The Death Mage Who Doesn't Want a Fourth Time

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 5

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Tập 11: Công quốc Alcrem II - Chương 255: Những kẻ ám hành tại vương đô

Chương 255: Những kẻ ám hành tại vương đô

Hội chỉ định đội bảo an sói đói đã tận dụng các mối quan hệ từ thời còn là một tổ chức tội phạm để kiếm được căn nhà này. Đó là một nhà kho kết hợp nhà ở, nằm ngay ranh giới giữa khu thương mại và khu dân cư của thành phố Alcrem.

Tầng trệt là không gian lưu trữ rộng rãi, đủ chỗ cho vài cỗ xe ngựa và các vật dụng khác, bên ngoài còn có cả chuồng ngựa. Không gian sinh hoạt nằm ở tầng hai; tuy mỗi phòng hơi nhỏ nhưng số lượng phòng lại khá nhiều.

Vốn dĩ tòa nhà này được xây dựng cho những thương nhân điều hành các công ty lớn. Thế nhưng, khu nhà ở lại có phần hơi "bình dân" so với các đại phú hào, còn đối với những thương nhân vừa và nhỏ thì quy mô này lại quá đồ sộ, dẫn đến tiền thuê cũng quá chát.

Chính vì lý do đó mà họ mới có thể thuê được nơi này trong thời gian ngắn như vậy.

"Vậy thì, tôi để hành lý ở đây nhé. Mọi người đã vất vả rồi!" – Vivi lên tiếng, cô đang đánh màu son môi y hệt như của Miles.

"Vất vả cho cô rồi" – Vandalieu đáp.

Vivi cùng các nhân viên khác của đội bảo an sói đói cất gọn mọi thứ vào khu vực kho, nhưng họ không tiến lên tầng hai mà bắt đầu chuẩn bị rời đi.

"Nhưng mọi người chắc chứ? Để bọn tôi ra nhà nghỉ còn mọi người lại ở lại đây sao? Chẳng phải nên ngược lại mới đúng à?" – Vivi thắc mắc với vẻ mặt bối rối.

Tòa nhà này không hẳn là tồi tàn. Có điều, các phòng trên tầng hai không lớn lắm, thậm chí còn chẳng có lấy một món nội thất nào. Nếu thuê phòng ở một nhà nghỉ tầm trung, trải nghiệm chắc chắn sẽ dễ chịu hơn nhiều.

Hơn nữa, việc để nhân viên ở nhà nghỉ còn chủ nhân lại ở kho thì thật là xa xỉ quá mức đối với những người làm thuê. Đó là lý do Vivi nghĩ rằng sự sắp xếp này thường phải đảo ngược lại.

"Không sao đâu, Vivi-san. Chúng tôi sẽ không dùng đến tầng hai đâu" – Darcia mỉm cười nói.

Vivi và các nhân viên đội bảo an sói đói thoáng sốc khi nghĩ đến cảnh Vandalieu và đồng hành phải ở dưới tầng trệt – nơi chẳng có gì ngoài nền đất để xe ngựa và khu lưu trữ với sàn gỗ thô cứng. Nhưng ngay giây tiếp theo, họ chợt nhớ ra sự hiện diện của Gizania.

"Nếu có chúng tôi ở đây, tôi không nghĩ có nhà nghỉ nào trong thành phố chịu cho vào đâu. Và lại... cái cầu thang kia quá hẹp đối với tôi" – Gizania nói, liếc nhìn phần thân dưới khổng lồ hình nhện của mình.

Cô ấy to hơn cả một cỗ xe ngựa; chắc chắn cô sẽ bị mắc kẹt nếu cố leo lên cầu thang của tòa nhà này.

"Vả lại, tôi dám chắc là mình cũng bị xua đuổi không kém gì Gizania-dono đâu" – Myuze, một Empusa, vừa nói vừa đưa ra đôi lưỡi hái sắc lẹm ở cánh tay mình.

"Dù đều thuộc các chủng tộc của Vida, nhưng chúng tôi có những bộ phận mà người thường không có" – Privel tiếp lời, nâng mấy cái xúc tu ở phần thân dưới lên. "Tôi mà vào đó chắc sẽ làm sàn nhà trơn trượt hết mất... Mà ngay từ đầu, phòng ốc ở các nhà nghỉ trong thành phố này cũng chẳng thoải mái gì cho chúng tôi đâu."

Đúng là vậy, nhà nghỉ ở đây được thiết kế để phục vụ sự thư giãn của con người. Ngay cả những nơi cao cấp nhất cũng chẳng thể mang lại sự dễ chịu cho những người như Gizania hay Privel.

"Và tôi với Myuze chắc cũng chẳng được cấp phòng đâu. Ghoul với mấy 'người bọ ngựa bí ẩn' đâu có được xem là chủng tộc của Vida" – Kachia chỉ ra thực tế.

"Á!" – Myuze sững người khi nhận ra điều đó. "Cô nói chí phải!"

"Vì vậy nên mọi người muốn ở lại tầng trệt cùng nhau cho vui hơn. Buổi tối chúng tôi có thể ngủ trong xe ngựa, vả lại cũng đâu có ở lại thành phố này tới mấy tháng đâu" – Vandalieu nói.

"Tôi hiểu rồi" – Vivi gật đầu đầy thuyết phục.

Cô sở hữu kỹ năng 【 Trực giác 】, nhưng nó không giúp cô nhìn thấy tương lai hay quá khứ. Nó chỉ cho phép cô cảm nhận nguy hiểm nhanh chóng và trong vài tình huống, nó chỉ ra đâu là lựa chọn đúng đắn nhất giữa nhiều phương án.

"Tôi rõ rồi! Vậy chúng tôi xin phép cáo lui trước!" – Vivi nói.

"Bọn tôi vẫn ở trong thành phố, nên nếu cần gì cứ báo nhé!" – một thành viên khác của đội bảo an sói đói thêm vào.

Vivi và những người còn lại – những người không bao giờ quên tô điểm cho đôi môi mình – quyết định rút lui.

Dựa trên thái độ của nhóm Vandalieu, họ lờ mờ cảm nhận được rằng thực chất trong thành phố vẫn có những cơ sở lưu trú mà ngay cả một Scylla hay Arachne cũng có thể nghỉ ngơi thoải mái, nhưng tốt nhất là không nên gặng hỏi sâu hơn.

Nếu hỏi, có lẽ họ sẽ nhận được câu trả lời, nhưng một khi đã biết rồi thì sẽ không có đường lui. Kỹ năng 【 Trực giác 】 đã mách bảo họ như vậy. Tốt nhất là nên chuẩn bị tâm lý và hỏi lại sau, hoặc đợi đến khi Vandalieu và Miles quyết định tự nói ra.

Sau khi đưa ra quyết định đó, đám người Vivi rời khỏi tòa nhà.

"Được rồi, sắp xếp hành lý xong thì chúng ta đi đến Hội Thuần Thú nhé" – Vandalieu nói, hoàn toàn không hay biết gì về mớ suy nghĩ nội tâm của đám nhân viên kia. "Mẹ sẽ đi đến Giáo hội Vida chứ?"

"Phải, nhưng trước đó đã" – Darcia kéo Vandalieu sang một bên. "Con hãy suy nghĩ thật kỹ về lý do tại sao con lại định lườm tên hiệp sĩ đó bằng Ma nhãn của mình đi. Mẹ không nghĩ chuyện tương tự sẽ xảy ra ở Hội thuần thú đâu, nhưng Bachem-san cũng đang ở đó mà, phải không? Con không được gây rắc rối cho ông ấy đâu đấy."

Bachem, Hội trưởng chi nhánh Morksi, đã được triệu tập về trụ sở chính của Hội tại Alcrem. Ông đã khởi hành sau nhóm Vandalieu trên lưng con Huge Wyvern của mình... con thú vốn đã thăng hạng thành Greater Wyvern sau trận chiến ở cổng trước Morksi. Có lẽ ông ấy đã đến nơi rồi.

Darcia lo rằng việc gây rắc rối trước mặt Bachem sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của ông. Và tất nhiên, bà cũng lo sẽ có "nạn nhân xấu số" nào đó xuất hiện.

"Darcia-san nói cũng đúng, nhưng Van đã bảo là cậu ấy không rõ tại sao mà. Dù có nghĩ đi nữa thì cũng đâu thể tìm ra câu trả lời ngay lập tức được, phải không?" – Privel lên tiếng.

"Mẹ, Privel, hai người nói đúng, nhưng sau khi cân nhắc một chút, con đã có ý niệm khá rõ về lý do tại sao mình lại làm vậy rồi" – Vandalieu đáp.

"Thật á?! Con nghĩ ra lúc nào thế?!" – Privel ngạc nhiên thốt lên.

"Con đã suy nghĩ trong lúc đi bộ cùng Myuze và Kachia, sau khi chị ấy thả con ra khỏi đống xúc tu ấy" – Vandalieu thản nhiên nói.

Cậu đã sử dụng kỹ năng 【 Tư duy nhóm 】, dành ra một nửa công suất não bộ để tự phân tích bản thân. Cậu đã thảo luận vấn đề này với chính mình, với thực thể ảo ảnh mà cậu đã dung hợp trong 'Thử thách của Zakkart', và cả với bản thể bóng tối hình thành khi cậu hấp thụ bóng của Ma Vương.

Một người nào đó đến từ Trái Đất có lẽ sẽ mô tả hành vi này giống như một sinh vật ngoài hành tinh đang bị mổ xẻ nghiên cứu, và Privel cùng những người khác chẳng thể nào hình dung nổi cậu lại làm chuyện như vậy, đó là lý do họ kinh ngạc đến thế.

"Đã có rất nhiều trường hợp bạn bè con bị thương, kể cả Fang, trong lúc cày cấp ở các Tổ quỷ và hầm ngục, hay trong các trận quyết đấu. Dù khi đó họ bị thương nặng hơn Fang lần này nhiều, con cũng không bị cơn giận không thể kiềm chế lấn át. Suy xét điều đó, con đi đến kết luận rằng nguyên nhân nằm ở tình huống mà Fang bị tấn công" – Vandalieu giải thích.

"Tình huống sao?" – Darcia lặp lại.

"Con nghĩ đó là tình huống mà Fang không thể né tránh hay đáp trả, và không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đứng yên chịu trận" – Vandalieu nói.

Tình huống cậu mô tả thường không xảy ra trong chiến đấu. Nó chỉ xảy ra khi cơ thể bị tê liệt bởi độc dược hoặc bị trói buộc bởi ma pháp, nhưng nếu coi những thứ độc dược hay ma pháp đó bản thân chúng đã là đòn tấn công, thì người ta vẫn có thể né hoặc đỡ được. Vì vậy, những trường hợp đó không được tính.

"Hừm... Vậy tóm lại là, cái tình cảnh mà một đồng đội của cậu không còn cách nào khác ngoài việc đứng yên hứng chịu bạo lực trong một hoàn cảnh bất công đã khiến cậu mất bình tĩnh sao?" – Sam đúc kết lại.

"Phải, có lẽ là vậy" Vandalieu gật đầu. "Có thể con vẫn còn mang theo những sang chấn tâm lý từ thời ở Trái Đất và Origin."

Trong những kiếp trước, Vandalieu từng phải hứng chịu những hành vi bạo lực mà cậu không thể né tránh hay ngăn chặn. Có lẽ cậu đã mất bình tĩnh vì tình cảnh của Fang đã gợi nhắc cậu về những ký ức đó.

"Chuyện đó chẳng phải khá tệ sao?" Simon lộ vẻ mặt nghiêm trọng. "Nếu Natania, hay thậm chí là Gizania-san và những người khác mà vướng vào những chuyện kiểu đó..."

Công tước, người cai trị Alcrem, đã chủ động ủng hộ phe hòa bình của giáo hội Alda – vốn có thái độ thân thiện với các chủng tộc của Vida. Nhờ vậy, người dân ở lãnh địa công tước này cởi mở với các chủng tộc của Vida hơn hẳn so với ở lãnh địa Hartner.

Thế nhưng, Gizania và Privel có ngoại hình quá khác biệt so với con người, còn Kachia lại là một Ghoul – chủng tộc vốn không được thừa nhận là do Vida tạo ra. Khả năng họ bị phân biệt đối xử hay bị kẻ xấu vô cớ gây hấn là hoàn toàn có thể xảy ra.

Simon dường như đang lo lắng về điều đó.

Vandalieu khẽ nghiêng đầu thắc mắc: "Nếu chuyện đó xảy ra, sẽ không có vấn đề gì giống như với gã hiệp sĩ kia đâu, chúng ta cứ việc đánh trả thôi."

"Đúng vậy... Không phải họ bị ép buộc phải tấn công chúng ta vì nhiệm vụ. Mẹ chẳng thấy thương xót chút nào cho những kẻ tự nguyện lựa chọn làm những việc đó cả" Darcia nói.

"Hả?!" Simon thốt lên đầy kinh ngạc, nhưng rồi anh sớm định thần lại. "... Nghĩ lại thì, mọi người tiến vào thành phố với tư cách là gia quyến. Người ta có thể nói xấu chúng ta, nhưng tôi đoán bất cứ kẻ ngu ngốc nào thực sự dám động thủ thì dù có bị giết cũng không có quyền phàn nàn."

Gia quyến/Linh thú là công cụ của những thuần thú sư, là thứ thiết yếu cho sự sinh tồn của họ. Nếu bất cứ ai dám chạm vào, gây hại hay cướp đoạt chúng, hành động đó cũng tương đương với việc nhắm vào vũ khí của một mạo hiểm giả hay hiệp sĩ.

Khác với Trái Đất, ở thế giới Lambda này, việc giết những kẻ trộm cướp không bị coi là tội lỗi. Vì vậy, sẽ chẳng có vấn đề gì nếu Vandalieu tàn sát bất cứ kẻ nào dám tấn công nhóm của Gizania.

Điều mà Darcia, Juliana và những người khác lo ngại là việc một người không hề có ác ý hay thù hận lại phải tấn công các linh thú do yêu cầu công việc – giống như gã hiệp sĩ mặt vuông kia – để rồi phải nhận lấy một kết cục thảm khốc. Họ hoàn toàn không bận tâm đến số phận của những kẻ phân biệt đối xử liều lĩnh và ngu xuẩn.

"Tất nhiên, con biết rằng sự đáp trả của mình phải tương xứng với hành động của đối phương. Nếu chỉ là mấy đứa trẻ định nhổ lông chuột, hay mấy gã say rượu gây rắc rối cho nhóm Privel, trước đây cũng từng có những vụ tương tự nhưng con đâu có mất kiểm soát" Vandalieu nói. "Còn nếu kẻ gây chuyện là quý tộc hay hạng người nào đó, mà hành động của hắn thực sự có ác tâm, thì... con sẽ xử lý chúng theo cách mà không ai nhận ra. May mắn thay, nhờ kỹ năng 【 Chân ký lục kỹ 】, con sẽ không bao giờ quên mặt hay tên của chúng."

Ngay khi Vandalieu vừa dứt lời, vài bóng người nhỏ bé xuất hiện từ bên trong nhà kho. Họ có làn da đen, tai và mũi nhọn, cùng đôi mắt xếch. Họ mặc trang phục đen và đeo thanh kiếm ninja trên lưng. Đó là Braga và những Black Goblin khác.

"Thưa Đức Vua, việc 'xử lý theo cách không ai nhận ra' có phải là nhiệm vụ của chúng tôi không?" Braga hỏi.

Cậu ta và đội quân ninja của mình đã thay phiên nhau hoạt động trong những góc tối của Alcrem.

"Vất vả cho các cậu rồi, 'Quỷ lột da mặt' Braga. Đừng để tâm quá đến chuyện công việc mới này" Vandalieu nói.

"Tôi hiểu rồi. Bọn tôi cũng sắp dọn dẹp xong đám người trong danh sách rồi, nên dạo này cũng hơi rảnh" Braga đáp.

"Isla không gửi thêm cái tên nào vào danh sách nữa. Bọn tôi có thể về nhà chưa?" một người khác hỏi.

Braga và các Black Goblin đã và đang thanh trừng những kẻ có giao dịch với tổ chức tội phạm ở Morksi – như gã 'Linh cẩu' Gozoroff – cũng như những kẻ cạnh tranh với tổ chức tội phạm đó.

Nếu đơn giản chỉ muốn trừng phạt tội phạm, họ có thể chỉ cần để lại bằng chứng tại văn phòng lính canh thành phố. Tuy nhiên, một số sĩ quan chỉ huy lính canh, hiệp sĩ và vài quý tộc thực chất lại có quan hệ mật thiết với các tổ chức tội phạm... thậm chí có kẻ còn là thành viên cấp cao.

Trong trường hợp đó, chỉ dựa vào bằng chứng thì chẳng hy vọng gì nhiều. Đám tay sai sẽ bị cắt bỏ như cái đuôi thằn lằn, hoặc bị thủ tiêu để bịt đầu mối.

Hơn nữa, trong số những bằng chứng mà nhóm Vandalieu nắm giữ, có những thứ mà chính quyền lãnh địa công tước Alcrem khó lòng tin nổi: lời khai của các linh hồn, Undead, và những thành viên tổ chức tội phạm đã bị can thiệp tâm trí và thể xác.

Các hiệp sĩ và quý tộc bị đưa vào tầm ngắm theo cách này sẽ gọi đó là một âm mưu, bác bỏ những lời khai đó là lời nhảm nhí của những người đã mất trí sau khi chết, hoặc những lời thú nhận bị ép buộc từ tội phạm bị tra tấn. Vandalieu đoán rằng Công tước Alcrem sẽ chọn đứng về phía những kẻ tình nghi trong tình huống như vậy.

Đó là lý do cậu chọn dùng vũ lực. Lẽ tự nhiên, nếu dành thời gian điều tra kỹ lưỡng và tìm ra những bằng chứng không thể chối cãi, việc giao nộp chúng cho những hiệp sĩ và quý tộc thanh liêm để trừng trị tội phạm bằng pháp luật không phải là bất khả thi.

Thế nhưng, Vandalieu chẳng tìm thấy lý do gì để phải tốn công sức bảo vệ danh tiếng cho lực lượng giữ gìn trật tự của lãnh địa Alcrem đến thế.

"Các cậu có gặp trận chiến nào khó khăn không?" Vandalieu hỏi các Black Goblin.

"Bọn tôi lẻn vào, lột da mặt chúng như cách Isla dạy, rồi việc còn lại chỉ là mang chúng đi thôi. Bọn tôi gom chúng lại rồi gửi về Talosheim. Không có rắc rối gì cả" một người trả lời.

"Luciliano-san đã rất vui đấy" một người khác thêm vào.

"Bọn tôi đang bị treo thưởng, nhưng vẫn chưa ai nhận ra là bọn tôi hoạt động theo nhóm cả" người thứ ba nói.

Hành động như một kẻ giết người bí ẩn chuyên lột da mặt nạn nhân và không để lại gì khác, mang theo toàn bộ cái xác đi mất. Các Black Goblin chọn phương thức này vì họ đã thấy Isla lột da một nạn nhân điêu luyện thế nào khi hắn vẫn còn sống, và quyết định học theo.

Kết quả là cả thành phố Alcrem đã chìm trong sợ hãi... à mà cũng không hẳn. Nạn nhân của 'Quỷ lột da mặt' đều là tội phạm, hoặc những hiệp sĩ, quý tộc mang tiếng xấu, nên những vụ giết chóc này chẳng liên quan gì đến những người dân lương thiện. Thậm chí, không hiểu vì lý do gì mà dân chúng còn coi kẻ đó như một kiểu "nghĩa tặc".

"Đúng như mong đợi ở các cậu. Tôi cũng ước mình có thể trở thành một ninja như các cậu, Braga-dono" Myuze nhìn các Black Goblin với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Kiến thức mà anh hùng Hillwillow để lại trong vùng núi biê giới khắc họa ninja và samurai giống như trong các tác phẩm giải trí; ninja được coi là những chiến binh chiến đấu trực diện.

"Bọn tôi cũng không tuyệt vời đến thế đâu. Trong những trận chiến không thể đánh úp, cô mạnh hơn nhiều, Myuze. Đúng là một Kunoichi (nữ ninja) dùng cơ thể làm vũ khí có khác" Braga nói.

"Không, không, không dám đâu" Myuze khiêm tốn đáp.

Tiện đây, cụm từ "dùng cơ thể làm vũ khí" trong trường hợp này mang nghĩa đen hoàn toàn. Các Kunoichi ở Lambda sở hữu sức mạnh thể chất vô cùng đáng gờm.

"Nhắc mới nhớ, cậu bảo là 'sắp xong rồi'. Vẫn còn mục tiêu nào sót lại sao?" Vandalieu hỏi.

Các Black Goblin nhìn nhau, rồi quay lại nhìn Vandalieu với vẻ mặt đầy nuối tiếc.

"Có vài tên bọn tôi đã giết hụt. Nhưng cũng chẳng còn tên nào sống sót đâu ạ" một người trả lời.

"Có kẻ đang bắt chước chúng tôi. Hắn tiêu diệt những tên ác ôn trong danh sách, và cả những kẻ không hề có tên trong đó nữa" một thành viên khác lên tiếng.

Khoảng thời gian Braga và các Black Goblin bắt đầu bị gọi là "Quỷ lột da mặt", người ta đã tìm thấy da mặt của một người phụ nữ không hề có trong danh sách mục tiêu. Cô ta bị hạ sát bằng chính phương thức mà các Black Goblin hay dùng.

Dĩ nhiên, không có chuyện thành viên nào trong nhóm Black Goblin tự ý hành động hay giết nhầm người. Ngay từ đầu, họ còn chẳng biết người phụ nữ đó từng là thủ lĩnh của một đường dây buôn lậu ma túy.

Kể từ đó, số vụ giết người của gã "Quỷ lột da mặt" bí ẩn ngày càng tăng lên, thậm chí hắn còn ra tay trước cả khi các Black Goblin kịp chạm tới mục tiêu trong danh sách.

Về lý do tại sao chuyện này đến giờ mới được báo cáo cho Vandalieu —

"Chúng tôi không chắc có nên báo cáo hay không. Dẫu sao hắn cũng không làm điều gì xấu" một Black Goblin nói.

"Vâng, hắn chỉ đang bắt chước chúng tôi thôi. Dù không vui lắm khi bị nẫng tay trên vài mục tiêu, nhưng có khi hắn chỉ đang muốn giúp sức thôi chăng" một người khác tiếp lời.

"Ta hiểu rồi" Vandalieu gật đầu trước lý lẽ của họ. "Sẽ là vấn đề nghiêm trọng nếu kẻ bắt chước này nhắm vào những người vô tội, nhưng có vẻ hắn chỉ nhắm vào những kẻ thủ ác..."

Cậu trầm ngâm một lúc, không chắc nên xử lý kẻ bắt chước này thế nào.

Cậu và đồng đội không coi giết chóc lúc nào cũng là tội ác. Tự vệ là một ngoại lệ hiển nhiên, nhưng họ cũng tiêu diệt cả lũ cướp, bọn buôn nô lệ bất hợp pháp, những kẻ sát nhân hàng loạt — và đôi khi bắt sống chúng để làm vật thí nghiệm cho các dự án nghiên cứu con người, trước khi dùng làm nguyên liệu cho Undead hoặc nguồn năng lượng cho Golem.

Vì lẽ đó, họ không mấy ác cảm với kẻ bắt chước đang tự mình thanh trừng những cá nhân tà ác... Thậm chí, họ còn có chút ấn tượng.

Dĩ nhiên, về mặt luật pháp, hành động của kẻ bắt chước vẫn là phạm tội. Những người giữ gìn trật tự tại lãnh địa Alcrem — các hiệp sĩ và lính canh — có nghĩa vụ phải ngăn chặn điều đó. Đó không phải việc của Vandalieu, dù cậu chính là kẻ chủ mưu đứng sau danh xưng "Quỷ lột da mặt".

Cuộc trò chuyện dần đi đến hướng Vandalieu sẽ mặc kệ và để mặc kẻ bắt chước đó tự tung tự tác.

Nhưng Simon đã lên tiếng: "Sư phụ, đúng là chỉ có kẻ ác bị giết, nhưng linh tính mách bảo tôi rằng chuyện này không đơn thuần vì chính nghĩa hay đạo đức. Tôi có cảm giác ai đó đang mượn danh 'Quỷ lột da mặt' để che đậy những vụ thanh trừng lẫn nhau giữa hai tổ chức tội phạm đang tranh giành tiền bạc và lãnh địa... Nếu đúng là thế, liệu để mặc họ có ổn không?"

Anh vẫn giữ được nhạy cảm của một người sống trong xã hội loài người. Dù giọng điệu có chút thiếu tự tin, anh vẫn trình bày quan điểm một cách kiên định.

"Anh cũng nghĩ thế sao, Simon?! Thật mừng quá, tôi không phải người duy nhất thấy vậy. Đúng đó, chúng ta không thể nói đây là chuyện xấu, nhưng chắc chắn nó cũng chẳng tốt đẹp gì!" Natania đồng tình.

"Vandalieu-sama, ngay cả khi không tính đến giả thuyết của Simon, vẫn có khả năng bọn tội phạm chỉ lột da mặt nạn nhân rồi để họ sống sót" Juliana chỉ ra khả năng các nạn nhân của kẻ bắt chước vẫn còn sống.

"Hả? Nhưng da mặt của chúng bị bỏ lại đó mà, đúng không?" Kachia thắc mắc.

"Đúng là chưa tìm thấy thi thể, nhưng nếu bị làm vậy mà không có kỹ năng 【 Tái tạo cấp tốc 】... Hay nếu không quen biết những người sử dụng ma pháp chữa trị cao cấp như Darcia-san và Jeena, họ sẽ không bao giờ lấy lại được diện mạo ban đầu" Gizania nói.

"Họ thực sự sẽ đi xa đến mức đó sao?" Myuze hỏi.

Juliana gật đầu: "Ma pháp chữa trị thông thường vẫn có thể trị thương phần nào. Hoặc họ có thể đã tích trữ các loại Potion cấp cao. Tôi còn nghe nói có những sát thủ tự lột mặt mình để trở thành bậc thầy cải trang, nên việc có kẻ chấp nhận làm vậy để giữ mạng cũng không có gì lạ."

Gizania và Myuze chấn động trước những lời đó. Cho đến tận gần đây, họ vẫn sống trong Dãy núi Biên giới, nơi các chủng tộc của Vida chung sống hòa bình, và họ chỉ biết đến những con người hiền lành, lặng lẽ làm việc. Tuy nhiên, họ không đưa ra lời phản đối nào.

"Ta hiểu rồi. Dù sao thì, chúng ta cũng phải điều tra mục đích của kẻ đang bắt chước những tội ác của 'Quỷ lột da mặt' này" Sam lên tiếng.

Ông vốn là một người từng sống bên ngoài Dãy núi Biên giới, nhưng giờ đã trở thành một cỗ xe ngựa sát thủ. Gizania và Myuze chợt nhận ra rằng, việc có những kẻ tâm cơ và quyết liệt như ông tồn tại giữa những người sống cũng không có gì lạ.

"Được rồi. Hãy điều tra thôi... mặc dù hôm nay ta phải đến Hội thuần thú, nên cùng lắm ta chỉ có thể lắng nghe lời kể từ các linh hồn. Gufadgarn, hãy bảo Luciliano và Isla khai thác thông tin từ những vật thí nghiệm còn sống" Vandalieu nói.

"Tuân lệnh" Gufadgarn đáp.

"Chúng tôi biết nơi ở của một tay môi giới thông tin. Tuy nhiên bọn tôi vẫn chưa trực tiếp gặp hắn" Braga nói.

Các Black Goblin vẫn tiếp tục công việc bí mật tại Alcrem theo ca trực để thay phiên nhau trở về Talosheim. Tuy nhiên, họ không được phép để người thường nhìn thấy, nên họ hoạt động hoàn toàn trong bóng tối và hầu như không thực hiện việc thu thập thông tin.

Sau cuộc thảo luận về kẻ bắt chước, Vandalieu tiến đến trụ sở chính của hội thuần thú cùng với Gizania, Privel, Kachia, Myuze cùng với Mähne và Hof — hai con thú đang đi theo nhóm bằng kỹ năng 【 Đồng hóa bóng tối 】... Và ngay khi họ xong việc và rời đi, chuyện đó đã xảy ra.

Tất nhiên, Vandalieu không hề nổi điên hay gây ra thảm họa gì như kiểu phá hủy trụ sở Hội; cuộc trò chuyện của cậu với Hội trưởng kết thúc một cách hòa bình, ít nhất là ở vẻ bề ngoài.

"Tôi xin lỗi. Buổi trò chuyện không được vui vẻ lắm đúng không?" Bachem, người cũng bị Hội trưởng triệu tập về trụ sở, nở một nụ cười cay đắng.

"Không đâu" Vandalieu đáp.

Câu trả lời ngắn gọn và thành thật đến mức quá đáng này khiến cơ mặt của Bachem càng thêm cứng nhắc.

"Khó chịu đến mức đó sao ạ? Chứ tôi thấy chuồng ngựa ở đây khá là dễ chịu đấy..." Myuze nói.

"Tôi cho rằng chất lượng cơ sở vật chất không phản ánh nhân cách của người quản lý nó. Dù sao thì, cậu đã kiềm chế rất tốt" Gizania vừa nói vừa xoa đầu Vandalieu.

"Đúng đó, đúng đó. Ngoan lắm, ngoan lắm" Privel cũng xoa đầu cậu.

"A! Tôi cũng phải xoa nữa! Ngoan lắm nhé" Kachia cũng hùa theo.

Vì là gia quyến của Vandalieu, họ đã đợi ở chuồng ngựa của Hội trong khi Vandalieu và Bachem nói chuyện với Hội trưởng.

Họ được sắp xếp ở những khu riêng biệt trong chuồng ngựa phù hợp với kích thước cơ thể; không gian rất rộng rãi, và họ ở khu vực dành riêng cho á nhân cùng các ma thú có trí tuệ. Thế nên, nơi cung cấp cho họ thực chất giống như những căn phòng khiêm tốn.

Có vài người quản lý mỗi khu vực, và mỗi người trong nhóm Vandalieu được cắt cử một nhân viên phục vụ như quản gia riêng. Nếu họ muốn uống nước, họ sẽ được phục vụ trà hoặc nước trái cây pha loãng. Nếu muốn ăn nhẹ, họ sẽ có bánh sandwich hoặc súp.

Cơ sở này tuy là chuồng ngựa, nhưng dịch vụ còn tốt hơn cả những nhà nghỉ tầm trung. Các nhân viên của Hội đã quen với công việc này; không ai tỏ vẻ bối rối. Có lẽ họ đã từng thấy những thuần thú sư thu phục các chủng tộc của Vida trước đây, dù chắc là chưa thấy Arachne hay Scylla bao giờ.

Dĩ nhiên, Gizania và những người khác được đối xử như vậy là vì họ là gia quyến của Vandalieu – người được chính Hội trưởng triệu tập từ thành phố khác đến – nói cách khác, họ là gia quyến của một khách quý (VIP).

"Ngoan lắm cơ à... Tôi chẳng biết nói sao luôn" Bachem thở dài với vẻ mặt chua chát, từ bỏ ý định bào chữa cho vị Hội trưởng.

Mähne và Hof hí vang khi hiện hình nửa thân trên từ bóng của Vandalieu, dụi mặt vào người cậu.

"... Chà, tôi chắc chắn ông ấy là một thuần thú sư xuất chúng" Vandalieu lên tiếng bênh vực vị Hội trưởng ngay khi Bachem vừa từ bỏ việc đó. "Tôi cũng nghĩ kỹ năng thuần hóa của ông ấy không có vấn đề gì. Dù tôi không tự tin lắm vào khả năng nhìn người của mình" cậu bồi thêm một câu.

Pedro Olsen, Hội trưởng trụ sở chính của hội thuần thú tại Alcrem, là nhân vật đứng đầu mọi chi nhánh của Hội trong toàn lãnh địa công tước này. Ông ta mang dáng dấp của một cựu binh dày dạn sương gió với những vết sẹo hằn rõ trên mặt và cánh tay.

Cách nói chuyện của ông ta có phần thô lỗ, cử chỉ hơi thiếu lễ độ, nhưng trông không phải là người xấu... Chỉ là kiểu người mà Vandalieu không tài nào hợp nổi.

Ngay cả lúc này, phục vụ dưới trướng ông ta là hơn mười con Troll, Ogre và Minotaur. Chỉ riêng ông ta và đám gia quyến của mình đã đại diện cho một lực lượng chiến đấu tương đương với cả một đoàn hiệp sĩ. Ông tài giỏi đến mức người ta thường kháo nhau rằng, nếu "Ngũ Hiệp Sĩ Alcrem" mà có người thứ sáu, thì đó chắc chắn phải là ông.

Tuy nhiên, ông ta có xu hướng đánh giá năng lực của một thuần thú sư dựa trên sức mạnh của đám gia quyến và coi gia quyến chỉ là vũ khí không hơn không kém. Đó là lý do ông điều khiển chúng với kỷ luật thép như một đội quân tinh nhuệ... nhưng điều này lại khiến ông bị ghét cay ghét đắng bởi những thuần thú sư coi gia quyến là gia đình.

"Tôi không thể nói phương pháp của ông ấy là sai. Nếu ông ấy đủ trình độ để chỉ huy lũ Ogre và Troll, rèn quân nghiêm ngặt đến mức có thể sử dụng chúng an toàn ngay trong thành phố, thì cách làm đó hẳn là đúng đắn" Vandalieu nhận xét. "Nhưng tôi phải đặt dấu hỏi về việc ông ấy khuyên tôi nên áp dụng phương pháp thuần thú của ông ấy."

"Lão già Pedro đó là kẻ thích áp đặt mà. Càng già lão lại càng hay lên mặt dạy đời... Ta cũng chẳng ưa nổi lão. Có đủ kiểu thuần thú sư trên đời, nên ta không nghĩ chỉ có duy nhất một cách làm đúng" Bachem nói.

Vị Hội trưởng đã trở thành kiểu ông già phiền phức kể từ khi ngồi vào vị trí hiện tại. Thực tế là ông ta vẫn tại vị hơn một thập kỷ bất chấp tính cách đó, chứng tỏ có không ít thuần thú sư đồng tình với cách làm của ông.

"Ra vậy. Ông ta và Van-dono đúng là như nước với lửa" Myuze nhận xét.

"Nếu là tôi, tôi cũng chẳng vui vẻ gì khi bị đối xử như vậy" Privel nói thêm.

Nhưng dù nói thế, cả hai đều chợt nhớ đến Isla, Eleanora và những người khác không có mặt ở đây. Đám người đó hẳn sẽ cực kỳ sung sướng nếu được đối xử như vậy... hay đúng hơn là coi đó như một phần thưởng và làm bất cứ điều gì Vandalieu ra lệnh.

"Vâng, ông ấy đã luyên thuyên rất lâu về cách quản lý gia quyến, và chỉ chịu nhượng bộ, nói rằng 'có nhiều kiểu thuần thú sư' như lời Bachem-san vừa nói, sau khi tôi gián tiếp từ chối áp dụng phương pháp của ông ấy tới bảy lần. Còn với lời mời làm việc, tôi chỉ cần từ chối một lần là ông ấy thôi ngay" Vandalieu kể lại.

"Hửm? Ta cứ tưởng mục tiêu của ông ta là muốn thâu tóm Van vào trong nội bộ Hội chứ. Ông ta từ bỏ nhanh hơn ta tưởng đấy" Gizania hơi ngạc nhiên.

"Chà, điều đó có lẽ chỉ có nghĩa là lão già Pedro chưa thực sự nghĩ đến việc để nhóc làm việc cho Hội ngay lúc này đâu. Dù sao nhóc vẫn còn chưa đủ tuổi mà" Bachem giải thích. "Lão ta chỉ cần thỏa mãn với việc 'đánh dấu chủ quyền' nhóc trước mũi Hội Mạo Hiểm... và lão quan tâm đến việc thăng chức của ta hơn."

Mục tiêu của Pedro là cho tất cả mọi người trong và ngoài Hội thấy rằng Hội trưởng hội thuần thú đã để mắt tới "Thiên tài Thuần hóa" Vandalieu, nhằm kiềm tỏa Hội mạo hiểm giả.

"Hả? Dù lời đề nghị bị từ chối sao? Như vậy chẳng phải sẽ tạo cảm giác là hội thuần thú bị hắt hủi à?" Privel hỏi.

"Hẳn là lão định gián tiếp tung ra mấy tin đồn thất thiệt rằng Vandalieu từ chối vì còn trẻ người non dạ, muốn tích lũy thêm kinh nghiệm thực tế trước. Việc này sẽ khiến các Hội khác lầm tưởng rằng Vandalieu có ý định gia nhập hội thuần thú khi thời cơ đến" Bachem nói.

"... Vị Hội trưởng đó nghĩ kế sâu xa chẳng kém gì mấy tay quý tộc thực thụ nhỉ" Kachia thốt lên với giọng nửa thán phục nửa ngán ngẩm, ngoái nhìn tòa trụ sở Hội phía sau.

"Thì lão già Pedro là Nam tước danh dự mà. Về lý thuyết lão cũng là quý tộc đấy thôi" Bachem đáp.

"... À, hóa ra người đó nắm giữ tước vị quý tộc danh dự, thứ mà con từng đặt mục tiêu đạt được... Dù cách nghĩ về gia quyến có khác nhau, nhưng thật đáng tởm khi ông ta đưa ra cái đề nghị đó" Vandalieu nói.

"Đó sẽ là một lời đề nghị bình thường nếu gia quyến của nhóc là ma thú thông thường, nhưng mà..." Bachem bỏ lửng câu nói.

"Hả? Ông ta đã đề nghị gì thế?" Kachia tò mò hỏi.

Nhưng cả Vandalieu lẫn Bachem đều không sẵn lòng đưa ra câu trả lời rõ ràng về đề nghị của vị Hội trưởng.

"Chuyện đó có liên quan đến Juliana và những người khác, nhưng cũng dính dáng đến cả Kachia và Myuze nữa, nên tôi sẽ giải thích khi chúng ta về đến nhà. Dù sao thì đó cũng không phải chuyện có thể nói bừa bãi ở nơi công cộng" Vandalieu nói.

"Lão già Pedro sẽ không ép nhóc làm gì đâu, và ta cũng không nghĩ lão đủ kiên nhẫn để bám theo nhấc lại cái đề nghị đó mãi đâu, nên là... xin nhóc đấy, cứ để mọi chuyện kết thúc êm đẹp đi" Bachem nài nỉ Vandalieu.

"T-tự nhiên tôi thấy có điềm chẳng lành" Kachia rùng mình.

"Quả thực vậy. Thành phố của con người đúng là đáng sợ" Myuze tiếp lời.

Trong lúc cả nhóm vừa đi vừa trò chuyện, băng qua một con hẻm nhỏ kẹp giữa hai tòa nhà, bỗng một vật thể nhỏ lăn đến dưới chân Vandalieu.

Vandalieu nhìn xuống.

Đó là một viên đá cuội có buộc một mẩu giấy nhỏ.

Cậu ngước mắt lên thì thấy một gã đàn ông với diện mạo hung tợn, cơ bắp cuồn cuộn lộ rõ sau lớp áo, đang nhìn về phía này với nụ cười khó coi trên mặt.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt gã chạm phải Vandalieu, nụ cười đó càng mở rộng ra. Giây tiếp theo, gã nhanh chóng xoay người và lẳng lặng chạy khỏi con hẻm mà không gây ra một tiếng động nào.

"Có chuyện gì sao?" Bachem hỏi.

"Không có gì ạ, chắc do tôi tưởng tượng thôi" Vandalieu đáp, trong khi điều khiển con Mimic Slime tên Kühl đang ẩn mình trong bóng cậu nuốt chửng viên đá, rồi lặn sâu trở lại vào bóng tối.

Vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, Vandalieu tiếp tục cuộc trò chuyện với Bachem trong khi quay trở về nơi ở.

Tên: Braga

Danh hiệu: Qủy lột mặt (Mới!)

Hạng: 9

Chủng tộc: Black Goblin Absolute Ninja Master

Cấp độ: 90

Kỹ năng bị động:

o Dạ nhãn

o Kháng hiệu ứng: Cấp 5 (Lên cấp!)

o Tăng cường nhanh nhẹn: Cấp 10 (Lên cấp!)

o Trực giác: Cấp 6 (Lên cấp!)

o Xác định hiện diện: Cấp 9 (Lên cấp!)

o Tăng mạnh giá trị thuộc tính khi dùng trang bị ninja: Trung bính (Tiến hóa từ Tăng cường giá trị thuộc tính khi dùng trang bị ninja!)

o Nghiệp sát hồi huyết: Cấp 3 (Lên cấp!)

o Tăng cường giá trị thuộc tính (Nghĩa vụ): Cấp 4 (Lên cấp!)

Kỹ năng chủ động:

o Chủy thuật: Cấp 10 (Lên cấp!)

o Ném: Cấp 9 (Lên cấp!)

o Ám bộ: Cấp 10 (Lên cấp!)

o Đặt bẫy: Cấp 7 (Lên cấp!)

o Phân giải: Cấp 7 (Lên cấp!)

o Mở khóa: Cấp 5 (Lên cấp!)

o Bức phá giới hạn: Cấp 1 (Tiến hóa từ Vượt ngưỡng giới hạn!)

o Ám sát thuật: Cấp 7 (Lên cấp!)

o Vượt ngưỡng giới hạn - Trang bị ninja: Cấp 4 (Lên cấp!)

o Phối hợp: Cấp 6 (Lên cấp!)

o Truy đuổi: Cấp 4 (Mới!)

o Tra tấn: Cấp 3 (Mới!)

o Ma linh giáng trần: Cấp 1 (Mới!)

Đặc kỹ:

o Sát nhân

o Thần hộ của Vandalieu

-----------------------------------------

Giải thích thêm về quái vật (Viết bởi Luciliano): Black Goblin Absolute Ninja Master

Braga đã thăng cấp từ Rank 7 Ninja Master lên Rank 8 High Ninja Master, và giờ là Rank 9 Absolute Ninja Master.

Cậu ta có lẽ là cá thể Goblin đầu tiên đạt đến Rank này, ngay cả khi tính trong nhóm các chủng tộc Goblin không thuộc hàng cao cấp.

Ta tự hỏi cậu ta sẽ còn biến hóa thành thứ gì một khi đã tinh thông nhẫn thuật của mình sâu sắc hơn nữa đây...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!