The Death Mage Who Doesn't Want a Fourth Time

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2001

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2100

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13663

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 892

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2266

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85431

Tập 11: Công quốc Alcrem II - Ngoại truyện 39: Những kẻ hành động nơi góc khuất Ma vương

Ngoại truyện 39: Những kẻ hành động nơi góc khuất Ma vương

Vài giờ trước đó, vào khoảng thời gian nhóm của Vandalieu đang bị thẩm vấn tại cổng thành, có một tổ đội mạo hiểm giả hạng E nọ đang tụ họp trong phòng ăn của một quán trọ.

“... Thời khắc đó đã đến” Arthur lên tiếng. Anh ta là một kiếm sĩ cơ bắp với hàng lông mày mảnh và gương mặt toát lên vẻ hung tợn. 

Anh chính là người đã nhận được 【 Thần hộ 】 của Basha – Vân Vũ Nữ Thần.

“Thần dụ đã ứng nghiệm rồi, thưa anh trai” Kalinia tiếp lời. Cô là em gái của Arthur, một mỹ nhân có mái tóc lượn sóng dài đến thắt lưng nhưng đôi mắt xếch u ám lại sở hữu ánh nhìn sắc lẹm.

Cô là nữ tu nhận được 【 Thần hộ 】 của Zelzeria – Hắc Dạ Nữ Thần.

“Với chuyện này, cuối cùng chúng ta cũng có thể bắt tay vào thực hiện mục tiêu thực sự của mình” Borzofoy nói. Anh ta là một Pháp sư tộc Dwarf, tuy còn trẻ nhưng mái tóc thưa thớt cùng thể chất yếu ớt khiến anh trông chẳng khác nào một ông lão, đôi mắt lồi cứ đảo qua đảo lại vô định.

Anh là người nhận được 【 Thần hộ 】 của Hamul – Ám thần.

Dù lúc này phòng ăn khá vắng vẻ, nhưng sự hiện diện của ba người bọn họ vẫn tạo nên một bầu không khí đầy khả nghi, cứ như thể đây là nơi tụ họp của một băng đảng đang mưu tính chuyện mờ ám vậy.

Thật trớ trêu khi họ thực chất là những ứng cử viên Anh hùng được chọn lựa, nhận được 【 Thần hộ 】 từ những vị thần chính đạo hẳn hoi chứ không phải tà thần — một vị thuộc thuộc tính Phong và hai vị thuộc thuộc tính Quang.

“U-umm, rốt cuộc ‘Thần dụ’ với ‘mục tiêu thực sự’ là cái gì vậy? Chẳng ai nói cho tôi biết gì cả!” Miriam mếu máo, nước mắt chực trào vì bối rối.

Cô là một mạo hiểm giả tân thủ, thâm niên cũng chỉ nhỉnh hơn nhóm Arthur một chút. “Nếu có chuyện gì lo lắng thì cứ chia sẻ với tôi chứ. Tuy thỉnh thoảng tôi cũng hay quên, nhưng dù gì tôi cũng là đội trưởng của tổ đội này mà!”

Những người chỉ nghe qua lời đồn thường lầm tưởng Arthur mới là đội trưởng, nhưng thực tế vị trí đó thuộc về Miriam.

Vì nhóm Arthur vốn sống ở một ngôi làng hẻo lánh nên họ thiếu hụt những kiến thức thông thường của người dân thành thị, cũng như những quy tắc ngầm trong giới mạo hiểm giả. Vì thế, họ đã tha thiết thỉnh cầu Miriam – người dày dặn kinh nghiệm hơn – đảm nhận vai trò dẫn dắt.

... Tuy nhiên, những hành động thất thường của ba người kia khiến quyền hạn của cô thường xuyên bị vô hiệu hóa. Ngược lại, Miriam còn hay bị họ lôi kéo vào đủ thứ chuyện rắc rối, đến mức người ngoài nhìn vào thường nghĩ cô là nạn nhân của ba kẻ kỳ dị kia, hoặc bản thân cô cũng là một kẻ lập dị không kém.

Arthur bất chợt mở to mắt, nhìn chằm chằm vào Miriam. Một khoảng lặng kéo dài vài giây.

“Arthur-san, tôi cảm giác anh đang lấy hết can đảm để thú nhận một chuyện gì đó cực kỳ khó nói... Đáng sợ lắm đấy nhé” Miriam run rẩy.

“Miriam... Cô đã vất vả nhiều vì những kẻ nhà quê như chúng tôi rồi, nhưng nếu tiếp tục đi cùng, cô sẽ gặp nguy hiểm. Có một chuyện chúng tôi vẫn luôn giấu kín, đó là chúng tôi đã nhận được 【 Thần hộ 】 từ các vị thần và được giao phó một trọng trách” Arthur trầm giọng.

Borzofoy bật cười đầy bí hiểm, đồng tử giãn ra của anh ta càng đảo loạn hơn khi nói với Miriam: “Rời khỏi làng để đến đại đô thị Alcrem này, rồi trở thành mạo hiểm giả... ngay từ đầu tất cả đều là để hoàn thành nhiệm vụ. Miriam-san, cô đã bị chúng tôi lợi dụng rồi.”

Một vị khách vừa bước vào quán trọ, nghe thấy giọng nói đầy điềm gở của Borzofoy liền lập tức quay đầu chạy thẳng ra ngoài.

Nhưng Miriam chỉ thở dài. “Borzofoy-san, anh đừng cố ép mình cười kiểu kỳ quái đó nữa. Với lại từ nãy đến giờ anh đâu có dám nhìn thẳng vào mắt tôi lấy một lần đúng không? Anh có thói quen hễ nói dối là lại né tránh ánh mắt người khác mà.”

“Gì cơ, bị lộ rồi sao?!” Borzofoy kinh ngạc thốt lên.

“Miriam-san, ít nhất thì những gì Borzofoy nói cũng có phần sự thật... Chúng tôi quả thực đã nhận được 【 Thần hộ 】 và sứ mệnh từ các vị thần” Arthur thì thầm.

“À vâng, chuyện đó thì tôi cũng nghi nghi rồi” Miriam thản nhiên gật đầu.

Cả ba người bọn họ đều sững sờ khi thấy cô đã lờ mờ đoán ra bí mật mà họ dày công che giấu.

“Thì... ý tôi là, những người vốn chỉ là thợ săn với người giúp việc mà chỉ sau vài tháng được tư tế chỉ dạy ma pháp đã mạnh đến mức này thì lạ lắm chứ. Chưa kể ba người còn đeo mấy món bùa hộ mệnh tự tay làm theo hình thánh ký của Basha, Zelzeria và Hamul nữa” Miriam giải thích. “Thế nên tôi mới trộm nghĩ, hay là mọi người cũng giống như mấy ‘ứng cử viên Anh hùng’ sở hữu 【 Thần hộ 】 đang nổi lên dạo gần đây.”

Miriam đã nhận ra điều mà tất cả những người vốn luôn sợ hãi nhóm Arthur đã bỏ lỡ.

“Vậy ra, cô đã biết anh trai tôi nhận được 【 Thần hộ 】 của Basha-sama rồi sao” Kalinia lẩm bẩm, vẻ mặt không giấu nổi vẻ sốc.

“Hở? Chẳng lẽ cô với Borzofoy-san thì không phải vậy sao, Kalinia?” Miriam ngơ ngác hỏi lại.

“Hiện tại tôi đã có 【 Thần hộ 】 của Zelzeria-sama, nhưng... tôi mới chỉ nhận được nó khoảng một tháng trước, sau khi gặp cô thôi. Trước đó, tôi thực sự chỉ là một cô giúp việc có sức khỏe tốt mà thôi” Kalinia trả lời.

“Tôi cũng mới nhận được 【 Thần hộ 】 cách đây một tháng. Có vẻ như tôi có tố chất ma pháp khá tốt so với một Dwarf” Borzofoy thêm vào.

“Ra là vậy. Ờ thì... tôi xin lỗi nhé” Miriam lên tiếng xin lỗi vì đã đánh giá thấp năng lực của hai người họ. Hóa ra họ còn tài năng hơn nhiều so với những gì cô từng nghĩ.

“Tạm gác chuyện đó sang một bên... thật bất ngờ khi cô đã biết bí mật của chúng tôi, nhưng chính vì thế mà chúng tôi càng không thể để cô đi cùng lâu hơn nữa. Sứ mệnh mà các vị thần giao phó là một việc cực kỳ nguy hiểm” Arthur quả quyết.

“Tôi biết rõ chứ. Những ứng cử viên Anh hùng trong lời đồn đều làm được những kỳ tích kinh thiên động địa mà” Miriam nói.

Theo những gì thiên hạ đồn đại, các ứng cử viên Anh hùng đã tái phong ấn những mảnh cơ thể đang nổi loạn của Ma Vương, chinh phục những Mê cung chưa từng được phát hiện, và gần đây nhất là tiêu diệt một Vampire chủng quý tộc thờ phụng tà thần. Thậm chí nghe nói có người còn đang vượt qua những Mê cung do chính các vị thần tạo ra như một phần của thử thách.

Dưới góc nhìn của một mạo hiểm giả tân thủ như Miriam, những chiến tích đó đã đủ để gọi là Anh hùng thực thụ rồi chứ chẳng còn là “ứng cử viên” nữa. Cô cũng không chắc mình có thể tiếp tục theo chân nhóm Arthur nếu sứ mệnh của họ cũng tương tự như vậy hay không.

“Nhưng tôi vốn dĩ rất bướng bỉnh” Miriam tiếp tục. “Đúng là ba người toàn lôi kéo tôi vào rắc rối, nhưng dù vậy, tôi không thể quên ơn cứu mạng của mọi người.”

Miriam bắt đầu đồng hành cùng bộ ba kỳ quặc này từ khi cô đến làng của họ vào mùa thu năm ngoái để thực hiện yêu cầu thu thập một loại thảo dược quý.

Ngôi làng hẻo lánh đó nằm cách xa đại lộ và thậm chí còn không có chi nhánh của Hội Mạo Hiểm Giả. Trong khi Miriam đang tìm kiếm thảo dược trong khu rừng quanh làng, cô đã bị một con Ogre tấn công.

Việc chạm trán một con Ogre hạng 4 trong một khu rừng bình thường vốn không phải là Tổ quỷ khiến Miriam chết lặng vì sợ hãi, thậm chí không thể nhấc chân bỏ chạy.

Và rồi cô đã được cứu bởi một con Ogre trang bị đầy đủ tận răng... à không, là Arthur. Anh ta đã đe dọa con quái vật bằng một tiếng gầm kinh thiên động địa, và khi nó chùn bước, anh đã lao vào giáp lá cà với chiếc rìu của mình và giành chiến thắng.

“Tiểu thư không sao chứ?” Arthur mỉm cười hỏi, gương mặt anh ta lúc đó đỏ rực vì vấy máu quái vật.

Miriam khi đó đã chạm tới giới hạn và ngất xỉu ngay tại chỗ.

Sau đó, cô được Kalinia chăm sóc tại nhà của Arthur cho đến khi bình phục, còn Borzofoy – người bạn nối khố của hai anh em – đã tận tình chỉ cho cô các loại thực vật quanh làng, giúp cô hoàn thành nhiệm vụ thu thập thảo dược.

Những sự kiện diễn ra trong vài ngày ngắn ngủi đó đã giúp Miriam nhận ra rằng nhóm Arthur thực chất là những người tốt bất chấp vẻ ngoài đáng sợ. Vì vậy khi họ ngỏ ý muốn trở thành mạo hiểm giả, cô đã hạ quyết tâm lần này chính mình sẽ là người giúp đỡ họ.

Cô đã quyết định dẫn dắt nhóm Arthur đến một thành phố có chi nhánh Hội, dành thời gian đóng vai “tiền bối” để chỉ dạy cho họ những kiến thức vỡ lòng.

... Bọn họ từng kéo nhau vào một Tổ quỷ xa lắc xa lơ để săn quái vì cần tiền mua trang bị; rồi khi bị lính canh trên đại lộ nghi ngờ là băng đảng thổ phỉ, chẳng hiểu kiểu gì mà cả nhóm lại đi giúp chính đám lính đó tiêu diệt một băng cướp thật để minh oan. Ba người bọn họ đã lôi kéo Miriam vào đủ thứ rắc rối ngay từ trước khi trở thành mạo hiểm giả, nhưng nhìn lại, đó đều là những trải nghiệm quý báu đối với cô.

“Có thể tôi không mạnh bằng mọi người. Nhưng chúng ta là bạn mà, đúng không! Là đồng đội trong cùng một tổ đội cơ mà! mọi người không thể bỏ mặc tôi lại chỉ vì thấy nguy hiểm được!” Miriam quả quyết.

“Nhưng từ giờ trở đi, mọi chuyện thực sự sẽ rất—” Arthur vẫn cố gắng thuyết phục cô đổi ý.

Nhưng Kalinia đã lên tiếng cắt ngang lời anh trai. “Thôi đi anh!” Cô đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, nắm chặt lấy đôi bàn tay của Miriam, nhìn cô với ánh mắt rưng rưng. “Anh trai tôi hiểu rõ rằng chúng tôi có được ngày hôm nay đều là nhờ có cô, Miriam. Ngay cả sau khi nhận được 【 Thần hộ 】 của Bashas-sama, anh ấy cũng chưa từng nghĩ đến việc rời làng. Tôi cũng biết mình là gánh nặng của anh ấy, nhưng tôi lại quá sợ hãi thế giới bên ngoài. Anh em chúng tôi trước đây luôn bị người đời hiểu lầm, nên là... Chính cô là người đã thay đổi chúng tôi.”

“Hả? Tôi thực sự đã làm được điều gì to tát đến thế sao?” Miriam ngơ ngác.

Kalinia gật đầu. “Cả ba chúng tôi chẳng có ai để gọi là bạn ngoại trừ lẫn nhau. Miriam, cô là người đầu tiên từ thế giới bên ngoài trở thành bạn của chúng tôi... một người bạn tâm giao!”

“U-umm, Kalinia-san, ý cô ‘bạn tâm giao’ nghĩa là sao...?”

“Quả thực... đúng như Kalinia nói. Ngay cả dân làng cũng thấy ba đứa tôi thật khó ưa, vậy mà cô lại gọi chúng tôi là đồng đội... là những người bạn chân chính” Borzofoy lên tiếng. “Arthur, tôi tin rằng chúng ta không nên phớt lờ tâm nguyện của cô ấy.”

“B-Borzofoy-san, tôi có nói gì về ‘bạn chân chính’ đâu...!” Miriam không giấu nổi vẻ hoang mang khi thấy vị thế của mình vừa nhảy vọt từ bạn bè thông thường lên thành bạn tâm giao, rồi giờ là bạn chân chính.

“Đúng như họ nói đấy. Miriam-san, tôi đã sai rồi.” Arthur nói bằng giọng trang trọng, nắm lấy tay Miriam.

Nhìn những giọt nước mắt cảm động trào ra từ mắt anh ta, Miriam thấy mình tuyệt đối không thể nói rằng họ đang hiểu lầm được.

“Cô là đồng đội trong tổ đội của chúng tôi, là người cùng vào sinh ra tử trong những chuyến phiêu lưu, là người bạn gắn kết với chúng tôi bằng một sợi dây liên kết bền chặt hơn bất cứ thứ gì. Bốn người chúng ta sẽ luôn bên nhau, dù sống hay chết!” Arthur tuyên bố.

Có vẻ như anh ta, Kalinia và Borzofoy có một cái nhìn cực kỳ thuần khiết về ý nghĩa của việc làm “đồng đội trong một tổ đội mạo hiểm giả”. Đó là không bao giờ bỏ rơi nhau dù lâm vào cảnh ngộ nào, là sự kết nối giữa những trái tim, đại loại thế.

Đó có lẽ là lý do tại sao họ coi Miriam, một thành viên trong đội, là bạn tâm giao và bạn chân chính.

Không phải đâu Arthur-san ơi! Có đầy tổ đội ngoài giờ làm việc ra thì chẳng ưa gì nhau, giải tán vì không hợp tính, thậm chí còn có cả trường hợp giết đồng đội rồi dàn dựng như tai nạn nữa kìa! Miriam gào thét trong lòng.

Nhưng những lời thốt ra khỏi miệng cô lại là: “Vâng, anh nói đúng.”

Chính cô là người đã yêu cầu nhóm Arthur kể cho nghe bí mật của họ; giờ đây cô thấy mình không thể thốt ra rằng gánh nặng này quá lớn để gánh vác.

“Được rồi, Miriam-san. Tôi sẽ nói cho cô biết về sứ mệnh mà các vị thần giao phó... Chúng ta phải tiếp cận Vandalieu, cậu bé Dhampir vừa đến Alcrem ngày hôm nay... người mà các vị thần gọi là Ma Vương tiếp theo, và chúng ta sẽ phải đồng hành cùng cậu ta.”

Miriam lập tức hối hận về quyết định của mình, cô nhận ra rằng những thử thách của các vị thần dành cho nhóm Arthur chẳng có lấy một chút gì tốt đẹp cả.

----------------------------------------

Arthur biết rằng Vandalieu sẽ đến Hội thuần thú vào chiều nay. Anh, Kalinia và Borzofoy định đợi sẵn trên con đường mà nhóm Vandalieu sẽ đi qua để về chỗ trọ và đưa cho cậu một bức thư, nhưng Miriam đã phải tốn rất nhiều công sức mới can ngăn được họ.

Tuy nhiên, trong đội của họ không có Trinh sát, và cũng chẳng ai có kỹ năng 【 Ám bộ 】 ngoại trừ Arthur vốn xuất thân là thợ săn. Xét đến điều đó, cộng thêm việc để phụ nữ lảng vảng trong ngõ hẻm khi tên tội phạm nguy hiểm “Quỷ lột da mặt” đang lộng hành là không khôn ngoan, cuối cùng Arthur đã tự mình đi đưa thư.

Arthur đã thành công trong việc thả bức thư ngay dưới chân Vandalieu và mỉm cười với cậu khi mắt họ chạm nhau để thể hiện rằng mình không có ác ý. Anh trở về quán trọ của đội, tin chắc rằng mình đã tiến một bước dài trong việc hoàn thành sứ mệnh.

Đêm đó, Đại giáo đường Ricklent vẫn tĩnh mịch như mọi khi.

Nơi đây được gọi là Đại giáo đường vì là nhà thờ lớn nhất Alcrem, có lịch sử lâu đời hơn bất kỳ nhà thờ nào khác. Tuy nhiên, việc thờ phụng thần Ricklent không mấy phổ biến tại lãnh địa Công tước Alcrem.

Vài ngàn năm trước, một pháp sư thờ phụng Ricklent đã phong ấn một mảnh cơ thể của Ma Vương đang nổi loạn mất kiểm soát. Ngôi nhà thờ lớn và kiên cố này đã được xây dựng để tưởng thưởng cho chiến công của ông — và cũng để bảo vệ phong ấn của mảnh cơ thể đó.

Trải qua bao năm tháng, nhiều quốc gia đã sụp đổ và hưng thịnh, đức tin của người dân cũng chuyển từ Ricklent sang Alda rồi sang Vida, nhưng Đại giáo đường vẫn sừng sững ở đó.

Mảnh cơ thể bị phong ấn từ thuở sơ khai đã được người cai trị vùng đất này chuyển đến một nhà thờ của thần Alda vào thời điểm đó. Thế nhưng, những người đứng đầu giáo đường Ricklent luôn giảng dạy rằng mảnh cơ thể đó không quan trọng; điều quan trọng là phải giữ cho nó bị phong ấn và truyền lại kiến thức cần thiết để duy trì phong ấn cho thế hệ mai sau. Ngay cả bây giờ, Đại giáo đường Ricklent vẫn giữ được danh tiếng là ngôi nhà thờ vĩ đại nhất với lịch sử lâu đời nhất.

Thế nhưng, những chủ đề đang được thảo luận bởi các giáo sĩ cao cấp của giáo đường lúc này lại chẳng có chút gì là đạo đức cả.

“Thu nhập từ Đại thư viện khá khả quan, tôi đoán vậy. Dù sao gần đây nó vẫn thua lỗ, nên thế này cũng nhẹ cả người.”

“Khoản đóng góp hậu hĩnh từ gia tộc Công tước để đền đáp cho công trình nghiên cứu chung của chúng ta với Hội Pháp Sư cũng rất đáng kể.”

“Dù sao thì gần đây đóng góp từ các quý tộc và thương nhân khác cũng ít đi rồi. Tôi đoán cũng chẳng thể trách được khi lời cầu nguyện và tiền công đức của dân chúng đều đổ dồn về những nhà thờ có Anh hùng ghé thăm.”

“Tất nhiên rồi, nhưng tất cả các Anh hùng đó đều đột ngột rời khỏi Alcrem, nên tôi tin là tiền đóng góp sẽ sớm quay trở lại thôi. Những Anh hùng còn ở lại Alcrem cũng đã rời đi vào hôm nọ. Lúc đó, tôi có thấy lạ khi họ đều rời đi cùng một lúc, nhưng...”

“Tôi đoán việc này có lẽ liên quan đến Thần dụ mà Đức Giáo chủ đã nhận được. Và xét về thời điểm, ‘Thánh bảo hộ của trang bị biến hình’ Vandalieu... Chúng ta chắc chắn có thể sử dụng một món đồ mẫu từ loại trang bị đó.”

“Các báo cáo từ Morksi chẳng phải nói rằng chúng chỉ có thể được sử dụng bởi chính người được chế tạo cho sao? Ông định đặt làm cho ai dùng cơ chứ?”

Giáo lý của Ricklent – Thần Thời gian và Ma pháp – chưa bao giờ rao giảng về một lối sống đúng đắn cho con người, mà nhấn mạnh vào tầm quan trọng của thái độ đúng mực của một nhà nghiên cứu.

Việc nhìn nhận lý tưởng của bản thân, có tầm nhìn và sử dụng trí tưởng tượng là điều quan trọng. Đó chính là động lực của sự tiến bộ.

Tuy nhiên, điều quan trọng là không được quên rằng đôi chân vẫn đang bước đi trên mặt đất của thực tại.

Dù đang tiến hành loại nghiên cứu quan trọng nào, dù đang cố gắng đạt được loại kiến thức nào, thì việc có phương tiện để bảo tồn nó là điều cần thiết.

“Về mặt đó, tôi đoán chúng ta có thể nói rằng cậu ta đã giúp chúng ta, nhưng chúng ta nên làm gì đây? Tôi không có ý định không tuân theo Thần dụ mà mình đã nghe rõ mồn một như thế, nhưng...”

“Chúng ta hãy chỉ tiết lộ sự thật cho một mình cậu ta thôi. Cậu ta sẽ không làm rò rỉ bất kỳ thông tin nào đâu.”

“Đúng vậy. Vậy thì, tối nay tôi phải nhốt mình trong Đại thư viện và nghiên cứu mọi thứ cho đến sáng mới được.”

“Còn tôi thì cứ coi như đã uống chút rượu, dù tôi không hay uống, rồi ngủ say trong phòng cho đến lúc mặt trời mọc nhé?”

“Khoan đã, ông đâu có uống được rượu? Có sao không đấy?”

“Không uống được, thế nên cái chai sẽ được đổ đầy nước trái cây chứ không phải rượu vang. Xin hãy coi đây là thông tin tối mật.”

“Thật là... Vậy thì, cứ coi như tôi đã thức trắng ba đêm liên tiếp, nên tôi đã ngủ rất say đi.”

“Đó chẳng phải là sự thật sao? Ông không còn trẻ nữa đâu, đừng có thức đêm thường xuyên quá.”

Sau khi đã chuẩn bị xong những cái cớ để “không nhận ra bất cứ điều gì” vào đêm đó dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, các giáo sĩ cao cấp của giáo đường giải tán. Và họ đã trải qua thời gian cho đến sáng hôm sau một cách bình yên vô sự, đúng như những gì họ đã quyết định.

Sáng hôm sau, một sự thật chấn động đã được xác nhận: mảnh cơ thể của Ma Vương từng bị Randolf "Chân lý" phong ấn — 【 Ống dẫn trứng của Ma Vương 】 — cùng với một mảnh phong ấn vô danh khác, đều đã bị đánh tráo bằng hàng giả.

Các giáo sĩ cấp cao của Giáo đường đã phong tỏa thông tin này để tránh gây hoảng loạn trong dân chúng, đồng thời báo cáo với Công tước Tackard Alcrem rằng cổ vật đã bị một thủ phạm không rõ danh tính lấy trộm.

Và rồi, họ chỉ tiết lộ sự thật duy nhất cho một mình Randolf "Chân lý".

Dưới sự chỉ dẫn của Ricklent – Thần Thời gian và Ma pháp, họ đã cố tình để một kẻ đột nhập lẻn vào giữa đêm và lấy đi những mảnh cơ thể Ma Vương vốn được ủy thác cho Giáo đường trông giữ.

Tuy nhiên, cả các giáo sĩ cấp cao của Đại giáo đường Ricklent lẫn Randolf đều không nắm bắt kịp thời tình hình hiện tại, nên tin tức về sự thật này lại được gửi đến căn cứ chính của Randolf — nơi nằm tận vương đô, trái tim của Vương quốc Orbaume.

Vì lẽ đó, Randolf — người hiện đang ẩn thân tại thành phố Morksi dưới danh phận gã hát rong Rudolf — hoàn toàn chẳng hay biết gì về chuyện này.

--------------------------------------

Một bầu không khí nặng nề bao trùm phòng họp bên trong lâu đài Alcrem, công trình được xây dựng từ thời vùng đất này còn được gọi là Vương quốc Alcrem.

“Chuyện này rốt cuộc là sao chứ... Ta nghe nói Randolf đã quyết định để Juliana và một nữ mạo hiểm giả khác sống sót, rồi giao họ cho một mạo hiểm giả ở thành phố Morksi chăm sóc, nhưng mà... rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra để dẫn đến tình cảnh này?” Công tước Tackard Alcrem lẩm bẩm khi ngồi bên chiếc bàn tròn trong phòng.

Gương mặt ông ta hằn rõ dấu vết tuổi tác; trông ông như một con người hoàn toàn khác so với lúc gặp gỡ Bachem ở đây cách đây không lâu.

“Ta không hề có ý định sát hại Juliana” ông thì thầm. “Ta không thể ngờ thứ ẩn nấp trong ngôi làng đó là lũ Minotaur chứ không phải bọn thổ phỉ... và ta càng không thể ngờ đó lại là một quân đoàn do Minotaur King dẫn đầu, kẻ đã hấp thụ cả mảnh cơ thể của Ma Vương.”

Vị cận thần của Công tước, người đóng vai trò như một tể tướng quản lý nội vụ của gia tộc, khẽ gật đầu.

“Tôi hiểu, thưa Ngài. Tôi cũng biết Ngài phái đoàn kỵ sĩ do Juliana-sama dẫn đầu đi là vì Ngài đã tính đến khả năng nhỏ nhoi rằng thứ chờ đợi họ là quái vật chứ không phải thổ phỉ. Những người có mặt ở đây đều biết Ngài không hề có ý định hại chết Juliana-sama” vị cận thần nói.

“Đúng vậy. Sau đó, khi rõ ràng là Juliana và những người khác đã bị quái vật bắt giữ, ta yêu cầu Randolf kết liễu con bé thay vì giải cứu cũng không hề có ý đồ đen tối nào cả. Thời gian trôi qua quá lâu kể từ khi con bé bị bắt. Ta ra lệnh đó chỉ vì nghĩ rằng để con bé tiếp tục sống trong tình cảnh đó thì quá đỗi tàn nhẫn” Công tước phân trần.

“Dĩ nhiên rồi, thưa Ngài. Tôi tin rằng ngay cả cha của Ngài, ngài Công tước tiền nhiệm, nếu còn sống cũng sẽ rủ lòng thương cho Juliana-sama mà đưa ra quyết định tương tự” vị cận thần an ủi.

Ở thế giới này, việc bị quái vật vấy bẩn là một vết thương lòng sâu sắc đối với phụ nữ. Điều đó càng đặc biệt nghiêm trọng đối với con gái của một gia đình quý tộc. Những cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối sau đó là điều không thể, và họ sẽ phải sống phần đời còn lại tách biệt trong dinh thự hoặc vào tu viện ở một nơi hẻo lánh.

Nếu gia tộc của người con gái đó cực kỳ quyền lực, họ có thể che giấu sự thật và gả cô cho những gia tộc quý tộc cấp thấp như Nam tước hoặc Kỵ sĩ. Tuy nhiên, điều đó chỉ khả thi nếu cơ thể... và quan trọng hơn là tâm trí của cô vẫn còn nguyên vẹn.

Nhưng với Juliana, người đã bị chặt đứt tay chân đến tận khuỷu và đầu gối, bị cấy “giống” của Minotaur vào người và hoàn toàn mất đi lý trí, thì điều đó là không thể.

“Nếu ông nhìn thấy ánh mắt của Randolf khi ta đưa ra yêu cầu đó, ông sẽ thấy rõ rằng anh ta nghĩ quyền năng của gia tộc Công tước... tiền bạc và ảnh hưởng chính trị, có thể cứu vãn Juliana theo cách nào đó miễn là con bé còn sống” Công tước tiếp tục. “Quả thực, việc giữ cho con bé sống là có thể. Ta có thể loại bỏ mầm mống quái vật trong tử cung và dùng những loại Potion đắt tiền để mọc lại tay chân cho nó. Thế nhưng, ta sẽ buộc phải để những người hầu kín miệng tiếp tục chăm sóc mọi nhu cầu của nó, mòn mỏi hy vọng tâm trí nó quay lại mà không biết phải mất bao nhiêu năm. Chuyện đó sẽ kéo dài hàng năm trời, cho đến khi nó tỉnh lại hoặc cho đến khi nó chết... Nhưng trong trường hợp đó, liệu ông có thể nói rằng con bé đã được cứu không?”

Randolf có thể đã khăng khăng rằng vẫn còn cơ hội. Thực tế, anh ta cũng đã phần nào giúp được Juliana và cô nàng mạo hiểm giả đi cùng. Nhưng ngay cả với kết quả đó, rõ ràng Công tước Alcrem cũng không mấy hài lòng.

Thế nhưng Bravatiyu, kỵ sĩ biệt danh "Viêm Hồng hiệp sĩ" — một trong Ngũ Đại Kỵ Sĩ của Alcrem — lại muốn gạt sang một bên những chuyện đã rồi, cũng như việc các quyết định trong quá khứ là đúng hay sai.

“Thưa Ngài, đây không phải lúc bàn về chuyện quá khứ. Chúng ta phải tìm cách trừ khử tên Dhampir và đứa trẻ Minotaur – kẻ đang là bản sao sống của tiểu thư Juliana kia đi” anh ta lên tiếng.

“K-khoan đã, Bravatiyu! Chẳng phải trừ khử họ lúc này là quá vội vàng sao? Ta triệu tập các anh đến đây không phải vì mục đích đó!” Công tước hốt hoảng.

“Nhưng thưa Ngài! Dã tâm của chúng đã rõ như ban ngày rồi!” Bravatiyu nói, phớt lờ lời can ngăn của Công tước.

Một kỵ sĩ khác bật cười nhẹ. “Viêm Hồng hiệp sĩ, cái ‘dã tâm’ mà ngài nói là gì vậy? Theo những gì chúng ta nghe được từ gián điệp, chẳng có thông tin nào cho thấy chúng có ý đồ như vậy cả.”

“Kỵ sĩ ‘Viễn Lôi’ Serjio, cậu còn quá trẻ để hiểu. Được rồi, để ta nói cho rõ nhé” Bravatiyu gằn giọng. “Có quá nhiều thứ về tên Dhampir đó là phi tự nhiên! Hắn có thể là thuộc hạ của một trong các lãnh địa Công tước khác... không, thậm chí là của Đế quốc Amid!”

“B-bằng chứng đâu cơ chứ?!” Công tước hỏi.

“Không có bằng chứng! Nhưng hãy suy nghĩ kỹ đi — một đứa trẻ vừa mới qua tuổi lên mười mà đã thu phục được quái vật, thậm chí còn tăng được hạng (Rank) cho chúng và tạo ra những chủng loài chưa từng thấy hết lần này đến lần khác! Không chỉ vậy, hắn còn phát minh ra những Ma cụ được gọi là ‘trang bị biến hình’ mà ngay cả các giả kim thuật sư của nhà Alcrem cũng không giải thích nổi cơ chế hoạt động, và hắn còn ngang nhiên cai trị khu ổ chuột cùng phố đèn đỏ ở Morksi nữa!” Bravatiyu tranh luận. “Nếu chỉ là một trong những việc đó, tôi cũng sẽ nghĩ hắn chỉ là một cậu bé tài năng. Nhưng cả ba chuyện cùng lúc ư? Mùi này không có gì khác ngoài một âm mưu cả!”

“Thế... thế thì dã tâm của hắn là gì?”

“Hắn định làm tổn hại tầm ảnh hưởng của lãnh địa Alcrem và đẩy Vương quốc Orbaume vào cảnh hỗn loạn chứ còn gì nữa! Không còn nghi ngờ gì nữa, hắn đặt tên ‘Juliana’ cho đứa trẻ Minotaur – kẻ vốn được sinh ra từ tiểu thư Juliana – chính là vì mục đích này, hắn muốn rêu rao rằng tiểu thư đã chết trong một cuộc tranh giành quyền lực nhằm tạo ra một vụ bê bối chấn động!”

Đúng như Bravatiyu chỉ ra, khi liệt kê những thành tựu của Vandalieu ra thành lời, người ta mới thấy thật khó để tin rằng đó là chiến tích của một cậu bé đơn độc.

Vì vậy, những luận điểm còn lại của anh ta nghe cũng có phần thuyết phục.

Serjio sẵn lòng thừa nhận điều đó, nhưng trong thâm tâm anh vẫn đầy vẻ hoài nghi.

“Ra là vậy. Quả thực hắn đã lập được quá nhiều kỳ tích. Tôi dám cá việc hắn là một Dhampir, hay việc một bên mắt là giả và móng vuốt trên tay đều chỉ là chiêu trò cải trang thôi đúng không? Chắc chắn phải có kẻ nào đó đứng sau cung cấp lũ Ghoul biến dị và mấy bộ trang bị biến hình kia rồi. Ôi chu choa, đáng sợ quá đi mất” Serjio nói bằng giọng mỉa mai hướng về phía vị kỵ sĩ tiền bối đang coi mình như một tên lính mới tẻ ngắt.

“... Thằng ranh kia, ngươi muốn nói cái gì hả?!” Bravatiyu gầm lên chất vấn.

“Bravatiyu-dono, có lẽ ý của Serjio-dono là thế này? Hắn ta đúng là khả nghi, nhưng nếu đây thực sự là một âm mưu, thì cái công sức và chi phí đổ vào nó lại quá đỗi phi lý” Baldiria – kỵ sĩ “Thiên Kiếm” lên tiếng.

Cô là bóng hồng duy nhất trong Ngũ Đại Kỵ Sĩ của Alcrem, nhưng... vì thuộc tộc Dwarf, thoạt nhìn cô chẳng khác nào một cô bé con.

Nghe lời tóm lược của cô về lập luận của Serjio, Bravatiyu hậm hực ngồi xuống ghế, miệng không ngừng lầm bầm.

“Và hiện tại, thứ đang gây náo loạn cả Alcrem là ‘Quỷ lột da mặt’, chứ không phải thằng nhóc Dhampir hay kẻ giống hệt tiểu thư Juliana kia, đúng chứ? Những kẻ bị giết cho đến nay đều là lũ ác ôn hoặc hạng đạo đức giả, và bằng chứng tội ác của chúng luôn được để lại cùng với lớp da mặt, nên dân chúng không hề hoảng loạn. Tuy nhiên... cứ đà này, uy tín của đội tuần tra và kỵ sĩ chúng ta sẽ bị lung lay, lòng tin của người dân sẽ rơi xuống vực thẳm” Serjio phân tích.

“Đúng vậy... Ta nghe nói dạo này dân chúng còn tán tụng ‘Quỷ lột da mặt’ như một nghĩa tặc, rồi nhìn chúng ta bằng con mắt lạnh nhạt. Phía Dhampir và đồng bọn hiện vẫn chưa có hành động gì đặc biệt, nên ta nghĩ cứ tạm thời giám sát hoặc điều tra thêm một chút thôi, còn lại hãy tập trung toàn lực vào ‘Quỷ lột da mặt’ như kế hoạch ban đầu” Công tước lên tiếng.

Lý do chính khiến ông triệu tập Ngũ Đại Kỵ Sĩ đến đây vốn là để tóm gọn “Quỷ lột da mặt” – gã sát thủ tinh vi mà đám lính gác và kỵ sĩ thông thường không tài nào lần ra dấu vết.

Tất nhiên, Công tước vẫn rất lo ngại về Vandalieu và Juliana, nhưng “Qủy lột da mặt” mới là cái gai trước mắt cần nhổ bỏ.

“Các anh hiểu chứ... Đúng là không thể lờ đi Dhampir Vandalieu và Juliana. Nhưng chúng ta vẫn chưa rõ mục đích của hắn là gì, hay hắn đơn thuần chỉ là một cậu bé phi thường sẽ trở thành huyền thoại trong tương lai,” Công tước nói. “Xét tình hình hiện tại, nếu chúng ta hấp tấp động vào hắn, chính chúng ta mới là những kẻ hứng chịu gạch đá từ dư luận.”

Về mặt chính thức, Juliana đã chết, và kẻ mang tên “Juliana” kia chỉ là một linh thú được sinh ra từ một người phụ nữ tên Julia sau khi bị lũ Minotaur tấn công. Hội thuần thú chắc chắn sẽ chỉ trích Công tước dữ dội nếu ông giết nó chỉ vì nó trông giống em gái mình.

Vì gia tộc Công tước có rất nhiều Long Kỵ Sĩ dưới trướng và phụ thuộc vào Hội thuần thú, nên một vết nứt trong mối quan hệ này sẽ là một tổn thất đau đớn.

Xét về quyền lực của nhà Công tước, việc bít mặt truyền thông để che giấu sự thật là khả thi, nhưng... sự hiện diện của chủ nhân nó là Vandalieu cùng mẹ cậu ta, Darcia, lại có sức ảnh hưởng quá lớn.

Theo báo cáo từ các kỵ sĩ mà Công tước bố trí tại cổng thành, đi cùng Vandalieu còn có các chủng tộc Ghoul mới, một Arachne, một Scylla và một con quái vật dạng bán nhân bí ẩn mang đặc điểm của bọ ngựa. Vandalieu khẳng định lũ Ghoul chỉ là hạng 3 và 4 thông thường, còn Arachne cũng chỉ là loại kích cỡ lớn bình thường, nhưng không ai dám chắc đó có phải sự thật hay không.

Cần phải điều tra thêm trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.

“Ta định giao cho kỵ sĩ ‘Tuệ Nhãn’ Ralmeya phụ trách điều tra nhóm Vandalieu” Công tước tuyên bố.

Người đàn ông vừa được xướng tên, người mặc áo choàng thay vì giáp trụ và chỉ mang theo duy nhất một con dao nhỏ, khẽ gật đầu: “Tuân lệnh. Với kỹ năng 【 Ma nhãn thẩm định 】, tôi sẽ xem xét các chỉ số thuộc tính, kỹ năng và cấp độ của tên Dhampir cùng đồng bọn để trình lên Ngài.”

Nói chính xác thì Ralmeya không hẳn là một kỵ sĩ mà thiên về một điệp viên kỹ thuật. Kỹ năng độc nhất mà anh ta sở hữu, 【 Ma nhãn thẩm định 】, cho phép đo lường các vật thể trong tầm mắt và hiển thị thông tin dưới dạng con số.

Nó hiển thị kích thước, trọng lượng, động lượng, và thậm chí có thể ước lượng thô các chỉ số thuộc tính cũng như cấp độ kỹ năng của đối phương nếu anh ta quan sát chúng trong lúc chiến đấu hoặc khi chúng sử dụng kỹ năng đó.

Nó mất nhiều thời gian để kích hoạt hơn so với 【 Ma nhãn giám định 】, nhưng vẫn cực kỳ hiệu quả trong việc thu thập tin tức.

“Được, trông cậy cả vào anh” Công tước nói. “Những người còn lại hãy tập trung vào ‘Qủy lột da mặt’. Và nghe đây, kỵ sĩ ‘Bình Sơn’ Goldie. Ta sẽ điều anh rời khỏi nhiệm vụ canh giữ tà thần đang bị phong ấn, nhưng mà...”

“Tôi không có ý kiến gì” Goldie – kỵ sĩ “Bình Sơn”, người im lặng nãy giờ – lên tiếng với một cái gật đầu đầy nghiêm nghị. “Phong ấn của Forzajival, kẻ bị Anh hùng thần Farmaun giam cầm dưới chân núi đổ nát từ thời đại các vị thần, sẽ không dễ dàng bị lung lay đâu. Nhiệm vụ của tôi chỉ đơn giản là phục tùng ý chí của người mà tôi đã dâng hiến thanh kiếm của một kỵ sĩ.”

“Ta hiểu. Trông cậy vào tất cả các anh. Sự bình yên của Alcrem nằm cả trên vai các anh đấy” Công tước nói với Ngũ Đại Kỵ Sĩ.

Thế là Ngũ Đại Kỵ Sĩ bắt đầu hành động, áp lực của Công tước được giải tỏa, và vị cận thần cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên, báo cáo từ Đại giáo đường Ricklent vào ngày hôm sau lại khiến mức độ căng thẳng của Công tước tăng vọt một lần nữa. Ông ta triệu tập các kỵ sĩ lại (ngoại trừ Ralmeya) và chia họ thành hai đội – một đội săn lùng “Qủy lột da mặt” và đội còn lại truy tìm các mảnh cơ thể của Ma Vương.

----------------------------------------

Đêm khuya, trong một căn nhà hoang tàn không bóng người ở, một người đàn ông đang van xin tha mạng.

“K-khoan đã, l-làm ơn, tha cho tôi! Ngài là ‘Qủy lột da mặt’ phải không?! Ngài lầm rồi, tôi khác với bọn chúng!” gã đàn ông tuyệt vọng nài nỉ, mặt mũi lấm lem nước mắt nước mũi.

Đứng trước mặt gã là một người, một tay cầm chai đựng chất lỏng, tay kia lăm lăm con dao.

“Tôi có phạm tội, tôi là kẻ xấu! Nhưng tôi không phải hạng ác ôn đến mức đáng bị ngài lột da mặt đâu!” gã gào lên.

“Qủy lột da mặt” chỉ nhắm vào những kẻ thủ ác. Và ngay cả trong đám tội đồ, đó phải là những tên đại ác, loại mà dù có chết thảm khốc đến mấy cũng chẳng nhận được chút lòng thương hại nào từ dân chúng.

“Qủy lột da mặt” không thèm để mắt đến những kẻ tội phạm vặt vãnh như đám lừa đảo hay quân trộm cắp vặt ở chợ. Hầu hết các nạn nhân đều là những kẻ cầm đầu đường dây buôn bán ma túy, thành viên cấp cao của các tổ chức tội phạm, sát thủ máu lạnh, những kẻ buôn nô lệ bất hợp pháp, và cả đám quý tộc trục lợi từ việc giao dịch với lũ tội phạm đó.

Nhưng người đàn ông này không thuộc về vế sau.

“Đúng là tôi có bán ma túy, nhưng tôi chỉ là chân rết cấp thấp thôi! Tôi chưa giết ai cả! Ý tôi là, cái cửa hàng mà tôi làm bảo vệ đúng là có dính líu ngầm đến buôn bán nô lệ bất hợp pháp, nhưng tôi hoàn toàn không biết gì hết! Ngài đã lột da mặt lão chủ tiệm đó với tên cầm đầu đường dây nô lệ rồi mà đúng không?! Vậy tại sao lúc này ngài lại tìm đến tôi—”

“Qủy lột da mặt” đổ thứ nước trong chai lên người gã đàn ông, khiến gã nghẹn lời.

“Đây là nước thánh. Đó là lời chỉ dẫn của ta để các vị thần chấp nhận cả một kẻ tội lỗi như ngươi vào thiên đàng mà không chút do dự, nên hãy biết ơn đi... và hãy trở thành một mảnh nền móng. Ngươi bị giết không phải vì ngươi là tội phạm, mà vì ngươi sẽ trở thành nền móng cho việc tiêu diệt Ma Vương” “Qủy lột da mặt” lên tiếng. “Từ giờ cho đến lúc đó, những bằng chứng mà ta tạo ra sẽ khắc họa ngươi như một kẻ đồng khỏa trong đường dây buôn người, nhưng ta hứa rằng nỗi nhơ nhuốc trên tên tuổi ngươi sẽ được gột rửa một khi mọi chuyện đã an bài.”

“N-ngươi đang nói cái gì vậy?!” gã đàn ông bị trói chặt hét lên. “Tôi chẳng hiểu gì hết—”

“Qủy lột da mặt” đổ thêm nước thánh lên người gã, rồi bắt đầu lột lớp da trên khuôn mặt gã ra.

Sáng hôm sau, lớp da mặt của người đàn ông được tìm thấy bên cạnh một khoản tiền được cho là nhận từ một kẻ buôn nô lệ chợ đen, cùng với một mẩu giấy buộc tội gã.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!