The Death Mage Who Doesn't Want a Fourth Time

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 3

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 418

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Tập 11: Công quốc Alcrem II - Chương 258: Cuộc khổ chiến với Ngũ Giác Xe Hàng Alcrem

Chương 258: Cuộc khổ chiến với Ngũ Giác Xe Hàng Alcrem

Cuộc chiến đang diễn ra vô cùng khốc liệt.

Paparus ‘Cơm Nóng Hổi’, người vốn kiếm ăn chính vào khung giờ ăn tối, đang trổ tài làm cơm chiên. Anh ta trộn thịt và rau củ cùng với cơm, rồi chiên hỗn hợp này trên loại dầu lấy từ lũ quái vật như Orc, tạo nên một mùi hương kích thích cơn đói của những người lao động chân tay vừa kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi.

Và vì Alcrem là một vùng đất phương Bắc nơi tuyết rơi không phải chuyện hiếm, nên nhu cầu cho món súp của Sing ‘Súp Tùy Hứng’ là rất cao. Anh ta bán hai loại súp: một loại đậm đà với những miếng thịt và rau củ cắt lớn dành cho những thực khách muốn ăn tối ngay tại xe đẩy; loại còn lại là súp thanh đạm được nấu từ nước dùng cá và nêm muối, dành cho những vị khách đã ngà ngà say đang trên đường về nhà sau một đêm nhậu nhẹt. Hai loại súp này đã làm rất tốt việc lôi kéo khách hàng.

Xe đẩy của Michem ‘Cơm Nắm Hỗn Loạn’ cũng đang bán ra với tốc độ ổn định.

Cơm nắm của cô được nhồi đủ loại nhân, nhưng vì cô dùng lá cây thay cho giấy gói nên chẳng ai có thể nhìn thấy bên trong có gì. Tất cả đều đồng giá, và khách hàng mua chúng cứ như đang chơi đánh bạc vậy, bởi họ chẳng biết mình sẽ bốc trúng nhân gì.

Tuy nhiên, đây không hoàn toàn là một trò may rủi đỏ đen. Chẳng có "quẻ" nào là tệ cả, vì tất cả chúng đều chứa những nguyên liệu xứng đáng với giá tiền. Người ta nói rằng vào giờ ăn tối, cô ấy thường dùng những nguyên liệu cốt lõi chắc dạ hơn hẳn so với những vắt cơm nắm làm vào buổi trưa.

…Tại Vương quốc Orbaume, có vẻ như cơm nắm và những người sáng tạo ra chúng không bị hắt hủi, bởi món này cũng tồn tại ở các thế giới khác. Thế nhưng, chẳng ai rõ chúng được đối xử ra sao ở Đế chế Amid.

Mặc dù Tom ‘Đồ Ngọt Ngọt Ngào’ từng bảo rằng lượng khách ghé xe mình thường giảm đi vào giờ cơm tối, nhưng thực tế nó cũng chẳng giảm đến mức để anh ta có thời gian mà thảnh thơi.

Củ cải đường được thu hoạch và tinh luyện thành đường ở phía Bắc lãnh địa Công tước Alcrem. Tom dùng loại đường này để làm caramel, đồng thời làm mứt từ các loại trái cây hái từ Tổ quỷ để phủ lên trên hoặc nhân bên trong những chiếc bánh của mình.

Dù không dùng đến kem tươi hay bơ, nhưng vì món ngọt của anh ta quá đỗi ngon lành nên vẫn có những vị khách mua chúng như một món tráng miệng xa xỉ sau bữa tối.

Sandy ‘Sandwich Đầy Đặn’ dù bán ra có phần kém sung sức hơn so với buổi trưa, nhưng cô ta tuyệt nhiên không phải là một đối thủ dễ bị khuất phục.

Với việc Vandalieu tự giới hạn bản thân bởi những luật bất thành văn và sự chừng mực nhất định, xe đẩy của cô vẫn đang bám đuổi sát sao với xe của cậu.

“Cho tôi một xiên thịt và một xiên rau! Nhớ rưới thật nhiều phô mai lên đấy nhé!”

“Cho tôi một xiên phô mai!”

Sản phẩm mà Vandalieu và các đồng đội chuẩn bị là các loại xiên nướng kiểu lẩu phô mai (fondue) – những xiên thịt và rau củ được rưới đẫm phô mai tan chảy lên trên.

“Nhiệt độ lửa của thần như vậy đã vừa ý ngài chưa, thưa Bệ hạ?” Công chúa Levia hỏi.

“Đừng quên là em cũng đang điều khiển đống phô mai đấy nhé” Orbia lên tiếng.

Số phô mai mà Simon và Kachia mua về liên tục được làm tan chảy ở nhiệt độ ổn định nhờ khả năng kiểm soát hỏa lực chuẩn xác của Công chúa Levia, trong khi Orbia điều khiển dòng phô mai chảy ra và khuấy đều để nó không bị cháy khét.

“Hoàn hảo lắm. Cứ tiếp tục như vậy nhé” Vandalieu nói.

“Vâng, thưa Bệ hạ” Công chúa Levia vui vẻ đáp.

“Cứ tin ở em!” Orbia tiếp lời.

Những xiên thịt đẫm phô mai có giá hơi cao một chút, nhưng khách cũng có thể gọi xiên không phô mai với mức giá rẻ hơn.

Trong số phô mai Simon và Kachia mua, có vài loại không dễ tan chảy khi gặp nhiệt, nên Vandalieu đã thử áp dụng ý tưởng của Kachia và làm món phô mai xiên que từ chúng.

Chúng được nướng cho đến khi bề mặt hơi cháy sém, và thực khách cực kỳ yêu thích món này.

“Nhưng mà đem nướng cả phô mai thế này… tôi chưa bao giờ nghĩ tới luôn đó” Myuze cảm thán.

“Theo lời Kanako-san và những người khác, ở các thế giới khác còn có những món mà bơ và phô mai được đem chiên ngập dầu nữa cơ” Công chúa Levia kể.

“…Thật là một nền văn hóa ẩm thực ngoài sức tưởng tượng” Myuze thẫn thờ nhìn vào khoảng không khi cố hình dung ra cảnh tượng đó.

Giọng của Công chúa Levia thì người xung quanh không thể nghe thấy, nhưng giọng của Myuze thì có; xem ra cô ấy cũng đã cẩn thận để không nhắc đến cụm từ “thế giới khác”.

“Không đâu, tôi không nghĩ người ta ăn mấy món đó thường xuyên đâu. Chắc là vậy… Hửm?” Vandalieu đang nói dở thì dừng lại, chớp mắt ngạc nhiên.

Dòng chữ 【 Ma nhãn thẩm định: Cấp 10 】 đột ngột xuất hiện trong tầm nhìn của cậu.

Cậu ngẩn người một thoáng, nhưng nhanh chóng nhận ra đây không phải do mỏi mắt hay ảo giác. Kỹ năng 【 Vực thẳm 】 đang phản chiếu lại Kỹ năng của một ai đó… chính là 【 Ma nhãn thẩm định 】.

Gã hiệp sĩ tên Ralmeya đó phiền phức hơn mình tưởng, cậu nghĩ thầm, ngay lập tức nhận ra chủ nhân của đôi mắt đó là ai.

Một người đàn ông với vẻ ngoài hoàn toàn bình thường, thuộc tuýp người có thể bắt gặp ở bất cứ đâu, đang nhìn về phía này mà không hề hay biết mình đang bị Chipuras tàng hình quan sát.

Người này khả năng cao chính là ‘Hiệp Sĩ Tuệ Nhãn’ Ralmeya, một trong Ngũ Đại Hiệp Sĩ của Alcrem.

Mình không thấy tên hắn hiện lên, nhưng tuổi tác, giới tính, chiều cao và cân nặng đều có đủ. Còn có cả 【 Ám bộ 】 và 【 Tăng cường chỉ số thuộc tính: Nghĩa vụ 】… Chỉ có một vài loại Kỹ năng nhất định được hiển thị. Mình không xem được toàn bộ Status (Trạng thái) sao? Và các Chỉ Số Thuộc Tính cứ thay đổi liên tục, ngoại trừ Trí Tuệ. Có lẽ phải đạt điều kiện nào đó thì các thông số chính xác mới hiện ra, và Trí Tuệ là thứ duy nhất đáp ứng được? Cái này có vẻ khác với 【 Ma nhãn phân tích 】.

Vandalieu không biết quá nhiều về 【 Ma nhãn thẩm định 】, nhưng cậu cảm thấy bối rối vì nó khác hẳn với 【 Ma nhãn phân tíc 】 mà cậu từng nghe kể. Dù vậy, cậu đã xác định được kẻ nào đang dùng kỹ năng lên mình.

Dù sao thì, chắc chắn là hắn rồi.

Một trong Ngũ Đại Hiệp Sĩ của Alcrem – những kẻ mà dù kém xa Thập Ngũ Ma Kiếm của Đế chế Amid, nhưng vẫn là quân át chủ bài của Công quốc Alcrem. Vandalieu từng thắc mắc tại sao một nhân vật như vậy lại bí mật tổ chức một cuộc đối đầu giữa các xe đồ ăn nổi tiếng trong thành phố, nhưng giờ thì cậu đã lờ mờ hiểu ra rồi.

Có lẽ nó liên quan đến các điều kiện cần thiết của 【 Ma nhãn thẩm định 】. Xem ra nó kém tiện lợi hơn nhiều so với 【 Ma nhãn phân tích 】, thứ có thể hiển thị Status của mục tiêu chỉ trong một cái liếc mắt.

Giờ thì, mình nên làm gì đây? Vandalieu tự vấn.

Xét từ góc độ che giấu thông tin, Ralmeya cần phải bị trừ khử sớm. Có vẻ như Danh hiệu, Chức nghiệp và Lịch sử chức nghiệp không bị hiển thị, nhưng dù vậy, để thông tin về Status của Vandalieu rò rỉ ra ngoài thì cũng chẳng tốt lành gì.

Tuy nhiên, Vandalieu vẫn ngần ngại việc giết Ralmeya ngay lúc này.

“Boss, tôi có nên kết liễu hắn rồi dàn dựng như một cơn đau tim không?” Kimberley gợi ý qua truyền tin. “Thằng chả đang hở sườn hoàn toàn kìa.”

“Không, khoan hãy làm thế” Vandalieu đáp lại bằng thần giao cách cảm.

Dựa vào các chỉ số thuộc tính và kỹ năng mà Vandalieu thấy được thông qua 【 Vực thẳm 】 khi phản chiếu lại 【 Ma nhãn thẩm định 】, việc giết Ralmeya không phải là chuyện khó.

Thế nhưng, đây là quảng trường trung tâm đang đông nghịt người ngay cả khi về đêm. Sẽ rất khó để ám sát mà không gây ra sự náo động.

Và mặc dù Vandalieu không nhìn thấy con số chính xác, nhưng Ralmeya dường như có chỉ số Sinh lực khá cao, nên có thể không kết liễu hắn chỉ bằng một đòn duy nhất được.

Vả lại, hắn là thuộc hạ thân tín của người mà cậu sắp gặp mặt. Ngay cả khi chính vị Công tước là người phái hắn đến, việc giết hắn ở đây chẳng khác nào một lời tuyên chiến. Về lâu dài, có lẽ sẽ tốt hơn nếu để vị Công tước nắm được phần nào sức mạnh của cậu thông qua các thông tin về Chỉ số và Kỹ năng.

Biết đâu vị Công tước và thuộc hạ sẽ đưa ra những quyết định lý trí hơn khi có chút hiểu biết về Vandalieu, thay vì hành động dựa trên những thông tin sai lệch.

Họ chắc chắn sẽ thận trọng hơn nếu hiểu rằng mình sẽ không thể toàn mạng nếu lỡ chọc giận Vandalieu.

…Tuy nhiên, Vandalieu vẫn cảm thấy hơi khó chịu, vì cậu không có cách nào biết được độ chính xác của những thông tin mà Ralmeya đang nhìn thấy.

Thình lình, một tiếng quát tháo giận dữ vang lên.

“Con khốn này! Tưởng có vài người tử tế với mày là mày được nước lấn tới hả! Để tao dạy cho mày biết thế nào là lễ độ trước mặt con người bọn tao!”

Vandalieu nhìn về phía phát ra tiếng ồn và thấy một gã nát rượu, trông có vẻ là lính đánh thuê hoặc mạo hiểm giả. Hắn ta vừa bị Kachia từ chối và giờ đã tuốt kiếm ra.

Kachia, Darcia và Natania đã biến thân bằng trang bị chuyển đổi và đang làm nhiệm vụ hỗ trợ bán hàng kiêm phục vụ bàn. Gã đàn ông kia dường như đã lầm tưởng điều gì đó nên buông lời tán tỉnh Kachia, để rồi giờ đây nổi khùng vì bị từ chối và bẽ mặt.

Những thực khách gần đó hét lên kinh hãi. Đội vệ binh thành phố và Simon lập tức lao đến để khống chế gã.

Nhưng Kachia còn nhanh hơn.

“Tôi biết thừa cách đối đãi với con người mà không cần ông phải dạy, cảm ơn nhiều nhé!” Cô nói.

Cô nhấc chiếc gậy gỗ treo bên hông dùng để tự vệ, dậm một bước đầy uy lực rồi đâm thẳng vào cái bụng bọc giáp da của gã đàn ông.

Gã rên rỉ khi lực của cú đòn xuyên qua lớp giáp, tác động trực tiếp vào nội tạng.

Kachia tóm lấy tay hắn, dùng vũ lực quật ngã và ghim chặt gã xuống đất. “Thế này là quá đủ lòng mến khách cho hạng nát rượu như ông rồi!”

Thực khách và người qua đường đồng loạt vỗ tay tán thưởng Kachia vì cách xử lý điêu luyện trước gã say nguy hiểm.

“Làm tốt lắm” một vệ binh nói với Kachia khi ông ta cùng đồng nghiệp xốc gã đàn ông dậy và lôi về bốt gác.

Simon cười khổ khi thấy Kachia còn bản lĩnh hơn cả mình. “Thế này thì tôi làm hộ vệ còn có ý nghĩa gì nữa đâu nhỉ?”

“Simon-san, có rất nhiều người đánh giá qua vẻ bề ngoài, nên anh vẫn là một hộ vệ xuất sắc mà” Vandalieu an ủi. “Dù vậy, Kachia đã trở nên mạnh mẽ đến thế này rồi sao…”

Ngay cả khi tính đến việc gã kia đang trong cơn say xỉn, hắn ta có lẽ vẫn mạnh ngang ngửa với Kachia hồi cô mới chuyển hóa từ người thành Ghoul. Sự tiến bộ của cô từ bấy đến nay thể hiện rõ rệt qua cách cô hạ gục đối thủ mà không hề trầy xước.

Vandalieu không khỏi xúc động khi thấy cô đã tiến xa đến vậy chỉ với một chút giúp đỡ từ cậu khi cô còn chật vật học ma pháp tám năm về trước.

…Dù lần này cô chẳng dùng tí ma pháp nào, nhưng chuyện đó cũng không quan trọng lắm.

“Boss, gã đó cũng đang nhìn Kachia kìa” Kimberley lên tiếng.

Sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, Vandalieu nhìn về phía Ralmeya và thấy hắn quả thực đang quan sát Kachia với vẻ kinh ngạc.

“Hắn chắc là đang xem Status của Kachia và bị sốc trước các Chỉ số thuộc tính cũng như kỹ năng 【 Kiếm thuật 】 của cô ấy” Vandalieu đáp lại bằng thần giao cách cảm.

Và rồi cậu nhận ra việc Ralmeya nhìn Kachia còn mang ý nghĩa gì nữa.

Nó đồng nghĩa với việc hắn không chỉ thấy Chỉ số hay Kỹ năng, mà còn thấy cả những con số về tuổi tác, chiều cao, cân nặng và số đo các vòng của cô.

Không, không chỉ Kachia; Darcia-sama, Privel và những người phụ nữ khác cũng đang bị nhòm ngó.

Dưới góc nhìn của Ralmeya, tất cả đồng đội của Vandalieu – từ Kachia, Simon cho đến Fang và các Linh thú – đều là đối tượng cần điều tra. Ralmeya làm vậy có lẽ vì đó là nhiệm vụ của hắn chứ không phải vì tà ý cá nhân.

Vandalieu không bận tâm về bản thân hay Simon, và những người Ralmeya không thể thấy như các Linh hồn hay Gufadgarn có lẽ cũng nằm ngoài tầm ngắm của Ma nhãn. Nhưng cậu không thích việc Ralmeya xem những thông tin đó của phái nữ, và chắc chắn Kachia cùng những người khác cũng sẽ thấy khó chịu nếu họ biết chuyện.

Tất cả họ đều rất thu hút; Vandalieu không thấy có vấn đề gì khi mọi người bị lôi cuốn bởi vẻ ngoài của họ, vì đó là lẽ tự nhiên. Nhưng việc Ralmeya có thể thấy cả số đo hình thể và cân nặng thì đã vượt quá giới hạn của cái gọi là “tự nhiên” rồi.

“Tôi có nên trừ khử hắn không?” Gufadgarn hỏi.

“Không, chưa đến mức đó. Nhưng hãy cho hắn một hình phạt nhỏ khi có cơ hội” Vandalieu nói. “Lỗi tại hắn khi dám dòm ngó cân nặng mà Mẹ vốn rất để tâm, hay kích cỡ cổ của Gizania…”

Darcia luôn thấy tự ti vì cân nặng thật của mình nặng hơn vẻ ngoài do bộ xương bằng Orichalcum, còn Gizania thì mặc cảm về các khối cơ cổ vốn đã dày lên kể từ khi cô thăng Rank và trở thành Ushioni (Ngưu Quỷ) có sừng.

Dù tiết lộ thông tin đó có là nhiệm vụ của Ralmeya đi chăng nữa, chuyện này cũng không thể tha thứ. Vandalieu hướng ánh mắt về phía Ralmeya và một lần nữa nhìn thấy một phần Status của hắn.

【 Tha hóa tinh thần 】 ? Cái này lúc nãy làm gì có… Và cảm giác này… Hắn đang bị 【 Dẫn dắt 】 sao?

Mà không hề hay biết, Ralmeya đang bị Vandalieu【 Dẫn dắt 】.

“Cổ của tôi có vấn đề gì sao?” Gizania hỏi, cô vừa thực hiện xong điệu múa cùng Privel và Juliana, có vẻ đã nghe thấy tiếng Vandalieu lẩm bẩm trong miệng.

Nhưng trước khi Vandalieu kịp trả lời, một vị khách khác đã bước tới xe đẩy.

“Cho bốn xiên thịt và bốn xiên rau. Thêm phô mai nữa” một người đàn ông to lớn với vẻ mặt nghiêm nghị lên tiếng.

Ánh mắt ông ta trông khá đáng sợ, gương mặt nhăn lại với biểu cảm phức tạp, giữa lông mày hiện rõ một nếp nhăn sâu. Nhưng điểm nổi bật nhất chính là cái cổ dày, đôi vai rộng và những thớ cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay.

Đó chính là Arthur, người đã ném bức thư cho Vandalieu trong con hẻm nhỏ.

“Cảm ơn quý khách đã ủng hộ” Vandalieu nói, trao cho ông ta những xiên nướng kèm theo một bức thư cậu đã chuẩn bị sẵn để báo cho Arthur biết rằng cậu và các đồng đội luôn sẵn lòng tiếp đón họ.

Khi cuộc giao dịch kết thúc, Ralmeya đã tháo chạy khỏi quảng trường. Hắn chạy thục mạng như thể có thứ gì đó đang đuổi theo sau lưng, khiến mọi người xung quanh nhìn theo đầy hoang mang.

Arthur cũng biến mất nhanh chóng sau khi nhận đồ ăn. Ông ta di chuyển thoăn thoắt như một con báo, nếu không có Daroak bám theo thì có lẽ Vandalieu cũng đã mất dấu ông ta rồi.

Kết thúc buổi tối, Vandalieu và các đồng đội đã giành vị trí dẫn đầu trong cuộc đối đầu này với một cách biệt sít sao.

Hương vị món ăn là một yếu tố, nhưng phần lớn thực khách tìm đến vì tò mò trước các chủng tộc mà họ chưa từng thấy như Dhampir, Arachne, Scylla, Juliana và những người khác; một số khác lại đến để ngắm nhìn Darcia, Kachia và Natania trong trang phục biến thân; số khác nữa lại bị thu hút bởi màn trình diễn độc lạ của chị em nhà Chuột.

“Tôi vẫn thấy có chút không công bằng khi các cô Scylla và Arachne ca hát còn những người khác thì biến thân như thế, nhưng mà… bọn tôi đã chấp nhận lời thách đấu dù biết rõ những yếu tố đó, nên không còn cách nào khác ngoài việc thừa nhận chiến thắng của các bạn” Michem nói, cô là người đứng thứ hai về tổng doanh thu và lượng khách.

“Nếu gã nát rượu kia không gây chuyện, có lẽ chúng tôi đã có cơ hội thắng rồi, nhưng mà... biến những sự cố bất ngờ thành cơ hội kinh doanh cũng là một kỹ năng thiết yếu của thương nhân” Paparus, người về vị trí thứ ba, lên tiếng.

“Không đâu, thực tế là các món ăn cũng rất ấn tượng. Cái lớp cháy sém trên xiên phô mai thực sự là không cưỡng lại được mà” Tom tiếp lời, hóa ra ông ta đã bí mật nhờ người mua xiên nướng từ xe của Vandalieu trong lúc cuộc đấu đang diễn ra.

“Lão Tom này, sao lão lại đi đóng góp doanh thu cho đối thủ thế hả...” Sing càm ràm.

“Chứ còn cách nào nữa? Ai biết khi nào tôi mới có cơ hội ăn lại món này đâu” Tom phân trần.

“Tôi vẫn còn dư vài que xiên. Anh có muốn thử một ít không?” Vandalieu hỏi.

“Thật sao?! Thế thì cho tôi xin!” Sing vui mừng đáp. “Có lẽ tôi nên thử nấu món súp với phô mai vào lúc nào đó xem sao.”

“Hóa ra anh cũng muốn thử lắm rồi chứ gì, Sing! Mà nói thật, tôi cũng thấy tò mò lắm” Sandy cười bảo.

Cuối cùng, Sing và Sandy ở lại để mua vài xiên nướng. Vandalieu cũng mua sạch toàn bộ số hàng còn lại trên xe đẩy của họ.

“Cậu định mang theo hết ngần này thật sao? À thì, có thêm tiền thì bọn tôi chẳng phàn nàn gì đâu, nhưng mà...” Sandy nhìn Vandalieu với vẻ mặt kinh ngạc.

“Bọn tôi ăn khỏe hơn vẻ ngoài nhiều lắm” Gizania vừa nói vừa vỗ vỗ vào bụng mình.

Fang và Maroru cũng bắt đầu phát ra những tiếng kêu đòi ăn.

“Ra là vậy” Sandy gật gù.

Gizania và những người khác đúng là ăn rất nhiều, nhưng thực tế số đồ ăn này còn để dành cho đám Braga đang ở lại căn nhà mà Vandalieu đã thuê.

“Vậy thì, xin hãy dùng những thứ này trong tuần tới nhé” Vandalieu trao cho họ những tấm vải có hình trái tim – minh chứng cho chiến thắng của cậu.

Nhóm ‘Ngũ Giác Xe Hàng Alcrem’ đã hứa sẽ treo thánh huy của Vida tại cửa tiệm của họ trong vòng một tuần.

“Tôi nghĩ chúng tôi sẽ rời Alcrem trước khi tuần này kết thúc, nên các anh chị không cần trả lại đâu. Cứ dùng chúng làm khăn lau cũng được” Vandalieu nói.

“Không, chúng tôi định sẽ treo chúng ở xe đẩy trong khi danh tiếng của cậu đang lan rộng. Đó sẽ là minh chứng cho việc bọn tôi đã thi đấu quyết liệt với ‘Vua Xe Đẩy’ của Morksi kiêm ‘Thánh bảo hộ trang bị biến hình’ đấy” Tom khẳng định.

“Nếu danh tiếng của cậu biến thành tai tiếng thì bọn tôi gỡ xuống ngay, nên đừng lo. Thôi thì, tất cả hãy cùng nỗ lực kinh doanh thật tốt nào!” Sandy hào hứng.

Sau đó, Vandalieu bắt tay với các thành viên của Ngũ giác, kết thúc cuộc so tài trong hòa bình.

-------------------------------------

Trong khi đó, Công tước Alcrem và các thuộc hạ lại chẳng hề bình tâm chút nào sau khi thấy Ralmeya trở về.

“Ralmeya, bộ dạng của ngươi bị làm sao thế này?!” Tackard Alcrem thốt lên khi vừa bước vào phòng họp.

Ralmeya vốn là một người đàn ông có khuôn mặt tri thức, trẻ hơn Công tước nhiều khi chỉ mới khoảng ba mươi tuổi.

Nhưng Ralmeya hiện tại hoàn toàn hốc hác, mái tóc đen thường ngày đã mất đi độ bóng và trông già đi hàng chục tuổi.

“Thưa Đức Ngài, đây là chuyện hệ trọng. Chúng ta tuyệt đối không được gây hấn với tên Dhampir đó – không, với bất kỳ ai trong nhóm của hắn! Tấn công hay ám sát là chuyện hoàn toàn không thể! Ngay cả việc lập mưu dồn họ vào thế bất lợi cũng vậy. Kiến nghị chính thức của tôi là hãy duy trì quan hệ tốt đẹp với họ hết mức có thể. Trong trường hợp không thể, tôi đề nghị chúng ta phải hứa sẽ không có hành động xâm lược... giữ khoảng cách và né tránh họ để không bị cuốn vào!” Ralmeya gần như gào lên, giọng nói đầy sự tuyệt vọng.

Nhưng ngay khi vừa dứt lời, khóe miệng hắn co giật thành một nụ cười điên dại, rồi hắn bắt đầu cười sằng sặc.

“Không bị cuốn vào? Giữ khoảng cách?” Hắn lẩm bẩm giữa những tiếng cười khoái chí. “Vô ích thôi! Phải đặt khoảng cách bao xa với một tồn tại sở hữu sức mạnh như thế thì mới không bị cuốn vào đây?” Hắn hét lên, tràng cười trở nên không thể kiểm soát. “Không thể thoát khỏi đôi mắt đó đâu! KHÔNG CÓ ĐƯỜNG LUI ĐÂU, ĐỨC NGÀI ƠIIIIII!”

Khi Ralmeya tiếp tục cười như một kẻ điên, bốn người còn lại trong Ngũ Đại Hiệp Sĩ nhìn hắn với vẻ mặt nghiêm trọng, còn Tackard chỉ đứng đó chết lặng vì sửng sốt.

“Người đâu, mau vào đây!” Một quản gia hét lên gọi người hầu. “Ralmeya-dono đang kiệt sức trầm trọng! Đưa ngài ấy về phòng nghỉ ngơi! Gọi cả ngự y và pháp sư đến kiểm tra và điều trị ngay!”

Đám gia nhân dìu Ralmeya rời khỏi phòng họp. Khi tiếng cười điên dại của hắn nhỏ dần ở phía xa, Tackard mới sực tỉnh.

“Chuyện này là sao? Ralmeya bị làm sao vậy?”

“Thần không rõ. Thần từng nghĩ đó là tác động của một loại độc tấn công tâm trí, nhưng phép 【 Giải độc 】 chẳng có tác dụng gì” Bravatiyu, ‘Viêm hồng hiệp sĩ’, lên tiếng.

“Có khả năng hắn đã bị trúng một ma pháp ảo giác kinh khủng nào đó” Serjio, ‘Lôi viễn’, nhận định.

Cả hai đều nói với tông giọng cay đắng.

“Thuộc hạ của Ralmeya đều vẫn tỉnh táo, thần đã hỏi họ nhưng... không ai biết tại sao hắn lại trở nên như vậy. Tuy nhiên, thưa Đức Ngài, trước khi Ngài đến, hắn vẫn còn chút tỉnh táo và đã kịp viết lại những thứ này” Baldiria, ‘Hiệp Sĩ Thiên Kiếm’, nói.

Tackard nhìn xuống tờ giấy cô đang cầm. Một vài phần trong bảng Status mà Ralmeya đo đạc được từ Vandalieu và đồng đội được viết ở đó với nét chữ nguệch ngoạc, run rẩy.

“Cái này...! Có thật không đây? Chỉ số Thuộc tính trên mười nghìn, và các Kỹ năng cấp độ cao. Nếu những con số này là chính xác, thì đồng đội của hắn cũng mạnh đến mức đáng sợ!” Tackard thốt lên kinh ngạc.

“Vâng. Trước đó, thần cứ ngỡ nếu cả Ngũ Đại Hiệp Sĩ chúng thần cùng hợp lực thì có thể đánh bại hắn. Tuy nhiên, nếu những con số này là đúng, thì dù chúng thần có dốc toàn lực và hy sinh cả quân đội của công quốc, cơ hội chiến thắng vẫn vô cùng mong manh” Goldie, ‘Hiệp Sĩ Phá Sơn’, trầm giọng.

Tackard cũng nghĩ như vậy. Ông ta từng cho rằng dù có chuyện gì xảy ra, ngay cả khi xung đột nổ ra ngay lập tức, Ngũ Đại Hiệp Sĩ vẫn có thể ngăn chặn nhóm của Vandalieu, dù có gặp chút khó khăn.

Nhưng xem ra, giả định đó là một sai lầm chết người.

“Nghĩ đến việc hắn sở hữu sức mạnh tương đương với Randolf... Ta sẽ phải thay đổi kế hoạch tiếp cận cuộc hội đàm này thôi” Tackard lẩm bẩm.

--------------------------------------------

Vào lúc bình minh, Vandalieu nhận được tín hiệu qua thiết bị liên lạc Goblin từ Bone Man và những người khác đang ở trên tàu Cuatro. Họ đang tiến về vùng biển được nhắc đến trong Thần dụ của Peria, Nữ thần Nước và Tri thức. Họ báo cáo rằng đã nhìn thấy một số quái vật bất thường và gọi cậu đến tàu.

“Chúng cực kỳ mạnh, mạnh đến mức ngay cả hạ thần cũng không thể đánh bại dễ dàng, và dạo gần đây chúng bắt đầu xuất hiện theo đàn. Vì chúng mà chúng thần không thể lặn xuống nước ngay cả vào ban ngày” Bone Man báo cáo.

“Chúng khá mạnh, nhưng bỏ qua chuyện đó đi, chúng thú vị lắm nên bọn ta mới gọi nhóc qua đây” Borkus nói.

“Tôi tin là ông định nói từ ‘vô lý’ mới đúng” Mikhail đính chính.

“Thú vị sao?” Vandalieu hỏi, cậu nghiêng người qua mạn thuyền nhìn xuống làn nước sâu thăm thẳm phía dưới.

“Nếu cả Borkus-san và Mikhail-san đều nói vậy, thì chắc chắn lũ quái vật đó phải kỳ lạ lắm” Darcia nhận xét.

“Kệ chuyện đó đi... Biển cả kìa, mênh mông bát ngát luôn! Trong Dungeon cũng có biển nhưng nơi này vẫn thật tuyệt vời!” Privel phấn khích reo lên.

Dường như để đáp lại sự phấn khích của Privel, những con sóng bất thường bắt đầu cuộn lên trên mặt biển.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một con Kraken khổng lồ trồi lên... và bay thẳng lên không trung về phía con tàu Cuatro đang lơ lửng.

“Kraken biết bay sao?!” Privel hét lớn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!