Thiếu nữ muốn được chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Web Novel - Chương 51. Sự thật.

Chương 51. Sự thật.

Nếu có ai hỏi chức vụ của tôi tại học viện, tại Museion là gì, có lẽ tôi sẽ chẳng thể trả lời ngay được.

Nhưng nếu họ cứ gặng hỏi mãi, sau một hồi đắn đo suy nghĩ, cuối cùng tôi sẽ trả lời rằng tôi là một 'lính đánh thuê'.

…Thấy không, nó quá mơ hồ.

Trên danh nghĩa, tôi là một học sinh ghi danh tại Museion, nhưng tôi chẳng phải chịu bất kỳ nghĩa vụ nào như các học sinh khác, chẳng hạn như đóng học phí.

Trái lại, tôi mới là người được nhận tiền đều đặn như một khoản lương.

Và để đổi lại điều đó, có thể nói là tôi phải đứng lớp hoặc giảng dạy một số tiết nhất định, nhưng chuyện đó không phải là vấn đề chính.

Chẳng hạn như ngay lúc này đây.

"Do đó hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu bằng phần giải thích ngắn gọn của trò Han, sau đó sẽ tiếp tục bài học với sách giáo khoa."

"....Vâng."

Vì đã quen với việc này nên tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, cẩn thận đẩy ghế ra sau mà không gây tiếng động.

Toàn là những ánh mắt, mắt và mắt.

Hứng chịu hàng loạt cái nhìn chăm chú từ hơn chục cặp mắt, tôi ép đôi chân đang run rẩy của mình di chuyển, bước về phía trước của lớp học.

'Chị... chắc là sẽ ổn chứ...?'

'Hehe! Chớ có lo, Alice. Cứ tin chị gái của em đi!!'

'.....Ngốc.'

Tôi nhớ lại vẻ mặt lo lắng của Alice khi tiễn tôi đi.

Và phía sau em ấy là Saelli đang nhìn tôi với vẻ thất vọng khi tôi khoác lác.

Thành thật mà nói, tôi cảm thấy bản thân chẳng thể thảm hại hơn được nữa... Nhưng là một người chị, tôi không được để lộ bất cứ sự yếu đuối nào, nên tôi đã trả lời Alice bằng giọng điệu đầy tự tin.

Hoàn toàn không biết rằng mình sắp sửa bước lên chuyến tàu lượn siêu tốc đi thẳng xuống địa ngục.

Vậy, tôi sẽ nói gì nếu có thể quay lại thời điểm đó?

….Hmm.

—Alice, cứu chị với....!!!

—Chị đã nói dối là chị ổn...!!

—Chị muốn về...!!

...Chắc tôi sẽ nói gì đó đại loại thế.

Thật đấy.

Tại sao tôi không ở lại với Alice đáng yêu thay vì đến đây một mình nhỉ?

Kể từ khi đến đây, ngày nào tôi cũng tự dằn vặt, hối hận về quyết định của mình, nhưng chẳng thể quay ngược thời gian được nữa.

Lịch sử không có chỗ cho "Nếu như".

Thứ duy nhất tồn tại ở đây là 'ý chí' giảng dạy lớp học này của tôi....

Điều duy nhất đang chờ đợi tôi chính là sự diệt vong của chính mình...!!

"...Uh... um, trước hết, lính đánh thuê thường được thuê vào các vai trò đòi hỏi kỹ năng cao và chuyên biệt(?), chẳng hạn như kỵ binh hoặc cung thủ. Kỵ binh Buhur nổi tiếng là một ví dụ như vậy."

Ueueueueueue....

Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang nói cái gì, nhưng bằng cách nào đó tôi vẫn cố giữ giọng nói đang run rẩy của mình ổn định và tiếp tục bài giảng với vẻ mặt tỉnh bơ.

Nói thế này có đủ to không...?

Chắc... chắc là được rồi... ha?

Vừa để mắt đến phản ứng của mọi người, tôi vừa nuốt nước bọt liên hồi, lo lắng họ có thể sẽ nhận ra giọng nói run rẩy và ngữ điệu ngày càng nhanh khi tôi tuôn ra một tràng giải thích.

...Dù có vẻ như vị giáo viên bên cạnh tôi đã nhìn thấu tất cả.

Gương mặt cô vẫn giữ vẻ điềm tĩnh của một giáo viên nghiêm khắc, nhưng khi nhìn kỹ hơn, tôi có thể thấy đôi lông mày hơi nhướng lên đầy thích thú cùng khóe môi kia hé lộ cảm xúc thực sự của cô.

Không ngờ việc kiếm tiền lại khó khăn đến thế này.

Cú sốc dữ dội mà tôi chưa từng trải qua trước đây ập đến.

"Họ không tính kỵ binh thương theo 'đầu người', mà gộp họ thành các đơn vị 'thương', và thực tế là hợp đồng cũng được ký kết theo từng 'thương'. Lý do là... để một kỵ binh thương có thể tồn tại, họ cần ít nhất năm trợ lý và người hầu—"

"""…………."""

Sự chú ý này là quá sức chịu đựng.

Thật ra, tôi chỉ là một tay mơ mới vào nghề chưa đầy một năm.

Thật ra, tôi thậm chí còn thấy xấu hổ khi được gọi là lính đánh thuê.

Thật ra, tôi có được cơ hội này chỉ vì tính nết của những tay lính đánh thuê cùng lứa với tôi đều có vấn đề.

Nhưng có lẽ đám học sinh kia bị mê hoặc bởi cái danh 'lính đánh thuê' của tôi, và mỗi lần tôi đứng trên bục giảng, những ánh mắt chăm chú dõi theo càng khiến lòng tôi thêm nặng trĩu.

Tôi đến học viện chỉ để trốn việc, cứ ngỡ đây sẽ là một công việc nhàn hạ sau khi nghe lời các tiền bối.

Thảo nào ai nấy đều cười tươi rói khi tiễn tôi đi...!

Nhưng ngay cả khi ruột gan tôi đang lộn tùng phèo thì vẫn còn một lý do khác đang thực sự giày vò tâm can tôi.

Nhìn chỗ này, ngó chỗ kia.

"......"

Hướng này rồi lại hướng nọ.

Có ai đó đang quan sát nhất cử nhất động của tôi như thể đang cố tìm kiếm điều gì đó.

Có thể gọi đó là hoang tưởng, nhưng trực giác được rèn luyện từ những trải nghiệm trong quá khứ đang mách bảo tôi rằng đó là sự thật.

Cô ấy đang chăm chú quan sát tôi.

Ánh mắt lén lút, không đúng lúc đúng chỗ (??) đó, rốt cuộc là đang tìm kiếm điều gì ở tôi?

Ánh nhìn mà có thể một số người sẽ hoan nghênh, hoặc thậm chí lấy làm vui sướng.

Nhưng đối với tôi, người đã cảm thấy cực kỳ bất an về cô ấy ngay từ lần đầu gặp mặt, thì đó chẳng phải là điều đáng mừng.

Tôi cũng đã giật mình và kinh hãi khi nghe tin cô ấy sẽ học cùng lớp với mình.

Và tôi đã nghĩ tuyệt đối không được để Alice và cô ấy gặp nhau, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

Bởi vì.

Tên cô ấy là Remi Akaia.

Công chúa của Vương quốc Tesillia và là học sinh cùng học viện với tôi.

Và còn là—

—Gia đình thực sự của Alice.

"....Từ 'lính đánh thuê tự do' cũng từ đây mà ra—"

Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi.

Tại sao trên đời này chẳng có việc gì diễn ra suôn sẻ vậy?

Tôi tiếp tục bài giảng với nỗi lòng đầy oán trách.

Nhân tiện.

Phải đến mười phút sau tôi mới được giải thoát.

Hức.

**

Bình minh dần ló dạng, cái thời điểm mà những đứa trẻ ngoan như Alice vẫn còn đang say giấc nồng.

Những người lớn xấu xa, chẳng hiền lành cũng chẳng còn là trẻ con, là kiểu người có thể tìm thấy ở bất cứ đâu, đang lang thang trong màn đêm lạnh lẽo và ẩm ướt, dẫm lên những ngọn cỏ đẫm sương.

Cứ thế bước đi, đến bất cứ nơi nào đôi chân đưa đẩy.

Không có đích đến cụ thể, chỉ lang thang trong vô định.

"....Cô biết tôi định nói gì mà?"

"......."

Ngoại trừ tiếng côn trùng kêu râm ran, khu rừng vào buổi sớm mai yên tĩnh đến lạ thường.

Một sự tĩnh lặng tuyệt đối, thanh bình đến độ sẽ thật tội lỗi nếu như phá hỏng nó.

Trong không gian tăm tối đó, tôi là người mở lời trước.

Dù sao thì ngay từ đầu chính tôi cũng là người đã đánh thức đối phương dậy và đưa cô ấy ra đây.

Con quái vật tàn bạo đã ăn tươi nuốt sống những dân làng tấn công Alice không thương tiếc.

Và cũng là người mà Alice gọi là 'Chị Elli', người mà con bé coi như gia đình ruột thịt.

Saelli.

Giờ đây, cô ấy đang đứng ngay bên cạnh tôi.

"Nói đi, Saelli. Không, làm ơn hãy nói cho tôi biết. Chuyện gì đã xảy ra với Alice trong quá khứ?"

Với giọng điệu pha lẫn giận dữ, sợ hãi và u buồn. Tôi hỏi cô ấy.

"........."

Nhưng cô ấy chẳng hề phản ứng trước câu hỏi của tôi, chỉ ngước nhìn lên bầu trời trống rỗng.

Với vẻ mặt cam chịu, như thể chấp nhận những gì sắp xảy đến.

Saelli nhìn vào những ngôi sao vô hình, bầu trời đêm nhuốm một màu xám xịt bởi những đám mây dày tụ lại.

Cuộc đối đầu giữa tôi và cô ấy.

Tất cả bắt đầu từ lúc tôi tắm cùng Alice.

Thật xấu hổ khi phải thừa nhận điều này, nhưng tôi đang học kiếm thuật cơ bản từ Alice, một người khuyết tật.

Khi Alice lần đầu đề nghị dạy kiếm thuật cho tôi, tôi đã hoài nghi và quan sát đầy lo lắng, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy thứ kiếm pháp như thể thanh kiếm có sinh mệnh, tôi đã bị mê hoặc, và trước khi kịp nhận ra, tôi đã hít đất theo từng chỉ dẫn của em ấy.

...Chà, tôi cũng có những ảo tưởng của riêng mình, bạn biết đó.

Vút, vút, kiểu vậy. Vút! Bạn hiểu ý tôi mà.

Tất nhiên là thanh kiếm mà em ấy múa bằng một tay không mang nhiều sức mạnh, nhưng ngay cả với người mới bắt đầu như tôi, đường kiếm sắc bén mà thanh kiếm để lại cũng thuộc một đẳng cấp cao.

Đặc biệt là khi người thực hiện nó lại có vẻ mặt kiểu 'Hể, hoá ra mình làm được thật nè?'.

Chuyện là thế đấy.

Sau đó thì mọi việc trở nên đơn giản.

Như một biện pháp phòng ngừa, Saelli luôn có mặt trong các buổi học của tôi, và tôi tiến bộ đều đặn dưới sự chỉ dạy của Alice.

Trên thực tế, cách dạy của em ấy chi tiết và dễ hiểu đến độ ngay cả người mới như tôi cũng có thể nắm được.

Người ta vẫn hay nói nỗ lực thường được thể hiện qua máu và mồ hôi còn gì?

Nhờ đó, cả tôi và Alice đều ướt đẫm mồ hôi sau mỗi buổi tập.

Thường thì Alice sẽ đi tắm trước trong khi tôi tiếp tục tập luyện, và sau đó tôi sẽ vào tắm sau em ấy…

Nhưng hôm đó lại khác.

Cả hai chúng tôi đều mệt, vậy nên chúng tôi đã quyết định rút ngắn buổi tập và đi tắm cùng nhau.

Tất nhiên là Alice đã nói rằng tôi sẽ thấy khó chịu khi nhìn thấy cơ thể của em ấy và đề nghị tôi tắm trước, nhưng tôi khăng khăng là không sao và nắm lấy tay em ấy, rồi chúng tôi cùng vào phòng tắm—

Và đó chính là nguồn cơn của mọi chuyện.

"...Bề mặt lồi lõm ở cổ tay em ấy. Nhìn kỹ thì đó rõ ràng là một 'vết cắn'. Rồi tôi nhớ lại những gì Alice đã nói với mình hồi trước."

"........"

"Dù không muốn tin nhưng tôi buộc phải hỏi."

Tất nhiên, nếu nói tôi chưa chuẩn bị tâm lý thì đó là nói dối.

Tôi biết Alice bị mất một bên tay vì đã sống cùng em ấy, và tôi cũng biết cơ thể em ấy chằng chịt những vết sẹo được giấu kín sau lớp quần áo, những ký ức ấy đã khắc sâu vào tâm trí tôi.

Nên tôi cứ nghĩ mình sẽ ổn.

Nhưng vẫn như mọi khi, tôi quá ngu ngốc, một con ngu không thể kiểm chế bản thân.

Lần đầu tiên.

Khi trước mắt là cơ thể trần trụi không một mảnh vải che thân của Alice, sự kiên định trước đó của tôi đã vụn vỡ, đầu óc tôi trống rỗng, tôi chẳng thể suy nghĩ được gì nữa.

Tôi vô cùng biết ơn vì cơ thể mình vì đã hành động đúng thời điểm, theo bản năng tôi đã xoay người Alice lại để em ấy không nhìn thấy mặt mình, rồi ôm lấy em ấy từ phía sau.

'...Chị ơi?'

'...Chị xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi.'

Những vết sẹo,

Rồi lại sẹo,

Toàn là những vết sẹo.

Cơ thể em ấy phủ đầy sẹo.

Ngay cả khi Alice khẽ gọi tên tôi, tôi cũng không trả lời, sợ rằng em ấy sẽ nhận ra giọng nói đang run rẩy của mình, tôi chỉ biết đứng bất động.

Lẩm bẩm những lời xin lỗi chẳng bao giờ chạm đến tai em ấy.

Trông thật u sầu và thảm hại.

Tại sao. Câu hỏi ấy cứ mãi ám ảnh tâm trí tôi.

Vết sẹo chạy ngang bụng, kéo ra tận sau lưng, tôi thậm chí còn không thể tưởng tượng nổi để có vết sẹo đó em ấy đã phải chịu nỗi đau lớn đến nhường nào.

Có một vết lõm trên bắp chân như thể ai đó đã dùng vật sắc nhọn khoét sâu vào, sâu đến mức tôi có thể nhìn thấu bằng chính mắt mình.

Và khi nhìn thấy cổ tay em ấy, những vết cắn rõ ràng của thứ gì đó, tôi nhận ra mình đã mở chiếc hộp Pandora, chiếc hộp lẽ ra phải được niêm phong vĩnh viễn.

Những vết thương mà tôi được tận mắt chứng kiến đã làm tôi quá sốc.

Đủ để khiến tôi ngoảnh mặt đi nơi khác theo bản năng.

'........!!'

Tôi tuyệt vọng cố kìm nén cơn buồn nôn đang dâng trào.

Sau một hồi giằng co, khi cuối cùng cũng tỉnh táo lại, ánh mắt tôi lại hướng vào những thứ khác, bất cứ thứ gì ngoại trừ cơ thể Alice.

May mắn là Alice vẫn đang nằm trong vòng tay tôi, nên em ấy không thấy tôi đang quay đi để tránh nhìn vào cơ thể em ấy.

Đúng vậy.

Tôi lại phạm phải sai lầm đó một lần nữa.

Đó là lý do tôi buộc phải biết.

Để ngăn bản thân không lặp lại sai lầm đó.

Ngay cả khi thứ tôi đang nhìn vào chỉ là một phần của vực thẳm không đáy.

Tôi buộc phải biết.

"Kể hết mọi thứ cho tôi đi."

Về quá khứ của Alice.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!