'sảnh tiệc'."
"......."
"Và ngược lại, những kẻ nhận ra được giá trị đó, sẽ tự nhiên nảy sinh thiện cảm với Đế quốc, dù là vô tình hay hữu ý."
Giống như chúng ta vậy.
Đôi mắt vẫn lấp lánh vẻ thích thú của Công chúa Remi như đang nói lên điều đó.
Tôi, kẻ đã hoàn toàn bị choáng ngợp bởi nền công nghệ vượt tầm của Đế quốc, không kìm được nụ cười gượng gạo mà đồng tình với cô ấy.
Thật sự… quá tuyệt vời.
Cả Đế quốc này.
Và cả cô ấy nữa.
"Có câu nói rằng, số lượng chính là sức mạnh."
Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu một đàn cá mòi nhỏ bé cùng đồng thanh hô hào?
Chúng sẽ nói rằng chúng ta, những kẻ nhỏ bé so với Đế quốc, không đời nào có thể chống lại họ.
Rằng chúng ta nên noi gương họ, tiếp thu văn hóa và tư tưởng của họ, mở cửa để cải cách.
Hãy nhìn vào cuộc chinh phạt "đầy nhân từ" của họ mà xem. Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu tự nguyện trở thành một nước chư hầu hay sao?
Càng nhiều quan chức đưa ra những tuyên bố như vậy, thì những người chống lại Đế quốc trong triều đình sẽ càng bị cô lập.
Tôi muốn phản bác đó là một quan điểm nực cười, nhưng nó đã và đang diễn ra ở khắp mọi nơi.
Keng.
"Cô thấy sao?"
"........"
Ực. Công chúa Remi hoàn thành bức vẽ và nhấp một ngụm nhỏ, những viên đá giờ đã tan chảy hoàn toàn, rồi hỏi tôi.
Một tấm bản đồ thế giới được vẽ bằng những giọt nước đã hoàn thiện trên mặt bàn.
Cô ấy nhìn nó với ánh mắt sắc bén, như thể đang cố nhìn thấu bản chất của thế giới.
Một bộ óc xuất chúng, nhanh chóng phân tích tình hình và đưa ra giải pháp khả thi nhất.
Thật sự, nàng Công chúa nhỏ hay nhõng nhẽo và hư hỏng ngày nào giờ đã đi đâu rồi?
Tôi không thể giấu nổi sự ngạc nhiên.
"Tôi hiểu rồi...."
Nhưng không hiểu sao cái vẻ tự mãn, đầy tự tin của cô ấy lại khiến tôi nổi máu trêu chọc.
Tôi không kìm được mà trêu cô ấy.
"Ngài đúng là không biết vẽ nhỉ?"
"...Eh!?"
Cho các bạn biết, phải mất trọn hai ngày tôi mới dỗ dành được nàng công chúa đang hờn dỗi này đấy.
Hahaha.
Rốt cuộc thì cô ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
**
"À mà Tessa này. Chẳng phải cô đã nói hôm nay có một học sinh chuyển trường đến sao?"
"À, ý ngài là cái người được phái đến từ Đoàn lính đánh thuê Wallenstein thuộc Đế quốc theo chương trình trao đổi ấy hả?"
"Ừ. Ta nhớ tên cô ấy khá độc đáo. Gương mặt cũng lạ nữa... Nhưng ta không nhớ rõ lắm. Si... Si, cái gì ấy."
"Tên cô ấy hả? Tôi cũng thấy nó hơi lạ nên đã nhớ nó."
"Nếu tôi không nhầm thì tên cô ấy là... Han Sia, phải không nhỉ?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
