Chương 257: Sự nhẹ nhõm của HIệp sĩ Tuệ nhãn
Tại Thương Hội, nhờ sự sắp xếp chu đáo từ trước của Hội trưởng, Vandalieu đã có thể giải quyết nhanh gọn các công việc của mình mà không vướng phải những rắc rối phiền toái.
“Không ngờ chúng ta lại nổi tiếng đến thế. Dù ta chẳng thấy vui vẻ gì cho cam” Myuze thở dài nói.
Cái gọi là “những rắc rối phiền toái” thực chất là những kế hoạch “làm giàu không khó” mà đám thương nhân muốn mời chào Vandalieu. Một phần ba trong số đó giống hệt lời đề nghị của Joseph – cựu Phó Hội trưởng Thương Hội tại Morksi. Một phần ba khác liên quan đến các thiết bị biến thân mà Vandalieu đã sáng chế. Phần còn lại hầu hết đều nhắm vào Myuze, Maroru, Juliana và những người khác.
Chị em nhà chuột là những chủng tộc quái vật mới. Empusa cũng bị coi là một chủng tộc quái vật mới dù thực tế không hẳn vậy, còn Arachne và Scylla thì cực kỳ hiếm thấy ở vùng này. Có vài lời đề nghị khá hợp lý, như việc thu mua các nguyên liệu rụng ra từ họ như lông, nước dãi hay lớp vỏ cứng. Nhưng cũng có những lời đề nghị khiếm nhã hơn, chẳng hạn như đòi mua lại Juliana để nuôi làm thú cưng.
Với chị em nhà chuột thì vế trước có lẽ còn chấp nhận được, nhưng với Myuze và những người khác thì thật chẳng dễ chịu gì. Về mặt sinh lý, họ không đời nào chịu nổi cảnh một đám đông cả nam lẫn nữ cứ vây quanh đòi xin lông, nước bọt hay vỏ cơ thể của mình.
Nếu Hội trưởng không đích thân mắng mỏ và đuổi khéo đám thương nhân đang tụ tập tại Hội đi, có lẽ Vandalieu đã phải "hào phóng" tặng cho chúng vài cái liếc nhìn từ 【 Ma nhãn ma vương 】 rồi.
“Với tư cách là người quản lý Thương Hội, tôi chân thành xin lỗi cậu. Tuy nhiên, mong cậu hiểu cho rằng không phải thương nhân nào cũng như vậy. Đó chỉ là những kẻ thiếu kinh nghiệm hoặc hạng ngu xuẩn chẳng chịu học hỏi từ thực tế. Thấy cậu xuất hiện, chúng đã hành động hấp tấp, còn những thương nhân thực thụ thì vẫn chưa động tĩnh gì đâu. Họ hẳn đang chuẩn bị và quan sát cậu đấy. Vậy nên, xin hãy quên kẻ muốn mua cô bé kia đi. Tôi sẽ sớm đưa ra hình phạt cảnh cáo nghiêm khắc nhất với hắn” Hội trưởng Thương Hội lên tiếng.
Khác với đám thương nhân trẻ tuổi bộp chộp, ông ta biết rõ gương mặt của Juliana – cô em út của vị Công tước.
Dù không hiểu tại sao cô bé lại trở thành một đứa trẻ Minotaur đột biến, nhưng ông ta đủ khôn ngoan để hiểu rằng một thương nhân quèn như mình tốt nhất là không nên xía vào chuyện này.
“Dù sao thì chúng ta cũng đã được phép kinh doanh trong thành phố và có thông tin về nông dân trồng củ cải đường rồi, cứ coi như vậy đi” Vandalieu nói với Myuze và Privel khi cả hội đang ngồi trên băng ghế ở quảng trường trung tâm. “Vẫn có những thương nhân đàng hoàng mà.”
Sau khi rời khỏi Thương Hội, họ đã được vài người tiếp cận để hỏi mua lớp vỏ và lông với thái độ rất mực cung kính: “Thật ngại quá khi phải hỏi những thiếu nữ như các cô điều này, nhưng…” Một số thương nhân khác lại chọn cách tiếp cận nhân viên của đội bảo an Sói Đói thay vì trực tiếp gặp nhóm Vandalieu.
Vandalieu và những người bạn cũng đã đáp lại họ một cách thỏa đáng. Với nhóm thương nhân lịch sự kể trên, họ chỉ trả lời lấp lửng bằng một lời hứa xã giao: “Nếu có cơ hội.”
“Một năm ta mới thay vỏ một lần, và ta cũng chẳng rảnh đến mức mang theo lớp vỏ cũ bên mình. Ta thấy cũng hơi tội cho họ, nhưng bảo ta đưa nước dãi thì… thật không thoải mái chút nào” Gizania nói.
“Chịu thôi. Ai mà biết họ sẽ soi ra được thứ gì nếu nghiên cứu tóc, lông hay vỏ của chúng ta chứ” Privel tiếp lời. “Á, cái này ngon tuyệt!”
“Hoài niệm thật… Vẫn ngon như lần trước tôi ăn” Vandalieu cảm thán.
Sau khi rời Thương Hội, cả nhóm bắt đầu dạo quanh quảng trường trung tâm để mua đồ ăn vặt.
Quảng trường trung tâm của đại đô thị Alcrem hội tụ đủ loại hình ẩm thực, từ những nhà hàng cao cấp phục vụ giới thượng lưu ăn mặc bảnh bao, đến những cửa tiệm bình dân giá rẻ.
Chọn ăn đồ ở các xe đẩy, Vandalieu cùng đồng đội bắt đầu càn quét từ đầu này đến đầu kia, mua và nếm thử đủ mọi món có sẵn.
“Mấy người… Cuộc đấu sẽ diễn ra tối nay đấy, vậy mà các người dám thản nhiên đi mua đồ ăn của đối thủ sao, bạo gan thật” Sandy - biệt danh ‘Plentiful Sandwich’ (Sandwich Đầy Đặn), đại diện của nhóm Alcrem Food Cart Pentagram (Ngũ Giác Xe Hàng Alcrem), người đã thách đấu Vandalieu hồi sáng – lên tiếng.
Cô nhìn Vandalieu và những người bạn bằng ánh mắt pha trộn giữa sự ngao ngán và ngưỡng mộ.
Đống đồ ăn họ mua không chỉ có món sandwich kẹp thịt đầy ú ụ của cô, mà còn có sản phẩm của các thành viên khác trong nhóm Ngũ Giác.
“Chúng tôi mua vì cuộc đấu diễn ra tối nay đấy chứ. Nếu không nghiên cứu trước đối thủ đang bán gì và khẩu vị của người dân Alcrem ra sao, chúng tôi sao thắng nổi” Vandalieu bình thản đáp. “Và chính cô là người bảo chúng tôi đến sớm để họp mặt trước khi bắt đầu mà.”
“Phải, cậu đến sớm lộ mặt thế này cũng giúp tôi đỡ việc. Thế, sandwich của tôi thế nào?” Sandy hỏi.
“Ngon lắm. Đặc biệt là phần nước sốt, cô đã đầu tư rất kỹ lưỡng,ư” Vandalieu trả lời.
Món sandwich làm nên danh hiệu của Sandy được nhồi đầy nhân, nhìn qua là thấy ngay. Bánh mì không phải loại bánh trắng làm từ bột mì tinh luyện, mà là bánh mì đen làm từ ngũ cốc hỗn hợp. Nhưng chính cái chất bánh đặc, nặng và hơi chua nhẹ đó lại cực kỳ hợp với phần nhân bên trong.
Đúng như Vandalieu nói, nước sốt chính là một kiệt tác. Tất nhiên, trong xã hội loài người này không tồn tại mayonnaise hay tương cà, nên nước sốt của Sandy cũng không có chúng. Tuy nhiên, sự kết hợp giữa các loại gia vị, vỏ trái cây và rau củ băm nhuyễn đã tạo nên một hương vị phức hợp, ăn hoài không chán.
“Ồ, cậu cũng sành ăn đấy nhỉ?” Sandy có vẻ đắc ý.
“Điểm hay nhất là cô sử dụng nguyên liệu rẻ tiền, nên dù giữ mức giá thấp cô vẫn có lãi. Ngon, rẻ và chắc dạ. Tôi hiểu tại sao món này lại được lòng những mạo hiểm giả tân thủ túi tiền eo hẹp hay các phụ tá thương nhân và thợ thủ công rồi” Vandalieu tiếp tục nhận xét.
“Này, cậu biết hơi bị nhiều đấy… Với lứa tuổi này thì có hơi quá đà không? Mấy cô nương này đã mớm lời cho cậu à?”
Sandy lúc đầu còn vui vẻ, nhưng khi nghe Vandalieu phân tích sâu hơn, cô bắt đầu ném ánh mắt nghi ngờ về phía Privel và những người khác.
“Không đâu, đây là lần đầu chúng tôi đến một thành phố của con người, nên cũng là lần đầu được đi mua đồ ăn vặt kiểu này” Myuze đáp.
Sự thật là Myuze và những người khác đã ăn vặt mòn cả các quốc gia trong Dãy núi Biên giới rồi, nhưng cô phải nói dối để không làm mâu thuẫn với câu chuyện họ đã khai với đám hiệp sĩ khi vào thành Alcrem.
“Nhân tiện, Sandy-dono, xe đẩy của cô không cần người trông sao?” Myuze hỏi để đánh lạc hướng.
“Không, vì thực tế tôi không chế biến tại xe. Tôi làm sandwich ở nhà rồi mang ra bán thôi, bán hết là xong việc” Sandy đáp. “Bình thường giờ này tôi đang dọn hàng để về giúp chồng chuẩn bị đợt sandwich bán buổi tối. Nhưng hôm nay phải họp với các người đã.”
Nỗ lực chuyển chủ đề của Myuze đã thành công.
Cùng lúc đó, có bốn người khác tiến lại từ phía sau Sandy.
“Trước khi bắt đầu buổi họp, chúng tôi cần giới thiệu bản thân và xin lỗi các bạn một tiếng. Tôi là Sing, biệt danh ‘Soup on a Whim’ (Súp Ngẫu Hứng),” một người đàn ông trung niên trông khá hoạt bát lên tiếng.
“Tôi là Paparus ‘Red-hot Rice’ (Cơm Nóng Hổi)” một gã người lùn (Dwarf) với mái tóc và bộ râu bù xù nói.
“Rất vui được gặp mọi người. Tôi là Michem, hay còn gọi là ‘Chaos Rice Ball’ (Cơm Nắm Hỗn Loạn),” một cô gái tầm hai mươi tuổi mỉm cười.
“Tôi là Tom ‘Sweet, Sweet Sweets’ (Đồ Ngọt Ngào)… Xin đừng hỏi quá nhiều về cái danh hiệu dài dòng này” một cụ già trông phúc hậu, có vẻ là thủ lĩnh của nhóm, lên tiếng. “Bốn người chúng tôi cùng Sandy đây là nhóm Ngũ Giác Xe Hàng Alcrem. Chúng tôi xin lỗi vì đã gây ra nhiều phiền toái cho cậu” ông lão khẽ cúi đầu.
Sandy và những người khác cũng đồng thanh gửi lời xin lỗi đến Vandalieu.
“Thì cũng chỉ là tin đồn thôi mà, mọi người đừng bận tâm” Vandalieu nói.
“Không đâu. Sandy và những người khác có lỗi vì đã tin vào mấy lời đồn thổi đó quá mức, còn tôi với Michem cũng có lỗi vì đã không ngăn cản họ sớm hơn” Tom nói. “Nhưng nếu cậu không chấp nhận lời xin lỗi, thì hãy nhận lòng biết ơn của chúng tôi vậy. Nếu cậu mặc kệ chúng tôi, Sandy và những người kia chắc chắn sẽ thấy rất nhục nhã.”
Sing và Paparus quay mặt đi chỗ khác, vẻ mặt đầy hối lỗi.
Có vẻ như Sandy, Sing và Paparus đã tin sái cổ vào những lời đồn và đòi thách đấu với Vandalieu, còn Tom và Michem thì đã cố can ngăn họ.
“Chúng tôi đã bảo họ là dù tin đồn có thật đi nữa thì cũng chẳng đáng để tâm. Mấy kiểu chiêu trò bán hàng đó ở đâu mà chẳng có” Michem tặc lưỡi.
“Chúng tôi đã cáo buộc sai cho cậu, vậy mà cậu vẫn chấp nhận lời thách đấu. Chúng tôi thực sự rất biết ơn cậu” Sing nói thêm. “À, nhưng chúng tôi sẽ không nương tay trong cuộc đấu đâu nhé.”
“Tôi xin nhắc lại là mọi người đừng lo” Vandalieu nói. “Nhân tiện, buổi họp thế nào rồi?”
“Phải, về cách thức thi đấu, tôi nghĩ chúng ta nên quyết định người thắng cuộc dựa trên tổng doanh số và lượng khách hàng. Chúng ta sẽ xếp hạng từ thứ nhất đến thứ sáu, và dù kết quả thế nào, tất cả sẽ bắt tay và thề sẽ tiếp tục nỗ lực. Cậu thấy sao?” Tom đề nghị.
Không có bảng hiệu, sản phẩm hay địa điểm kinh doanh nào bị đem ra đặt cược, cuộc đấu sẽ kết thúc trong êm đẹp. Đây chắc chắn là một cách giải quyết vấn đề khá nhẹ nhàng, nhưng lại rất phù hợp để kết thúc một sự kiện như thế này.
Thực tế, Vandalieu cũng chẳng có ý định duy trì xe đẩy đồ ăn ở Alcrem lâu dài, nên việc thắng được bảng hiệu hay chỗ làm ăn chỉ tổ rước thêm phiền phức.
“Tôi không có ý kiến gì, nhưng còn một việc nữa. Nếu tôi thắng, tôi muốn các người trang trí xe đẩy của mình bằng những thứ này” Vandalieu vừa nói vừa lấy ra vài tấm vải từ đống đồ mà Gizania đang đeo trên lưng.
Trên những tấm vải đó thêu hình trái tim – thánh ký của nữ thần Vida, giống hệt loại mà đội bảo an sói đói và các xe đẩy ở Morksi vẫn thường dùng.
“Vải tốt đấy. Vải thì tốt thật, nhưng mà... chẳng phải phía Giáo hội đã dặn các cậu đừng làm gì gây chú ý quá mức sao?” Tom hỏi, ông cũng đã nghe qua mấy lời đồn đại trong thành phố.
Vandalieu lắc đầu. “Họ dặn mẹ tôi chứ không dặn tôi. Vả lại mấy tấm vải này không phải vì mục đích tôn giáo, chỉ là phục vụ kinh doanh thôi.”
Đó là một kiểu ngụy biện, nhưng dù sao thì Giáo hội Vida ở Alcrem ngay từ đầu cũng chẳng có quyền gì để ngăn cản nhóm Vandalieu tự do hành động. Họ chỉ đưa ra một lời thỉnh cầu mà thôi.
Tất nhiên, danh tiếng của Vandalieu và Darcia sẽ bị ảnh hưởng nếu họ thẳng thừng từ chối lời thỉnh cầu đó và khiêu khích Giáo hội Alda cùng các tín đồ của họ.
Thế nhưng, một việc tầm này thì chắc không sao. Đối với người dân trong thành, vụ lùm xùm về cuộc tỉ thí này chẳng qua cũng chỉ là một sự kiện giải trí thôi mà.
“Ta hiểu rồi. Vậy thì ta không phiền đâu. Cậu cũng không có ý định bắt chúng ta phải gia nhập hay lệ thuộc gì vào các cậu chứ? Nếu vậy thì việc này cũng tiện, vì nó sẽ giúp phân định rõ ràng xem xe đẩy nào đã thắng cuộc” Tom nói.
Có vẻ như nhóm Ngũ Giác Xe Hàng Alcrem không có ý kiến gì về việc này. Việc treo một lá cờ lên xe không gây ảnh hưởng đến việc kinh doanh, và nó cũng chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian ngắn.
Họ có lẽ sẽ phản đối nếu là những tín đồ cuồng nhiệt của các vị thần khác ngoài Vida, nhưng xem ra không phải trường hợp đó.
“Mà này, nếu thi đấu vào giờ ăn tối thì kiểu gì ông cũng thua thôi, lão già Tom ạ. Hay là ông cứ nhận lấy một tấm vải từ giờ luôn đi cho rồi?” Sing châm chọc.
“Sing, ai mượn anh nói thật thế hả! Cuộc thi còn chưa bắt đầu mà!” Tom gắt lên.
“Sự thật sao ạ? Trưởng lão Tom này, dù cháu đương nhiên sẽ ủng hộ Van, nhưng món bánh ngọt ở tiệm của ông ngon lắm. Cháu nghĩ ông nên tự tin hơn vào tay nghề của mình đi ạ” Gizania lên tiếng.
Những nếp nhăn trên mặt Tom hằn sâu thêm khi ông bật cười rạng rỡ. “Ta vui không tả xiết khi biết cô nương Arachne đây thích món bánh của ta đến thế. Ta đoán là phụ nữ ai cũng thích đồ ngọt, dù thuộc chủng tộc nào đi nữa. Tuy nhiên, lượng khách mua đồ ở tiệm của ta vào giờ ăn tối sụt giảm hẳn so với giờ ăn trưa.”
“Sandwich của tôi cũng giảm nhiệt đôi chút” Sandy tiếp lời. “Ngược lại, cơm chiên của Paparus và súp của Sing lại bán chạy hơn. Tệp khách hàng vào giờ ăn tối sẽ thay đổi.”
Khi mặt trời lặn, lượng thiếu nữ dạo quanh đây tìm món ăn nhẹ sẽ ít đi. Thay vào đó là những người lao động, mạo hiểm giả và lính canh thành phố vừa tan làm. Có vẻ thứ họ cần cho bữa tối là những món ăn chắc bụng như của Paparus hay Sing.
Dĩ nhiên vẫn có những người muốn thêm chút đồ ngọt tráng miệng, nhưng dù nhóm của Tom có nổi danh là Ngũ Giác Xe Hàng thì rốt cuộc họ cũng chỉ là xe bán đồ ăn vặt. Những khách hàng thực sự muốn một bữa tối hoàn chỉnh kèm tráng miệng thường sẽ chọn vào nhà hàng hơn.
“Vẫn có những mạo hiểm giả hay lính canh đã lập gia đình ghé mua đồ mang về cho người thân, nên không hẳn là chúng tôi hoàn toàn không bán được gì” Tom nói thêm. “Dù vậy, chúng tôi cũng đã hơi hoảng khi thấy Sandy hùng hổ chạy đi tuyên bố thách đấu với cậu đấy.”
“Thì lúc đó tôi định thách đấu vào giờ trưa ngày hôm sau để chúng ta có lợi thế hơn mà. Nhưng vì thấy cậu ta cũng không phải người xấu nên tôi cũng mất hết nhuệ khí rồi” Sandy phân trần.
“Dù sao thì, mọi người hãy cùng cố gắng nhé. Xe đẩy của tôi đến rồi” Vandalieu nói.
Giữa đám đông nhộn nhịp, cậu đã thấy chiếc xe đẩy của mình đang được kéo đến bởi Hof và Mähne, cùng với Darcia đang vẫy tay chào.
Sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng, món ăn mà Vandalieu chọn cho cuộc tỉ thí này... rốt cuộc vẫn là thịt xiên nướng.
“Dù sao tôi cũng chỉ có vài tiếng để chuẩn bị, không thể thay đổi thực đơn quá lớn được. Nếu không thì, tiết trời vùng này khá lạnh, tôi đã định làm bánh bao hấp... bánh bao nhân thịt rồi” Vandalieu nói.
Các món sợi (mì, bún...) chưa được phát minh ở thế giới này, nhưng bánh bao thì đã có. Người ta cho rằng chúng bắt nguồn từ một thợ làm bánh thất bại sống ở vùng có suối nước nóng, người đã nảy ra ý tưởng tiết kiệm chi phí chất đốt bằng cách dùng hơi nước nóng để hấp bánh thay vì nướng.
Tuy nhiên, có vẻ bánh bao hấp chỉ được biết đến với cái tên ‘bánh suối nước nóng’ và được coi là đặc sản địa phương chỉ có thể mua tại các khu suối nước nóng, nên người dân ở các vùng khác không mấy quen thuộc. Ngay cả Vandalieu và đồng đội cũng chưa từng thực sự được ăn bánh bao trong xã hội loài người.
“Nếu thế thì, chẳng phải dời cuộc đấu sang ngày mai hay ngày kia sẽ tốt hơn sao?” Natania gợi ý.
“Natania-san à, Vandalieu-sama tự tin rằng mình có thể thắng với món thịt xiên mà. Xét cho cùng, Vandalieu-sama hoàn toàn áp đảo về mặt kỹ thuật nấu nướng” Juliana nói.
Quả thực, kỹ năng 【 Nấu ăn 】 của Vandalieu đã đạt cấp 8. Với cấp độ cao như thế này, việc cậu làm đầu bếp chính tại một nhà hàng hạng nhất hay bếp trưởng của một gia tộc quý tộc danh giá cũng chẳng có gì lạ.
Ngược lại, kỹ năng 【 Nấu ăn 】 của các thành viên nhóm Ngũ Giác Xe Hàng Alcrem khó lòng mà cao đến thế. Họ là chủ của những xe đẩy nổi tiếng, đồ ăn của họ đúng là rất ngon, nhưng vẫn chưa thể vượt mặt Vandalieu được.
“Nhưng Juliana này, thắng thua không chỉ quyết định bằng cấp độ của kỹ năng 【 Nấu ăn 】 đâu. Đặc biệt là với trường hợp của Van-kun, khi xét đến địa điểm tổ chức cuộc tỉ thí này nữa” Privel nhận xét.
“A, chị nói đúng!” Juliana sực nhớ ra rằng Vandalieu sẽ không thể sử dụng các loại gia vị, nguyên liệu và phương pháp nấu nướng đặc biệt khi ở trong xã hội loài người.
Có rất nhiều lý do cho việc này, bao gồm cả thực tế là Vandalieu muốn để dành chúng cho các đặc sản địa phương và hàng xuất khẩu của Ma đế quốc Vidal sau này.
“Nhưng tôi nghĩ mình vẫn có thể tiến khá xa. Trong nhóm Ngũ Giác không có ai bán thịt xiên nướng cả, nên món của tôi sẽ là độc nhất. Tôi có thể nhắm tới vị trí thứ ba, hoặc có lẽ là thứ hai” Vandalieu nói.
“Cậu không nhắm tới vị trí quán quân sao?” Myuze hỏi.
“Không đâu, Myuze” Vandalieu đáp. “Nếu một kẻ mới đến mà lại phô trương quá mức thì sẽ bị ghét đấy.”
Vandalieu sẽ thắng một vài người trong nhóm Ngũ Giác và chịu thua một vài người khác. Sau đó cậu sẽ khen ngợi nỗ lực của đối thủ và trao nhau những cái bắt tay.
Đó mới là kết quả lý tưởng cho cuộc tỉ thí xe đẩy này.
Vandalieu mà thua cả năm người thì không hay, nhưng nếu đánh bại tất cả rồi để dân chúng tuyên bố cậu thắng tuyệt đối trước nhóm Ngũ Giác Xe Hàng Alcrem thì cũng chẳng tốt lành gì.
“... Cậu cứ luôn miệng nói ‘kẻ mới đến’, nhưng tôi thấy những gì cậu làm được ở Morksi cũng ra trò lắm rồi đấy” Natania chỉ ra.
“Đó là vì Joseph đã gây ra quá nhiều khó khăn cho chúng tôi, và vì đám Hajime đã đến gây chuyện. Nếu không có chuyện đó, giờ này tôi chắc cũng chỉ là một ông chủ xe thịt xiên nướng bình thường thôi” Vandalieu nói, đổ hết tội lỗi lên đầu Joseph và Hajime Inui – kẻ chuyển sinh đã tấn công thành phố với tư cách là vật chứa của Fitun, vị Lôi Vân Thần.
“Dù vậy, vẫn còn chuyện liên quan đến cô nhi viện và Birkyne nữa mà, vả lại mẹ nghĩ cũng chẳng có ai khác ngoài con chịu nhận Simon-san làm đồ đệ đâu. Có lẽ kết quả rốt cuộc cũng chẳng khác mấy đâu con” Darcia mỉm cười nói.
Lời ngụy biện đó của Vandalieu đã bị mẹ mình bẻ gãy, khiến cậu rơi vào im lặng, dù đôi tay vẫn thoăn thoắt chuẩn bị nguyên liệu.
“Mà này Vandalieu, đây không phải thịt Thunder Dragon hay Mountain Giant đâu nhỉ. Chỉ là thịt Orc, Impaler Bull và Mad Boar bình thường thôi. Chúng không phải nguyên liệu tồi, nhưng con thấy ổn với chúng chứ?” Darcia hỏi.
“Hả? Thật sao ạ?” Privel, người nãy giờ không để ý, thốt lên đầy ngạc nhiên.
Cô nhìn chằm chằm vào những xiên thịt Vandalieu đang làm với vẻ kinh ngạc.
Xung quanh Alcrem có các Dungeon trải dài từ hạng B đến hạng E, và rất nhiều mạo hiểm giả tập trung tại đây. Vì vậy, phần lớn nguyên liệu thực phẩm đều có nguồn gốc từ quái vật.
Thịt của Orc hay Impaler Bull hạng 3 không hề hiếm. Chúng thường xuyên được sử dụng ngay cả bởi nhóm Ngũ Giác Xe Hàng Alcrem, ngoại trừ tiệm đồ ngọt của ông Tom.
Thực tế, đây chính là những nguyên liệu trong món sandwich, súp và cơm nắm mà nhóm Vandalieu đã mua ăn lúc nãy.
Số cửa hàng dùng thịt Mad Boar hạng 4 thì ít hơn Orc, nhưng cũng chưa đến mức được gọi là hàng hiếm.
Còn hương vị và độ quý hiếm của thịt xẻ từ Thunder Dragon hạng 8 thì lại ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
“Vâng. Sử dụng nguyên liệu quá cao cấp sẽ không tốt cho hình ảnh và danh tiếng của con” Vandalieu đáp.
“Nghĩ lại thì con nói đúng. Con không muốn mọi người nghĩ rằng mình giành chiến thắng chỉ bằng chất lượng nguyên liệu áp đảo thay vì kỹ năng nấu nướng và sự sáng tạo” Darcia đồng tình. “À, vậy nghĩa là mẹ cũng không nên biến thân để phụ bán hàng sao?”
“Con không nghĩ họ bận tâm chuyện đó đâu. Họ đều biết mẹ sẽ là phụ tá của con mà” Vandalieu nói.
“C-cậu mà cũng biết lo lắng cho hình ảnh và danh tiếng sao? Sau tất cả những chuyện đã xảy ra á?” Gizania trợn tròn mắt ngạc nhiên.
“Và nếu đây là ở Morksi, chẳng phải sư phụ sẽ chơi kiểu ‘kẻ thắng ăn tất’ sao?” Natania bồi thêm một câu.
Sự chú ý của dòng người qua đường đang đổ dồn vào xe đẩy của Vandalieu, bởi Gizania – một nàng Arachne với thân hình đồ sộ, phần thân dưới nhện còn lớn hơn cả chiếc xe đẩy – đang đứng ngay cạnh đó cùng Privel và Myuze. Đa số nhìn vì tò mò, nhưng cũng không ít ánh mắt tiêu cực đầy vẻ ghê tởm, sợ hãi và giận dữ.
Thấy Vandalieu vẫn thản nhiên dẫn họ đi cùng mà chẳng mảy may bận tâm, Gizania đã đinh ninh rằng cậu không hề quan tâm đến hình ảnh hay tiếng tăm của mình.
Và như Natania đã chỉ ra, một trong những lý do khiến xe đẩy của Vandalieu vươn lên dẫn đầu tại Morksi là vì nó phục vụ những xiên thịt quái vật thơm ngon với giá rẻ... dù còn có những yếu tố khác, bao gồm việc Vandalieu và phụ tá Darcia thuộc về những chủng tộc hiếm thấy.
“Tôi có quan tâm chứ” Vandalieu nói. “Tôi quan tâm đến hình ảnh và danh tiếng của mình với tư cách là một tín đồ của Vida, là ‘Vua xe đẩy’ của Morksi, ‘Kẻ thống trị thực sự của khu phố đèn đỏ’, và ‘Thánh bảo hộ của trang bị biến hình’. Nhưng tôi chẳng thèm quan tâm đến những kẻ ghét bỏ tôi, ghét các cô, hay ghét các chủng tộc và thuộc hạ của Vida; giờ mà còn lo họ nghĩ gì thì quá muộn rồi. Còn về Morksi, tôi chỉ đơn thuần làm kinh doanh, nhưng đây là một cuộc tỉ thí, một cuộc thi. Dù không có luật lệ rõ ràng, nhưng thắng theo kiểu phớt lờ mọi quy tắc thì cảm giác vẫn không hay lắm... Dù sao thì, tôi cũng không cần thắng đến mức phải dốc toàn lực.”
Vandalieu và những người bạn hiện không có kế hoạch chuyển cơ sở hoạt động đến Alcrem. Họ dự định sẽ quay về Morksi sau khi buổi diện kiến Công tước kết thúc và các rắc rối với kẻ giả mạo “Qủy lột mặt” Chẳng có lợi lộc gì khi phải dốc sức để giành lấy chiến thắng tuyệt đối trước nhóm Ngũ Giác cả.
“Vậy là cậu định nương tay sao?” Juliana hỏi.
“Không. Tôi sẽ thi đấu hết mình trong phạm vi những quy tắc ngầm và những giới hạn mà tôi tự đặt ra... dù tôi đang dành một phần tâm trí để tìm kiếm linh hồn của các nạn nhân và nhân chứng vụ Qủy lột mặt giả... Trước khi đi ngủ tối nay, chắc tôi nên ghé thăm những nơi phát hiện tử thi để kiểm tra xem họ có trở thành linh hồn không” Vandalieu nói.
Một lý do khác là cuộc tỉ thí này sẽ được công chúng chú ý, nên Vandalieu nghĩ nó sẽ là một dấu mốc vị trí dễ thấy cho Arthur nếu anh ta muốn đến để nhận câu trả lời.
“Nhân tiện, Vandalieu-sama, chúng ta nên làm gì với sự giám sát của Ralmeya? Có vẻ hắn đang tìm kiếm điều gì đó” Chipuras lên tiếng, chỉ về một góc của quảng trường.
Rất có thể ‘Keen Insight Knight’ (Hiệp sĩ tuệ nhãn) Ralmeya, một trong Ngũ Đại Hiệp Sĩ của Alcrem, chính là kẻ đã tung ra những “tin đồn” về Vandalieu cho nhóm Sandy sáng nay, và thực chất là kẻ chủ mưu đứng sau cuộc tỉ thí xe đẩy này. Chipuras đã báo cáo sự nhúng tay của hắn cho Vandalieu.
“... Tạm thời cứ để mắt đến hắn thôi. Tôi vẫn chưa biết mục tiêu của hắn là gì” Vandalieu nói. “Hắn sở hữu 【 Ma nhãn thẩm định 】, nếu mục tiêu của hắn là xem Status (Trạng thái) của chúng ta thì chỉ cần liếc mắt một cái là đủ rồi.”
“Đã rõ. Vậy tôi xin phép tiếp tục giám sát hắn” Chipuras nói rồi quay lại nhiệm vụ.
Thay vào chỗ ông, Simon và Kachia trở về cùng Fang, con sói đang kéo một chiếc xe vận chuyển.
“Sư phụ! Chúng con đã mua hết số phô mai có thể nóng chảy khi đun nóng như người dặn rồi đây ạ!” Simon hào hứng.
“Cậu định dùng nó cho nước sốt à? Hay định làm thịt xiên phô mai?” Kachia hỏi.
“Ý tưởng của cô khá thú vị đấy Kachia, nhưng tôi đang tính sẽ rưới phô mai lên trên các xiên thịt” Vandalieu đáp.
Và thế là công tác chuẩn bị tiếp tục, cuộc tỉ thí cuối cùng cũng bắt đầu.
Tại một góc quảng trường trung tâm có đặt những bộ bàn ghế đơn sơ, nơi mọi người có thể thưởng thức đồ ăn và trà ngoài trời. Ralmeya đang ngồi trên một trong những băng ghế đó, vừa chỉ huy vừa thực hiện kế hoạch của mình.
Đúng như Chipuras, Vandalieu và những người khác nghi ngờ, mục tiêu của Ralmeya khi kích động nhóm Ngũ Giác và tạo ra bối cảnh cho cuộc tỉ thí này, tất nhiên là để sử dụng 【 Ma nhãn thẩm định 】 nhằm nhìn thấu các Kỹ năng và Chỉ số Thuộc tính của Vandalieu cùng đồng đội.
Nhưng tại sao lại là một cuộc thi nấu ăn? Nếu muốn nhìn thấu năng lực của họ, chẳng phải cử một đám du côn hay đầu gấu đến sẽ tốt hơn là những chủ xe đẩy nổi tiếng sao?
Những kẻ không hiểu sức mạnh của 【 Ma nhãn thẩm định 】 chắc chắn sẽ nghĩ vậy. Tuy nhiên, nếu ta chỉ nhìn vào mục tiêu, Ma nhãn chỉ có thể thấy được những đặc điểm ngoại hình; nó không thể đo lường các con số một cách chính xác. Nếu mục tiêu không tự mình vận dụng sức mạnh đến một mức độ nhất định, ta không thể có được các số liệu chính xác.
Dựa trên báo cáo từ các gián điệp mà Công tước Alcrem gửi đến Morksi và những tin đồn lan rộng, người mẹ tộc Dark Elf ít nhất cũng có sức mạnh tương đương mạo hiểm giả hạng B. Còn bản thân Vandalieu, tuy sức mạnh vẫn là ẩn số, nhưng các thuộc hạ của cậu ta chắc chắn rất mạnh, và thật khó để tưởng tượng cậu ta chỉ là một thằng nhóc vô hại như vẻ bề ngoài hay cấp bậc hiện tại ở Hội Mạo Hiểm giả.
Các đồ đệ của cậu, ‘Flying Sword’ (Phi Kiếm) Simon và ‘Iron Cat’ (Thiết Miêu) Natania, đều là mạo hiểm giả hạng C. Ngoài ra, việc các thuộc hạ Arachne và Scylla mới của cậu ta chỉ có thứ hạng như đã báo cáo tại cổng thành cũng là điều khó tin.
Với tất cả những điều đó, liệu họ có thực sự phải ra sức để đánh đuổi mấy tên du côn rẻ tiền không? Nhiều khả năng họ sẽ dọn dẹp đám tấn công đó mà chẳng cần để lộ lấy một phần nhỏ sức mạnh thực sự.
Ngay từ đầu, việc chuẩn bị một “con tốt thí” đủ sức ép một người có thực lực hạng B phải dốc sức không phải là chuyện dễ dàng. Sẽ là câu chuyện khác nếu một người có liên kết với gia tộc Công tước Alcrem – như một hiệp sĩ tài năng của đoàn Hiệp sĩ hay một trong Ngũ đại hiệp sĩ – thách đấu Vandalieu để thử sức mạnh. Nhưng điều này rất dễ khiến nhóm Vandalieu sinh nghi, và có khả năng biến buổi diện kiến không chính thức sau này trở thành một cuộc gặp gỡ đầy nguy hiểm.
“Cứ thế này thì dùng nấu nướng hay nhảy múa lại đơn giản hơn. Ta có thể khiến bọn họ phải ‘vận sức ở một mức độ nhất định’ theo một cách hòa bình. Dĩ nhiên, ta không thể trực tiếp đo lường cấp độ của các kỹ năng chiến đấu, nhưng ta có thể ước tính chính xác các Chỉ số Thuộc tính. Khi họ vận dụng đầu óc và cử động tay chân thoăn thoắt lúc nấu ăn, ta sẽ thấy được Intelligence (Trí tuệ) và Agility (Nhanh nhẹn). Khi họ dùng đến sức bền thể chất, ta sẽ thấy được Stamina (Thể lực). Khi họ sử dụng ma pháp lô, ta sẽ thấy được Mana. Người ta còn bảo kỹ năng nhảy múa có thể chuyển hóa sang chiến đấu nữa... Chà, không biết bọn họ có hát hò nhảy múa gì không. Nhưng chẳng sao cả. Việc còn lại chỉ là ngồi đây, ở hàng ghế đầu này, và đo lường thực lực của chúng.”
Lẽ dĩ nhiên, Ralmeya đang ngồi trên một băng ghế có tầm nhìn thẳng tới xe đẩy của Vandalieu. May mắn thay, bên cạnh Vandalieu là một nàng Arachne và một nàng Scylla – những cảnh tượng hiếm thấy ở vùng này – nên họ đang thu hút mọi ánh nhìn của người dân xung quanh. Dù Ralmeya có quan sát nhóm Vandalieu chăm chú đến thế nào, người ta cũng chỉ tưởng hắn là một trong vô số kẻ hiếu kỳ mà thôi.
... Sự thật là Ralmeya đã bị phát hiện và đang bị Chipuras quan sát ngược lại, chỉ là hắn không hề hay biết.
Dù sao thì, mình phải nhìn thấy các con số đã. Đầu tiên là Vandalieu... Cậu ta mang theo thuộc hạ, nhưng hiệu ứng của kỹ năng 【 Thuần thú 】 lại không kích hoạt? Cậu ta không có kỹ năng đó sao? Còn về 【 Nấu ăn 】... Cấp 8?! Không thể nào! Nhưng rõ ràng cậu ta mới mười một tuổi, đúng như vẻ ngoài đấy chứ! Ngay cả lão già Tom trong nhóm Ngũ Giác cũng chỉ có kỹ năng này ở Cấp 6... Bếp trưởng của dinh thự Công tước Alcrem cũng chỉ Cấp 7. Họ đã có hàng thập kỷ kinh nghiệm, vậy mà lại bị một thằng nhóc mười một tuổi vượt mặt sao?!
Dù kỹ năng 【 Nấu ăn 】 chẳng liên quan gì đến mục tiêu ban đầu, Ralmeya vẫn không khỏi bàng hoàng. Hắn tiếp tục đo lường các năng lực khác của Vandalieu.
Mana không xác định... còn các Thuộc tính khác đều ở mức hàng chục nghìn?! Cái quái gì thế này?! Đừng nói là ngang hàng, cậu ta vượt xa cả Ngũ đại hiệp sĩ chúng ta! Đây thực sự là một đứa trẻ mười một tuổi sao? Không, có lẽ... cha của cậu ta không phải Ma tộc hạ cấp hay quý tộc thông thường... Chẳng lẽ cậu ta là hậu duệ trực hệ của một Ma cà rồng Thuần chủng?!
Điều may mắn cho Ralmeya lúc này là xe đẩy của Vandalieu nấu ăn bằng ngọn lửa của Levia – một Ghost hệ hỏa – thay vì vận hành ma pháp lô. Nếu hắn mà nhìn ra được dù chỉ là một con số ước chừng về Mana của Vandalieu, có lẽ hắn đã hét lên vì kinh hãi rồi.
Tất nhiên, chỉ riêng việc nhìn thấu các Chỉ số Thuộc tính (trừ Mana) của Vandalieu cũng đủ để Ralmeya hoàn toàn tê liệt vì sốc.
Chuyện này nằm ngoài dự tính. Ta cứ ngỡ cậu ta là kiểu người điều khiển thú có khả năng chiến đấu khá, nhưng không ngờ cậu ta lại sở hữu Chỉ số Thuộc tính của một mạo hiểm giả hạng A... không, phải là hạng S mới đúng. Chẳng lẽ những kẻ khác cũng mạnh kinh khủng như vậy?!
Ralmeya hướng 【 Ma nhãn thẩm định 】 về phía đội bảo an và phụ tá của xe đẩy – Simon và Natania, cũng như Gizania và những người còn lại. Các thông tin như chiều cao, cân nặng và tuổi tác hiện lên trong tâm trí hắn, theo sau là các Chỉ số Thuộc tính.
Dĩ nhiên, vì Simon và những người khác không hẳn là đang làm việc cật lực, nên các con số không hoàn toàn chính xác.
Những kẻ khác cũng mạnh kinh hoàng!
Dù đã tính đến sai số, các Chỉ số Thuộc tính của Gizania và những người còn lại vẫn rất cao. Thực tế, họ ở khoảng Hạng 10, và chỉ số của họ dễ dàng nằm trong phạm vi của các mạo hiểm giả hạng A.
Simon, Natania và Juliana thì không được như vậy... nhưng chỉ số của họ chỉ thấp khi so với nhóm Vandalieu và Gizania mà thôi; họ không hề yếu chút nào. Và với trường hợp của Simon và Natania, họ còn có các bộ phận cơ thể nhân tạo.
Những Ma cụ được gọi là thiết bị biến thân mà đám Ghoul và Dark Elf đang dùng, rồi cả chi giả của ‘Flying Sword’ và ‘Iron Cat’ nữa, chẳng có cái nào bình thường cả. Khả năng phòng thủ, độ linh hoạt, và quan trọng nhất là lượng Mana tích hợp trong đó ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với các Ma cụ thông thường! Phải cần đến bao nhiêu vạn ma pháp sư mới có thể... Không, cậu ta đã dùng Ma thạch của quái vật cấp cao sao?! Cái gì cơ?!
Ngay lúc đó, ngay trước mắt Ralmeya, một gã say xỉn đang gây gổ với Kachia – người đang làm bồi bàn, phục vụ thức ăn đặt trên lá cây thay vì đĩa – và cố dùng vũ lực lôi cô đi. Kachia khéo léo quật ngã gã xuống đất.
Bị Kachia khước từ, gã say – trông có vẻ là một mạo hiểm giả hoặc lính đánh thuê – rút kiếm ra. Kachia rút một cây gậy gỗ mang theo để tự vệ và dễ dàng đánh bại gã. Ralmeya quan sát toàn bộ cảnh tượng đó qua 【 Ma nhãn thẩm định 】 và càng thêm sững sờ.
Kỹ năng 【 Kiếm thuật 】 của cô ta là Cấp 7! Không ngờ cấp độ kỹ năng của một Ghoul lại cao đến thế... Sức mạnh trong lời đồn không phải là kết quả của trang bị biến thân hay ma pháp cường hóa; thực lực gốc của họ ngay từ đầu đã vượt xa những gì chúng ta tưởng tượng.
Cho đến tận lúc này, Ralmeya vẫn nghĩ Ghoul là một loại quái vật không mấy đe dọa – dù chúng biết nói tiếng người và có trí khôn, nhưng hình dạng cơ bản cùng lắm chỉ là Hạng 3, và ngay cả những chủng tộc thượng đẳng trên Hạng 6 cũng không thấy xuất hiện trong những năm gần đây.
Nhưng có vẻ như nhận thức đó về tộc Ghoul đã hoàn toàn sai lầm.
Ư... Không ngờ ngay cả một kẻ được ca tụng là ‘Hiệp sĩ Tuệ Nhãn’ như mình mà cũng phải vã mồ hôi hột chỉ vì đo lường các Chỉ số Thuộc tính. Nhưng mình sẽ không còn mặt mũi nào nhìn Công tước nếu không đo lường thêm được kỹ năng nào khác ngoài 【 Nấu ăn 】 của thằng nhóc đó.
Mục tiêu đầu tiên hắn nhắm tới là Darcia, người đang thực hiện một điệu hát và múa nhỏ theo yêu cầu của khách hàng. Cảm giác được nhìn thấy những kỹ năng đời thường như 【 Ca hát 】 hay 【 Khiêu vũ 】 khiến hắn thấy bình tĩnh hơn đôi chút.
Tuy nhiên, mồ hôi lạnh lại bắt đầu chảy ròng ròng trên lưng Ralmeya khi hắn nhìn thấy những kỹ năng mà một Dark Elf bình thường không đời nào sở hữu.
Hửm? 【 Tự cường hóa: Vandalieu 】, 【 Tăng cường giá trị thuộc tính: Sáng tạo 】, 【 Tăng cường sinh lực 】?! 【 Kháng hiệu ứng 】 và 【 Quái lực 】?! Người phụ nữ này thực sự là một Dark Elf sao?!
Khi tiếp tục đo lường kỹ năng của Darcia, hắn nhận ra có sự hiện diện của ai đó mang chức nghiệp thuộc hệ Guider (Người dẫn dắt) ở quanh cô.
Cái gì đây? 【 Tự cường hóa: Dẫn dắt 】?! Nói cách khác, người phụ nữ này đang được dẫn dắt bởi ai đó... một Guider?!
Ralmeya biết Guider là gì. Đó là những người mang chức nghiệp hiếm đến mức trong cùng một thời điểm lịch sử chưa từng tồn tại quá một người, ngoại trừ các dũng giả như Bellwood.
Họ có tầm ảnh hưởng đến thế giới còn lớn hơn cả những mạo hiểm giả hạng S.
Nhưng vị Guider đang dẫn dắt Darcia là ai? Ánh mắt Ralmeya chậm rãi chuyển dời về phía khả năng dễ xảy ra nhất... trong khi hắn không ngừng tự nhủ rằng một chuyện như thế là hoàn toàn không thể.
Nhưng khi đo lường các kỹ năng bị động của Vandalieu, hắn thấy kỹ năng 【 Dẫn lối 】 nằm ngay trong số đó.
【 Dẫn lối 】 và 【 Tăng cường giá trị thuộc tính: Tôn thờ 】 ?! Đây là lý do tại sao cậu ta không có kỹ năng 【 Thuần thú 】 dù là một thuần thú sư! Cậu ta không huấn luyện thuộc hạ; cậu ta đang dẫn lối chúng và biến mình thành biểu tượng sùng bái của chúng! Và 【 Vực thẳm 】?! Cái quái gì là 【 Vực thẳm 】 vậy?! D-dù sao thì, mình phải báo cáo chuyện này cho Công tước đại nhân ngay lập tức!
Vandalieu là một Guider.
Ngay khi nhận ra điều đó, Ralmeya lập tức đứng bật dậy khỏi băng ghế, định quay lưng rời đi – nhưng hắn thấy mình không thể nhúc nhích.
Ánh mắt hắn đã chạm phải mắt Vandalieu, người đang nhìn thẳng vào hắn.
Một tiếng thét nhỏ thoát ra từ cổ họng Ralmeya – hắn có thể thấy hình bóng phản chiếu của chính mình trong đôi mắt sâu hoắm, trống rỗng của Vandalieu.
Bản năng mách bảo hắn rằng Vandalieu biết hắn vừa mới nhìn trộm Status của cậu ta.
Một ảo giác hiện ra trước mắt hắn – hình ảnh một con quái vật gớm ghiếc đang bò ra từ vực thẳm sâu thẳm đằng sau đôi mắt của Vandalieu.
M-mình sẽ bị giết mất. Mình sẽ chết ở đây! Ralmeya nghĩ trong tuyệt vọng, run rẩy vì kinh hãi, đoan chắc về cái chết của mình.
Nhưng sau khi nhìn hắn vài giây, đôi mắt Vandalieu lại dời đi.
Và như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, cậu bắt đầu nhận đơn hàng từ một người đàn ông to lớn với thanh đại kiếm trên lưng.
M-mình được tha mạng sao? Mình á?
Ralmeya đã bị gạt ra khỏi danh sách đe dọa, thậm chí còn không đáng để tiêu diệt. Nhận thức rõ điều đó, Ralmeya tháo chạy khỏi quảng trường nhanh nhất có thể, phớt lờ những ánh mắt kỳ quặc từ mọi người xung quanh.
Trái tim hắn giờ đây không phải là cảm giác nhục nhã – mà là sự vui sướng và nhẹ nhõm tột cùng vì vẫn còn được sống.
Tên: Kachia
Hạng: 8
Chủng tộc: Ghoul Wizard Sword Adept
Cấp độ: 90
Chức nghiệp: Flame Space Magic Swordsman
Lịch sử chức nghiệp: Chiến binh tập sự, Chiến binh, Pháp sư tập sự, Pháp sư, Ma kiếm sĩ, Hỏa pháp sư, Không gian ma pháp sư, Hỏa không pháp sư, Quang phong kiếm sĩ
Tuổi: 27 tuổi (ngoại hình 19 tuổi)
Kỹ năng bị động:
o Dạ nhãn (Tiến hóa từ Hắc nhãn!)
o Kháng đau: Cấp 4 (Lên cấp!)
o Siêu sức mạnh: Cấp 8 (Lên cấp!)
o Tiết nọc độc tê liệt (Móng vuốt): Cấp 4 (Lên cấp!)
o Tăng tấn công khi dùng trượng: Trung bính (Mới!)
o Tăng tấn công khi dùng kiếm: Rất lớn (Mới!)
o Tăng phòng thủ khi trang bị giáp kim loại: Lớn (Mới!)
o Mở rộng bể mana: Cấp 4 (Mới!)
o Tự cường hóa (Dẫn lối): Cấp 7 (Mới!)
Kỹ năng chủ động:
o Kiếm thuật: Cấp 7 (Lên cấp!)
o Giáp thuật: Cấp 5 (Lên cấp!)
o Khiên thuật: Cấp 6 (Lên cấp!)
o Phân giải: Cấp 4 (Lên cấp!)
o Vượt ngưỡng giới hạn - Ma pháp kiếm: Cấp 5 (Mới!)
o Vượt ngưỡng giới hạn: Cấp 10 (Mới!)
o Phối hợp: Cấp 8 (Mới!)
o Vô tính ma pháp: Cấp 8 (Mới!)
o Hỏa ma pháp: Cấp 7 (Mới!)
o Không gian ma pháp: Cấp 7 (Mới!)
o Quang ma pháp: Cấp 5 (Mới!)
o Phong ma pháp: Cấp 6 (Mới!)
o Điều khiển mana: Cấp 9 (Mới!)
o Vô niệm: Cấp 5 (Mới!)
o Nội trợ: Cấp 2 (Mới!)
o Ca hát: Cấp 1 (Mới!)
o Khiêu vũ: Cấp 1 (Mới!)
Đặc kỹ:
o Thần hộ của Vandalieu (Mới!)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
