The Death Mage Who Doesn't Want a Fourth Time

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

211 1697

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

55 192

Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

(Đang ra)

Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

sajerak (사제락)

Còn hiện tại thì tất cả những gì tôi muốn làm là nghỉ ngơi.

54 733

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

52 614

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

(Đang ra)

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

みょん

Từ đó, cô dần biến đổi… thành một yandere — kẻ yêu cuồng si, chiếm hữu đến méo mó, như đang ôm ấp một con quỷ dữ trong tim.

93 343

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

122 2837

Tập 11: Công quốc Alcrem II - Chương 253: Chiêu mộ thành viên mới

Chương 253: Chiêu mộ thành viên mới

Với thân phận giả là một nam Elf hát rong tên Rudolf, Randolf 'Chân lý' đã thuận lợi tiến vào trong thành phố.

Hát rong là cái nghề chẳng bó buộc vào bất kỳ Công hội nào, thế nên giới cầm ca còn đậm chất lãng khách hơn cả mạo hiểm giả. Cũng vì lẽ đó, chuyện những kẻ bị truy nã hay gián điệp của các tổ chức tình báo cải trang thành nhạc công lang thang vốn chẳng phải chuyện hiếm.

Tuy nhiên, một nam Elf với mái tóc và đôi mắt màu xanh lam như Rudolf lại quá sức nổi bật. Đám lính gác cổng mặc định rằng chẳng có kẻ đào tẩu nào lại muốn gây chú ý đến thế, nên họ nhanh chóng cho ông đi qua mà chẳng mảy may nghi ngờ.

Morksi là một thành phố thương mại sầm uất với dòng người ra vào tấp nập, và việc có sẵn cả tá nhạc công tại đây đã trở thành tấm bình phong hoàn hảo cho Randolf.

“Nhưng mà, mọi chuyện có vẻ không suôn sẻ cho lắm” ông tự lẩm bẩm bằng chất giọng cao vút của ‘Rudolf’, đôi môi khẽ nở một nụ cười khổ. “Chẳng ngờ lại đi lướt qua nhau thế này. Cái vận may của mình đúng là không còn gì để nói.”

Mục đích chính của ông khi cải trang đến Morksi là để gặp mặt Vandalieu. Ông muốn tận mắt chứng kiến xem cậu ta rốt cuộc là hạng người phương nào. Thế nhưng, đám lính gác lại thông báo rằng Vandalieu đã lên đường tới Alcrem mất rồi.

Có lẽ vì mình bay thẳng đến đây nên đã bỏ lỡ những tin tức lẽ ra phải thu thập được ở các làng mạc và thị trấn dọc đường... Ai dè sự thể lại thành ra thế này. Nhưng nếu đi bộ thì chắc phải mất gần một tháng, mình cũng chẳng thể phi như bay trên con đường lộ ngay trước thanh thiên bạch nhật được, đành chịu vậy, Randolf tự trấn an bản thân.

Ông thuê một phòng trong quán trọ rẻ tiền đúng chất một gã hát rong nghèo, rồi bắt đầu thu thập tin tức.

Hiện tại, trong mắt mọi người ông là một nhạc sĩ đến đây để sáng tác bài hát về cậu bé Dhampir đầy rẫy tin đồn, vậy nên việc đi khắp phố phường hỏi han cũng chẳng có gì là bất tự nhiên. Chỉ bằng cách bao bữa trưa cho đám mạo hiểm giả và lính đánh thuê đang nghỉ ngơi, hay lân la trò chuyện với các đồng nghiệp hát rong, ông đã thu thập được cả rổ tin.

Những thông tin mà Randolf nhận được khiến ông không khỏi kinh ngạc. Vài lời đồn chính yếu hóa ra lại là sự thật, và hơn thế nữa, cậu bé Dhampir kia còn là: "ông trùm" thực sự của khu đèn đỏ, vị anh hùng bảo vệ thành phố, người phát minh ra những Ma cụ mà Randolf chưa từng nghe tên, một hình mẫu được Giáo hội công nhận là Thánh giả, và thậm chí còn được lãnh chúa ban tặng huân chương.

Chỉ qua vài lời xã giao với dân thành thị mà ông đã nghe được đủ thứ chuyện trên đời. Thật khó tin khi tất cả những chiến tích đó lại tập trung trên người một cá nhân duy nhất.

Và thành tựu của một cá nhân khác cũng ấn tượng không kém.

Một mạo hiểm giả mà Randolf bắt chuyện — người đàn ông tên Rock, thủ lĩnh của tổ chức mang tên ‘Thiết Nham Lữ Đoàn’ — đã dành không ngớt lời ca tụng cho một người tên là Darcia.

“Nói về những gì Darcia-san và mọi người đã làm lúc đó ấy hả! Chú biết đấy, Rodriguez đúng là mạo hiểm giả hạng B có khác, Simon và Natania cũng rất tuyệt, nhưng Darcia-san mới thực sự là đỉnh nhất!” Anh ta nói một cách đầy hào hứng.

Chất giọng nồng nhiệt này có lẽ một phần là do anh ta đang làm vài ly sau chuyến săn sớm, nhưng sự ngưỡng mộ dành cho Darcia là hoàn toàn chân thành.

“Sử dụng 【 Quyến thần giáng trần 】 và những Ma cụ biến hình, thi triển hàng loạt ma pháp cường hóa, rồi tự mình xông pha tuyến đầu tiêu diệt băng cướp... Thật sự quá kinh ngạc. Tiếc là tôi không có mặt ở đó để chứng kiến tận mắt!” Randolf hưởng ứng nhiệt tình, trong khi đầu óc thì đang hoạt động hết công suất.

Natania bình phục được thì tốt, nhưng mình không bao giờ ngờ con bé lại trở thành đệ tử của Vandalieu. Vậy ra đúng là cậu ta đã tiếp cận vào thời điểm mình gửi gắm con bé cho gã một tay đó sao? Nếu thế thì, chính cậu ta là người đã tác động lên mảnh cơ thể Ma Vương? Nhưng những kẻ xung quanh cậu ta cũng chẳng phải hạng xoàng. Đặc biệt là người phụ nữ đó.

Randolf cân nhắc những câu chuyện về Darcia mà Rock đang tâng bốc, cũng như về hai Ghoul mà Vandalieu mang từ đâu đó vào thành phố, rồi cả ‘Sói đói’ Michael, nhóm Kanako... và Natania.

Cả gã một tay đó nữa, trông cô ta chẳng có vẻ gì là mạnh mẽ cả. Cùng lắm cũng chỉ dừng lại ở tầm hạng D là cùng. Vậy mà họ lại làm được những điều đó. Cho dù mấy cái chi giả Ma cụ kia có chất lượng thượng hạng đi chăng nữa thì chuyện này vẫn quá kỳ quặc. Tốc độ thăng tiến này đơn giản là quá nhanh.

Các thành viên khác trong tổ chức của Rock cũng nhảy vào góp vui, mỗi người lại nhắc đến một người bạn đồng hành khác của Vandalieu.

“Rock, ông nói gì thế? Rudolf-san này, Basdia-san ‘Kẻ Diệt Khổng Lồ’ còn đáng nể hơn nhiều! Là một người dùng rìu, tôi không tài nào ngừng ngưỡng mộ cô ấy được! Tôi chẳng phải hiệp sĩ gì đâu, nhưng bài diễn văn khích lệ tinh thần của cô ấy đúng là làm tôi cảm động rớt nước mắt!”

“Không không, phải là Zadiris-chan chứ. Ý tôi là, Basdia-san thì uy nghiêm thật đấy, nhưng chẳng ai vượt qua được độ đáng yêu của Zadiris-chan đâu! Tôi thực sự cảm nhận được cô ấy đã nỗ lực hết mình khi tập luyện trên sân khấu đấy. Không phải rất tuyệt sao?!”

“Tôi thì thích Kanako-chan hơn. Đúng là cô ấy không nổi bật lắm trong trận chiến đó, nhưng tôi nghĩ chẳng ai dễ thương hơn cô ấy đâu. Ý tôi là, cô ấy chính là cô gái mẫn cán dẫn dắt những người khác trên sân khấu và hỗ trợ họ suốt buổi biểu diễn mà.”

“Đáng yêu á... Chẳng phải cô nàng đó hơi lanh chanh quá để được gọi như thế sao? Danh hiệu đó phải thuộc về Juliana-chan chứ. Nhìn con bé làm tôi nhớ đến đứa cháu gái ở nhà, thấy bình yên lạ lùng.”

“Ờm, cho hỏi ‘sân khấu’ nghĩa là sao vậy? Và các anh có thể cho tôi biết ‘Juliana’-san mà mọi người đang nhắc tới là ai không?” Randolf lên tiếng hỏi, ông hoàn toàn mù tịt về vài thuật ngữ trong cuộc đối thoại này và nhận ra có một cái tên mà mình còn chưa kịp thắc mắc.

“Hả? Anh không biết sao, Rudolf-san? Anh bảo đến thành phố này vì hứng thú với Vandalieu, nên tôi cứ đinh ninh là anh phải biết rồi chứ” Rock ngạc nhiên.

“Vâng. Thật ra tôi muốn đến đây càng nhanh càng tốt, nên dọc đường chẳng dừng lại ở làng mạc hay thị trấn nào cả” Randolf giải thích.

“Ra là vậy. Thế thì ăn xong chỗ này tôi sẽ dẫn anh đi xem. Bọn tôi cũng đang tính ăn trưa xong là qua đó xem đây.”

Randolf lờ mờ hiểu ra rằng ‘sân khấu’ là nơi mà vài người bạn đồng hành của Vandalieu biểu diễn ca múa nhạc vì lý do nào đó, và hình như trong số họ còn có cả hai Ghoul. Cái ý tưởng rằng Vandalieu chỉ đơn thuần muốn "khoe" dàn Ghoul và Dark Elf hiếm lạ ở vùng này... thật khó tin. Phải chăng mục tiêu của cậu ta là để người dân hiểu hơn về chủng tộc Ghoul?

Nếu đến đó, có lẽ Randolf sẽ thấy được cảnh sinh hoạt thường ngày của những kẻ thân cận với Vandalieu.

“Và đây là lần đầu tôi nghe thấy cái tên Juliana đấy” Randolf nói thêm.

“À, con bé là một trong những gia quyến của Vandalieu. Nghe đâu là một dạng đột biến sinh ra giữa Minotaur và con người, nhưng tôi cũng không rõ lắm.”

“Con bé đáng yêu lắm; trông y hệt một bé gái loài người nhưng lại có sừng bò. Vì còn nhỏ nên con bé không tham gia chiến đấu ở cổng thành, nhưng thỉnh thoảng có giúp việc ở mấy xe bán đồ ăn của Vandalieu, bọn tôi gặp con bé ở đó đấy.”

Với Randolf, có vẻ như Juliana không được "hồi phục" theo cái cách mà Natania đã trải qua.

Nhưng thế này là nghĩa làm sao? Trông y hệt một bé gái loài người á? Đột biến thì cũng phải có giới hạn của nó chứ! Ông không kìm được tiếng gào thét nội tâm, bất chấp kinh nghiệm mạo hiểm giả dày dạn của mình.

Đột biến (Mutant) vốn là những cá thể sở hữu những đặc điểm và năng lực mà đồng loại của chúng bình thường không có. Trong sự nghiệp của mình, Randolf đã hạ sát không biết bao nhiêu sinh vật đột biến, từ những con Goblin biết phun lửa, lũ Kobold với răng nanh tẩm độc, cho đến giống Đại Heo Rừng (Huge Boar) có sừng.

Vốn dĩ, Minotaur và Ogre là những chủng tộc có tỉ lệ sản sinh đột biến khá cao theo thời gian. Thế nên, việc một con Minotaur đột biến nở ra từ quả trứng được cấy bởi Minotaur King bằng quyền năng từ ống dẫn trứng của Ma Vương cũng chẳng có gì là lạ. Thậm chí, đó là điều hoàn toàn có thể dự đoán trước.

Tuy nhiên, việc kẻ đột biến đó lại mang diện mạo hoàn hảo của một cô bé loài người... giống như một tộc Ngưu nhân (Beast-kin) vốn không hề tồn tại, là điều bất khả thi.

Thế nhưng, sẽ thật kỳ quặc nếu gã hát rong tên Rudolf lại am tường về sinh học quái vật đến thế.

“Tôi chắc chắn là rất muốn được diện kiến cô bé rồi” Randolf gật đầu nói.

Dù vậy, tâm trí ông lúc này lại đang quay cuồng với những dòng suy luận riêng.

Chà, cũng có một số loại quái vật biết cải trang thành người. Và ít nhất, sự thật là những người này đã gặp một con quái vật nhỏ tuổi mang tên ‘Juliana’. Có lẽ mình không nên phủ định bất cứ điều gì khi chưa tận mắt chứng kiến. Nhưng mà... cho dù nó có giống Juliana người thật đi nữa, tại sao lại lấy tên người mẹ đặt cho nó? Dù rằng việc coi cô ấy là mẹ của nó hay không vẫn còn là dấu hỏi lớn.

Randolf quyết định không phủ nhận những gì mình vừa nghe chỉ vì chúng lệch lạc với kiến thức từ kinh nghiệm bản thân, và bắt đầu suy luận xem tại sao Vandalieu lại đặt tên cho con quái vật nhỏ đó là ‘Juliana’.

“Tiếc cho chú là Juliana-chan đã cùng Vandalieu và những người khác đi Alcrem rồi, nên giờ con bé không có ở thành phố đâu” Rock nói.

“Ra vậy, cô bé đã đi Alcrem rồi sao...” Randolf lẩm bẩm.

Juliana rõ ràng là đang hướng về thủ phủ Alcrem. Ý định lập tức đuổi theo cô bé và Vandalieu thoáng xẹt qua đầu Randolf, nhưng rồi ông quyết định từ bỏ.

Rời đi ngay trong ngày vừa đặt chân đến sẽ chỉ tổ gây chú ý. Vả lại, vì một vài người bạn đồng hành của Vandalieu vẫn còn ở lại Morksi, nên sớm muộn gì cậu ta cũng sẽ quay lại thành phố này thôi.

Trong trường hợp đó, tốt nhất là Randolf nên ở lại và tiếp tục thu thập tin tức tại đây... dù điều này đồng nghĩa với việc ông sẽ thực sự phải biểu diễn vài tiết mục tại các quán rượu cho đám bầy hầy say xỉn, dù cái nghề này vốn chỉ là để che mắt thiên hạ.

Dù sao thì, một gã hát rong chẳng làm lụng gì mà vẫn rủng rỉnh tiền bạc thì đáng nghi lắm, Randolf tự nhủ.

May thay, trước đây Randolf từng học cách chơi đàn Lyre và trống, cũng như khá tự tin vào giọng hát của mình. Hồi còn là một mạo hiểm giả non nớt, ông đã kiếm sống bằng cách bắt chước những gì các nhạc công hay làm.

Tâm trí Randolf thoáng lãng đãng về những ngày tháng đó... chuyện của hơn hai trăm năm về trước.

“Nếu chúng ta đi bây giờ thì khi đến nơi, buổi biểu diễn trên sân khấu chắc cũng vừa mới bắt đầu đấy. Chú tính sao? Có đi cùng bọn này không?” Rock hỏi, kéo Randolf ra khỏi cơn mộng mị ngắn ngủi.

“A, vâng. Xin hãy cho tôi đi cùng với.”

Họ rời khỏi nhà ăn và hướng về phía sân khấu được dựng ở quảng trường thành phố. Bạn đồng hành của Vandalieu hình như cứ hai ngày lại hát múa ở đây một lần.

Khi không có họ, sân khấu này được dùng cho các buổi biểu diễn của những nhạc công và nghệ sĩ khác, cũng như các vở kịch của những đoàn hí kịch. Tuy nhiên, người ta nói rằng các buổi ‘hòa nhạc’ (concert) do bạn đồng hành của Vandalieu thực hiện mới là những sự kiện náo nhiệt nhất.

“Tôi hiểu rồi. Nhìn thế này thì tôi đã biết tại sao nó lại được hâm mộ đến thế” Randolf thốt lên khi tận mắt chứng kiến buổi hòa nhạc và hiểu được lý do tại sao nhóm của Rock lại tán tụng nó hết lời.

“Mọi người ơi, chúng tôi vô cùng biết ơn vì tất cả đã lại tề tựu đông đủ ở đây để cổ vũ cho chúng tôi!” Zadiris nói với đám đông.

“Buổi biểu diễn hôm nay sẽ là màn tam ca của tôi, Zadiris và Basdia! Chúng tôi sẽ hát bằng cả trái tim mình, hy vọng mọi người sẽ tận hưởng nó!” Kanako tiếp lời.

“Được rồi, đi thôi. Biến thân! (Transform!)” Basdia hô lớn.

Cả ba giơ cao trang bị biến thân và thực hiện quá trình thay đổi trang phục, rồi bắt đầu cất cao giọng hát theo nhịp nhạc dồn dập.

Khán giả hoàn toàn bị lóa mắt bởi sự kỳ lạ của các thiết bị biến thân, cùng với màn trình diễn âm thanh và ánh sáng được tạo ra bằng ma pháp. Thêm vào đó, các nghệ sĩ còn vỗ tay theo nhịp nhạc, khích lệ khán giả cùng tham gia để tạo ra một bầu không khí hòa quyện làm một.

Nó cực kỳ phô trương. Những kẻ tin rằng âm nhạc phải là một loại hình nghệ thuật tinh tế chắc chắn sẽ chẳng ưa nổi phong cách này.

Nhưng ít nhất, Randolf lại thích buổi hòa nhạc hào nhoáng trước mắt này hơn là thứ âm nhạc hàn lâm.

Tạm gác chuyện đó sang một bên, ba người kia... Họ đều là những chiến binh thực thụ. Đặc biệt là nữ chiến binh Ghoul tên Basdia, cô ta rất có thực lực. Cô ta có thể ngang hàng với Ngũ Hiệp Sĩ của Alcrem... Không, thậm chí còn mạnh hơn cả họ. Và tốt nhất nên mặc định rằng những món đồ gọi là ‘trang bị biến thân’ kia còn sở hữu nhiều chức năng ghê gớm hơn cả lời đồn, Randolf thầm nghĩ.

Ông khẽ thở dài khi nhận ra Darcia hẳn phải mạnh mẽ đến nhường nào nếu cô ta chiến đấu bên cạnh Basdia và còn đóng vai trò quan trọng hơn cả cô ta trong trận chiến; và Vandalieu chắc chắn phải tài giỏi lắm mới có thể thu phục được một người như Basdia.

Nếu Công tước Alcrem có ý định làm điều gì dại dột, rất có thể Vương quốc Orbaume sẽ mất đi một vùng công quốc nội trong năm nay mất.

Khi những dòng suy nghĩ đó vừa dứt, vài bài hát cũng đã kết thúc và một buổi nghỉ giải lao ngắn bắt đầu. Nhóm Basdia rời sân khấu, và Arman cùng vài giáo sĩ từ Nhà thờ liên giáo bắt đầu hát một số bài thánh ca.

May mắn thay, các giáo sĩ ăn mặc bình thường và không nhảy nhót.

Nhóm của Rock nãy giờ vẫn dán mắt vào sân khấu, nhưng khi những bài thánh ca bắt đầu, họ lại quay sang chú ý đến Randolf. Giọng hát của các giáo sĩ khá lớn, nhưng... rõ ràng là nó kém thú vị hơn hẳn so với buổi hòa nhạc vừa rồi.

“Chú thấy sao, Rudolf-san?” Rock lên tiếng hỏi. “Tuyệt quá đúng không? Hôm nay chỉ có ba người diễn thôi, chứ bình thường lúc đông lúc ít vui lắm. Có hôm còn có cả màn mở đầu của mấy đứa nhóc ở cô nhi viện biểu diễn cùng lũ linh thú của chúng nữa cơ.”

“Mấy lúc giải lao giữa giờ cũng có đủ thứ trò. Nào là hát thánh ca của các giáo sĩ Nhà thờ liên giáo, hay nghe giáo sĩ Arman thuyết giảng về thần Alda, thỉnh thoảng còn có cả mấy cuộc thi đấu nhạc cụ tự phát ngay trên sân khấu nữa” một thành viên trong nhóm của Rock hào hứng thêm vào. “Khi nào có dịp, chú cũng nhảy lên góp vui một bản đi chứ?”

“Vâng, quả thực rất thú vị. Xem ra tôi sẽ không thấy chán trong lúc chờ đợi nhóm Vandalieu-san quay về đâu” Randolf đáp lời, ông quyết định sẽ tạm trú lại thành phố Morksi dưới thân phận gã hát rong Rudolf.

Vandalieu và những người đồng hành hoàn toàn không hay biết gì về việc Randolf đã thâm nhập vào thành phố dưới một diện mạo giả.

Thực tế, qua các Golem và gia quyến Ma Vương bố trí trên các bức tường thành, Vandalieu đã nhìn thấy một nam Elf tóc xanh tiến vào thành phố, nhưng cậu không hề liên tưởng người đó với mạo hiểm giả hạng S lừng danh – Randolf 'Chân lý'.

Nếu Randolf mang theo ác ý với Vandalieu hay đồng đội của cậu, kỹ năng 【 Cảm ứng nguy hiểm: Tử vong 】 hẳn đã phản hồi ngay lập tức dù chỉ là một tia sát khí nhỏ nhất. Trên thực tế, đã có không ít sát thủ được thuê để ám sát đồng minh của Vandalieu phải phơi xác theo cách đó.

Tuy nhiên, mục tiêu hiện tại của Randolf chỉ là thu thập thông tin; ông chưa hề có ý định chiến đấu. Vì vậy, ông không hề tỏa ra bất kỳ luồng sát khí nào hướng về phía phe Vandalieu.

Thêm vào đó, Vandalieu và các đồng đội vốn đã quá nổi tiếng với tư cách những anh hùng bảo vệ thành phố. Có hàng tá mạo hiểm giả, thương nhân và nhạc công lang thang luôn mồm hỏi han về họ.

Đôi mắt giám sát của Vandalieu vì thế chẳng mảy may bận tâm đến việc có thêm một gã Elf tóc xanh lạc bước vào đây.

Lúc này, ba cô gái biểu diễn trên sân khấu đang nghỉ ngơi trong một chiếc lều dựng phía sau cánh gà. Lẽ tự nhiên, họ cũng chẳng hề để ý đến Randolf.

“Tôi đã bàn với Van rồi, tôi muốn có thêm người đứng trên sân khấu nữa” Kanako lên tiếng.

Basdia khẽ gật đầu bình thản. “Tôi hiểu rồi. Cuối cùng cũng đến lúc triệu tập Vigaro sao?”

“Thế này thì liên quan quái gì đến cha cô hả?!” Kanako hỏi ngược lại với vẻ không tin nổi. Cô không thể tưởng tượng được cảnh Vigaro – gã Ghoul cao hai mét, cơ bắp cuồn cuộn, có bốn tay và cái đầu sư tử – lại trở thành thành viên mới của nhóm thần tượng.

“Ý tôi là, mọi người đã bắt đầu nhìn nhận Ghoul như một ‘chủng tộc người’ thay vì ‘quái vật nhân hình có trí khôn cao’ rồi, nên tôi nghĩ đã đến lúc giới thiệu cho họ thấy một người đàn ông Ghoul” Basdia giải thích.

“Dù sao thì ngoại hình của nam giới và nữ giới tộc Ghoul chúng ta có sự khác biệt rất lớn mà. Dù mọi người có quen với tôi hay Basdia đi chăng nữa, thì ấn tượng chung của họ về cả chủng tộc Ghoul vẫn chẳng cải thiện được mấy, đúng không?” Zadiris tiếp lời.

“Lý lẽ của mọi người nghiêm túc đến bất ngờ đấy, nhưng mà... cho ông ấy ‘debut’ trên sân khấu thì tôi không chắc đâu. Đùng một cái mà tung ra một màn trình diễn ‘hoang dã’ quá mức như thế tôi e là không ổn” Kanako nói.

Cô hiểu quan điểm của họ, nhưng đồng thời, cô cũng phải cố gắng dùng vũ lực để xóa sạch hình ảnh Vigaro trong bộ trang phục thiếu nữ phép thuật ra khỏi tâm trí mình. Nếu muốn truyền bá một nền văn hóa mới, tốt nhất nên bắt đầu từ những thứ bình thường hơn một chút... mặc dù những thành viên đã ra mắt công chúng cho đến nay vốn dĩ đã cách quá xa hai chữ “bình thường” so với tiêu chuẩn của Trái Đất hay Origin rồi.

“Vậy thì, vì Kachia đang định đi Alcrem với Van, hay là thử hỏi Bilde xem? Tarea thì gạch tên đi, bà ấy đang bận giúp Van chế tạo Thần khí (Artifacts) rồi... Có lẽ là bà của Van hoặc một trong các cựu trưởng làng, vì giờ họ đã trở thành Chaos Elf rồi nhỉ?” Basdia gợi ý.

“Đằng nào thì họ cũng phải đi qua cổng thành để vào đây. Tôi e là chuyện đó sẽ khó khăn cho đến khi cậu nhóc ‘quay về’” Zadiris nhận định.

Kanako lắc đầu. “Không, tôi đang định tuyển người ngay tại thành phố này. Chúng ta sẽ không đưa trang bị biến thân hay tiết lộ sự thật về hoàn cảnh của mình cho họ. Chúng ta chỉ dạy họ hát, nhảy và dàn dựng vũ đạo, rồi để họ hát cùng chúng ta trên sân khấu thôi. Chỉ vậy thôi.”

Kanako và những người khác đang phô diễn tài năng trên sân khấu, vậy nên những người khác chắc chắn sẽ bắt chước định dạng buổi hòa nhạc này khi nó lan rộng ra. Vì thế, Kanako nghĩ rằng việc chủ động dạy cho họ cách biểu diễn cũng chẳng sao cả.

Nếu những người muốn học đã là nhạc công hay vũ công sẵn rồi, việc huấn luyện sẽ không tốn quá nhiều công sức.

“Ra vậy. Bằng cách tương tác với chúng ta, sự hiểu biết của người dân về các chủng tộc của nữ thần Vida sẽ sâu sắc hơn. Và vì chúng ta tuyên bố các buổi hòa nhạc này là bài thuyết giáo dành cho Vida, chúng ta cũng sẽ truyền bá đức tin của Người. Chắc là cô đã đem mấy điểm này ra để thuyết phục cậu nhóc đồng ý rồi nhỉ?” Zadiris hỏi.

“Đúng thế! Cậu ấy cho phép ngay lập tức luôn! ... Dù tôi thấy hơi sợ một chút, vì dạo này cảm giác cậu ấy tin tưởng tôi quá mức thì phải” Kanako chia sẻ.

“Tôi chắc rằng Van đã coi cô và Melissa là người nhà rồi. Hai người cũng đã chuyển tộc thành những thành viên thuộc chủng tộc mà Darcia-sama là thủy tổ còn gì. Nhưng có thể sẽ có sát thủ hoặc những tín đồ cực đoan của Alda trà trộn vào đám người ứng tuyển đấy, nên không được lơ là đâu” Basdia nhắc nhở.

“Tất nhiên rồi. Tôi sẽ nhờ cả nhóm đội bảo an sói đói hỗ trợ nữa... và tôi cũng định nhờ cả các gia quyến Ma Vương giám sát. Dù sao thì cũng có những tay nhạc công thực chất là gián điệp hoặc kẻ bị truy nã cải trang mà” Kanako nói.

Cô sực nhớ ra mình đã thoáng thấy một nam Elf tóc xanh trong đám đông lúc biểu diễn khi nãy. Cô nghĩ anh ta là một nhạc công vì thấy anh ta cầm trống, nhưng cô tự hỏi liệu đó có phải nghề nghiệp thực sự của anh ta không, hay lại là ai đó cải trang... nhưng rồi cô nhanh chóng gạt suy nghĩ đó đi.

Chỉ nhìn qua thì chẳng thể biết được. Nhưng mình cũng khá hứng thú với kỹ thuật biểu diễn của tộc Elf, nên nếu anh ta không phải hàng giả và chịu ứng tuyển thì tốt quá, cô thầm nghĩ.

Trong ấn tượng của cô, tộc Elf vốn có lịch sử lâu đời về các loại hình nghệ thuật biểu diễn.

“Nào, đến giờ cho nửa sau của buổi diễn rồi. Cố gắng lên nào mọi người!” Cô nói với hai người kia. “Nửa đầu là để thu hút khán giả, nhưng nửa sau mới là lúc quyết định doanh thu bán vật phẩm đấy!”

--------------------------------------

Alcrem, thủ phủ của Công quốc Alcrem, là một đại đô thị với dân số khổng lồ xấp xỉ một triệu người.

So với Công quốc Sauron – nơi tiền tuyến của cuộc chiến dai dẳng với Đế chế Amid, hay Công quốc Hartner nghèo nàn tài nguyên khoáng sản, thì Alcrem bề thế hơn hẳn. Lẽ dĩ nhiên, thủ phủ của nó cũng rộng lớn và tấp nập hơn bất cứ đâu.

Ngay cả sự sầm uất của thành phố Morksi với ba trăm ngàn dân cũng trở nên nhạt nhòa khi đặt cạnh nơi này. Chính vì thế, ngày ngày luôn có những dòng người rồng rắn lẫn lộn xếp hàng dài dằng dặc trước cổng thành Alcrem để chờ được vào bên trong.

“Hàng dài khiếp thật. Liệu hôm nay có kịp vào thành không đây?” Một thanh niên đứng cuối hàng thốt lên đầy lo lắng khi ngước nhìn về phía cổng xa tít tắp.

Người phụ nữ đang hộ tống chiếc xe ngựa ngay phía trước anh ta bỗng quay lại. “Này, chàng trai.”

“A, ừm, có chuyện gì vậy, quý cô?” Anh chàng đáp lời, giọng bỗng cao vút lên vì mải dán mắt vào đôi môi đỏ rực của người phụ nữ đối diện.

Cô ta nở một nụ cười hài lòng. “Tôi chẳng còn trẻ trung gì để được gọi là ‘quý cô’ đâu, nhưng cảm ơn nhé. Cậu lần đầu đến Alcrem à? Nhìn trang bị thì chắc là mạo hiểm giả rồi nhỉ.”

“Vâng, đây là lần đầu tôi tới đây. Tôi vừa mới lên hạng D cách đây không lâu, nhưng tổ đội cũ lại tan rã mất rồi. Tôi nghĩ đây là cơ hội tốt để lên thủ đô lập nghiệp” anh thanh niên nói. “Tôi nghe đồn ở Alcrem có nhiều mạo hiểm giả vốn chẳng có tiếng tăm gì nhưng đùng một cái lại phất lên như diều gặp gió, nên cũng muốn thử vận may xem sao.”

Chàng trai trẻ bỗng trở nên ba hoa lạ thường, tuôn ra đủ thứ thông tin cá nhân dù chẳng ai hỏi đến, có lẽ vì anh ta không quen giao tiếp với phụ nữ. Những tin đồn mà anh ta nhắc tới thực chất là về những kẻ được các vị thần thuộc phe Alda chọn lựa và ban tặng 【 Thần hộ 】 để chuẩn bị đối đầu với Vandalieu.

Sự thật là hiện tượng này không chỉ diễn ra ở Alcrem mà còn ở các công quốc khác và cả Đế chế Amid. Tuy nhiên, tin tức vốn không bao giờ được truyền đi một cách chính xác tuyệt đối, nên lời đồn đại chỉ dừng lại ở việc có rất nhiều mạo hiểm giả đột ngột thành công rực rỡ tại các thành phố lớn đông dân.

Chàng trai vẫn tiếp tục huyên thuyên nhằm thu hút sự chú ý của người phụ nữ, nhưng xem chừng việc này lại phản tác dụng.

“Ra là thế... Nếu cậu am hiểu về Alcrem thì tôi cũng định hỏi vài chuyện, nhưng...” cô ta bỏ lửng câu nói.

Hóa ra cô ta bắt chuyện với anh ta chỉ để thu thập thông tin mà thôi.

Chết tiệt! Chàng trai thầm chửi rủa trong lòng, vắt óc nghĩ cách để kéo dài cuộc trò chuyện. Nhưng vì vốn dĩ chẳng có kinh nghiệm tình trường, đầu óc anh ta trống rỗng chẳng nảy ra được câu nào ra hồn.

Đúng lúc đó, có tiếng ai đó trong hàng hét lên kinh hãi—

“Q-quái vật?!”

Chàng trai lập tức bừng tỉnh, giơ cao thương và khiên, dáo dác tìm kiếm mục tiêu.

Cách đó vài trăm mét phía sau hàng người, anh ta trông thấy một chiếc xe ngựa đang bị một đàn quái vật truy đuổi — hay ít nhất đó là những gì anh ta nghĩ trong giây lát.

“... Hả? Có quái vật thật, nhưng sao trông chúng không giống như đang đuổi theo xe ngựa?”

Dù đứng ở khoảng cách này, anh ta vẫn có thể nhận ra chiếc xe không hề chạy bán sống bán chết, và lũ quái vật không chỉ ở phía sau mà còn dàn hàng ngang ngay bên cạnh. Anh nhận ra chiếc xe ngựa kia hoàn toàn không bị tấn công.

“Chiếc xe màu đen và con quái vật dạng chó lớn màu xám đó. Chẳng lẽ là...” người phụ nữ lẩm bẩm.

Anh thanh niên không để tâm đến lời cô ta, cứ chăm chắm nhìn chiếc xe đen đang lừng lững tiến gần trên con lộ. “Là linh thú của một Thuần thú sư sao? Nhưng làm gì có Thuần thú sư nào sở hữu quái vật to đến mức đứng từ xa thế này vẫn nhìn rõ mồn một chứ?”

Dòng người đang đứng xếp hàng bắt đầu xôn xao bàn tán.

“Chắc là thú nuôi thôi. Làm hú hồn hà.”

“Khoan đã, biết đâu là lũ quái vật khôn ngoan đang giả vờ làm thú nuôi thì sao...”

“Đồ ngốc, làm gì có con quái vật nào tự biết đánh xe ngựa hả.”

“N-nhưng cứ gọi lính gác cho chắc ăn được không? Tôi chưa bao giờ thấy thú nuôi nào khổng lồ thế này, mà Thuần thú sư thì đâu phải ai cũng là người tốt?!”

Có lẽ nhận thấy không thể làm ngơ trước tình huống này, vài kỵ sĩ cưỡi ngựa từ trong cổng thành bắt đầu phi ra.

Trong khi đó, chiếc xe ngựa cùng "đoàn tùy tùng" của nó đã tiến sát đến cuối hàng, ngay nơi chàng trai đang đứng.

Dẫn đầu chiếc xe được kéo bởi hai con ngựa lực lưỡng là một nữ chiến binh với làn da xám nâu. Bên phải là một con sói — không, một con quái vật dạng chó khổng lồ với bộ lông xám. Bên trái là ba con quái vật chuột lớn — một con màu đỏ, một màu trắng và một con có màu thép. Phía sau xe là một con quái vật thuộc chủng tộc Nhện (Arachnid) to lớn. Chỉ có một phần cơ thể nó lộ ra, nhưng tám cái chân dài ngoằng của nó có thể nhìn thấy rõ ở hai bên thành xe—

“K-không phải Thuần thú sư rồi!” Chàng trai gào lên thất thanh.

Người dẫn đầu xe ngựa là một Ghoul! Còn sinh vật phía sau xe lại là một quái vật thuộc chủng Arachnid – loại quái vật vốn được coi là không thể thuần hóa. Nhận ra điều đó, anh thanh niên nọ một lần nữa lăm lăm vũ khí trong tay.

“Bình tĩnh đi chàng trai. Những người này không có hại đâu” người phụ nữ lên tiếng.

“Phải đấy, cứ làm ầm lên chỉ tổ tự biến mình thành trò hề thôi” gã đàn ông đi cùng cô ta bồi thêm.

Trong khi anh chàng còn đang hoang mang không hiểu sao họ lại quả quyết đến thế, thì những giọng nói từ bên trong chiếc xe ngựa đen bắt đầu vang lên.

“Oa, con chưa bao giờ thấy hàng dài người đông đúc thế này cả” cô nàng Ghoul thốt lên.

“Bocchan, hàng chờ dài quá. Hay là mình chờ một ngày rồi sáng sớm mai quay lại nhỉ?” gã trung niên đánh xe đề nghị. “Bocchan? Cậu có nghe thấy tôi nói không? Bocchan?”

“Vandalieu đang cưỡi trên lưng Gizania-san, nên có lẽ thằng bé không nghe thấy đâu. Nhưng tôi không nghĩ chúng ta có thể cứ thế quay đầu vào rừng được” một người phụ nữ tộc Dark Elf ngồi cạnh lên tiếng.

Chứng kiến tận mắt những người này và nghe giọng nói của họ, anh thanh niên lại hạ vũ khí xuống. Hiếm có quái vật nào biết nói tiếng người như tộc Ghoul, mà gã xà ích lẫn người phụ nữ Dark Elf kia trông chẳng có vẻ gì là quái vật cả.

Lũ Undead đúng là có hiểu tiếng người, nhưng... cùng lắm chúng cũng chỉ biết rên rỉ lặp đi lặp lại những oán hận của mình; người ta cho rằng chúng không có khả năng đối thoại. Anh chàng này cũng tin sái cổ vào cái lý thuyết thông thường đó.

“Và chúng ta cũng đã gặp được người quen rồi kìa” người phụ nữ ngồi cạnh người đàn ông đánh xe nói.

Khi chiếc xe đến gần hơn, anh thanh niên nhận ra cô ấy là một đại mỹ nhân; anh ta không khỏi ngẩn ngơ trước vẻ đẹp ấy.

“Xin chào” cô mỉm cười chào anh.

Nhưng những nhân viên của đội bảo an sói đói mới là những người phản ứng ngay tức khắc.

“Đã lâu không gặp, Thánh nữ-sama!”

“Mong là chuyến đi không làm Người quá mệt mỏi, Thánh nữ-sama!”

Chàng trai trẻ hơi lúng túng vì không kịp lên tiếng trước, định bước sang một bên... nhưng vì quá sợ hãi khi phải đứng trước mặt Fang và lũ chuột, anh ta lại bước lùi lại phía sau.

“Chắc hẳn mọi người là người do Michael-san cử đến. Tôi thấy mọi người còn mang theo cả Gobu-gobu và thịt Kobold khô cho chúng tôi nữa” Darcia nói.

“Vâng, tôi là Vivi thuộc Đội bảo an sói đói! Chúng tôi đã nỗ lực hết sức để bảo vệ những món hàng sẽ được dâng lên cho Công tước!” Vivi dõng dạc.

Đôi môi cô, vốn được tô điểm rực rỡ bởi loại son đặc trưng của Miles, nở nụ cười tươi tắn với Darcia.

Ít phút sau, toán kỵ sĩ đã có mặt tại hiện trường.

“Cô Dark Elf đằng kia! Tôi đoán lũ quái vật đó là thú nuôi của Thuần thú sư, nhưng chúng tôi vẫn cần một lời giải thích!” một kỵ sĩ lên tiếng.

Họ đã nhận ra tình hình không có gì nguy hiểm suốt quãng đường từ cổng thành ra đây, nhưng vẫn muốn xác nhận lại cho chắc chắn.

“Đầu tiên, Thuần thú sư điều khiển lũ thú nuôi này là ai... Không, cái con quái vật ở phía sau kia là gì thế?! Một loại Arachnid nào đó à?!” viên kỵ sĩ hét lên đầy cảnh giác.

“Ngài đang nhắc tới tôi đấy à?” sinh vật phía sau xe ngựa lên tiếng... Đó là một Arachne, với thân dưới là nhện và thân trên là phụ nữ ở vị trí lẽ ra là đầu nhện.

Gizania, một Arachne với thân hình hộ pháp, ló đầu ra từ bên cạnh chiếc xe ngựa.

“Cái thứ này biết nói sao?!” một kỵ sĩ hét lớn, tay đặt lên vũ khí.

“Đợi đã, cô ấy là một Arachne!” một kỵ sĩ khác già dặn hơn ngăn đồng đội lại. “Tôi cũng chưa từng thấy bao giờ, nhưng... nếu tôi nhớ không lầm thì họ là một trong các chủng tộc của Vida?”

“Vâng, Gizania là một Arachne hộ pháp, và tôi đã thuần hóa cô ấy” Vandalieu, người đang cưỡi trên lưng Gizania, lên tiếng.

Gizania đang đeo một Ma cụ giúp cô bao phủ bởi một ảo ảnh, khiến cô trông giống như một Arachne hộ pháp bình thường. Một người có kiến thức sâu rộng về tộc Arachne hẳn sẽ thấy nghi ngờ về sự khác biệt kích cỡ giữa cô và một cá thể thông thường, nhưng đám kỵ sĩ này mới thấy Arachne lần đầu nên chẳng thể nhận ra.

“Cả tôi nữa! Tôi cũng ở đây!” Myuze vừa nói vừa mở cửa sau xe ngựa để lộ diện.

Cô cũng đang đeo Ma cụ để trông giống như một Empusa bình thường.

“Á! Cái cô nàng gì thế này?! C-cô ta có phải phụ nữ không vậy?!” một kỵ sĩ kêu lên.

Tộc Empusa, không giống như Arachne, đã tuyệt chủng ở bên ngoài dãy núi biên giới. Lẽ tự nhiên là lính gác thành chẳng có chút kiến thức gì về họ; họ hoảng loạn vì không biết người phụ nữ với những đặc điểm giống bọ ngựa này là thứ gì.

“Tôi có phải phụ nữ không ư? Thật là quá đáng! Các người có thể nghi ngờ tôi có phải là ‘người’ hay không, nhưng đây là lần đầu tiên tôi phải chịu nhục nhã khi bị nghi ngờ về giới tính đấy!” Myuze phẫn nộ nói.

“Myuze, họ chỉ là đang bối rối vì chưa thấy Empusa bao giờ thôi. Hãy thông cảm cho họ đi” Vandalieu can ngăn.

“Ngài... Ngài nói đúng. Xin thứ lỗi cho tôi. Tôi là một trong các linh thú của Vandalieu-dono” Myuze nói với các kỵ sĩ, khẽ cử động đôi cánh và đôi tay người phía dưới, như thể đang cố thuyết phục một đám trẻ con rằng mình không hề đáng sợ.

“N-nếu là linh thú thì được rồi... Tôi đã nghe tin đồn về ‘Thuần thú sư thiên tài’, nhưng chưa từng nghe thấy ai thuần hóa được Arachne cả. Đặc điểm của Ghoul bên cậu cũng khác với những gì tôi được biết, và cậu còn có những quái vật mà tin đồn không hề nhắc tới. Chuyện này là sao?” viên kỵ sĩ già nghi ngờ hỏi.

“Sau khi rời thành phố, tôi đã gặp và thuần hóa chúng trong rừng” Vandalieu thản nhiên đáp. “Quan trọng hơn, ngài có vẻ khá am tường về các linh thú của tôi nhỉ?”

Những tin đồn về linh thú của Vandalieu không có thông tin chi tiết nào ngoài Basdia và Zadiris, những người sở hữu Danh hiệu đã biết. Rất có thể về chị em nhà chuột, người ta chẳng biết gì ngoài việc chúng là những chủng tộc quái vật mới.

Viên kỵ sĩ quay đi, tránh ánh mắt của Vandalieu và im lặng trong vài giây. “... Đồng nghiệp của tôi là fan của cậu đấy” ông ta lầm bầm. “Dù sao thì, chào mừng đến Alcrem. Thủ tục chính thức sẽ được thực hiện tại cổng, nhưng chúng tôi hoan nghênh tất cả mọi người đến với thành phố của mình.”

Các kỵ sĩ khẽ cúi đầu chào rồi quay trở lại cổng thành, không quên thông báo cho dòng người đang xếp hàng rằng không có gì phải lo lắng cả.

“Có vẻ như ngài và những người khác khá nổi tiếng đấy, Van-dono” Myuze khẽ nói khi nhìn các kỵ sĩ rời đi.

“Có vẻ như gián điệp đã được phái tới, nên tôi đoán họ đã điều tra kỹ những chi tiết đó. Chà, tôi tin là ở đây sẽ không có vụ lùm xùm nào lớn như lần chúng ta chiến đấu với nhóm Fitun đâu” Vandalieu nói.

Dù sao đi nữa, Vandalieu và các đồng đội cũng đã đến Alcrem an toàn.

Nhân tiện, Simon và Natania đã hoàn toàn kiệt sức vì khóa huấn luyện, nên họ đang nằm ngủ say sưa thành một đống cùng với Privel bên trong xe ngựa của Sam.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!